BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

11.340. Tản mạn chuyện Mai Khôi và lá Cờ Vàng

Posted by adminbasam trên 14/01/2017

Thạch Đạt Lang

14-1-2017

Trong gần một tuần lễ vừa qua, tôi nhận được hơn 20 email nói về chuyện cô ca sĩ Mai Khôi dị ứng với lá cờ vàng trong một buổi trình diễn nhạc thính phòng tại Washington D.C vào ngày 08.01.2016, đó là chưa kể đến cũng khoảng 20 status đọc trên facebook.

Đa số các email cũng như bình luận trên Facebook lên tiếng phê bình, chỉ trích thái độ của Mai Khôi và cách hành xử của ban tổ chức buổi nhạc thính phòng là nhà văn Nguyễn Thị Thanh Bình và xướng ngôn viên Thanh Trúc của đài RFA, SBTN.

Mai Khôi, sinh năm 1983, tên đầy đủ là Đỗ Nguyễn Mai Khôi, sau đó đã viết một lời bầy tỏ ý kiến (status) của mình trên Facebook, chính lời bầy tỏ này đã khiến cô bị ném đá dữ dội hơn trước, khi video về buổi trình diễn ở Washington D.C được phổ biến trên mạng. Đa số những phê phán, đã kích thái độ của Mai Khôi xuất phát từ hải ngoại, nhưng cũng có một số ở trong nước. Mai Khôi sau đó đã xóa những ý kiến phản cảm của mình trên Facebook về lá cờ vàng và nguyên nhân thất trận của miền Nam, đồng thời chính thức viết status xin lỗi đã làm phiền lòng nhiều người.

Phê bình, chỉ trích thái độ, lời nói, cách ứng xử thiếu văn hóa, kém hiểu biết là chuyện cần phải có, nhưng vấn đề được đặt ra phải nói như thế nào để có tác dụng, người nghe cảm thấy thấm? Chửi bới, vu khống, chụp mũ… chắc chắn không phải là một hình thức hướng dẫn, khuyên nhũ, giáo dục đem lại nhiều kết quả.

Tôi vẫn còn lưu trữ một số đã kích với những lời lẽ thiếu văn hóa, không có giáo dục của một số người trong một tổ chức có uy tín (vì lý do tế nhị tôi không nêu tên ở đây), những người luôn tự nhận mình có chính nghĩa quốc gia đã gọi Mai Khôi là con đĩ, vẹm cái, cán bộ tuyên huấn vẹm…

Là người trẻ tuổi, sinh ra, lớn lên trong một chế độ độc tài toàn trị, bị tuyên truyền, nhồi sọ, giáo dục bưng bít, một chiều… Mai Khôi giống như đa số tuổi trẻ ở Việt Nam thuộc thế hệ 80-90…, không hiểu biết gì về Cờ Vàng, nhiều người chưa thấy bao giờ, làm sao đòi hỏi họ quý trọng, tôn kính, thân thương lá cờ này?

Hơn thế nữa, nhiều người còn chụp mũ Mai Khôi là cán bộ tuyên vận, đấu tranh dân chủ cuội theo lệnh CS… vì được qua Mỹ dễ dàng, không bị chế độ CS ngăn cấm, được đi gặp tổng thống Obama tháng 05.2016 trong khi nhiều người  khác bị ngăn chận…, họ nghi ngờ lời xin lỗi của Mai Khôi trên Facebook là không thật lòng, họ gọi hành động đó của Mai Khôi là nhổ ra rồi liếm..

Đồng ý rằng nhờ internet, smartphone, google… mọi người có thể tìm hiểu nguồn gốc, lịch sử Cờ Vàng, biểu tượng của chế độ VNCH trước năm 1975. Tuy nhiên, với những người tuổi trẻ sinh sau năm 1975, từ chỗ biết sử dụng internet để tìm kiếm những điều cần biết đến bước đi tìm hiểu thực chất cuộc chiến quốc-cộng 1945-1975 cũng như về lá cờ vàng là một bước dài vạn dặm, không phải ai cũng muốn bởi có nhiều khó khăn, trắc trở vì chế độ CS luôn sợ hãi, lo lắng, tìm đủ mọi cách để ngăn chận sự hiện diện của lá cờ vàng ngay cả trong tâm thức người dân.

Việc ba phụ nữ giương cờ vàng của VNCH bị xử phạt 10 năm tù chứng tỏ sự sợ hãi lá cờ vàng lúc nào cũng âm ỉ, đè nặng trong lòng người cộng sản VN. Ba người phụ nữ yếu đuối, nghèo khổ, không một tấc sắt trong tay, lãnh những bản án tù nặng nề vì đã đánh mạnh vào tâm trạng hoảng sợ, bất an của các đảng viên CS. Phạm Thanh Nghiên, Nguyễn Việt Dũng, Huỳnh Thục Vy, Nguyễn Phương Uyên, Đoan Trang… cũng thế, chỉ là một thiểu số ít ỏi nhưng đã làm cho chế độ CS ăn không ngon, ngủ không yên.

Tại sao lá cờ vàng ba sọc đỏ lại khiến cho chế độ CSVN sau gần 42 năm thống nhất đất nước với lực lượng khoảng 4 triệu đảng viên, với quân đội “bách chiến bách thắng” cùng bộ máy công an hùng hậu, đầy đủ vũ khí hiện đại, phương tiện trấn áp tối tân… luôn cảm thấy bất an khi bản thân lá cờ không làm hại được ai? Tất cả đều do yếu tố tâm lý.

CSVN thống nhất được đất nước nhờ bạo lực, độc tài, gian manh, tàn ác, bịp bợm, gian dối… nên họ sợ hãi những biểu tượng, hình ảnh, lời nói đối kháng, phô bày bản chất thật của họ. Nếu thật sự là chế độ lo cho hạnh phúc người dân, cho sự phát triển, cường thịnh của đất nước thì sau ngày 30.04.1975 đã không có những trại tù tập trung cải tạo, tẩy não, không có làn sóng thuyền nhân, và chế độ CSVN chẳng có lý do gì để sợ hãi lá cờ của một chế độ không còn tồn tại. Ngay cả biểu tượng dùng để lừa bịp quốc tế, những người dân miền Nam nhẹ dạ, ngây thơ, tin tưởng vào chủ nghĩa CS là lá cờ biểu tượng của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, cũng như Mặt trận, bị nhanh chóng dẹp bỏ.

Càng ngày chế độ CS càng lộ rõ khuôn mặt độc tài, bịp bợm, quỷ quyệt, gian manh, bán nước, hại dân… nên tâm trạng sợ hãi lá cờ vàng của đảng viên, cán bộ cộng sản càng lúc càng tăng, họ gia tăng việc cấm đoán, triệt hạ, tuyên truyền nhục mạ biểu tượng của Người Việt Hải Ngoại (NVHN) là một điều dễ hiểu. Nhưng sự đểu cáng, khốn nạn, trơ trẽn của chế độ CSVN là, vừa nhục mạ biểu tượng của cộng đồng NVHN, lại vừa lớn tiếng tuyên bố rằng CĐNVHN là một “bộ phận” không thể tách rời của đất nước, dân tộc VN mới là điều đáng nói.

Trở lại với trường hợp Mai Khôi, chuyện thật ra chẳng có gì để phải ầm ĩ nếu không quan trọng hóa vấn đề. Mai Khôi không phải là một ca sĩ nổi tiếng, vua biết mặt, chúa biết tên. Buổi nhạc thính phòng với chủ đề Trói Vào Tự Do ở Washington D.C. có lẽ cũng chẳng có nhiều người biết tới nếu không có vụ ì xèo về lá cờ. Tại sao một buổi nhạc thính phòng chỉ độ chừng vài chục người tham dự, lại trở thành một sự kiện được nhiều tác giả trên các trang báo mạng, facebook… viết bài, nói đến?

Câu hỏi được đặt ra là: Có thật sự cần thiết phải treo cờ vàng ba sọc đỏ, hát quốc ca VNCH trong một buổi nhạc thính phòng? Với tôi thì không! Câu trả lời rất rõ ràng.

Nếu là một buổi hội thảo chính trị của các đảng phái, tổ chức, hội đoàn, thảo luận về tình hình đất nước, về cộng đồng NVHN… thì việc treo cờ vàng, hát quốc ca VNCH là điều cần thiết phải có. Tuy nhiên một sinh hoạt văn nghệ, văn hóa nhỏ như ra mắt sách, nghe nhạc thính phòng… với vài chục người tham dự không do một đảng hay tổ chức chính trị chịu trách nhiệm thì không nên có chào cờ, hát quốc ca. Chúng ta chỉ trích, lên án CS chính trị hóa mọi hoạt động văn hóa, văn nghệ thì đừng nên làm giống như họ.

Tôi không rõ giữa Mai Khôi và ban tổ chức buổi nhạc thính phòng ngày 08.01.2016 ở Washington D.C. đã có những thỏa thuận như thế nào về hình thức, nội dung trình diễn nhưng lục đục giữa khán giả, BTC và Mai Khôi là những điều có thể tránh được nếu thật sự mọi người tôn trọng lẫn nhau và theo đúng những gì đã cam kết, thỏa thuận từ trước.

Chuyện nhập gia tùy tục, nhập giang tùy khúc đã xẩy ra nhiều lần trong quá khứ nhưng dường như những người tổ chức, cũng như tham dự, vẫn chưa rút tỉa được kinh nghiệm hoặc biết nhưng cố tình không nghĩ đến. Chuyện Tim Aline Rebeaud là một bài học điển hình về việc từ chối, không chịu đứng dưới lá cờ vàng khi đi quyên góp tiền bạc của NVHN ở San Fernando Valley để thành lập Nhà May Mắn chăm sóc trẻ thơ bất hạnh ở VN, lẽ ra những người như nhà văn Nguyễn Thị Thanh Bình, hay xướng ngôn viên Thanh Thảo cần phải nhớ.

8 phản hồi to “11.340. Tản mạn chuyện Mai Khôi và lá Cờ Vàng”

  1. […] Tản mạn chuyện Mai Khôi và lá Cờ Vàng (Thạch Đạt […]

  2. […] Tản mạn chuyện Mai Khôi và lá Cờ Vàng (Thạch Đạt […]

  3. […] Tản mạn chuyện Mai Khôi và lá Cờ Vàng (Thạch Đạt […]

  4. […] 11.340. Tản mạn chuyện Mai Khôi và lá Cờ Vàng […]

  5. […] Tản mạn chuyện Mai Khôi và lá Cờ Vàng (Thạch Đạt Lang) […]

  6. […] Tản mạn chuyện Mai Khôi và lá Cờ Vàng […]

  7. […] Đạt Lang (Ba Sàm) – Trong gần một tuần lễ vừa qua, tôi nhận được hơn 20 email nói về […]

  8. […] https://anhbasam.wordpress.com/2017/01/14/11-340-tan-man-chuyen-mai-khoi-va-la-co-vang/ […]

Sorry, the comment form is closed at this time.

 
%d bloggers like this: