BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

9730. Muốn ăn sạch phải có chính quyền sạch

Posted by adminbasam on 25/08/2016

Một Thế Giới

Trung Bảo

25-8-2016

 Ca sĩ Mỹ Linh phát biểu tại Diễn đàn về thực phẩm sạch. Ảnh Thành Đạt/ VietQ

Ca sĩ Mỹ Linh phát biểu tại Diễn đàn về thực phẩm sạch. Ảnh Thành Đạt/ VietQ

Giống như nhiều người trong chúng ta, cô ca sĩ Mỹ Linh giờ đây sẽ phải trả một mức giá cao hơn nhiều nếu cô muốn ăn hải sản không có xyanua từ nhà máy Formosa. Trường hợp này hoàn toàn đúng với phát biểu của cô được báo chí dẫn lại trong hôm nay: “muốn rẻ đừng đòi hỏi thực phẩm sạch“.

Tiếc thay, hải sản – một loại thực phẩm bị bẩn lại không phải vì người nông dân hám lời làm bậy mà bởi vì những người đã tiếp tay đưa Formosa vào để giết chết cả vùng biển miền Trung. Vậy chúng ta đang phải trả tiền nhiều hơn cho món hải sản mà chẳng liên quan gì đến ngư dân hay trình độ của người tiêu dùng.

Ca sĩ Mỹ Linh có thể hát rất hay nhưng khi cô phát biểu: “Thực phẩm sạch thì phải đắt, không thể rẻ được, muốn rẻ thì đừng đòi đồ sạch, bản thân nhà tôi trồng cũng thấy rất đắt” thì tôi đồ rằng cô ngày thường ít quan tâm đến đời sống của người nông dân.

Chỉ đơn giản tìm kiếm trên Google sẽ thấy người nông dân đang gánh trên 1.000 (một ngàn) loại phí, lệ phí khác nhau – theo Vnexpress. Chắc chắn không ai muốn làm cái việc thất đức là rải độc vào rau mình trồng để đem đi bán, nhưng nếu không có thuốc tăng trưởng thì làm sao rau lớn đủ nhanh để đem ra chợ, để kịp quay vòng đồng tiền mà trồng vụ sau, mà kịp lo cái ăn, kịp đóng học phí cho con, kịp đóng cái thứ phí khác nếu không thì bị khiêng luôn cả cái giường. Và để kịp có tiền đóng cả ngàn loại phí kể trên, chẳng phải giá thành sản phẩm được cấu thành từ tất cả điều này đó sao?

Chúng ta không thể lấy vườn rau kiểng được trồng để phục vụ gia đình của mình để khái quát cho cả nền kinh tế nông nghiệp. Như tất cả các lĩnh vực kinh tế khác, giá thành một sản phẩm nông nghiệp luôn luôn phụ thuộc vào các chi phí bỏ ra của người nông dân. Các chi phí này lại phụ thuộc rất lớn vào sự trong sạch của bộ máy chính quyền. Kể cả sự kiểm soát chất lượng nông sản cũng hoàn toàn nằm ở sự trong sạch này. Và, để có được sự trong sạch thì cần có những định chế giám sát khác trong xã hội. 

Tôi không tin vào sự tự giác lâu dài của mỗi cá nhân khi đứng trước cái lợi của bản thân mà thiếu sự kiểm soát, dù đó là người Mỹ hay người Việt. Một anh nông dân Mỹ nếu ngày này qua tháng khác không bị kiểm soát bởi những quy định gắt gao và nhận thấy mình có thể đút lót các cơ quan kiểm soát chất lượng thì rồi đến lúc anh ta cũng sẽ trồng rau phun nhớt, bón phân công nghiệp và tiêm thuốc tăng trưởng.

Giá cả hàng hóa lại phụ thuộc vào thị trường, khi cung – cầu không cân bằng thì thị trường sẽ tự điều chỉnh giá cả. Phát ngôn về việc muốn ăn sạch thì phải trả mắc của ca sĩ Mỹ Linh là một ví dụ về nhận thức này. Tuy nhiên, phát biểu của cô “giúp” rất nhiều cho việc biện bạch về sự tắc trách của những cơ quan chịu trách nhiệm việc kiểm soát chất lượng thực phẩm. Bởi vì, ngoài rau thì người ta còn ăn cả thịt cá trứng sữa… và những thứ này thì không thể trồng được bằng khu vườn kiểng trên mái hoặc trong sân nhà được.

Còn nhớ khi còn ở Mỹ, tôi và người em mỗi lần đi chợ với đầy đủ thịt cá trứng sữa và rau quả cho đủ 3 tuần nấu ăn chỉ tốn khoảng 100 đô la Mỹ. Đó là vào thời điểm những năm 2009 – 2012 và đến nay giá cả cũng không thay đổi nhiều. Chưa nói đến sự so sánh giá cả mà chỉ nói rằng sự yên tâm và tin tưởng vào chất lượng thực phẩm cũng xứng đáng với số tiền bỏ ra. Có được điều đó là nhờ vào sự kiểm soát gắt gao ngay từ khâu sản xuất cho đến khâu thương mại. 

Thật ngán ngẩm khi nhìn toàn xã hội đang phải quay lại thời tự cung tự cấp để bảo vệ mình trước thực phẩm bẩn tràn lan. Thực phẩm bẩn đã bị gọi là “vấn nạn” nhưng nếu chỉ đổ hết trách nhiệm lên vai người nông dân thì không công bằng, bởi họ cũng chỉ đóng một khâu sản xuất trong chuỗi rất nhiều khâu khác trước khi đến tay người tiêu dùng. Gốc rễ của câu chuyện vẫn phải nằm ở khâu kiểm soát chất lượng. Và muốn có thực phẩm sạch mà không mắc, ngoài sự trung thực của người nông dân, sự khôn ngoan của người tiêu dùng còn cần hơn nữa yếu tố trong sạch của chính quyền khi đóng vai trò kiểm soát.

____

FB Nhân Thế Hoàng

25-8-2016

Xã hội Việt Nam nó sản sinh ra một lớp người sống được là nhờ biết vuốt đuôi chính quyền và nhờ sự nghiệp ngu dân vĩ đại của đảng.

Lớp người này họ giàu lên một cách nhanh chóng do biết bóc lột sự ngây thơ của tầng lớp bị ngu dân, và khi thành trọc phú, họ quay ngược ra chê bai tầng lớp này là dân trí thấp, là lười nhác hay ngu dốt này kia.

Ca sĩ Mỹ Linh phát biểu: “muốn thực phẩm sạch thì không thể có giá rẻ được.” Đây là câu nói lột tả chính xác nhất bản chất của tầng này.

Thực phẩm sạch Việt Nam giá cao là do nó phải gánh quá nhiều thuế, phí, gánh thêm chi phí vận chuyển, bao gồm cả giá xăng dầu và vô số khoản phí liên quan nếu muốn đến được với mâm cơm của người tiêu dùng. Và để cạnh tranh thì người ta buộc phải làm láo, buộc phải dùng các loại hoá chất để giảm giá thành nên nó phải bẩn là điều đương nhiên.

Ở cái đất nước mà GDP đầu người kém Mỹ đến 25 lần, trong khi giá xăng, giá xe lại cao gấp mấy lần thằng Mỹ, chưa kể đến bọn ăn chặn bánh mỳ luôn túc trực 24/24 để bóc lột tận xương tuỷ đội ngũ vận chuyển thì giá thành cái gì cũng cao là chuẩn cmnr.

Đảng quang vinh tạo ra những sản phẩm con người mang nặng tư tưởng tuyên truyền, mang nặng tính hơn thua, ích kỷ và độc ác, rồi đảng lại đổ lỗi cho họ chính là nguyên nhân tạo nên sự lộn xộn của XH. Chẳng phải đảng muốn họ ngu để dễ trị, dễ bóc lột đó sao?

Má, trồng lau mà đòi thu lại mía. Kiếm ai khôn hơn mấy cha nội CS cũng khó!

____

FB Nguyễn Đình Bổn

Chảnh chọe, trọc phú!

25-8-2016

Phát biểu tại Diễn đàn về thực phẩm sạch, ca sĩ Mỹ Linh nói: “Thực phẩm muốn sạch, lại muốn rẻ thì không ổn. Trong khi các vị có thể bỏ tiền vào những thứ đắt tiền. Muốn rẻ thì đừng đòi hỏi thực phẩm sạch. Bản thân tôi tự trồng thực phẩm cho gia đình, tôi thấy đắt chứ không hề rẻ”.

Một phát biểu đầy cảm tính, thiếu kiến thức. Không ai có thể dùng chi phí từ mấy chậu rau, hay liếp vườn tự trồng mà tính ra chi phí “thực phẩm sạch” cho xã hội. Thực phẩm sạch hoàn toàn có thể có giá thành thấp, phù hợp với thu nhập người Việt khi nó được sản xuất công nghiệp và chấp hành nghiêm cẩn theo tiêu chuẩn an toàn. Các nước phát triển, giàu có thực ra giá bán ra của thực phẩm không cao hơn giá tại VN! Vì vậy thực phẩm an toàn có hay không không phải vì giá, mà phải tránh cách làm ăn chụp giựt, nhà nước phải quản lý chặt chẽ tiêu chuẩn ban hành chớ không phải sử dụng thứ cán bộ tham lam, muốn mua bao nhiêu giấy phép an toàn cũng có như hiện nay!

Nói rõ ra đó là trách nhiệm của nhà nước!

Vậy mà cái cô ca sĩ nhiều lần quảng cáo cho mì ăn liền trên TV này cho rằng chỉ có giá thật cao mới có thực phẩm an toàn!!! Khi cô quảng cáo cho mì ăn liền với câu “ăn mà không sợ nóng” (?) cô có biết sản phẩm này là an toàn hay có hại cho sức khỏe người dân?

Muốn rẻ thì đừng đòi hỏi thực phẩm sạch! Phải chăng theo cô người nghèo VN bắt buộc phải ăn bẩn?

Có lẽ cô chỉ nên hát thôi, dù theo cá nhân tôi thì cô hát không hay ho gì, nhưng vẫn tốt hơn là đi nói mấy chuyện cô không rành, để khoe giàu!

____

Mời xem thêm: Ca sĩ Mỹ Linh: ‘Muốn ăn thực phẩm sạch mà đòi rẻ là không bảo vệ người nông dân’ (VietQ). –

2 phản hồi to “9730. Muốn ăn sạch phải có chính quyền sạch”

  1. […] Bảo (Ba Sàm) Theo Một Thế Giới – Giống như nhiều người trong chúng ta, cô ca sĩ Mỹ […]

  2. […] Muốn ăn sạch phải có chính quyền sạch […]

Sorry, the comment form is closed at this time.

 
%d bloggers like this: