BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

1035. Vì sao châu Á cần Mỹ?

Posted by adminbasam on 27/05/2012

The Diplomat

Vì sao châu Á cần Mỹ?

Tác giả: TNS John McCain

Người dịch: Dương Lệ Chi

22-05-2012

Thượng nghị sĩ John McCain nói rằng Hoa Kỳ vẫn là đối tác được nhiều nước châu Á lựa chọn. Nhưng Washington cần phải đặt chuyện tranh cãi chính trị của mình sang một bên.

Trong tháng này, tôi đã gặp một phái đoàn doanh nghiệp đến từ Malaysia, một người trong số họ đã nói với tôi rằng: “Thượng nghị sĩ McCain, khi chúng tôi nhìn vào nước Mỹ hiện giờ, dường như các ông hoàn toàn bị rối loạn. Hệ thống chính trị của các ông dường như không có khả năng đưa ra các quyết định cơ bản để khắc phục các vấn đề tài chính và cho thế giới thấy quyết tâm để giải quyết vấn đề“. Và nhân tiện, ông ấy cũng đã nói thêm: “Một số người ở châu Á sử dụng những thất bại đó để phá hoại lòng tin mà bạn bè của các ông vẫn còn tin vào các ông“. Tôi hoàn toàn đồng ý với ông ta.

Đây là một vấn đề rất lớn. Và điều này làm gia tăng nghi ngờ về sự cam kết của chúng ta trong khu vực châu Á – Thái Bình Dương. Trong khi nói về việc “chuyển hướng” sang châu Á là sai lầm, nhưng ý kiến về việc chúng ta phải cân bằng lại chính sách đối ngoại của Mỹ, chú trọng hơn nữa vào khu vực châu Á-Thái Bình Dương thì hoàn toàn đúng. Nhưng thách thức quan trọng mà chúng ta phải đối mặt đó là, làm cách nào để cho nỗ lực tái cân bằng này có ý nghĩa, bởi vì vào lúc này, giữa lúc chúng ta đang gặp khó khăn về các vấn đề chính trị và tài chính, kết quả là chúng ta hứa hẹn quá nhiều, mà thực hiện thì quá ít các cam kết mới của chúng ta ở Thái Bình Dương.

Khó có thể phóng đại tính nghiêm trọng về những sự lựa chọn đặt ra cho chúng ta hiện nay. Chúng ta phải đối mặt với các quyết định tức thời, sẽ định hướng cho sức mạnh của Mỹ trong khu vực châu Á-Thái Bình Dương – về mặt ngoại giao, kinh tế, và quân sự – trong nhiều thập niên tới. Chúng ta phải đi đúng hướng. Nếu đi sai đường, chúng ta sẽ bị vuột khỏi tiến trình và bị tụt lại phía sau. Tuy nhiên, nếu những quyết định lớn này được quyết định đúng, chúng ta có thể tạo ra các điều kiện bền vững để mở rộng sức mạnh của Mỹ, nhằm tăng cường sự lãnh đạo của Mỹ, và để bảo đảm lợi ích quốc gia của Mỹ trong khu vực Thái Bình Dương.

Cuối cùng, trong bối cảnh châu Á đang thay đổi, lợi ích của Mỹ ở châu Á vẫn không có gì thay đổi. Chúng ta vẫn vươn tới các mục tiêu tương tự như chúng ta vẫn luôn hướng tới, đó là khả năng phòng ngừa, ngăn chặn, và nếu cần, đánh bại trong một cuộc xung đột, bảo vệ các đồng minh của Mỹ, mở rộng tự do thương mại, thị trường tự do, tự do lưu thông, và tự do trên vùng trời, vùng biển, không gian, và bây giờ là không gian mạng. Và trên hết, duy trì sự cân bằng quyền lực để thúc đẩy việc mở rộng nhân quyền, dân chủ, pháp luật, và các giá trị khác một cách hòa bình, những giá trị mà chúng ta chia sẻ với những người dân châu Á ngày càng tăng.

Tất cả những lợi ích này không có điểm nào chống lại bất kỳ nước nào khác, kể cả Trung Quốc. Trung Quốc tiếp tục phát triển hòa bình đó là lợi ích của chúng ta. Chúng ta phản đối khái niệm cho rằng Hoa Kỳ muốn kiềm chế Trung Quốc, hoặc [cho rằng] chúng ta đang nhắm tới một cuộc chiến tranh lạnh mới ở châu Á, nơi mà các nước buộc phải lựa chọn giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc.

Tóm lại, câu hỏi mà chúng ta cần phải trả lời là: chúng ta ở Hoa Kỳ, có thể ra các quyết định chiến lược lớn ngay bây giờ, các quyết định sẽ mang lại sự thành công cho chúng ta về lâu về dài ở châu Á?

Một trong những quyết định lớn liên quan đến thương mại. Người ta thường nói rằng công việc của châu Á là kinh doanh, nhưng khi nói đến thương mại, thì Hoa Kỳ đứng bên lề, và châu Á đang tiến về phía trước mà không có chúng ta. Sau bốn năm, chính phủ này (ND: ý nói chính phủ Obama) vẫn chưa ký hay phê chuẩn một hiệp định thương mại tự do nào cho riêng mình. Mãi cho đến năm ngoái, họ mới thông qua Hiệp định Thương mại Tự do (FTA) với Hàn Quốc, Colombia và Panama mà chính phủ Bush đã đúc kết trước đó. Trong khi đó, từ năm 2003, chỉ riêng Trung Quốc đã ký chín hiệp định thương mại tự do với châu Á và châu Mỹ Latin. Họ đang đàm phán thêm năm hiệp định khác, và đang xem xét bốn hiệp định nữa.

Và không chỉ Trung Quốc. Trong tháng này, Thủ tướng Nhật Bản cũng đã tuyên bố rằng ông muốn Nhật Bản bắt đầu đàm phán một khu vực thương mại tự do với Trung Quốc và Hàn Quốc. Ấn Độ đang đàm phán một hiệp ước thương mại tự do với Liên minh châu Âu. Tuy nhiên, chúng ta sẽ không hoàn thành hiệp ước đầu tư song phương hẹp với Ấn Độ, nói gì đến hiệp ước thương mại tự do đầy đủ mà chúng ta nên có. Hồi năm ngoái, một báo cáo cho thấy các nước châu Á đã ký hoặc đang thương lượng gần 300 hiệp ước thương mại, không có hiệp ước nào trong số đó mà Mỹ đã tham gia. Việc khởi động Hiệp ước Đối tác xuyên Thái Bình Dương đã làm cho hình ảnh của chúng ta sáng sủa hơn một chút, nhưng để đi đến một thỏa thuận, có thể phải mất thêm nhiều năm nữa, nếu có điều đó xảy ra.

Thay vào đó, chúng ta nên đi tới một nghị trình thương mại song phương, bắt đầu với Ấn Độ và Đài Loan. Chúng ta cũng nên hành động tích cực hơn trong môi trường đa phương. Quan hệ Đối tác xuyên Thái Bình Dương đã chia rẽ các nước ASEAN. Chúng ta, hoặc là đưa tất cả các nước ASEAN vào Quan hệ Đối tác xuyên Thái Bình Dương, hoặc là thúc đẩy một hiệp ước tự do thương mại chính thức giữa Mỹ-ASEAN. Điểm mấu chốt là, thành công về  kinh tế và chiến lược lâu dài của Mỹ đòi hỏi một chiến lược thương mại đầy tham vọng ở châu Á.

Một quyết định thứ hai có tác động lớn đó là, việc bố trí lực lượng của chúng ta trong khu vực. Tất cả chúng ta đều chia sẻ cùng mục tiêu: tăng cường quan hệ liên minh Mỹ – Nhật, trong khi vẫn duy trì các cam kết chiến lược của chúng ta trong khu vực châu Á – Thái Bình Dương, thông qua sự hiện diện mạnh mẽ của các lực lượng quân sự triển khai về phía trước. Tuy nhiên, cũng như nhiều người trong số quý vị, một số vị trong Ủy ban Quân vụ Thượng viện đã chỉ trích kế hoạch trước đó là, tổ chức lại lực lượng Hoa Kỳ ở đảo Okinawa và đảo Guam, kế hoạch này hoàn toàn không có khả năng chi tiêu. Chỉ riêng kinh phí bố trí binh lính ở đảo Guam không thôi cũng đã tăng gấp đôi trong bảy năm, lên tới hơn 20 tỷ đô la.

Cuộc khủng hoảng này thực sự là một cơ hội để chúng ta có một cái nhìn rộng hơn về việc sắp xếp lại lực lượng trong khu vực. Một số nước châu Á thể hiện sự quan tâm mới đối với sự luân chuyển lớn của lực lượng Hoa Kỳ trong khu vực. Thỏa thuận gần đây là đưa 2.500 lính thủy quân lục chiến Mỹ tới Úc, có thể xem như một mô hình cho các hoạt động tương tự ở những nơi khác, chẳng hạn như Philippines. Cuối cùng, những điều này và những phát triển mới khác đã tạo cơ hội để có được suy nghĩ sáng tạo và toàn diện về việc sắp xếp lại lực lượng quân sự trong khu vực, việc sắp xếp này bao gồm những thay đổi mới, trong việc tổ chức lại binh lính trên đảo Okinawa và đảo Guam. Đó là lý do vì sao quốc hội nên có một điều khoản trong Đạo luật Ủy nhiệm Quốc phòng hồi năm ngoái, cho một đánh giá độc lập về những câu hỏi liên quan đến việc bố trí lực lượng này.

Vẫn chưa rõ tuyên bố chung gần đây của Hội đồng Tư vấn An ninh Mỹ – Nhật sẽ phù hợp với yêu cầu đánh giá sâu rộng hơn về việc bố trí lực lượng của chúng ta trong khu vực như thế nào. Hiện tuyên bố chung đó đặt ra nhiều câu hỏi hơn là có được câu trả lời – trong đó, các câu hỏi về ước tính chi phí, các yêu cầu hậu cần, duy trì lực lượng, các kế hoạch lớn, và đề nghị này liên quan đến khái niệm chiến lược rộng lớn hơn của các hoạt động trong khu vực như thế nào. Chúng ta cần thực hiện đúng những quyết định quan trọng này. Và đó là lý do tại sao, ngay cả khi chúng ta tìm thêm chi tiết trong bản tuyên bố chung, quốc hội sẽ không có bất kỳ quyết định tài trợ lớn nào cho đến khi chúng ta nhận được và đánh giá các đánh giá độc lập về tình hình lực lượng trong khu vực châu Á-Thái Bình Dương, theo quy định của pháp luật.

Một quyết định tương tự và lớn hơn nhiều mà chúng ta cũng cần phải quyết định đúng, đó là chi tiêu quốc phòng. Khu vực châu Á – Thái Bình Dương chủ yếu là một đấu trường trên biển, nên khả năng phô trương sức mạnh quân sự của chúng ta phần lớn phụ thuộc vào Hải quân Hoa Kỳ. Tuy nhiên, Hải quân vẫn thiếu 313 tàu so với chỉ tiêu. Điều tệ hại hơn là chính quyền hiện nay đề xuất loại bỏ 7 tàu tuần dương sớm hơn dự định, loại bỏ 2 tàu vận chuyển loại lớn mà lực lượng Thủy quân Lục chiến cần, và hoãn việc mua lại một chiếc tàu đổ bộ có boong lớn, một tàu ngầm tấn công loại Virginia, 2 tàu chiến duyên hải, và tám tàu vận tải tốc độ cao. Hiện chúng ta loại bỏ các con tàu nhanh hơn là chúng ta có thể thay thế chúng. Cắt giảm khả năng hải quân như thế mà không có một kế hoạch bù lại, sẽ đặt mục tiêu của chúng ta ở khu vực châu Á-Thái Bình Dương vào rủi ro lớn hơn.

Và tất cả những điều nói trên hiện đang đứng trước ảnh hưởng luật mới. Việc cắt giảm ngân sách quốc phòng của chúng ta, nếu được thực hiện theo quy định của luật mới này sẽ chẳng khác gì một hành động đơn phương giải trừ quân bị, chắc chắn dẫn đến sự giảm sút thực sự về sức mạnh quân sự của Mỹ. Một số vị trong quốc hội đã đưa ra đề nghị tránh chuyện tự động cắt giảm ngân sách quốc phòng theo luật định, nhưng chúng ta không có được độc quyền về những ý kiến hay (*). Chúng ta muốn ngồi xuống với Tổng thống để cho ra một thỏa thuận lưỡng đảng, nhưng tổng thống đã từ chối tham gia. Ông ấy không có đề nghị nào để ngăn chuyện cắt giảm ngân sách quốc phòng mà Bộ trưởng Quốc phòng của ông gọi là những cắt giảm “chết người”. Trừ khi tổng thống tham gia vào về vấn đề này, nếu không thì ông ấy sẽ làm tổng thống trong thời kỳ các lực lượng vũ trang của chúng ta bị thiếu hụt tồi tệ nhất trong giai đoạn lịch sử gần đây.

Ngoài sự hiện diện quân sự, chúng ta cần duy trì các phương diện ngoại giao ở châu Á. Và ở đây, chúng tôi có một câu chuyện hay hơn để kể – cám ơn ngoại trưởng của chúng ta rất nhiều, bà đang làm cho chính sách ngoại giao của Mỹ hiện diện trong khu vực và ảnh hưởng hơn bao giờ hết. Điều đó nói rằng, chúng ta hiện phải đối mặt với những thử thách lớn, những thử thách này báo hiệu cho biết Hoa Kỳ sẽ đóng vai trò gì ở châu Á, cũng như chúng ta liên quan đến những thách thức của châu Á như thế nào.

Một trong những thử thách đó là biển Đông. Hoa Kỳ không có yêu sách trong vụ tranh chấp này, và chúng ta không nên đứng về phía bên nào trong các nước tranh chấp. Tuy nhiên, việc tranh chấp này đi vào trọng tâm lợi ích của Mỹ ở châu Á – không chỉ vì các thương vụ trị giá 1.200 tỷ của Mỹ đi ngang qua biển Đông mỗi năm, và cũng không phải vì Philippines, một trong các nước tranh chấp, là đồng minh của Mỹ, mà là vì rất quan trọng để một châu Á đang trỗi dậy tránh được những mãng tối của chính sách thực dụng, nơi mà những nước mạnh muốn làm gì thì làm và những nước yếu hơn thì phải chịu đựng. Cuối cùng, vụ tranh chấp này không chỉ giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ, mà là mối quan hệ của Trung Quốc với các nước láng giềng. Nhưng chúng ta phải hỗ trợ các đối tác ASEAN của chúng ta – khi họ yêu cầu – để họ có thể nhận ra mục đích của họ về việc cho ra một mặt trận thống nhất và giải quyết những sự khác biệt của họ một cách hoà bình, trên cơ sở đa phương.

Một thách thức lớn cho ngoại giao Mỹ là Miến Điện. Tôi đã đi đến Miến Điện hai lần trong năm qua. Chắc chắn là họ vẫn còn một chặng đường dài để đi tới, đặc biệt trong việc ngăn chặn bạo lực và theo đuổi tiến trình hòa giải thật sự với cộng đồng các dân tộc thiểu số của đất nước. Nhưng tôi tin là tổng thống Miến Điện và các đồng minh của ông trong chính phủ chân thành trong cải cách, và họ đang tiến bộ thực sự.

Trong năm qua, tôi đã nói rằng các hành động cụ thể của chính phủ Miến Điện đối với cải cách dân chủ và kinh tế, cần được đáp lại bằng các hành động đối ứng của Hoa Kỳ để có thể giúp gia tăng những cải cách này, mang lại lợi ích cho những người Miến Điện bình thường, và cải thiện mối quan hệ của chúng ta. Cuộc bầu cử mới đây đã đưa bà Aung San Suu Kyi và Liên đoàn Quốc gia vì Dân chủ vào quốc hội, tôi nghĩ rằng bây giờ đã đến lúc nên ngưng các biện pháp trừng phạt của Mỹ, ngoại trừ lệnh cấm vận vũ khí và các biện pháp mà chúng ta duy trì, nhằm chống lại các cá nhân và các tổ chức ở Miến Điện phá hoại nền dân chủ, vi phạm nhân quyền, và cướp bóc tài nguyên của quốc gia. Đây không phải là dỡ bỏ lệnh trừng phạt, mà chỉ tạm dừng. Và bước này cũng như bất kỳ sự nới lỏng các biện pháp trừng phạt, sẽ tùy thuộc vào sự tiến bộ và cải cách liên tục ở Miến Điện.

Chúng ta cũng phải thiết lập các chuẩn mực mang tính nguyên tắc, và cả ràng buộc về trách nhiệm cho các hoạt động kinh doanh của Mỹ ở Miến Điện. Bà Aung San Suu Kyi đã nêu ra những điều phân biệt giữa các loại đầu tư đúng và sai. Đầu tư đúng đắn sẽ đẩy mạnh khu vực kinh tế tư nhân ở Miến Điện, mang lại lợi ích cho người dân Miến, và cuối cùng là nới lỏng sự kiểm soát của quân đội đối với nền kinh tế và chính phủ dân sự. Đầu tư sai lầm thì sẽ đi ngược lại, tạo ra một tập đoàn chính trị mới và đẩy lùi sự phát triển của Miến Điện trong nhiều thập kỷ. Vì lý do đó, tôi tin rằng vào lúc này các công ty Mỹ không nên được cấp giấp phép làm ăn với các công ty chính phủ Miến Điện, hiện vẫn còn do quân đội điều hành.

Cách doanh nghiệp Hoa Kỳ sẽ không bao giờ thắng trong một cuộc đua ngược dòng với một số đối thủ cạnh tranh ở châu Á, và ngay cả châu Âu. Không nên cố đua như vậy. Thay vào đó, họ nên hợp tác với bà Aung San Suu Kyi và người dân Miến Điện, những người muốn sự đầu tư có trách nhiệm, tiêu chuẩn lao động và môi trường cao, và ủng hộ nhân quyền và chủ quyền quốc gia, được xác định làm ăn với người Mỹ là tốt nhất. Mục tiêu của chúng ta là thiết lập các tiêu chuẩn toàn cầu về trách nhiệm xã hội cho các tập đoàn công ty ở Miến Điện, một tiêu chuẩn mà chúng ta, cũng như bà Aung San Suu Kyi, có thể dùng để áp lực lên những công ty khác làm theo chúng ta, và điều đó có thể trở thành cơ sở cho luật pháp mới Miến Điện.

Những thách thức này chắc chắn là lớn, và nó đòi hỏi tất cả chúng ta phải đặt những tranh cãi chính trị và ghi điểm sang một bên, để thúc đẩy một số lợi ích an ninh quốc gia quan trọng nhất của chúng ta. Tôi tin tưởng rằng chúng ta có thể ngồi lại với nhau và làm điều này. Tôi tin rằng các tiên đoán về suy sụp của Mỹ một lần nữa được chứng minh là sai. Và tôi sẽ cho quý vị biết lý do tại sao – bởi vì ngay cả khi chúng ta làm việc để giữ vững sức mạnh của Mỹ, nhu cầu về sức mạnh quân sự của Mỹ ở châu Á chưa bao giờ lớn hơn như bây giờ.

Ví dụ, trong chuyến đi thăm Miến Điện vừa rồi, tôi đã gặp tổng thống Miến. Hầu hết các thành viên trong nội các của ông cũng có mặt ở đó, và sau cuộc họp, tôi bước tới bắt tay họ. Khi tôi đi xuống, một người trong số họ đã nói: “Fort Leavenworth, 1982″. Rồi một người khác nói: “Fort Benning, 1987″. Và cứ tiếp tục như thế. Tôi nhận ra rằng: nhiều người trong số những người này là các cựu sĩ quan quân đội, những người đã tham gia vào các chương trình trao đổi quân sự của chúng ta, trước khi chúng ta cắt đứt quan hệ với quân đội Miến Điện. Ngay cả sau một thời gian như thế, đã trải qua giai đoạn lịch sử sóng gió như thế, nhưng họ vẫn nhớ đến Mỹ một cách trìu mến, và họ muốn được gần gũi hơn với Mỹ.

Một ví dụ khác: Vì sao các nhà bất đồng chính kiến và người xin tị nạn ở Trung Quốc lại chạy vào Đại Sứ quán Mỹ, khi sự an toàn của họ bị đe dọa? Họ không chạy vào Đại Sứ quán Nga, hay Đại Sứ quán Nam Phi, hay thậm chí các đại sứ quán châu Âu. Vì sao vậy? Bởi vì chúng ta mạnh? Chắc chắn, nhưng các nước khác cũng là những cường quốc. Phải chăng vì chúng ta là một nước dân chủ, bênh vực cho các quyền bình đẳng và nhân phẩm của tất cả mọi người? Chắc chắn là như thế, nhưng các giá trị này là không phải chỉ có mỗi chúng ta có.

Vậy thì vì lý do gì?

Tóm lại, đó là vì chúng ta ràng buộc sức mạnh vĩ đại và các giá trị dân chủ của chúng ta lại với nhau, và chúng ta hành động dựa trên cơ sở này. Đó là vì, trong cộng đồng các quốc gia, thì nước Mỹ vẫn là nước độc nhất – một nước đặc biệt – một cường quốc dân chủ, sử dụng ảnh hưởng chưa từng có không chỉ để nâng cao lợi ích hẹp hòi của mình, mà còn đẩy mạnh một loạt các giá trị siêu việt. Trên hết, đây là lý do vì sao rất nhiều nước ở châu Á và ở những nơi khác bị chúng ta hấp dẫn – bởi vì chúng ta đem sức mạnh của chúng ta vào phục vụ cho những nguyên tắc của chúng ta. Đó là lý do tại sao, trong các chuyến đi của tôi đến châu Á, tôi đã gặp hết người này đến người, hết lãnh đạo này đến lãnh đạo khác, những người muốn chọn Mỹ làm đối tác. Họ không muốn ít mà họ muốn nhiều hơn nữa từ Mỹ – thương mại nhiều hơn, hỗ trợ ngoại giao của chúng ta nhiều hơn, và hỗ trợ quân sự và hợp tác của chúng ta nhiều hơn.

Và vào lúc mà hầu hết người Mỹ nói rằng, họ đang mất niềm tin vào chính phủ của chúng ta, chúng ta nên nhớ rằng, có hàng triệu người trên thế giới, đặc biệt ở khu vực châu Á-Thái Bình Dương, những người này vẫn còn tin tưởng vào Hoa Kỳ, và họ vẫn muốn sống trong một thế giới được định hình bởi sức mạnh của Mỹ, các giá trị Mỹ, và sự lãnh đạo của Mỹ. Với rất nhiều người đang trông cậy vào chúng ta – và không có cách nào để loại chúng ta ra ngoài – ít nhất chúng ta có thể làm là nỗ lực hơn nữa để xứng đáng với sự kỳ vọng mà họ đặt vào chúng ta.

Tác giả: Ông John McCain là Thượng nghị sĩ cao cấp của Mỹ từ bang Arizona và là thành viên cao cấp của Ủy ban Quân vụ Thượng viện. Bài viết này dựa trên bài phát biểu của ông tại Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế ở Washington, DC trong tháng này.

———-

Ghi chú: Để hiểu đoạn này, cần hiểu bối cảnh cắt giảm ngân sách ở Mỹ. Đề nghị đưa ra là sẽ cắt 1.200 tỉ trong 10 năm tới. Trong khi Đảng Cộng hòa muốn cắt ngân sách liên quan đến các chương trình xã hội (non-security programs), thì Đảng Dân chủ muốn cắt ngân sách liên quan đến các chương trình an ninh (security programs), như ngân sách quốc phòng. Cả hai đảng không thể đi đến một thỏa thuận, nên theo luật mới ra cách đây không lâu là sẽ tự động cắt, nghĩa là sẽ chia đều ra, mỗi bên bị cắt phân nửa, non-security programs: 600 tỉ và security programs: 600 tỉ, trong đó, ngân sách quốc phòng có thể bị cắt 500 tỉ.

Ông John McCain thuộc Đảng Cộng hòa và đã từng là một sĩ quan hải quân, dĩ nhiên là ông phản đối việc cắt giảm ngân sách quốc phòng. Ông nói: “Một số vị trong quốc hội đã đưa ra đề nghị tránh chuyện tự động cắt giảm ngân sách quốc phòng theo luật định, nhưng chúng ta không có được độc quyền về những ý kiến hay”. Câu này có nghĩa là, ông cho chuyện không ủng hộ cắt giảm ngân sách quốc phòng của những người trong quốc hội là ý kiến hay, bởi vì đó cũng là ý kiến của ông.

Nguồn: The Diplomat

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2012

About these ads

13 phản hồi to “1035. Vì sao châu Á cần Mỹ?”

  1. [...] McCain: Tại sao châu Á cần Mỹ? (kỳ 2). Mời tham khảo bản dịch của TTXVH: Vì sao châu Á cần Mỹ?  - Chiến lược quốc phòng Mỹ ở châu Á-Thái bình dương (VOA).  - Mỹ sẽ [...]

  2. dân ngu nói đã nói

    Bạn Phamthang ạ,bạn cho rằng “VN chưa phải là đối thủ của TQ về mọi mặt kinh tế, quân sự” thì tôi đồng ý.Nhưng bạn cho rằng “tiềm lực trên mọi mặt.” VN chúng ta thua TQ, là tôi thấy bạn hơi ngây thơ trước tình hình đất nước VN của chúng ta? Đã vậy bạn lại bảo rằng “Ko phải chúng ta sợ TQ nhưng kiên quyết về chủ quyền và tránh đối đầu với TQ là phương án hợp lý nhất”,vậy tôi hỏi bạn? khi bạn cho rằng chúng ta không sợ TQ nhưng kiên quyết về chủ quyền,thì tôi hỏi bạn chứ cái cách cương quyết về chủ quyền, là cương quyết như thế nào,bạn có thể cho tôi biết cụ thể được không vậy bạn?Mà kiên quyết về chủ quyền nhưng lại tránh đối đầu với TQ thì nói thật với bạn chỉ có người “ngây thơ” về tình hình chính trị thế giới như bạn, mới có cái ý nghĩ thật “trẻ thơ” như vậy?Tại sao tôi lại nói như vậy?
    Trong khi Hoàng Sa của chúng ta hoàn toàn bị TQ đánh chiếm và nhiều hòn đảo Trường Sa thân yêu của chúng ta, cũng bị anh em láng giềng “bốn tốt mười sáu chử vàng” của chúng ta đánh chiếm,đồng thời một phần lãnh thổ trên đất liền của chúng ta, bị TQ tước đoạt qua hiệp định biên giới.Vậy mà bạn lại lên cái diễn đàn của ABS này, bạn lại bảo “Ko phải chúng ta sợ TQ nhưng kiên quyết về chủ quyền và tránh đối đầu với TQ là phương án hợp lý nhất”.Vậy thì bạn có đủ khả năng, đứng ra thực hiện cái “kiên quyết về chủ quyền và tránh đối đầu với TQ ” để bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ VN qua câu tiên bố “võ mồm” của bạn không vậy bạn?Nếu như bạn hay các nhà lãnh đạo VN, thực hiện cái “kiên quyết về chủ quyền và tránh đối đầu với TQ ” như bạn nói, mà lấy lại được những lãnh thổ và lãnh hải mà VN chúng ta, đã bị anh em “bốn tốt mười sáu chử vàng” cướp một cách trắng trợn như vậy,thì nói thật với bạn lịch sử VN chúng ta chắc chắn sẽ ghi cái ý kiến “kiên quyết về chủ quyền” theo cách của bạn, vào những trang sử hào hùng giữ nước của dân tộc VN bạn ạ?
    Chứ nói thật với bạn, mỗi lần anh em “bốn tốt và mười sáu chử vàng”, như lời của các nhà lãnh đạo VN thường tiên bố như vậy, có động thái lấn chiếm biễn đông, là y như rằng tôi thấy cái bộ mặt vô cảm của người phát ngôn VN, lên đài tiên bố thật hùng hồn là, “VN có đầy đủ bằng chứng lịch sử về quyền và chủ quyền, không tranh cải về hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa”, tôi nghe phát chán đến tận cổ câu phát ngôn đó.
    Theo tôi nghĩ lịch sử VN sau này phải ghi lại câu phát ngôn, “VN có đầy đủ bằng chứng lịch sử về quyền và chủ quyền, không tranh cải về hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa”, của phát ngôn viên VN vào trong lịch sử giữ nước của dân tộc VN, để lưu lại cho hậu thế sau này biết rằng, cái thời chúng ta đang sống hiện nay, các nhà lãnh đạo VN chúng ta đã “kiên quyết về chủ quyền” của đất nước không tốn một “viên đạn, một giọt máu nào” của nhân dân,chỉ bằng lời tuyên bố, “VN có đầy đủ bằng chứng lịch sử về quyền và chủ quyền, không tranh cải về hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa” mà vẫn bảo vệ một cách vững chắc sự toàn vẹn lãnh thổ của VN.Thì tôi nghĩ đến như Hoàng Đế Quang Trung(Nguyễn Huệ) có sống dậy, cũng phải nghiên mình bái phục cái mưu trí lấy lại những lãnh hải và lãnh thổ VN, qua câu tuyên bố “VN có đầy đủ bằng chứng lịch sử về quyền và chủ quyền, không tranh cải về hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa”,hay chỉ bằng vào thái độ “nhưng kiên quyết về chủ quyền và tránh đối đầu TQ” như lời bạn nói?
    Bạn còn bảo “điều này ko thể làm được khi ta chưa đa dạng hóa các mối quan hệ”,có ai lại tốn công sức để quan hệ với cái anh VN, mà lúc nào cũng tiên bố với anh bạn “bốn tốt và mười sáu chử vàng”, là VN luôn giải quyết các tranh chấp biển đông dựa trên cơ sở “song phương” như vậy không bạn?.Những lời tiên bố của các lãnh đạo VN đó, khác nào thông báo cho toàn thế giới biết rằng, tranh chấp biển đông giữa VN và TQ, chỉ có hai nước đứng ra giải quyết tranh chấp, yêu cầu các bên không liên quan, không được can dự vào, thì lấy đâu ra “các mối quan hệ đa dạng hóa” như lời nói của bạn?

  3. Phamthang đã nói

    VN chưa phải là đối thủ của TQ về mọi mặt kinh tế, quân sự, tiềm lực trên mọi mặt. Ko phải chúng ta sợ TQ nhưng kiên quyết về chủ quyền và tránh đối đầu với TQ là phương án hợp lý nhất điều này ko thể làm được khi ta chưa đa dạng hóa các mối quan hệ hay tập trung tốt việc phòng ngừa từ xa hữu hiệu. Tôi nghĩ về mặt Q sự VN đang từng bước ổn định và cơ động hơn chúng ta sẽ giữ được thế cân bằng trong thời gian tới!

  4. Em Sợ Lắm Anh ơi đã nói

    Mùa tới nó lấy tầu của nó đâm vào tầu của philippin thì sẽ xảy ra chuyện gì nhỉ? Chắc sẽ căng thẳng lắm đó? không biết được thế nào trong tình hình hiện nay? không biết nước Mỹ sẽ xử lý sao??

  5. YeuNuoc đã nói

    Viet nam co ong nghi nao an noi duoc nhu John McCain ?

  6. he he ... đã nói

    có lẽ CHC ngây thơ hơn CHHV ? ?

  7. Vị Nhân đã nói

    Xin được đính chính: Theo tin cuả nhật báo Người Việt ở Nam California, Hoa kỳ thì ngày thứ năm vừa qua 24/5/2012 Uỷ Ban Quốc Phòng Thượng Viện Mỹ đã bỏ phiếu thông qua ngân sách Quốc Phòng tài khoá năm tới là 631.4 tỷ USD và Thượng Viện Hoa Kỳ sẽ bỏ phiếu nhanh nhất là tháng sáu này, (chứ không như tôi nhầm lẫn nói là Thượng Viện đã bỏ phiếu rồi).

  8. Vầng! Châu Á rất cần Mỹ. Điều này thì ai, nước nào cũng thấy khi mà một kẻ tuyệt đỉnh tham lam, tham lam có tiếng từ vài nghìn năm nay đang vươn vòi ra hòng quấn lấy tất cả những gì trong tầm với thì đương nhiên những con mồi gọi là ngon đó phải tìm một con đường sống. Mà con đường sống ở đây chỉ có mỗi 1 con đường, đó là dựa vào Mỹ bởi trên thé giới này chỉ có Mỹ mới đủ lực, đủ tài để ngăn chặn các vòi của con bạch tuộc tham lam này. Từ đây, tôi cho rằng không những châu Á nói chung mà Việt Nam nói riêng cũng phải cần đến Mỹ. Chúng ta là nước bé, với lối ứng xử tuy khôn khéo cả ngàn năm nay trước 1 con voi, nhưng không phải lúc nào sự ứng xử khôn khéo theo kiểu truyền thống đó cũng hữu dụng cả bởi càng nhún thì chúng càng lấn tới thôi. Kiểu gì cũng chết cả. thà dựa vào 1 thế lực xa để diệt lửa gần còn hơn là chui đầu vào đống lửa ở ngay bên cạnh. Tóm lại là Châu Á cần Mỹ, VN cũng cần Mỹ.

  9. he he ... đã nói

    “..mong muốn cuối cùng của tôi là :nước ta được độc lập ,dân ta được tự do .đồng bào ta ai cũng có cơm ăn áo mặc ,ai cũng được học hành… góp phần giữ gìn hòa bình thế giới ” và Tuyên ngôn 2/9/1945 của Người .Ai đã từng tìm và hiểu về Hồ Chủ tịch tức hiểu dân tộc .Việt nam biết lịch sử VN là hiểu HCT.Việt nam giữ được chủ quyền biển đảo _Hoàng sa ,Trường sa là góp phần giữ gìn hòa bình thế giới Người Mỹ qua cuộc chiến xâm lược VN và từ khi bình thường hóa với VN họ cũng đã hiểu điều thiệt hơn và trong cuộc chiến trước kia họ đã từng được cảnh báo rằng “my không động đến ta ,ta không động đến my ..và họ đã không hiểu (hoặc sai lầm trong ván cờ ..)nên để VNCH không giữ được Hoàng sa …Mới đây Bộ trưởng Trung quốc Lương Quang Liệt trong chuyến thăm Mỹ đã tặng Bộ trưởng QUốc phòng MỸ cuốn sách “Binh pháp Tôn Tử “Phải chăng nước Mỹ chưa có sách Tôn Tử ,chưa tìm hiểu về Tôn Tử (cũng như trước kia phát động chiến tranh xâm lược VN người Mỹ NGHIÊN CỨU lỊCH SỬ VN ? với Mỹ điều đó là hiển nhiên chỉ có điều họ không Hiểu …)Người Mỹ cũng đã nghiên cứu “Tôn tử “cũng như các nhà chiến lược khác trên thế giới rất kỹ càng .nhưng Lương Quang Liệt vẫn tặng ông BTQP Mỹ sách Binh pháp Tôn tử ngầm nói Rằng Người Mỹ đừng nói rằng là mạnh .và giữ gìn Hòa bình thế giới >1979 Đặng Tiểu Bình từ một đất nước nghèo nàn hàng thế kỷ muốn trỗi dậy mà không được ,sang thăm MỸ ,ông đội Mũ “cao bồi ” ( mà những thanh niên Việt nam của nửa đầu thế kỷ trước có cách ăn mặc kiểu Caboia nghịch ngợm quậy phá thì được người dân gọi là “cao bồi ” với nghĩa xấu ” ) sau mở chiến tranh biên giới “trừng phạt VN..Và vậy điều đó có phaỉ là “khổ nhục kế”trong binh pháp Tôn Tử không ? chỉ một, hai thập niên sau Trung quốc vươn lên Hàng thứ hai thế giới về phát triển kinh tế và xây dựng quân sự để vươn ra biển Đông bất chấp công ước quốc tế .Hoàng sa _trường sa .Đường 9 Đoạn Lưỡi bò phi lý Người Mỹ có hiểu không “hay lại “my không đụng đến ta thì ta không đụng đến my “học lại kiểu người ta đã nói với mình trươc kia ?nên các nước nhỏ ASEAN không phải đối đầu với trung quốc chỉ một yếu tố giữ vững chủ quyền ,đúng pháp luật QTmà còn là giứ gìn hòa bình và ổn định thế giới ,ngăn chặn một khả năng tiềm ẩn của một thế lực Sovanh mới trỗ dậy Vậy với cuốn sách Tôn Tử được tặng Người Mỹ nghĩ gì -một sự đe nẹt hay “hòa bình “.Dân tộc VN đã từng chiến đấu giữ nước và dựng nước thắng lợi vì họ truyền thông dân tộc và họ không đơn độc họ được sự ủng hộ của nhân dân yêu chuộng hòa bình công lý toàn thế giới ủng hộ và ngày nay cũng vậy những người hiểu về VN ,con người việt nam đều dốc lòng ủng hộ cũng như các nước ASean tuy chỉ là nước nhỏ ….và không phải “vì sao châu Á cần Mỹ ” mà Mỹ Cần Châu á để cùng bảo vệ hòa bình và phát triển

  10. hoa thủy tiên đã nói

    việt nam giờ máu Mỹ lắm, nhưng mà thằng mỹ nó yêu cầu phải thả hết những người đấu tranh chính trị với đấu tranh nhân quyền ra thì nó mới hợp tác. Nhưng việt nam sợ nếu thả những người đó ra thì chế độ đảng cộng sản không còn giữ được nữa. Cho nên Việt nam ko thể chấp nhận những đòi hỏi của mỹ. Vì thế mà bọn cầm quyền cố bám vào Trung Cộng, mặc sức ỉm đi để Trung cộng lấn đất liền và lấn biển đảo mà ko có một lời mạnh mẽ lên tiếng, thay vào đó là những điệp khúc của nhà ngoại giao NGhị. Cho nên bây giờ Mỹ vẫn chưa quyết điịnh bán vũ khí cho Việt nam là vì thế.

  11. Dân VN đã nói

    VN thì mót đi với Mỹ lắm rồi, những đã chót kết tội CHHV là chống nhà nước XHCN vì lý do ông Vũ kêu gọi VN hợp tác với Mỹ chống Tàu. Bây giờ mà bắt tay với Mỹ thì hóa ra giải tội cho ông Vũ, và tự kết tội mình à?. Thành thử ra VN có thói quen kết tội người này người kia, gán ghép tội này tội cnoj cho bất kỳ ai, chắc phải đến hồi xếp xó

  12. anhhungqt đã nói

    Càng có nhiều người có suy nghĩ và hành động như TNS John McCain trong giới chính trị gia Mỹ thì càng nhiều nước trên thế giới có dân chủ tự do thực sự và chặn đứng được sự bành trướng của bá quyền Trung cộng.

  13. Vị Nhân đã nói

    Một bài viết có tầm nhìn cuả một “cựu” ứng cử viên Tổng Thống!
    Nhìn chung, người Mỹ thường có cảm tình với những chính phủ lo chuyện dân sinh trong phạm vi nội địa, chỉ khi nào gặp những thách thức nghiêm trọng do hệ quả của những chính sách đối ngoại (sai lầm) làm thiệt hại uy tín hay quyền lợi cuả Mỹ, lúc đó họ mới lại phê phán chính phủ! TNS John Mccain đang đưa ra lời cảnh báo với chính phủ cuả Đảng Dân chủ cuả TT Obama!

    Môt đoạn trong bài phát biểu cuả ông tuy làm cho một số chính quyền ở Châu Á khó chịu và e dè, nhưng đối với người dân trong những xứ sở này và đặc biệt những nước tôn trọng dân chủ thì đây là một “thông điệp” tạo thêm hy vọng khi họ phải đối diện với sự đe doạ cuả con “bạch tuộc” Trung Quốc, đồng thời làm cho người dân Mỹ thêm tự hào:
    “Tóm lại, đó là vì chúng ta ràng buộc sức mạnh vĩ đại và các giá trị dân chủ cuả chúng ta lại với nhau, và chúng ta hành động trên cơ sở này. Đó là vì trong cộng đồng các quốc gia, thì nước Mỹ vẫn là nước độc nhất-một nước đặc biệt-một cường quốc dân chủ, sử dụng ảnh hưởng chưa từng có không chỉ để nâng cao lợi ích hẹp hòi cuả mình mà còn đẩy mạnh một loạt các giá trị siêu việt..”

    Có thể do ảnh hưởng cuả bài phát biểu này mà mới đây, Thượng Viện Mỹ trong cuộc bỏ phiếu về ngân sách thay vì cắt giảm về trang bị quốc phòng như yêu cầu cuả chính phủ Obama, thì họ cắt giảm nhân viên (dân chính) phục vụ trong phạm vi Quốc Phòng. Kết quả ngân sách QP tài khoá mới được thông qua với hơn 600 tỉ USD.

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: