BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

Archive for Tháng Một, 2008

Đội đá vá hòn

Được đăng bởi adminbasam trên 09/01/2008

Đội đá vá hòn

 (Trích “Kỷ yếu Hội nghị Quốc tế về Du lịch”)


… Xưa bên Tàu nó có cái chuyện gọi là “Ngu công chuyển núi” (- Này, dịch chuẩn vào nhá, nhưng mà ngộ nhỡ chú có nói thêm câu nào hớ hênh thì mày bỏ đi nhá), phải gọi là Đại Ngu, mà tầm cỡ cũng chỉ “tại gia” thôi. Còn chúng tôi là tầm cỡ quốc gia, quốc tế. Quán triệt câu “dời non lấp bể” chúng tôi mới khởi động nhiều tiểu dự án phối kết hợp biện chứng với nhau. Xin mời các đồng chí nom hình ảnh từ cái pờ-rô-dếch-tờ đây:

Tái tạo Vọng phu: nguyên thuỷ nó chỉ là cái mỏm đá lởm chởm, thế mà các cụ ảo tưởng ra thành cái người đàn bà chờ chồng đi chinh chiến dở về, rồi suy tôn lên như vậy. Dưng mà chúng tôi lại cần nhiều đá nung vôi kiến thiết đất nước công-nghiệp-hóa-hiện-đại-hóa, nên chả tiếc, đập béng nó đi. Đến khi có nhiều thành phố “Những ánh sao đêm” rồi là lại cho phục hoạt. Giờ nom nó bề thế, giá trị thẩm mỹ cực cao chứ không gai góc thiên nhiên tạo như trước. Người đàn bà ngóng chồng giờ được “thổi hồn” vào, “có da có thịt” … lại cả” xương” rắn (đúng là) như thép, có nét u buồn nhưng vẫn rất chi là “Bài ca hy vọng” …

Phục sinh Phụ Tử: dự án này thì có khác tị tẹo. Chả là có cái Hòn Phụ Tử, do “mệnh Trời” hay sao mà cái ông Bố tự dưng lăn quay ra … “chết”. Chúng tôi thấm nhuần triết lý “chức năng thắng số”*, tức là chức năng mình làm du lịch văn hóa thì cứ làm, kể gì Ông Giời. Thêm nữa còn có cái ý nghĩa thâm hậu là muốn thế hệ sau (hòn Con đại diện) luôn ghi khắc trong tâm khảm là cha ông dù có “khuất” … xuống biển thì cũng gắng mà “sống” dậy để dìu dắt chúng nên người (rất “đậm-đà-bản-sắc-dân-tộc”). Và thế là nhặt nhạnh cái “xác” ông Bố,” bê tông hóa” luôn …

Còn nhiều lắm … các đồng chí sẽ thấy chúng tôi phát động phong trào “ba mũi giáp công”, cả nước thành “đại công trường du lịch” như thế nào. Các khách sạn thi đua bứng cây cổ thụ từ tận rừng về giồng nom hoang dã đáo để. Lại cả sưu tập nhũ đá trong hang rồi công phu đẽo chặt nó ra, đem về lộn tùng phèo nó lên thành hòn non bộ, ” thiên nhiên” kinh khủng. Người người làm du lịch, nhà nhà làm du lịch … Biến “du trường” thành “chiến trường”, vặt của du khách đến đồng xu cuối cùng.

… Để kết thúc bài tham luận hôm nay, tôi xin được hỏi là các đồng chí có biết vì sao đến giờ chúng tôi đã phấn đấu đạt được con số kinh hoàng là 99,99% du khách đến rồi “một đi không giở lại” không ? Một bí quyết tuyệt vời đấy. Bởi vì họ tiêu … hết-sạch-tiền (hiểu chửa ?), không phải chỉ trong ví, mà còn trong cả ác-cao nữa. Nghĩa là khánh kiệt, y kiểu bọn tư sản mại bản cạnh tranh như lang sói rồi phá sản ấy mà, đến độ nhiều năm sau chả có tiền mà đi du lịch ở đâu được nữa, nói gì tới xứ này.

… Cái gì ? (- Chúng nó hỏi tại sao lại hết tiền à ?) Đi mà hỏi họ ấy ! Chúng tôi không cướp giật, móc túi là được rồi … (- Này, sao ở dưới nẫy giờ chúng nó cứ ồn ào thế ? – Họ bảo thế thì toàn là “đồ giả”, là kinh doanh kiểu “chộp giật”, chú ạ. – Á … Láo, bọn Tây mà dám láo. Ông sẽ cho chúng mày cứ gọi là … “tắt điện” luôn. Quả này cháu dịch phải “sát nghĩa” vào nhá).

Nài, kính thưa các quý ông, đặc biệt là các quý bà. Nếu quí vị bảo du lịch chúng tôi là “chộp giật”, di sản chúng tôi là “đồ giả”, thì tôi cũng xin được kính thưa là chính tôi học được từ quí vị đấy.

Sao ? Không tin à ? … Chả là có mấy lần sang thăm quan xứ sở của quí vị. Cái thành phố cờ bạc đĩ điếm Lát-vê-gát ấy. Bọn ca-si-nô nó lại chả “chộp giật” làm tôi xít không còn cả cái xi-líp mà phắn về đây này. Tưởng báu lắm đấy hở ?

Thế rồi tôi còn được thăm quan cái thành phố vi tính gọi là “Thung lũng Si-li-côn”, nào là mạng ảo, tài sản ảo “chấm côm”, … trẻ nó bảo là ngộ nhỡ mà mất điện cái thì cứ gọi là … “bó tay chấm côm” cả lũ.

Chưa hết đâu nhá. Hãi nhất là những bộ ngực bơm si-li-côn (dễ cũng tới hàng triệu bộ ấy chứ … Khiếp!)… Vậy xin hỏi các quý bà dưới kia, đấy là “đồ thật” chắc ? Lại xin hỏi các quý ông, là có bố nào dám … mạnh tay tí không, hay là lại chả hãi nó mà phòi ra thì có mà … Biết thế mà cứ chết mê chết mệt cả mới “ngỗng” chứ … Ôi … tội nghiệp cho cái xứ sở si-li-côn lôm côm ! Ha !… Ha !… Ha !… Ha !… Thanh-kiu-gút-bai nhá …

Ba Sàm

* “Đức năng thắng số” – ngạn ngữ

Posted in Bài của Ba Sàm, Văn hóa | Thẻ: , , | Leave a Comment »

Điểm sách: OSS và HỒ CHÍ MINH – đồng minh bất ngờ trong cuộc chiến chống phát xít Nhật

Được đăng bởi adminbasam trên 08/01/2008

OSS và HỒ CHÍ MINH – đồng minh bất ngờ

trong cuộc chiến chống phát xít Nhật


Cuốn sách nầy cùng một cuốn nữa (tên là Why Viet Nam – Tại sao Việt Nam) tui đã lỗi hẹn bà con mấy lần là sẽ giới thiệu. Vậy nhưng “lỗi” mà lại hay, vì giờ đúng vô lúc mà ta rất cần nhìn lại cái bi kịch của Dân tộc, tuồng như luôn bị lỡ những “chuyến tàu” đi cùng với bè bạn bốn phương, để rồi nay bị Tàu ức hiếp mà cắc cớ khó làm cho người bạn nào tin là mình thiệt lòng để đặng dang tay giúp đỡ, phần vì kẻ ức hiếp lại là “anh em môi răng” với mình. “Ngậm bồ hòn làm ngọt”. Đau quá !

Tại sao người ta cố giấu nhẹm, bóp méo nhiều sự thực lịch sử vô cùng quan trọng liên quan tới vận mệnh, tương lai Dân tộc ? Đọc cuốn sách này, bà con sẽ thấy một phần. Cũng như Ba Sàm tui từng kêu gào trong một bài báo trên trang 3 blog nầy. Giờ tui xin tóm lược những điều hệ trọng mà bị lơ đi trong lịch sử qua cuốn sách trên, cùng chút phân tách tại sao người ta lơ đi vậy.

Trong sử “chính thống” cũng như tài liệu về cụ Hồ Chí Minh, chưa bao giờ các sử gia nói tới chuyện ông cụ đã từng có những quan điểm tương đồng, những mối quan hệ gần gũi, hợp tác và tranh thủ sự giúp đỡ của người Mỹ ra sao. Gần như duy nhứt có tình tiết cụ trích một đoạn Tuyên ngôn Độc lập của nước Mỹ, hoặc gần đây đôi ba bài báo thận trọng đưa ra vài thông tin “tham khảo” … Nhưng chuyện này vẫn vô cùng là bí ẩn, nên mới từng có tổng biên tập một tờ báo danh tiếng bị mất chức vì dám … rờ tới sự thật lịch sử. Đến cả chuyện mới nữa là người ta bỏ tiền sao/mua rất nhiều tài liệu về cụ Hồ lưu trữ bên Nga, vậy mà một năm qua rồi hổng thấy có công bố cho nhân dân biết mà mừng, nhân dịp đợt học tập dài dài tấm gương đạo đức của cụ nữa chớ (sao không học tấm gương cụ kiên trì chịu đựng bị cái ông Sít-ta-lin trù ẻo bảy tám năm trời bên đó ?)

Tui xin tóm lược cuốn sách, là thời Thế chiến thứ hai, khi cụ Hồ đang hoạt động ở bên Nga-Sô, sau đó là Tàu, tình hình thế giới và trong nước cực kỳ phức tạp. Mỹ tuy là đồng minh với tụi Tây thực dân nhưng lại rất chống chánh sách thực dân của Anh, Pháp, Hòa Lan. Những người kháng chiến Việt Nam tuy chống Tây đô hộ nhưng lại là “đồng minh” với Tây và nhiều nước chống phát xít Đức, I-ta-li, Nhựt Bổn. Anh chàng Nga-Sô tuy là đồng minh với Mỹ, nhưng lại là cộng sản-tử thù với phe tư bổn Mỹ. Ảnh cũng hổng tin gì cái lực lượng kháng chiến Việt Nam của cụ Hồ, vì ảnh xét lý lịch cụ, ngó bộ ổng khoái lo giải phóng Dân tộc mình chớ không mặn mà chi cái vụ “giải phóng toàn nhơn loại” (nay càng thấy tào lao quá trời rồi – ổng tài quá há ?) Thêm nữa ổng cũng từng bị đì bảy tám năm bên “thành trì XHCN” rồi, nên mới tính chuyện bắt tay với anh Mẽo hay hơn. Nhưng Mẽo bị cắc cớ, tuy chống thực dân nhưng cũng không muốn mất lòng ông bạn Tây thực dân, cần chung lưng chống phát xít, lại vừa nghi ngờ cụ Hồ là cộng sản gộc, mà trong nội bộ cũng có hai phe (phe bênh cụ Hồ, phe chống). “Đen” cho ta nữa, là Tổng thống Mỹ Roosevelt, người hăng hái chống chủ nghĩa đế quốc-thực dân Pháp nhứt thì lại mất sớm đúng vô lúc quan trọng. Ông từng có nhiều động thái và tuyên bố có lợi cho nền độc lập hoặc “uỷ trị quốc tế” của Việt Nam, như “Đông Dương không thể quay lại với Pháp”, “… Đông Dương nên được lấy khỏi tay người Pháp và đặt dưới sự ủy trị quốc tế”. Hay trong một giác thư gởi cho ngoại trưởng Cordell Hull, ổng viết ”Hơn một năm qua tôi đã bày tỏ quan điểm rằng, Đông Dương không nên trở lại với người Pháp mà nên được quản lý bởi một cơ quan ủy trị quốc tế. Pháp đã chiếm nước này – 30 triệu dân – trong gần 100 năm, và lúc này người dân nghèo khổ hơn giai đoạn đầu … Trường hợp Đông Dương hoàn toàn rõ ràng. Pháp đã bòn rút nơi này 100 năm. Người dân Đông Dương có quyền hưởng những gì tốt đẹp hơn thế”(trang 75). Đương nhiên lý do ông này chống Pháp cai trị tiếp xứ này còn nhiều, đọc vô sẽ thấy hấp dẫn vô cùng.

Chưa hết cực cho ông già. Đó là trong nước nhiều lãnh tụ cộng sản ít được “đi đây đi đó” như ổng, lại sớm được đưa vô “lò luyện” của “thành trì XHCN”, nên cái đầu cách mạng nó “nóng” quá, vậy là các cha nội này cũng coi ông già là người không “kiên định lập trường” … Còn nữa. Đó là nhiều đảng phái không phải “cộng sản” cũng kháng chiến chống Tây đô hộ, họ cũng có thế lắm chớ bộ. Vậy là vô cùng khó nếu như muốn có “ngọn cờ” đoàn kết các lực lượng kháng chiến trong nước, đồng thời tranh thủ Mẽo, Nga-Sô, … Nhưng thiệt kỳ lạ, ông Hồ Chí Minh ổng ra chiêu hợp tác, nhận cung cấp tin tức tình báo cho cơ quan tình báo Mẽo OSS (tiền thân của Xịa CIA ngày nay) cùng đồng minh chống phát xít. Có cái chưn đó rồi, ông cụ dựa vô, tận dụng cái “mác” có cao bồi Mẽo sau lưng. Trời đất, bữa ổng từ bên Tàu về nước sau bao nhiêu năm phiêu bạt, rồi từ Tân Trào về Hà Nội, đều có Mẽo mắt xanh súng ống, điện đài … ngon lành đi theo “hộ tống”, ổng còn thủ bức hình chụp chung tới tướng Mẽo Claire Chennault chỉ huy Không đoàn Cọp Bay 14 khét tiếng, đem ra nhá nhá … các “đàn em” trong nước ngó xanh le mắt, theo rần rần, khỏi thắc mắc chi cho mệt. Vì hồi đó cả thế giới kính nể anh cao bồi Mẽo này dễ sợ luôn.

Vậy nhưng rồi làm sao mà sau đó ta hổng thân với Mẽo nữa ? Rồi còn uýnh nhau te tua …, theo hai anh Nga, Tàu rồi “khánh kiệt”. Thiệt là bi kịch lịch sử. Nhìn vô đó mà rút kinh nghiệm cho ngày nay, mai sau. Xin bà con đọc hết mới rõ được.

Và trong những ngày sục sôi chuyện Tàu xâm lấn đảo này, ta càng thấy cần suy ngẫm kỹ chuyện cũ để rút ra bài học kinh nghiệm, biết tìm bạn mà chơi, biết cách “chơi” ra sao cho bạn tin. Riêng Ba Sàm tui còn liều đưa ra cái ngu ý là nay ta học tập tấm gương của cụ Hồ, vậy nên học ngay cái cách chơi với Mẽo mà hạn chế bớt anh Tàu hay ức hiếp đi. Thời đó nhiều cái khó khăn, nên ông cụ mới hổng đi tới được với Mẽo, còn ngày nay thời thế thuận lợi quá trời rồi … Uở, nhưng hổng còn ông cụ nữa ? … Còn mấy “ông kẹ” giờ thì … bà con biết rồi. Tui chào thua !

À, chút xíu quên ! Còn cái lý do là làm sao người ta hổng muốn nói tới cái màn hợp tác thân thiện này với anh Mẽo, để tới giờ mới nhín nhín đưa ra ? Hiểu dễ ợt. Đó là nhiều năm sau, vì cái trớ trêu của lịch sử buộc ta phải uýnh nhau với Mẽo, dzậy mà ca là từng thân với nó, tổng thống của nó chống chánh sách thực dân, đấu tranh cho tự do … thì còn ra cái gì nữa. Phải chưởi, nói xấu nó tới số đi chớ ! Rồi ta theo “thành trì XHCN”, còn Mẽo là “thành trì TBCN”, vậy mà kể ra là ta từng thân thiết với kẻ thù thì coi như ta “phản bội” chớ còn chi nữa. Các quan trên coi dân mình còn đang ngu si vì bị cái “chánh sách ngu dân” của Tây bao năm rồi, nên sợ nói thiệt ra bà con hổng có tin. Rồi các cha cũng ngán cái vụ nếu nói ra, bà con, cán bộ mình khoái Mẽo quá, chạy theo rần rần là … chào thua. Dzậy đó. Giờ thì nói thiệt hết cũng chưa hết … ngán, nhứt là mấy cha từng ham xạo thấu trời luôn, giờ cũng run, thôi thì nó thiệt … từ từ. Bà con ráng chờ nha. Kiếp sau là sướng thôi à.

Xin bà con chú ý thêm: đó là cuốn sách nầy cũng được chua bên trang trong là “Sách tham khảo”, y chang cuốn “Trung Quốc trước ngã ba đường” mà tui đã khoe trên trang 78 blog nầy và “giải mã” ba cái chữ “sách tham khảo”, “lưu hành nội bộ”, nó mang tính “tiếp thị” ra sao. Nhưng quan trọng nhứt là ba cái sách nầy ưa nói … thiệt, ít bị “ăn bớt” chữ khi dịch/biên tập. Mua nhanh rủi hết nha !

Điểm báo: quá nhiều chuyện bức xúc để khen/chê quanh làng báo ta suốt mấy tuần qua, nhưng đành hầu bà con một chuyện đã, rồi hẹn kỳ sau.

Hoàn toàn tự do … trong chuồng: Nhớ hồi nhỏ Ba Sàm tui hay làm những chuyện ngu dễ sợ luôn. Có lần tui nhốt cả bầy gà vô cái chuồng nhỏ xí. Tui bắt tụi nó ăn, uống, ỉa, đẻ, ấp trứng, … làm tình, uýnh nhau tranh bạn tình ngay tại chỗ, hổng cho ra vườn nữa. Rồi ăn chắc, tui đem cái chuồng gà nhét vô trong cái chuồng heo, chuồng heo nầy tui lại xây trong cái chuống bò. Tui biểu tụi gà: Tụi mầy giờ được hoàn toàn tự do rồi đó. Khoái thì quậy tới bến luôn đi ! Trời đất, mấy tháng sau tui hổng có nhận ra được bầy gà “tự do” của tui nữa.

Nhưng bữa rồi đọc bài báo hay dễ sợ, làm mình … hoài niệm tới thời thơ ấu. Đó là có cái ông tên Hợp, ổng hổng có bị … như mình hồi bé, nhưng cũng hồn nhiên quá trời luôn. Có Luật Báo chí mà chưa xong, thêm hàng đống quy chế, văn bản trời ơi nữa, lại mỗi tuần giao ban giao hoan chi chi đó búa xua, dzậy mà ổng biểu sắp tới ổng còn ra liền thêm tới 4 cái quy chế quản lý báo chí nữa cho chắc cú. Rồi ổng ca nghe tưng tưng, là Được bốn quy chế này thì báo chí hoàn toàn tự do. Dzậy bà con thấy rõ là ổng hơn tui hồi nhỏ chưa, hay là y chang ? (mời bấm vô đọc luôn)

Ba Sàm

Bổ sung, 24/9/2011: Mời bà con vô đọc sách nầy trên trang VN Thư quán:

http://www.pagewash.com/nph-index.cgi/000010A/uggc:/=2fiaguhdhna.arg/gehlra/gehlra.nfck=3fgvq=3d2dgdi3z3237aia0a0adaga31a343gd83n3d3z3237aia&NfckNhgbQrgrpgPbbxvrFhccbeg=3d1

http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237nvn0n0nqntn31n343tq83a3q3m3237nvn&AspxAutoDetectCookieSupport=1

Posted in Bài của Ba Sàm, Lịch sử | Thẻ: , | 3 Comments »

 
Tạo trang giống vầy với WordPress.com
Hãy bắt đầu