BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

Archive for the ‘Văn hóa’ Category

12.136. BÓNG MA NÀO ĐẰNG SAU LƯNG “KONG”?

Posted by adminbasam on 27/03/2017

FB Mạnh Kim

27-3-2017

Dựng “Kong” tại Việt Nam là một cách mua chuộc thị trường tiềm năng Việt Nam? (ảnh: Variety)

“Kong” không chỉ là câu chuyện về một bộ phim giải trí nhảm nhí nhưng được tâng bốc hết lời, không chỉ về một phim bom tấn trước nguy cơ lỗ, không chỉ về “bộ phim Mỹ” kinh phí cao lần đầu tiên được quay ở Việt Nam. Đằng sau “Kong” là một “con khỉ đột” khổng lồ đang phủ bóng đe dọa không chỉ nền điện ảnh nội địa mà có thể cả nền văn hóa Việt Nam.

Dư luận Việt Nam rất hứng chí trước những phát biểu đãi bôi của đạo diễn Jordan Vogt-Roberts, chẳng hạn “sứ mệnh của tôi là đưa Việt Nam lên màn ảnh và cho thế giới biết đất nước này ngoạn mục như thế nào”. Jordan Vogt-Roberts – một đạo diễn gần như vô danh, nếu không nói là hạng bét thế giới (chỉ mới làm được… một “phim lớn” trước “Kong”, với doanh thu vỏn vẹn hơn 1,3 triệu USD) – không đủ tài cán để thực hiện một “sứ mạng” như vậy. Jordan Vogt-Roberts thuần túy là người làm thuê. Trong trường hợp “Kong”, Warner Bros là nhà phát hành. Nơi bỏ vốn sản xuất và có vai trò quyết định gần như tất cả, từ đạo diễn, casting, đến chọn cảnh… là Legendary và Tencent Pictures (Đằng Tấn ảnh nghiệp) của Trung Quốc. Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Văn hóa, Đảng/Nhà nước | Tagged: , | Leave a Comment »

12.119. CÒN GÌ LÀ GIANG SƠN ĐỊA MẠCH?

Posted by adminbasam on 25/03/2017

FB Hoàng Tuấn Công

25-3-2017

Ảnh: FB Hoàng Tuấn Công/ internet

Sơn Trà không phải của riêng Đà Nẵng. Sơn Trà là của cha ông từ nghìn xưa để lại cho cháu con nước Việt. Vậy mà bán đảo xinh tươi này đang bị một nhóm người có quyền lực đào bới, triệt hạ cỏ cây, hòng bóc lột thiên nhiên đến tận xương tuỷ…

“Đại Nam nhất thống chí” chép:

“Núi Trà ở phía đông huyện Diên Phước. Núi cao sừng sững giữa trời, luôn có mây mù tuôn ra, rừng cây rậm tối, hươu nai sinh sản từng bầy. Phía Đông giáp biển, phía Đông Nam có dãy núi liền nhau, trông như hình con sư tử, tục gọi là núi Nghê (Nghê sơn). Tương truyền trên núi có ngọc, ban đêm thấy ánh hào quang chiếu ra ngoài biển. Phía Tây có đảo Mỏ Diều, có pháo đài phòng ngự ở đấy. Phía Bắc có núi Cổ Ngựa đối diện với hòn Ngự Hải. Phía Tây cửa biển là vụng Trà Sơn làm chỗ cho ghe thuyền đậu neo rất thuận tiện…”.

Núi Trà (Trà Sơn) chính là vùng núi Sơn Trà ngày nay.

Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Dân chủ/Nhân Quyền, Môi trường, Văn hóa, Đảng/Nhà nước | Tagged: , , | Leave a Comment »

12.096. SỞ DU LỊCH ĐÀ NẴNG NÓI DỐI VỀ KIẾN NGHỊ CỦA HIỆP HỘI DU LỊCH THÀNH PHỐ

Posted by adminbasam on 24/03/2017

FB Nguyễn Anh Tuấn

23-3-2017

Ông Ngô Quang Vinh, Giám đốc Sở Du lịch Đà Nẵng sau khi chia tách. Ảnh: Infonet.

Sau buổi làm việc khẩn với Hiệp hội hôm qua, Sở Du lịch Đà Nẵng đã gửi Báo cáo nhanh tới các cơ quan liên quan cũng như dư luận, trong đó nói rõ:

“Qua kiểm tra thông tin với các Phó Chủ tịch và Tổng thư ký Hiệp hội thì ông Huỳnh Tấn Vinh, Chủ tịch Hiệp hội CHƯA TRAO ĐỔI nội dung, chưa thông qua Thường trực Hiệp hội […] nên nội dung văn bản này chỉ mang tính chất cá nhân”

Tuy nhiên, hôm nay Tổng Thư ký Hiệp hội Trịnh Bằng Có lại thông báo rõ những điều sau với báo giới:

– Ông Vinh đã gửi văn bản tới Thường trực Hiệp hội để xin ý kiến trước khi gửi Thủ tướng;

– Có 3/5 thành viên Thường trực Hiệp hội tán thành nội dung kiến nghị;

Thế là đã rõ, chính Sở Du lịch Đã Nẵng đã tiếm danh các thành viên trong Hiệp hội Du lịch để đưa ra một thông tin sai sự thật theo hướng tiêu cực nhắm tới Chủ tịch Hiệp hội Huỳnh Tấn Vinh, chỉ vì ông Vinh gửi kiến nghị đến Thủ tướng. Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Dân chủ/Nhân Quyền, Văn hóa, Đảng/Nhà nước | Tagged: , | 4 Comments »

12.091. MÊ TÍN, GIAI ĐOẠN KHỐN CÙNG CỦA CUỒNG TÍN

Posted by adminbasam on 23/03/2017

Diễn Đàn

Nguyễn Ngọc Giao

23-3-2017

Ảnh minh họa. Nguồn: internet

Trong lịch sử hiện đại, không hiếm những nhà lãnh đạo quốc gia, khi cận kề cái chết, đã bấu víu vào lời tiên tri của những ông đồng bà cốt : Brejnev và Mitterrand (không thể nói ông này thiếu văn hoá) là hai ví dụ điển hình. Nhiều khi không phải là cái chết hay bệnh tật, mà là sự bất trắc của chính trị, cũng đủ làm cho người ta tin vào đồng bóng. Trường hợp tổng thống Nam Hàn Park Chung-hee và nữ tổng thống con gái ông, bà Park Geun-hye là như thế. Có điều đặc biệt là sự cha truyền con nối – phải chăng là một đặc trưng của chính trị Triều Tiên, bên này hay bên kia vĩ tuyến 38 ? – lại diễn ra ở cả phía « cố vấn tâm linh » : bố là ông đồng cho tổng thống độc tài, con gái là bà cốt cho bà tổng thống thắng cử qua một cuộc đầu phiếu dân chủ.

Trong bối cảnh chung của một thế giới đang khủng hoảng và đảo lộn, Việt Nam không phải là một biệt lệ về tin nhảm. Nhưng, cũng như nạn tham nhũng, mê tín không tập trung ở những trường hợp cá biệt, mà nó tràn lan, từ trên xuống dưới, trong bộ máy cầm quyền. Chỉ cần liệt kê những vụ việc mà dư luận đều biết: ông Nông Đức Mạnh, khi còn làm tổng bí thư Đảng cộng sản – chứ không phải khi đã về hưu, lấy vợ kế khi chưa đoạn tang vợ cả – đã quyết định xây toà nhà quốc hội trên phần đất của Hoàng thành Thăng Long, vì nghe lời thầy địa lý phong thuỷ, sợ đứt long mạch. Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Văn hóa, Xã hội, Xã hội Dân sự, Đảng CSVN | Tagged: , | 5 Comments »

12.065. Bài hát Con Đường Việt Nam

Posted by adminbasam on 22/03/2017

FB Trần Trung Đạo

21-3-2017

Nhạc sĩ Nguyễn Thụy Kha. Ảnh: internet

Nhạc sĩ Thụy Kha phát biểu về việc năm nhạc phẩm VNCH bị cấm hát: “Hàng trăm hợp xướng của tôi và các đồng nghiệp, hàng nghìn ca khúc cách mạng vĩ đại thì chẳng ai nhắc đến hay ca ngợi. Còn 5 ca khúc kia mới bị tạm dừng lưu hành lại được đưa ra mổ xẻ, tranh cãi, bênh vực. Tôi cho rằng, thị hiếu của một bộ phận công chúng người Việt đang thực sự có vấn đề. Đó là điều rất đáng buồn”.

Câu phát biểu có phần than vãn của ông đúng gần hết chỉ sai mỗi một chữ cuối cùng. Lẽ ra phải nói là đáng “vui”.

Vui vì “bộ phận công chúng người Việt” như ông nói đã có nhận thức cao. Điệu Bolero bình thường của Con Đường Xưa Em Đi bỗng dưng trở thành quen thuộc, phổ biến, được hát vang trên đường phố.

Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Dân chủ/Nhân Quyền, Văn hóa, Đảng CSVN | Tagged: , , | 4 Comments »

12.056. NHÀ NƯỚC KHÔNG DÂN VÀ NỀN NGHỆ THUẬT KHÔNG CON NGƯỜI

Posted by adminbasam on 21/03/2017

Phạm Đình Trọng

21-3-2017

“Con đường xưa em đi” là một trong 5 bài hát bị cấm. Ảnh: internet

Những người lên báo giấy, báo hình cãi chày cãi cối về vụ cấm đoán nhạc phẩm Con Đường Xưa Em Đi mấy ngày qua cũng chỉ là những dư luận viên đó mà thôi. Những người được coi là nhà thơ, nhà văn, nhạc sĩ mà biến mình thành dư luận viên thì tự họ đã hạ thấp tư cách văn hóa, hạ thấp tư cách nghệ sĩ của họ rồi, họ đã tự bác bỏ tư cách con người trung thực, con người lương thiện của họ rồi.

1. Kiên trì theo đuổi một học thuyết sai trái, phản dân tộc, phản tiến bộ, nhà nước cộng sản Việt Nam không thu hút, không tập hợp được người có tài năng và nhân cách. Chốn quan trường ngày càng thưa vắng người tử tế, nhường chỗ cho những kẻ bất tài, thiếu nhân cách. Đó là những con ông cháu cha nòi cộng sản và những kẻ vô lại chạy chức chạy quyền mà thành quan.

Con ông cháu cha nòi khoa bảng, học được chữ thánh hiền, biết giữ đạo làm người, biết bổn phận làm quan, lo trước thiên hạ, vui sau thiên hạ, dân còn được nhờ. Con ông cháu cha nòi cộng sản chỉ biết kiên trì học thuyết sắt máu chuyên chính vô sản, coi lẽ sống là làm cách mạng và chiến tranh giết dân lành, li tán dân tộc, tàn phá tan hoang đất nước như lời thơ của ông nhà thơ cộng sản lão làng Tố Hữu: “Giết! Giết nữa! Bàn tay không ngơi nghỉ / Cho ruộng đồng lúa tốt, thuế mau xong / Cho Đảng bền lâu / Cùng rập bước chung lòng / Thờ Mao Chủ tịch, thờ Xít-ta-lin bất diệt!”. Chỉ có giết, giết dân nữa đảng mới bền lâu. Loại con ông cháu cha nòi đảng đó là di họa nặng căn của dân tộc vốn tồn tại bằng thương yêu, đùm bọc: Nhiễu điều phủ lấy giá gương / Người trong một nước phải thương nhau cùng. Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Dân chủ/Nhân Quyền, Văn hóa, Đảng CSVN | Tagged: , | 4 Comments »

12.049. Tranh cãi về 5 ca khúc bị tạm dừng lưu hành

Posted by adminbasam on 21/03/2017

BBC

20-3-2017

Nhà thơ Đỗ Trung Quân. Ảnh: FB Đỗ Trung Quân

Trước việc 5 ca khúc sáng tác trước năm 1975 gồm “Cánh thiệp đầu xuân”, “Rừng xưa”, “Chuyện buồn ngày xuân”, “Con đường xưa em đi” và “Đừng gọi anh bằng chú” vừa bị Cục Nghệ thuật Biểu diễn (Cục NTBD) yêu cầu tạm dừng lưu hành hôm 15/3, nhiều nhạc sỹ, nghệ sỹ cũng như dư luận Việt Nam có phản ứng trái chiều.

Trong khi có nhà phê bình cho rằng quyết định này là “đúng” và “có cơ sở”, thì nhiều người lại phản đối đối chuyện “chà đạp, cấm đoán” các bài hát, bất kể là của dòng nhạc nào.

Trả lời BBC qua điện thoại từ Thành phố Hồ Chí Minh, nhà thơ, nhạc sỹ Đỗ Trung Quân cho rằng 5 ca khúc này “không phải là các ca khúc đặc sắc nhất [của dòng nhạc Bolero] để trở thành vấn đề, đến mức chúng ta phải cấm hay nghe”. Đọc tiếp »

Posted in Dân chủ/Nhân Quyền, Chính trị, Văn hóa, Đảng CSVN | Tagged: , | 3 Comments »

12.047. ĐÁM TRẺ Ở TA ĐANG ĐƯỢC DẠY DỖ NHƯ NHỮNG NGƯỜI LỚN

Posted by adminbasam on 20/03/2017

FB Vương Trí Nhàn

20-3-2017

Ảnh: FB Vương Trí Nhàn

1/ Tại một số trường tiểu học, có đội cờ đỏ do các em lập ra, uy quyền bao trùm khiến cả các giáo viên đôi khi cũng phải sợ, nói chi là các bạn – đấy là tin tôi đọc được từ một hai năm trước.

Cũng qua tờ Tuổi trẻ năm ấy, tôi thấy một vị phụ huynh kể chuyện con bà ta muốn bớt tiền ăn quà để làm việc riêng? Việc gì? Cháu cần nộp tiền cho bạn lớp trưởng, để bạn ấy khỏi báo cáo cô giáo, một lỗi nhỏ mà cháu vô ý phạm phải.

Còn chuyện trẻ con xin tiền để nhờ bạn làm hộ bài thì tôi đã đọc được ở vài nơi chứ không phải riêng ở báo nào, và nhiều nhất là trong câu chuyện hàng ngày.

Cùng với tuổi già, trong tôi bắt đầu xuất hiện và ngày càng thấy sống dai dẳng một con người phản bác lại chính mình.

Trước các hiện tượng không quen, trong tôi như là có hai con người N và N’ dông dài bàn thêm, nhất là tranh cãi với nhau. Đọc tiếp »

Posted in Báo chí, Chính trị, Văn hóa, Xã hội, Đảng/Nhà nước | Tagged: | 4 Comments »

12.041. Viện Phan Châu Trinh, Nguyên Ngọc, tôi tin

Posted by adminbasam on 20/03/2017

VNTB/ Văn Việt

Bùi Minh Quốc

17-3-2017

Nhà văn Nguyên Ngọc phát biểu tại lễ ra mắt Viện Phan Chu Trinh. Ảnh: VOA

Ngày 07 tháng 02/2017, tại thành phố cổ Hội An (tỉnh Quảng Nam), ra đời VIỆN PHAN CHÂU TRINH với chủ tịch Hội đồng Viện là nhà văn Nguyên Ngọc. Sự kiện này được loan tải trên một số cơ quan truyền thông nhà nước và khá đầy đủ và trang trọng trên các trang báo mạng Văn Việt, Dân Quyền, Bauxitevn…

Đối với tôi, đây là một sự kiện văn hoá xã hội có tầm quan trọng mang tính đột phá lớn tiếp sau sự ra đời của Ban Vận động Văn đoàn độc lập Việt Nam với nhà văn Nguyên Ngọc làm trưởng ban.

Trong diễn từ tại lễ ra mắt, Chủ tịch Hội đồng Viện Nguyên Ngọc nêu rõ:

“Viện Phan Châu Trinh ra đời, đúng như tên gọi của nó, nhằm góp phần phát huy di sản tinh thần to lớn của nhà khai sáng Phan Châu Trinh trong phát triển của đất nước ngày nay. Hơn một trăm năm trước, trong tình thế cực kỳ hiểm nghèo và trăn trở tìm đường cứu nước, Phan Châu Trinh là người đầu tiên đã nhận ra rằng mối họa lớn nhất của dân tộc lúc bấy giờ không chỉ là mất độc lập, mà còn nguy cấp hơn nhiều, là lạc hậu nặng nề về văn hóa và văn minh so với đối thủ mới của mình và với thế giới, bởi chính lạc hậu là nguyên nhân khiến nước ta mất độc lập, dân ta lâm vào vòng nô lệ thảm khốc.Từ đó, ông thống thiết nói : “Đồng bào ta, người nước ta, ai mà ham mến tự do, tôi có một vật rất quý báu tặng cho đồng bào, đó là ‘CHI BẰNG HỌC!’”. Ông chủ trương một cuộc khai dân trí rộng lớn và căn bản trong điều kiện toàn cầu hóa mà ông cũng là người đầu tiên nhận ra. Nhà nghiên cứu Lê Thị Hiền Minh chỉ ra rằng đó chính là chương trình nhằm “trang bị cho những người yếu thế [tức cho nhân dân ta] các phương tiện để bước vào một cuộc tiến hóa ở cấp độ toàn cầu, đưa dân tộc ViệtNam lên con đường hiện đại hóa”. Có như vậy thì độc lập được giành lại, dù bằng cách nào, mới thật sự có ý nghĩa và mới có thể bền vững. Chúng tôi nghĩ cần hiểu, dù chỉ vắn tắt nhất, về điều được gọi là “Triết học Phan Châu Trinh” như vậy, để thấy rằng ngày nay ta đã có được độc lập sau mấy cuộc chiến tranh khốc liệt và anh hùng, song nhận thức sáng rõ và mạnh mẽ của vị tiền bối anh minh của chúng ta vẫn còn nguyên giá trị, những nan đề sinh tử ông từng sáng suốt phát hiện và báo động cho dân tộc vẫn còn nguyên tính thời sự, thậm chí theo cách nào đó càng nóng bỏng cấp thiết hơn. Chúng tôi muốn được thưa rằng Viện Phan Châu Trinh được thành lập hôm nay chính là trên và vì ý hướng đó. Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Dân chủ/Nhân Quyền, Văn hóa | Tagged: , | 2 Comments »

12.031. Những viên ngọc kiến trúc của Việt Nam đang dần biến mất

Posted by adminbasam on 19/03/2017

USA Today

Tác giả: Zanna K. McKay

Dịch giả: Trần Văn Minh

4-3-2017

Sự thay đổi nhanh chóng hình dáng bầu trời của TP HCM, từng được gọi là Sài Gòn. Nhiếp ảnh gia Alexandre Garel sẽ phát hành cuốn sách ảnh ghi lại các trang web di sản và sự hủy hoại của chúng trong 5 năm qua (Ảnh: Alexandre Garel).

Từng là viên ngọc kiến trúc mang tính biểu tượng từ thời Việt Nam còn là thuộc địa của Pháp, Thương xá Tax [Sài Gòn] với mặt tiền nghệ thuật Art Deco giờ đây hầu như chỉ còn là đống gạch vụn.

Mặc dù có một chiến dịch thu thập chữ ký của phong trào bảo tồn lịch sử đang lớn dần, tòa nhà đã bị phá hủy trong những tháng gần đây. Thay vào đó, các công ty xây dựng đã hoạch định một khu phức hợp cao 43 tầng nối kết với tuyến tàu điện ngầm đầu tiên trong của phố.

Thương xá Tax, được xây vào năm 1924, là một trong nhiều tòa nhà lịch sử trong 20 năm qua đã bị phá hủy hoặc bị biến đổi nghiêm trọng, theo một trung tâm nghiên cứu liên chính phủ Pháp-Việt.

Các nhà bảo tồn cho biết, các công ty xây dựng và các quan chức chính phủ đang có ý định làm cho thành phố này trở nên hiện đại và rất ít quan tâm đến những di tích của thời thuộc địa quá khứ. Tuy nhiên, phá hủy quá nhiều tòa nhà lịch sử, họ cảnh báo, sẽ làm cho thành phố kém hấp dẫn hơn đối với du khách – có thể làm giảm sự tăng trưởng kinh tế mà chính phủ đang nuôi dưỡng hy vọng. Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Lịch sử, Văn hóa, Đảng/Nhà nước | Tagged: , | 4 Comments »

12.030. “KONG – ĐẢO ĐẦU LÂU” MỘT SIÊU PHẨM RỢN NGƯỜI VÀ NÃO TRẠNG KỲ THỊ CHỦNG TỘC – VĂN HÓA

Posted by adminbasam on 19/03/2017

FB Nguyễn Phúc Anh

18-3-2017

Ảnh: FB Nguyễn Phúc Anh

Cách đây vài ngày khi theo chân một người bạn đi phỏng vấn, tôi vô tình được tham dự buổi chiếu phim cho bộ phim Kong: Skull Island (Kong – Đảo đầu lâu) của đạo diễn Jordan Vogt-Roberts và vô tình được nghe, quan sát anh đạo diễn với phong cách hippy trả lời phỏng vấn phóng viên các báo đài.

Ấn tượng chung là anh ấy chả biết tí gì về Việt Nam cả. Anh ấy cũng chả có hình dung gì về cái gọi là Đại sứ du lịch cùng những gì cần phải làm khi được trao danh hiệu ấy. Lời khuyên cho các bạn phóng viên: đừng hỏi anh ấy Lý Nhã Kỳ là ai, anh ấy không biết đâu! Hỏi đi hỏi lại nhiều làm anh ấy hơi mệt và bực mình.

Tuy rằng anh ấy không có ý niệm gì về công việc đại sứ, không biết ai là người tiền nhiệm, đồng thời cũng chả biết luôn những người tiền nhiệm đã và đang làm những gì, thật mừng cho đất nước chúng ta là anh ấy đã nhận danh hiệu Đại sứ du lịch. Anh ấy thậm chí còn hứa sẽ làm tốt hơn những người tiền nhiệm.

Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Giáo dục, Văn hóa, Đảng/Nhà nước | Tagged: , , | 3 Comments »

12.014. Tưởng Năng Tiến – Buồn Vào Hồn Không Tên

Posted by adminbasam on 17/03/2017

Tưởng Năng Tiến

17-3-2017

Nhạc sĩ Trúc Phương (1933-1995).

Có lần, tôi nghe giáo sư Nguyễn Văn Lục phàn nàn: “Người cộng sản có một sự sắp xếp rất máy móc, đơn giản về con người và sự việc. Hoặc họ coi là bạn, hoăc là kẻ thù của họ. Miền Nam sau 1975 có chiến dịch đi ‘tìm thù’ và biến miền Nam thành mảnh đất hung bạo với những ngữ từ quen thuộc như: Quét sạch, đánh phá, truy lùng, tố cáo.”

Hơn bốn mươi năm sau, sau cái chiến dịch “tìm thù” bắt đầu từ năm 1975, có bữa tôi đang ngồi lơ tơ mơ hút thuốc thì chuông điện thoại reo:

– Tiến hả?
– Dạ…
– Vũ Đức Nghiêm đây…
– Dạ…
– Anh buồn quá Tiến ơi, mình đi uống cà phê chút chơi được không?
– Dạ …cũng được!

Tôi nhận lời sau một lúc tần ngần nên tuy miệng nói “được” mà cái giọng (nghe) không được gì cho lắm. Tôi cũng thuộc loại người không biết làm gì cho hết đời mình nên thường rảnh nhưng không rảnh (tới) cỡ như nhiều người trông đợi. Sống ở Mỹ, chớ đâu phải Mỹ Tho mà muốn đi đâu thì đi, và muốn đi giờ nào cũng được – mấy cha?

Khi Mai Thảo và Hoàng Anh Tuấn còn trên dương thế, thỉnh thoảng, tôi cũng vẫn nghe hai ông thở ra (“anh buồn quá Tiến ơi”) y chang như thế. Chỉ có điều khác là ông nhà văn khi buồn thì thích đi uống rượu, ông thi sĩ lúc buồn lại đòi đi … ăn phở, còn bây giờ thì ông nhạc sĩ (lúc buồn) chỉ ưa nhâm nhi một tách cà phê nóng. Ai sao tui cũng chịu, miễn đến chỗ nào (cứ) có bia bọt chút đỉnh là được!

Vũ Đức Nghiêm sinh sau Mai Thảo và trước Hoàng Anh Tuấn. Ông chào đời vào năm 1930. Hơn 80 mùa xuân đã (vụt) trôi qua. Cả đống nước sông, nước suối – cùng với nước mưa và nước mắt – đã ào ạt (và xối xả) chẩy qua qua cầu, hay trôi qua cống. Những dịp đi chơi với ông (e) sẽ cũng không còn nhiều lắm nữa. Tôi chợt nghĩ như thế khi cho xe nổ máy.

Nhạc sĩ Vũ Đức Nghiêm. Ảnh:honque

Quán cà phê vắng tanh. Nhạc mở nhỏ xíu nhưng tôi vẫn nghe ra giai điệu của một bài hát rất quen:

“Gọi người yêu dấu bao lần.
Nhẹ nhàng như gió thì thầm.
Làn mây trôi gợi nhớ chơi vơi thương người xa xôi.
Gọi người yêu dấu trong hồn.
Ngập ngừng tha thiết bồn chồn.
Kỷ niệm xưa mơ thoáng trong sương cho lòng nhớ thương…”

– Hình như là nhạc của Vũ Đức Nghiêm … Anh nghe xem có đúng không? Tôi đùa.

– Em nói nghe cái gì?

– Anh thử nghe nhạc coi…

– Nhạc của ai?

Tôi chợt nhớ ra là ông anh đã hơi nặng tai nên gọi cô bé chạy bàn:

– Cháu ơi, người ngồi trước mặt chúng ta là tác giả của bản nhạc Gọi Người Yêu Dấu mà mình đang nghe đó. Cháu mở máy lớn hơn chút xíu cho ổng … sướng nha!

Thấy người đối diện có vẻ bối rối vì cách nói vừa dài dòng, vừa hơi quá trịnh trọng của mình nên tôi cố thêm vào một câu tiếng Anh (vớt vát) nhưng ngó bộ cũng không có kết quả gì. Đúng lúc, chủ quán bước đến:

– Cháu nó mới từ Việt Nam sang, ông nói tiếng Mỹ nó không hiểu đâu. Ông cần gì ạ?

– Dạ không, không có gì đâu. Never mind!

Tôi trả lời cho qua chuyện vì chợt nhận ra sự lố bịch của mình. Cùng lúc, bản nhạc của Vũ Đức Nghiêm cũng vừa chấm dứt. Tôi nhìn anh nhún vai. Vũ Đức Nghiêm đáp lại bằng một nụ cười hiền lành và … ngơ ngác!

Tự nhiên, tôi thấy gần và thương quá cái vẻ ngơ ngác (trông đến tội ) của ông. Tôi cũng bị nhiều lúc ngơ ngác tương tự trong phần đời lưu lạc của mình. Bây giờ hẳn không còn ai, ở lứa tuổi hai mươi – dù trong hay ngoài nước – còn biết đến tiếng “Gọi Người Yêu Dấu” (“ngập ngừng tha thiết bồn chồn”) của Vũ Đức Nghiêm nữa. Thời gian, như một giòng sông hững hờ, đã vô tình bỏ lại những bờ bến cũ.

Vũ Đức Nghiêm, tựa như một cây cổ thụ hiếm hoi, vẫn còn đứng lại bơ vơ bên bờ trong khi bao nhiêu nhạc sĩ cùng thời đều đã ra người thiên cổ. Trúc Phương là một trong những người này. Qua chương trình Bẩy Mươi Năm Tình Ca Trong Tân Nhạc Việt Nam, nhà phê bình âm nhạc Hoài Nam đã cho biết nhiều chi tiết vô cùng thê thiết về cuộc đời của người viết nhạc (chả may) này.

Trang sổ tay hôm nay, chúng tôi xin được nắn nót ghi lại đây những nhận xét của Hoài Nam, và mong được xem như một nén hương lòng (muộn màng) gửi đến một người đã khuất:

Trúc Phương là một trong những nhạc sĩ gốc miền Nam được yêu mến nhất, từng được mệnh danh là ông vua của thể điệu Bolero tha thiết trữ tình. Ông tên thật là Nguyễn Thiện Lộc, ra chào đời năm 1939 tại xã Mỹ Hoà, quận Cầu Ngang, tỉnh Trà Vinh, tức Vĩnh Bình – một xứ Chùa Tháp thu nhỏ ở vùng hạ lưu sông Cửu Long…”

“Nhạc của Trúc Phương thường buồn, rất buồn. Trong số những ca khúc của ông, hình như, chỉ có hai bản vui. Đó là: Tình Thắm Duyên Quê và Chiều Làng Em. Riêng bản Chiều Làng Em nói rằng vui là so sánh với những sáng tác khác của ông. Chứ Thực ra, bản nhạc này tuy có nội dung êm đềm trong sáng nhưng giai điệu của nó cũng man mác buồn. Không hiểu vì cuộc đời của Trúc Phương vốn nhiều chuyện buồn và đã được ông gửi gấm vào dòng nhạc hay vì ông thích sáng tác nhạc buồn nên riết rồi nó ám vào người, chỉ biết những sáng tác phổ biến nhất, nổi tiếng nhất của ông đều là những ca khúc buồn: Chiều Cuối Tuần, Nửa Đêm Ngoài Phố, Tầu Đêm Năm Cũ, Bóng Nhỏ Đường Chiều …”

Tháng 4 năm 1975, Trúc Phương bị kẹt lại. Năm 1979, ông vượt biên nhưng bị bắt và bị tù. Sau khi được thả, cuộc sống của ông trở nên vô cùng thê thảm về thể xác vật chất cũng như tinh thần. Trong một đoạn video phỏng vấn ông, được Trung Tâm Asia phổ biến tại hải ngoại, Trúc Phương cho biết:.

“Sau cái biến cố cuộc đời, tôi sống cái kiểu rài đây mai đó,’bèo dạt hoa trôi’… Nếu mà nói đói thì cũng không đói ngày nào, nhưng mà no thì chẳng có ngày nào gọi là no…Tôi không có cái mái nhà, vợ con thì cũng tan nát rồi, tôi sống nhà bạn bè, nhưng mà khổ nổi hoàn cảnh họ cũng bi đát, cũng khổ, chứ không ai đùm bọc ai được…đến nửa lúc đó thì vấn đề an ninh có khe khắc, lúc đó thì bạn bè tôi không ai dám “chứa” tôi trong nhà cả, vì tôi không có giấy tờ tùy thân, cũng chẳng có thứ gì trong người cả.Tôi nghĩ ra được một cách..là tìm nơi nào mà có khách vãng lai rồi mình chui vào đó ngủ với họ để tránh bị kiểm tra giấy tờ…Ban ngày thì lê la thành phố, đêm thì phải ra xa cảng thuê một chiếc chiếu, 1 chiếc chiếu lúc bấy giờ là 1 đồng…thế rồi ngủ cho tới sáng rồi xếp chiếc chiếu trả người ta..thế là mình lấy 1 đồng về….như là tiền thế chân…Một năm như vậy, tôi ngủ ở xa cảng hết 9 tháng…Mà nói anh thương…khổ lắm….Hôm nào mà có tiền để đi xe lam mà ra sớm khoảng chừng năm giờ có mặt ngoài đó thế rồi thuê được chiếc chiếu trải được cái chỗ lịch sự chút tương đối vệ sinh một tí mà hôm nào ra trễ thì họ chiếm hết rồi, những chỗ sạch vệ sinh họ chiếm hết rồi ,tôi đành phải trải chiếu gần chỗ ‘thằng cha đi tiểu vỉa hè’, thế rồi cũng phải nằm thôi.Tôi sống có thể nói là những ngày bi đát…mà lẽ ra tôi nên buồn cho cái hoàn cảnh như thế nhưng tôi không bao giờ buồn …Tôi nghĩ mà thôi , còn sống cho tới bây giờ và đó cũng là một cái chất liệu để tôi viết bài sau này…”

Chất liệu, rõ ràng, đã có (và có quá dư) nhưng cơ hội để Trúc Phương viết bài sau này (tiếc thay) không bao giờ đến – vẫn theo như lời của nhà phê bình âm nhạc Hoài Nam:

Vào một buổi sáng năm 1996, Trúc Phương không bao giờ thức dậy nữa. Ông đã vĩnh viễn ra đi. Tất cả gia tài để lại chỉ là một đôi dép nhựa dưới chân. Thế nhưng xét về mặt tinh thần Trúc Phương đã để lại cho chúng ta một di sản vô giá.”

“Chúng ta ở đây là những người yêu nhạc, trong nước cũng như hải ngoại, bên này cũng như bên kia chiến tuyến. Bởi vì hơn ba mươi ca khúc nổi tiếng của ông cho dù có một hai bài có nhắc đến chữ ‘cộng hoà’ vẫn phải được xem là những tình khúc viết cho những con người không phải cho một chế độ chính trị nào. Những con người sinh ra và lớn lên trong một cuộc chiến không lối thoát với niềm khắc khoải chờ mong một ngày thanh bình . Cuối cùng thanh bình đã tới nhưng không phải là thứ thanh bình mà những ‘con tim chân chính’ trong nhạc của Lê Minh Bằng hằng mơ ước mà là thứ thanh bình của giai cấp thống trị, của một thiểu số may mắn nào đó. Chính cái thanh bình ấy đã cướp đi bao nhiêu sinh mạng trong đó có người Việt Nam xấu số đáng thương tên Nguyễn Thiện Lộc, tức nhạc sĩ Trúc Phương nổi tiếng của chúng ta.”

Thôi thì cũng xong một kiếp người! Và dòng đời, tất nhiên, vẫn cứ lạnh lùng và mải miết trôi. Sáng nay, tôi lại chợt nhớ đến Trúc Phương sau khi tình cờ đọc được một mẩu tin ngăn ngắn – trên báo Pháp Luật:

Ngày 31-1, một số cán bộ hưu trí, người dân ở phường Bình Hưng Hòa B (quận Bình Tân, TP.HCM) bức xúc phản ánh cuộc họp mặt đầu năm do phường tổ chức … Ngay phần khai mạc lúc gần 9 giờ sáng, trên nền nhạc hip hop, hai phụ nữ ăn mặc hở hang, thiếu vải lên nhún nhảy, múa những động tác khêu gợi. Hai thanh niên múa phụ họa. Quan sát đoạn video chúng tôi thấy nhiều cán bộ hào hứng xem tiết mục ‘lạ mắt’ này. Có cán bộ còn dùng điện thoại quay lại cảnh hai cô gái biểu diễn, ưỡn người và ngực về phía khán giả. Nhiều người tham gia rất hào hứng, chỉ trỏ, thì thầm vào tai nhau…

Chúng tôi tiếp tục liên lạc với bà Nguyễn Thị Bích Tuyền, Phó Chủ tịch phường kiêm Chủ tịch Công đoàn phường … bà Tuyền lý giải: ‘Tiết mục múa chỉ diễn ra gần 3 phút và đây là vũ điệu theo phong cách Hawaii nên hơi lạ…”

Nếu ngay sau khi chiếm được miền Nam mà qúi vị cán bộ cộng sản cũng có được cách “lý giải” tương tự thì thì Mai Thảo, Hoàng Anh Tuấn … đã không phải bỏ thân nơi đất lạ. Vũ Đức Nghiêm cũng đã tránh được những giây phút bơ vơ, ngơ ngác, lạc lõng ở xứ người. Và Trúc Phương thì chắc chắn vẫn sẽ còn ở lại với chúng ta, vẫn có những đêm khắc khoải buồn vào hồn không tên, thay vì nằm chết cong queo trong đói lạnh – trên một manh chiếu rách – với tài sản duy nhất còn lại chỉ là một đôi dép nhựa.

Mọi cuộc cách mạng luôn luôn có cái giá riêng của nó. Riêng cái thứ cách mạng (thổ tả) của những người cộng sản Việt Nam thì đòi hỏi mọi người đều phải trả cái giá (hơi) quá mắc mà thành quả – xem ra – không có gì, ngoài tội ác!

Posted in Chính trị, Dân chủ/Nhân Quyền, Văn hóa, Đảng CSVN | Tagged: , | 5 Comments »

12.000. TIỀN CỦA LÍNH CỘNG HOÀ THÌ NHẬN NHƯNG NHẠC PHẢI CẤM

Posted by adminbasam on 17/03/2017

FB Trung Bảo

16-3-2017

Nhà báo, nhạc sĩ, nhà phê bình âm nhạc Nguyễn Lưu. Ảnh: VTC

Đọc bài phỏng vấn “nhà phê bình âm nhạc” Nguyễn Lưu về việc phải cấm triệt “nhạc của lính Cộng hoà”, tôi xin được đăng lại bài viết của ông này về nhạc sĩ Phạm Duy và bài viết phản bác ngược lại từng được đăng tải trên báo Thanh Niên. Đăng để thấy trình độ của ông Nguyễn Lưu này đến đâu mà ông ta giở giọng như vậy.

Vậy đó chứ cho kẹo thì “nhà phê bình” này cũng không dám kêu nhà nước từ chối tiền của các cựu lính Cộng Hoà gửi về hằng năm. Tiền thì sẵn sàng nhận nhưng nhạc thì phải cấm. (Từ một comment của anh Nguyễn Khánh).

Lưu ý: Post này sẽ dài nhưng tôi vẫn giữ nguyên bản bài viết của ông “nhạc sĩ” nay thêm “nhà phê bình âm nhạc” và bài trả lời. Các bạn gắng đọc. Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Dân chủ/Nhân Quyền, Văn hóa, Đảng/Nhà nước | Tagged: , , | 2 Comments »

11.953. Khi con người giữ lại

Posted by adminbasam on 14/03/2017

Tuấn Khanh

14-3-2017

Ảnh: internet

Tháng 1/1995, khi ông Võ Văn Kiệt ký văn bản số 406-Ttg, ra lệnh không được đốt pháo trên cả nước. Không những pháo trong hiện thực bị săn lùng và hủy diệt, mà ngay cả pháo trong trí tưởng cũng bị ngăn chận. Ít lâu sau đó, trong một lần đưa ca khúc Bài Ca Tết Cho Em (sáng tác: nhạc sĩ Quốc Dũng) vào chương trình sản xuất CD mùa xuân, một biên tập viên đã than thở rằng Sở Văn hóa Thông tin ở Sài Gòn nói phải sửa lại lời, vì có chữ “pháo”, nghe nhạy cảm với một loại hình sản phẩm đã bị cấm.

Những chuyện hài hước như vậy, không bao giờ thiếu trong một nền văn hóa bị kiểm duyệt theo chỉ đạo, và cũng theo tính trung thành đến bại hoại của những nhân viên kiểm duyệt tại Việt Nam, kể từ sau 1975. Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Dân chủ/Nhân Quyền, Văn hóa, Đảng/Nhà nước | Tagged: , | 5 Comments »

11.947. Vong ơn tạo ra phản trắc

Posted by adminbasam on 13/03/2017

Blog RFA

CanhCo

13-3-2017

Người Việt vốn sống rất lâu trong những định kiến thời phong kiến, “ăn cây nào rào cây nấy” là câu ban đầu được diễn giải là hành vi trung thành, chung thủy với vật, người đã làm ơn cho mình, tuy nhiên sâu xa hơn nó còn mang tính răn đe của quyền lực đối với người dân. Quyền lực phong kiến là vua, mọi ban phát từ triều đình cần phải được trung thành. Cái cây quyền lực ấy phải được rào chắn, bảo vệ và gìn giữ cho nó luôn xanh tươi hầu tiếp tục ban phát cho kẻ khác.

Lòng biết ơn của người Việt qua câu chuyện “rào cây” dưới chế độ cộng sản đã trở thành biết ơn người ban phát. Khởi đầu từ đó “Ơn đảng ơn chính phủ” thay thế một cách trắng trợn, thô thiển câu mà vua quan phong kiến trám vào đầu người dân hàng ngàn năm trước.

Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Dân chủ/Nhân Quyền, Văn hóa, Đảng CSVN | Tagged: , | 3 Comments »

11.941. Huỳnh Quốc Huy và nền văn hóa “Ngợm” (bài 1)

Posted by adminbasam on 13/03/2017

Trần Phong Vũ

12-3-2017

Huỳnh Quốc Huy là một trong những hiện tượng về sự thức tỉnh của lương tri giới trẻ Việt Nam quốc nội trước nạn thù trong giặc ngoài & hiểm họa tiêu vong của giống giòng Lạc Việt. Kẻ trước người sau, mỗi người một tư duy, một phương sách lên tiếng khác nhau. Nhưng tất cả đều ngời lên một khối óc, một trái tim Việt Nam, một thái độ can đảm và một tấm lòng yêu thương trải rộng.

Yêu con người. Yêu sự sống. Yêu sự thật. Yêu dân tộc. Yêu quê hương.

Thiết tha, Nồng nàn. Can đảm.

Tối Thứ Tư 15-02-2017, một bạn trẻ chuyển cho tôi một lúc bảy clip video của Huỳnh Quốc Huy, mỗi clip bàn sâu vào một chủ đề. Dù mới chỉ nghe xong clip bàn về “Mặt Trận Văn Hóa ‘Ngợm’” thời lượng 1 giờ 36 phút 58 giây, bao gồm cả phần trao đổi với người ái mộ, nhưng tôi không thể trì hoãn lên tiếng. Dĩ nhiên trước khi nhận định, người viết cũng phải dành thì giờ để chép lại nguyên văn những đoạn quan trọng trong viedeo clip này để đưa vào phần trích dẫn. Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Dân chủ/Nhân Quyền, Văn hóa, Đảng/Nhà nước | Tagged: , | 4 Comments »

11.933. BẢN THÂN CHỮ QUỐC NGỮ “CÓ TỘI” VỚI DÂN TỘC VIỆT NAM KHÔNG?

Posted by adminbasam on 12/03/2017

Nguyễn Văn Nghệ

12-3-2017

Bức họa giáo sĩ Alexander de Rhodes. Không rõ họa sĩ.

Sáng thứ bảy, ngày 3/10/2015 tại khu VietStar Resort, thành phố Tuy Hòa, tỉnh Phú Yên, Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn- Đại học Quốc gia TP.HCM phối hợp với Trường Đại học Phú Yên và Viện Nghiên cứu Phát triển Phương Đông tổ chức Hội thảo Khoa học cấp quốc gia về “Chữ Quốc ngữ: Sự hình thành, phát triển và đóng góp vào văn hóa Việt Nam”.

Hội thảo có sự tham gia của hơn 100 nhà khoa học, nhà nghiên cứu, giảng viên, học viên, hội ngôn ngữ và các trường cao đẳng, đại học trong cả nước. Hội thảo ghi nhận công lao của các giáo sĩ phương Tây trong việc hình thành chữ Quốc ngữ: trong đó quyển Từ điển Việt- Bồ- La là thành quả của một tập thể các giáo sĩ người Bồ đào nha như Francisco de Pina, Gaspar de Amaral, Antonio Barbosa và người có công tập hợp, hệ thống lại để quy tụ thành cuốn từ điển nói trên là giáo sĩ Alexandre de Rhodes.

Sinh thời Wilhelm von Humboldt nói: Ngôn ngữ là linh hồn của dân tộc. Quả vậy, với lịch sử 400 năm hình thành, vận động và cải tiến chữ Quốc ngữ là tinh thần, là linh hồn của dân tộc Việt. Vốn quí ấy của dân tộc cần được nuôi dưỡng để phát triển mạnh mẽ hơn. Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Văn hóa, Đảng/Nhà nước | Tagged: , | 3 Comments »

11.932. XỨ SỞ NÀY NỢ ÔNG ẤY LỜI TRI ÂN

Posted by adminbasam on 12/03/2017

LS Đặng Đình Mạnh

12-3-2017

Ảnh: Alexander Rhodes

Khi đọc những dòng chữ Việt ngữ này, là bạn đang chiêm ngưỡng tác phẩm của các linh mục thừa sai Dòng Tên gồm các cha Gaspar De Amaral, cha Antonio Barbosa, cha Francisco De Pina và cha Alexandre De Rhodes, tất cả họ đều là tác giả của quốc ngữ mà người Việt ta đang sử dụng hàng ngày.

Với linh mục Gaspar De Amaral, cha đã soạn cuốn từ điển Việt – Bồ. Với linh mục Antonio Barbosa, cha soạn cuốn từ điển Bồ – Việt. Với linh mục Francisco De Pina, được cho là cha đã dựa vào cách phát âm tiếng Bồ để chuyển tự ghi chép tiếng Việt khi ông vào Đàng Trong (Từ sông Gianh trở vào Nam). Nhưng các cha đều mất khá sớm, tuy vậy, cùng với một số linh mục khác trong giai đoạn tiên khởi này, các cha đã giúp đặt nền móng đầu tiên cho quốc ngữ Việt Nam.

Với linh mục Alexandre De Rhodes, thì cha đã dựa vào hai công trình từ điển nêu trên và bổ sung thêm phần La tinh để hình thành nên cuốn từ điển Việt – Bồ – La.

Thực tế, chính việc bổ sung phần La tinh của cha Alexandre De Rhodes đã trở thành đóng góp quan trọng bậc nhất giúp hình thành nên chữ viết theo lối La tinh mà sau đó nhanh chóng trở thành quốc ngữ Việt Nam. Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Giáo dục, Văn hóa, Đảng/Nhà nước | Tagged: , | 8 Comments »

11.929. TẠI SAO LẠI CẤM 5 BÀI HÁT ĐÃ ĐƯỢC CẤP PHÉP?

Posted by adminbasam on 12/03/2017

FB Nguyễn Phú Yên

11-3-2017

Bài hát “Con đường xưa em đi” của Châu Kỳ, Hồ Đình Phương.

Cục Nghệ thuật biểu diễn (Bộ VH-TT&DL) vừa quyết định tạm thời dừng lưu hành 5 ca khúc sáng tác trước năm 1975. Các ca khúc bị tạm dừng phổ biến dù đã được cấp phép trước đó bao gồm: Cánh thiệp đầu xuân (Lê Dinh – Minh Kỳ), Rừng xưa (Lam Phương), Chuyện buồn ngày xuân (Lam Phương), Đừng gọi anh bằng chú (Diên An), Con đường xưa em đi (Châu Kỳ – Hồ Đình Phương). Cục Nghệ thuật biểu diễn cho biết đã xem xét nội dung ca từ 5 bài hát trên, đối chiếu với bản nhạc gốc, đã thẩm định lại và quyết định tạm thời dừng việc lưu hành các bài hát này (tuoitre.vn, ngày 11-3).

Cục NTBD đã sai khi viết bài “Đừng gọi anh bằng chú” là của Diên An, đúng ra đó là bài hát của NS Anh Thy! Có gì đằng sau việc “nhỏ như con thỏ” này để một hội đồng nghệ thuật lao tâm khổ tứ đi soi mói các bài hát mà nhiều người đã biết từ mấy chục năm nay để rồi phải ra quyết định dừng lưu hành? “Tạm dừng” chỉ là cách nói để mọi người phải hiểu là cấm, không lẽ sau này lại ra quyết định dừng hẳn hoặc là được phép xài tiếp? Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Dân chủ/Nhân Quyền, Văn hóa, Đảng CSVN | Tagged: , , | 4 Comments »

11.922. ‘Tôi từng viết mà không được xuất bản’

Posted by adminbasam on 11/03/2017

BBC

11-3-2017

Nhà văn Đỗ Hoàng Diệu cho BBC hay bà có thời gian ‘vẫn viết mà không được xuất bản’. Ảnh: FB Đỗ Hoàng Diệu.

Thế giới ‘không còn hiền như xưa’ và tất cả mọi thứ ‘đã thay đổi, kể cả người đọc’, nhà văn Đỗ Hoàng Diệu từ Hoa Kỳ chia sẻ với BBC hôm 11/3/2017 về sáng tác, xuất bản, văn chương và bạn đọc.

‘Người đói sách đói chữ, vớ gì cũng đọc ngốn ngấu và nâng niu sách như vàng ngọc không còn nhiều’, tác giả của các tác phẩm như Bóng Đè, Lam Vỹ v.v… nêu quan điểm với BBC.

Hé lộ về thế giới thầm kín ‘bếp núc’ về sáng tác sau những tác phẩm của mình, nhất là qua giai đoạn trên dưới một thập niên gần đây, nhà văn cho hay:

“Có “nhà phê bình mậu dịch” cứ thỉnh thoảng lại “cấu” tôi một nhát đâu đó trên truyền thông bằng cách dẫn tên tôi ra làm minh chứng cho sự chết yểu của ngòi bút. Họ đâu biết trong cả thập kỷ đó, tôi vẫn viết mà không được xuất bản.” Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Văn hóa, Văn học, Đảng/Nhà nước | Tagged: | 2 Comments »

11.920. TÌNH NGƯỜI VÀ SỰ TỬ TẾ SẼ CỨU RỖI…

Posted by adminbasam on 11/03/2017

FB Vũ Kim Hạnh

11-3-2017

Ảnh. Ian Grillot rưng rưng khi kể chuyện ngăn kẻ nổ súng. Ảnh: AP

Hôm qua, đài CNN đưa tin, chính quyền Trung Quốc đã chấp nhận cho đăng ký 38 thương hiệu, nhãn hiệu cầu chứng mới cho gia đình Trump, mở đầu việc thiết lập nhiều dịch vụ mới ở TQ. Đúng là xứng đào xứng kép, anh Trung (Đỗ Nam Trung) và anh Trung Quốc. Quan điểm của Trump đang gây ra những chia rẽ sâu sắc trong lòng nước Mỹ. Và người Mỹ đang…

CÚT KHỎI NƯỚC MỸ ĐI!

Ngày 22/2/2017, tại một quán rượu có tên Austin Bar and Grill ở Kansas, một người đàn ông Mỹ tên Ian Grillot đã nhảy ra can thiệp khi một cựu chiến binh Mỹ nổ súng bắn hai kỹ sư người Ấn Độ. Ông Grillot đã chờ cho đến khi (ông nghĩ là) tên sát nhân đã hết đạn thì nhảy ra vật hắn xuống. Nhưng không, tên sát nhân vẫn còn một viên đạn trong khẩu súng trên tay và hắn lập tức bắn phát còn lại vào Grillot. Ông kể lại: “Trời, lúc ấy quả là tôi hơi bị shock vì tưởng khẩu súng đã hết đạn và tôi thấy ngay là…chắc chết. Nhưng cũng lúc đó, tôi chỉ kịp nghĩ, bằng mọi cách phải giúp các nạn nhân – họ đáng được hưởng công lý, và tôi tấn công kẽ nổ sung là bởi điều ông ta làm không đúng.” Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Dân chủ/Nhân Quyền, Văn hóa | Tagged: , | 2 Comments »

11.911. VTV3 và tệ nạn văn hoá dân tộc

Posted by adminbasam on 10/03/2017

FB Bạch Hoàn

10-3-2017

“Nếu thấy chúng tôi diễn hài nhảm, hãy tắt tivi”. Khi tôi viết về thái độ coi thường khán giả truyền hình, thậm chí là thách thức kênh truyền hình, trong đó có VTV3 – Kênh Văn hoá, Thể thao, Giải trí và Thông tin Kinh tế của Đài truyền hình quốc gia Việt Nam, điều tôi muốn nói không phải là cá nhân Trấn Thành. Tôi nhìn thấy đây là một phần của bức tranh vô cùng nhá nhem về thực trạng nghệ thuật nước nhà, về thái độ của những người tự cho mình là nghệ sĩ của công chúng và trách nhiệm của đài truyền hình.

Tôi không đồng quan điểm với cách mà VTV3 đã làm trong thời gian qua. Ở đó đang sản xuất quá nhiều game show gây cười nhạt nhẽo, những chương trình truyền hình lăng xê những cá nhân chân dài não ngắn, tài năng quá thiếu mà chiêu trò lại quá thừa. Họ được VTV3 dựng lên thành những giám khảo, những người trở thành huấn luyện viên, trở thành thầy cô để đào tạo một lớp nghệ sĩ mới. Đọc tiếp »

Posted in Báo chí, Chính trị, Văn hóa, Đảng/Nhà nước | Tagged: | 3 Comments »

11.813. Nguyễn Khắc Mai: Thư ngõ Kính cẩn gửi Nhật Hoàng và Hoàng hậu

Posted by adminbasam on 01/03/2017

Nguyễn Khắc Mai

Hà Nội, ngày 1-3-2017

Phó Chủ tịch nhà nước CSVN Đặng Thị Ngọc Thịnh ra đón Nhật Hoàng và Hoàng Hậu tại phi trường Nội Bài, Hà Nội. Nguồn: internet

Phó Chủ tịch nhà nước CSVN Đặng Thị Ngọc Thịnh ra đón Nhật Hoàng và Hoàng Hậu tại phi trường Nội Bài, Hà Nội. Nguồn: internet

Thư ngõ Kính cẩn gửi Nhật Hoàng và Hoàng Hậu

Kính thưa Nhật Hoàng và Hoàng Hậu,

Hôm qua, khi nhìn thấy Nhật Hoàng và Hoàng Hậu bước ra cửa máy bay, dừng lại rồi nghiêng mình chào Đất nước Việt Nam và những người ra đón, tôi thực sự có một xúc động đầy thiện cảm. Đó là sự tinh tế của văn hóa phương Đông chăng. Tôi, một người già sống ở Ô Đồng Lầm, kinh thành Thăng Long xưa xin gởi lá thư này đến Ngài.

Tôi còn nhớ hồi bé tôi đã từng được những vị trưởng thượng truyền cảm cái lòng khâm phục Nhật Bản sau cuộc Nga – Nhật chiến tranh, một hạm đội của Nga đã bị đánh tan ở eo Đối Mã. Điều thú vị là qua đó Việt Nam biết đến vị trí và giá trị của cảng Cam ranh. Rồi chúng tôi say sưa đọc về công cuộc Minh trị Duy Tân với những hành động đầy tinh thần yêu nước lãng mạn, như có người rạch bụng mình giấu tài liệu khoa học đem về nước. Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Văn hóa, Đảng CSVN | Tagged: , , | 3 Comments »

11.627. Thư mời của Trung tâm Minh Triết

Posted by adminbasam on 13/02/2017

Nguyễn Khắc Mai

13-2-2017

Cụ Nguyễn Khắc Mai – Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Văn hóa Minh triết. Ảnh: internet

Cụ Nguyễn Khắc Mai – Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Văn hóa Minh triết. Ảnh: internet

Chúng tôi gởi lá thư này, tới các nhân sĩ trí thức trong và ngoài nước, tới các doanh nhân, tới các anh chị thanh niên, sinh viên, các nhà lãnh đạo ở trung ương và địa phương, tới các cơ quan và tổ chức khoa học, văn hóa, giáo dục của nhà nước và của xã hội ở nước ta, để mời gọi tham gia kỷ niệm “110 Năm Đông Kinh Nghĩa Thục (1907- 2017)- Cuộc Quốc gia Khởi Nghiệp Đầu Thế kỷ XX”.

Tháng 3 năm 1907, Đông Kinh Nghĩa Thục khởi đầu ở Hà nội, mở ra một phong trào văn hóa cứu nước, có ý nghĩa cách mạng to lớn, nhằm giành lại Độc lập, chấn hưng và phát triển Đất nước theo trào lưu của văn minh hiện đại của nhân loại. Thực dân Pháp đã đàn áp tàn bạo, đóng cửa Nghĩa thục và đày những nhà ĐKNT ra Côn đảo. Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Dân chủ/Nhân Quyền, Văn hóa, Đảng/Nhà nước | Tagged: , | 5 Comments »

11.620. Hữu Thỉnh: Tổng bí thư Đảng Thơ

Posted by adminbasam on 13/02/2017

Blog RFA

CanhCo

12-2-2017

Hữu Thỉnh đọc thơ Lý Đợi. Ảnh: internet

Hữu Thỉnh đọc thơ Lý Đợi. Ảnh: internet

Thơ, vốn là những câu vần vè của người bình dân khi cao hứng giữa đồng ngân nga trêu chọc nhau hay ước muốn mưa thuận gió hòa, thôn xóm bình an, gia đình sung túc. Đó là vài trăm năm trước.

Thơ, bước vào đời sống văn học là trăn trở phận người, là hào khí chống giặc, là tình yêu lứa đôi, là triết lý sống hay trăn trở về số phận. Thơ lúc ấy trở thành thi ca. Là nữ hoàng của mọi thể loại văn học. Thơ có một lúc đầy hào quang, ánh sáng mỹ học và như mọi cuộc dấn thân khác, thơ cần tồn tại bằng chính sự sáng tạo. Thơ hôm nay không còn tiếp tục sáng tạo, nó ê a cái cũ, nó ca tụng cái không còn đáng ca tụng, nó như con tắc kè thay màu da khi cuộc sống tác động lên nó. Thơ suy nghĩ theo hướng danh và lợi, hai thứ vốn rất xa lạ với thơ, ngay cả với một câu thơ dở nhất.

Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Dân chủ/Nhân Quyền, Văn hóa, Đảng CSVN | Tagged: , | 3 Comments »

11.610. Thế giới đang ở thời của đảo ngược các giá trị truyền thống?

Posted by adminbasam on 11/02/2017

TS Nguyễn Sỹ Phương – CHLB Đức

11-2-2017

Trevor Noah from 'The Daily Show' compares Donald Trump to an African President

Trevor Noah trong chương trình truyền hình ‘The Daily Show’ so sánh Donald Trump với tổng thống châu Phi. Ảnh: Comedy Central.

*Quốc gia mạnh nhất thế giới bị thách thức

Nước Mỹ đang rúng động trước các sắc lệnh tân Tổng thống Donald Trump vừa ban hành sau bao phát ngôn tranh cử gây sốc. Đặc biệt phát biểu tại lễ nhậm chức tháng trước, ngược với các tổng thống tiền nhiệm đều nhắc đến thành tựu đất nước, công trạng các vị tiền bối, trân trọng công sức mọi người dân đã làm nên nước Mỹ vốn thuộc về những giá trị truyền thống phổ quát, Donald Trump đã phủ định tất cả, đánh đồng mọi chính quyền, đảng phái xưa nay đều đối kháng với nhân dân Mỹ, coi chỉ mỗi mình đồng nhất với nhân dân “quyền lực được chuyển giao từ Washington sang cho nhân dân Mỹ”; mọi chính khách, lãnh đạo, cơ quan công quyền xưa nay là “giai cấp cai trị”, còn “nước Mỹ (tức nhân dân, kẻ bị trị) bị tàn sát”. Phủ định vai trò nước Mỹ dẫn đầu đặc biệt trong thời đại toàn cầu hoá, cho đó chỉ là “giúp các nước giàu có”, “còn của cải, sức mạnh, tự tin của quốc gia biến mất”, tức đưa nước Mỹ quay lưng lại đối kháng biệt lập với thế giới.

Thay vì tập hợp toàn dân vốn là một giá trị truyền thống phổ quát tạo nên những quốc gia hùng mạnh, Donal Trump đã phân biệt, đối lập họ với nhau giữa “một nhóm nhỏ tại thủ đô đã thu nhận phần thưởng của chính phủ”, “còn nhân dân gánh chi phí”. Các nhà xã hội học gọi tư tưởng đảo ngược các giá trị truyền thống phổ quát trên thuộc chủ nghĩa dân túy, mà hậu họa những quốc gia áp dụng nó đã để lại bao di chứng, lịch sử họ phải trả giá gột rửa mất nhiều thế hệ. Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Dân chủ/Nhân Quyền, Văn hóa, Đảng/Nhà nước | Tagged: , | 3 Comments »

11.583. Suy ngẫm dưới chân tượng Phật Hoàng Trần Nhân Tông

Posted by adminbasam on 08/02/2017

Nguyễn Khắc Mai

8-2-2017

Tượng Phật Hoàng Trần Nhân Tông trên núi Yên Tử. Ảnh: Nguyễn Khắc Mai.

Tượng Phật Hoàng Trần Nhân Tông trên núi Yên Tử. Ảnh: tác giả gửi tới

Tôi lại về Yên Tử, lần này là để dự Hội thảo về Quy hoạch bảo tồn và tôn tạo Vùng thiêng Yên Tử (tôi không gọi là khu Di tích Yên Tử), và dự lễ khánh thành Tượng của Phật hoàng.

Chúng tôi dậy sớm, để kịp lên đỉnh An Kỳ Sinh, nới an trí tượng của ngài. Từ bãi đỗ xe, đường vào vẫn là thăm thẳm núi rừng, khiến càng thêm thú vị về cái câu của Phạm Thái “Lên Yên Tử, Rất non cùng”. 

Cú pháp nghịch ngợm, mà ba chữ rất non cùng, khiến cho cái ấn tượng hun hút, sâu thẳm của núi rừng cứ đọng mãi trong cái nguồn mỹ cảm, dù có bao nhiêu sự miêu tả khác, rất non cùng vẫn là cái khái quát tuyệt vời thú vị. Dễ có cả mấy vạn khách đi trẩy hội, dự Đại lễ 705 năm ngày viên tịch của Ngài. Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Văn hóa | Tagged: , | 5 Comments »

11.571. Ngăn ngắn về nội dung lễ – hội

Posted by adminbasam on 07/02/2017

FB Nguyễn Tiêu Quốc Đạt

7-2-2017

Lễ hội chùa Bà Thiên Hậu (Bình Dương). Ảnh: Du lịch Bình Dương.

Lễ hội chùa Bà Thiên Hậu (Bình Dương). Ảnh: Du lịch Bình Dương.

Dưới tất cả các nghi thức trong Lễ, và hoạt động trong Hội đều đi ra từ nếp sống, niềm mong muốn và các thủ tục văn hóa được diễn giải lại thông qua các quy ước một cộng đồng cùng thống nhất đó là hợp lý, hợp tình. Sự hòa hợp này sinh ra từ một mùa màng no đủ hoặc từ ước vọng cho sự no đủ đấy.

Có vô vàn nghi lễ khác nhau để con người đối đãi với tổ tiên, trời đất, với những vị thánh thần giúp họ có nghề nghiệp, giúp họ bảo vệ bộ tộc [rộng hơn là bờ cõi] hay thậm chí là một nhân vật kỳ quặc như đứa con của thiên giới…

Qua mỗi năm, nghi lễ có thể được cải tiến về hình thức hoặc ngược lại giản tiện, thoái hóa đi, cho đến khi nó không còn lưu giữ câu chuyện trong đó. Đối với một nghi lễ, người kể chuyện là rất quan trọng. Nó không thể chỉ tồn tại dưới dạng văn bản bởi các ký tự theo thời gian có thể bị thay đổi, khiến thế hệ sau không còn đọc hiểu. Bởi vậy cần những câu chuyện truyền tai, các bức tranh được vẽ lại và thời hiện đại là các bộ phim hoạt hình, điện ảnh thực thi nhiệm vụ với truyền thống. Không chỉ ký tự, mỗi một chi tiết nội thất, ngoại thất, khí cụ, đầu kèo mỏm cột hay các hoa văn đều ẩn chứa các mật mã của tổ tiên. Không phải tất cả đều cần phải hiểu, nhưng người kể chuyện phải gợi lên sự tò mò cho con cháu để nhớ về các nếp sống, phong tục của đời trước. Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Văn hóa, Đảng/Nhà nước | Tagged: , | 4 Comments »

11.565. Nếu đồng chí Phật biết nói?

Posted by adminbasam on 06/02/2017

Blog RFA

VietTuSaiGon

6-2-2017

Prime Minister Nguyen Tan Dung of Vietnam at Bodhgaya in 2014. Credit: MEA

“Đồng chí Phật” đã  nói gì với “đồng chí X” khi anh 3X đến thăm Bodhgaya ở Ấn Độ năm 2014? Ảnh: MEA

Ở một đất nước mà hoạt động tâm linh bị biến tướng thành một thứ hoạt động mê tín, dị đoan và trên một nghĩa nào đó, các biểu tượng thần linh được kết nạp đảng, được xếp vào diện “đồng chí”. Người dân chuyển từ sung bái các đồng chí thần linh, trưởng giáo sang sùng bái các đồng chí đảng và đến một lúc nào đó, nhân danh “uống nước nhớ nguồn”, các đồng chí mẹ đảng, cha đảng cũng được sung bái như một thần linh… Có lẽ, dân trí của quốc gia đó, người dân trong quốc gia đó chẳng còn gì để bàn. Bởi các đồng chí thần linh ngoài vai trò để người ta sùng bái một cách u muội, sau khi được kết nạp đảng, các đồng chí lại có thêm chức năng mới, đó là bảo vệ đảng.

Tôi còn nhớ một câu chuyện những năm sau 1975, khi mà hai miền đất nước không còn tiếng súng và cũng không còn tiếng nói tự do, câu chuyện này được truyền miệng lén lút với nhau (bởi thời đó, công an mà biết được ai đã truyền câu chuyện này ra ngoài thì chắc chắn sẽ mời lên đồn, đánh cho đến không còn răng ăn cơm mới cho về, không ngoại trừ bị đánh chết) về ‘đồng chí Phật’.

Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Dân chủ/Nhân Quyền, Văn hóa, Đảng CSVN | Tagged: | 2 Comments »

11.540. Mua vui cùng câu đối Tết Con Gà (Đinh Dậu 2017)

Posted by adminbasam on 03/02/2017

Hà Sĩ Phu

2-2-2017

Ảnh: Hà Sỹ Phu

Ảnh: Hà Sĩ Phu

Tết Đinh Dậu 2017 năm nay, do điều kiện sức khỏe, xin lỡ hẹn cùng bạn đọc không thể ra mắt 16 câu đối Tết như thường lệ, tôi chỉ xin nhắc lại một chuyện vui về Tết Con Gà và nhân thể bàn cái thú giao lưu quanh Câu đối Tết để hầu chuyện bạn đọc trong mấy ngày đầu xuân.

A/ Câu đối đùa bỡn Tết Con Gà (đã đăng báo Phụ nữ số Tết 1993):

(Đúng ngày ông Táo chầu Giời năm Đinh Dậu này, như thể nhắc tôi năm nay chưa có Câu đối Tết, một ông bạn đã gửi cho tôi một đoạn trong Hồi ký của nhà báo Lê Phú Khải trong đó tác giả trích ngay một Câu đối của tôi về Tết Con Gà:

Thân tàn lại diễn trò con khỉ!

Dậu nát còn che đám cỏ gà! Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Dân chủ/Nhân Quyền, Văn hóa, Đảng CSVN | Tagged: , | 2 Comments »

11.514. Có nên gộp hai Tết Tây – Ta vào làm một?

Posted by adminbasam on 01/02/2017

Bùi Quang Vơm

31-1-2017

Ảnh minh họa. Nguồn: internet

Ảnh minh họa. Nguồn: internet

Nhân dịp Tết Đinh Dậu, câu chuyện gộp hay không gộp cả hai loại Tết Dương và Âm vào làm một, lại được xới trở lại, nhưng có lẽ, rồi cũng lại như mọi năm, sẽ chẳng có một quyết định nào được đưa ra.

Nhưng, cái gì buộc phải đến, nó tất đến. Việc nhanh hay chậm phản ánh trình độ nhận thức chung không phải chỉ của quần chúng mà trước hết là của nhà cầm quyền. Trong một chế độ mà bộ máy quyền lực tập trung trong tay đảng cộng sản, chính sách và luật pháp đều từ ý chí và bàn tay của đảng mà ra. Sở dĩ chuyện tranh luận nên hay không nên này kéo dài nhiều năm nay, là một khẳng định não trạng và trình độ tư duy của những cái đầu lãnh đạo của đảng. Những con người này, phần đông và phần chủ chốt có xuất phát sâu thẳm từ nền văn hoá làng quê. Xét một cách biện chứng theo lý thuyết của Mác, thì việc đòi hỏi những con người này một lọai tư duy cất cánh khác, có thể cũng là việc khó, giống như việc đòi ông Lê Duẩn phải hiểu về chủ nghĩa Tư bản hay đòi ông Nguyễn Phú Trọng giải thích về Kinh tế thị trường xã hội chủ nghĩa vậy. Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Văn hóa | Tagged: , | 2 Comments »

11.492. Ly rượu mừng giữa cuộc bể dâu

Posted by adminbasam on 29/01/2017

Tuấn Khanh

29-1-2017

Ly Rượu Mừng của nhạc sĩ Phạm Đình Chương

Ly Rượu Mừng của nhạc sĩ Phạm Đình Chương

Mùng một Tết Đinh Dậu, trong một buổi chiều xuống, thành phố như tan vào một dấu lặng thanh thản, tôi chợt nghe bài Ly Rượu Mừng của nhạc sĩ Phạm Đình Chương vang lên. Giai điệu như ngọn gió xuân dịu dàng, đáp xuống mái hiên của các ngôi nhà cao tầng, len vào từng căn phòng nhỏ, chảy vào trong tim người giữa mùi hương trầm nhè nhẹ. Ly Rượu Mừng lại vang lên, bất hủ, rót thật đầy vào không khí đón Tết trong lòng người bao thế hệ.  Bài hát như nói thay giấc mơ của nước Nam về một tương lai mới, mà con người khát khao biết mấy về một tương lai sẽ được tắm trong tự do và an bình. Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Dân chủ/Nhân Quyền, Văn hóa, Xã hội, Đảng/Nhà nước | Tagged: , , | 2 Comments »

11.449. Phiếm luận về danh xưng với học vị, học hàm

Posted by adminbasam on 24/01/2017

TBKTSG/ Viet-studies

Xuân Đinh Dậu (2017)

Trần Hữu Dũng

24-1-2017

Ảnh minh họa. Nguồn: internet

Ảnh minh họa. Nguồn: internet

Khi mới từ nước ngoài trở về Việt Nam, không ít người có cảm giác lạ lẫm khi đọc báo thấy những trí thức khoa bảng luôn được kèm theo danh hiệu Giáo Sư (GS), Phó Giáo Sư (PGS), Tiến Sĩ (TS), và nhất là khi những danh hiệu này đi kèm nhau: GS TS, PGS TS.[1]  Thậm chí, nhiều bạn đã có tiến sĩ, là giáo sư ở nước ngoài, cảm thấy ngượng ngùng, bối rối khi “được” gọi như vậy trên các phương tiện truyển thông đại chúng, không liên hệ gì đến học thuật, ở Việt Nam.  Hơi ngượng, khá bối rối, nhưng rồi lại không dám yêu cầu báo chí không gọi là tiến sĩ vì như thế lại e bị hiểu lầm là lập dị, là “kênh kiệu ngược” (reverse snobbery)

Thực ra, so với vô số đại sự của quốc gia thì chuyện danh xưng này quả là “nhỏ như con thỏ”, nhưng nhân dịp Tết nhứt, xin có đôi dòng phiếm luận để giải khuây cho bạn đọc. Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Văn hóa, Đảng CSVN | Tagged: , , | 3 Comments »

11.389. TẠM BIỆT OBAMA!

Posted by adminbasam on 19/01/2017

FB Mạnh Kim

19-1-2017

TT Obama. Nguồn: internet

TT Obama. Nguồn: internet

Cách hơn 8 năm, khi Barack Obama vừa đắc cử, bà Michelle Obama trả lời một cuộc phỏng vấn: “Theo quan điểm riêng, tôi thích tổng thống kế tiếp là người có thể hiểu những gì có ý nghĩa đối với một người cha và người chồng và đóng góp của ông ấy cho gia đình như thế nào. Bởi tôi không tin rằng một tổng thống có thể mang lại những giá trị tương tự cho quyền lợi quốc gia nếu ông ấy không thể làm được những điều cơ bản đó cho chính ngôi nhà và gia đình riêng của mình”… Trong 8 năm Nhà trắng, Obama đã chứng tỏ điều đó .

Không tổng thống Mỹ nào kể từ thời George H. W. Bush chụp nhiều hình gia đình bằng Barack Obama. Ông muốn cho thấy vai trò nguyên thủ dù quan trọng thế nào cũng không thể làm giảm đi trách nhiệm và bổn phận người chồng và người cha.

Những hình ảnh gia đình Obama trong 8 năm Nhà trắng là những hình ảnh rất đẹp. Nó tạo ra sự khác biệt đối với các nguyên thủ thế giới, đặc biệt “thế giới cộng sản”, nơi hình ảnh gia đình không chỉ được xem là “riêng tư” mà thậm chí là “bí mật đời sống nguyên thủ” mà công chúng không bao giờ được phép biết. Barack Obama cũng chụp nhiều hình với thiếu nhi. Và trong rất nhiều bức ảnh được chụp ngẫu nhiên khác ở những cuộc họp, gặp gỡ quốc tế hoặc đơn giản hơn là đi tiệm ăn, nụ cười Obama là rất đặc biệt. Nó tự nhiên, thoải mái và chân thành.

Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Văn hóa | Tagged: , , | 3 Comments »

11.365. Nhà thờ Thủ Thiêm, sợ hãi và đập bỏ

Posted by adminbasam on 16/01/2017

Blog RFA

VietTuSaiGon

16-1-2017

Nhà thờ sắp bị đập bỏ. Ảnh nhà thờ được lấy từ trang Facebook của Lãnh sự quán Canada tại TP HCM.

Nhà thờ sắp bị đập bỏ. Nguồn ảnh: Facebook của LSQ Canada tại Saigon.

Người Do Thái có câu “Một bông lúa trĩu hạt là một bông lúa biết cúi đầu”, người Nhật Bản có câu “Người ta sẽ đập bỏ mọi thứ khi nỗi sợ hãi không được giải quyết”. Sở dĩ tôi phải nhắc đến hai câu này trong lúc nói về quyết định của nhà cầm quyền Việt Nam: Đập bỏ nhà thờ có tuổi thọ 177 năm, lớn hơn Lãnh quốc gia Canada 27 tuổi trong khi tình trạng bảo dưỡng của nhà thờ rất tốt, kết cấu nhà thờ hoàn toàn vững chắc và các hoạt động tôn giáo nơi đây vẫn diễn ra bình thường… Là vì, có hai điều mà nhà cầm quyền Việt Nam và bất kỳ nhà cầm quyền độc tài nào cũng phạm phải, đó là: Tính tự mãn, ngông cuồng và; Sự sợ hãi có căn nguyên.

Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Dân chủ/Nhân Quyền, Tôn giáo, Văn hóa, Đảng/Nhà nước | Tagged: | 3 Comments »

11.343. XIN ĐỪNG KHEN CHÚNG EM NỮA!!!

Posted by adminbasam on 14/01/2017

FB Nguyễn Thị Bích Ngà

14-1-2017

Bình sinh, là một người bình thường, ai cũng thích được khen ngợi, cổ vũ, động viên để cảm thấy có thêm động lực, có sự quan tâm, có sự khích lệ và có người ủng hộ để tiếp tục cố gắng thực hiện tốt công việc mà mình đã và đang làm. Tôi cũng không ngoại lệ, thêm nữa là phụ nữ nên tôi càng thích được khen, nhất là khen đẹp, không ai khen thì…tôi tự khen ( ) để bản thân có được sự tự tin cần thiết khi giao tiếp. Đó là điều hết sức bình thường và cần thiết trong xã hội, trong giao tiếp, thể hiện sự chân thành, văn minh. Vậy tại sao tôi lại phải năn nỉ “Xin đừng khen chúng em nữa!!!” như thế này?!

Thứ nhất: Các cô chú anh chị thường sử dụng lời khen quá lời. Ví dụ như khen các anh em tranh đấu là “anh hùng,” khen các chị em tranh đấu là “anh thư.” “Xứng đáng là người lãnh đạo,” “hi sinh vĩ đại…” rất nhiều mỹ từ.

Ở đây, tôi không bàn về việc anh chị em tranh đấu trong và ngoài nước có xứng với những mỹ từ đó không?! Việc đó hãy để về sau hẵng nói. HIện tại, việc ngợi khen quá lời như trên sẽ đưa đến những hệ lụy: Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Dân chủ/Nhân Quyền, Văn hóa | Tagged: | 2 Comments »

11.294. “Ai đó”

Posted by adminbasam on 11/01/2017

Tuấn Khanh

11-1-2017

h1

Sách “Petrus Ký, nỗi oan thế kỳ” của nhà nghiên cứu Nguyễn Đình Đầu. Nguồn: internet

Bằng một giọng buồn rầu, nhà nghiên cứu Nguyễn Đình Đầu nói rằng “ai đó” đã đọc cuốn sách viết về Trương Vĩnh Ký (1837-1898) của ông chưa kỹ, nên ra lệnh ách lại. Tuy vậy, ông vẫn nuôi hy vọng rồi mọi thứ sẽ trở lại bình thường khi cuốn sách nhận được lệnh cần phải sửa đổi gì đó, và được tái phát hành.

Cuốn sách “Petrus Ký, nỗi oan thế kỷ” do nhà nghiên cứu Nguyễn Đình Đầu chủ biên, một công trình tập hợp các bài viết của nhiều tác giả và dù đã được Cục Xuất bản cấp giấy phép, cho phát hành khoảng hơn một tháng, đột nhiên bị lệnh miệng của “ai đó”, khiến mọi thứ ách tắc vào đầu tháng 1/2017. Chương trình ra mắt vào ngày 8/1 tại Sài Gòn bị gọi hủy một cách gấp rút. Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Dân chủ/Nhân Quyền, Văn hóa, Đảng/Nhà nước | Tagged: , , , | 5 Comments »

11.288. Không sinh con ở đất Việt

Posted by adminbasam on 10/01/2017

Blog VOA

Hoàng Giang

10-1-2017

Ảnh minh họa. Nguồn: Reuters

Ảnh minh họa. Nguồn: Reuters

Nếu bạn là con gái, đến tuổi đôi mươi, đã lập gia đình, hẳn là đã và đang suy nghĩ hoặc bị hối thúc chuyện sinh con đẻ cái. Quan trọng hơn, có một niềm mong mỏi thường được nhắc nhở là sinh được bé trai kháu khỉnh cho họ nhà chồng. Nguyên do thì đơn giản và dễ hiểu là để nối dõi tông đường, gia phả họ hàng có người chăm sóc, cha mẹ không lo sợ cô đơn khi đến tuổi gần đất xa trời. Nàng nào sinh con trai đầu thì được khen là con dâu khéo. Các cô gái cứ đến tuổi cưới xin là nơm nớp lo sợ, nhưng liệu rằng đó chỉ đơn giản là nỗi phiền muộn bị người đời đánh giá hay lo lắng tủn mủn của bản thân? Liệu có ai thực sự quan tâm về môi trường, xã hội mà đứa con mình sinh ra sẽ lớn lên và trưởng thành?

Sáng sớm nay thức giấc, ngay lập tức đập vào mắt tôi là bản tin thời sự về một cô bé gái 3 tuổi bị một ông cụ tuổi gần 80 xâm hại tình dục. Vụ này được phát hiện từ tháng 3 năm 2015 nhưng cho đến nay, bước sang đầu năm 2017, sau những cố gắng không ngừng của người cha cô bé, lão già kia mới chính thức bị khởi tố. Trong suốt cuộc điều tra, bị cáo đã khước từ đơn gọi điều tra với lý do bệnh tật liệt giường. Khi gia đình nạn nhân sang tận nhà để hỏi thăm thì lại viện cớ đi vắng. Thời gian từ đó đến nay đủ để một danh hài nổi tiếng Việt Nam sang xứ tư bản bày trò ấu dâm, đã bị bắt giữ và trở về quê hương kịp ăn Tết. Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Dân chủ/Nhân Quyền, Văn hóa, Đảng/Nhà nước | Tagged: | 3 Comments »

11.285. Còn đâu Đài tưởng niệm Chiến Sĩ Trận Vong – Huế

Posted by adminbasam on 10/01/2017

LS Đặng Đình Mạnh

10-1-2017

Đài tưởng niệm chiến sĩ trận vong ở Huế. Nguồn: Wiki

Đài tưởng niệm chiến sĩ trận vong ở Huế. Nguồn: Wiki

Đài tưởng niệm Chiến Sĩ Trận Vong tọa lạc tại ven bờ Nam Sông Hương, đối diện với cổng trường Quốc Học Huế, được chính quyền bảo hộ Pháp cho xây dựng, khánh thành ngày 18/09/1920. Là nơi tưởng niệm những binh sĩ Việt tham chiến và hy sinh trong cuộc chiến tranh thế giới lần thứ nhất. Tính đến nay, công trình này đã có giá trị non 100 năm tuổi.

Tuy công trình xây dựng theo chủ trương của chính quyền bảo hộ Pháp, nhưng có giá trị nghệ thuật kiến trúc độc đáo. Khi ấy, một hội đồng gồm 12 người, do viên Khâm sứ Trung kỳ lúc đó làm chủ tịch đã chọn bản vẽ thiết kế là của tác giả Tôn Thất Sa, ông nguyên là giáo viên Trường Bá công Huế. Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Dân chủ/Nhân Quyền, Văn hóa, Đảng CSVN | Tagged: , , | 5 Comments »

11.282. Thêm một chuyện khó nói, nhưng lương tâm Kitô hữu buộc phải nói

Posted by adminbasam on 10/01/2017

Trần Phong Vũ

9-1-2017

* Nghĩ gì, thấy gì qua video bài giảng tĩnh tâm Mùa Vọng 2016 của một Linh mục?

Sơ lược nội dung bài giảng[1]

Sau khi dành một phút dâng lời nguyện tạ ơn Thiên Chúa, áp dụng phương pháp trực khởi nhà giảng thuyết đi thẳng vào chủ đề bài giảng. Để tạo không khí sôi động cho buổi sinh hoạt, ông nêu câu hỏi để tham dự viên lần lượt trả lời. Nội dung những câu hỏi của diễn giả được trích từ Chương 1 và chương 2 sách Sáng Thế Ký trong Cựu Ước[2]. Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Tôn giáo, Văn hóa | Tagged: , | 6 Comments »

 
%d bloggers like this: