BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

Archive for Tháng Một 9th, 2008

Đội đá vá hòn

Được đăng bởi adminbasam trên 09/01/2008

Đội đá vá hòn

 (Trích “Kỷ yếu Hội nghị Quốc tế về Du lịch”)


… Xưa bên Tàu nó có cái chuyện gọi là “Ngu công chuyển núi” (- Này, dịch chuẩn vào nhá, nhưng mà ngộ nhỡ chú có nói thêm câu nào hớ hênh thì mày bỏ đi nhá), phải gọi là Đại Ngu, mà tầm cỡ cũng chỉ “tại gia” thôi. Còn chúng tôi là tầm cỡ quốc gia, quốc tế. Quán triệt câu “dời non lấp bể” chúng tôi mới khởi động nhiều tiểu dự án phối kết hợp biện chứng với nhau. Xin mời các đồng chí nom hình ảnh từ cái pờ-rô-dếch-tờ đây:

Tái tạo Vọng phu: nguyên thuỷ nó chỉ là cái mỏm đá lởm chởm, thế mà các cụ ảo tưởng ra thành cái người đàn bà chờ chồng đi chinh chiến dở về, rồi suy tôn lên như vậy. Dưng mà chúng tôi lại cần nhiều đá nung vôi kiến thiết đất nước công-nghiệp-hóa-hiện-đại-hóa, nên chả tiếc, đập béng nó đi. Đến khi có nhiều thành phố “Những ánh sao đêm” rồi là lại cho phục hoạt. Giờ nom nó bề thế, giá trị thẩm mỹ cực cao chứ không gai góc thiên nhiên tạo như trước. Người đàn bà ngóng chồng giờ được “thổi hồn” vào, “có da có thịt” … lại cả” xương” rắn (đúng là) như thép, có nét u buồn nhưng vẫn rất chi là “Bài ca hy vọng” …

Phục sinh Phụ Tử: dự án này thì có khác tị tẹo. Chả là có cái Hòn Phụ Tử, do “mệnh Trời” hay sao mà cái ông Bố tự dưng lăn quay ra … “chết”. Chúng tôi thấm nhuần triết lý “chức năng thắng số”*, tức là chức năng mình làm du lịch văn hóa thì cứ làm, kể gì Ông Giời. Thêm nữa còn có cái ý nghĩa thâm hậu là muốn thế hệ sau (hòn Con đại diện) luôn ghi khắc trong tâm khảm là cha ông dù có “khuất” … xuống biển thì cũng gắng mà “sống” dậy để dìu dắt chúng nên người (rất “đậm-đà-bản-sắc-dân-tộc”). Và thế là nhặt nhạnh cái “xác” ông Bố,” bê tông hóa” luôn …

Còn nhiều lắm … các đồng chí sẽ thấy chúng tôi phát động phong trào “ba mũi giáp công”, cả nước thành “đại công trường du lịch” như thế nào. Các khách sạn thi đua bứng cây cổ thụ từ tận rừng về giồng nom hoang dã đáo để. Lại cả sưu tập nhũ đá trong hang rồi công phu đẽo chặt nó ra, đem về lộn tùng phèo nó lên thành hòn non bộ, ” thiên nhiên” kinh khủng. Người người làm du lịch, nhà nhà làm du lịch … Biến “du trường” thành “chiến trường”, vặt của du khách đến đồng xu cuối cùng.

… Để kết thúc bài tham luận hôm nay, tôi xin được hỏi là các đồng chí có biết vì sao đến giờ chúng tôi đã phấn đấu đạt được con số kinh hoàng là 99,99% du khách đến rồi “một đi không giở lại” không ? Một bí quyết tuyệt vời đấy. Bởi vì họ tiêu … hết-sạch-tiền (hiểu chửa ?), không phải chỉ trong ví, mà còn trong cả ác-cao nữa. Nghĩa là khánh kiệt, y kiểu bọn tư sản mại bản cạnh tranh như lang sói rồi phá sản ấy mà, đến độ nhiều năm sau chả có tiền mà đi du lịch ở đâu được nữa, nói gì tới xứ này.

… Cái gì ? (- Chúng nó hỏi tại sao lại hết tiền à ?) Đi mà hỏi họ ấy ! Chúng tôi không cướp giật, móc túi là được rồi … (- Này, sao ở dưới nẫy giờ chúng nó cứ ồn ào thế ? – Họ bảo thế thì toàn là “đồ giả”, là kinh doanh kiểu “chộp giật”, chú ạ. – Á … Láo, bọn Tây mà dám láo. Ông sẽ cho chúng mày cứ gọi là … “tắt điện” luôn. Quả này cháu dịch phải “sát nghĩa” vào nhá).

Nài, kính thưa các quý ông, đặc biệt là các quý bà. Nếu quí vị bảo du lịch chúng tôi là “chộp giật”, di sản chúng tôi là “đồ giả”, thì tôi cũng xin được kính thưa là chính tôi học được từ quí vị đấy.

Sao ? Không tin à ? … Chả là có mấy lần sang thăm quan xứ sở của quí vị. Cái thành phố cờ bạc đĩ điếm Lát-vê-gát ấy. Bọn ca-si-nô nó lại chả “chộp giật” làm tôi xít không còn cả cái xi-líp mà phắn về đây này. Tưởng báu lắm đấy hở ?

Thế rồi tôi còn được thăm quan cái thành phố vi tính gọi là “Thung lũng Si-li-côn”, nào là mạng ảo, tài sản ảo “chấm côm”, … trẻ nó bảo là ngộ nhỡ mà mất điện cái thì cứ gọi là … “bó tay chấm côm” cả lũ.

Chưa hết đâu nhá. Hãi nhất là những bộ ngực bơm si-li-côn (dễ cũng tới hàng triệu bộ ấy chứ … Khiếp!)… Vậy xin hỏi các quý bà dưới kia, đấy là “đồ thật” chắc ? Lại xin hỏi các quý ông, là có bố nào dám … mạnh tay tí không, hay là lại chả hãi nó mà phòi ra thì có mà … Biết thế mà cứ chết mê chết mệt cả mới “ngỗng” chứ … Ôi … tội nghiệp cho cái xứ sở si-li-côn lôm côm ! Ha !… Ha !… Ha !… Ha !… Thanh-kiu-gút-bai nhá …

Ba Sàm

* “Đức năng thắng số” – ngạn ngữ

Posted in Bài của Ba Sàm, Văn hóa | Thẻ: , , | Leave a Comment »

 
Tạo trang giống vầy với WordPress.com
Hãy bắt đầu