BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

1270. Cần nhìn nhận hành vi chống nhà nước từ nhiều góc độ

Posted by adminbasam on 24/09/2012

Cần nhìn nhận hành vi chống nhà nước từ nhiều góc độ

Phạm Lê Vương Các Sinh viên năm thứ 3 Đại học.

23-09-2012

Điếu Cày, Tạ Phong Tần, Phan Thanh Hải. Photo: DLB

Trong  lúc các chiến dịch đánh vào nhóm lợi ích đang thao túng nền tài chính tiền tệ sôi động và lúc cao trào của cuộc chiến gay cấn giữa các phe nhóm diễn ra, thì hình như tất cả đã được tạm quên để chĩa mũi gươm công lý vào phiên xử 3 blogger của CLB Nhà báo Tự do diễn ra vào ngày mai.

Dù có thể đoán trước được số phận của các nhà báo tự do này sẽ là “không có bất ngờ”, nhưng dư luận lại hết sức quan tâm đến phiên xử tại Tòa án Tp. HCM, đơn giản là vì nó nhuốm màu chính trị.

Phiên tòa cho các hành vi “chống nhà nước” theo điều 88 BLHS nước Cộng hòa XHCN Việt Nam không phải là cuộc chiến giữa bên giữ quyền công tố và bào chữa, giữa thẩm phán và bị báo, mà đó là cuộc đối đầu giữa quan điểm của nhà cầm quyền với dư luận quốc tế và những người đối kháng. Giữa một bên đang ra sức vận động để tha bổng và một bên cố gắng kết án để răn đe.

Điều này cho thấy rằng sự xung đột trong quan hệ chính trị-xã hội giữa nhà cầm quyền và lực lượng đối kháng có chiều hướng tiếp tục gia tăng vì Việt Nam không có một hệ thống xét xử độc lập để phán xét hành vi chống nhà nước.

Chống nhà nước, lịch sử và hiện tại

Tội danh “chống nhà nước” có thể nói gắn liền với sự ra đời của nhà nước đầu tiên Hy Lạp cổ đại, được  áp dụng cho những ai có hành vi được cho là “trái quan điểm” đối với nhà cầm quyền đương thời. Tiêu biểu là triết gia  Socrate bị kết án tử hình vì tội đầu độc tư tưởng cho giới trẻ và chống lại nhà nước dân chủ chủ nô. Rồi trường hợp của Bruno phải lên máy chém vì ủng hộ thuyết “nhật tâm” đã đi ngược lại hệ thống tư tưởng của giai cấp cầm quyền đương thời . Đó là cái giá đắt phải trả cho những tư tưởng đi trước thời đại khi mà lực lượng thống trị nhà nước không thể bắt kịp. Tuy nhiên, cũng rất dễ dàng để thoát khỏi sự trừng phạt cho hành vi này nếu biết quỳ gối “xin chừa” như Galileo đã từng làm.

Các cách thức này dường như vẫn còn đang hiện hữu ở nước ta. Mức án nặng nề luôn dành cho những ai ngoan cố, và rất khoan hồng cho những ai biết ăn năn hối cải. Như chúng ta đã từng thấy sự khôn ngoan của Lê Công Định và sự “dại dột” của Trần Huỳnh Duy Thức.

Vì thế mức án dành cho Phan Thanh Hải, Tạ Phong Tần và Nguyễn Văn Hải sẽ phụ thuộc nhiều vào “khí phách” của họ trong phiên sử sơ thẩm và phúc thẩm sắp diễn ra.

Chống nhà nước có mang tội?

Chính vì sự không thống nhất trong cách hiểu về hành vi chống nhà nước, đã đặt những người công dân có hiểu biết, có ý thức trách nhiệm vào vòng lao lý, đẩy nhà nước vào thế bị động đối phó rụt rè trong cách xử lý hành vi mang tính nhạy cảm này.

Trải qua một thời kỳ tranh đấu của các lực lượng tiến bộ xã hội, các quốc gia dân chủ đã khai trừ vĩnh viễn cái tội danh được cho là tiêu diệt quyền tự do tất yếu của con người. Tuy nhiên nó vẫn còn  tồn tại ở một số quốc gia “muốn giữ vững ổn định chế độ chính trị” muốn tiêu diệt những quyền tự do mà dân chúng đã lựa chọn.

Tại các nước dân chủ, nhà nước với tư cách là một mô hình được đông đảo người dân lựa chọn xây dựng nên, và cũng có quyền hạ bệ khi cảm thấy nó không phù hợp với dòng chảy văn minh thông qua phiếu bầu. Cho nên chống lại mô hình nhà nước này hay nhà nước khác là phương thức để người dân có thể quyết định tương lai chính trị của họ, cũng như là cách thể hiện ý thức trách nhiệm của công dân đối với đất nước.

Trong khi đó các quốc gia theo con đường xây dựng XHCN, xem xét trên bình diện lý luận, mô hình nhà nước với tư cách là công cụ để thực hiện chức năng chuyên chính cho một giai cấp nhất định để bảo vệ sự thống trị của giai cấp mình và sẵn sàng trấn áp các lực lượng đối kháng nhằm mục đích xây dựng “vì cái chung trong lý tưởng” . Với lẽ đó,  chống lại  nhà nước XHCN ở đây luôn được nhà cầm quyền xem là mối đe dọa lực lượng thống trị, an ninh quốc gia, phá vỡ khối đại đoàn kết thống nhất, và lý tưởng của toàn dân.

Chính sự khác biệt đó, tuy cùng một hành vi chống nhà nước, nhưng đã làm cho Việt Nam sản sinh ra những con người “phản động” theo  tinh thần lý luận đấu tranh giai cấp nhưng lại mang bản chất “yêu nước” theo tinh thần ý thức trách nhiệm của một công dân đấu tranh cho dân chủ tiến bộ, tùy theo cách hiểu khác nhau của mỗi người.

Nhờ  sự thống nhất giữa hai mặt đối lập này đã làm nên  động lực cơ bản cho sự vận động phát triển ở Việt Nam.

Nhà nước có cần được bảo vệ?

Không thể lấy Hiến pháp và Pháp luật để bảo vệ Nhà nước vì sự ra đời của bất kỳ nhà nước nào dù mang chức năng  gì đi nữa cũng đều hướng đến mục tiêu níu kéo đạo đức của con người trước sự tha hóa và giữ cho con người vượt khỏi sự tùy tiện trong hành động. Nhưng, lịch sử và hiện tại đã chứng minh nhà nước lại là Người dễ bị tha hóa và tùy tiện nhất vì trong tay sỡ hữu “tam quyền sinh sát”, và nếu được che chở bằng Hiến định thì tất yếu sẽ sản sinh ra một nhà nước độc tài.

 Do đó cần xây dựng một Hiến pháp luôn kiểm soát và cân bằng quyền lực giữa nhà nước và nhân dân bằng các thiết chế “nhị quyền phân định”. Đó là sự tương hỗ trong cách đối ứng của “quyền dân sự bất phục tùng” của nhân dân và “nghĩa vụ chấp Hiến” của nhà nước.

Tất nhiên như các nhà tư tư tưởng đã làm rõ cách đây hàng ngàn năm, Nhà nước không được quá yếu trước chức năng gìn giữ trật tự xã hội, nhưng cũng không được quá mạnh để dẫn đến nguy cơ lạm quyền.

Thông qua sự phân định quyền lực mang tính rạch ròi này là cơ sở để hóa giải những mâu thuẫn giữa nhà nước và nhân dân trên tinh thần ôn hòa, biết tôn trọng lẫn nhau mà không cần phải sử dụng đến sự nổi loạn và nhà tù.

Ngoài ra, nó được coi là vũ khí duy nhất để nhân dân chống lại “liên minh mafia” từ các nhóm lợi ích khi đã chi phối đến toàn bộ hệ thống hành pháp-tư pháp-lập pháp.

Chỉ như vậy mới thể hiện được sự khuyến khích, tạo điều kiện tốt nhất cho công dân chống nhà nước một cách có trách nhiệm và phi bạo lực để hướng nhà nước đến dân chủ và pháp quyền,  cũng như  bảo vệ hữu hiệu công dân trước sự trù dập của các cơ quan thi hành quyền lực nhà nước.

Chống nhà nước là hành động có nên làm?

Một khi nhà nước không còn là của dân, do dân, và vì dân trên thực tế thì chống lại nhà nước đó là hành vi tất yếu.

Công dân chống nhà nước được thể hiện qua sự bất tuân dân sự, hoặc nêu lên chính kiến phản biện, thậm chí là phê phán đường lối chính sách của nhà nước, cũng là để kiến thiết một xã hội vững mạnh, hoàn thiện và tiến bộ, góp phần thúc đẩy vào sự nghiệp chung của quốc gia. Nếu nhà nước không biết lắng nghe, không biết tin tưởng vào nhân dân, gán ghép cho đó là luận điệu chiến tranh tâm lý, nhằm kích động, xuyên tạc, hay phỉ báng… rồi bỏ tù, thì nhà nước đó chỉ là “của dân, do dân và vì dân” trên lý thuyết.

Bài học lịch sử cận đại Việt Nam vẫn còn đó, các tiền bối như Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh, Nguyễn Thái Học, hay Hồ Chí Minh… là những người tiên phong trong việc  chống  nhà nước phong kiếnnửa thuộc địa đương thời để xóa bỏ sự nô dịch, lạc hậu, và bất công nhằm hướng đến một quốc gia độc lập, dân chủ. Hay như lực lượng của Mặt trận Dân tộc Giải phóng Miền Nam Việt Nam cũng đã từng chống lại nhà nước VNCH cũng nhằm mục đích thống nhất dân tộc. Do đó, không thể xem chống nhà nước là hành vi hoàn toàn tiêu cực được.

Cũng vậy, lực lượng “bất đồng chính kiến” hiện nay chống lại những biểu hiện sai trái của nhà nước hay đấu tranh đòi quyền làm người thì đó cũng là phản ánh ước muốn tự do, dân chủ cho đất nước theo cách riêng của họ.

Tất cả sự chống lại những biểu hiện lạc hậu của một mô hình nhà nước hay đường lối nhà nước đều xuất phát từ tấm lòng thiêng liêng, lý tưởng cao đẹp, khát vọng cống hiến đối với Tổ quốc. Đó đều là những con người dũng cảm và thủ đắc cho mình một khả năng kiến tạo đất nước theo sức sống của thời đại.

Cần có cái nhìn biện chứng cho hành vi chống nhà nước

Trong thời điểm hiện tại, mọi cách hành xử bằng bạo lực đều đáng bị lên án. Chống nhà nước bằng bạo lực đều không được thừa nhận.

Chống nhà nước bằng các công cụ phi bạo lực luôn là hành vi tích cực, sản phẩm tạo ra là các cuộc đối thoại sòng phẳng giữa nhà cầm quyền và nhân dân, qua đó mang đến sự gắn kết và hiểu biết lẫn nhau giữa người chấp hành và người thi hành pháp luật.

Nhân dân có quyền chống nhà nước trên tinh thần thượng tôn pháp luật, nhưng nhà nước không được chống lại nhân dân. Nhà nước chỉ có thể mang lại lợi ích để “mua chuộc”  nhân dân bảo vệ cho chính mình chứ không phải sử dụng quyền hành và vũ lực trấn áp dân để tồn tại.

Hơn hết, kết tội cho hành vi “làm ra, tàng trữ, lưu hành các tài liệu có nội dung chống nhà nước” không những tước đoạt quyền tự do thông tin cơ bản, làm liên đới cho công tác nghiên cứu khoa học xã hội mất đi tính sáng tạo mà còn đưa cả hệ thống tư tưởng hiện hành sống trong thời kỳ “bao cấp tư duy”.

Chống nhà nước là môt quy luật tất yếu của sự phát triển, đó là một quá trình phủ định không phải nhằm loại bỏ Nhà nước ra khỏi đời sống, để rơi vào trạng thái “vô nhà nước”, mà để xây dựng một nhà nước mới biết phục vụ dân chúng một cách tốt hơn.

Cuối cùng, với những giới hạn trong nhận thức mang tính lịch sử cụ thể, tùy thuộc vào thời điểm mà chân lý luôn được kiểm chứng bằng tính xê dịch, đòi hỏi chúng ta có một cách nhìn cởi mở hơn cho hành vi chống nhà nước trong thời điểm hiện nay, tạo tiền đề xây dựng một nhà nước pháp quyền hiện hữu ở bất cứ thể chế chính trị nào và một một xã hội dân sự lành mạnh hơn.

Gửi trực tiếp cho Anhbasam

Phản hồi của tác giả bài viết, ngày 27/9/2012:

Xin rất cảm ơn các độc giả quan tâm, đã bỏ chút thời gian và trí tuệ để phản hồi vạch ra nhiều sai sót và hạn chế cho bài viết của tôi. Đây là điều mà tôi rất thích thú với trang AnhBaSam vì “còm”… quá chất lượng.

Xin cảm ơn Bác “Ngu Dân Nói” đã chỉ ra sự nhầm lẫn trong dẫn chứng trường hợp của Bruno là lên giàn “hỏa thiêu” chứ không phải là lên “máy chém” như tôi đã viết. Đây là “lỗi của cậu đánh máy”, nhưng sẽ là bài học quí giá cho tôi cần phải có “trách nhiệm cho sự thật của lịch sử” khi không chịu đính chính sớm với BTV Basam như trường hợp của nhà văn Phạm Đình Trọng trong bài viết “Tôi dự phiên tòa của CLB Nhà báo tự do ở công an phường Bến Thành”.

Và đặc biệt xin chân thành cảm ơn 1 lời khuyên dành cho tôi rất độc đáo. Tôi đã suy ngẫm và trăn trở nhiều về nó khi tôi đang bắt đầu định hình trong nhận thức và đứng trước ngưỡng cửa của cuộc đời. Nên là một nhà khoa học để cống hiến cho đất nước hay là một nhà chính trị để dấn thân cho lý tưởng?

Khoa học là khai minh, chính trị là tuyên truyền. Đó là nhận thức căn bản đầu tiên của tôi. Giữa khai minh và tuyên truyền hoàn toàn đấu tranh lẫn nhau, nhưng dường như nó lại là “sự thống nhất giữa 2 mặt đối lập” biết cách nương tựa vào nhau. Khoa học muốn tiếp cận vào giới bình dân và được thừa nhận thì khoa học cần phải thỏa hiệp với chính trị, chính trị muốn bền vững thì vẫn phải nhờ cậy vào khoa học. Nếu khoa học đối đầu với chính trị thì khoa học không thể khai minh, nếu chính trị đối đầu với khoa học thì chính trị không thể tuyên truyền hiệu quả. Trong thời điểm loạn lạc thì nòng súng cần hơn cây viết, trong thời bình cây viết tỏ ra có ưu thế hơn nòng súng.

… Vì thế, Galileo không phải là kẻ hèn nhát và cơ hội! Mà chỉ để được đi đến đích, đó là KHAI SÁNG và KHAI MINH.

Đấy là điểm cốt lõi giữa khoa học và chính trị mà bài viết của tọi muốn hướng đến.

Nhân đây tôi xin mạn phép kể một câu chuyện. Cách đây gần 2 năm, tôi tìm đến một vị giáo sư của giảng dạy cho tôi. Tôi đến với ổng bằng một cái đầu rỗng (không chịu sự chi phối của bất kỳ hệ tư tưởng nào), một trái tim lạnh tanh và một khí chất của ngọn lửa. Tôi đặt ra hàng loạt câu hỏi như: vì sao có nhà nước? xã hội có cần phải có pháp luật không? như thế nào là người công dân? Sự tử tế là gì. Nó khác gì so với đạo đức? điều gì làm cho con người đam mê quyền lực và tham lam tiền bạc? Tinh thần trách nhiệm có cần thiết không hay là nên quăng nó vào sọt rác? Tổ quốc là gì, đó có phải là nơi mang lại cho ta hạnh phúc?…

Từ 8h tối cho đến 3h sáng ổng trả lời hàng loạt tất cả các câu hỏi của tôi. Nhưng, tôi chỉ chờ và phản biện như thách đấu lại các quan điểm của ổng.

Một tuần sau tôi lại ghé đến ổng, ổng ra gặp tôi và nói. Tôi nói bằng Tiếng Việt mà hình như anh lại không hiểu, hôm nay tôi muốn nói chuyện với anh bằng tiếng Anh hoặc Tiếng Pháp cho đúng nguyên bản”. Tôi trả lời: “Em không biết Tiếng Anh lẫn tiếng Pháp”. Ổng tiếp lời: “thế thì anh về đi. Khi nào nói được tiếng Anh hay Tiếng Pháp thì hãy đến tìm tôi”… Thế là ổng không tiếp và đuổi tôi về.

Thưa các anh, chú (bác) đã quan râm, tôi rất muốn trao đổi với tất cả quí vị về những vấn đề đã nêu ra, nhưng tôi nghĩ bây giờ tôi chỉ ghi nhận các quan điểm của quí vị. đợi khi tôi tích lũy thêm kiến thức, kiếm được tấm bằng đại học làm “phương tiện lận lưng”, tôi sẽ quay trở lại tìm quý vị.

Mến chào trong thân ái!

Phạm Lê Vương Các

100 phản hồi to “1270. Cần nhìn nhận hành vi chống nhà nước từ nhiều góc độ”

  1. Quang Hòa said

    Tôi xin tríc câu nói dưới đây của Chủ tịch Hồ Chí Mình để thể hiện việc mình có chung quan điểm với sinh viên Phạm Lê Vương Các “Trong những lần khẳng định: ở nước Việt Nam, mọi quyền bính đều thuộc về nhân dân, Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn xác định rõ mối quan hệ giữa Chính phủ và người dân. Người viết: “Chúng ta phải hiểu rằng, các cơ quan của Chính phủ từ toàn quốc cho đến các làng, đều là công bộc của dân, nghĩa là để gánh vác việc chung cho dân chứ không phải để đè đầu dân như trong thời kỳ dưới quyền thống trị của Pháp, Nhật. Việc gì lợi cho dân, ta phải hết sức làm. Việc gì hại đến dân ta phải hết sức tránh. Chúng ta phải yêu dân, kính dân thì dân mới yêu ta, kính ta”[1]. “Nhân dân có quyền đôn đốc và phê bình Chính phủ. Nếu Chính phủ làm hại dân thì dân có quyền đuổi Chính phủ. Từ Chủ tịch nước đến giao thông viên cũng vậy, nếu không làm được việc cho dân, thì dân không cần đến nữa” (Hồ Chí Minh toàn tập, Tập 4, NXB Sự Thật, trang 283).

    Quang Hòa

  2. Là chính mình said

    Chào Phạm Lê Vương Các,

    Tôi rất thích bài viết của em ở cái chổ em không bao giờ phán xét một điều chủ quan, mà luôn phân tích hai mặt đối lập của một vấn đề.

    Tư tưởng như vậy, nếu làm quan cả trăm họ được nhờ…

    Một sinh viên năm 3 như em, nhận định đánh giá và viết như vậy quả là đáng phục

  3. ĐVDQ said

    Tuyệt vời! Bạn là kết quả nhồi sọ sinh viên của Đảng ta! Hãy ra trường, luồn lách để trở thành quan cai trị nhân dân. Bạn rất có năng khiếu đó!

  4. Dân Ngu nói said

    Bạn Phạm Lê Vương Các ạ,trước hết tôi xin đính chính lại còm của tôi là “Dân Ngu nói” chứ không phải “Ngu Dân Nói”,thứ đến là bạn lại hiểu lầm giữa hai phạm trù khoa học và chính trị khi bạn cho rằng:
    Trích:
    Khoa học là khai minh, chính trị là tuyên truyền. Đó là nhận thức căn bản đầu tiên của tôi. Giữa khai minh và tuyên truyền hoàn toàn đấu tranh lẫn nhau, nhưng dường như nó lại là “sự thống nhất giữa 2 mặt đối lập” biết cách nương tựa vào nhau. Khoa học muốn tiếp cận vào giới bình dân và được thừa nhận thì khoa học cần phải thỏa hiệp với chính trị, chính trị muốn bền vững thì vẫn phải nhờ cậy vào khoa học. Nếu khoa học đối đầu với chính trị thì khoa học không thể khai minh, nếu chính trị đối đầu với khoa học thì chính trị không thể tuyên truyền hiệu quả. Trong thời điểm loạn lạc thì nòng súng cần hơn cây viết, trong thời bình cây viết tỏ ra có ưu thế hơn nòng súng.
    ——————————————————–
    theo tôi khoa học làm gì phải thỏa hiệp với chính trị,người làm công tác khoa học là họ muốn đem kiến thức hiểu biết của mình,tìm tòi khám phá những điều mà nhân loại chưa biết và chưa hiểu về thiên nhiên,đồng thời họ muốn xử dụng sức mạnh thiên nhiên phục vụ cho lợi ích của con người.Vì vậy người làm công tác khoa học họ không quan tâm đến chính trị, cũng như thể chế chính trị mà mình đang sống là thuộc loại thể chế chính trị nào bạn ạ?
    Còn người làm chính trị giỏi và chân chính nếu như họ biết tận dụng những thành tựu khoa học vào cơ chế điều hành của mình, với mục đích muốn cho đất nước phát triển dân giàu nước mạnh.Một khi đất nước có giàu mạnh, thì thể chế chính trị của họ mới được ổn định dài lâu, tên tuổi của họ mới được sử sách lưu truyền.
    Còn họ làm chính trị mà không quan tâm đến khoa học thì cũng chẳng sao, nhưng nếu họ không biết kết hợp giữa chính trị và khoa học, thì thể chế chính trị của họ sẽ bị ảnh hưởng, do đất nước chậm phát triển nghèo nàn và lạc hậu, sẽ ảnh hưởng đến tiền đồ chính trị đương thời và cả sau này của họ, sử sách thay vì vinh danh họ sẽ quay lại kết án họ vậy thôi?Đơn cử như thể chế chính trị nước Ý và cả Thiên Chúa Giáo thời Bruno và Galileo, ngày nay bị cả thế giới lên án về việc làm sai trái của họ đối với hai nhà triết học Bruno và Galileo.
    Nghĩa là khoa học không cần đến chính trị, nhưng ngược lại thể chế chính trị muốn khai mở dân trí, muốn đất nước phát triển muốn lưu danh hậu thế phải cần đến khoa học.Vì vậy giữa khoa học và chính trị hổ tương với nhau chỉ có một chiều,nghĩa là khoa học không cần chính trị, nhưng chính trị lại cần khoa học để duy trì và phát triển xã hội.
    Tôi lấy một ví dụ cho bạn dễ hiểu như sau;
    Thời của Bruno và Galileo là những nhà triết học, điều xuất thân là linh mục và tu sĩ, nhưng họ dám dũng cảm chống lại tư tưởng Thiên Chúa Giáo, đứng ra ủng hộ, Thuyết nhật tâm của Nicolaus Copernicus,thì những nhà triết học đó có quan tâm đến thể chế chính trị mình đang sống,hoặc áp dụng thể chế chính trị đó vào quan điểm khoa học của mình hay không?Nếu như nhà triết học Bruno và Galileo đó cần sự thừa nhận và sự thỏa hiệp của nền chính trị hiện hành, thì tôi cam đoan với bạn nhà triết học Bruno đó không bị đưa lên dàn hỏa và Galileo chẳng phải bị chết trong tù.Đồng thời ngày nay nền khoa học của nhân loại, chẳng tốn giấy mực để vinh danh tên tuổi cũng như những phát hiện khoa học của những nhà triết học và khoa học đó làm gì?Đồng thời thể chế chính trị thời của họ sống có quan tâm đến những phát minh khoa học của họ hay không họ cũng không màng quan tâm đến.Tóm lại khoa học không cần chính trị, khoa học vẫn khai minh nhưng chính trị không biết vận dụng khoa học sẽ bị hạn chế, Vì vậy giữa khoa học và chính trị hổ tương với nhau chỉ có một chiều và khoa học không cần phải thỏa hiệp với chính trị là như vậy đấy bạn ạ?
    Tôi phân tích cụ thể như vậy để bạn hiểu và phân biệt một cách rạch ròi về hai phạm trù khoa học và chính trị,không theo như suy nghĩ lệch lạc của bạn về hai phạm trù khoa học và chính trị mà bạn đã phân tích trong bài viết phản hồi,chào bạn.

    • huythuanvu said

      Trong trường hợp này, nên hiểu diễn đạt của ban SV theo khái niệm “người làm khoa học-nhà khoa học” và “người làm chính trị-chính trị gia”. Nhà khoa học Galieo đã có sự “khôn ngoan” của một chính trị gia, để cuối cùng ông vẫn nói cho thế giới biết rằng “Dù sao thì trái đất vẫn quay”.

    • Dân Ngu nói said

      Bạn huythuanvu, bạn có hiểu Galieo bị chết như thế nào không mà bạn cho rằng “Nhà khoa học Galieo đã có sự “khôn ngoan” của một chính trị gia”,đồng thời bạn nên đọc lại bài phản hồi của bạn Phạm Lê Vương Các viết về hai phạm trù “khoa học và chính trị” như thế nào, mà bạn bắt tôi phải hiểu theo cách diễn đạt của bạn?

  5. LeQuocTrinh said

    Thân chào bạn Phạm Lê Vương Các,

    Đọc xong lời tâm sự cúa bạn tôi cảm thấy thích thú. Ít ra bạn cũng rất trung thực để giãi bầy tâm tư nơi chốn công cộng “ảo” này.

    Hình như bạn cũng có vài suy nghĩ mắc mứu về hai lĩnh vực “khoa học” và “chính trị” như tôi ngày xưa thì phải. Tôi tin rằng bạn còn trẻ và đang thực hiện nốt hai niên khoá sau cùng về ĐH KH, trước khi bước vào đời lăn lộn kiếm cơm áo và “làm khoa học” theo đúng ý nghĩa của nó. Tôi hy vọng bạn hãy còn giữ nhiệt tình tìm hiểu để tự thắp đuốc và tìm ra chân lý cho chính bạn sau này.

    Tôi là người đi trước, có cơ hội đào sâu kiến thức kinh nghiệm trong xã hội tân tiến Bắc Mỹ, và cũng từng chao đảo, mệt nhọc, căng thẳng, chán chường vì môi trường làm việc. Tôi chỉ có thể so sánh như thế này chắc bạn sẽ hiểu ra: Khoa học là Đạo (con đường khai minh cho trí tuệ) còn Chính trị là cuộc sống ta bà nhị nguyên (với hàng trăm yếu tố tạo nên cộng nghiệp đưa đẩy ảnh hưởng lên tâm trí bạn). Bạn thích tìm tòi KH khai phá trí tuệ để giữ vững cái Tâm trong sáng trong lúc môi trường sống xung quanh tác động liên hồi, quay cuồng. Bạn hẳn biết ông kỹ sư VN Lê Văn Tạch làm việc cho cty Nhật Toyota, ông ta vì lương tâm nghề nghiệp mà phải đứng lên vạch trần những thủ đoạn che đậy của Toyota nhằm làm giảm chất lượng xe, nguy hiểm cho người tiêu dùng. Đó là một mẫu người dám có can đảm sống và làm việc vì luơng tâm KH trong sáng. Trong xã hội VN ngày nay có được bao nhiêu người dám sống như thế ?

    Bạn chắc chưa biết rằng cơ chế chính trị do ông tt Bush (con) tổ chức đã nhắm mắt làm ngơ trước lời đề nghị củng cố hệ thống đê điều của Hiệp Hội Kỹ Sư Công Chánh tiểu bang Louisiana trước khi cơn bão Katrina (cấp 5) tràn đến. Hậu quả tai hại này khiến cho cả thành phố Nhạc Jazz bị chìm sâu dưới 5m nước: một bài học đắng cay nhớ đời cho chính quyền HK. Những người làm khoa học nên mang lương tâm trong sáng vì nhân loại nhưng họ không có quyền quyết định. Ngược lại những lãnh tụ chính trị do dân bầu lên để phân tích tình hình lấy quyết định tối hậu cho đất nước, cần phải có cái nhìn rộng hơn, sát thực tiễn hơn để tránh sai lầm tai hại. Hai thực thể này luôn luôn đi đôi để hỗ tương cho nhau.

    Bạn quan sát sự cố Đập Thuỷ Điện Sông Tranh từ 6 tháng qua ắt hiểu. Một tập đoàn lãnh đạo Nhà Nước không do dân bầu, không có chính danh thì họ không thể nào “vì dân” hành sự. Cho nên tập thể GSTS ca hát (KH) chỉ là một đám vô tích sự, không thể vì lương tâm nghề nghiệp mà dám lấy trách nhiệm. Họ đùn đẩy trách nhiệm lên thủ tướng NTD, thủ tướng đùn trách nhiệm lên ông phó tt Hoàng Trung Hải. Rốt cuộc hàng ngàn hộ dân miền Trung cứ sống mãi trong lo âu sợ sệt. Người dân có lý hoàn toàn, vì 10 năm trước đây họ không bao giờ nghe đến hai chữ “động đất” khi mà cái đập thuỷ điện chưa hình thành.

    Đấy là một ví dụ điển hình về khoa học và chính trị quá chính xác, mong bạn hiểu.

    Chào thân ái,

    Lê Quốc Trinh, Canada

  6. Phạm Lê Vương Các said

    Xin rất cảm ơn các độc giả quan tâm, đã bỏ chút thời gian và trí tuệ để phản hồi vạch ra nhiều sai sót và hạn chế cho bài viết của tôi. Đây là điều mà tôi rất thích thú với trang AnhBaSam vì “còm”… quá chất lượng.
    Xin cảm ơn Bác “Ngu Dân Nói” đã chỉ ra sự nhầm lẫn trong dẫn chứng trường hợp của Bruno là lên giàn “hỏa thiêu” chứ không phải là lên “máy chém” như tôi đã viết. Đây là “lỗi của cậu đánh máy”, nhưng sẽ là bài học quí giá cho tôi cần phải có “trách nhiệm cho sự thật của lịch sử” khi không chịu đính chính sớm với BTV Basam như trường hợp của nhà văn Phạm Đình Trọng trong bài viết “Tôi dự phiên tòa của CLB Nhà báo tự do ở công an phường Bến Thành”.
    Và đặc biệt xin chân thành cảm ơn 1 lời khuyên dành cho tôi rất độc đáo. Tôi đã suy ngẫm và trăn trở nhiều về nó khi tôi đang bắt đầu định hình trong nhận thức và đứng trước ngưỡng cửa của cuộc đời. Nên là một nhà khoa học để cống hiến cho đất nước hay là một nhà chính trị để dấn thân cho lý tưởng?
    Khoa học là khai minh, chính trị là tuyên truyền. Đó là nhận thức căn bản đầu tiên của tôi. Giữa khai minh và tuyên truyền hoàn toàn đấu tranh lẫn nhau, nhưng dường như nó lại là “sự thống nhất giữa 2 mặt đối lập” biết cách nương tựa vào nhau. Khoa học muốn tiếp cận vào giới bình dân và được thừa nhận thì khoa học cần phải thỏa hiệp với chính trị, chính trị muốn bền vững thì vẫn phải nhờ cậy vào khoa học. Nếu khoa học đối đầu với chính trị thì khoa học không thể khai minh, nếu chính trị đối đầu với khoa học thì chính trị không thể tuyên truyền hiệu quả. Trong thời điểm loạn lạc thì nòng súng cần hơn cây viết, trong thời bình cây viết tỏ ra có ưu thế hơn nòng súng.
    … Vì thế, Galileo không phải là kẻ hèn nhát và cơ hội! Mà chỉ để được đi đến đích, đó là KHAI SÁNG và KHAI MINH.
    Đấy là điểm cốt lõi giữa khoa học và chính trị mà bài viết của tọi muốn hướng đến.
    Nhân đây tôi xin mạn phép kể một câu chuyện. Cách đây gần 2 năm, tôi tìm đến một vị giáo sư của giảng dạy cho tôi. Tôi đến với ổng bằng một cái đầu rỗng (không chịu sự chi phối của bất kỳ hệ tư tưởng nào), một trái tim lạnh tanh và một khí chất của ngọn lửa. Tôi đặt ra hàng loạt câu hỏi như: vì sao có nhà nước? xã hội có cần phải có pháp luật không? như thế nào là người công dân? Sự tử tế là gì. Nó khác gì so với đạo đức? điều gì làm cho con người đam mê quyền lực và tham lam tiền bạc? Tinh thần trách nhiệm có cần thiết không hay là nên quăng nó vào sọt rác? Tổ quốc là gì, đó có phải là nơi mang lại cho ta hạnh phúc?…
    Từ 8h tối cho đến 3h sáng ổng trả lời hàng loạt tất cả các câu hỏi của tôi. Nhưng, tôi chỉ chờ và phản biện như thách đấu lại các quan điểm của ổng.
    Một tuần sau tôi lại ghé đến ổng, ổng ra gặp tôi và nói. Tôi nói bằng Tiếng Việt mà hình như anh lại không hiểu, hôm nay tôi muốn nói chuyện với anh bằng tiếng Anh hoặc Tiếng Pháp cho đúng nguyên bản”. Tôi trả lời: “Em không biết Tiếng Anh lẫn tiếng Pháp”. Ổng tiếp lời: “thế thì anh về đi. Khi nào nói được tiếng Anh hay Tiếng Pháp thì hãy đến tìm tôi”… Thế là ổng không tiếp và đuổi tôi về.
    Thưa các anh, chú (bác) đã quan râm, tôi rất muốn trao đổi với tất cả quí vị về những vấn đề đã nêu ra, nhưng tôi nghĩ bây giờ tôi chỉ ghi nhận các quan điểm của quí vị. đợi khi tôi tích lũy thêm kiến thức, kiếm được tấm bằng đại học làm “phương tiện lận lưng”, tôi sẽ quay trở lại tìm quý vị.
    Mến chào trong thân ái!

  7. Hai Mập said

    Đọc qua bài “Cần nhìn nhận hành vi chống nhà nước từ nhiều góc độ”
    Phạm Lê Vương Các – Sinh viên năm thứ 3 ĐH
    Tôi cũng có vài nhận xét sau:
    – Tôi không nghĩ bạn đang là sinh viên, lại mới là sinh viên năm thứ 3, vì, nhìn chung, tôi cũng biết khá rõ tình hình năng lực, kiến thức, nhất là về chính trị, của sinh viên chúng ta hiện nay như thế nào.
    – Nếu bạn quả đang là sinh viên, thì tôi đồng ý với nhận xét của một độc giả khác là: nhìn chung bài viết còn hạn chế ở kiến thức hiểu biết về lịch sử khoa học,cũng như trình độ hiểu biết về chính trị nên bạn Vương các còn bị ngộ nhận ở nhiều vấn đề, nhiều luận điểm.
    Thứ nhất, nhà nước luôn mang tính giai cấp. Trong xã hội có nhiều giai cấp, nhiều tầng lớp dân cư khác nhau, đi kèm với nó là những lợi ích khác nhau, thì Nhà nước phải là của giai cấp nắm quyền và phục vụ trước hết cho lợi ích của giai cấp cầm quyền rồi mới đén lợi ích của giai cấp khác. Không có nhà nước chung chung. Nhà nước Hoa Kỳ, trước hết cũng nhằm phục vụ lợi ích của giai cấp tư sản cầm quyền, luân phiên nhau bởi hai đảng Dân chủ và Cộng hòa, sau đấy mới đến các giai tầng khác trong xã hội. Vì vậy , bạn rất khập khiễng khi so sánh: “Tại các nước dân chủ, nhà nước với tư cách là một mô hình được đông đảo người dân lựa chọn xây dựng nên, và cũng có quyền hạ bệ khi cảm thấy nó không phù hợp với dòng chảy văn minh thông qua phiếu bầu. Cho nên chống lại mô hình nhà nước này hay nhà nước khác là phương thức để người dân có thể quyết định tương lai chính trị của họ, cũng như là cách thể hiện ý thức trách nhiệm của công dân đối với đất nước.
    Trong khi đó các quốc gia theo con đường xây dựng XHCN, xem xét trên bình diện lý luận, mô hình nhà nước với tư cách là công cụ để thực hiện chức năng chuyên chính cho một giai cấp nhất định để bảo vệ sự thống trị của giai cấp mình và sẵn sàng trấn áp các lực lượng đối kháng nhằm mục đích xây dựng “vì cái chung trong lý tưởng” . Với lẽ đó, chống lại nhà nước XHCN ở đây luôn được nhà cầm quyền xem là mối đe dọa lực lượng thống trị, an ninh quốc gia, phá vỡ khối đại đoàn kết thống nhất, và lý tưởng của toàn dân”. Nhà nước ở Mỹ, hay ở Anh, Pháp cũng vậy. Khi an ninh, sự tồn vong của nhà nước bị đe dọa họ cũng sãn sàng có biện pháp để can thiệp (còn can thiệp như thế nào, đến đâu, bằng hình thức, phương pháp nào lại là chuyện khác).
    Thứ hai, cũng vì những hạn chế nêu trên nên bạn lại khập khiễng khi so sánh: “Bài học lịch sử cận đại Việt Nam vẫn còn đó, các tiền bối như Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh, Nguyễn Thái Học, hay Hồ Chí Minh… là những người tiên phong trong việc chống nhà nước phong kiếnnửa thuộc địa đương thời để xóa bỏ sự nô dịch, lạc hậu, và bất công nhằm hướng đến một quốc gia độc lập, dân chủ. Hay như lực lượng của Mặt trận Dân tộc Giải phóng Miền Nam Việt Nam cũng đã từng chống lại nhà nước VNCH cũng nhằm mục đích thống nhất dân tộc. Do đó, không thể xem chống nhà nước là hành vi hoàn toàn tiêu cực được.
    Cũng vậy, lực lượng “bất đồng chính kiến” hiện nay chống lại những biểu hiện sai trái của nhà nước hay đấu tranh đòi quyền làm người thì đó cũng là phản ánh ước muốn tự do, dân chủ cho đất nước theo cách riêng của họ”. Bạn gom cả một mớ vào với nhau, cũng như cho tất cả chiến tranh vào một rọ mà không phân biệt được bản chất của nó. Cũng là chiến tranh, nhưng có chiến tranh chính nghĩa, chiến tranh bảo vệ hòa bình, chiến tranh giải phóng dân tộc khỏi áp bức nô lệ, chống giặc ngoại xâm.. thì được mọi người ủng hộ. Còn chiến tranh phá hoai, chiến tranh hủy diệt loài người thì bị cả loài người len án..
    Tôi còn nhiều đieuf muốn trao đổi với bạn. Hẹn gặp lại lần sau.

  8. Dân Ngu nói said

    Đọc qua bài Cần nhìn nhận hành vi chống nhà nước từ nhiều góc độ
    Phạm Lê Vương Các – Sinh viên năm thứ 3 ĐH
    Tôi có vài nhận xét sau:
    Theo tôi do bạn Vương Các được sống và học tập dưới mái trường xã hội chủ nghĩa, do bị nhồi nhét những kiến thức theo khuôn mẫu của nhà nước XHCNVN,nên ít nhiều gì hệ tư tưởng cũng chưa thoát khổi những ràng buộc do cơ chế tạo nên.Tuy vậy theo tôi bài viết của bạn Vương Các một sinh viên năm thứ 3 ĐH, so với đa phần tư tưởng những sinh viên nói riêng và thanh niên hiện nay, là một bước đột phá cá nhân để cho các bạn sinh viên hiện nay, lấy đó mà suy ngẫm cho thái độ và trách nhiệm của mình đối với quê hương và tổ quốc VN.
    Nhưng nhìn chung bài viết còn hạn chế ở kiến thức hiểu biết về lịch sử khoa học,cũng như trình độ hiểu biết về chính trị nên bạn Vương các còn bị ngộ nhận khi cho rằng;
    Trích:
    Rồi trường hợp của Bruno phải lên máy chém vì ủng hộ thuyết “nhật tâm” đã đi ngược lại hệ thống tư tưởng của giai cấp cầm quyền đương thời . Đó là cái giá đắt phải trả cho những tư tưởng đi trước thời đại khi mà lực lượng thống trị nhà nước không thể bắt kịp .Tuy nhiên, cũng rất dễ dàng để thoát khỏi sự trừng phạt cho hành vi này nếu biết quỳ gối “xin chừa” như Galileo đã từng làm.
    ——————————————————–
    Nhà triết học Bruno là một linh mục nhưng dám dũng cảm chống lại tư tưởng Thiên Chúa Giáo, dám hy sinh bản thân mình, khi đứng ra ủng hộ, Thuyết nhật tâm của Nicolaus Copernicus,nên Bruno bị tòa án La Mã kết tội là một dị giáo và bị hỏa thiêu tại Roma năm 1600.Còn Galileo Galilei nếu là người mang tư tưởng hèn nhát như bạn Vương Các nói ở trên là nếu biết quỳ gối “xin chừa” để thoát tội, thì ngày nay nhân loại này chả ai thèm vinh danh Galileo.Theo nhân loại thì những tấm gương dám hy sinh hết mình bảo vệ cho chân lý khoa học của mình đó mới thật sự là đáng quý đó mới thật sự là đáng được nhân loại tôn vinh.Vì vậy Theo đánh giá của nhà khoa học người Anh Stephen Hawking, Galileo là người ảnh hưởng nhiều nhất đối với sự ra đời của khoa học hiện đại hơn bất kỳ người nào khác.,[30] Albert Einstein gọi ông là cha đẻ của khoa học hiện đại.Đó là tôi chỉ mới nói đến khía cạnh của những người làm công tác khoa học thôi, người ta đã có những tư tưởng kiên định như vậy,huống gì là những người làm chính trị mà bạn Vương Các lại bảo :
    Trích;
    Các cách thức này dường như vẫn còn đang hiện hữu ở nước ta. Mức án nặng nề luôn dành cho những ai ngoan cố, và rất khoan hồng cho những ai biết ăn năn hối cải. Như chúng ta đã từng thấy sự khôn ngoan của Lê Công Định và sự “dại dột” của Trần Huỳnh Duy Thức.
    ————————————————————
    Câu nói trên là chứng tỏ bạn hơi nghiên về lập trường của nhà nước độc tài,vì chỉ có những nhà nước độc tài mới không sử dụng luật pháp,mà một khi không sử dụng luật, thì đối với những người không cùng lập trường hay quan điểm với mình, thì họ điều gán ghép những người đó là những phần tử, có hành động nguy hiểm đối với quyền hành, cũng như thể chế chính trị của họ.Vì vậy tòa án trong những chế độ độc tài xử án không căn cứ theo luật định, mà họ xử án theo sự chỉ đạo,nên mức án nặng hay nhẹ là tùy thuộc vào người bị xử án, có biết nghe lời chỉ đạo của họ hay không,nếu biết nghe lời thì án nhẹ,không biết nghe lời vẫn giử lập trường của mình thì sẽ bị án nặng thế thôi.
    Bạn nên nhớ rằng những người làm chính trị, thường họ có tư tưởng và lập trường rất rõ ràng, vì vậy họ chấp nhận hy sinh bất chấp tù tội, hay cả mạng sống của mình cho cái lý tưởng mà mình đã chọn.Chứ họ không có tư tưởng hèn nhát, hoặc bị khuất phục trước bất kỳ thế lực nào, hay nếu biết quỳ gối “xin chừa” như tư tưởng trong bài viết của bạn,khi mà bạn cho rằng “Như chúng ta đã từng thấy sự khôn ngoan của Lê Công Định và sự “dại dột” của Trần Huỳnh Duy Thức.”
    Với một người có lập trường chính trị non kém như bạn, thì bạn cho thái độ nhận tội thành khẩn biết quỳ gối “xin chừa” như Lê Công Định là “sự khôn ngoan” và thái độ dũng cảm không chấp nhận cúi đầu của Trần Huỳnh Duy Thức là sự “dại dột”.Chứ theo tôi người làm chính trị mà thái độ ương hèn như Lê Công Định,khi bị bắt đã thành khẩn nhận tội,biết ăn năng hối cải như lời bạn nói, thì chỉ đáng được cho là loại chính trị cơ hội và nữa mùa mà thôi bạn ạ.
    Còn thái độ của Trần Huỳnh Duy Thức.” Mà bạn cho là sự “dại dột”,thì tôi thành thật khuyên bạn nên chịu khó xem lại sử nước VN chúng ta nói riêng và thế giới nói chung,bạn sẽ thấy những tấm gương của những người đấu tranh chính trị như Nguyễn Thái học, Phan Chu Trinh, Phan Bội Châu,kể cả Hồ Chí Minh….v..v…. họ bất khuất như thế nào,thì bạn sẽ thấy sự “dại dột” của Trần Huỳnh Duy Thức nó đáng giá gấp trăm ngàn lần cái sự “khôn ngoan” của Lê Công Định.Bạn còn cho rằng:
    Trích:
    Trong thời điểm hiện tại, mọi cách hành xử bằng bạo lực đều đáng bị lên án. Chống nhà nước bằng bạo lực đều không được thừa nhận.
    ——————————————————
    Câu viết trên của bạn, chứng tỏ bạn nếu không có cái nhìn ấu trĩ về tình hình “đấu tranh chống lại nhà nước” của nước trên thế giới nói chung và của VN ta nói riêng,thì cũng thể hiện cái tư tưởng đấu tranh theo cách cầu an, được hay không được gì cũng không sao, miễn là mình cũng có tư tưởng đấu tranh theo kiểu đàm thoại là được rồi là tich cực lắm rồi.Bạn nên biết rằng trên thế giới hiện nay, có “rất nhiều phương pháp đấu tranh chống lại nhà nước”,không bằng hình thức này thì bằng hình thức khác,tùy theo tình hình mỗi nước,tùy theo môi trường, cũng như hiến pháp và luật pháp của mỗi nước,đồng thời cũng tùy thuộc vào cách hành xử các nhà lãnh đạo đất nước đối với nhân dân.Có những nước người dân đấu tranh chống lại nhà nước,thay đổi sự điều hành, thay đổi những người lãnh đạo yếu kém, bằng những lãnh đạo có năng lực tốt hơn,từ chính “lá phiếu” của mình,đó là đối với những nước có một nền tự do dân chủ đúng nghĩa,người dân được toàn quyền tự do lựa chọn lãnh đạo theo ý thích của mình,đơn cử như các nước Anh,Mỹ,Nhật,Pháp,Hàn Quốc,…v..v….. Còn đối với những thể chế mà miệng thì kêu gọi tự do dân chủ, nhưng lại thể hiện cách cai trị theo kiểu độc tài,quân phiệt,ý kiến người dân không được tôn trọng, người dân không thể quyết định hay có quyền lựa chọn lãnh đạo bằng chính lá phiếu của mình, như các chế độ độc tài gần đây tại Trung Đông và Bắc Phi hiện nay, đơn cử như,Libi,Ai Cập,Syria,..v..v…
    Đối với những thể chế độc tài quân phiệt như vậy,người dân không thể đấu tranh bằng phương pháp phi bạo lực,nên buộc họ phải sử dụng đến biện pháp bất khả kháng, là phải đấu tranh bằng con đường bạo lực, nhầm thay đổi thể chế cai trị và một số nước họ đã và đang làm thành công.Vậy thì câu “, mọi cách hành xử bằng bạo lực đều đáng bị lên án. Chống nhà nước bằng bạo lực đều không được thừa nhận” của bạn, thể hiện một cái nhìn thật phiến diện và không đúng trong một số trường hợp, cũng như nhân dân một số nước đã và đang làm thành công . Vậy mà khi trả lời ý kiến của bạn Lê Quốc Trình bạn còn cho rằng:
    Trích:
    Mục đích của bài viết này của tôi cũng vậy, tôi tiếp cận từ góc độ của một người làm khoa học chứ không phải từ mục đích của một người làm chính trị.
    ——————————————————–
    Bạn đã nói như vậy thì bạn viết bài “Cần nhìn nhận hành vi chống nhà nước từ nhiều góc độ” với mục đích gì? Khi mà về mặt khoa học thì theo tôi trình độ sinh viên năm thứ ba như bạn còn chưa thấu đáo,còn về chính trị thì bạn đang sống trong một môi trường bị nhồi nhét theo hệ tư tưởng một chiều.nên lập trường chính trị còn non kém như bạn, thì bài viết của bạn nên góp ý về những biện pháp đấu tranh với nhà nước,chứ đừng vội phê phán về hành vi chống đối nhà nước của những người khác,thì theo tôi bài viết của bạn sẽ có giá trị hơn?
    Tôi khuyên bạn nếu là một người làm khoa học, thì bạn nên cố gắng học cho thật tốt, nắm bắt những kiến thức khoa học của nhân loại, để sao này phục vụ cho quê hương cho tổ quốc VN thân yêu của chúng ta, được ngày một tiến bộ hơn bắt kịp với đà phát triển khoa học của các nước tiên tiến là tốt rồi bạn ạ?Còn nếu như bạn có năng khiếu làm chính trị, dám đấu tranh cho lý tưởng của mình, thì bạn cũng nên học cho thật giỏi, đồng thời chịu khó xem những tấm gương ông cha của chúng ta nói riêng và thế giới nói chung, đấu tranh và làm chính trị như thế nào, rồi từ đó rút ra cho mình những kinh nghiệm đáng quý, góp phần cùng với những người dám đấu tranh, cho quê hương cho tổ quốc, xây dựng nên một nhà nước tự do công bằng,biết lo cho cái lo của toàn dân,biết khổ với cái khổ của toàn dân,thì tên tuổi của bạn sau này biết đâu sẽ được lưu truyền trong trang sử của VN.như những tấm gương của các bậc tiền nhân chúng ta đã để lại.
    Nhìn chung với một sinh viên năm thứ ba như bạn mặc dù trình độ khoa học và trình độ lý luận chính trị như bạn chưa đạt lắm, nhưng trong bài viết của bạn dám nêu ra một số ý kiến về “hành vi chống nhà nước” như vậy, theo tôi cũng ít nhiều khuyến khích các bạn sinh viên khác ngoài học vần chuyên môn của mình, cũng nên có cái nhìn và hiểu biết về thời cuộc của đất nước mà chúng ta đang sống,phải có tinh thần và trách nhiệm,biết thể hiện cuộc sống có ý nghĩa đối với quê hương và tổ quốc VN thân yêu của chúng ta. Tôi góp ý bài viết của bạn như vậy nếu có gì không vừa ý, bạn cứ nêu ra tôi sẽ bàn luận tiếp với bạn.

  9. LeQuocTrinh said

    Thân chào anh bạn Phạm Lê Vương Các,

    Tôi rất vui thích khi nhận được hồi âm của anh bạn Phạm Lê Vương Các về phản hồi của tôi, tiện thể cũng xin cám ơn AnhBa đã tạo cơ hội cho người trong nước tri âm với VK hải ngoại như tôi. Tôi xin phép làm một ngụm trà nóng ướp hoa sen thật sảng khoái để đọc và trả lời lá thư hồi âm này.

    Thành thật cám ơn anh bạn. Trước hết tôi xin tự giới thiệu tên là Lê Quốc Trinh, kỹ sư cơ khí Canada về hưu, 1 vợ 2 con, để anh bạn xưng hô dễ dàng. Theo Khổng giáo thì xem như tôi đã hoàn tất hai giai đoạn đầu (Tu thân, Tề gia), nay có chút thì giờ thì bàn chuyện “chính chị, chính em” với các bác trong nước cho vui. Còn hai giai đoạn chót (Trị quốc, Bình thiên hạ) tôi để cho 14 thành viên chóp bu của BCT thực hiện theo đúng nguyên tắc “16 chữ vàng và 4 điều tốt”.

    Nghe anh bạn thủ thỉ “là người làm khoa học” tôi hơi ngạc nhiên (trích: “Mục đích của bài viết này của tôi cũng vậy, tôi tiếp cận từ góc độ của một người làm khoa học chứ không phải từ mục đích của một người làm chính trị”). Có lẽ anh bạn là người lớn tuổi “đang sống và làm việc trong lãnh vực khoa học” nhưng bỏ thêm thì giờ rảnh để đăng ký học ĐH (sinh viên năm thứ ba). Nếu đúng thế thì anh bạn đã lớn tuổi rồi, nghe văn phong chững chạc, ăn nói khéo léo, là biết ngay thôi. Nghe anh bạn thú nhận không thể trả lời câu hỏi “quan điểm chính trị” vì không có hứng thú “uống trà” với các ông cán bộ Phòng Công Tác Chính Trị Sinh Viên, tôi rất ư thông cảm hoàn cảnh trên đe dưới búa của sinh viên ĐH VN.

    Nghe anh bạn diễn tả con đường Trung Đạo mà anh bạn phải đi theo, chẳng khác chi “con đường đu dây” mà các em học sinh nhỏ miền thượng du phải dò dẫm bước qua sông để đi học mỗi ngày, tôi thật tình ái ngại cho các bạn sinh viên trẻ thời nay. Nhớ lại thời niên thiếu của tôi dưới chính thể VNCH (trước 1975), biểu tình biểu tọt liên miên, nếm mùi lựu đạn cay và dùi cui dài dài, nhưng đâu đến nỗi phải “đu dây” nguy hiểm như thế. Tuy nhiên cẩn thận đấy! Khi đu qua bên phải (theo lề phải) khi đu qua bên trái (theo lề trái) mãi thì kiểu này chắc hẳn có ngày anh bạn sẽ bị tai nạn giao thông thảm khốc đấy. Biết đâu hôm nào vì lỡ quên đội mũ bảo hiểm mà anh bạn sẽ bị đưa vào đồn CA …rồi sau đó chuyện gì sẽ xảy ra ??? Đề nghị anh bạn nên liên lạc với cô Trịnh Kim Tiến (HN) để học thêm kinh nghiệm phòng thân nhé!

    Nghe anh bạn than thở tình trạng giao thông bát nháo hiện nay ở VN: Lề Phải / Lề Trái không có ranh giới rõ ràng, khiến cho tai nạn giao thông xảy ra hàng ngày, tôi cũng đành thông cảm xót xa với người dân thành phố. Đây là trách nhiệm chính của ông La Thăng họ Đinh, Bộ Trưởng GTVT. Anh bạn nên viết thư nói chuyện thẳng thắn với ông ấy đi.

    Tuy nhiên tôi thầm nghĩ “đường lối chính trị của Nhà Nước CS VN” thì ngược lại …rất ư rõ ràng minh bạch, lằn ranh giới hạn quá sức mãnh liệt. Xem gương ba nhà đấu tranh yêu nước vừa bị xử hôm qua thì hiểu ngay. Họ đi sai lề, không đúng đường lối Nhà Nước vạch ra từ 60 năm nay, thì họ phải vào nhà đá ngồi bóc lịch mút mùa, không cần biết có “tai nạn giao thông” hay không ? Tuy vậy nếu giả dụ anh bạn chót “ủng hộ một Nhà Nước CS bạo lực khủng bố đàn áp nhân dân” thì anh bạn đã đi đúng lề rồi, có gì mà phải e ngại “tai nạn giao thông” ?

    Thôi nhé, tâm sự với anh bạn sinh viên khá dài, tôi xin phép chấm dứt ở đây. Thân chúc anh bạn Phạm Lê Vương Các sức khoẻ khang an, bình yên vô sự.

    Lê Quốc Trinh, Canada

  10. Vân Hạnh said

    Tại các trường đại học ở VN đã có qui định nghiêm ngặt cấm sinh viên nói chuyện chính trị. Nếu em nào có biểu hiện tư duy chính trị, dù ở cấp độ nào đều sẽ bi kỉ luật, cao nhất là bị đuổi học. Còn ở các nước dân chủ, tuổi trẻ được tự do tư duy và phát huy mọi sang tạo của mình. Bài viết của sinh viên năm thứ ba ở một trường đại học tại Canada là phản ánh một trong những mặt tiến bộ nhất của nên gíao dục vì sự phát triển.
    Nhân mới đây, phó thủ tướng CHLB Đức gốc Việt Philipp Roesler đến nói chuyện tại Đại học KTQD Hà Nội trong thời gian ông ở thăm VN, tôi đã gặp một nữ sinh viên năm thứ 3 và một nam sinh viên năm thứ nhất và hỏi cảm tưởng các em về phát biểu của ông Philiô Roesler, thì em thứ nhất trả lời là em và các bạn được nghỉ học sớm và không được nghe. Con em sinh viên năm thứ nhẩy cho biết là em không hay biết gì cả. Qua đây co thể khẳng đinh răng giới cầm quyền Hà Nội rất sơ lớp trẻ được mở mang kiến thức. Bon CS VN biết rằng đất nước nhiều người giỏi và thông minh thì khó cai trị.Công cụ duy nhất đề tồn tại của giói cầm quyền HN đương thời không phải là lòng tin nữa, mà là dùng bạo lực, dối trá, reo rắc sự sợ hãi, bưng bít thông tin và sự thật.

  11. LeQuocTrinh said

    Nhận xét thêm:

    Tôi tự hỏi tác giả có thật là một sinh viên ĐH năm thứ ba (phân khoa nào ? ĐH nào ?). Tuy nhiên tôi có cảm tưởng bài viết này đăng lên đúng thời điểm Nhà Nước CS kết án nặng nề ba nhà đấu tranh Bloggers độc lập, dấy nên làn sóng phẫn nộ trong thế giới Mạng Lề Trái, để ném viên đá dò đường dư luận, đánh giá tầm nhìn của cư dân Mạng.

    Bài viết dài giòng lung tung văn phong có vẻ trí thức (sinh viên), nhưng cốt lõi đã lộ ra một quan điểm chính trị rõ rệt mà tôi đã phân tích trong một phản hồi đầu tiên. Đó là xác nhận tư thế “không chấp nhận mọi hình thức phản kháng chống Nhà Nước CS bằng bạo lực”. Nhưng ngược lại, lẽ đương nhiên tác giả ngầm chấp nhận “Nhà Nước CS có toàn quyền sử dụng bạo lực, khủng bố, để trấn áp mọi phản kháng bất bạo động của dân chúng”.

    Bằng cớ: Công An và bọn tay sai đã ra sức bắt bớ đàn áp thân nhân của anh Điếu Cầy không cho họ tham dự. Bản án nặng nề quá đáng so với hành động bất bạo lực của ba nhà đấu tranh dân chủ. Bản án tù tội còn nặng hơn những bọn tội phạm tham nhũng, CA đánh chết thường nhân.

    Tôi nói đúng không ? Đề nghị tác giả lên tiếng giải thích.

    • Phạm Lê Vương Các said

      Mến chào anh (chị) LeQuocTrinh cùng quí anh chị,
      Trước tiên tôi rất cảm ơn các “còm” của quí anh chị đã làm tôi được mở mang thêm kiến thức và học hỏi được nhiều điều. Như Anhbasam đã giới thiệu, tôi hiện đang là sinh viên năm thứ 3 ở một trường Đại học. Còn tôi học trường nào như anh (chị) LeQuocTrinh đã hỏi thì xin phép cho tôi không thể trả lời vì tôi cũng chẳng hứng thú gì khi phải “uống trà” với các thầy ở Phòng Công tác Chính trị Sinh viên.
      Thưa quí anh chị. Mỗi ngày khi đi học, tôi phải đi ở những con đường không có dải ngăn cách cố định mà chỉ là những vạch kẻ đường mờ nhạt. Phần lớn các tai nạn giao thông thường xảy ra với những người đi ngược chiều nhau khi lỡ lấn sang làn đường bên kia.
      Khi các lằn ranh giới không được rõ ràng và mơ hồ thì chẳng may lấn tuyến sang lề trái thì bị lề phải đụng, mà cứ đi theo lề phải thì cũng có nguy cơ bị lề trái tông. Điều này đòi hỏi tất cả những người đi lề trái hay lề phải, thậm chí là không không theo một lề lối nào cũng nên tìm “Giải pháp” để Tai nạn giao thông không phải theo chiều hướng gia tăng.
      Mục đích của bài viết này của tôi cũng vậy, tôi tiếp cận từ góc độ của một người làm khoa học chứ không phải từ mục đích của một người làm chính trị. Để các bên có thể nhìn nhận lại mình, người chống đã chống đúng cách chưa, và người bỏ tù có cơ sở thuyết phục để yên lòng dân không? Vì hiểu biết của tôi có hạn, tất nhiên sẽ có những sai sót và không thể làm vừa lòng tất cả mọi người, nhưng trên tinh thần mong muốn đất nước mình sẽ ngày càng hoàn thiện về các giá trị chuẩn mực trong các Điều ước Quốc tế mà Việt Nam đã ký kết, cũng như đạt được tính phổ quát về quyền con người, tôi hy vọng trong tương lai sẽ không còn ai bị đưa ra xét xử và nhà nước cũng không còn phải lo đối phó cho những hành vi này.
      Cũng chính vì thế mà tôi không thể có câu trả lời cho câu hỏi “đã lộ rõ quan điểm chính trị chính trị rõ rệt”. Xin thưa với anh chị là tôi theo con đường “Trung Đạo”, nó cũng giống như một người đi trên dây, lúc phải ngả bên này một chút, sau đó lại ngã về bên kia một chút,cốt chỉ giữ được thăng bằng và về đến đích. Không cực đoan, không hận thù để đầu óc luôn được tỉnh táo mà còn khách quan trong hoạt động nghiên cứu khoa học để có thể làm lý luận tiền đề nhằm áp dụng vào thực tế xây dựng một xã hội dân sự lành mạnh, một nền tư pháp độc lập, một nhà nước pháp quyền và một cơ chế bảo vệ được quyền con người hữu hiệu ở nước ta.
      Đó là đôi lời nhắn gửi của tôi. Cảm ơn quí anh chị quan tâm.

      • thuocdo said

        vậy thì có biện pháp nào cho Nhà Nước này không có cái quyền đàn áp Dân theo kiểu bấy lâu nay đối với những Người Đấu tranh bất bạo động. điển hình như Anh Điếu Cày.

        • hoat said

          SU RANH VAT DAY MA! Dieu Cay bi ket an nang nhat vi duoc TTObama quan tam den (nhan quyen cua VN) nhat!!! N eu My co nhung vien tro vo tu nhieu va nhac den NHAN QUYEN cua DCAY nhieu thi se giam an dan cho DCay de to thien chi tro lai…..!!!!!

  12. D.Nhật Lệ said

    Nói trung thực thì bạn trẻ sinh viên năm thứ 3 này cũng thuộc loại khá,dù kiến thức còn thiếu sót do
    một số điều kiện giáo dục hạn chế ở VN.hiện nay nhưng vẫn rất đáng khen.
    Nhận thức xét ra cũng cần một qúa trình thì mới sâu rộng được.Tôi tin bạn trẻ trên có tinh thần cầu
    tiến cũng như có khả năng học hỏi thêm được nhiều hơn nữa.
    Tương lai đất nước VN.đang cần có nhiều sinh viên ham học hỏi và suy nghĩ như thế này,vì nhờ
    tranh luận họ có thể nâng cao kiến thức để chính họ góp phần cứu vãn đất nước !

  13. Đại said

    Bạn trẻ Phạm Lê Vương Các, bạn làm tôi nể phục bạn.

  14. Bùi Duy Việt said

    Nhà nước của dân,do dân,và vì dân thì không thể nói người dân vạch ra những chỗ sai, những khuất tất những tham nhũng làm hại đến nhân dân ,làm hại đất nước bằng blog là hành vi chống nhà nước.
    Tiếc thay vì dân trí của dân ta còn thấp ( chắc chắn thấp hơn thời tây – cách đây 60-70 năm),nên nhà nước chưa bị đạp đổ

  15. Tăng độ cứng said

    Gia cường độ rắn, độ lỳ bằng cách o bế dân đen hay triệt hạ đối thủ…

  16. anhhungqt said

    Phạm Lê Vương Các – Sinh viên năm thứ 3 Đại học, mà có được tư duy chính trị xã hội trong nền giáo dục nhồi sọ đậm chất tuyên truyền ý thức hệ cộng sản hoang tưởng, thì đất nước Việt nam vẫn còn hy vọng cho một nên đân chủ tự do và tiến bộ xã hội.

  17. Dòng Văn Cổ Ngày xưa vọng về said

    Chỉ cần xem hiện trạng đối đầu với các luồng tư tưởng thời nay cùng với các màn sử dụng cường lực có lẽ ai cũng tưởng tượng và hình dung được cảnh các cụ ngày xưa đối đầu với quan Pháp…Hay thiệt…

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: