BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

Posts Tagged ‘Khủng hoảng kinh tế’

9481. Cơn nghiện của Venezuela

Posted by adminbasam trên 07/08/2016

Foreign Affairs

Tác giả: Raúl Gallegos

Dịch giả: Song Phan

3-8-2016

H1

Ảnh: Foreign Affairs

Cuộc khủng hoảng Chavismo là phiên bản mới của một vấn đề cũ

 Hãy quên đi tất cả mọi thứ về cuộc khủng hoảng kinh tế của Venezuela. Đúng là các chính trị gia cánh tả cực đoan đã lèo lái Venezuela trong gần hai thập kỷ và đưa nền kinh tế xuống hố. Đúng là bây giờ người Venezuela phải đứng xếp hàng hàng giờ để mua thực phẩm và hàng tiêu dùng như giấy vệ sinh, và hầu như không tiếp cận được dịch vụ y tế cơ bản. Đúng là đồng tiền Venezual không còn giá trị và lạm phát cao nhất trên thế giới. Và cũng đúng là bạo lực và cướp bóc đã trở thành những sự kiện xảy ra trong cuộc sống hàng ngày. Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Xã hội, Đảng/Nhà nước | Tagged: , | 4 Comments »

19. Việt Nam Né tránh cơn Khủng hoảng Tài chính Của mình, lại Nhận phải Cú đòn đó từ Thế giới

Posted by adminbasam trên 24/12/2008

Monster and Critic

————————————————————————————————————

Việt Nam Né tránh cơn


Khủng hoảng Tài chính


Của mình, lại Nhận phải


Cú đòn đó từ Thế giới

Hãng thông tấn Đức DPA

Ngày 17-12-2008

Hà Nội – Ngày 28 tháng Năm, một nhà phân tích tiền tệ của ngân hàng Morgan Stanley đã đưa ra một bản báo cáo đánh ngay vào tình trạng tài chính của Việt Nam như là một cái tát vào mặt.

Với tình trạng lạm phát và thâm thủng thương mại của Việt Nam đang tăng vọt, nhà phân tích này viết là đồng tiền nước này đã nằm trong mối đe doạ. Hàng hóa được mua trước mười hai tháng đã phải thanh toán bằng tiền đồng theo kiểu “bù đắp” là 23.000 đồng ăn một đô la, một khoản phí bảo hiểm tới 50% so với tỉ giá chính thức của nhà nước 16.600 đồng ăn một đô la. Nếu như Việt Nam không cho phép giảm giá nhanh chóng, đồng nội tệ có khả năng sẽ phá giá vào cuối năm.

Lời cảnh báo của Morgan Stanley chỉ là một trong cả đống tin tức về Việt Nam loang nhanh như chứng phát ban vào giữa cái năm ảm đạm này. Ngân hàng Deutscche Bank đã dự báo một mức sụt giá của tiền đồng là 30%. Merrill Lynch cho là Việt Nam đang trải qua “cơn sốc lạm phát” có thể thúc đẩy cuộc tháo chạy ồ ạt vốn tư bản.

Sáu tháng sau, Merrill Lynch đã bán mình cho ngân hàng Bank of America để tránh khỏi sụp đổ, trong khi Morgan Stanley và Deutsche Bank đang cắt giảm chi phí quản lý giữa những tổn thất nghiêm trọng.

Việt Nam, mặt khác, đã hạ tỉ lệ lạm phát của mình xuống bằng không trong ba tháng qua. Và nước này đã bảo vệ thành công đồng bạc nội tệ, khi đang trao đổi chỉ ở mức mà nó có được vào tháng Năm.

Việt Nam có một thứ văn hoá kín đáo, kiểu Nho giáo, và khó mà hình dung những nhà lãnh đạo nước này đang nói bất kỳ điều gì tựa như là “Chúng tôi đang ổn, còn các ông đang phá sản.”

Tuy nhiên, những nỗ lực của Việt Nam nhằm chiến thắng nạn lạm phát cùng với việc tiếp tục theo đuổi chính sách tiền tệ của mình có vẻ là một điềm báo trước về những dạng can thiệp do chính phủ chỉ đạo là thứ từng làm lay động khắp những phần còn lại của các nền kinh tế trên thế giới.

Thay vì tách chính phủ ra khỏi hoạt động kinh doanh trong khâu điều khiển khu vực tài chính, chính phủ Việt Nam lại đã can thiệp nặng nề. Và trong lúc các nhà phân tích vẫn còn chia rẽ quanh việc đánh giá hậu quả cuối cùng của hành động này, thì việc vạch kế hoạch của Việt Nam thể hiện là đã tác động đủ mức hợp lý để tránh một cuộc khủng hoảng tài chính trong nước.

Giờ đây chỉ còn việc giải quyết với cơn khủng hoảng toàn cầu.

Những rối loạn mới của Việt Nam bắt đầu vào đầu năm 2008. Nước này đã là hình mẫu được ưa chuộng trong giới đầu tư toàn cầu, nhận được những đảm bảo trị giá hơn 20 tỉ đô la đầu tư trực tiếp nước ngoài trong năm 2007, với hơn 6 tỉ đô la đã được đầu tư trên thực tế.

Trong nền kinh tế trị giá 80 tỉ đô la của Việt Nam, số tiền đó là nhiều.

Thế nhưng dòng chảy của những đồng đô la này đã khiến cho tiền đồng lên giá, đe doạ khả năng cạnh tranh của hàng xuất khẩu từ Việt Nam. Ngân hàng Nhà nước đã hạ tỉ giá hối đoái xuống bằng cách dùng tiền đồng mua vào đô la.

Động thái đó đã làm cho các ngân hàng thương mại của Việt Nam hết sạch tiền đồng, thứ đã được đổ vào nền kinh tế, gây nên tình trạng lạm phát. Vào tháng Hai, mức lạm phát tính theo năm đã lên đến đỉnh điểm 15%. Vào tháng Năm, giá cả đã tăng 3,9% trong một tháng.

Giá tiêu dùng cũng đang bị lôi kéo bởi giá lương thực và nhiên liệu trên thế giới tăng cao. Việt Nam, nhà xuất khẩu gạo thuộc hàng thứ hai trên thế giới sau Thái Lan, đã làm cho tình hình thêm tệ hơn vào tháng Ba bởi lệnh cấm xuất khẩu gạo mới đưa ra, do những mối lo về an ninh lương thực. Giá gạo thế giới đã tăng lên gấp hai.

Chính phủ đã cố gắng kìm giữ giá, bằng cách cho đóng băng giá các mặt hàng nguyên vật liệu cơ bản như xăng dầu và sắt thép. Quyết định này lại làm gia tăng những nhu cầu vốn tư bản của ngân hàng bằng việc rút lượng tiền dư thừa.

Điều này cũng làm tăng đột ngột lãi suất cơ bản, đầu tiên là 12% vào tháng Năm, thế rồi lên 14% vào tháng Sáu. Lãi suất cho các khoản vay đã bị các ngân hàng thương mại ép lên cao tới 21%.

Cuối cùng, chính phủ đã không làm những gì mà nhiều chính phủ phương Tây có lẽ đã nhận thấy là kỳ quặc: họ yêu cầu các ngân hàng phải chấm dứt việc cho vay quá nhiều. Và họ yêu cầu các tập đoàn lớn của nhà nước ngừng chi cho các dự án mang tính đầu cơ mạo hiểm không liên quan tới hoạt động kinh doanh chính của mình.

Không có gì rõ ràng về mức độ tác động của hành động phỉnh phờ mà chính phủ đã làm. Trong khi kinh tế gia Jonathan Pincus lưu ý vào thời điếm đó, rằng lối khoa trương tập thể như vậy là một thứ văn minh của nền chính trị Việt Nam, song các kinh tế gia đã nhận ra là sẽ khó để mà đánh giá hiệu lực của nó.

Thế nhưng dù là bởi các công ty nhà nước đã hưởng ứng với lời quở trách của chính phủ và cắt giảm chi tiêu không cần thiết, hoặc bởi giá lương thực và xăng dầu toàn cầu đã giảm nhanh, hay đơn giản bởi tình trạng lãi suất cao làm cho việc gửi tiền khó khăn đã qua đi, thì mức lạm phát cũng đã chậm lại. Vào tháng Chín, lạm phát đã hạ xuống chỉ còn có 0,2%/tháng.

Và vào tháng Mười và Mười một, các loại giá đã thực sự giảm. Các nhà phân tích từng lo ngại về tình trạng lạm phát phi mã vào tháng Sáu giờ đây lại lo lắng về khả năng giảm phát. Người tiêu dùng Việt Nam đã tích trữ gạo do lo sợ tình trạng lạm phát tăng quá nhanh vào tháng Sáu thì giờ đây đang sẵn sàng kỳ kèo mặc cả khi mua bán, trong khi giá cả rớt xuống từ tháng này qua tháng khác.

Việc kiểm soát tín dụng cũng đã giúp kìm giữ mức thâm hụt thương mại của Việt Nam. Những ước đoán vào mùa hè đã dự báo một mức thâm hụt thương mại là 20 tỉ đô la cho năm 2008. Giờ đây mức này được cho là sẽ giảm xuống dưới 17 tỉ đô la.

Tình trạng lạm phát chậm lại và một mức thâm hụt thương mại vừa phải hơn đã giúp tránh được một sự sụp đổ lòng tin của giới đầu tư, với giá trị tiền đồng đang được giữ rất vững so với đô la. Tỉ giá chính thức vẫn đứng ở mức 16.600 đồng ăn một đô la – gần với mức của tháng Năm.

Thế nhưng với cuộc tấn công của cơn khủng hoảng tài chính toàn cầu, Việt Nam đang phải đối mặt với những sức ép mới. Và nơi trú ẩn của nó vẫn chưa phải là hợp lệ.

“Nói một cách nghiêm túc, thì Việt Nam vẫn chưa thoát khỏi tình trạng bất ổn về vĩ mô,” theo nhận xét của ông Võ Trí Thành, một quan chức cao cấp của Việt Nghiên cứu Quản lý Kinh tế Trung ương.

Sang năm 2009, Việt Nam sẽ phải đối diện với một cuộc chiến nhằm kiếm tìm cho đủ nguồn đầu tư nước ngoài mới để cung cấp tài chính cho tình trạng thâm hụt thương mại của mình. Thế nhưng khó khăn chính sẽ là cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu và mức khao khát đầu tư của thế giới đã xuống thấp.

Và trong khi các nhà quan sát về Việt Nam nhìn lại năm 2008, họ có thể có được một giây phút để mà suy ngẫm sâu xa rằng những lời dự đoán của các bộ óc tinh thông nhất về tài chính trên thế giới hóa ra là đúng đắn hơn những bộ óc thính nhạy của chính phủ cộng sản ở Hà Nội.

Hiệu đính: Blogger Trần Hoàng

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2008

————————-

m&c

————–

Vietnam dodges its financial crisis, gets hit by world’s

Dec 17, 2008, 22:02 GMT

Hanoi – On May 28, a currency analyst at Morgan Stanley released a report that hit Vietnam’s financial community like a smack in the face.

With Vietnam’s inflation and trade deficit soaring, the analyst wrote, its currency was under threat. Twelve-month futures on the Vietnam dong had ‘gapped’ to 23,000 to the dollar, a 50 per cent premium on the government’s official rate of 16,600. If Vietnam did not allow rapid depreciation, the dong would likely collapse by year’s end.

Morgan Stanley’s warning was just one of a rash of gloomy mid-year Vietnam reports. Deutsche Bank predicted a 30 per-cent fall in the dong. Merrill Lynch said Vietnam was experiencing an ‘inflation shock’ that could prompt massive capital flight.

Six months later, Merrill Lynch has sold itself to Bank of America to avoid collapse, while Morgan Stanley and Deutsche Bank are slashing executive pay amidst massive losses.

Vietnam, on the other hand, has cut its inflation rate to zero over the past three months. And it has successfully defended the dong, which is trading just about where it was in May.

Vietnam has a reticent, Confucian culture, and it is hard to envision its leaders saying anything like, ‘We were right, and you are bankrupt.’

Still, Vietnam’s efforts to beat inflation and hold its monetary policy together look like a precursor to the kinds of government-led interventions that have since rippled through the rest of the world’s economies.

Instead of getting government out of the business of running the financial sector, Vietnam’s government interfered heavily. And while analysts are still divided over the ultimate outcome, Vietnam’s strategy appears to have worked well enough to avoid a domestic financial crisis.

Now it just has to deal with the global one.

Vietnam’s new troubles began at the start of 2008. The country had been the darling of the global investment community, receiving pledges of more than 20 billion dollars in new foreign direct investment during 2007, with over 6 billion dollars actually disbursed.

In Vietnam’s 80-billion-dollar economy, that represented a lot of money.

But the influx of all those dollars led the dong to rise, threatening the competitiveness of Vietnam’s exports. The State Bank held the exchange rate down by buying dollars from banks with dong.

That left Vietnam’s commercial banks flush with dong, which poured into the economy, causing inflation. In February, the annualized inflation rate topped 15 per cent. In May, prices rose 3.9 per cent in a single month.

Prices were also being driven up by high worldwide prices for oil and food. Vietnam, the world’s number two rice exporter after Thailand, helped worsen the problem in March by barring new exports of rice, due to food security concerns. World rice prices doubled.

The government tried to hold down prices, freezing the prices of basic materials like petrol and steel. It raised banks’ capital requirements to soak up some of the excess currency.

It also hiked the prime interest rate, first to 12 per cent in May, then up to 14 per cent in June. Interest rates on loans charged by commercial banks went as high as 21 per cent.

Finally, the government did something many Western governments might find odd: it told banks to stop lending out so much money. And it told massive state-owned corporations to stop spending money on speculative ventures unrelated to their core businesses.

It is not clear how much effect the government’s cajoling had. As economist Jonathan Pincus noted at the time, such collective rhetoric is part of Vietnam’s political culture, but economists find it difficult to assess its effectiveness.

But whether because state-owned companies responded to government scolding and cut back on needless spending, or because global food and oil prices dropped, or simply because high interest rates made credit hard to come by, inflation began to slow. By September, it was down to a monthly rate of just 0.2 per cent.

And in October and November, prices actually fell. Analysts who had worried about runaway inflation in June are now worried about the possibility of deflation. Vietnamese consumers who hoarded rice in fear of hyperinflation in June are now hunting for bargains, as prices drop from month to month.

The credit crunch has also helped hold down Vietnam’s trade deficit. Estimates in the summer had predicted a trade deficit of 20 billion dollars for 2008. It is now expected to come in below 17 billion dollars.

Slowing inflation and a more modest trade deficit have helped prevent a collapse in investor confidence, with the dong holding roughly steady against the dollar. The official rate still stands at 16,600 to the dollar – close to where it was in May.

But with the onset of the global financial crisis, Vietnam is facing new pressures. And its own house is not yet in order.

‘Seriously speaking, Vietnam has not escaped macroeconomic instability yet,’ said Vo Tri Thanh, a senior official at the Central Institute for Economic Management.

In 2009, Vietnam will face a struggle to find enough new foreign investment to finance its trade deficit. But the chief difficulty will be the global financial crisis and the world’s low appetite for investment.

And as Vietnam watchers look back at 2008, they may take a moment to reflect that the predictions of the financial world’s sharpest minds turn ed out to be less accurate than those of the communist government in Hanoi.

Posted in Kinh tế Việt Nam | Tagged: | 3 Comments »

 
%d bloggers like this: