BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

Posts Tagged ‘Hồ Cẩm Đào’

838. Ôn Gia Bảo đề xuất “giải oan” cho Pháp Luân Công

Posted by adminbasam trên 27/03/2012

 The Epoch Times – Đại kỷ nguyên

Ôn Gia Bảo đề xuất “giải oan” cho Pháp Luân Công

Tác giả: Epoch Times, Chanhkien

Thứ hai, 26 Tháng 3 2012 14:03

Theo tin tức do nhân sĩ ở Bắc Kinh tiết lộ, trong các hội nghị cấp cao Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) mới đây, Thủ tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo không chỉ nhiều lần đề xuất “sửa lại án sai” (tiếng Trung gọi là “bình phản”) cho Hồ Diệu Bang và Triệu Tử Dương, mà còn đề xuất “giải oan cho Pháp Luân Công”. Tuy nhiên đề xuất này luôn gặp phải phản đối từ phía Chu Vĩnh Khang và phe nhóm Giang Trạch Dân.

Ôn Gia Bảo đề xuất “giải oan cho Pháp Luân Công”

Ngày 24 tháng 3 năm 2012, trong hội nghị cấp cao ĐCSTQ, ông Ôn Gia Bảo không chỉ nhiều lần đề xuất “bình phản Lục Tứ” (cuộc thảm sát Thiên An Môn ngày 4/6/1989), mà còn đề xuất sửa lại án sai cho Hồ Diệu Bang và Triệu Tử Dương, các cựu lãnh đạo ĐCSTQ. Ông còn động chạm tới khu vực cấm “nhạy cảm” nhất của ĐCSTQ, đề xuất “giải oan cho Pháp Luân Công”.

Đọc tiếp »

Posted in Dân chủ/Nhân Quyền, Trung Quốc | Thẻ: , , , , , , , , | 12 Comments »

792. Tản mạn về “Tây hóa”

Posted by adminbasam trên 08/03/2012

… Hay là lời xui người lớn “ăn cứt gà sáp”!

Boxitvn.net

Tản mạn về “Tây hóa”

TS Phạm Gia Minh *

Nghe râm ran đâu đây câu chuyện thời sự về những người“bạn quốc tế hảo tâm vốn sẵn tình cảm chân thành “ với Việt Nam đã khuyên chúng ta phải tránh 3 xu hướng nguy hiểm, đó là “Tây hóa”, “ tha hóa” và thoái hóa” **. Tha hóa và thoái hóa thì rõ ràng chẳng ai muốn và nhất thiết phải chống quyết liệt, thế nhưng “Tây hóa” là thế nào đây khiến không ít người hoài nghi, thắc mắc.

Đọc tiếp »

Posted in Quan hệ Việt-Trung, Đảng/Nhà nước | Thẻ: , | 75 Comments »

707. NHỮNG THÁCH THỨC CỦA TRUNG QUỐC TRONG NĂM 2012 – Phần 1

Posted by adminbasam trên 10/02/2012

THÔNG TẤN XÃ VIỆTNAM

NHỮNG THÁCH THỨC CỦA TRUNG QUỐC TRONG NĂM 2012

Tài liệu tham khảo đặc biệt

Thứ năm, ngày 9/2/2012

(phần 1)

TTXVN (Angiê 5/2)

Năm Rồng mang đến điềm g

Trung Quốc vừa bước vào năm Rồng 2012, song như nhà báo Sébastien Le Belzic nhận xét trên tạp chí “Statafrik”, những người mang tin dữ đến đã thấy đó là biểu tượng của khủng hoảng và cũng là dấu hiệu rõ nét về sự phát triển một nước Trung Quốc hiếu chiến.

Chỉ cần lang thang trong các con ngõ nhỏ chạy dọc theo các ngôi chùa ở Bắc Kinh cũng đủ để thấy tử vi quan trọng như thế nào trong cuộc sống đời thường của người dân Trung Quốc. Ở nước này, không phải Đảng Cộng sản quyết định được tất cả, cũng phải tính tới phong thủy, con số, chiêm tinh, điềm tốt điềm gở nữa… Trong khi đó, Trung Quốc bước vào năm Rồng, vốn là một biểu tượng mạnh mẽ trong huyền thoại Trung Hoa từ ngày 23/1.

Đọc tiếp »

Posted in Trung Quốc | Thẻ: , , , , , , , , , , , , , | 9 Comments »

104. Trung Quốc làm sao để tránh cuộc xung đột tiếp theo?

Posted by adminbasam trên 14/06/2011

The Diplomat

Trung Quốc làm sao để tránh cuộc xung đột tiếp theo?

Minxin Pei *

Ngày 12-6-2011

Cuộc cãi vã mới đây nhất giữa Trung Quốc và Việt Nam có vẻ rất giống như đang leo thang một cách nguy hiểm. Trung Quốc cần đi đầu trong việc tìm ra một giải pháp.

Tranh cãi đang leo thang giữa Trung Quốc và Việt Nam về vùng biển tranh chấp ở Biển Nam Trung Hoa [Biển Đông] đã đến vào một thời điểm không thể bất lợi hơn cho Bắc Kinh. Cách đây chưa đầy một năm, Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton đặt Trung Quốc vào tầm chú ý khi tuyên bố rằng hòa bình và tự do hàng hải ở Biển Nam Trung Hoa là lợi ích quốc gia của Mỹ, và một cách không tế nhị lắm, bà ta đã kêu gọi Trung Quốc giải quyết các tranh chấp chủ quyền với những nước láng giềng thông qua các biện pháp hòa bình, tuân thủ luật quốc tế.

Như chúng ta bây giờ đều hiểu, những nhận xét của bà Clinton ở Hà Nội hồi tháng 7 năm 2010 đánh dấu một bước ngoặt giữa hai việc quan trọng. Nó thay đổi một cách quyết định nhận thức về cân bằng quyền lực ở khu vực. Trước khi bà Clinton ra tuyên bố như thế, Trung Quốc được xem như đã giành được thế trên cơ trong khu vực, thông qua nhiều năm nhẫn nhục theo đuổi chính sách “thế công mê hoặc” (charm offensive). Sau cú sốc vì phát ngôn của bà Clinton – thứ mà toàn thể Hiệp hội Các Quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) đều ngấm ngầm hoan nghênh – Trung Quốc dường như đã bị cô lập trong vấn đề tranh chấp chủ quyền ở Biển Đông. Thêm vào đó, phản ứng vụng về của Trung Quốc, gồm cả những đe dọa được che đậy không kỹ lắm đối với các nước láng giềng, chỉ làm nặng nề thêm một loạt sai lầm ngớ ngẩn về ngoại giao của Trung Quốc, đã khiến cho năm 2010 trở thành năm tồi tệ nhất trong lịch sử chính sách đối ngoại của Trung Quốc kể từ năm 1989.

Để giành lại thế chủ động về ngoại giao và sửa chữa những tổn hại tự mình gây cho mình, Trung Quốc gần đây đã bắt đầu một chiến lược thế công mê hoặc khác và tạo ra nhiều kết quả đáng khích lệ. Quan hệ với Mỹ ổn định dần kể từ khi Chủ tịch Hồ Cẩm Đào đi thăm Washington vào tháng 1. Đối thoại quân sự Mỹ – Trung được nối lại. Ngay cả quan hệ với Nhật Bản cũng đã cải thiện đáng kể trong những tháng qua.

Do vậy đến thời điểm này, cuộc đối đầu tệ hại và có khả năng là nguy hiểm nhất, với Việt Nam, chỉ là phương án cuối cùng mà Trung Quốc muốn.

Nhưng đồng thời, Bắc Kinh cũng cần thể hiện ra rằng Trung Quốc sẽ không thỏa hiệp về vấn đề tranh chấp chủ quyền. Thật không may là ở Việt Nam, hiện nay Trung Quốc đang phải đối đầu với một đối thủ cũng cứng rắn và không thỏa hiệp như thế.

Trong tất cả các yêu sách về chủ quyền ở Biển Đông, tranh chấp Trung – Việt là tranh chấp có khả năng dẫn tới xung đột vũ trang nhất. Trước hết, cả hai nước đều từng tham gia giao tranh quân sự trên Biển Đông trước đây. Năm 1974, hải quân Trung Quốc giành được quyền kiểm soát hoàn toàn quần đảo Hoàng Sa sau khi làm cho hải quân miền nam Việt Nam thất bại thảm hại. Năm 1988, Trung Quốc và Việt Nam đánh nhau một trận hải chiến ngắn ở quần đảo Trường Sa. Thứ hai là, những yêu sách của Trung Quốc về chủ quyền đối với quần đảo Trường Sa nói chung bị coi là yếu theo luật quốc tế, bởi vì, nếu dựa vào Công ước LHQ về Luật Biển, Trung Quốc sẽ có khó khăn trong việc chứng minh rằng những vỉa san hô mà Trung Quốc đang chiếm hữu đáp ứng được tiêu chuẩn của những hòn đảo có thể có người ở và có đời sống kinh tế độc lập (mà khi đó thì sẽ có được vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý, viết tắt EEZ). Nhưng đấy không phải câu chuyện có thể áp dụng với quần đảo Hoàng Sa, nơi Trung Quốc đã kiểm soát một cách có hiệu lực, mà Việt Nam thì cứ tiếp tục đòi chủ quyền. EEZ 200 hải lý của Hoàng Sa và EEZ 200 hải lý tính từ đường bờ biển của Việt Nam có vùng chồng lấn. Theo các báo cáo, vụ việc trong đó tàu tuần tra Trung Quốc phá hỏng cáp khảo sát địa chấn trị giá hàng triệu USD do tàu nghiên cứu của PetroVietnam vận hành đã diễn ra trong vùng tranh chấp (chồng lấn) này.

Trong quá khứ, phản ứng của người Trung Quốc đối với những hoạt động thăm dò khai thác được tiến hành bởi các nước có yêu sách chủ quyền khác ở Biển Nam Trung Hoa luôn được tiết chế. Trung Quốc luôn lên án họ đã xâm phạm quyền chủ quyền của Trung Quốc, nhưng hành động của Trung Quốc luôn có sự kiềm chế hơn và khác hẳn. Trên thực tế, nhiều nước tham gia tranh chấp chủ quyền đang không ngừng các hoạt động thăm dò và khai thác dầu và khí tự nhiên gần với vùng biển duyên hải của họ ở quần đảo Trường Sa, nhưng cho đến nay Trung Quốc đã không đưa tàu hải quân đến ngăn cản họ. (Vụ việc xảy ra hôm 9-6-2011 trong đó tàu cá Trung Quốc phá cáp khảo sát của tàu nghiên cứu Việt Nam xảy ra tại một khu vực nằm trong quần đảo Trường Sa, cách xa bờ biển Việt Nam). Mặc dù vậy, phản ứng của Trung Quốc với những hành động tương tự ở quần đảo Hoàng Sa thì cứng rắn hơn nhiều. Vài năm trước, tàu tuần tra Trung Quốc đã cắt cáp khảo sát của một tàu nghiên cứu thuộc sở hữu của một công ty phương Tây, công ty này trước đó đã ký hợp đồng thăm dò dầu khí với Việt Nam.

Nếu mọi thứ khác đều bình bình như nhau, thì khả năng xảy ra hải chiến giữa Trung Quốc và Việt Nam trên vùng biển bao quanh quần đảo Hoàng Sa lại cao hơn thế rất nhiều.

Nhưng Việt Nam không biết giữ thăng bằng. Hải quân của họ có thể không có nhiều, nhưng họ đã liên tục thể hiện ra rằng họ không sợ Trung Quốc. Để cho Bắc Kinh thấy họ sẵn sàng chiến đấu, Hà Nội đã đặt hàng mua sáu tàu ngầm lớp Kilo của Nga (và sẽ vận hành trong vài năm tới). Trên phương diện ngoại giao, Việt Nam cũng chơi bài một cách thành thục. Mối quan hệ của họ với Mỹ cải thiện một cách sâu sắc, hai cựu thù ngày nào đã tiến hành tập trận chung lần đầu tiên trên Biển Nam Trung Hoa vào tháng 8 năm ngoái.

Liệu quan điểm mới của Washington trên Biển Đông và quan hệ được cải thiện giữa Mỹ và Việt Nam có làm cho Hà Nội táo gan hơn để đối đầu với Bắc Kinh hay không, đó vẫn còn là câu hỏi của bất cứ ai. Điều quan trọng đối với Bắc Kinh bây giờ là làm thế nào tránh được một xung đột nữa có thể xảy ra với Việt Nam ở quần đảo Hoàng Sa. Với việc Hà Nội tuyên bố tập trận bắn đạn thật ở khu vực này vào ngày 13-6, nguy cơ giao tranh bất ngờ là có thật.

Là một trong hai nhân vật chính, Trung Quốc cần nắm vững cơ sở đạo đức trước, bởi lẽ dư luận quốc tế có xu hướng ủng hộ bên yếu hơn trong bất cứ tranh chấp nào. Để bắt đầu, Trung Quốc nên tạm thời hoãn các hoạt động tuần tra trong vùng tranh chấp để tránh bất kỳ cuộc xung đột bất ngờ nào có thể xảy ra. Bắc Kinh cũng nên đưa ra những đề xuất cụ thể với Hà Nội về việc làm sao để tránh những vụ đối đầu tương tự trong tương lai. Ví dụ, xác lập một thời kỳ cả hai bên cùng tạm ngừng hoạt động khai thác trong vùng biển tranh chấp – điều này có thể làm dịu tình trạng bị kích động hiện nay.

Tiếp sau các biện pháp tạm thời này, cần phải có những bước đi chủ động về ngoại giao mạnh mẽ hơn để góp phần đưa tới một giải pháp đa phương cho vấn đề tranh chấp Biển Đông. Tranh cãi Trung – Việt có thể gây ra khủng hoảng đấy, nhưng nó cũng tạo một cơ hội độc nhất cho Trung Hoa và ASEAN đẩy mạnh đàm phán để đạt được bộ quy tắc ứng xử có hiệu lực mạnh hơn. Một số ý kiến ở Trung Quốc có thể coi việc ký kết một bộ quy tắc ứng xử như thế là sự hạn chế các lựa chọn của Trung Quốc, một cách không cần thiết. Nhưng đối với một quốc gia mà mọi dự định và khả năng quân sự gia tăng đều các nước láng giềng mất bình tĩnh, thì đây có thể là một trong số ít những động thái thực tiễn nhằm làm cho tuyên bố của nó về “phát triển hòa bình” trở nên đáng tin cậy.

Minxin Pei là giáo sư về chính quyền ở Đại học Claremont McKenna, trợ lý nghiên cứu viên tại Quỹ Hòa bình Quốc tế Carnegie (Carnegie Endowment for International Peace).

Comment của độc giả John Chan, 14-6:

UNCLOS chỉ liên quan tới chủ quyền trên biển chứ không phải trên đất không người ở. Khi nào biên giới trên biển của hai nước, ví dụ Anh và Pháp, có vùng chồng lấn, thì trong phần lớn trường hợp, biên giới ấy sẽ được phân định bởi một điều ước, hoặc, nếu các bên đồng ý, được phân định bởi tòa án quốc tế. Nói chung, như thế là phá vỡ mọi sự mâu thuẫn. Vì thế, Malaysia không thể có yêu sách chủ quyền đối với Singapore. Thêm vào đó, tòa án quốc tế có thể xử lý các vụ việc trong giới hạn của UNCLOS và chỉ UNCLOS mà thôi, tranh chấp nào không có biên giới rõ ràng và được xác định thì nằm ngoài quyền tài phán của họ.

Tuy nhiên, nếu các vị có thể ra yêu sách rằng mấy hòn đá nhỏ kia là lãnh thổ có chủ quyền của các vị, thì rồi các vị nhận biên giới 12/200 hải lý tính từ mấy hòn đá đó. Đó là cơ sở cho các tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc và Đài Loan đối với phần lớn Biển Đông. Do Trung Quốc có bằng chứng lịch sử lâu dài và nhiều bằng chứng vững chắc khác để chứng minh cho chủ quyền của mình đối với tất cả các đảo nhỏ ở Biển Nam Trung Hoa, cho nên các nước khác ở Biển Đông phải sử dụng các phương thức không theo quy ước để đưa ra yêu sách, nhằm chống đỡ với thế bất lợi của họ là thiếu bằng chứng xác thực.

Cái thú vị ở đây là tất cả các vị blogger Việt Nam đều trích dẫn UNCLOS mà không thật sự hiểu UNCLOS. Tàu tuần tra Trung Quốc đi tuần cách bờ biển Việt Nam 140 hải lý là bởi vì đấy là vùng trung tuyến giữa các đảo của Trung Hoa và bờ biển của Việt Nam *.

Người dịch: Thủy Trúc

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2011

* Người dịch chú thích: Bạn đọc chú ý đến cách lập luận của tác giả Minxin Pei cũng như phản hồi của độc giả John Chan (Trung Quốc?) dưới đây nhằm biến vùng biển nằm trong thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam thành “vùng chồng lấn”, “vùng tranh chấp”, và Trung Quốc đang tuyên truyền quan điểm này cho toàn thể người dân nước họ. Thú vị là trong phần phản hồi cũng có nhiều ý kiến tranh luận của độc giả Việt  Nam, đặc biệt là Nhà nghiên cứu Dương Danh Huy (nhưng có lẽ đều là “tự phát” của các trí thức người Việt ở nước ngoài, chứ không phải do chủ động của giới học giả trong nước được nhà nước tạo điều kiện).

“… EEZ 200 hải lý của Hoàng Sa và EEZ 200 hải lý tính từ đường bờ biển của Việt Nam có vùng chồng lấn. Theo các báo cáo, vụ việc trong đó tàu tuần tra Trung Quốc phá hỏng cáp khảo sát địa chấn trị giá hàng triệu USD do tàu nghiên cứu của PetroVietnam vận hành đã diễn ra trong vùng tranh chấp (chồng lấn) này…”.

“Tàu tuần tra Trung Quốc đi tuần cách bờ biển Việt Nam 140 hải lý là bởi vì đấy là vùng trung tuyến giữa các đảo của Trung Hoa và bờ biển của Việt Nam”.

Posted in Biển Đông/TS-HS, Chính trị, Quan hệ quốc tế, Quan hệ Việt-Trung, Trung Quốc | Thẻ: , , | 9 Comments »

Cuộc thảm sát vẫn không được biết rõ

Posted by adminbasam trên 08/06/2009

THE WEEKLY STANDARD

Cuộc thảm sát vẫn không được biết rõ

Bắc Kinh đang phạm một sai lầm khi vẫn che giấu sự thật về cuộc thảm sát Thiên An Môn

Gordon G. Chang

Ngày 8-6-2009, Tập 014, Ấn bản số 36

Năm 1996, Min, lúc đó còn ở độ tuổi giữa 20-30, đã biểu thị mối hoài nghi khi lần đầu tiên cô nghe nói về vụ tàn sát trên Quảng trường Thiên An Môn. Tấn thảm kịch đã được nêu ra tại một cuộc chuyện trò trong bữa tiệc tối tình cờ mà tôi có được tại thành phố Thượng Hải quê hương của cô cùng cô và bạn trai Chris người Mỹ. Tôi đã phải kinh ngạc là chẳng có ai có thể đã sống tại một thành phố lớn ở Trung Quốc trong quãng thời gian xảy ra cuộc náo loạn năm 1989 đó mà lại không được biết rằng một triệu người dân đã tập trung tại nơi là trái tim tinh thần của đất nước, rằng Đội quân số 27 đã nã đạn theo cách của họ vào suốt các con phố của Bắc Kinh vào đêm mùng 3 tháng Sáu, và rằng binh lính đã dọn dẹp xoá dấu vết tại quảng trường vào sáng hôm sau khi có lẽ đã có 3.000 người đã bị sát hại.

Những con người đó đã sống qua sự kiện Mùa xuân Bắc Kinh năm 1989 sẽ không bao giờ quên được niềm vui khi tập trung tới quảng trường và nỗi kinh hoàng trước cuộc đàn áp tàn bạo, song chế độ này có thể làm được điều đó để cho đa số những con người ấy phải giữ im lặng. Thế nhưng chỉ một phần ở đất nước này vẫn còn trong lòng những vết sẹo. Đối với giới trẻ Trung Quốc, vụ Thiên An Môn chưa từng xảy ra.

Trong 20 năm qua, đảng Cộng sản Trung Quốc đã thường xuyên nói trại đi khi họ phải nhắc tới sự kiện Thiên An Môn, ám chỉ một cách tế nhị cuộc tàn sát như là “sự kiện đã xảy ra trong những năm cuối 1980 của thế kỷ trước” hoặc đơn giản hơn như là “vụ việc năm 1989 đó”. Với phần lớn dân chúng, có thể cần tránh một cuộc thảo luận công khai về vụ việc ở bên trong Trung Quốc. Các cuốn sách giáo khoa không nhắc tới nó, thầy cô giáo không dạy về nó, và phương tiện truyền thông nhà nước tránh nói tới sự kiện này trong cách đưa tin tức của họ. Các diễn đàn chuyện gẫu trên mạng của đại lục đều dọn dẹp những gì liên quan tới những cuộc giết chóc này, và các công cụ tìm kiếm trên mạng của Trung Quốc đã chặn những bài báo viết về vụ Thiên An Môn. Các nhân viên kiểm duyệt nhanh chóng xóa đi những số “64″, loại mã mà người Trung Quốc đã khai triển để ám chỉ tới các sự kiện ngày 4 tháng 6.

Tất nhiên, việc xóa bỏ sự kiện lịch sử  có thể không bao giờ thực hiện được thành công hoàn toàn. Ví dụ như vào tháng 6 năm 2007, một tờ báo của thành phố Chengdu phía đông nam nước này đã chạy một đoạn quảng cáo trên mục rao vặt để kỷ niệm cho các bà mẹ của những nạn nhân trong cuộc thảm sát. Thư ký tòa soạn đã chấp nhận đoạn quảng cáo vì bà chưa từng được nghe nói về vụ thảm sát này. Rốt cục, ba biên tập viên đã bị đuổi việc.

Dần dần người ta tìm ra thông tin về vụ việc và đã trở nên vỡ mộng với chính phủ của mình, đặc biệt vì họ nhận ra là họ có thể biết được sự thật về đất nước mình chỉ từ người nước ngoái mà thôi. Và việc không biết tới sự kiện Thiên An Môn có thể nguy hiểm cho chế độ hơn là biết rõ hoàn toàn. Bởi do không biết tất cả những gì đã xảy ra năm 1989, những người Trung Quốc trẻ tuổi coi chính phủ của họ không phải là mối đe doạ. “Điều duy nhất tôi có thể nhớ về ngày 4 tháng Sáu là khi xem truyền hình và nghe nói rằng có cảnh sát chống bạo động đã hy sinh,” Lu Jing, người tròn 6 tuổi vào thời điểm xảy ra vụ tàn sát cho một phóng viên hãng thông tấn Pháp AFP biết như vậy. “Tôi không tin là có bất cứ sinh viên nào bị giết. Trung Quốc về khía cạnh này thì dân chủ bởi vì đất nước Trung Quốc không thể làm hại người dân của mình.”

Như người phụ trách cột báo trên tờ New York Times Nicholas Kristof đã lưu ý, là người Trung Quốc không xuống đường khi họ giận dữ. Họ làm như vậy khi họ nghĩ họ có thể tống khứ nỗi giận dữ đó đi. “Đất nước Trung Quốc luôn sống trong những nỗi sợ hãi nào đó, và nỗi sợ hãi đó giờ đây đang bị xói mòn,” ông đã viết như vậy vào năm 2003. Sự xói mòn đó đã phát triển quá mức mà bài học quan trọng Đặng Tiểu Bình đã cố để thấm nhuần năm 1989 – rằng đảng Cộng sản sẵn sàng dùng tới bạo lực chết người trên một quy mô lớn – phần lớn đã mất đi. Vào đầu tháng này, trong cuộc chuyện trò của tôi với một thương gia nổi tiếng tại căn phòng làm việc rộng lớn của ông trên tòa nhà cao tầng ở Thượng Hải, và ông đã thừa nhận về mức độ thay đổi của đất nước Trung Quốc trong 20 năm qua nhiều đến thế nào. “Không còn có ai sợ chính phủ chút nào nữa,” ông giải thích với một nụ cười phóng khoáng.

Và tại sao họ lại có được thái độ như vậy? Có sự thay đổi xã hội không thể tưởng tượng nổi đang xảy ra nhanh chóng. Nước Cộng hòa Nhân dân đang bắt đầu có được cái nhìn, và thậm chí một số người cảm giác được, về thế giới hiện đại. Nói ngắn gọn, thì đất nước Trung Quốc trông ít có vẻ Trung Quốc hơn, và cũng ít độc đoán hơn.

Sự kém hiểu biết về vụ thảm sát 1989 đang góp phần vào nhận thức của một xã hội tự do hơn trong những con người trẻ tuổi – và hầu hết là không kiên định – những thành tố của dân cư. Họ không biết gì song lại thành đạt và chấp nhận như vậy. Trong lúc nền kinh tế chao đảo – và đất nước đã bước vào một giai đoạn không hoặc chậm tăng trưởng mà có thể phải kéo dài nhiều năm – thế hệ được cho là thờ ơ có thể tìm kiếm động cơ cho chủ nghĩa tích cực chính trị, đúng như lớp trẻ đã làm trong những năm 1980. Người Trung Quốc trẻ tuổi tin là họ có những quyền lợi và không gian để sử dụng những quyền này, và những nhà lãnh đạo ở Bắc Kinh có thể phải đối mặt với một làn sóng thách thức mới như là một hệ quả.

Hầu hết những chính phủ độc đoán ổn định nhất nói chung đều là những chính thể với những kẻ cai trị tàn nhẫn nhất. Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào được cho là đã tuyên bố với một trong những nhóm bảo thủ ở Bắc Kinh là: “Về mặt chính trị, Bắc Triều Tiên đúng là trước sau như một.” Ông Kim Chính Nhật đã có thể siết chặt ách kìm kẹp của ông ấy đối với một quốc gia đã bị suy yếu bởi nạn đói triền miên và tình cảnh túng thiếu trên phần lớn đất nước do việc thi hành chính sách nói chung và các sách lược khác dần đần làm cho những người dân Bắc Triều Tiên bình thường phải khiếp sợ và nhận thức ra.

Giống như ông Kim, Mao Trạch Đông và ông Đặng tỏ ra thành thạo với những hành động tội ác ghê gớm chống lại những người dân của mình khi họ cảm thấy cần thiết phải bảo vệ chế độ của họ. Những người kế vị họ là những nhà kỹ trị và ôn hòa và đặc biệt không phải là những kẻ khát máu. Ôn Gia Bảo, thủ tướng hiện thời, được biết đến như là “thủ tướng mau nước mắt” và là “Cụ Ôn”. Những chiến thuật có xu hướng hà khắc của ông hiện đại và tinh tế hơn so với ông Kim – và không hiệu quả bằng. Có hàng chục ngàn người phản kháng mỗi năm ở Trung Quốc còn ở Bắc Triều Tiên thì ít hơn.

Dịp kỷ niệm sự kiện Thiên An Môn năm nay chắc chắn sẽ qua đi mà không có lời bình luận chính thức nào [từ phía chính phủ]. Cũng như trước đây, một ít công dân nước này sẽ được trích dẫn trên phương tiện truyền thông phương Tây với lời nói rằng vụ việc là chuyện lịch sử xa xưa, và họ đã “tiến lên phía trước”. Tuy nhiên những người lãnh đạo đảng Cộng sản, nhận thấy từ sự miễn cưỡng của họ trong việc thảo luận về các sự kiện 20 năm trước, đã không như vậy. Bởi vì họ không thể vô tư, họ không thể tự bảo vệ chính họ trước những con người đang hồi tưởng lại quá khứ đó. Và việc ngăn chặn hoạt động tưởng niệm Mùa Xuân Bắc Kinh, họ đang giải bớt nỗi sợ hãi từng giữ cho cái nhà nước độc đảng này được tồn tại trong quyền lực. Đối với những kẻ chuyên quyền ở Trung Quốc ngày nay, có thể không có câu trả lời thích hợp về sự kiện Thiên An Môn.

Gordon G. Chang là tác giả của cuốn Triển vọng Sụp đổ của Trung Quốc.

Người dịch: Ba Sàm

Hiệu đính: Trần Hoàng

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2009

Posted in Dân chủ/Nhân Quyền, Trung Quốc | Thẻ: , , , | 1 Comment »

34:Ông Hồ Cẩm Đào Lãnh trách nhiệm Cá nhân Trong cuộc chiến Chống lại Phong trào Hiến chương 08

Posted by adminbasam trên 08/01/2009

Asia Sentinel

————————————————————————————————————

Ông Hồ Cẩm Đào

Lãnh trách nhiệm

Cá nhân Trong cuộc

chiến Chống lại

Phong trào

Hiến chương 08 *

Mark O’Neill

Thứ Tư, ngày 7-1-2009

Mặc dù chính phủ Trung Quốc đã và đang phản ứng dữ dội chống lại các nhân vật nòng cốt của cái được gọi là Hiến chương 08, một thách thức nghiêm trọng nhất của giới trí thức đối với Đảng Cộng sản kể từ những cuộc phản kháng do sinh viên cầm đầu năm 1989, có rất ít cơ may cho thấy rằng họ có thể dập tắt mối thách thức đó mặc dù Chủ tịch Hồ Cẩm Đào đã và đang lãnh trách nhiệm cá nhân trong chiến dịch này.

Vào ngày 10 tháng 12, là ngày kỷ niệm lần thứ 60 bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền, hơn 300 trí thức và nhà hoạt động nhân quyền Trung Quốc đã cho công bố bản Hiến chương 08, kêu gọi có một hệ thống pháp luật độc lập, quyền tự do lập hội và chấm dứt sự cai trị độc đảng.

Đó là một tài liệu được soạn thảo tỉ mỉ và cẩn thận, được phát hành vào một thời điểm khi các nhà lãnh đạo của Bắc Kinh đang ngày càng lo lắng về những mối đe doạ đối với sự ổn định – 30 năm thịnh vượng đã và đang dẫn tới một sự gia tăng chưa từng có về các tiêu chuẩn sống dường như đang đi tới hồi kết thúc khi mà nền kinh tế thế giới đột ngột xuống dốc và khi các cuộc biểu tình xuất hiện trên khắp cả nước.

Những người ký tên vào Hiến chương 08 là một nhóm trong số các trí thức có ảnh hưởng nổi bật nhất của Trung Quốc, những người nầy trước đây chưa từng dính líu tới hành động phản kháng hay hoạt động chính trị. Họ cho biết họ dự định tiếp tục đưa ra công khai bản hiến chương này và thúc đẩy cho sự chấp nhận trên mọi phương diện đối với nó cho tới tháng Mười (2009)

Thời điểm đưa ra là quan trọng vì năm 2009 là năm có tất cả các lễ kỷ niệm – 20 năm sau cuộc phản kháng của sinh viên năm 1989 dẫn tới cuộc tàn sát tại Quảng trường Thiên An Môn, 50 năm sau cuộc nổi dậy ở Tây Tạng được lãnh đạo bởi Đức Dalai Lama, 60 năm sau ngày thành lập nước Trung Quốc Cộng sản và 90 năm sau các cuộc biểu tình của sinh viên ngày 4 tháng Năm, năm 1919 trong làn sóng tức giận chống lại sự yếu hèn của chính phủ qua Hiệp ước Versailles.

Vào gần nửa đêm ngày 8 tháng Mười một 2008, hai toán công an gồm 12 người đã thình lình đến nhà của hai trong số những tác giả chính của bản hiến chương, ông Liu Xiaobo và ông Zhang Zuhua, bắt họ đi và tịch thu máy tính, điện thoại di động, sách vở, thư từ và các tài liệu khác. Công an ở lại nhà ông Liu cho tới trưa ngày 9 tháng Mười một. Ông Liu, 53 tuổi, là nhà bất đồng chính kiến kỳ cựu, ông bị bắt thường xuyên và trải qua ba năm trong trại cải tạo lao động, rồi từ đó bị giam giữ vì bị tình nghi về “âm mưu lật đổ chính quyền”, một tội có thể dẫn tới một bản án tù giam nhiều năm.

Bộ Tuyên truyền (MOP) đã thi hành một lệnh cấm nghiêm ngặt đối với bất cứ sự đề cập nào tới hiến chương này hoặc những cuộc phỏng vấn với những người ký tên vào bản hiến chương trên phương tiện truyền thông trong nước và đã tổ chức các cuộc họp để chỉ dẫn cho các phóng viên báo giấy và truyền hình, nhằm thanh minh cho tầm quan trọng của lệnh cấm và mối đe doạ mà bản Hiến chương 08 đặt ra.

Văn bản quan trọng cho các chỉ dẫn này là Văn kiện số 24, một bài nói chuyện của ông Hồ Cẩm Đào tại phiên họp toàn thể Đảng Cộng sản từ ngày 9 đến ngày 12 tháng Mười, năm 2008 tại Bắc Kinh.

“Các cơ quan tuyên truyền của đảng phải hành động rõ ràng và với một ý thức mạnh mẽ về lẽ phải,” ông Hồ Cẩm Đào nói. “Sự ổn định là trách nhiệm quan trọng hơn hết thảy. Không có ổn định, chúng ta sẽ có khả năng không đạt được cái gì và sẽ mất tất cả những gì mà chúng ta đã giành được. Chống lại việc tây phương hóa và chủ nghĩa ly khai là con đường chính trị của đảng và là tư tưởng mà chúng ta phải theo đuổi lâu dài.”

Các quan chức bộ này biện luận rằng, vào lúc bắt đầu của cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu mùa hè 2008, Trung Quốc đang trải qua một cơn khủng hoảng do mức tăng trưởng chậm lại, tình trạng thất nghiệp và rối loạn xã hội tăng lên. Những ví dụ gần đây là các cuộc đình công bởi tài xế lái xe taxi và các giáo viên trong các thành phố lớn, những cuộc nổi loạn ở Longnan, Gansu làm cho 60 viên chức bị thương, các cuộc biểu tình của công nhân Bắc Kinh và một số lượng ngày càng nhiều những người đâm đơn kiện tụng.

Các tác giả của bản Hiến chương 08 đã chọn lựa thời điểm hành động với sự quan tâm sâu sắc. Chính vào năm 1908 hoàng đế Guanxu trẻ tuổi và một nhóm các nhân vật cải cách đã đệ trình một loạt các cải cách lên Từ Hi Thái Hậu, người đang trị vì Trung Hoa vào lúc đó. Những biện pháp đó bao gồm một sự thay đổi từ chế độ độc đoán sang chế độ quân chủ lập hiến và dân chủ và bãi bỏ những cơ quan và chức vụ làm việc rất ít nhưng có lãnh lương của chính quyền. Sau 100 ngày, Từ Hi đã ra lệnh bắt giữ hoàng đế và hành hình 6 trong số những nhà lãnh đạo cải cách.

Ngoại trừ năm 1949, tất cả những ngày lễ kỷ niệm rơi vào năm 2009 đều có chung thái độ phản kháng của những người dân bình thường chống lại sự thất bại, tình trạng tham nhũng và hành động tàn bạo của chính quyền Trung Quốc.

Trong khi các cuộc phản kháng năm 1989 là do tự phát, không được tổ chức từ lúc đầu và bộc lộ một sự đa dạng của các nguyên nhân, thì Hiến chương 08 đã được viết ra với sự cẩn trọng và được bàn thảo kỹ lưỡng. Hình mẫu của nó là Hiến chương 77, phong trào được bắt đầu như là một lời thỉnh cầu của các trí thức người Tiệp Khắc (Czechoslovak) vào năm 1977 và đã phát triển thành một phong trào xã hội đã góp một phần quan trọng trong việc lật đổ chủ nghĩa Cộng sản và xây dựng nên xã hội sau đó.

“Tất cả các dạng xung đột trong xã hội đã và đang gia tăng và những nỗi bất bình đang trở thành mạnh mẻ hơn,” bản Hiến chương 08 viết. “Chế độ hiện thời đã trở nên lạc hậu tới mức độ mà sự thay đổi là điều không thể tránh khỏi.Trung Quốc vẫn còn là cường quốc lớn duy nhất của thế giới vẫn giữ chế độ độc tài xâm phạm nhân quyền. Tình thế nầy nên được thay đổi những cải cách chính trị dân chủ không thể bị trì hoãn lâu hơn được nữa,” bản hiến chương viết.

“Sau khi phải trải qua một thời kỳ dài những thảm hoạ nhân quyền và một cuộc tranh đấu và kháng cự gian nan vất vả, các công dân Trung Quốc đang ngày càng nhận ra rằng tự do, bình đẳng và nhân quyền là những giá trị chung phổ quát và rằng dân chủ, một chính thể cộng hòa hợp hiến là khuôn khổ cơ bản của chính quyền hiện nay.”

Một trong những đòi hỏi làm cho ông Hồ Cẩm Đào và các đồng sự của ông hầu như tức điên lên là lời kêu gọi của bản hiến chương cho một nền cộng hòa liên bang để thay thế cho chính quyền trung ương đã đang tồn tại dưới chế độ của những người Cộng sản.

“Tương lai của Trung Quốc là một quốc gia liên bang,” theo lời ông Yan Jiaqui, một cố vấn cho ông Triệu Tử Dương ** trong những năm 1980 và là một trong những trí thức hàng đầu ủng hộ hành động của sinh viên. Sau cuộc đàn áp tàn bạo, ông đã trốn sang Hoa Kỳ, nơi ông hiện đang sống lưu vong.

“Lời đề nghị cho một hệ thống liên bang này sẽ được chào đón bởi người dân Đài Loan, Đức Dalai Lama và người dân Tây Tạng. Đó là con đường để đạt được nền dân chủ và sự thống nhất trong hòa bình,” ông Yan nói.

Các tác giả của bản hiến chương biện luận rằng chế độ cộng sản độc tài nầy cho phép chút ít kênh thông tin cho dân chúng bày tỏ những bất bình của mình, cho phép bạo lực và phản kháng trên đường phố như là giải pháp thay thế duy nhất.

Một kiến nghị của 56 người Trung Quốc định cư ở nước ngoài ủng hộ cho bản hiến chương đã viết rằng, trong khi những cải cách của 30 năm qua đã đem tới tự do lớn hơn và những sự gia tăng kinh tế rất đáng chú ý, thì hệ thống chính trị độc đoán, sự độc quyền về thông tin và sự kiểm soát hệ thống pháp luật đã và đang làm cho nhiều nhóm trong xã hội không thể phát biểu các quan điểm của họ.

“Tình trạng thiếu vắng sự kiểm soát quyền lực, đang cho phép nạn tham nhũng gia tăng mạnh mẽ, khoảng cách giàu nghèo rộng thêm, những giá trị đạo đức sa sút và môi trường bị hủy hoại. Với tình trạng bất công như vậy, những xung đột trong xã hội trở nên tồi tệ hơn và bạo lực xảy ra thường xuyên. Chúng tôi lo ngại cho tương lai của giống nòi Trung Quốc,” bản kiến nghị viết.

Chính phủ muốn bóp chết hành động phản kháng này từ trong trứng và ngăn chặn không để cho nó nhận được sự ủng hộ trong số các tầng lớp rộng rãi hơn của xã hội – như các trí thức, sinh viên, công nhân và tầng lớp trung lưu.

Nhiều người cho rằng 2009 sẽ là một năm bất an. Các tác giả của bản Hiến chương 08 đã và đang phát cho những ai cần bản hiến chương nầy dùng nó như là một kế hoạch cho hành động phản kháng.

Hiệu đính: Trần Hoàng

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2009

  • Mời xem thêm: Trang 498 – blog basam.tk:                              Các nhà Hoạt động Nhân quyền của Trung Quốc Cần được Ủng hộ”.

** “Kêu gọi TQ xem lại vụ Thiên An Môn” (BBC).

—————-

Asia Sentinel

——-

Hu Jintao takes personal charge of fight against Charter 08

Written by Mark O’Neill Wednesday, 07 January 2009

Although the Chinese government has reacted severely against the framers of the so-called Charter 08, the most serious intellectual challenge to the Communist Party since the student-led protests of 1989, there is little likelihood that they can snuff out the challenge even though President Hu Jintao has taken personal charge of the campaign.


On December 10, the 60th anniversary of the Universal Declaration of Human Rights, more than 300 Chinese intellectuals and human rights activists published Charter 08, calling for an independent legal system, freedom of association and the end of one-party rule. It is a detailed and carefully drafted document, released at a time when Beijing’s leaders are increasingly worried about threats to stability – the 30 years of prosperity that have led to an unprecedented rise in living standards appear to becoming to a close as the world economy turns down and as protests arise across the country.

The Charter 08 signatories are some of China’s most prominent establishment intellectuals, who have previously not been involved in protest or political activism. They say they intend to continue to publicize it and push for its adoption all the way through October (important because etc).

The date is significant because 2009 is the year of all anniversaries – 20 years after the 1989 student protests that led to the massacre in Tiananmen Square, 50 years after the Tibetan uprising led by the Dalai Lama, 60 years after the creation of Communist China and 90 years after student demonstrations on May 4, 1919 in anger against the government’s weakness at the Treaty of Versailles.

At nearly midnight on November 8, two teams of a dozen police burst into the homes of two of the main authors, Liu Xiaobo and Zhang Zuhua, detaining them and seizing computers, mobile telephones, books, letters and other materials. They remained in Liu’s home until midday on November 9. Liu, 53, a veteran dissident who has been arrested frequently and spent more than three years in a labour camp, has since been held on suspicion of ‘plot ting to overthrow the state’, a charge that could result in a long prison term.

The Ministry of Propaganda (MOP) has enforced a strict ban on any mention of the charter or interviews with the signatories in the domestic media and held briefings for print and television editors, to explain the importance of the ban and the threat which Charter 08 poses.

The principal text at these briefings is Document 24, a speech given by Hu Jintao at a Communist Party Plenum from October 9-12, 2008 in Beijing.

“The propaganda departments of the party must act clearly and with a strong sense of reason,” Hu said. “

Stability is the overriding duty. Without stability, we will be able to achieve nothing and will lose all that we have already achieved. Opposing westernization and separatism is the party’s political line and the thinking we must pursue over the long term.”

Ministry officials argued that, with the onset of the global financial crisis last summer, China is going through a crisis due to slowing growth, rising unemployment and social unrest. Recent examples are strikes by cab drivers and teachers in major cities, riots in Longnan, Gansu that left 60 officials injured, demonstrations by workers in Beijing and a rising number of petitioners.

The authors of Charter 08 picked their moment with great care. It was in 1908 that the young Guanxu emperor and a group of reformers presented a series of reforms to the Empress Dowager Cixi, who then controlled China. They included a change from absolute to constitutional monarchy and democracy and the abolition of official sinecures. After 100 days, Cixi ordered the arrest of the emperor and the execution of six of the reform leaders.

Except for 1949, all of the anniversary dates that occur in 2009 have in common the protest of ordinary people against the failure, corruption and brutality of their government. While those in 1989 were spontaneous, initially disorganized and expressed a variety of causes, Charter 08 was written with care and well argued. Its model is the Charter 77 that started as a petition by Czechoslovak intellectuals in 1977 and grew into a social movement that played an important part in overthrowing Communism and building the society that followed.

“All kinds of social conflicts have built up and feelings of discontent intensified,” reads Charter 08. “The current system has become backward to the point that change cannot be avoided. China remains the only large world power to still retain an authoritarian system that infringes on human rights. The situation must change. Political democratic reforms cannot be delayed any longer,” it said.

“After experiencing a long period of human rights disasters and a tortuous struggle and resistance, Chinese citizens are increasingly recognizing that freedom, equality and human rights are universal common values and that democracy, a republic and constitutionalism are the basic framework of modern governance.”

One of the demands that most infuriates Hu and his colleagues is the charter’s call for a federal republic to replace the highly centralized state that has existed under the Communists.

“China’s future is a federal state,” said Yan Jiaqi, an advisor to Zhao Ziyang in the 1980s and one of the leading intellectuals to support the student movement. After the crackdown, he fled to the United States, where he lives in exile.

“This proposal for a federal system will be welcomed by the people of Taiwan, the Dalai Lama and the people of Tibet. It is the way to achieve democracy and peaceful unification,” Yan said.

The authors of the charter argue that the authoritarian system allows few channels for people to express their grievances, leaving violence and street protest as the only alternative.

A petition by 56 overseas Chinese in support of the charter said that, while the reforms of the last 30 years had brought greater freedom and remarkable economic gains, the authoritarian political system, monopoly of the news and control of the legal system had made it impossible for groups in society to express their views.

“There is lack of supervision of power, allowing corruption to flourish, the wealth gap to widen, moral values to decay and the environment to be destroyed. With such injustice, social conflicts worsen and violence is frequent. We worry for the future of the Chinese race,” it said.

The government wants to nip this protest in the bud and prevent it gathering support among the wider society – intellectuals, students, workers and the middle class. Many expect 2009 to be a year of turbulence. The authors of Charter 08 have given those who need it a blueprint for protest.

Posted in Trung Quốc | Thẻ: , | Leave a Comment »

 
%d bloggers like this: