BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

Posts Tagged ‘Đỗ Trung Quân’

1003. Không có gì quý hơn lòng yêu nước

Posted by adminbasam trên 18/05/2012

Không có gì quý hơn lòng yêu nước

Nhà văn Hoàng Lại Giang *

16-05-2012

LÒNG YÊU NƯỚC LÀ BẢN CHẤT CỐT LÕI ĐỂ TỒN TẠI CỦA MỌI DÂN TỘC

LÒNG YÊU NƯỚC của nhân dân Việt Nam hôm nay là kết quả của một quá trình hình thành Đất và Nước đầy cam go, còn mất trong trường kỳ lịch sử. Và vì vậy LÒNG YÊU NƯỚC mang đậm giá trị của văn hóa người Việt, nhân hậu, vị tha, nhưng cũng rất kiên cường, bất khuất, nhất là khi Tổ quốc lâm nguy thì sự xả thân là nét đặc thù của dân tộc. Đấy cũng chính là nhân cách, là bản lĩnh của người Việt trước lịch sử hình thành dân tộc và phát triển đất nước. Vào thời điểm còn mất ấy, người Việt không có lựa chọn thứ hai, chỉ có sự đồng thuận. Ai đi ngược lại thì đấy là kẻ bán nước.

Chính văn hóa ấy, nhân cách ấy, bản lĩnh ấy đã giúp chúng ta không bị đồng hóa trước một  gã khổng lồ phương Bắc gian manh, xảo quyệt và tham lam vô độ. Và ngay thời hiện đại với học thuyết Mác-Lê, vô sản toàn thế giới liên hiệp lại, đồng chí, anh em, môi răng… nhưng thời gian đã hé lộ tâm địa gian manh của con cháu đại Hán: Dùng học thuyết Mác –Lê khống chế ta, hết mình giúp dân tộc ta lao vào đầu sóng ngọn gió của ba dòng thác cách mạng, làm anh lính tiên phong trên chiến trường chống đế quốc để chúng đi đêm với đế quốc!

Đọc tiếp »

Posted in Biển Đông/TS-HS, Chính trị, Dân chủ/Nhân Quyền, Pháp luật, Quan hệ Việt-Trung, Đảng/Nhà nước | Thẻ: , , , , , | 64 Comments »

107. Trò chuyện với người (hoặc là) anh em (hoặc không)

Posted by adminbasam trên 15/06/2011

Trò chuyện với người (hoặc là) anh em (hoặc không)

Đỗ Trung Quân

Tôi

Gã đàn ông gần sáu mươi tuổi.

Đi qua cuộc chiến tranh dài nhất trong lịch sử đất nước.

Tưởng mình thoát được chiến tranh

Vẫn phải đập nhau một trận ra trò với thằng diệt chủng.

Chuyện cũ rồi

Không chết thì về

Về thì làm thơ trời – trăng – mây –  gió…

Thơ trẻ con – thơ tình – thơ ấm ớ.

Như mọi nhà thơ mây gió của xứ sở này,

Hôm nay

Tôi tọt xuống đường biểu tình , tuần hành ở tuổi vị thành…mây

Đi cùng thanh niên mà thấy mình phát chán.

Hét thì hết hơi

Đi tuần hành thì nhức đầu gối.

Thôi thì

Ai có sức dùng sức

Ai có hơi dùng hơi

Hết hơi hết sức thì lết đi trong im lặng.

Tại sao tôi đi ?

Đơn giản rằng phụ nữ còn đi

Bà bán cá còn đi

Anh sinh viên còn đi

Cô thiếu nữ còn đi

Để Thị uy

Với bọn cướp nước

Bọn ngoại xâm

Bọn giả nhân

Và cả với đứa nào rắp ranh bán nước.

Các anh an ninh này

Ta biết thừa chuyện ai nấy làm.

Nhưng gì thì gì đừng đánh đồng bào mình

Đừng bẻ tay , vặn cổ đồng bào mình

Hãy vặn cổ bẻ tay bọn xâm lược.

Thuế đồng bào nuôi các anh bấy nay

Làm thế coi không được.

Nay mai kẻ cướp vào tận nhà.

Nó trói cổ cả anh lẫn tôi

Tù nhân một giuộc

Nói thế thôi chứ dân mình yêu nước.

Phụ nữ đánh tới cái lai quần

Nói chi dân

Cởi truồng cũng giữ nước.

Tôi thấy anh trấn áp dân mình

Coi không được.


(Bài đăng trên FaceBook Đỗ Trung Quân. Nhà thơ chuyển cho Ba Sàm đăng lại. Xin cám ơn Nhà thơ đang … lao khổ. Blog của anh trên WP cũng mới bị cướp. Mời coi thêm: Đỗ Trung Quân-Wikipedia)

Posted in Biển Đông/TS-HS, Chính trị, Dân chủ/Nhân Quyền | Thẻ: , | 57 Comments »

94. Viết sau ngày 5-6

Posted by adminbasam trên 09/06/2011

Đôi lời: Tiếp tục có những bài viết hay về cái ngày 5-6-2011 đã đi vào lịch sử. Độc giả LP mới gửi email: Bài của nhà thơ Đỗ Trung Quân và cho biết “Cháu thấy bài này trên Facebook nên gởi cho Chú. Bên blog của nhà thơ hình như vẫn chưa đăng”.

Ảnh (Nhà báo Nguyễn Quốc Thái gửi từ Sài Gòn cho Ba Sàm. Người chụp: Cao Lập): Từ trái qua: Đình Vượng, Vương Đình Chữ, cụ Nguyễn Đình Đầu, cựu “quan chức” Mặt trận Tổ quốc Lê Hiếu Đằng, Nhà thơ Đỗ Trung Quân, Nhà báo Nguyễn Quốc Thái, cô Trần Tử Vân Anh, André Menras Hồ Cương Quyết, Huỳnh Tấn Mẫm- có thể khác tuổi tác, tôn giáo, dân tộc, quá khứ, thậm chí cả chính kiến … nhưng cùng chung một tình yêu đất nước.

Viết sau ngày 5-6

Đợi mọi cảm xúc lắng xuống. Bây giờ mới có thể ghi lại vài cảm nghĩ của buổi sáng 5- 6-2011.

Cuộc tuần hành lừng lẫy của thanh niên Sài Gòn – Hà Nội. Tôi đi cùng những  người lớn tuổi cụ GS sử học lão thành Nguyễn Đình Đầu và nhân vật không xa lạ với phong trào đấu tranh đô thị trước 1975. Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Hiếu Đằng, Lê Công Giàu, Cao Lập… để bày tỏ thái độ trước nguy cơ ngoại xâm thì tuần hành hay chỉ đứng tham gia trong đám đông thì già hay trẻ , dù hét to những khẩu hiệu hay chỉ giơ cao nắm tay nó cũng cùng đều chung mục đích vì Tổ quốc . Nó không như một nhận định hỗn xược với lời lẽ chợ búa, thiếu văn hóa của một Blogger còn trẻ [ chắc chắn tuổi tác còn chưa ngang bằng với con cái của giáo sư ] gọi họ là những lão già đi “ sô hàng“.

Cụ Nguyễn Đình Đầu, nhà Sử học, trí thức 92 tuổi và những nhân vật đứng đắn hẳn không chấp thứ ngôn ngữ chợ búa ấy [ vì thế, tôi không nhất thiết dẫn đường link ở đây ].

Tháng 6- 2008.

Khi còn lưu trú tại Hoa Kỳ nơi nhà của một người bạn vong niên, dịch giả Hoàng Ngọc Biên, tôi xem cuộc rước đuốc Olympic Bắc Kinh băng qua Sài Gòn – Việt Nam qua truyền hình VTV 4, khi mà hình ảnh Hoàng Sa – Trường Sa vẫn in rõ thuộc về Trung Quốc trong những áp- phích Olympic của Bắc Kinh .!!! Cảm giác thật não nề.

Về lại Sai Gòn. Cuộc biểu tình không lâu sau đó nổ ra. Trước đó ngành Văn hóa thông tin đã phải gỡ những Banner có nội dung chống Tống, Nguyên, Minh, Thanh khỏi nội dung tuyên truyền trên đường phố “Dân ta thuộc Sử ta “ treo gần Lãnh sự quán Trung Quốc, ngã tư Phạm Ngọc Thạch vì một lệnh từ đâu ai cũng có thể đoán được. Những Banner chống Pháp – Mỹ được cho phép giữ lại. Lịch sử là lịch sử. Sự ngạo mạn của các “Thái Thú “ ngày càng lộ liễu và sự nhu nhược nhân danh “tình Hữu nghị – Hòa bình – ổn định “ cũng lộ liễu theo.

Cuộc biểu tình bùng nổ. Những “ Thái Thú “ mới ngạo nghễ mở cửa sổ khoanh tay theo dõi cuộc biểu tình bị ngăn chận từ lực lượng quân sự và công an Việt Nam. Nhiều người trẻ tham gia bị bắt bớ với nhiều lý do khác nhau. Đấy là chuyện của 3 năm trước.

Hôm nay.

Những ai đã rời cây súng chẳng bao giờ muốn cầm lên nữa trừ một điều duy nhất: Tổ quốc bị lấn át, uy hiếp. Hải đảo, sinh mệnh đồng bào trên biển ngày càng bị đe dọa thì thái độ công dân là không cần ai kêu gọi hay tổ chức. ”Ổn định chính trị “ như cách nói của nhà cầm quyền phải được hiểu là an dân. Khi lòng dân không an thì cái ổn định vô nghĩa.

Chọn xuống đường cùng những người tuổi trẻ hôm nay hẳn những người từng vào sinh ra tử như những nhân vật được kể tên ở trên không những chỉ gặp lại tuổi trẻ chính mình mà còn là thái độ chia sẻ tình cảm đồng bào.Thật kinh ngạc khi có những người nắm trọng trách người thầy ở cương vị cao trong ngành lại xuất hiện yêu cầu sinh viên, những học trò mình giải tán. Giải tán có nghĩa là đừng yêu nước theo cách của mình, phải chờ “ yêu nước “ theo cách của họ, khi được…cho phép [ !!!]. Một nền giáo dục như thế, những người trẻ hôm nay còn trông mong được giảng dạy điều gì về đất nước ?

Nền giáo dục ấy chính nó sản sinh ra những con người tuổi đời còn trẻ nhưng đủ trâng tráo gọi cuộc tuần hành biểu dương tinh thần Việt Nam trước đe dọa ngoại xâm, trước sự có mặt của những nhân sĩ, trí thức và kể cả những người từng là cán bộ của chế độ nhưng đầy đủ lòng tự trong dân tộc là cuộc “ sô hàng “.

Sự vô liêm sỉ ấy không có gì khó hiểu.

“Hàng chục năm nay chúng ta mơ ước xây dựng thành công con người mới xã hội chủ nghĩa. Thật khủng khiếp thay ! Chúng ta đã… thành công !”

Một câu nhận định hài hước chua chát được truyền khẩu.

Và những kẻ hỗn xược ấy chính là sự ” thành công khủng khiếp ! “ 

Đỗ Trung Quân

Posted in Biển Đông/TS-HS, Chính trị, Dân chủ/Nhân Quyền, Quan hệ Việt-Trung | Thẻ: | 22 Comments »

 
%d người thích bài này: