BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

Posts Tagged ‘Đại hội Đảng Cộng sản’

124. Tự do tôn giáo có ý nghĩa gì ở Việt Nam

Posted by adminbasam on 23/06/2011

 American Thinker

Tự do tôn giáo có ý nghĩa gì ở Việt Nam

Michael Benge

Ngày 12 tháng 6 năm 2011

Đối với nhiều cựu chiến binh trong cuộc chiến tại Việt Nam thì Ngày Chiến sĩ Trận vong [Memorial Day] không chỉ là dịp để tưởng nhớ những người Mỹ đã chết trong Chiến tranh Việt Nam mà còn cả những người bản xứ đứng về phía chúng ta –  những người Việt, người Lào và người Kampuchia đã chết trong khi chiến đấu vì tự do và vì tất cả những con người vẫn đang phải chịu đựng sự ngược đãi của chế độ cộng sản tàn bạo ở nước họ. 

Tưởng như sự vi phạm nhân quyền và ngược đãi tôn giáo đã lên đến đỉnh điểm tại Việt Nam với đợt bắt giữ và bỏ tù hơn 1500 nhà hoạt động vì dân chủ, nhân quyền và tự do tôn giáo trong thời gian trước Đại hội Đảng Cộng sản, thế nhưng chế độ cộng sản tàn bạo này đã tự vượt qua chính mình bằng cuộc tàn sát được cho là hơn 75 người Hmong theo đạo Thiên Chúa hồi tháng trước. Hàng trăm người khác đã bị thương và/hoặc bị bắt rồi bị đưa tới những địa điểm không ai biết.

Khoảng 9000 người Hmong, chủ yếu là những tín đồ Công giáo và Tin Lành đã tụ tập tại huyện Mường Nhé thuộc tỉnh Điện Biên ở Bắc Việt Nam vào ngày 1 tháng 5 để bày tỏ sự vui mừng trước lễ tuyên phúc của Giáo hoàng John Paul II. Theo các nguồn tin của tín đồ Công giáo thì “Đức Giáo hoàng người Ba Lan” quá cố, người từng chống lại cả những lực lượng Đức Quốc Xã lẫn chủ nghĩa cộng sản toàn trị, là nguồn cảm hứng đối với rất nhiều người Việt Nam, Lào, Kampuchia và tín đồ Thiên chúa giáo người Hmong bởi cách sống thể hiện tinh thần can đảm của ông và bởi lời hiệu triệu mạnh mẽ “hãy đừng sợ hãi” trong khi chống lại sự bất công xã hội và những chế độ kiểu Stalin trên khắp thế giới.

Các buổi lễ tôn giáo của người Hmong để tỏ lòng tôn kính dành cho đức giáo hoàng đã biến thành các cuộc phản đối ôn hòa đòi tự do tôn giáo và chấm dứt những hành động đối xử tồi tệ đối với nhân quyền, sự tham nhũng mang tính thể chế, bất công xã hội và tình trạng chiếm đoạt đất đai. Điện Biên một trong những tình nghèo nhất của Việt Nam tại vùng núi hẻo lánh giáp với Lào và Trung Quốc.  Khoảng 170 000 người Hmong chiếm 35% dân số của tỉnh (1,24% dân số của toàn Việt Nam) với mức thu nhập hàng năm không bằng một phần mười thu nhập trung bình hàng năm của người Việt.

Giống như đối với trường hợp những cuộc phản đối của những tín đồ Thiên Chúa Giáo người Thượng ở Tây Nguyên hồi năm 2001, chính quyền cộng sản, bằng hình thức thực sự phát-xít, đã phản ứng dữ đội bằng cách triển khai hàng ngàn lính bộ binh, cảnh sát cơ động và trực thăng vũ trang “Hind” tức MI-24. Mọi liên lạc ra bên ngoài đều bị tạm ngừng, điện bị cắt, cảnh sát và quân đội đã lập hàng rào để ngăn bất cứ ai ra vào tỉnh và tất cả các phương tiện truyền thông và người nước ngoài đều bị cấm đi tới khu vực này.  Một số người Hmong biểu tình đã chạy trốn vào những dãy núi ở gần đó và trực thăng đã chở các đơn vị “đặc công” tới để săn lùng họ. Được biết nhiều người Hmong lẩn trốn đã bị hành quyết tại chỗ khi bị bắt. Ít nhất hai bản người Hmong và một số khu vực bị nghi là che giấu những người biểu tình bỏ trốn đã bị tấn công bởi những chiếc trực thăng được trang bị rốc-két, súng cỡ lớn và súng máy nhiều nòng [Gatling gun]. Không biết có bao nhiêu người đã bị giết hoặc bị thương.

Thanh trừng sắc tộc “là một chính sách có chủ định được một sắc tộc hoặc một nhóm tôn giáo xây dựng nên để loại bỏ dân thường của một sắc tộc khác hoặc một nhóm tôn giáo khác ra khỏi những khu vực địa lý nào đó bằng những phương tiện mang tính bạo lực và khuyến khích khủng bố” (Tiểu ban Chuyên gia được thành lập căn cứ theo Nghị quyết 780 của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc). Với trường hợp của những người Thượng hồi năm 2001 và hiện tại là người Hmong thì chế độ cộng sản Việt Nam đã phạm tội thanh trừng sắc tộc.

Điều 70 của Hiến pháp năm 1992 của nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam quy định rằng “công dân phải được hưởng tự do tín ngưỡng và tôn giáo; công dân có thể theo hoặc không theo bất cứ một tôn giáo nào. Mọi tôn giáo đều bình đẳng trước pháp luật. Những nơi thờ phụng tín ngưỡng và tôn giáo được pháp luật bảo vệ. Không ai được phép vi phạm tự do tín ngưỡng và tự do tôn giáo [.]“

Tuy nhiên, Điều 70 lại có câu cảnh báo: “cũng như không ai được phép lạm dụng tín ngưỡng và tôn giáo trái với pháp luật và các chính sách của Nhà nước.” Câu cảnh báo này sau đó được định nghĩa trong Sắc lệnh Tín ngưỡng và Tôn giáo, ấy là chưa kể Hiến Pháp (Nghị định 22/2005) và Nghị định 26/1999 đều được dựa trên một chỉ thị của Đảng (Chỉ thị 37 CT/TW).

Các luật được dẫn ở trên có đầy dẫy những sự mơ hồ và mâu thuẫn và chúng không đưa ra những tiêu chí về thế nào thì bị coi là “lạm dụng”, song về cơ bản thì tất cả những luật đó đều tuyên bố rõ rằng mọi tôn giáo, hệ phái tôn giáo, nhà thờ, tăng lữ và các hoạt động tôn giáo đều phải được chấp thuận bởi chính quyền trung ương thì mới hợp pháp. Các tín đồ Thiên chúa Giáo người dân tộc thiểu số thường xuyên bị chính quyền cộng sản quấy nhiễu, đánh đập và tra tấn nhằm buộc họ phải từ bỏ niềm tin vào Chúa. Hiện nay chính phủ Việt Nam đang đề nghị sửa đổi các luật hiện hành vốn đã hà khắc để hạn chế hơn nữa tự do thờ phụng và tất cả những hoạt động liên quan đến nhà thờ.

Việt Nam luôn đòi rằng việc phong các chức tước tôn giáo (nhất là chức “Giám mục” và chức “Hồng y giáo chủ”) đều phải được chính phủ chấp thuận và chính phủ đã nhiều lần không chấp thuận những ứng cử viên do Vatican đề xuất. Các quan chức Việt Nam chắc chắn sẽ không cho phép các linh mục tới phụng vụ bốn cộng đồng Công giáo ở vùng Điện Biên trong cái được coi là “vùng trắng”, tức là nơi mà mức độ hạn chế tôn giáo là cao nhất trong cả nước.

Bất cứ ai tham gia các hoạt động tôn giáo không được chính quyền cho phép, kể cả các buổi cầu nguyện ngoài trời, các cuộc tụ tập để phản kháng hoặc biểu tình, đều là phạm tội  “phá hoại sự đoàn kết dân tộc của Việt Nam,” một tội danh có thể dẫn đến bản án mười năm tù giam hoặc hơn. Ngay cả nếu như các tín đồ Thiên chúa giáo người Hmong không tổ chức các cuộc tụ tập ôn hòa thì chỉ chỉ đơn thuần việc họ tiến hành các buổi cầu nguyện ngoài trời để tỏ lòng tôn kính dành cho lễ tuyên phúc của Đức Giáo hoàng John Paul II cũng khiến họ bị bắt và bị bỏ tù.

Trong khi người Hmong tụ tập để biểu tình thì bộ máy tuyên truyền của cộng sản Việt Nam đã cho các các chuyên gia kích động, các mục sư cộng sản và công an mật giả vờ hăng hái nhằm trà trộn vào những người biểu tình. Một số chuyên gia tuyên truyền đã [giả vờ] tuyên bố rằng họ đang “chờ Chúa tới để đưa họ tới Đất Hứa,” trong lúc đó số khác lại [giả vờ] quả quyết rằng họ ủng hộ việc thành lập một vương quốc tự trị của người Hmong. Những chủ đề đưa ra để đánh lạc hướng như vậy đã giúp cho nhà chức trách của Việt Nam có cái cớ để liệt những người biểu tình vào loại “mê tín,” “đòi đất,” “cực đoan” và “phản cách mạng,” và bằng cách ấy có lý do biện minh cho việc sử dụng vũ lực chống lại những tín đồ Thiên Chúa giáo người Hmong.

Những chủ đề trên đã được lặp đi lặp lại nhiều lần bởi các phương tiện thông tin đại chúng quốc doanh của Hà Nội và đáng tiếc là nhiều phương tiện đưa tin của nước ngoài lại sẵn sàng nhắc lại như vẹt. Những người cộng sản Việt Nam đồng ý với lý thuyết của chuyên gia tuyên truyền Đức Quốc xã Joseph Goebbels là nếu anh cứ lặp đi lặp lại một điều đại dối trá thì rút cục đến một lúc nào đó người dân sẽ tin điều dối trá đó.

Các nhóm nhân quyền đã kêu gọi điều tra những hành động dã man nói trên và tòa đại sứ Mỹ ở Hà Nội cũng hứa sẽ điều tra vấn đề này. Nhưng sự thật có lẽ rồi sẽ chẳng bao giờ được biết đến. Thông tin đã rò rỉ từ Giáo hội Việt Nam và Vatican và từ một số tổ chức phi chính phủ bằng cách nào đó đã dùng mưu mẹo để vượt qua sự ngăn chặn thông tin liên lạc. Bộ máy cộng sản Việt Nam đang hạn chế tự do đi lại và kiểm soát mọi phương tiện thông tin và các quan chức cộng sản và các chức sắc nhà thờ bù nhìn của họ là những người duy nhất được phép nói chuyện với quan chức và phóng viên nước ngoài. Công an theo dõi chặt chẽ những người ở nơi khác đến. Người nước ngoài không được phép đi lại tự do ở khu vực đó [Mường Nhé] và phải luôn có người của chính quyền đi kèm bên cạnh.  

Bộ ngoại giao Mỹ chắc chắn trong Báo cáo Thường niên về Nhân quyền sẽ nhắc tới những tín đồ Thiên Chúa giáo người Hmong bị ngược đãi. Thế nhưng Bộ ngoại giao đã liên tục nhiều lần không dám làm bất cứ điều gì có thể được cho là mang tính trừng phạt, chẳng hạn như xếp Việt Nam là một Quốc gia được Quan tâm Đặc biệt về ngược đãi tôn giáo mà như thế thì mới có thể trị được cái tính dễ tự ái của chế độ cộng sản này. Khỏi cần nói, Tổng thống Obama dường như chẳng biết tí gì về tình trạng ngược đãi tôn giáo và những vụ đối xử tồi tệ đối với nhân quyền đang diễn ra.

Nói cách khác tức là ban nhạc vẫn cứ tiếp tục chơi.

Michael Benge từng làm nhân viên ngoại giao tại Việt Nam trong 11 năm và 5 năm là tù binh chiến tranh. Ông hiện là nhà nghiên cứu về chính trị của Đông Nam Á. Ông hoạt động rất tích cực trong lĩnh vực nhân quyền và tự do tôn giáo và ông viết rất nhiều về các chủ đề này.

Người dịch: Hiền Ba

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2011

Đăng trong Chính trị, Dân chủ/Nhân Quyền | Tagged: , , , , , , , , , , | 6 phản hồi »

 
%d bloggers like this: