BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

Archive for the ‘Gia đình/Xã hội’ Category

47:Quốc tang-Luật và Lệ

Posted by adminbasam on 27/01/2009

Diễn đàn

Quốc tang: Luật và Lệ

Nguyễn Hữu Vinh

Đúng vào cái ngày mà mọi người Việt trong cũng như ngoài nước vui đón Tết thì tin dữ đến từ một miền quê nghèo miền Trung ─ hơn 40 người tử nạn và mất tích vì chìm đò đúng sáng 30 Tết (xem tin BBC). Các báo in đã nghỉ từ hai ba hôm trước, báo mạng không có mấy người xem trong những ngày rộn rã tất bật này, truyền hình chắc phải bận nhiều chương trình vui Xuân… Quả thật nếu vụ việc rơi vào một ngày bình thường trong năm, chí ít cũng sẽ có nhiều chia sẻ, từ tin tức báo đài, các đợt quyên góp, kể cả tìm kiếm hai nạn nhân mất tích. Nhưng rồi cũng có một điều an ủi khá bất ngờ : tỉnh Quảng Bình quyết định không bắn pháo hoa theo như kế hoạch. Còn có thể làm được gì nữa không, cho người đã khuất và những người còn ở lại trong đau đớn giữa niềm vui của cả nước ?

Nghĩa tử nghĩa tận, cha ông ta vẫn dạy thế. Ấy vậy nhưng nhiều lúc, không biết có phải vì cái khốn khó, hoặc ngược lại, cái đam mê giàu sang cũng làm cho người ta quên bớt việc nghĩa này. Thậm chí, nói dại, có thể chuyện chết chóc xảy ra quá nhiều, từ chiến tranh triền miên, tản cư, di tản, vượt biên vượt biển bỏ mình, cho tới đủ loại tai, tệ nạn, để rồi coi cái chết nhẹ như lông hồng, tâm hồn con người thêm chai đá.

Ở nhiều nước, không phải chỉ có sự ra đi của các nhân vật lãnh đạo cao cấp nhất, các nghệ sĩ, trí thức… rất danh tiếng là được tổ chức quốc tang, mà những vụ tai nạn, thiên tai mang đến cái chết của nhiều người cũng có nghi thức này. Như vụ nổ mỏ than ở Ba Lan 2006 làm chết 23 người (xem bản tin BBC), vụ nổ súng giết hại hơn 10 người ở Phần Lan năm 2008 (xem Tuổi Trẻ)… đều được để tang trên toàn quốc.

Còn ở nước ta, ngoài quốc tang cho các vị lãnh đạo, cựu lãnh đạo cao cấp nhất của nhà nước, có quốc tang cho hàng chục nạn nhân trong các vụ tai nạn, thiên tai như vụ chìm đò 30 Tết này không ? Cố lục lọi trí nhớ và lần tìm trên mạng qua các vụ sập nhịp dẫn cầu Cần Thơ năm kia làm chết hơn 50 người, vụ chìm đò năm 2003 trên sông Thu Bồn, Quảng Nam làm chết 28 em học sinh… không thấy ta tổ chức quốc tang.

Có người bảo “ phải có Luật ”. Đúng vậy. Vội vàng vào trang vietlaw.gov.vn của Văn phòng Quốc hội, tìm từ “ quốc tang ” thì được thấy duy nhất một văn bản sau đây : Thông Tư, của Bộ Tài chính, số 40/2002/TT-BTC ngày 2-5-2002 hướng dẫn các khoản chi phí, cấp phát và quyết toán ngân sách phục vụ lễ quốc tang, lễ tang cấp nhà nước, lễ tang cấp cao.

Vậy là rõ. Không phải chỉ có quốc tang, mà còn có lễ tang cấp nhà nước và cấp cao (tức là hai loại lễ tang thấp hơn lễ quốc tang). Nhưng… cả ba loại lễ tang này đều dành cho cán bộ, công chức, viên chức nhà nước từ trần, căn cứ vào Nghị định số 62/2001/NĐ-CP ngày 12-9-2001 của Chính phủ.

Như vậy không phải chỉ với dân thường, mà cả với các bậc chí sĩ nổi tiếng tới đâu, nếu không phải là người của nhà nước, thì chắc chắn không thể được hưởng nghi thức tang lễ tầm cỡ quốc gia ?

Chưa yên tâm, tiếp tục tìm kiếm với từ khóa “ tang lễ ” thì có được duy nhất Quyết định của Thủ tướng Chính phủ số 34/2002/QĐ-TTG ngày 20-2-2002 về việc sử dụng và quản lý Nhà tang lễ số 5 Trần Thánh Tông, Hà Nội. Quyết định này chỉ căn cứ vào Luật Tổ chức Chính phủ, ý kiến của Bộ Chính trị, Nghị định số 62 (nêu trên). Theo đó, nhà tang lễ này dành để tổ chức tang lễ theo nghi thức Quốc tang, lễ tang theo nghi thức lễ tang Nhà nước, và lễ tang đối với các đối tượng nêu trong một phụ lục mà trong đó, ngoài các đối tượng là cán bộ, sĩ quan quân đội, công an… thì có các nhà hoạt động xã hội, văn hoá, khoa học tiêu biểu được tặng thưởng Huân chương Độc lập hạng nhất trở lên.

Nỗi đau mất con của một người cha ở Quảng Hải – Ảnh: Lưu Trang

Tới đây, không biết có phải tìm kiếm thêm, bàn thêm về chuyện buồn này nhân dịp đầu năm mới, hoặc phải trách cứ Nhà nước không những không sớm ra một bộ luật liên quan tới nghĩa tử, mà còn không có cả những cái lệ, tạm thời khi chưa ra được luật, hay chí ít là trong từng địa phương, cho hợp với đạo lý ông cha xưa, để quan tâm tới cả người dân nữa chứ không chỉ với các công bộc của dân thôi ? Xin được nhường lời cho bạn đọc.

Hà Nội, sáng mùng Một Tết Kỷ Sửu 2009

Nguồn: Diễn đàn

-

Bài được đăng từ năm 2009, nhưng do blog bị tin tặc tấn công, xóa mất, nay đăng lại nên không còn các phản hồi từ đầu.

Posted in Bài của Ba Sàm, Gia đình/Xã hội, Pháp luật, Đảng/Nhà nước | 3 Comments »

09. Chiếm số đông trong Hội đồng Thành phố Westminster Dấu mốc Lịch sử Cho người Việt

Posted by adminbasam on 15/12/2008

b78442522z1_20081212150900_000gnmfki2i1_lg

Ông Trương Diệp được ông nội Bá Diệp chào đón trước khi ông tuyên thệ tại buổi lễ ở Westminster. Mẹ ông, bà Thẩm Huỳnh, bên phải, và em ông Mimi Diệp đi cùng ông tới buổi lễ.

The Orange County Register

————————————————————————————————————

Chiếm số đông trong

Hội đồng Thành phố

Westminster,Dấu mốc

Lịch sử Cho người Việt

Với việc bầu lên ông Trương Diệp, hiện tượng người Mỹ gốc Việt chiếm số đông trong Hội đồng Thành phố là sự kiện đầu tiên của nhóm sắc tộc này trong cả nước.

DEEPA BHARATH

Thứ Sáu, ngày 12-12-2008

Westminster đã trở thành thành phố đầu tiên trong cả nước với một đa số nghị viên hội đồng thành phố là người Mỹ gốc Việt sau khi ông Trường Diệp đã giành được một ghế với một số phiếu chênh lệch rất nhỏ là 49 phiếu sau một cuộc kiểm phiếu.

Nhóm đa số này, đối với cộng đồng người Mỹ gốc Việt, mà hầu hết là những người đã phải chạy trốn khỏi chế độ cộng sản ở Việt Nam, là hơn cả một con số đơn thuần, theo lời bà Linda Võ, chủ tịch cơ quan Nghiên cứu Mỹ-Á UC Irvine.

“Khu Little Saigon đang bước qua một giai đoạn chuyển tiếp,” bà nhận xét. “Đây không còn là một cộng đồng tị nạn nữa, mà là một lớn mạnh của di dân. Cuộc bầu cử này là bằng chứng cho thấy rằng cộng đồng người Việt tại Quận Cam đã nắm quyền lực chính trị.”

Little Saigon là mái ấm của số dân Việt đông đúc nhất bên ngoài lãnh thổ Việt Nam. Theo số liệu điều tra dân số mới đây nhất, quá một phần ba chút ít trong số dân ở Westminster là người Việt. Trong số 39.816 người Mỹ gốc Á tại Westminster, thì có 33.330 người Việt Nam.

Hội đồng mới của Thành phố phải đương đầu với những quyết định quan trọng trong ít năm tới có liên quan đến vấn đề phát triển kinh tế của thành phố, bao gồm những cuộc bỏ phiếu cho các kế hoạch đem lại sức sống mới cho đại lộ Beach Boulevard, khu phố buôn bán Westminster Mall và khu Little Saigon. Cuộc khủng hoảng kinh tế là một đề tài quan trọng đối với dân chúng toàn thành phố.

Thành phố đã giành nhiều thời gian và tiền của để nghiên cứu cách làm sao hiện đại hóa khu Little Saigon. Các nhà tư vấn đã đưa ra những ý tưởng về khu bán lẻ, nhà hàng và nơi giao lưu văn hóa hạng sang. Thế nhưng với tình trạng hiện nay của nền kinh tế, khu Little Saigon vẫn đang được xem xét phương cách nào hội đồng thành phố sẽ chọn lựa cho việc tái thiết.

Ông Diệp, cùng với các nghị viên hội đồng là ông Andy Quách và Trí Tạ, hình thành nên nhóm đa số trong Hội đồng suốt trong lịch sử của Thành phố Westminster. Khu học chính Quận Garden Grove Unified School là hội đồng đầu tiên của các giới chức dân cử để hình thành nên một nhóm đa-số người Việt trong vùng này từ khoảng bốn năm về trước.

Margie Rice, người được tái đắc cử như là vị thị trưởng mà không ai thách thức, đã nói rằng bà hy vọng sẽ hợp tác tốt với mọi người trong hội đồng.

“Họ đều là những người đàn ông trẻ tuổi giỏi giang,” bà nhận xét. “Miễn là họ tỏ ra công bằng và từ trong tim mình họ có mối quan tâm tới toàn thành phố, chúng tôi sẽ đồng thuận làm việc với nhau cho tốt.”

Frank Fry, người đã được tái cử vào một nhiệm kỳ lần thứ mười một, đã nói rằng nhóm đa số tại hội đồng hầu như không làm ông ngạc nhiên bởi sự lớn mạnh khác thường của cộng đồng người Việt tại Westminster, đặc biệt trong mươi năm qua. Chuyện trở thành nhóm đa số của họ thì chắc chắn phải xảy ra thôi, ông nói.

“Người Việt, như là một người dân, quan tâm đến chính trị,” ông Fly nhận xét. “Họ không thích đứng sau hậu trường. Họ muốn mình trở nên liên quan tới chính trị và nắm lấy một vai trò lãnh đạo.”

Trong khi người Việt Nam đã trưởng thành như là một cộng đồng và nổi bật về chính trị, Quận Cam cũng được xem như một nhóm trong những đối thủ ganh đua chính trị tập hợp lại trong số những chính trị gia người Mỹ gốc Việt, đáng chú ý nhất trong số họ có dân biểu tiểu bang Trần Văn và Giám quản Quận Cam Janet Nguyễn.

Một số người trong cộng đồng, ví như cựu nghị viên hội đồng thành phố Westminster Tony Lam, cho rằng nhóm đa số hiện nay, bao gồm những người ủng hộ ông Trần, không nghi ngờ gì là sẽ được mọi người theo dõi sát sao.

” Tôi ước mong và hy vọng rằng họ sẽ phục vụ toàn thể cộng đồng và không làm việc cho bất cứ nhóm quyền lợi đặc biệt nào hết,” đó là ý kiến của ông Lam, từng là người Mỹ gốc Việt đầu tiên nắm giữ chức vụ chính quyền khi ông được bầu vào Hội đồng Thành phố năm 1992.

“Họ đang nợ những người dân Westminster để trở thành những công chức tốt, không phải để gây ấn tượng với ngườik hác hay kéo bè kéo cánh với nhau,” ông nói. “Tôi nghĩ rằng sáu tháng tới sẽ nói lên nhiều điều về ba vị nghị viên hội đồng thành phố này và cách thức họ sử dụng quyền lực mà họ hiện có trong tay.”

Cả hai ông Quánh và Diệp đều bác bỏ những tin đồn rằng họ, cùng với ông Tạ, sẽ kéo bè kéo cánh chống lại hai ông Rice và Fry.

” Thật sự ra tôi đã làm việc rất hợp rơ với Thị trưởng Rice tại Quận Sanitary của thành phố Midway,” ông Diệp, 25 tuổi, người làm việc như là một đại diện khu vực cho ông dân biểu Trần Văn. “Tôi không tưởng tượng được sao lại có thể thay đổi bất ngờ những điều tốt đẹp đó. Người dân mong đợi có được những quyết định đặt cơ sở trên những gì tốt đẹp nhất cho toàn thể cộng đồng.”

Ông Quách nói ông tự coi mình ” trước hết là một cư dân của thành phố Westminster.”

“Vâng, các bạn sẽ thấy ba anh người trong hội đồng thành phố này là những người Mỹ gốc Việt,” ông nói. “Thế nhưng chúng tôi sử dụng phương cách phán xét riêng của chúng tôi để quyết định trong mỗi vấn đề.”

Báo chí của người Việt, một lực lượng chính trị trong bản thân cộng đồng của mình, cũng sẽ theo dõi chặt chẽ tất cả ba quan chức đã được họ bầu lên, theo nhận định của ông Đỗ Phú Nguyên, một luật sư và là nhà báo với Saigon Broadcast Television Network.

“Theo quan điểm của tôi, sự kiểm soát của giới truyền thông là một việc tốt,” ông nói. “Chúng tôi là những người giám hộ. Nếu một vị dân cử từ cộng đồng của chúng tôi không thực hiện công việc của họ, không có khó khăn gì mà không tống cổ họ ra khỏi chức vụ đang nắm giữ.”

Đối với cộng đồng Little Saigon, điều này có nghĩa là “sự chấp nhận,” theo ý kiến của Jeffrey Brody, giáo sư về nghành truyền thông của Cal State Fullerton và là thành viên của Hội đồng các Chương trình Mỹ Á giành cho học đường.

Các ứng viên đã thắng cử bởi họ xây dựng được một liên minh từ những ủng hộ viên người Việt và không phải người Việt, ông nói.

“Chúng tôi giờ đây có một dân biểu tiểu bang, một giám sát viên cấp quận, và những vị dân cử khác và họ là người Việt Nam,” ông Brody nói. “Và không phải là họ được chọn lựa bởi nguồn gốc dân tộc của mình.”

Hiệu đính: Blogger Trần Hoàng

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2008

————————

Truong Diep is greeted by his grandfather Ba Diep before his swearing in ceremony in Westminster. His mother Tham Huynh, right, and his sister Mimi Diep joined him in the celebration.

The Orange County Register

————-

Friday, December 12, 2008

Westminster council majority a milestone for Vietnamese

With the election of Truong Diep, the Vietnamese American majority on the City Council is the first of its kind in the nation.

By DEEPA BHARATH

The Orange County Register

Comments 5 | Recommend 6

WESTMINSTER The city became the first in the nation with a Vietnamese American council majority after Truong Diep captured a council seat by a thin margin of 49 votes after a recount.

This majority, for the Vietnamese American community, most of whom fled the communist regime in Vietnam, is more than a number, says Linda Vo, chair of UC Irvine’s Asian American Studies department.

“Little Saigon is going through a transition,” she said. “This is not a community of refugees any more. It is a strong immigrant community. This election is evidence that the Vietnamese community in Orange County is politically empowered.”

Little Saigon is home to the largest Vietnamese population outside of Vietnam. According to the latest census statistics, a little over one-third of Westminster’s population is Vietnamese. Out of the 39,816 Asian Americans in Westminster, 33,330 are Vietnamese.

The new City Council is faced with big decisions in the next few years related to the city’s economic development, including votes on plans to revitalize Beach Boulevard, the Westminster Mall and Little Saigon. The economic crisis is a significant issue for residents across the board.

The city already has spent a lot of time and money studying how to update Little Saigon. Consultants have provided ideas for upscale retail, restaurants and cultural venues. But with the current state of the economy, it remains to be seen what course the council will take on the redevelopment.

Diep, along with council members Andy Quach and Tri Ta, forms Westminster’s historic City Council majority. The Garden Grove Unified School District was the first board of elected officials to form a Vietnamese majority in the country about four years ago.

Margie Rice, who was reelected as mayor unopposed, said she hopes to work well with everybody on the council.

“They’re all nice young men,” she said. “As long as they are fair and have the interest of the entire city at heart, we’ll get along just fine.”

Frank Fry, who was reelected to an eleventh term, said the council majority hardly surprises him because of the tremendous growth of the Vietnamese community in Westminster, especially over the last decade. It was bound to happen, he said.

“The Vietnamese, as a people, are political,” Fry said. “They don’t like to stay in the background. They like to become politically involved and take a leadership role.”

While the Vietnamese have matured as a community and risen politically, Orange County has also seen a number of political rivalries build among Vietnamese American politicians, the most notable of them between Assemblyman Van Tran and Orange County Supervisor Janet Nguyen.

Some in the community, such as former Westminster council member Tony Lam, said the current majority, which comprises Tran supporters, will no doubt be closely watched.

“I wish and hope they will serve the community at large and not work for any particular interest,” said Lam, who was the first Vietnamese American to hold political office when he was elected to the City Council in 1992.

“They owe it to the people of Westminster to be good public servants, not grandstand themselves or gang up together,” he said. “I think the next six months are going to tell a lot about these three council members and how they handle this power they now have.”

Both Quach and Diep dismissed rumors that they, along with Ta, would gang up on Rice and Fry.

“I’ve worked really well with Mayor Rice on the Midway City Sanitary District,” said Diep, 25, who works as a field representative for Van Tran. “I don’t see why that would suddenly change. People expect to make decisions based on what is best for the entire community.”

Quach said he considers himself a “Westminster resident first.”

“Yes, you will see three guys on the council who are Vietnamese American,” he said. “But we use our individual judgment to decide on each issue.”

The Vietnamese media, which is a political force in the community in itself, will also be closely watching all three of their elected officials, said Do Phu Nguyen, an attorney and journalist with the Saigon Broadcast Television Network.

“In my opinion, media scrutiny is a good thing,” he said. “We’re watchdogs. If an elected official from our community does not do his or her job, we have no trouble kicking them out of office.”

For the Little Saigon community, this means “acceptance,” said Jeffrey Brody, professor of communications at Cal State Fullerton and member of the school’s Asian American Programs Council.

The candidates won by building a coalition of Vietnamese and non-Vietnamese supporters, he said.

“We now have an Assemblyman, a county supervisor and several other elected officials who are Vietnamese,” Brody said. “And they weren’t all chosen because of their ethnic origin.”

Contact the writer: 714-445-6685 or dbharath@ocregister.com

Posted in Chính trị, Gia đình/Xã hội | Leave a Comment »

Chính sách khôn dân

Posted by adminbasam on 04/12/2007

Chính sách khôn dân


Nguyễn Hữu Vinh

Nhớ hồi còn đi học, hay được nghe về “chính sách ngu dân” của đế quốc, làm dân ta u tối để dễ bề cai trị.

Độc lập rồi, phải có chính sách xoá cái “ngu dân” đó, mạo muội gọi là “chính sách khôn dân”. Nhưng có cái khôn nảy nở mạnh từ chính sách mà lại rất đáng lo. Đó là:

1- Trộm vặt: Do chính sách lương phi lý cả nửa thế kỷ rồi. Cán bộ công chức phải kiếm sống đủ kiểu. Trộm nhẹ là giờ hành chính, nặng là tài sản công. Không chức trộm ít. Chức lớn trộm nhiều, nhiều đến độ không còn gọi là “vặt” nữa.

2- Lách luật: Do luật lơ mơ, chồng chéo, phi lý. Quan lợi dụng để hành dân. Dân phải có cách “lách” luật mà kiếm sống. Ngay cán bộ công chức tử tế cũng phải lách để tránh bị kỷ luật, đi tù (đúng kiểu “khôn sống, mống chết“).

3- Chộp giật: Cũng do luật, “dưới luật”, “ngoài luật” … cứ thay xoành xoạch. Mục đích là để quan được “đục nước béo cò”, khiến dân tốn tiền “mãi lộ”, làm ăn thì muốn thu vốn cho nhanh, không dám đầu tư lớn … Cán bộ công chức cũng vội “chộp giật” tiền dân để bù chi phí “chạy” việc.

4- Lật lọng: Cũng từ những chính sách không có cái “thủy chung” (với tư sản, địa chủ, trí thức có công chẳng hạn), làm dân a-dua theo, không biết giữ chữ tín, chỉ nhăm nhe lừa nhau kiếm tiền lãi.

5- Đòn bẩn: “Gắp lửa bỏ tay người“, cạnh tranh không lành mạnh. Dân xấu liên kết với quan tham để giăng bẫy vu oan giá họa, triệt đối thủ làm ăn. Cán bộ công chức thì triệt nhau để giữ “niêu cơm”, giành “ghế”. Tất cả cũng do “chính sách cán bộ” nhiều phi lý.

Vậy, chính sách không phải chỉ làm “khôn dân”, mà cả “khôn quan” nữa đấy chứ. Quan ra chính sách cốt lợi mình (cấp dưới và dân vật vã hại nhau, quan dễ trị). Nhưng điều đáng lo ở chỗ , cái “khôn” lại là “khôn vặt” (khôn lỏi), kiểu khôn mà không ngoan, suy cho cùng cũng lại là … dại thêm. Các cụ dạy nhiều rồi: “Ác giả ác báo“, “đi đêm có ngày gặp ma“, “đời cha ăn mặn, đời con khát nước” …

Đến là lo !

(Tạp chí Thành Đạt – tháng 11-2006)

Posted in Bài của Ba Sàm, Gia đình/Xã hội, Kinh tế Việt Nam, Đảng/Nhà nước | Leave a Comment »

Biến báo

Posted by adminbasam on 30/11/2007

Biến báo

(Công văn gửi các ban nghành đoàn thể-Trích)

“… Xin gửi các đồng chí bản lược dịch một đoạn nhật ký của một tay ‘Tây ba lô’ mà một gai* của ta đã bố trí xoáy được (thủ thuật độc đáo này nằm trong chiến lược điều tra thị trường áp dụng cho toàn nghành), để góp phần nắm rõ tình hình chính trị tư tưởng của khách hàng.

Hội Lim

… Rất nhiều cảnh lạ mắt diễn lại đời sống văn hóa thời xưa. Gần chục nam thanh nữ tú trình diễn những màn tạp kỹ thật là điệu nghệ. Họ đứng ngồi trên cái thuyền gỗ bé tí tẹo, bơi trong cái ao cũng bé tẹo. Chắc là ao nông nên họ không sợ. Họ vừa hát vừa biểu diễn xiếc ngả mũ nhận tiền của các diễn viên đóng giả khách ở trên bờ ném xuống (rất khó, thế mà vẫn miệng hát, miệng cười tươi). Có cô vừa hát rất đúng điệu, mắt đong đưa rõ duyên, tay cầm mi-cờ-rô mà tay kia vẫn lia lịa chộp tiền đang bay lượn, mà thuyền vẫn không chòng chành mới lạ. Chứng tỏ một dân tộc thật là ‘khéo tay hay làm’ …

Dạo phố

… Các em bé đi theo rất đông. Họ thật là mến khách, lại còn đưa mời, dúi vào tận tay nhiều kỷ vật. Mình không dám nhận vì nghĩ thật tội cho họ, đã nghèo mà lại còn biếu tặng nữa …

Về vệ sinh môi trường, họ cũng có những cách rất độc đáo, không máy móc như ta, là rác rưởi cứ phải vứt vào một chỗ cố định. Ở đây thì tiện đâu vứt đấy thôi, rồi lâu lâu có những nhân viên chuyên nghiệp đi xe đạp hoặc mang quang gánh đi thu dọn, đồng thời tiến hành phân loại ngay tại chỗ luôn; thứ rác nào họ phụ trách thì mới gom, còn thì để lại cho nhân viên khác (tính chuyên môn hóa cực cao) …

Lễ hội Tây Nguyên


… Nhiều cô gái múa các điệu múa dân tộc thật là dẻo. Nhưng sao các cô ấy trắng trẻo mũm mĩm, nét mặt rất khác với các cô đeo gùi ốm o đi ngoài đường. Hỏi anh chàng gai thì mới vỡ lẽ là ở xứ này họ đã có từ rất lâu những trường đào tạo nghệ sĩ múa truyền thống chuyên nghiệp giành riêng cho con em các dân tộc (nên các cô ấy suốt ngày ăn với múa thì mới trắng trẻo nõn nà đến thế chứ) … Ôi, tự dưng mình có cảm giác xao xuyến lạ, con tim mình nó bị làm sao rồi đây … Mảnh đất tươi đẹp này sẽ giữ chân mình mãi mãi hay sao ?

Hướng dẫn viên

… Họ có những phương pháp truyền thụ kiến thức rất đặc biệt, không nói nhiều như ở các nước, mà để khách tự tìm hiểu, bí quá thì phải hỏi. Thái độ họ rất nghiêm nghị, để cho “học sinh” phải cố gắng hơn trong việc tìm tòi kiến thức …

Cảnh sát

Họ thật là tôn trọng người nước ngoài. Khi cái gã xe ôm chở mình đâm vào một bà già, hắn sợ mặt tái xanh, nhưng anh cảnh sát nhìn mình rồi múa tay múa gậy cái gì mình không hiểu, mình hỏi lại thì anh ta không nói gì mà xua xua tay cho xe mình đi luôn, lại còn ‘chào’ với theo mỗi một từ là ‘gâu’, ‘gâu’ … mới vui chứ (hú vía, phải vào đồn thì lỡ cả chuyến du lịch rồi. Chắc họ sẽ gửi cái giấy phạt sang tận nhà cho mình. Thật là văn minh kinh khủng) …

Còn nhiều lắm … Nhưng qua đây để các đồng chí thấy là bọn tây nhiều khi cũng rất ngô nghê (cái lợi của sự khác biệt văn hóa là ở chỗ đó). Nên ta phải biết giàu trí sáng tạo hơn nữa bằng quán triệt phương châm ‘tay không bắt giặc’, ‘chuyển bại thành thắng’, nhiều khi là ‘hại bất cập lợi’, không nên quá bi quan mỗi khi báo cáo, kêu ca tình hình văn hóa, du lịch thế này thế nọ làm ảnh hưởng đến thu nhập địa phương …”

Ba Sàm

—-

* Gai: Hướng dẫn viên du lịch

(Tạp chí Thế giới Văn hóa – số 44/2006)

Posted in Bài của Ba Sàm, Gia đình/Xã hội, Văn hóa | 1 Comment »

31 năm – Vết thương chưa lành

Posted by adminbasam on 26/10/2007

31 năm – Vết thương chưa lành

Nguyễn Hữu Vinh

Đó là vết thương của cuộc chiến 30 năm, trong lòng bao người. Hàng triệu người vẫn hoan ca, nhưng cũng hàng triệu người còn âm thầm tự chữa trị, dễ cũng tới nửa đời người, tâm lý thắng-bại, được-mất … còn đeo đẳng. Với thời gian thì những ai sống trong nước, cái cảm giác dài lê thê không thể ví với người xa xứ. Nhịp sống-làm việc gấp gáp giúp vơi đi phần nào, nhưng không biết có phải do xa cách và cảnh sống phù hoa làm cho họ khó giành được sự cảm thông. Vì, nói cho cùng thì những biến đổi giúp yên lòng hơn phỏng đã được bao nhiêu ? Tác động của “đổi mới” cùng chuyện về thăm, gửi tiền, quà cho người thân dễ dàng cũng mới được mười mấy năm nay. “Học tập cải tạo”, làn sóng vượt biên, chuyện lo chạy xuất cảnh đoàn tụ, diện HO, con lai không còn ồn ã nữa … Vậy mà còn bao nhiêu chuyện không nhỏ, sao thật khó vượt qua. “Visa về nước” cho bà con – những người luôn được coi như “một bộ phận của Dân tộc” nghe sao mà lạ, tưởng đã bỏ, lại cũng vẫn còn. Việt Nam đã đi sau Trung Quốc, Ấn Độ, Philippins … về điều này, trong khi đáng ra phải trước họ bởi những vết thương chiến tranh, của các sự kiện 1954, 75′, 79′ … rất cần “thuốc” mạnh để giúp hàn gắn. Để là “một bộ phận của Dân tộc” không có nghĩa cứ phải khư khư một quốc tịch Việt Nam, trong khi cả thế giới đang chuyển dần sang xu hướng toàn cầu hóa. Luật Quốc tịch không công nhận công dân có hai quốc tịch, nhưng nghiễm nhiên ngày ngày có bao người vào quốc tịch Mỹ, Canada .. mà vẫn giữ quốc tịch Việt Nam. Đã qua rồi cái thời “Hội Việt kiều yêu nước” với đông đảo hội viên, hoạt động hăng say chống chiến tranh, giúp đỡ trong nước, tương thân tương ái. Giờ thì có được bao lăm trong trăm, ngàn hội đoàn, nhà thờ, chùa chiền người Việt ở ngoài “nối vòng tay lớn” với trong nước ? Quả là quá hiếm ! Rồi báo chí, văn hóa phẩm qua lại giữa trong-ngoài, cũng mới chỉ như “hương hoa” thôi.

Những hiện tượng như thầy Thích Nhất Hạnh, cựu phó tổng thống Nguyễn Cao Kỳ, ca sĩ Elvis Phương, nhạc sĩ Phạm Duy, … về thăm, hồi hương, kể cả gần đây – sự lên tiếng của cựu trung sĩ thông dịch Trung Hiếu (qua chuyện Nhật ký bác sĩ Đặng Thùy Trâm), mà nếu có ai được sống trong lòng cộng đồng người Việt ở Mỹ, Úc thì mới cảm được hết cái ý nghĩa ghê gớm của nó. Họ đã phải đấu tranh, hy sinh, vượt qua ác cảm, mặc cảm, lo sợ … để hướng tới những ước vọng cao cả là quê hương, là tình đồng loại. Thế mà đã có người bằng giọng bề trên độ lượng, vội bảo rằng “đánh kẻ chạy đi, không đánh người chạy lại”. Tưởng hay, nhưng ngẫm lại thật buồn. Sao gọi là “chạy lại” mà không nói được rằng đó như là “lá rụng về cội” ? Sao có thể làm cái vẻ hạ cố rằng “không đánh” mà không nói được là đất nước giang tay đón những người con xa xứ trở về ? “Không đánh” mà nhiều khi như đuổi, thậm chí “đẩy” bà con sang bên kia chiến tuyến. Nếu cứ mải mê với những chuyện “địch-ta”, “bỏ nước” … thì đến bao giờ non sông mới thực sự liền một giải ? Hàng tỉ đô la, ngàn vạn lượt người về thăm đâu dễ là minh chứng rằng những vết thương đã khép miệng. Phải chăng vì quá nghèo, ngàn năm chân lấm tay bùn nơi đồng ruộng, rồi dốc xương máu kiệt quệ cho ngày chiến thắng làm ta khó có được thái độ khoan hòa hơn, dễ quen cân đong đo đếm mọi sự chỉ bằng con số, mà quên rằng có những điều không thể nào đo đếm nổi ? Ví như vào những “Ngày kỷ niệm chiến thắng” này, không khí nô nức bằng băng cờ, khẩu hiệu … làm sao không khỏi chạnh lòng bao người từng một thời vì cái lẽ nào đó mà ít nhiều liên hệ với chế độ cũ. Có ai nghĩ rằng cũng nên tìm một lối thể hiện khác cho cái khung cảnh hân hoan đó không ?

Mới đây thôi, người ta đã công phu tập hợp sử liệu để chuẩn bị cho ra đời cuốn “Lịch sử thể dục thể thao cách mạng Việt Nam”. Ô hay ! Sao chuyện lớn vậy mà vẫn còn có người “vô tâm” lạ, dễ thường họ sẽ còn làm tiếp một cuốn “Lịch sử TDTT không cách mạng VN” nữa hay sao (nghĩa là đơn giản chỉ vì chưa có khả năng để thu thập sử liệu ở miền Nam giai đoạn chiến tranh, hay vì điều gì khác để mà từ cái lối “chính trị hóa” mọi thứ trở thành không có “chính trị” đến vậy) ? Lại nữa, giữa thái độ nhiệt thành của bao người hâm mộ, hiện tượng Phạm Duy đã bị dội một gáo “nước sôi” bằng một bài báo đầy những lờl lẽ nặng nề, xa lạ với tất cả những gì gọi là nghệ thuật. Và còn nhiều nhiều những câu chuyện kiểu như vậy, từ cách nói quen miệng nào là “phản cách mạng”, “ngụy” … cho đến cái “chủ nghĩa lý lịch” còn đeo dai dẳng cùng thói ưa thích tụng ca chế độ quá lời khiến mất đi bao nhiêu người tài để rồi thu nạp vào nhiều kẻ cơ hội.

“Người xây, kẻ phá”, vết thương khó lành, ít thuốc chữa, chỉ mới nhiều thuốc giảm đau thôi, vậy mà còn đi xát muối nữa sao ? Trở lại cách đây 60 năm khi Chính phủ đầu tiên của Nhà nước VNDCCH non trẻ ra đời, từ vị Chủ tịch Hồ Chí Minh cho tới nhiều bộ trưởng đều là “dân Tây học”, “Tây du”. Giờ đã có một chính quyền vững mạnh, ta lại không thấy yên tâm, để mà quá hiếm những trí thức được đào tạo kỹ lưỡng ở nước ngoài (kể cả dưới chế độ cũ) giữ trọng trách trong chính quyền.

Quả là gian nan trên con đường tìm lại với nhau của Dân tộc. Chợt nhớ về ngót nửa thiên niên kỷ trước, khi Chúa Nguyễn Hoàng làm cuộc Nam tiến, mang theo lời chỉ giáo của Trạng Trình “Hoành sơn nhất đái/Vạn đại dung thân“. Rồi ngâm nga mấy vần thơ Huỳnh Văn Nghệ “Từ độ mang gươm đi mở cõi/Trời Nam thương nhớ đất Thăng Long“. Thấy cảm khái cho cái nghĩa tình hòa quện Nam-Bắc, Trong-Ngoài.

Đảng, Nhà nước kêu gọi đại đoàn kết Dân tộc, nhưng để được “đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu” thì khó có thể chỉ chủ yếu bằng lời, mà phải mạnh mẽ hơn, ví thử bằng Luật (hay Pháp lệnh) về Hòa giải và Hòa hợp Dân tộc.


(Tạp chí Nhà Quản lý – số 35/2006:  Liệu nên có Luật Về hòa giải và hòa hợp Dân tộc?)

Posted in Bài của Ba Sàm, Chính trị, Chiến tranh VN, Gia đình/Xã hội | 4 Comments »

Thảm họa sập cầu Cần Thơ: Những cái lý để từ chức

Posted by adminbasam on 03/10/2007

Thảm họa sập cầu Cần Thơ

Những cái lý để từ chức

Trong cuộc sống hàng ngày, bất cứ nỗi đau nào của con người cũng rất cần được một sự xoa dịu an ủi nào đó. Có nhiều đối tượng cần có cử chỉ xoa dịu với những người có nỗi đau, nhưng tựu chung chỉ có hai loại: người trợ giúp và kẻ phải đền bù. “Trợ giúp” là từ phía những người vô can, tức là không mắc lỗi đối với nỗi đau đó. Còn “đền bù” là từ những kẻ liên can, mắc lỗi ít nhiều gây ra nỗi đau. Về hình thức, cũng có nhiều cách để trợ giúp và đền bù, nhưng chỉ dưới hai dạng: vật chấttinh thần. Trợ giúp hay đền bù về vật chất đều không khác nhau bao nhiêu (cả hình thức lẫn mức độ nhiều ít) gồm sức lực, tiền bạc, của cải, hay một phần cơ thể như hiến máu, tủy, nội tạng. Còn về tinh thần thì trợ giúp và đền bù lại khác hẳn nhau (cả hình thức lẫn mức độ). Trợ giúp là bằng tiếng nói, lời ca, vần thơ, câu chuyện … tường thuật, phân tích, an ủi, ca ngợi, động viên, và bằng hành động làm chứng trước công luận, tòa án. Còn đền bù là bằng lời nói hối lỗi, tự xỉ vả và hành động nhận lỗi từ xin chịu hình phạt bằng thôi công việc, từ chức, chịu kỷ luật,  bị trục xuất, nhận tội rồi đi tù, cho tới tự tử, hoặc chuộc lỗi là làm việc gì đó để hạn chế, bù đắp tổn thất. Một khi không tự giác đền bù thì sẽ không tránh khỏi búa rìu dư luận, cao hơn sẽ có biện pháp tổ chức, xử lý hành chính, hình sự, đây cũng chính là điểm khác nhau căn bản nữa giữa “trợ giúp” và “đền bù” – đó là ý thức tự giác.

Mỗi loại, mỗi dạng xoa dịu đều có những giá trị, ý nghĩa khác nhau.

Từ đó, ta thử nhìn lại thảm họa sập cầu Cần Thơ[1] vừa qua, gây nên nỗi đau ghê gớm không chỉ cho những gia đình có người thân bị nạn, mà cho tất cả những người dân Việt – trong, ngoài nước, cho cả ít nhất là những người không phải dân Việt nhưng có liên quan ít nhiều, như đang sống, làm việc ở Việt Nam, yêu quý người dân Việt Nam v.v.. Hai dạng xoa dịu – vật chất, tinh thần – chúng ta đều đã rõ trong mấy ngày qua, nhiều tỉ đồng, bao nhiêu thời gian, công sức và máu, những bài báo, thư điện, đoàn lãnh đạo, quần chúng thăm hỏi. Trong hai dạng đó có đủ hai loại – trợ giúp và đền bù ? Quả tình chúng ta mới chỉ thấy những người trợ giúp, là tất cả những con người, cơ quan, tổ chức “vô can” trong vụ này. Còn loại xoa dịu bằng đền bù từ những người “liên can” thì sao ? Đó chính là điều đáng bàn ở đây.

Lần đầu tiên sau 3 ngày cầu sập, ngày 29-9-2007 đã có cuộc họp báo[2]của chủ đầu tư-Bộ Giao Thông Vận tải và nhà thầu chính-liên danh TKN. Đây thực chất là những bên “liên can” cần phải có những cử chỉ đền bù để xoa dịu nỗi đau cho cả trăm triệu con người. Và họ đã làm gì ? Chủ tịch tập đoàn Taisei và những người đại diện cho các nhà thầu Nhật Bản đã gửi lời xin lỗi đến toàn thể nhân dân Việt Nam và hứa “chăm sóc tốt gia đình những người bị nạn và những người bị thương”. Bộ trưởng Bộ Giao thông Vận tải Hồ Nghĩa Dũng cũng gửi lời “xin lỗi tới toàn thể nhân dân, người bị nạn và gia đình”. Đó là một phần của sự đền bù bằng tinh thần. Còn cao hơn, như nói ở trên, bằng xin thôi công việc, từ chức, đi tù … thì chưa có. Bộ trưởng Dũng khi được hỏi về trách nhiệm thì ông nói “nhà thầu chính sẽ chịu trách nhiệm chính, chủ đầu tư là Bộ GTVT cũng có trách nhiệm về mặt quản lý nhà nước”; thậm chí ông còn phủ nhận là ngày 27-9 ông đã nói “trách nhiệm chính thuộc chủ đầu tư dự án”. Về khả năng xin từ chức, ông bảo “phải đợi đến sau khi điều tra, xác định nguyên nhân từ đâu và trách nhiệm của bộ trưởng đến đâu, từ đó chiếu theo quy định của pháp luật tôi sẽ xem xét đến việc có từ chức hay không”.

Đến đây nổi lên một điều quan trọng là trong hai đối tượng phải chịu trách nhiệm chính trong vụ sập cầu này, một – nhà thầu Nhật Bản – gần như sẽ phải chờ tới phán quyết của cơ quan pháp luật, còn một – chủ đầu tư, Bộ GTVT – lại không hẳn phải như vậy. Ông bộ trưởng Dũng nói việc ông có xem xét tới chuyện từ chức hay không còn phải chờ kết quả điều tra, nhưng ông lại quên chính điều ông nói ngay trước đó là Bộ GTVT của ông “cũng có trách nhiệm về mặt quản lý nhà nước”. Mặc dù ông đã cố làm nhẹ vấn đề bằng những từ ngữ dễ gây cho người đọc phẫn nộ về thái độ lẩn tránh trách nhiệm, nhưng ít ra cũng gợi nên cho bất cứ ai am hiểu có thể nhận ra rằng việc đi tù thì phải đợi tới kết quả điều tra, nhưng việc làm kiểm điểm, xin từ chức, chịu kỷ luật đảng v.v.. thì lại không cần phải đến vậy, đó chính là cái trách nhiệm về quản lý nhà nước mà ông nói. Cũng như trong câu hỏi của nhà báo, rằng ở các nước khác, khi xảy ra sự cố nghiêm trọng như vậy, bộ trưởng thường từ chức, họ đâu có phải như ông – đòi đợi có kết quả điều tra ? Ông cũng như họ, đều có cái trách nhiệm về quản lý nhà nước, một khi xảy ra sự cố nghiêm trọng thuộc phần hành mình quản lý, lẽ đương nhiên mình phải chịu trách nhiệm tức thì.

Có điều, ở đây ta cũng thử đi tìm sự cảm thông nhất định với ông Dũng, đó là từ việc cất nhắc cho tới từ chức của ông còn phụ thuộc vào “tổ chức”, vào sự sắp xếp của đảng, ông không dễ “tự ý” mà xin được. Vậy thì ông có thể “xin” được tự kiểm điểm, nhận hình thức kỷ luật nào đó trong trách nhiệm người cán bộ, đảng viên hay không ? Ông có rất nhiều “vũ khí” cho mình, ví như tinh thần “phê, tự phê” của người đảng viên chẳng hạn. Nhất là nếu như ông còn là bí thư hay phó bí thư Đảng đoàn, Ban cán sự cơ quan Bộ nữa.

Một lần nữa cảm thông với ông Dũng khi ông nói cần “chiếu theo quy định của pháp luật” để xét việc ông có xin từ chức hay không, ta thử lần tìm tới văn bản pháp luật liên quan. Đó là Pháp lệnh công chức 1998 (được sửa đổi năm 2000 và 2003)[3], thì chỉ có 6 hình thức kỷ luật (khiển trách, cảnh cáo, hạ bậc lương, hạ ngạch, cách chức, buộc thôi việc – Điều 39) chứ hoàn toàn không có hình thức “xin từ chức”. Điều này quá dễ hiểu vì đã là “xin” có nghĩa phải là “tự”, là tự giác. Liệu ông bộ trưởng GTVT có biết điều này ? Hay “pháp luật” mà ông nói ở đây là Luật Xây dựng, Luật Hình sự ? Dĩ nhiên hai bộ luật này (cùng kết quả điều tra) chỉ xác định trách nhiệm cụ thể, thường là gián tiếp, của ông trong thảm họa sập cầu Cần Thơ chứ không quy định việc ông có phải tự “xem xét đến việc có từ chức hay không”.

Thế nên thật rõ ràng rằng việc “xin từ chức” chính là một giải pháp nằm ngoài quy định của pháp luật, tuy nhiên nó lại gắn liền, nằm ngay sau những quy định về trách nhiệm quản lý nhà nước, của công tác tổ chức cán bộ, thái độ gương mẫu của người lãnh đạo, của phẩm chất người đảng viên, và nằm trong cái đạo lý của một con người bình thường, cao hơn thì ở cái tiết tháo của một “nhà quan” khi đối mặt với những đau đớn tột cùng của muôn người, không thể không tự nhận cho mình một hình phạt để tựa như sự đền bù cho những tổn thất mà mình phải gánh phần trách nhiệm chính. Ông có thể tham gia hiến máu cho những người bị thương, có thể nghẹn ngào khi đọc lời tạ lỗi, nhưng với cương vị một bộ trưởng “liên can”, từng đó thôi chưa đủ, chưa xứng, thậm chí dễ gây nghi ngại thành phản tác dụng cho đòi hỏi phải xoa dịu nỗi đau.

Có một cái lý đời thường nữa, là nếu người lãnh đạo thực sự nghiêm minh, có năng lực, ý thức trách nhiệm thì đương nhiên bộ máy của mình sẽ ít khả năng gây ra tổn thất lớn, còn một khi thực tế ngược lại (để xảy ra sự cố vừa qua) thì có nghĩa ông ta đã không đủ tiêu chuẩn cho vị trí của mình. Vẫn biết rằng ông rất dễ lại đổ cho “cơ chế”, thế nhưng cái “tập quán” này cũng không thể để tiếp tục “sống” dai dẳng; đơn giản là cũng nhờ “cơ chế” nên mới có bao nhiêu cái ơn mưa móc, để những con người không đủ tiêu chuẩn vẫn được cất nhắc lên những vị trí trọng yếu, vậy thì khi gây ra tổn thất, không thể quay ra đổ tại cho nó được. Càng cần thiết phải nghiêm khắc hơn khi mà ngành GTVT đã có quá nhiều những bê bối lớn nhất trong lịch sử nước nhà, từ vụ lật tàu E1[4] cho tới vụ PMU18[5] nhưng không hề có sự nhận lãnh trách nhiệm thỏa đáng của người lãnh đạo đầu ngành, chỉ thấy họ được “hạ cánh an toàn”. Thêm nữa, tổn thất trong vụ sập cầu này cũng quá lớn về tiền của, nhân mạng, lòng tin vào chính quyền, lợi ích kinh tế của đất nước, đời sống dân sinh của hàng triệu bà con nông dân đồng bằng sông Cửu Long, … đâu dễ tiếp tục lối tránh né đó mãi ?

Tới đây, liệu có cần thêm một câu hỏi rằng có phải đảng và Nhà nước Việt Nam vẫn đang phát động, chắc phảibằng hành động chứ không phải lời nói xuông (?), một đợt “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” kéo dài trong nhiều năm ? Và đây rõ là một thử thách khốc liệt cho chính những người lãnh đạo lãnh trọng trách phải đi đầu, làm gương trước dân trong đợt học tập này.

Đó là những cái lý giúp cho ông bộ trưởng GTVT không phải băn khoăn nhiều đến việc xin từ chức.

(Tạp chí Nhà Quản lý – số 52)

[1] VietnamNet 26/9/2007: VideoClip Vụ sập cầu ở Cần Thơ

[2] Báo Tuổi Trẻ, ngày 30-9-2007, Mọi việc hoàn hảo, trừ … thảm hoạ (!)

[3] Trang thông tin điện tử Văn phòng Quốc hội: http://www.vietlaw.gov.vn/LAWNET/index.html

Posted in Bài của Ba Sàm, Chính trị, Gia đình/Xã hội, Kinh tế Việt Nam, Đảng/Nhà nước | Leave a Comment »

Làm “nhà báo” trong vài phút

Posted by adminbasam on 13/09/2007

Làm “nhà báo” trong vài phút

(Hay một chút suy nghiệm về bệnh của trẻ con và tật ở người lớn)

 

Chiều cuối tuần trong không khí mát mẻ hiếm hoi của mùa hè Hà Nội, thế mà tôi lại phải chịu một cảm giác khó tả khi “được” mang danh nhà báo trong có mươi phút.

Ghé thăm anh bạn nhà báo, chưa kịp chuyện trò thì anh phải đi gấp gặp một người bạn có vẻ thân tình và có “cương vị” mới ở xa đến, tôi vui vẻ nhận lời đi cùng.

Người mà chúng tôi gặp quả thật đặc biệt, một thương gia quốc doanh thành đạt. Đoán vậy, vì thoáng nhìn bên ngoài mà tôi đã bị “choáng”. Phong thái đường bệ đầy thẩm quyền, cây bút MontBlank lấp ló trên túi ngực (loại bút “president” nổi tiếng giá xoàng nhất cũng vài trăm đô), cặp Samsonite da đen tuyền mịn màng, đồng hồ Rolex Thụy Sĩ, nhẫn kim cương to đùng lấp lánh, … đặc biệt là chiếc điện thoại di động hiệu Vertu khét tiếng nặng trĩu vàng khảm dày đặc trên từng phím bấm (tôi được hãnh diện biết nó, qua đọc báo, mới có mặt ở Việt Nam, giá chỉ … từ 5 tới 25 nghìn đô thôi). Sau khi nghe anh bạn vô tư “vu cáo” tôi cũng là “một cây bút sắc bén” (quá dễ tin vì cái vẻ còm nhom khổ sở của tôi), như muốn khẳng định thêm về mình, nhất là bản tính hào phóng, ông giám đốc rút một xệp tiền xỉa ngay ra mấy tờ, lịch thiệp xin lỗi tôi là không có phong bì để đựng. Quá sửng sốt, chưa kịp phản ứng thì anh bạn đã cầm lấy nắm tiền nhét ngay vào túi áo tôi, cười nói bả lả vỗ về.

Cho tới sáng nay, mấy tờ giấy bạc ấy vẫn được tôi đặt ngay ngắn trên bàn trong sự chiêm ngưỡng đặc biệt. Quả tình giờ tôi mới dám nhìn tới chúng – đúng một triệu đồng ! Tôi đâu có chút gì xứng để nhận chúng và nhận theo cái lối ấy nhỉ ? Vậy nên, không phải tôi suy tư về cái xuất xứ của chúng, mà là đang tìm cho chúng một đích đến thích hợp nhất !

Thế rồi sực nhớ tới lũ trẻ đang khốn khổ về chứng teo cơ delta mà mới sáng qua tôi gửi ít tiền quyên góp giúp đỡ qua đợt vận động của một tờ báo. Tại sao không giúp ông giám đốc hào phóng được vô tình cũng làm một cử chỉ nhân ái nhỉ ?

… Và chiều nay, trên đường từ tòa soạn báo nọ về, ghé bưu điện, tôi gửi cho ông giám đốc lá thư cảm ơn ông của báo về món tiền giúp các cháu nhỏ, không quên gửi luôn bài này cho anh bạn nhà báo để anh xét xem tôi liệu có chút gì cái “chất” nhà báo không.

Thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại thấy nhoi nhói trong tim khi nghĩ về cuộc sống, sao vẫn đầy dẫy hiểm nguy, trẻ thơ thì luôn phải đối mặt với bao căn bệnh hiểm nghèo, còn người lớn lại đang nhiễm ngày càng nhiều thứ tật xấu, nhất là cái tật không biết thế nào là tật và tật tưởng ai cũng bị tật như mình.

(Tạp chí Nhà Quản lý – số 36)

 

Bài đã đăng trên trang Ba Sàm 2007, nhưng bị tin tặc xâm nhập, xóa mất, nay đăng lại, nên không còn các phản hồi ban đầu của độc giả.

 

Posted in Bài của Ba Sàm, Báo chí, Gia đình/Xã hội | Leave a Comment »

 
%d bloggers like this: