BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

12.097. Có cách nào khác không?

Posted by adminbasam trên 24/03/2017

FB Vũ Thị Phương Anh

24-3-2017

Không lối thoát. Ảnh: internet

Buổi sáng đầu tiên rảnh rỗi trong hơn tuần lễ nay, “ở nhà một mình” khi mọi người đi học, đi làm, mới có thời gian đọc kỹ tin tức về VN trên fb.

Thì vẫn vậy thôi. Môi trường bị tàn phá đến không ai còn có thể nhận ra một đất nước vốn có thiên nhiên đẹp xinh lộng lẫy hiếm có dường ấy. Luật pháp bị chà đạp ngay bởi những người cầm quyền, và bị/được lách bởi bất cứ ai có khả năng lách. Giáo dục kém chất lượng, giả dối lan tràn, đạo đức bị xói mòn đến tận gốc. An toàn, an ninh hoàn toàn không được bảo đảm cho mỗi cá nhân.Cuộc sống bất an, lòng người ly tán. Có còn gì không, Việt Nam – đất nước con người?

Buồn thật là buồn. Nhưng chỉ buồn thì cũng chẳng thay đổi được gì. Rồi thì tôi và mọi người vẫn cứ sống trên mảnh đất đau thương ấy – cho đến khi có cách nào để thoát ra. Mà chắc chắn là đối với tuyệt đại đa số người Việt thì việc thoát ra khỏi VN là một điều không tưởng – có nghĩa là chúng ta cứ phải mãi sống chết với quê hương khốn khó này, dù muốn dù không.

Vậy phải làm sao đây? Chỉ còn một cách duy nhất: hãy cố gắng đến hết mức để cải thiện cuộc sống của chính mình và những người xung quanh – gần nhất là người thân trong gia đình, và những người đang cùng sinh sống, làm việc với mình tại cơ quan và tại địa phương. Thực ra, lời khuyên này có vẻ vô duyên vì chắc chắn là ai cũng đang làm điều đó mà không cần có ai khuyên nhủ. Nhưng điều quan trọng là: hãy làm điều đó một cách lương thiện nhất, hãy cố gắng sống đầy đủ những giá trị đạo đức căn bản của một con người, hoặc đạo đức của một tín đồ của bất kỳ đạo nào mà bạn đang theo (Phật giáo, Ấn giáo, Hồi giáo, Thiên chúa giáo vv). Miễn đó là sống THẬT, sống đầy đủ và chấp nhận hy sinh ít nhiều để bảo vệ niềm tin của mình, chứ không phải là nhân danh, giả trá để được những cái lợi nhỏ cho chính mình mà không nghĩ đến cái giá phải trả lâu dài cho con cháu, cho cộng đồng, cho dân tộc.

Còn nữa. Sẽ có người bảo, vì sao những kẻ đang làm ác để trục lợi cho cá nhân và để lại cái hại cho muôn người và muôn đời sau thì vẫn phây phây; vậy bây giờ chúng ta lại vẫn nai lưng ra làm để cải thiện cuộc sống trên đất nước này, tức là tiếp tục làm cho chúng hưởng đó sao? Well, điều ấy có thể đúng vào ngay lúc này, nhưng tôi tin, như mọi người dân Việt từ lâu vẫn tin, rằng “ông trời có mắt”. Rằng quả báo có thể đến rất gần chứ không phải đợi đến một vài thế hệ. Mà nếu không đến ngay thì cũng sẽ đến chẳng chóng thì chày. Không phải tự nhiên mà người Việt có câu “không ai giàu ba họ, không ai khó ba đời”. Đa số người Việt chúng ta đang rơi vào cảnh khốn khó; một thiểu số rất nhỏ thuộc các nhóm lợi ích thì đang lợi dụng đất nước để vơ vét và ăn trên đầu trên cổ chúng ta. Nhưng sẽ không quá 3 đời – tức 3 thế hệ – đâu, mà từ năm 1975 đến nay cũng gần 2 thế hệ rồi đó!

Buồn lắm, nhưng mà … có cách nào khác ngoài việc cắn răng chịu đựng, cắm đầu xuống để cày, nhưng sống lương thiện để ngẩng cao đầu nhìn cuộc đời ngạo nghễ, và tin vào một tương lai tốt đẹp hơn sẽ phải đến cho tất cả chúng ta, có phải không?

Just my two-cents worth rambling …

—–

PS: Tôi không ủng hộ bất kỳ một cách làm bạo động nào để đổi thay đất nước. Lấy oán báo oán, oán còn mãi…. Hơn ai hết, tôi tin rằng người Việt đã có quá đủ chiến tranh, và cũng quá đủ kinh nghiệm để cảnh giác với mọi cuộc cách mạng mang tính bạo động rồi.

3 phản hồi to “12.097. Có cách nào khác không?”

  1. […] Có cách nào khác không? […]

  2. […] 12.097. Có cách nào khác không? […]

  3. […] Có cách nào khác không? […]

Sorry, the comment form is closed at this time.

 
%d bloggers like this: