BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

10.033. Nhân kỷ niệm Mười năm ra đời tập san “Tổ Quốc”: GIAN NAN VÌ “TỔ QUỐC” (phần 2)

Posted by adminbasam on 16/09/2016

Chương 17: Hồi ký “Người Đội Số Phận”

Nguyễn Thanh Giang

16-9-2016

Tiếp theo phần 1

Càng khổ tâm hơn khi không chỉ các lực lượng chuyên chính vô sản truy sát mà ngay một số anh em trong phong trào dân chủ cũng dè bỉu. Kết quả là trong nước thì ông Đặng Văn Việt quay lưng lại, ngoài nước thì ông Nguyễn Minh Cần đòi chia tay. Tâm trạng hoang mang buồn nản của tôi từng được giãi bầy qua bức thư sau đây:

TÂM TƯ NGUYỄN THANH GIANG QUA MỘT BỨC THƯ

Thân gửi anh Trần Ngọc Sơn – Paris

Cảm ơn anh đã chuyển thư của anh Nguyễn Minh Cần cho tôi để khẳng định quyết định rời khỏi Hội đồng Cố vấn tập san Tổ Quốc của anh Nguyễn Minh Cần:

“Gửi Hội đồng Cố Vấn và Ban Biên Tập tập san Tổ Quốc

Chào các anh chị,

Xin báo để các anh chị biết là tôi quyết định rút tên tôi khỏi Hội đồng Cố vấn của tập san Tổ Quốc kể từ số 23 sắp tới.

08.08.2007

Nguyễn Minh Cần”

 Quyết định này của anh Cần vừa không hay cho báo Tổ Quốc, vừa bất lợi cho phong trào dân chủ (tôi tạm dùng chữ PTDC này khi nói về những hoạt động dân chủ ở bề nổi).

“Của tin còn một chút này …”. Trong khi do bị đàn áp nặng nề làm cho người ta thấy phong trào dân chủ như đã tan tác thì sự tồn tại của tập san Tổ Quốc đang là một trong những đốm lửa nhỏ thắp lại niềm tin đâu đó. Gần một năm qua, tập san Tổ Quốc đã dần dần thâm nhập được vào suy tư của đất nước và đang trở thành nỗi trông đợi của khá nhiều người. Đến nỗi, có lúc vì mệt mỏi, tôi đã định thôi không làm nữa thì khi tham khảo ý kiến, có những vị khả kính hoặc đã tha thiết động viên khích lệ tôi (trong đó có anh Nguyễn Minh Cần), hoặc lên án tôi cầu an. Tôi như người không lầm lỡ nhưng đã chót sa chân vào PTDC. Ở phần chót bài “Đối thoại bất đắc dĩ” tôi đã trình bày rằng cho đến bây giờ, về phận cá nhân, tôi không trông chờ gì ở thành quả của PTDC cả.

Tôi sức tàn lực kiệt rồi nên cũng đã muốn “về hưu” ngay cả với công cuộc này. “Thế sự du du nại lão hà”. Trời thì đã “Nắng chia nửa bãi. Chiều rồi”. Mà …, “Tuổi già giọt lệ như sương. Hơi đâu ép lấy hai hàng chứa chan”!

Nhưng, tôi vẫn lại cứ bị dằn vật mãi, không chỉ do lương tâm bản thân, mà còn do những lời trách cứ từ đâu đó.

Một số trí thức và lão thành đã nhận định cùng tôi: Sở dĩ “Tổ Quốc” tồn tại đã gần một năm và ngày càng được đón nhận vì bảo đảm được hai tiêu chí: thái độ ôn hòa và chất lượng trí tuệ. Hai yếu tố này làm cho một mặt, chính quyền chưa nổi nộ khí xung thiên quyết tâm đàn áp, mặt khác chưa dám đàn áp vì có sự bảo vệ của dư luận quảng đại và cũng vì có sự nể trọng tự chính trong lòng họ.

Vậy mà, lẽ nào tập san Tổ Quốc sẽ chết chăng? Lẽ nào “Của tin còn một chút này. Chẳng cầm cho vững lại giày cho tan”? Mỉa mai là, nếu vậy thì Tập san Tổ Quốc chết không phải vì bị chính quyền đàn áp mà do sự phá hoại hiểm độc của một số phần tử trong PTDC ở trong và ngoài nước!  

Ngoài những người thân trong gia đình, họ hàng và một ít bạn bè thời thơ ấu, khi quan hệ với ai, tôi đều chủ yếu vì công việc. Lấy công việc để chọn người quan hệ.

Khi có dự định ra tập san Tổ Quốc, tôi đã liên hệ để đặt vấn đề hợp tác với một vài người mà không thành chuyện. Chỉ anh Nguyễn Gia Kiểng rất nhiệt tình và hứa tạo mọi điều kiện cho tôi thực hiện dự định. Cũng như đối với khá nhiều người khác ở trong và ngoài nước, tôi quý trọng Nguyễn Gia Kiểng. Về tầm trí tuệ và lòng nhiệt thành, tôi đánh giá Nguyễn Gia Kiểng rất cao. Tuy nhiên, tôi cho rằng anh ấy chỉ có tư chất một người làm khoa học chính trị. Mặc dù trước đây anh ấy đã làm đến thứ trưởng Bộ Kinh tế hay Cố vấn Kinh tế Chính phủ gì đấy, tôi vẫn không thấy được tài năng thực hành tổ chức chính trị vì khả năng tập hợp của anh ấy không cao.

Tôi quan hệ với anh Nguyễn Gia Kiểng đã khá lâu nhưng cho đến nay tôi vẫn không hề là thành viên của Tập hợp Dân chủ Đa nguyên mà cũng chưa chủ động và thực sự tham gia bất cứ tổ chức chính trị nào ở trong hay ngoài nước.

Tập san Tổ Quốc không phải là cơ quan ngôn luận của Tập hợp Dân chủ Đa nguyên. Càng không phải là chi nhánh của tờ Thông Luận.

Tập san Tổ Quốc do tôi chủ trương và nhờ sự giúp đỡ của nhiều anh em trong nước và ở nước ngoài, đặc biệt là của một số anh em trong Tập hợp Dân chủ Đa nguyên nên đã may mắn khởi sự được và tồn tại được cho đến ngày nay. Rồi đây, khi điều kiện cho phép tôi sẽ xin được xiển dương cụ thể và bầy tỏ lòng biết ơn những con người tài năng và nghĩa khí này.

Tôi là người quyết định những vấn đề cơ bản của Tổ Quốc: ra tuyên ngôn, vạch đường hướng, chọn nhân sự, duyệt nội dung để cho phép phát hành từng số báo…Tuy nhiên, liên kết của chúng tôi không chỉ là liên kết mở mà còn lỏng lẻo. Tôi không có quyền hành, không có tài chính … Mọi người cộng sự với tôi chẳng qua chỉ vì cùng mục tiêu đấu tranh dân chủ hóa đất nước, gần gụi nhau về nhận thức, tương đồng, tương kính nhau …

Vì tinh thần dân chủ đa nguyên, vì phải nương nhẹ trước một liên minh lỏng lẻo, vì sự nể nang …; nói chung tôi phải nhân nhượng đôi khi hơi nhiều. Tuy nhiên, hẳn là mọi người đoán định được rằng tôi sẽ không ngần ngại từ bỏ nếu tờ báo này vuột khỏi tầm kiểm soát của tôi. Dẫu sao, tôi cho rằng một bài báo của bất cứ ai, kể cả ký tên Nguyễn Gia Kiểng hay Nguyễn Thanh Giang đều không phải là tuyên ngôn chính trị của tập san Tổ Quốc.

Trong bài phát biểu của tôi tại Hội thảo AFVE tôi đã nêu một dự phóng: “Hình như thời cơ lớn đang đến. Sự chống phá điên cuồng của các thế lực bảo thủ, lạc hậu được các “đồng chí” bên ngoài chỉ đạo đang kích động sự phản công không đặng đừng của các lực lượng tiến bộ xã hội cả trong quảng đại lẫn trong giới lãnh đạo Nhà nước, Quốc hội và trong đầu não đảng CSVN có sức yểm trợ mạnh mẽ của nhân loại tiến bộ, đặc biệt là của chính giới Hoa Kỳ và bà con Việt Nam ở nước ngoài. Cuộc đấu tranh lần này càng quyết liệt càng hứa hẹn một tương lai mới tốt đẹp cho Việt Nam không còn xa nữa”.

Cái thời cơ lớn đang đến để “Lịch sử cơ hồ sang trang” đối với đất nước ta có được ấy nhờ một phần ở sức đóng góp to lớn của PTDC gần đây, mà tiền thân của nó là những “Nhân văn Giai phẩm”, “Xét lại chống Đảng” …

PTDC đã góp phần thiêng liêng, đặt con tầu đất nước vào đường ray dân chủ, khởi động nó và làm động lực đẩy con tầu tiến tới với vận tốc ngày càng lớn. Vinh quang thuộc về họ, về những “lãnh tụ dân chủ”, “chiến sỹ dân chủ” trong PTDCVN.

PTDC có còn tiếp tục đóng được vai trò động lực làm tăng vận tốc của con tầu không? Điều này phụ thuộc vào chính lương tâm của các “lãnh tụ dân chủ”, các “chiến sỹ dân chủ”. Nếu chúng ta không đồng sức đồng lòng được để tiến tới hình thành một khối hợp nhất hùng mạnh mà vì chủ quan, độc tài, độc đoán, vì ganh ghét tỵ hiềm chăm chăm đả kích nhau, đánh phá, tiêu diệt nhau thì không những chúng ta không thể là những phần tử có ích mà còn là những tội đồ của đất nước, của dân tộc.

Nếu không cần vỗ về, mơn trớn, dám nhìn thẳng vào sự thật thì phải nói rõ rằng có những “lãnh tu dân chủ”, “chiến sỹ dân chủ” cũng độc tài, độc đoán không kém lãnh tụ cộng sản. Đáng buồn là, đôi khi chỉ vì độc đoán, vì tỵ hiềm ganh ghét, họ bỏ cả mục tiêu chính, quay lại dốc toàn tinh lực săm soi, triệt hạ lẫn nhau!

Tôi đau lòng cứ phải thấy mãi khá nhiều hiện tượng quái gở. Đứng trước một công việc, người ta không xét xem công việc ấy đúng hay sai, có lợi cho xã hội hay không để tham gia hay ủng hộ mà trước hết là xét xem việc ấy do ai chủ trương, việc ấy liên quan đến ai để nghĩ xem có cần đánh phá không.   

Chưa đồng ý nhau, chưa thuyết phục đựoc nhau, chưa bằng lòng nhau thì cùng lắm chỉ nên bất hợp tác chứ sao lại dè bỉu, châm trích, đánh phá, thậm chí dùng thủ đoạn tàn ác để triệt hạ nhau? Lực lương của PTDC còn mong manh lắm, những người dám dấn thân vùa đáng quý trọng, tôn vinh, vừa đáng thương cảm. Họ như lá mùa thu, như sao buổi sớm, nhiều khi rất đơn độc. Sao ta không biết “nâng ngọn đèn, che ngọn gió, vun mầm chồi, trút nắng vàng” vào đó?

Ông Lê Hồng Hà ước định khả năng “tự vỡ” của ĐCSVN. Còn PTDCVN thì phải chăng đang “tự phá”?

Có người hình dung PTDC chỉ là phần nổi của khối băng dân chủ Việt Nam. PTDC dũng mãnh đương đầu hay rã rời tan tác thì cũng chỉ là ở cái phần biểu kiến của khối băng dân chủ Việt Nam. Dẫu sao, phần nổi này đã từng thực thi sứ mệnh thiêng liêng, vừa tiên phong anh hùng, làm rạng danh khối băng dân chủ, vừa góp phần bành trướng khối băng cả phần nổi lẫn phần chìm. Ngày nay phần chìm đang phát triển mạnh cả về khối lượng và chất lượng. Liệu phần nổi có còn nỗ lực vươn lên đảm nhiệm được sứ mệnh đầu não, sứ mệnh tiên phong không?

Tập san Tổ Quốc chia tay anh Nguyễn Minh Cần đầy nuối tiếc, nhưng nghĩ rằng anh vẫn cầu mong cho “Tổ Quốc” ngày càng vững mạnh. Cầu mong rằng tất cả chúng ta hãy nghiêm chỉnh tự vấn để sống có lương tâm và biết khích lệ nhau nghiêm khắc nhìn nhận tình hình để chấn chỉnh đội ngũ đặng không bị chê trách, đặng thoát khỏi nguy cơ bị con tàu dân chủ đất nước bỏ rơi mà tiếp tục làm được động lực đẩy nó tiến tới với vận tốc cao hơn .

Không phải chỉ bản thân PTDC mà chính là Tổ Quốc đang kêu gọi chúng ta.

                                                                                  Hà Nội ngày 14 tháng 8 năm 2007

*

May sao, cúng có nhiều người thương yêu, đùm bọc, luật sư Trần Lâm, nguyên thẩm phán Tòa án Nhân dân Tối cao, viết:

HÀI KỊCH “ĂN CHẶN ĐÔ LA” VÀ KHÚC BI TRÁNG “CHUYỆN BA NHÀ”

1. Một vụ việc được mở màn – Báo Đất Việt ngày 6-12-2008 đưa tin ngày 5-12-2008 Tổng cục An ninh cho biết sắp khởi tố vụ án “Tuyên truyền chống Nhà nước xã hội chủ nghĩa” Cùng ngày 6-12, nhiều tờ báo của Đảng đồng loạt đưa tin liên quan đến vụ việc này. Một chiến dịch truyền thông tuồng như đã mở màn. Không biết có còn tiếp tục hay hô to một tiếng rồi im bặt?  Đọc qua một lượt các tờ báo này thì lại thấy đề cập đến vụ án đã nêu chỉ rất sơ lược trong khi xóay vào ông Thanh Giang, một nhân vật nổi trội trong cái gọi là “phong trào dân chủ ”. Nội dung những cáo buộc có thể tóm lược: Ông Thanh Giang làm tờ Tổ Quốc để làm tiền nước ngoài; ông Thanh Giang khi trung chuyển đô-la từ nước ngoài có ăn bớt của anh em; ông Thanh Giang cấp tiền cho các nhóm của ông ở các tỉnh… Các báo không nói gì về mối liên quan trực tiếp của ông Giang với vụ việc các nhóm treo băng, biển ở các nơi. Theo các bài viết của nhiều người, cả của ông Thanh Giang, thì ông bị khám nhà, tịch thu tài liệu, bị Công an thẩm vấn nhiều ngày… Mọi chủ trương biện pháp của cơ quan chức năng đều rất kín, sự việc lại mới mở màn, mọi người chỉ có thể tìm hiểu dần dần. Lúc này, nếu có thể làm được thì cũng chỉ là tìm hiểu và suy đoán. Với tấm lòng ngay thẳng và vì lợi ích chung, hãy cùng nhau lên tiếng về vụ việc này.  

2. Trò chuyện với ông Thanh Giang- Ông hỏi tôi: Sự việc sẽ đi đến đâu?

Tôi trả lời: Người ta gọi ông là “đội lốt dân chủ” nghĩa là “phản động giả”. Nhiều người được gọi là dân chủ thực, phản động thực, nguời ta còn chưa động đến kia mà. Người ta bảo ông ăn chặn đô-la nhưng người gửi, người nhận không ai tố cáo ông thì Nhà nước can thiệp theo lối nào. Còn chưa ai nghĩ đến việc ông bỏ tiền nhà hay quyên góp để nuôi phong trào phản động đâu …Cho nên ông chuẩn bị ra tòa, e là một việc thừa. Nếu ông chưa tin thì cũng hãy cứ nên yên tâm mà quan sát đã.

Ông hỏi tôi: Họ có cấm tờ “Tổ Quốc” không?

Tôi trả lời: Khả năng cấm không nhiều, tập san Tổ Quốc tồn tại đến 54 số, hơn hai năm, như vợ chồng cưới chui, đã sinh con đẻ cháu, lôi chuyện cũ ra làm gì? Cấm tờ này thì phải cấm 3, 4 tờ báo khác, việc nhỏ thành việc to. Là tờ báo mạng, có khi luật pháp đối xử khác với báo in. Xử sai phạm đường lối ư? Về nội dung thì báo không kích động, không chia rẽ, không có tin thất thiệt…không vi phạm luật hình sự, có chăng vi phạm hành chính ở chỗ nó không có phép. Hơn nữa, xử một ấn phẩm phải đi sâu từng câu, từng chữ để tìm sai phạm…rồi còn phải bình luận tranh cãi. Có thể trước đã lờ đi thì nay nên “đánh chữ đại xá”. Và đã biết đâu: “Tổ Quốc” còn có thể được lợi dụng để làm cái “hạt đẹp” trang trí cho cái bộ mặt toàn trị bớt “mặt sắt đen sì” và như vậy may chăng dễ coi hơn chút xíu …

Ông lại hỏi tôi: Thế sao lại có việc lôi thôi vừa rồi?

Tôi trả lời: Ông không xưng hùng xưng bá nhưng lúc nào cũng hành động như một người đấu tranh dân chủ hàng đầu ở Việt Nam. Người ta làm việc gì ông cũng thọc, cũng khía, chê bai, trách cứ, răn dạy,…Ông phê phán, chỉ trích đích danh cả những người “vĩ đại”. Người ta không thể không điên tiết lên mà ra tay “cho ông một bài học”. Họ muốn đánh ông theo cái bài bản của người Tàu: “đánh một trận, thiên hạ sẽ ổn định”. Tôi rào đón: Đây là đoán định, có thể đúng, có thể sai. Ông vui vẻ tỏ ra độ lượng với tôi.

3. Ông Thanh Giang với tờ Tổ Quốc và đồng đô-la. Các báo nói ông Giang nhận 125 triệu đồng để làm tờ Tổ Quốc, có bớt xén. Có hai người tôi gặp, họ cười ngất và chê các báo “nói sai”. Họ nói: Ra đến 54 số rồi thì tiền tỷ chưa chắc đã đủ. Ông Giang có biển thủ được tất cả thì cũng chỉ mua được 5m2 đất chứ mấy (ý họ muốn so sánh với các quan tham của Đảng)…Kinh nghiệm bản thân: Tôi viết quyển sách nhỏ, in mấy lần, vài ba trăm quyển đã mất 6-7 triệu. Sách ông Giang viết, in gấp 5-6 lần tôi. RFA đưa tin: Ông Phạm Hồng Đức đi từ nhà ông Giang ra, mang theo 100 tờ Tổ Quốc đưa về Nghệ An bị Công an bắt. Việc này nhờ Công an xác minh. Cũng có thể giả định, nếu đúng thì 100 tờ Tổ Quốc tính ra đã gần 800 ngàn đồng còn gì. Báo Công an Nhân dân liệt kê một danh sách gồm nhiều nhà báo, có người đã cầm bút đến 50, 60 năm, nhiều người có tên tuổi, hiện nay có người nghèo nhưng chưa ai sắp chết đói…Thế mà báo viết rằng mỗi người được chia vài trăm ngàn đồng (!). Tôi được nêu tên trên cùng. Tôi vừa buồn cười vừa giận người viết quá non kém và bừa bãi. Chỉ riêng bài báo tôi đang viết đây, đi lại chi tiêu 3-4 trăm ngàn vẫn chưa xong. Chuyện tiền nong như vậy nghe kỳ quái lắm, không hiểu nổi, không tin được. Đành phải giải đoán thế này: Cuộc đánh gồm khám nhà, thẩm vấn, gây chuyện, chẳng qua mục đích là để hăm dọa, khủng bố, “hãm phanh“ ông Giang. Khi khám nhà bỗng chộp được một số giấy tờ về tiền nong, cách đánh được điều chỉnh: “Đội lốt Dân Chủ – Ăn chặn đô la”. Tiền bạc vốn là cái chỗ chết của các chính khách. Bao nhiêu Tổng thống, Thủ tướng đều bị lột áo, vô khám vì đồng tiền. Chuyển hướng kịp thời, mũi nhọn tấn công cần thay đổi, và hý hửng rằng phen này Giang tan xác là cái chắc. Tiếc thay khi đếm từng tờ, cộng từng món, thì số tiền ít quá. Đáng lẽ phải trở lại cách cũ thì thoát, nhưng bảo thủ thành ra như một đạo quân xuất kích mà hết lương khô, hết đạn … Thế rồi lấy lời văn thay cho con số, gây thêm “ép phê” bằng cách nửa mở, nửa úp ….. Thật là dở khóc, dở mếu! Tiến lên không được, rút lui không xong, khạc chẳng ra, nuốt chẳng vào. Bây giờ, lờ đi im tịt, có khi là lối thoát duy nhất cho mà xem, như chưa đánh đã thua. Giá cứ theo đúng nghề nghiệp: đưa các sự việc, khêu gợi sự chú ý của mọi người và chờ sau phiên tòa sẽ kết luận,…thì hay biết mấy!

4. Ông Thanh Giang với việc trung chuyển đô-la – Ông Giang nhận tiền nước ngoài về rồi giao cho anh em. Các báo ghi bao nhiêu vụ việc, bao nhiêu số tiền, …. Các liệt kê này tuy vô nghĩa nhưng rất nguy hiểm. Nó gây ra nhận xét lệch lạc: Ông Giang nhận nhiều tiền lắm …. nhiều thì xoay sở được là cái chắc!

Đáng lý phải chia ra các khoản: Tiền do bên ngoài cung cấp chi tiêu cho việc chống phá; Tiền cứu trợ cho những người đấu tranh; Tiền các cá nhân được giải thưởng … Việc này làm rõ rất khó, nhưng nguyên tắc phải thế … chưa làm được khoản nào thì phải để lại. Hơn thế nữa, còn phải phân định ra: khoản nào Nhà nước can thiệp, khoản nào của dân thì dân phải đứng ra kiện cáo … Và, trên hết tìm tội phạm hình sự: Chiếm đoạt tài sản người khác, chống phá Nhà nước … Liệt kê cái khoản tiền trung chuyển, chỉ là một việc làm vô nghĩa về mặt pháp lý, có thể chỉ để gây dư luận, gây nghi ngờ, thương tổn danh dự công dân bằng cái cách vu cáo mập mờ. Có một vài người xem xét, suy nghĩ về việc này, không ai thấy dấu hiệu bớt xén, chiếm đoạt … Chỉ có thể nghĩ rằng là ông Giang làm việc trung chuyển đồng đô la vì ông có điều kiện, ông muốn giúp mọi người, ông muốn làm tốt cho cái điều mà ông ưa thích. Cái mặt trái mà chúng tôi nghĩ tới, cần phải xem xét thêm, chưa thể kết luận: Phải chăng ông Giang cũng muốn khẳng định vai trò của mình trong cái mà ta gọi là “Phong trào Dân Chủ ” bằng cách chi phối đồng tiền, tức là nắm cái dạ dày của phong trào.

5. Tờ Tổ Quốc với cộng đồng –Trong cái sôi sục hiện nay người ta nói nhiều đến tờ Tổ Quốc. Nghĩ nên có đôi dòng về tờ báo. Thế là tờ báo Tổ Quốc đã tồn tại hai năm bốn tháng, với 54 số, không một số lỡ hẹn, 32 trang khổ A4. Đánh giá một tờ báo ai cũng nghĩ đến người chủ xướng, đội ngũ các cây viết. Người có kinh nghiệm thì chỉ đọc, suy ngẫm và đánh giá từng bài, từng mục để có cái đánh giá chung. Số người đọc tăng, biểu hiện bằng số người săn đón, nhiều người tự in thêm,… Có người nói: Nếu ta tách các phần của “Tổ Quốc” theo từng chủ đề lớn: đối ngoại, chống tham nhũng, cải tạo nhận thức xã hội, vấn đề biên giới, hải đảo … sẽ thấy chúng khá sôi động vào các vấn đề lớn của đất nước; đã có cái gì bổ ích cho người đọc … Các cá nhân nổi tiếng đã có nhiều người góp ý cho chúng tôi, phê phán chúng tôi, chúng tôi coi đó là phần thưởng cao nhất …. Thôi ! Ai muốn gọi tờ báo Tổ Quốc là tờ báo chui, tờ báo lậu, tờ báo phản động chúng tôi cũng đành chịu . Chỉ xui nên tìm đọc để thấy nó tỉnh thức như thế nào. Hơn 50 năm trước đây Cộng hoà Dân chủ Đức xem xét việc kết nạp ông Trần Huy Liệu vào Viện Hàn lâm … đã cử sang hai nhóm chuyên gia đọc hết các bài báo từ hồi Pháp thuộc của ông Liệu. Họ đã kết luận: Ông Liệu không viết bài báo nào vì “cảo phí” (từ cũ chỉ nhuận bút), vì bản thân, mà tất cả cho cộng đồng. Chúng tôi đang cố noi theo con đường của ông. Đấy, báo chí cộng sản thời cha ông chúng ta như thế. Tập san Tổ Quốc có tính chống đối không? Có phản động không? Chưa thấy có ai, có tổ chức nào làm việc xem xét này và viện dẫn một cách nghiêm túc. Không đọc nó nghiêm túc mà phê phán nó, quy chụp nó thì khác nào “đấm bốc” trong đêm. Thật là vung mạng! Còn tiền nong, nếu không bị phanh phui, có lẽ cái nghi ngờ còn dai dẳng. Ai cũng cho rằng tờ tập san Tổ Quốc gặp nạn, ai ngờ trong cái rủi lại có cái may to lớn. Mặc dù tự biết còn nhiều thiếu sót, nhưng qua đây, chúng tôi có thể hoàn toàn bác bỏ hai cáo buộc vô lối: Làm tập san Tổ Quốc để làm tiền, làm tập san Tổ Quốc để chống phá.

6. Đọc lại một bài báo – Ngày 6-12-2008, nhiều báo đều đưa tin về vụ việc này. Na ná như nhau cả thôi. Một tiếng động ban đầu gây tiếng vang, tiếng vang cứ thế rền rĩ kéo dài … Muốn tìm hiểu thì phải xem xét tíếng động ban đầu. Chúng ta chỉ cần xét bài của báo Công an Nhân dân. Cái tít của bài báo: “Nguyễn Thanh Giang – một tay sai của tổ chức Việt Tân, đội lốt dân chủ, ăn chặn đô-la”. Cái tít mắc sai phạm: Bảo ông Giang là Việt Tân. Nhưng Việt Tân là ai ? Ông Giang là Việt Tân ư, lấy gì làm căn cứ? Bảo rằng thế là đánh đố người đọc, kết luận bừa, vu khống… có đúng không? Thế rồi bài báo nói về các hành vi của ông Giang: Làm tờ báo, làm các buổi tiếp tân, gửi tiền cho người này người nọ, bớt xén đến mức bị chất vấn ông Giang phải cười trừ, xí xoá… Bài báo lại nói tiếp việc ông Giang nhận trung chuyển tiền từ nước ngoài cho một số người, rồi cái số tiền lớn đối với đời sống hiện nay, lại mô tả cả những người nhận tiền phải viết biên nhận tỷ mỷ ra sao … Ngôn ngữ tư pháp chỉ có thế nói: Số tiền là bao nhiêu? thủ đoạn chiếm đoạt ra sao? thực đã chiếm đoạt là bao nhiêu? trong vụ việc, tổng hợp là bao nhiêu? Công an nhân dân dùng các sự việc, mang các việc này gắn việc kia … mô tả cái hình thức của vụ việc chỉ là một cách tung tin thất thiệt, và rõ ràng là vu khống – một hành vi phạm pháp. Lắt léo hơn, bài báo lại dẫn lời khai của bị can trong một vụ án khác, lời khai nói rằng có nhiều người “Dân chủ cuội” chuyên lừa tiền … Thế là đưa việc nhận xét chung làm nhận xét riêng vụ việc của ông Giang, mang cái khái quát giành cho cái đặc định, mang «râu ông nọ cắm cằm bà kia» …. Cũng lại là một hành vi vu khống lập lờ. Tóm lại, bài báo trên mô tả một vụ việc chiếm đoạt mà chỉ bằng lời văn, không có con số. Buồn thay, báo chí mà chỉ biết áp bức người đọc, bắt phải nghe, không nghe không được. Người viết vì thế muốn viết gì thì viết, bất chấp sự thật, bất chấp lẽ phải, luật pháp. Báo chí của ta giống người sáng bia, chiều rượu, kèm thuốc lá và không quên ma túy và karaoke, đang chết từng ngày. Việc thông báo trước khi xét xử có mục đích tạo dư luận, để nhân dân tham gia, để việc xét xử được công minh, thành một bài học cho toàn dân. Ta lại đưa ra vụ việc như đã xét xử xong, vậy là điều tra ra sao, xét xử như vậy. Tiếc thay việc điều tra lại cũng nhiều sai phạm…Oan sai là thế…! Thực tế kiểu này báo chí thì như tay mình tát má mình. Xét xử thì như gậy của mình đập lưng mình.

*

* Tiến sỹ Hà Sỹ Phu tặng đôi câu đối:

Tặng ông chủ nhiệm Tập san Tổ Quốc, tác giả “Suy tư và Ước vọng”

Tổ quốc vẫn Suy tư: đất Việt dân không nô lệ mãi 

Nhân dân còn Ước vọng: trời Nam quan hết đế vương thôi

*             

* Nhà văn Trần Khải Thanh Thủy:

“KHO BÁU” THANH GIANG

Tình cờ đọc bài “Hài kịch của ông Nguyễn Thanh Giang” của một người ký tên “Lão già lắm chuyện” tôi nhận ra: Lại một kẻ ác tâm đánh vào người đứng đầu ngôi nhà dân chủ Việt Nam là tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang.

Ngày ông Giang bị công an kéo hơn 3 chục tên vào nhà lục soát là ngày tôi không thể quên vì đó là 26-11-2008, sinh nhật tôi. Đang vui vẻ với anh chị em trên Palktalk thì tôi nhận liền 4 tin nhắn của ông, tin nọ cách tin kia chỉ vài phút. Nội dung:

 “Đến nhà chú gấp”

 Rồi:

 “Chú cần gặp cháu”

Lại:

“Đến ngay lập tức”

Những điệp từ: “Gấp, nhanh” lặp đi lặp lại, làm tôi không thể nào ngồi yên. Trong khi không có xe máy, tôi phải bắt hai chặng xe buýt rồi từ bến xe buýt lại đi tiếp xe ôm để đến nhà ông. Ngồi sau xe, tôi thót tim, rụng rời, lạc giọng khi nhận được tin cấp báo của anh Đỗ Duy Thông (Hà Tây): Em ơi, Bác Thanh Giang mất rồi!

Tin dữ làm tôi suy sụp, toàn thân nhão ra như bùn. Lẽ nào vì ông mệt nặng, nên mới khẩn khoản gọi tôi đến để dặn dò, trăn trối điều gì? Lẽ nào ngày sinh lần thứ 48 của tôi lại là ngày giỗ đầu của ông? Lẽ nào ngôi nhà dân chủ Việt Nam vĩnh viễn mất đi một con người đầy quả cảm, nhiệt huyết? Ngồi sau xe, nước mắt tôi giàn giụa, khiến cậu xe ôm phải gặng hỏi mãi:

– Đi tiếp như thế nào chị?

Trấn tĩnh lắm, tôi mới bảo cậu ta dừng lại trước cửa ngôi nhà quen thuộc. Vừa kịp gặp bà Tuyết Mai, vợ ông, tất tưởi đi ra, tôi túm vội áo bà, khi cánh cửả còn chưa kịp mở hết, hỏi giật giọng:

– Chú đâu cô? Chú có làm sao không?

Nhìn bộ dạng ngớ ngẩn của tôi, chắc bà ngạc nhiên lắm, bà khẽ gỡ tay tôi ra khỏi tay áo bà, nhẹ nhàng trả lời:

– À qua rồi, cháu vào đi, chú đang đợi đấy!

Tôi thở hắt ra một tiếng, khi thấy bóng ông đang lúi húi bên chậu cảnh cuối góc sân. Bình thường ghét ai, tôi vẫn hay đùa “cái dáng đẹp nhất của họ là …nhìn từ phía sau lưng”, nhưng lần này, thú thật, cái dáng của ông dù nhìn từ phía sau lưng cũng vô cùng đẹp đẽ, thân thương, đúng với nghĩa của từ này, vì tôi biết rõ ông vẫn còn sống, rất ung dung, tự tại. Ông không hề mất như tin dữ mà anh Đỗ Duy Thông vừa loan báo và còn khẳng định chắc như đinh đóng cột:

– Đúng mà, anh nghe từ anh Vi Đức Hồi- Lạng Sơn, lại vừa hỏi Nguyễn Phương Anh Hà Nội nữa, cả hai đều bảo vừa nhận tin dữ: “Bác Thanh Giang bị  mất”

Không kịp bước chân vào nhà, ngay lập tức tôi bấm điện thoại lại cho anh Thông, yêu cầu anh phải cải chính ngay tin thất thiệt này. Còn ông, nét mặt không hề tỏ ra bối rối, ngạc nhiên mà chỉ lặng lẽ xác nhận: “Chắc nghe qua điện thoại nên lầm, chú Thanh Giang bị bắt thành chú Thanh Giang bị … mất”

Ngồi lại hơn hai tiếng đồng hồ, ông cho tôi xem biên bản khám xét hành chính và kể lại mọi chuyện dữ vừa xảy ra, đúng như những gì ông đã nói trên đài RFA, Việt Nam Exodus…ông bị chúng lục tung từ bàn thờ tầng 4 xuống tận tầng 1, mọi dấu ấn còn lưu giữ trên khuôn mặt của con bé giúp việc cũng như bà Tuyết Mai – vợ ông. Chỉ có điều, với bản tính cao thượng, lại là người hiểu rõ vấn đề, ông không thèm chấp cái gọi là công cụ, tay sai của đảng, chúng nó chỉ là bọn thừa hành, tép riu, chúng làm vì đồng lương khốn khổ để bơm đủ dung tích dạ dày 1200 cm3 và vợ con chúng nó. Cái khốn nạn, cái đáng phỉ nhổ, lên án là cái chính thể cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam này, những kẻ đã nhân danh luật pháp, nhân danh an ninh quốc gia để tràn vào khám nhà và thu giữ mọi tài liệu, giấy tờ của ông. Vì thế, trong khi chúng tràn vào nhà, đọc lệnh “kiểm tra hành chính”, ông chỉ bảo: Nếu các cậu được giao nhiệm vụ thì cứ làm, còn tớ, tớ biết đảng các cậu chưa có ý định bắt tớ đâu, bởi ra toà…tớ sẽ nói hết, irước đây tớ chỉ mới nói 6-7, còn trước toà thì tớ sẽ nói tất cả 9-10. Đối với tuổi của tớ, thì 3 năm tù hay chung thân, tử hình đều có nghĩa như nhau. Vì ngày xử tớ cũng là ngày cộng sản sụp đổ”

Chính vì thế việc khám xét không có gì là căng thẳng, biết chúng là những con chó trung thành với chủ tồi, chủ dữ, chủ ác, ông để chúng tha lôi đi tất cả những gì mà chúng cho là cần thiết  như vi tính, tài liệu, giấy tờ, báo Tổ Quốc  .v.v

Trò muôn năm cũ của đảng là sợ sự thật, sợ ảnh hưởng, uy tín của ông đối với nền dân chủ non trẻ ở Việt Nam, nên bắt ông, hành ông, cướp phương tiện làm việc của ông mà vẫn dùng những từ vô cùng mỹ miều để che mắt quần chúng, nào là “khám xét hành chính”, nào “bác đã cao tuổi rồi cứ để chúng cháu xin lệnh xuất xe chở bác đi”. Để người ngoài nhìn vào tưởng ông không hề hấn gì, trái lại còn được cơ quan an ninh đãi ngộ, mời hợp tác…

Một mũi tên nhằm hai mục đích, vừa dùng vỏ ngôn ngữ để che giấu bản chất sự việc bên trong, để những người ngoại quốc ở thế giới tự do, dân chủ văn minh không mảy may nghi ngờ những việc làm độc ác, hèn hạ của đảng cộng sản Việt Nam, đồng thời để những kẻ hẹp bụng, đố kỵ với ông được thể bôi nhọ cho rằng ông đóng kịch, chơi trèo …

Ngày 28-10- 2008, sau khi ông – với lòng cảm thông với vợ con các nhà dân chủ bị bắt, đứng ra kêu gọi bạn bè hải ngoại hỗ trợ cho họ, và bản thân ông cũng bỏ tiền túi ra giúp chị Nguyễn thị Lộc (vợ anh Nguyễn Kim Nhàn) để có tiền tiếp tế cho chồng. Cuộc gặp mặt diễn ra tại nhà ông trong bữa ăn thân mật đầy tình xẻ chia do chính tay vợ ông nấu nướng – một không khí hết sức thân mật và cởi mở như bản tính hồn nhiên, chân thật thích giao tiếp của ông… lại bị một kẻ có tên là “lão già lắm chuyện” (*) xuyên tạc, khích bác. Nào là ông “chơi trèo”, thích khoe mình, đẻ được quả trứng cũng phải la váng làng nước lên, nào ông thích biến mình thành người cầm đầu ngọn cờ dân chủ v.v  Còn lần này, bi kịch đời ông là có thật, bị mất phương tiện làm việc, bị xâm phạm thô bạo chỗ ở, bị cưỡng ép đi cung mỗi ngày trong lúc tuổi cao sức yếu, mà lại bị một kẻ ác tâm – không khác gì “lão già lắm chuyện”, biến thành hài kịch? Coi ông như một diễn viên hài, song nhập vai qúa dở, nên bị lộ vở v.v  Lẽ nào họ xuyên tạc ông, tức tối với ông chỉ vì ông tốt đẹp hơn họ, vì lý tưởng sống của ông được nhiều người ủng hộ, nỗi đau của ông được nhiều báo đài phỏng vấn mà họ phát sinh lòng đố kỵ, ghét ghen. Qủa thực, ở cái tuổi 73, ông vẫn không thể nào ngờ được cái hạn hẹp và độ sâu tăm tối của lòng người, rồi Mathew Tran còn thắc mắc ông hoạt động dân chủ với động cơ không trong  sáng, có nhà cao cửa rộng, hay giao thiệp với công an v.v … Tất cả đều là sự hiểu lầm, là lòng đố kỵ sẵn có, là thói đời ganh ghét cố hữu, là cái tức tối nhỏ nhen vốn ẩn sâu trong lòng mỗi người…Vì vậy những ai tốt đẹp, tài giỏi  hơn họ đều dễ dàng trở thành đối tượng để họ thù ghét, châm chọc? Trong khi ông bị toàn thể lãnh đạo bộ công an Việt Nam sai bồi bút đánh vô hồi kỳ trận, đánh vỗ mặt, thì những kẻ này còn cố tình mượn “dùi cui và còng số 8” của đảng nện ông tới tấp. Cả chuyện gần đây nữa – hai nhà dân chủ ở hai miền cãi nhau, ông đau đến mức chỉ thốt lên được một câu: -“Dở, dở qúa, cả hai thằng đều dở”, và khi tôi – dưới  sự tin cậy của Thanh Thảo (Đài Chân Trời Mới) nhắc ông ký tên vào bản kiến nghị để kêu gọi dư luận thế giới thả tự do cho 9 người bị bắt hồi tháng 8,9 vừa rồi (nhân dịp 60 năm ngày nhân quyền thế giới ) thì ông bỗng vô cớ nổi khùng: “Chú muốn ký, muốn làm tất cả vì họ nhưng không đứng đầu danh sách như ý cháu được, vì lại sẽ có những kẻ lắm chuyện xuyên tạc động cơ đấu tranh của chú…”

Nghe ông nói mà lòng tôi chết điếng. Chao ôi cái thói xấu thâm căn của người Việt, bao giờ sửa được? Ở góc độ người quan sát và chứng kiến, tôi chỉ mong cho những kẻ này làm được một phần việc mà ông đã làm cho ngôi nhà dân chủ nói riêng, cho quê hương Việt Nam nói chung. Bẩy ba tuổi đời, vào cái tuổi xưa nay hiếm rồi, mắt đã giảm, chân đã chậm, bụng đã có dấu hiệu tích luỹ mỡ rồi, đi đứng không còn nhanh nhẹn như trước nữa, nào ông có ham hố gì đâu? Chẳng cần là người cầm cờ thì ông cũng đã quá đủ uy tín, năng lực trong cả lĩnh vực chuyên sâu cũng  như hoạt động dân chủ rồi, đã là “gánh nặng của sự vinh quang” cho chính mình rồi, sao “lão già lắm chuyện”- thua kém ông về mọi mặt phải đánh lén ông để thể hiện độ sâu tăm tối trong chính tâm hồn lão? Sợ  mọi người không nhận biết bản chất thật của vấn đề ư? Một lần đánh lén người ta còn “làm ngơ” được, chứ hai lần, ba lần thì thành bản chất, thành kẻ hèn kém rồi mất rồi, làm sao có thể làm ngơ được nữa? Người thông cảm nhất cũng bảo, giọng đầy thương hại: “Đúng là đất sinh cỏ, già sinh tật, tự nhận mình là lão già lắm chuyện cũng đáng”. Người chín chắn, cương trực hơn thì bảo: “Cứ dùng trách nhiệm công dân, uy tín nghề nghiệp mà hỗ trợ vợ con họ như ông Thanh Giang đi. “Giúp đỡ đúng lúc bằng giúp hai lần, giúp muộn cũng như từ chối”…Đã không giúp được  lại ngoạc miệng chê bai, chỉ trích… rõ ra là thói đời  thật, bỉ tiện và nhăng nhố làm sao!

Câu tục ngữ của người Việt mình, chắc ai cũng biết: “Kẻ khôn dùng miệng để sai, người dại lấy vai mà đỡ “. Cả tờ báo Tổ Quốc lập ra suốt hai năm trời nay, ngoài ông cặm cụi làm, đều đặn mỗi tháng hai số, còn ai góp tay vào với ông đâu! Người như tôi thì bị ông chê là văn chương “nhảy xếch”, lúc nào cũng đòi tốc vạt váy thi ca lên mặt đảng, bác, phải chờ thời gian cho người dân Việt Nam (vốn bị đảng đầu độc) làm quen dần với khái niệm dân chủ đã. “Họ vừa chào đời, mở mắt, phải “xay” nhỏ các khái niệm dân chủ ra thành bột mịn, quấy lên cho họ ăn, rồi dần dần đổi thành cháo loãng, cơm nát mới mong có tác dụng, giúp họ chập chững những bước chân đầu tiên trên con đường dân chủ gập ghềnh sỏi đá, khuất lấp trong bóng tối độc tài…Nếu cứ nhồi cả cục, cả miếng, cả tảng cháy dân chủ của cháu cho họ…thì chỉ phản tác dụng mà thôi, không những họ ói ra, còn mượn gậy đảng đập lại mình nữa”…Người thì bận kiếm sống mưu sinh, xuân, thu, nhị kỳ, mới góp được một vài bài, mặc ông cứ “trần lực tựu liệt” giữa tuổi đời 73 – xoay xoả với tờ báo. Nào lo nội dung, nào lo biên tập rồi in ấn, phát hành. Hai năm trời – 54 số báo, không chậm một ngày…Trong điều kiện Việt Nam còn nghèo nàn, còn bị cấm đoán, muốn tờ báo đến được với đông đảo người đọc, ông phải chủ động trang bị máy vi tính, máy in cho một số tỉnh thành trong nước để anh em ở tỉnh xa có thể rút từ mạng xuống, rồi in ra, đem đến hiệu phô tô gần nhà, phát tận tay bà con cho tiện. Tiền phô tô cũng là ông chi, tiền đi lại, tàu xe để số anh em chủ động cắt đuôi công an đến nhà ông lấy bó lớn, bó nhỏ đem về tỉnh mình phát cũng ông chi. Chỉ tính riêng tiền photo 32 trang in,  cũng đã 6 – 7.000 VND một tờ, nhân với số lượng gần nghìn bản một tháng đã bội tiền rồi. Người ích kỷ, thực dụng sao có thể làm nổi? Chưa kể còn “tai nạn nghề nghiệp” mà ông luôn gặp phải. .. Người “đục nước, béo cò “chỉ đem hoá đơn đến để ông thanh toán mà không phát tới tận tay bà con. Người nhận máy in, máy phôtôcoppy, vi tính về để hành nghề riêng, phần vì trục lợi cá nhân, phần sợ công an túm gáy. Người vào trong tù khai ra ông với công an, cho rằng họ làm việc ấy vì bị ông và cụ Hoàng Minh Chính xui dại. Người ra khỏi tù hiểu lầm ông, cho rằng ông có công nhận hộ họ chút quà, lại nộp biên lai cho công an để báo công, lĩnh thưởng, bêu xấu họ .v.v  Khiến bà Mai – vợ ông – chỉ còn biết dở cười, dở mếu thốt lên: “Đúng là cái giá của sự tử tế”. Biết bao lần vì nể ông, tin ông, mà bà bỏ tiền ra cho những nhà dân chủ, cả trẻ cũng như già vay mượn, để rồi chỉ thu lại được một phần. Phần còn lại, hoặc bốc bay theo những lời hứa hão, hoặc hoá thân  thành cây cỏ theo số phận người chủ không may mắn của mình. Thậm chí có kẻ còn quay lại, trơ trẽn bảo: “Ô, tôi tưởng tiền ấy là của hải ngoại giao cho anh giữ, rồi phát lại cho anh em nên tôi đến hỏi xin, chứ vay mượn gì”

Rồi các cuộc họp mặt đầu năm, cuối năm, giữa năm, tuy nhỏ nhưng thường kỳ, có ai bỏ tiền ra hỗ trợ cho ông đâu  Hai năm thành lập báo Tổ Quốc, ông có để ai bị thiệt thòi đâu. Cho dù mức đóng góp của họ còn khiêm nhường, hạn chế đi chăng nữa, ông vẫn đề cao vai trò của từng người, tôn trọng họ, khuyến khích cái hay, cái đẹp, cái dũng cảm, can trường trong họ để họ có ý thức tự giác đấu tranh hơn…Vậy mà từ “kho báu” kinh nghiêm, “kho báu” về trí tuệ tài năng mà ông tình nguyện đem ra giúp đời, giúp người, lại bị bôi nhọ thành kẻ háo danh, thoả hiệp với công an, với cái hèn, cái ác, cái xấu đang ngang nhiên tồn tại giữa đời … Đến mức, trong điện thoại, ông phải hét lên với tôi:  “Chú sợ công an một, nhưng sợ dân chủ mười, chú chán chơi trò dân chủ lắm rồi, nếu cần chú sẽ tuyệt giao luôn”

Chao ôi là thói đời đen bạc! Là một nhà khoa học, ông có sự chính xác, uyên bác của người làm công tác nghiên cứu khoa học, song trong tâm hồn ông còn chứa đựng cả sự tài hoa, nghệ sĩ nữa, nhiều khi chất nghệ sĩ còn lấn át cả tính khoa học, cho nên ông luôn biết lắng nghe, nâng niu và thấu hiểu trái tim mọi người. Cũng vì thế mà không ít lần tự gây hoạ cho mình. Lẽ ra “quân tử phòng thân, tiểu nhân phòng bị gậy”, ông chẳng phòng gì cả, cứ hồn nhiên khẳng định mình giữa đồng loại, không học cách náu mình của Trang Tử nên luôn bị khẩu thiệt, thị phi. “Chuột” ở giữa lòng hang qúa rộng, Chim làm tổ giữa đất đông người … biết bao kẻ dòm vào bàn tán, nghi ngờ, xúc xiểm, công an rình rập…

Gieo gì gặt nấy, bên cạnh thói đời bỉ tiện, còn biết bao tấm lòng hướng về ông, âm thầm bảo vệ, che chắn cho ông. Cho dù có bao nhiêu sự hiểu lầm, xúc xiểm của Thiện Tâm, lão già lắm chuyện, Mathew Tran, hoặc cả triệu công an Việt Nam, cả vạn bồi bút xã hội chủ nghĩa đi chăng nữa, cũng chỉ như muỗi đốt gỗ, gà đá vách mà thôi. 73 năm làm người, ông đã liên tục gieo đức hạnh, nên sẽ còn gặt được nhiều vinh quang cho mình, dưới cả hai góc độ: tiến sĩ khoa học và nhà dân chủ hàng đầu, đích thực …

 

(*) Nhà văn Hoàng Tiến

                                                                         Hà Nội 14-12-2008

*

* Doanh nhân Việt Hoàng:

        NGUYỄN THANH GIANG – BIỂU TƯỢNG CỦA MÙA XUÂN DÂN TỘC

Một năm mới, xuân Kỷ Sửu đang đến với chúng ta. Năm mới luôn mang lại nhiều hy vọng và ước mơ cho mỗi người. Tôi xin được chúc cho tất cả những người đang đấu tranh cho dân chủ và tự do ở Việt Nam được nhiều may mắn và thành công trong năm Kỷ Sửu. Tôi chúc cho bạn đọc và các thành viên của bán nguyệt san “Tổ Quốc” một năm mới với nhiều sức khỏe và thành đạt. Tôi cũng chúc cho “Tổ Quốc” mãi mãi là diễn đàn, là cầu nối, là nơi gặp gỡ của những người con luôn thao thức cho vận mệnh của đất Mẹ Việt Nam yêu quí.

Mùa xuân là lúc để chúng ta ngồi lại với nhau, ôn lại những gì đã làm được và chưa làm được trong một năm qua. Mùa xuân cũng là thời điểm đánh dấu một năm trôi qua, chúng ta già đi một tuổi. Con người thì không ai tránh khỏi qui luật “sinh, lão, bệnh, tử” và con người luôn là trung tâm của vũ trụ, vì vậy trong những ngày đầu xuân này chúng ta hãy cùng nhau nói về “con người”. Con người mà tôi muốn nói đến ngày hôm nay chính là tiến sĩ khoa học, một người đấu tranh không mệt mỏi cho việc đòi lại quyền sống, quyền làm người, quyền được tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc cho mọi người Việt Nam, đó là ông Nguyễn Thanh Giang.

Có lẽ cái tên Nguyễn Thanh Giang đã trở thành quen thuộc với tất cả những người yêu tự do và mong muốn cho đất nước có dân chủ. Cùng với ông Hà Sĩ Phu ông Nguyễn Thanh Giang đã có hẳn một thư viện riêng trên mạng internet (nguyenthanhgiang.com) do những người yêu mến ông lập ra và đăng những tác phẩm và bài viết của ông trên đó. 

Ông Nguyễn Thanh Giang đã bước sang tuổi 73, một cái tuổi mà “xưa nay hiếm”, nhiều người vào tuổi này đã đi gặp ông bà nơi suối vàng. Có người vào tuổi này nếu còn sống cũng đã mệt mỏi và chỉ còn biết quanh quẩn bên con cháu hay vui thú điền viên với chậu hoa, con cá. 

Ông Nguyễn Thanh Giang là một trong những ngoại lệ hiếm hoi ở Việt Nam. Ở tuổi 72, dù chỉ là một ông già nhưng ông đã làm cho cả một nhà nước, một chế độ, một đảng cộng sản Việt Nam “quang vinh và muôn năm”, một đảng luôn tự hào là “bách chiến, bách thắng” đã đánh thắng ba cường quốc thế giới là thực dân Pháp, đế quốc Mỹ và bành trướng Trung Quốc, phải run sợ. 

Một trong những sự kiện (của phong trào dân chủ) nếu được bình chọn sẽ là một sự kiện nổi bật trong năm 2008 đó là việc ông Nguyễn Thanh Giang đã bị Bộ công an Việt Nam với đầy đủ các ban ngành chức năng tổ chức khám xét tư gia và sau đó là một cuộc tấn công mạnh mẽ bằng báo chí trên các phương tiện truyền thông bởi những bồi bút trung thành của đảng. Tất cả đều nhằm vào mục đích xuyên tạc, kích động và bôi bẩn cá nhân ông Nguyễn Thanh Giang. 

Chuyện gì đã xảy ra? Tại sao chính quyền Việt Nam “khủng bố” ông Nguyễn Thanh Giang? 

Chúng ta ai cũng biết và ai cũng phải thừa nhận một sự thật hiển nhiên về ông Nguyễn Thanh Giang đó là ông rất ôn hòa trong việc đòi dân chủ và mềm mỏng trong đấu tranh. Đọc nhiều bài viết của ông nhiều người có cái cảm giác là ông luôn mong muốn cho đảng cộng sản thay đổi để tốt hơn. Ông như là chỉ bảo, như là van lơn, như là xót xa cho…đảng. Nếu nói rằng ông Nguyễn Thanh Giang là biểu tượng cho việc đòi dân chủ hóa đất nước một cách ôn hòa nhất thì cũng không sai. Chưa bao giờ ông kêu gọi lật đổ chế độ cộng sản bằng bạo lực mà ông chỉ chỉ ra những cái sai lầm, những tư duy ấu trĩ trong ban lãnh đạo đảng và ông mong muốn những cái não trạng lạc hậu đang kìm hãm đất nước thay đổi để dân nhờ. Là người thẳng thắn (và có lẽ cả nóng tính) nên nhiều lúc ông đã chỉ trích đích danh người này người khác (ví dụ ông Nông Đức Mạnh) nên ông bị ‘trả thù” chăng? 

Ai cũng đồng tình rằng đất nước phải thay đổi! Thay đổi để tiến lên, thay đổi để tốt hơn chứ không phải thay đổi theo kiểu câu giờ hay chơi chữ như đảng cộng sản vẫn đang làm. Và để thay đổi tốt hơn, có chiều sâu và thay đổi thật sự thì những tiếng nói đối lập và ôn hòa vô cùng cần thiết và phải được khuyến khích. Việc đảng cộng sản cố tình dập tắt những tiếng nói ôn hòa và có trách nhiệm như ông Nguyễn Thanh Giang sẽ mang lại một hệ quả vô cùng nguy hại cho đất nước: 

– Sẽ không ai dám nói lên sự thật, tất cả sẽ nói dối khi được hỏi. Mọi người đều thờ ơ với đất nước, sống chết mặc bay, tất cả trở thành vô cảm. Tổ quốc có cũng như không, chúng ta sống trên mảnh đất Việt Nam nhưng chúng ta lại là kẻ lưu vong ngay trên quê hương mình. Mới đây trên mạng internet có một bài viết (thư ngỏ gửi ông Nguyễn Khắc Phục -http://www.x-cafevn.org/?q=node/1344) của một nhà giáo về hưu ở Hà Nội, ông Tiến Nguyễn, trả lời (về việc nhà văn quân đội Nguyễn Khắc Phục kêu gọi toàn dân đứng dậy bảo vệ Hoàng Sa và Trường Sa) rằng đất nước này chưa bao giờ là của người dân Việt Nam cả, mà nó chỉ là của riêng một nhóm người thôi, trước đây là của riêng vua chúa và bây giờ là của riêng đảng cộng sản. Vậy mỗi khi đất nước lâm nguy lại kêu gọi người dân đứng dậy bảo vệ cái mà chưa bao giờ là của họ, vậy có công bằng hay không? 

– Trước sự bất công và thực trạng sa sút thảm hại của đất nước thì mỗi người dân có lương tâm đều thấy lo lắng và muốn thay đổi nó. Nếu các tiếng nói đối lập ôn hòa bị đàn áp thì nếu ai đó có bất bình thì chỉ còn một con đường duy nhất để “bày tỏ ý kiến” đó là con đường “bạo động”. Bất lực thì phải dùng vũ lực, đó là qui luật. Các cuộc đình công của công nhân, các cuộc đấu tranh của bà con dân oan bị mất đất đã mang tính chất bạo động như đập phá công ty, tấn công cảnh sát…con giun xéo mãi cũng quằn, những đám đông bất mãn không có người hướng dẫn và kiềm chế sẽ biến thành những quả bom thật sự. 

– Những tiếng nói hay tổ chức chính trị ôn hòa cần được khuyến khích và tạo mọi điều kiện để cho nó hoạt động bởi vì đó sẽ là “tấm đệm” để tránh các cuộc cách mạng đường phố, những cuộc bạo động không có tổ chức và các cuộc trả thù cá nhân. Nếu nhà cầm quyền hiểu được điều đó thì những người như ông Nguyễn Thanh Giang phải là ân nhân của đảng chứ không phải là kẻ thù của đảng. Kẻ thù nguy hiểm nhất là kẻ không biết đối thoại, không chịu đối thoại mà chỉ có “chết cùng chết, sống cùng sống”, vì vậy mới có câu “thằng vua thua thằng liều”. Chẳng lẽ chính quyền Việt Nam lại muốn đối mặt với những kẻ như vậy? Đừng tưởng những kẻ “không còn gì để mất” là không đáng sợ! Những kẻ yếu thì họ sẽ chơi trò “cắn trộm” và lén lút, công an đông và mạnh cũng không làm gì được. 

Thế nhưng, theo tôi lý do trên hết để chính quyền Việt Nam “khủng bố” ông Nguyễn Thanh Giang có lẽ đến từ “đứa con tinh thần” của ông, tức bán nguyệt san “Tổ Quốc”. Đây là tờ báo duy nhất từ trong nước được duy trì đều đặn suốt hai năm qua. Nó là cái gai trong mặt nhà cầm quyền cộng sản. Nó đã không chết yểu mà vẫn phát hành đều đều suốt 55 số qua, chỉ có một số tạm dừng vì ông chủ nhiệm báo Nguyễn Thanh Giang đang bị công an lục soát và bắt bớ. 

Cái dấu ấn lớn nhất trong cuộc đời hoạt động cho dân chủ của ông Nguyễn Thanh Giang đó là khai sinh ra tờ báo “Tổ Quốc”, tôi tin rằng nó sẽ sống mãi với thời gian. Cái thông minh nhất của ông khiến tờ báo này duy trì được đến nay là ông đã biết kết hợp với những người Việt Nam yêu nước ở Hải ngoại. Người đỡ đầu cho tờ báo tổ quốc là một kỹ sư, một học giả và là nhà nghiên cứu nổi tiếng Trương Nhân Tuấn ở Pháp Quốc. Có lẽ tờ báo được duy trì một cách đều đặn như vậy cũng nhờ tinh thần làm việc nghiêm túc, trách nhiệm, nhiệt tình, chính xác của ông Trương Nhân Tuấn. 

Sự thành công lớn lao của tờ báo Tổ Quốc đó là nó đã thay đổi được một lối nghĩ, một lối làm việc, một tư duy rất lạc hậu, rất cần được thay đổi đó là “việc của ai người đấy tự làm, không biết và không thể kết hợp với người khác”.

Tờ báo Tổ Quốc đã chứng minh một điều là để thành công cần phải biết vượt qua những ràng buộc và mặc cảm không cần thiết, những người yêu nước cần phải kết hợp lại với nhau trong một mục tiêu chung, không được phân biệt là trong hay ngoài nước, không cần phân biệt ai là chính ai là phụ, phải xem nhau như là đồng chí, đồng đội…

Ông Nguyễn Gia Kiểng cũng đã nhiều lần khẳng định rằng sở dĩ phong trào dân chủ chưa thành công là vì chúng ta thiếu “văn hóa tổ chức”. Nếu có văn hóa tổ chức (tức là biết và có thể cùng làm việc với nhau) thì đối lập dân chủ đã rất hùng mạnh và hoàn toàn có thể gây sức ép khiến đảng cộng sản phải thay đổi, chấp nhận thực thi dân chủ và tôn trọng các quyền của con người đã ghi trong Hiến chương Liên hợp quốc và Hiến pháp Việt Nam. 

Trong cái rủi có cái may, cuộc “khủng bố” của nhà cầm quyền đối với ông Nguyễn Thanh Giang đã mang lại nhiều kết quả tích cực. Đầu tiên là “quảng cáo” mạnh mẽ cho tờ báo “Tổ Quốc” của ông Nguyễn Thanh Giang. Sau vụ này sẽ có nhiều người biết và tìm đến với “Tổ Quốc” hơn. Cùng với đó là việc “quảng cáo” cho ông Nguyễn Gia Kiểng và Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên, những người đã không tiếc công sức và cả tiền bạc để hỗ trợ cho phong trào đấu tranh đòi dân chủ ở trong nước và cụ thể là tờ báo “Tổ Quốc”. Nhiều người dân trong nước giờ đây sẽ trở nên mạnh mẽ hơn vì họ biết rằng họ sẽ không cô độc vì đồng bào Việt Nam yêu nước ở hải ngoại luôn ủng hộ và đứng bên họ. 

Cái tích cực thứ hai mà vụ bôi bẩn ông Nguyễn Thanh Giang mang lại là nó đã gây nên một làn sóng bất bình của các tầng lớp trí thức trước hành động hạ cấp mà chính quyền và giới truyền thông bồi bút vu cáo cho ông. Nhiều tiếng nói đã cất lên bênh vực cho “Tổ Quốc” và ông Nguyễn Thanh Giang, trong đó có những tên tuổi rất đáng chú ý như: ông Nguyễn Trọng Vĩnh, Hòa thượng Thích Tâm Long, luật sư Trần Lâm, ông Phạm Quế Dương, ông Vi Đức Hồi, thầy giáo Nguyễn Thượng Long, thầy giáo Trần Minh Quốc, ông Vũ Quốc Uy…cùng bao nhiêu người Việt Nam ưu tú, có tấm lòng và nhân cách khác. 

Mùa xuân là mùa của ước mơ và hy vọng. Sự dũng cảm, lòng yêu nước, sự thẳng thắn và tinh thần bất diệt của ông Nguyễn Thanh Giang sẽ là cánh én báo hiệu mùa xuân đang về trên quê hương Việt Nam yêu dấu. 

Năm mới tôi xin chúc cho ông được nhiều sức khỏe, minh mẫn và nghị lực để đi tiếp con đường đầy chông gai mà ông và tất cả những người Việt Nam yêu nước đã lựa chọn. 

Lòng yêu nước, khát vọng mang lại sự thay đổi để cho Việt Nam có dân chủ và thịnh vượng sẽ mãi mãi là chất keo kết dính tất cả những người Việt Nam yêu nước lại với nhau và cả với ông Nguyễn Thanh Giang. 

                                                                                             Việt Hoàng

                                                                         (Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên)

*

* Đại tá Phạm Quế Dương viết:

BẠN NGUYỄN THANH GIANG NGÀY CÀNG TOẢ SÁNG                                          TRONG TÂM HỒN NHỮNG NGƯỜI VIỆT NAM YÊU NƯỚC

Nghe tin Nguyễn Thanh Giang vừa bị khám nhà, tịch thu tài liệu, máy tính và đi làm việc với công an suốt nhiều ngày, tôi liền điện thoại hỏi tin tức rồi đến thăm. Thấy anh vẫn khoẻ mạnh, nói chuyện vui vẻ, cười tươi như hoa. Tôi an tâm ra về định chẳng viết cái gì vì cho đây chỉ là cái trò vặt của Đảng và Nhà nước cộng sản ngày nay. Nó đã ngấm vào máu họ rồi! Nhưng mấy hôm sau bạn bè đến chơi đưa cho tôi báo Công an Nhân dân, báo Công an Thành phố Hồ Chí Minh, báo Hà Nội Mới, rồi lại cả báo Nhân Dân, nói xấu Nguyễn Thanh Giang về việc ra tờ tập san Tổ Quốc và ăn tiền của nước ngoài tới 125 triệu đồng Việt Nam. Vừa đọc vừa buồn cười. Sao cái đầu óc của lũ tay sai và bồi bút của Đảng và Nhà nước Việt Nam nó xảo trá, đê tiện và u mê đến thế. Vì vậy nên mới viết mấy dòng cho nó khuây khoả. Báo Công an Nhân dân, cơ quan ngôn luận của Bộ Công an đã đăng bài “Nguyễn Thanh Giang một tay sai của tổ chức Việt Tân đội lốt “dân chủ”, ăn chặn đô la ”. Đầu bài như vậy nhưng trong bài lại viết là Nguyễn Thanh Giang lừa mỵ Nguyễn Gia Kiểng – kẻ cầm đầu tổ chức phản động lưu vong “Tập hợp dân chủ đa nguyên” lấy hàng trăm triệu đồng tài trợ của Kiểng. Báo của Bộ Công an – trùm mật thám cộng sản – mà còn nhầm lẫn thế sao? Đảng Việt Tân là đảng hoạt động ở bên Mỹ với chủ trương đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền ở Việt Nam bằng võ trang. Đảng ấy do ai cầm đầu tôi không biết. Còn tổ chức “Tập hợp dân chủ đa nguyên” do Nguyễn Gia Kiểng đứng đầu có trụ sở ở Pháp. Bản thân Nguyễn Gia Kiểng tôi không biết về lai lịch, nhưng đọc những bài viết của ông Kiểng tôi biết đây là một trí thức rất uyên bác, tác giả của tác phẩm “Tổ Quốc ăn năn” viết về lịch sử chính trị nước ta. Tôi vốn là Tổng biên tập Tạp chí Lịch sử Quân sự, đọc xong tôi rất khâm phục, nhờ photocopy hàng mấy chục cuốn, đem biếu cả Đại tướng Võ Nguyên Giáp, Thượng tướng Hoàng Minh Thảo, Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam và nhiều học giả khác. Đồng thời Nguyễn Gia Kiểng còn là người ra tờ báo Thông Luận rất hay với chủ trương đấu tranh cho Tự do Dân chủ Nhân quyền ở Việt Nam bằng biện pháp ôn hoà, thuyết phục. Sự nhầm lẫn của báo Công an Nhân dân thật đáng buồn cười. Còn việc ăn tiền 125 triệu đồng của Nguyễn Thanh Giang? Tờ tập san Tổ Quốc ra nửa tháng một lần, đã ra được 54 số. Hoạt động trong hơn hai năm mà chỉ quyên góp được có 125 triệu đồng thì giỏi quá chừng. Tôi phục Nguyễn Thanh Giang quá! Vì tôi vốn là Tổng biên tập mấy tờ báo, tôi biết, làm báo tốn kém lắm. Thế mới có chuyện bà Tuyết Mai – phu nhân ông Giang phàn nàn: “Ông Giang nhà tôi toàn làm những việc ích nước, hại nhà! ”. Thôi chuyện ấy cho qua đi. Nhân việc này ta thử liên hệ với việc Nhà nước đang học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh để suy nghĩ xem sao. Cụ Hồ đấu tranh cho Độc lập và Tự do của Tổ Quốc. Cụ hai lần bị đi tù. Một lần ở Hương Cảng – Trung Quốc từ 6-5-1931 đến 28-12-1932. Lần sau từ 29-8-1942 đến ngày 16-9-1943 ở Quảng Tây – Trung Quốc. Trong lần tù này cụ bị giam tại 18 trại giam ở khắp tỉnh Quảng Tây. Vậy mà cụ vẫn lạc quan, yêu đời, lãnh đạo thành công Cách mạng Tháng Tám 1945 giành độc lập cho Tổ quốc. Trong quá trình đấu tranh cho Độc lập, Tự do cho Đất nước, cụ cũng phải nhờ sự giúp đỡ tiền của cách mạng thế giới. Đó là chuyện thường tình, không thể không làm. 

Bây giờ dưới chế độ độc đảng, độc quyền, độc tài, độc ác, nhân dân ta làm gì có Tự do, Nhân quyền. Cho nên theo quy luật “Ở đâu có áp bức, ở đó có đấu tranh”. Sự xuất hiện nhân vật như Nguyễn Thanh Giang vốn là Tiến sỹ Địa Vật lý trên trường chính trị là phúc lớn cho Tổ quốc. Tôi biết tiếng Nguyễn Thanh Giang từ hồi anh ta chưa tham gia gì vào chuyện dân chủ, chuyện chính trị. Từ những năm thập kỷ Tám mươi, chú em ruột của tôi vốn cùng công tác trong Tổng cục Địa chất với Thanh Giang đã một vài lần kể với tôi về một bạn đồng nghiệp học vật lý nhưng phản bác cả những nhà địa chất rất kỳ cựu và nhờ phản bác đúng đã xác định được khả năng một vùng mỏ Uran có giá trị. Anh này là nhà Địa Vật lý đầu tiên của nước ta được nước ngoài mời trình bày công trình khoa học trong các hội nghị quốc tế tại các nước tư bản. Khi tham gia vào cuộc đấu tranh dân chủ hóa đất nước, nhiều bài chính luận vừa có cái Tâm, vừa có cái Tầm của Thanh Giang đã thức tỉnh và lôi cuốn mạnh mẽ tầng lớp trí thức và bạn trẻ. Lực lượng đấu tranh cho Nhân Quyền và Tự do Dân chủ trong nước ngày càng đông mặc dầu Đảng và Nhà nước này ra sức đàn áp dữ dội hết đợt này đến đợt khác. Cụ Hồ cũng phải tâm sự “Trên đời muôn vạn lần cay đắng, cay đắng chi bằng mất tự do”. Cụ đã tiên đoán những sự phức tạp khi đất nước không có tự do

Trở lại chuyện tiền bạc, Cụ Hồ sau khi làm Chủ Tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà cụ cũng cần có tiền để hoạt động. Cụ kêu gọi những nhà Trí Phúc, giúp đỡ bằng “tuần lễ vàng”. Ngàn vạn người giầu có hưởng ứng lời kêu gọi của Cụ. Điển hình như bà Nguyễn thị Năm, đại địa chủ ở Thái Nguyên nuôi hàng đại đoàn quân ta. Tiếc rằng sau bà bị bắn khi cải cách ruộng đất. Hoặc cụ Trịnh văn Bô, nuôi Cụ Hồ ở 48 phố Hàng Ngang khi cụ Hồ về Hà Nội. Ở đây Cụ viết Tuyên ngôn Độc lập 2-9-1945. Trong “Tuần Lễ Vàng” cụ Trịnh văn Bô cúng đến năm ngàn lạng vàng nhưng sau cũng bị tước đoạt nhà cửa khi cải tạo tư sản. Và trong kháng chiến, cụ Hồ cũng nhờ vảo sự viện trợ của Quốc Tế nên mới kháng chiến thành công đấy chứ. Rồi ông Đỗ Mười khi làm Tổng Bí thư ĐCSVN đã nhận một triệu đô la Mỹ do một công ty Hàn Quốc cho. Chuyện này mới thật bậy bạ, thật đáng xấu hổ. Tin này không biết do ai ra lệnh để dằn mặt nhau mà chính báo Nhân dân    (báo của Đảng) đăng rõ ràng. Vì vậy phong trào đấu tranh cho Dân Chủ Tự Do và Nhân Quyền trong nước cần được sự giúp đỡ, ủng hộ của đồng bào yêu nước ở hải ngoại là tất yếu và tôi tin tưởng rồi đây, không những bà con Việt kiều ở nước ngoài giúp đỡ mà các tổ chức Nhân quyền Quốc tế và các Quốc gia Dân chủ cũng ủng hộ cho phong trào Dân Chủ – Tự Do – Nhân Quyền ở nước ta.

Bạn Nguyễn Thanh Giang qua vụ việc này càng toả sáng trong tâm hồn những người Việt Nam yêu nước.

Hà Nội ngày 15-12-2008         

Phạm Quế Dương  

37 Lý Nam Đế – Hà Nội         

Điện thoại: 62 700 002

Một phản hồi to “10.033. Nhân kỷ niệm Mười năm ra đời tập san “Tổ Quốc”: GIAN NAN VÌ “TỔ QUỐC” (phần 2)”

  1. […] 10.033. Nhân kỷ niệm Mười năm ra đời tập san “Tổ Quốc”: GIAN NAN VÌ “TỔ Q… […]

Sorry, the comment form is closed at this time.

 
%d bloggers like this: