BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

9753. Dân è cổ đóng thuế, phí để nuôi bọn báo cô!

Posted by adminbasam on 26/08/2016

FB Chau Doan

26-8-2016

Đừng trách móc chung chung người dân Việt. Thực phẩm bẩn và những vấn đề khác như tai nạn giao thông, tắc đường, ô nhiễm không khí, giáo dục lạc hậu theo tôi đều là do chính quyền cả. Luật pháp, lực lượng thực thi pháp luật, chính sách không phải trong tay họ thì trong tay ai?

Tất cả những điểm tưởng chừng như là nhỏ đều thể hiện bức tranh lớn. Nạn lấn chiếm vỉa hè chẳng hạn. Nếu chính quyền phường mà không ăn tiền của những hộ kinh doanh, chính quyền thành phố có những quy định xử phạt rõ ràng, phường nào không làm tốt, không hoàn thành tiêu chí đưa ra thì chủ tịch phường bị cách chức thì bố bảo “người dân” cũng không dám vi phạm.

Tự dưng ngân sách phải bỏ ra một đống tiền nuôi một lũ gọi là dân phòng, tất cả như một phường chèo diễn đi diễn lại một vở kịch chán ngắt. Đi bắt đồ, giằng co rồi lại thả, hôm sau lại bắt. Có cái gì là khó ở đây nếu thực sự lãnh đạo biết dùng cái đầu để suy nghĩ giải quyết triệt để một vấn đề nào đấy?

Nhưng có lẽ họ không muốn giải quyết triệt để, bởi làm thế thì họ không có “bổng lộc” chăng?

Có người bảo, nạn phong bì, gây khó dễ để được chấm mút là do thu nhập của cán bộ thấp. Vậy hãy giảm biên chế, tăng lương cho cán bộ. Sẵn sàng cho ra đường kẻ thiếu năng lực hay có hành vi ăn chặn của dân. KHÔNG CÓ GÌ LÀ KHÔNG LÀM ĐƯỢC nhưng chẳng có cái gì là làm được trong một hệ thống tèm nhèm, mập mờ và đạo đức giả.

Cho nên, tất cả những dòng tít, bài báo đả phá Người Việt thế này, Người Việt thế kia cũng đều là một dạng tư duy nửa mùa không nhìn sâu vào bản chất. Người dân đâu phải thiên thần mà đòi hỏi họ phải tự giác thánh thiện.

_____

FB Cao Xuân Quyền

26-8-2016

Ở Việt Nam, cái khái niệm “thực phẩm sạch” xuất hiện chỉ vì “thực phẩm bẩn” tràn lan. Dần dà khiến cho việc sản xuất và tiêu thụ “thực phẩm bẩn” trở thành một khái niệm bình thường. Như một tiêu chuẩn bình thường, người nông dân phải sản xuất “thực phẩm bẩn” vì cuộc sống mưu sinh (đáng thông cảm), người tiêu dùng vì thu nhập thấp nên chấp nhận sử dụng “thực phẩm bẩn” (cũng đáng thông cảm).

Sản xuất và sử dụng “thực phẩm bẩn” đã biến tướng thành một chuẩn mực dân sinh phổ biến. Do đó khi khái niệm “thực phẩm sạch” ra đời, nó tạo một cảm tưởng về một loại thực phẩm cao cấp vì nó vượt hơn cái chuẩn mực thông thường. Do đó nó có giá thành vượt cao hơn.

Thế nhưng bản chất của cái gọi là “thực phẩm sạch, an toàn” chỉ là “thực phẩm đạt chuẩn”. “Chuẩn” ở đây là các tiêu chuẩn về vệ sinh thực phẩm được đặt ra trong các văn bản, quy định về quản lý chất lượng an toàn vệ sinh thực phẩm của các cơ quan quản lý nhà nước. Và người dân đóng thuê,́ bao gồm phần lớn từ người nông dân, sản xuất và người tiêu dùng, những thành phần “đáng thông cảm” để nuôi các cơ quan quản lý. Mục đích là để điều phối, bảo đảm nguồn lợi trở lại cho người nông dân, và bảo đảm các sản phẩm nhét vô bản họng người tiêu dùng, phải đạt các tiêu chuẩn do chính các cơ quan quản lý đó đưa ra.

Ấy vậy mà các tiêu chuẩn trong các quy định này đã trở thành tiêu chuẩn “thực phẩm sạch” hay “thực phẩm cao cấp” để phục vụ cho số ít người có thu nhập cao hơn mặt bằng chung. Nhưng đóng thuế để nuôi các cơ quan quản lý nhà nước về thực phẩm thì toàn dân phải đóng. Nghĩa là người dân có thu nhập thấp buộc lòng phải trả tiền để nuôi một lũ ăn hại, báo cô, chỉ phục vụ cho tầng lớp số ít có thu nhập cao hơn.

Nhân dân đang lên án lẫn nhau, người bênh vực nông dân thì lên án bọn người tiêu dùng nghèo mà đòi hỏi. Kẻ thì bênh vực người tiêu dùng, lên án người sản xuất bất lương hám lợi. Nhưng chửi nhau gì thì chửi, thuế phí thì vẫn phải đóng nhé.

Một phản hồi to “9753. Dân è cổ đóng thuế, phí để nuôi bọn báo cô!”

  1. […] 9753. Dân è cổ đóng thuế, phí để nuôi bọn báo cô! […]

Sorry, the comment form is closed at this time.

 
%d bloggers like this: