BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

6189. Một số thông tin phản hồi về loạt bài Nguyễn Công Khế

Posted by adminbasam trên 18/12/2015

Đôi lời: Như đã nói trước đây về loạt bài liên quan đến vụ bê bối của ông Nguyễn Công Khế và Tập đoàn Truyền thông Thanh Niên, trang Ba Sàm quyết định đăng loạt bài này sau khi kiểm chứng một số thông tin có liên quan, nhiều thông tin nêu ra trong loạt bài này là đúng sự thật, tuy nhiên cũng có một số thông tin sai lệch. Chẳng hạn như, thông tin trong bài này có nhắc đến nhà báo Đoàn Khắc Xuyên, được một số người quen xác nhận là không đúng. Xin được nhắc lại, cá nhân ông Nguyễn Công Khế hoặc những người được nêu tên trong loạt bài này, nếu thấy những thông tin đưa ra không đúng sự thật, hãy viết bài phản bác. Trang Ba Sàm sẽ đăng tất cả những bài phản bác có liên quan đến vụ việc này. Sau đây là một số thông tin phản hồi về loạt bài này.

____

FB Doan Khac Xuyen

18-12-2015

Hồ Văn Đắc, người mà tôi chưa hề biết nhưng cái gọi là “CLB nhà báo trẻ” của kẻ hoặc những kẻ giấu mặt bỉ ổi nào đó bịa đặt ra là bị tôi làm đơn tố cáo, đã lên tiếng. Ngoài việc bác bỏ những gì mà người hoặc nhóm người này nêu ra về quan hệ của Đắc với Nguyễn Công Khế, Đắc khẳng định không có chuyện bị ai làm đơn tố cáo. Điều này cho thấy những gì nhóm người giấu mặt này muốn chỉ là bịa đặt, bóp méo sự việc để bôi nhọ những người mà họ thù ghét và những ai có liên quan.

Tiếc là trang Basam lại đi góp tay phát tán những thông tin như vậy mà không hề bỏ công kiểm chứng. 

____

FB Hồ Văn Đắc

18-12-2015

H1

Nguồn ảnh: FB Ho van Dac

TÌNH CẢM VÀ SỰ TIN CẬY ĐÃ GIỮ TÔI BÊN ANH KHẾ

Mấy ngày qua tôi được anh chị em và những người thân qua mail, qua tin nhắn đề cập những bài viết trên mạng nói về mối quan hệ giữa tôi và anh Nguyễn Công Khế trong 2 bài “Nguyễn Công Khế xử lý việc ra toà vì trốn nợ như thế nào?” và “Giọt nước mắt hận thù”. Tôi xin được nói rõ những điều sau:

A.VỀ BÀI VIẾT “NGUYỄN CÔNG KHẾ XỬ LÝ VIỆC RA TÒA VÌ TRỐN NỢ NHƯ THẾ NÀO?”

Tôi xin trình bày cụ thể:

Việc xử lý nợ Công ty TNHH MTV Đầu tư và Phát Triển Kỳ Hà- Chu Lai- Quảng Nam, tôi là người được anh Khế giao trực tiếp giải quyết, vì trước đây tôi phụ trách phòng kinh doanh trực thuộc Tập Đoàn (anh Nguyễn Quang Minh làm trưởng phòng , anh Nguyễn Chí Hiếu làm phó phòng).

Tôi và anh Nguyễn Chí Hiếu theo hướng dẫn của tòa đã làm báo cáo và phương án trả số tiền nợ gởi cho tòa án Tam Kỳ và Công ty TNHH MTV Đầu tư và Phát Triển Kỳ Hà- Chu Lai- Quảng Nam.

Tòa án Nhân dân Thành phố Tam Kỳ ở phiên sơ thấm không đồng ý phương án do Tập Đoàn đề nghị và quyết định TN Corp phải thanh toán cho Công ty TNHH MTV Đầu tư và Phát Triển Kỳ Hà- Chu Lai- Quảng Nam số nợ gốc + lãi + án phí.

Sau khi có kết luận của tòa án, tôi và anh Hiếu trực tiếp gặp anh Cao Ngọc Tích (Giám đốc Kỳ Hà- Chu Lai) để bàn phương án trả nợ. Sau khi trao đối, anh Cao Ngọc Tích đã xin ý kiến của lãnh đạo Quảng Nam và đồng ý phương án trả nợ như sau:

-Không tính khoản lãi trả chậm.
-Lịch trả nợ bắt đầu từ tháng 10: trả 700.000.000 đồng.
-Từ tháng 11/2015 đến khi hết nợ: 200.000.000 đồng/tháng.
Hiện nay Tập Đoàn Truyền Thông Thanh Niên đã thực hiện phương án trên.

B.VẾ BÀI ” GIỌT NƯỚC MẮT HẬN THÙ”

Bài viết đã nêu lên một số điều không đúng, đó là:

  1. Tôi khẳng định không có đơn thư tố cáo tôi, nếu có thì tôi là bí thư chi bộ, phải do ủy ban kiểm tra đảng cấp trên xử lý.
  2. Không có cuộc họp chi bộ nào “đấu tố” tôi, tôi là bí thư chi bộ chủ trì các cuộc họp, có thể kiểm tra toàn bộ các biên bản họp chi bộ hằng tháng và 9 đảng viên đang sinh hoạt tại chi bộ.
  3. Tất cả nội dung tôi giải trình với anh Khế đều là nội dung anh Khế trao đổi trực tiếp với tôi chứ không phải do thư tố cáo.
  4. Một số nội dung trong thư giải trình của tôi, bài viết nêu chưa đúng ví dụ như trong thư tôi không viết “Trong cuộc họp hôm trước, anh cho đọc nội dung lá đơn tố cáo em..” vì không có đơn tố cáo nào cả.
  5. Chuyển công tác về báo Thanh Niên là do tôi tự nguyện xin về. 

Khi hết làm bí thư thành đoàn Đà Nẵng, tôi được phân công làm Phó chủ tịch Thường trực Mặt Trận rồi Phó Ban thường trực Ban Dân Vận. Cuối năm 2005, trong cuộc họp Ủy ban Hội Liên hiệp Thanh Niên, anh Khế có gặp tôi và nói: “Ông Đắc, tôi thấy ông năng lực tốt mà sao Đà Nẵng cứ bố trí ông cà quanh, thôi ông về làm việc với tôi đi”. Tôi nói “Dạ”. Sau đó anh Khế có điện thoại nói chuyện với anh Bá Thanh bí thư.

Khi có giấy tiếp nhận của Trung Ương Đoàn, tôi về báo cáo anh Bá Thanh, anh Bá Thanh nói: “Thôi, ông đi làm chi, ông muốn việc gì ở đây tôi sẽ bố trí”. Tôi nói: “Dạ không, em muốn thay đổi môi trường công việc để tự đánh giá mình (thực ra trước đây, các anh có hỏi và tôi đã trả lời “Em phù hợp nhất với ngành văn hóa thông tin, không cần phải làm giám đốc hay phó giám đốc”, vì tôi đã tốt nghiệp Thạc sĩ Quản lý Văn hóa)

Anh Bá Thanh nói: “Vậy thôi ông cứ đi đi, vào đó thấy sống không được thì về lại đây tôi bố trí”.

Trưng Ương Đoàn phân công tôi về báo Thanh Niên.

Ngày lên đường vào Sài Gòn nhận công tác, tôi mang theo 2 gói ớt xanh, 2 thẩu mắm cái (do mẹ làm), 2 gói rau húng, 2 lọ tương ớt (cũng mẹ làm), hai chục tré để tặng cho anh Khế và anh Tịnh (Đặng Thanh Tịnh, phó tổng biên tập), vì nghe anh em nói các anh thích những thứ này.

Việc chuyển công tác là do tôi tự nguyện và chấp nhận không đi theo con đường quan chức. Tôi biết ơn anh Khế đã nhận tôi về công tác tại cơ quan báo Thanh Niên.

Gần 10 năm làm việc với anh và mãi đến giờ tôi tin, hiểu và tự nhìn nhận về anh:

1.Anh là người con có hiếu: tôi đã chứng kiến việc khi mẹ anh mất anh đang công tác tại Nha Trang. Bay gấp về tới nhà là anh nhào vô ôm bác và khóc than cả tiếng đồng hồ, anh còn kể về bác cho tôi nghe những chuyện rất đời thường với rất nhiều thành kính.

2.Anh là người rất quan tâm đến nhân viên: Có thể nói tất cả những ngày vui, ngày buồn của nhân viên anh đều có mặt (ma chay hiếu hỉ). Tôi rất xúc động khi cha tôi mất dù ở xa anh vẫn về dự và ôm mẹ tôi như mẹ của mình.

3.Anh là người có uy lực có thể xoay trở, giúp Tập Đoàn tồn tại và phát triển những lúc Tập Đoàn gặp khó khăn. 

4.Anh là người tâm huyết: Tôi thường được anh gọi cùng ngồi tiếp những chính khách, chuyên gia, nghe anh nói chuyện với họ trên nhiều lĩnh vực như: báo chí, giáo dục, y tế… Anh nói rất hay và tâm huyết.

5.Anh sống với những người từng làm việc với mình rất thân tình, sẵn sàng cưu mang giúp đỡ khi họ cần, cả tinh thần lẫn vật chất

6.Về tính cách của anh, anh rất nóng, cả tin, dễ bị tác động, điều này là với tất cả mọi người chứ không phải chỉ riêng tôi.

-Một lần anh gọi tôi lên và nói những điều người khác nói không tốt về tôi…

Tôi trả lời: “Những điều người ta nói không đúng về em, em không quan tâm, lãnh đạo cấp quốc gia người ta còn nói xấu. Nếu cần, anh gọi người đã nói cùng em lên gặp anh để ba mặt một lời. Em chỉ quan tâm anh nghĩ về em thế nào, anh có tin em hay không. Nếu anh nói không tin thì ngay ngày mai em sẽ xin nghỉ việc…”.

Anh nói: “Sao tôi lại không tin ông, tôi tin ông còn hơn cả tin tôi nữa”.

-Một lần tôi đang ở sân bóng Ninh Thuận, chuẩn bị cho ngày hôm sau khai mạc giải U21, anh điện la rất nặng về việc đón đoàn lãnh đạo Cần thơ. Tôi nghe xong, trả lời: “Em đang rất bận, anh nói như vậy là không đúng đâu” xong tôi nói cúp máy. Hơn một tiếng sau anh gọi lại và nói: “Hồi nãy tôi la ông là không đúng, tôi xin lỗi ông”… 

Anh biết tôi hay tránh tham gia tiếp khách, ăn uống, nên anh thường nhắc đi nhắc lại: “Trưa mai ông phải dự tiếp khách với tôi”. Tôi đến dự thì anh giới thiệu với mọi người: “Đây là anh Đắc phó tổng, ảnh làm rất tốt công việc tôi giao, hôm qua tôi có la ổng oan, nên tôi có xin lỗi ổng rồi”. 

Trước đây khi còn phụ trách tổ chức hành chính, những vấn đề liên quan về nhân sự và hành chính tôi đều tham mưu một cách kiên quyết. Những điều tôi đề nghị, đôi lúc anh không đồng tình nhưng đều thực hiện. 

Tôi xin cảm ơn những quan tâm, chia sẻ của mọi người, tôi có thể khẳng định mối quan hệ giữa tôi với anh Khế trước sau như một.

Tôi không quan tâm về chức tước quyền lực từ ngày quyết đinh vào Sài Gòn công tác. Tôi là người có ý thức chấp hành mọi phân công và làm hết mình để hoàn thành công việc được giao. Tôi không đòi hỏi quyền lợi gì cho mình. Tôi tự biết vị trí của mình tại Tập Đoàn nên cứ thế mà sống và làm việc. Cho nên nếu nói tôi đấu đá giành quyền lực là chuyện hoang tưởng. Vài lần anh Khế có nói với tôi: “Ông Đắc, ông lên làm tổng giám đốc thay tôi đi”. Tôi nói thật lòng với anh là với khả năng của mình, tôi không thể làm được. Anh lại hỏi nếu ông là tôi, ông sẽ làm gì? (thời kỳ này Tập Đoàn gặp khó khăn về tài chính). Tôi trả lời: “Em nói anh đừng la, nếu em là anh thì em nghỉ cho khỏe, em sẽ làm cố vấn và đi du lịch…”. Anh nói ông nói có lý, tôi sẽ suy nghĩ lại. Mấy ngày sau gặp tôi anh nói: “Tôi phải tiếp tục xây dựng Tập Đoàn Thanh Niên thành một Tập Đoàn Truyền Thông thật mạnh vì đây là tâm huyết của tôi”.

Tôi có thể khẳng định, tôi là người luôn có chính kiến và góp ý với anh một cách thẳng thắn, chân thành. Tôi nể anh chứ chưa bao giờ sợ anh. Không biết có phải tôi là người bị anh la nhiều nhất hay không? Có lần tôi nói với anh: “Em làm hết hơi mà sao anh cứ la miết rứa”. Anh trả lời: “Người tôi thương tôi mới la, chứ người tôi ghét tôi không quan tâm”. Tôi đùa: “Thôi, anh ghét đi cho em nhờ”.

10 năm rời quê Đà Nẵng vào Sài Gòn làm việc ở Tập Đoàn, tôi tự thấy bây giờ mình có chút thành đạt, con cái ngoan ngoãn, có môi trường tốt để các con rèn luyện, những ước mơ mình đã thực hiện được, đó là những event lớn như Duyên Dáng Việt Nam, U 21, Hoa Hậu Trái Đất, Hoa hậu Hoàn Vũ… mà anh tin tưởng giao cho tôi trực tiếp điều hành đều thành công và cho tôi rất nhiều kinh nghiệm.

Sự thành đạt đó là nhờ sự hỗ trợ giúp đỡ của anh Khế rất lớn ngoài nỗ lực của bản thân mình. Tôi là người chịu ơn anh, xin mọi người hãy tin điều này. Trong thâm tâm tôi chưa bao giờ oán trách gì anh và luôn tin tưởng quí trọng anh.

Từ cuối năm 2013 tôi được anh phân công phụ trách công ty Ami, làm công tác đảng, công tác công đoàn và ngoại giao nên tôi không tham gia những công việc khác. Còn việc xin nghỉ hưu trước tuổi vì tôi thương mẹ, muốn có thời gian chăm sóc mẹ nên tôi làm đơn chứ không phải chịu áp lực từ bất cứ đâu.

Khi tôi xin nghỉ, anh có nói: “Ông nghỉ thì lấy gì nuôi sống gia đình?”. Tôi trả lời: “Dạ em cảm ơn anh. Em có thể tự thu xếp được…”.

Chính những điều như thế đã khiến tôi tiếp tục làm việc bên anh đến tận bây giờ.

____

FB Nguyễn Thông

Nhà báo Nguyễn Công Khế, như tôi biết

18-12-2015

Hôm trước, có người hỏi mà cũng như trách tôi rằng sao với trường hợp phóng viên Nguyễn Hoài Nam bị báo Thanh Niên sa thải, tôi không có lấy một lời. Đúng là tôi từng làm ở báo Thanh Niên, từng biết Nguyễn Hoài Nam là phóng viên rất giỏi của báo, nhưng thực ra với vụ việc lùm xùm ấy, tôi lại không tường tận, nhất là chính tôi đã nghỉ việc ở đó gần cả năm nay rồi. Cùng cơ quan với nhau nhưng mỗi người mỗi phận, ở bộ phận khác nhau, ít có cơ hội tìm hiểu về nhau, chỉ ráng làm sao đối xử với nhau tốt cũng là mừng lắm. Tôi có nghe chuyện Nam bị trù dập, rất thương anh ấy, nhưng bảo rằng tôi phải lên tiếng thì hơi khó, bởi mình có nắm được mô tê thực chất gì đâu mà bày tỏ này nọ. Không biết làm sao nói. Nếu Nam đọc được những điều này, tôi nghĩ Nam hiểu tôi nói thực.

Vào báo Thanh Niên năm 1996, ra khỏi báo đầu năm 2015, tôi có gần 20 năm gắn bó với tờ báo này. Với khả năng, trình độ có hạn, lại cộng thêm bản tính “hung hăng chẳng chừa ai”, tôi suốt đời chỉ làm lính. Phận làm thuê cho nhà nước (báo Thanh Niên là tờ báo của nhà nước), làm được thì làm, không làm được thì nghỉ, ai đối xử thế nào mặc họ, tôi chả lăn tăn. Có lẽ cũng chính vì thế mà dù suốt 20 năm ấy tôi biết ơn báo Thanh Niên đã cho tôi công ăn việc làm, tay làm hàm nhai, có chút thu nhập nuôi sống gia đình, nhưng may mắn là không phải chịu ơn bất cứ cá nhân nào. Nếu được nâng đỡ thế này thế khác như người ta, bây giờ lại khó ăn khó nói. Thiên hạ vẫn nhắc nhở “chả ai cho không ai cái gì”.

Tháng 5.1996, sau khi trúng tuyển vào báo, tôi được nhận về Ban Văn nghệ, anh Phan Bá Chức làm trưởng ban. Giữa năm 1997, có lẽ ai đó nhận ra sự cẩn thận, chỉn chu của mình, tôi được về Ban Thư ký tòa soạn, do anh Nguyễn Khắc Nhượng đóng chức trưởng ban, anh Nguyễn Quang Thông làm Phó ban. Kể từ đó, tôi miệt mài như anh thợ cạo giấy, làm biên tập viên tới khi đủ tuổi và nhận quyết định nghỉ việc. Gần hai thập niên làm lính, qua hai trào Tổng biên tập là anh Nguyễn Công Khế và anh Nguyễn Quang Thông, chưa kể có một thời gian ngắn “không có vua” chỉ do anh Đặng Thanh Tịnh “Phó tổng biên tập phụ trách”, tôi là kẻ có cũng được mà không có cũng chẳng sao.

Những ngày qua, trên mạng internet xuất hiện nhiều thông tin về anh Nguyễn Công Khế. Nhiều ý kiến trái chiều, khen chê đủ cả. Dư luận đang đánh giá rất khác nhau về một con người. Điều nguy hiểm là có những thông tin không chính xác (theo như tôi biết) nhưng lại được phổ biến rộng rãi, gây đúng sai, trắng đen lẫn lộn. Và đáng nói nữa là rất nhiều người đã từng hiểu, từng nắm rõ thực chất vấn đề, kể cả từng “chịu ơn” Nguyễn Công Khế (những người dạng này ở báo Thanh Niên hiện nhiều lắm) lại nín thinh, không hề lên tiếng nói ra sự thực khách quan, ngoại trừ anh Nguyễn Quốc Phong, từng là Phó tổng biên tập phụ trách tòa soạn Hà Nội, người đã sát cánh với ông Nguyễn Công Khế nhiều năm trời. Tôi chả dám chê ai, biết đâu người ta có cái lý của riêng mình để ngậm miệng, nhưng thấy buồn cho nhân tình thế thái. Các cụ xưa chả nói rồi “Khi vui thì vỗ tay vào/Đến khi hoạn nạn thì nào thấy ai”, hình như khá đúng trong vụ này.

Như trên đã nói, tôi những năm làm công ăn lương ở Thanh Niên chả phải chịu ơn ai, kể cả anh Khế tổng biên tập. Giờ tôi có viết gì đi chăng nữa cũng chả phải để trả ơn bởi có ơn đâu mà trả. Với một người phận lính lác quá bình thường như tôi, anh Khế cũng không cần tôi phải này nọ. Người ta bảo “phù thịnh chứ không phù suy”, tôi không phù ai, chỉ nói ra những điều mình biết. Biết thế nào, nói thế ấy, không thêm thắt, bịa đặt.

Những bài “đánh” nhà báo Nguyễn Công Khế trên mạng, tôi có đọc, thậm chí đọc kỹ. Họ bảo rằng ông Nguyễn Công Khế làm giàu từ mồ hôi nước mắt cán bộ công nhân viên, phóng viên báo Thanh Niên, lừa “táng tận lương tâm” với đội ngũ của tờ báo này. Nghe rất kinh. Ai không biết, thì có thể tin đó là thật hoặc có thể hồ nghi. Là người ở báo Thanh Niên suốt thời ông Khế làm Tổng biên tập, tôi dám chắc đó là nói lấy được với ý đồ xấu. Nhân vô thập toàn, ông Khế không phải người toàn diện, được ai cũng yêu cũng quý. Có người ghét, thậm chí thù ông bởi ông đụng chạm đến quyền lợi của họ (tôi xin phép không kể tên ra đây), nhưng nếu nói ông cựu tổng biên tập ấy “táng tận lương tâm” với tập thể dưới quyền, có khó gì đâu mà không kiểm chứng được. Bây giờ ông Khế đối với những người đã và đang làm ở báo Thanh Niên không còn quyền hành gì nữa, họ đâu có ngại hoặc sợ nếu phải nói về ông ấy. Cũng như tôi, chẳng bị ràng buộc gì. Tôi tin một cách rất chủ quan nhưng có cơ sở rằng, nếu hỏi những con người “bị đối xử tàn tệ” ấy nghĩ về ông Khế thế nào, hầu hết đều sẽ nói biết ơn ông ấy. Chính tôi nữa, trong cái ơn chung này, cũng giống như mọi người, chịu ơn ông Khế. Chả có lý gì để ai đó nói xấu về con người đã từng tốt với mình, chăm lo cho mình bằng công ăn việc làm, chỉ trừ trường hợp mình là kẻ vô ơn.

Hồi tôi vào báo Thanh Niên, nhân sự lúc đó tất tần tật kể từ tổng biên tập đến chị Hồng, chị Nhụy lao công cũng chỉ vỏn vẹn hơn 50 người, tính luôn cả các văn phòng địa phương. Rồi cứ nhiều dần lên, tới lúc ông Khế rời báo là khoảng 450 người, gấp 9 lần. Lo chèo chống, nuôi cả bộ máy ngày càng đông đảo, chừng ấy con người (và tất nhiên còn bao nhiêu miệng ăn kèm theo ở gia đình họ nữa) chả phải chuyện thường. Tất nhiên không phải công lao chỉ mình ông Khế, nhưng tôi dám chắc mỗi người ở báo được như bây giờ có công rất lớn của ông. Những người viết bài đánh ông họ chả dại gì mà đi hỏi nhân chứng ở báo Thanh Niên.

Ngay cả vụ Dự án khu nhà ở của cán bộ, phóng viên, nhân viên báo Thanh Niên do Ban biên tập mà đứng đầu là ông Khế chủ trương, những bài “đánh” kia có vẻ dựa vào điều này thứ nọ để bảo rằng ông Khế chiếm đoạt, cướp đoạt tiền của người đóng góp mua suất đất. Tôi lúc ấy không được xét mua đất bởi đã có nhà rồi, nhưng những người bạn tôi, chị Trương Nguyễn Mỹ Hạnh, chị Võ Thị Tạo chẳng hạn, có tên trong danh sách, đã đóng tiền mấy lần, từng rất bực bội, khó chịu do dự án kéo dài, nhưng rồi cuối cùng ai cũng được trả tiền và đền bù thỏa đáng. Chả ai hỏi những người ấy bị thiệt thòi gì, thiệt thòi bao nhiêu, dại gì mà hỏi bởi không ai thiệt cả.

Việc lập ra Công ty cổ phần Truyền thông Thanh Niên, lúc đầu sôi nổi thế nào, ai ở báo Thanh Niên cũng rõ. Sau do quá trình làm ăn, do quan hệ lỏng dần, báo Thanh Niên rút dần và mở công ty riêng khác. Đó là chuyện bình thường. Nhưng bảo ông Khế chiếm đoạt Công ty tập đoàn truyền thông Thanh Niên, chiếm đoạt vốn liếng của cổ đông, thì không dễ thế đâu. Ban Biên tập báo Thanh Niên bây giờ, cả những cán bộ phóng viên bây giờ, họ có nể ông Khế mấy đi chăng nữa, cũng dễ gì để ông ấy chiếm. Không làm ăn được với nhau thì thôi, chứ làm sao chiếm được của nhau. Ngay chính tôi, hồi công ty mới mở cũng hào hứng vay tiền mua cổ phần. Tôi nghỉ việc, giờ cổ phần của tôi vẫn còn đó, cổ phiếu vẫn của tôi, lãi hằng năm vẫn có, nếu tôi muốn bán cổ phần vẫn có người mua, chả ai chiếm đoạt cả.

Cách đối xử của ông Nguyễn Công Khế với cấp dưới, mỗi người mỗi kiểu. Ở báo Thanh Niên, nhiều, rất nhiều người được ông quan tâm, nâng đỡ, bồi dưỡng, sắp đặt vào vị trí này nọ. Tôi nói không ngoa, hầu hết bộ máy lãnh đạo báo Thanh Niên bây giờ phải chịu ơn ông Khế về chuyện đó. Tất nhiên không phải tất cả, thậm chí có người mai phục kiểu Câu Tiễn chờ ngày quật ông, có những người bị ông ấy trừng trị thì ghét ra mặt. Nhiều người trong số ấy bây giờ ăn nên làm ra, phú quý giàu sang, địa vị… nhưng họ quên ông Khế hoặc cố tình lờ đi.

Hồi ông còn đương chức, chắc khá nhiều cán bộ phóng viên của báo không đồng tình với việc ông quá trọng dụng anh Hoàng Hải Vân. Nói cho công bằng, anh Sánh (HHV) là nhà báo có tài, rất giỏi (theo tôi, báo Thanh Niên có 3 người giỏi nghề nhất, là anh Sánh, Đỗ Hùng, và ông Khế), nhưng ông Khế tin quá, giao cho quyền nhiều quá, mà cái gì thái quá cũng đều không hay, dẫn đến những tai hại. Tôi nghĩ có lẽ ông Khế ngẫm nghĩ nhiều về trường hợp này.

Hồi nhà báo Nguyễn Việt Chiến viết về vụ PMU 18, khi thấy nguy cơ Chiến có thể bị bắt, ông Khế rất thương Chiến nhưng biết không thể cứu được. Tôi nhớ hồi tháng 3.2008, Chiến vào Sài Gòn, tôi là người gặp đầu tiên. Hai đứa ngồi trò chuyện ngoài hành lang lầu 3, Chiến (hơn anh Khế mấy tuổi) bảo Khế nó biết thế nào tao cũng bị bắt nên nó mua vé máy bay cho tao vào, cho đi đây đi đó Đà Lạt, Phan Thiết thỏa thích cho đỡ buồn, kẻo mai vào tù chả biết khi nào ra. Chiến còn nói, đó là cách cư xử của tay hảo hán, tao chịu Khế chỗ đó, mày ạ (ai không tin cứ hỏi nhà thơ Nguyễn Việt Chiến).

Với tôi, ông Khế chỉ coi như mọi tên lính khác, tôi cũng chả hề muốn ông phải để ý gì cá nhân mình. Tính tôi thẳng, gặp cái gì không nên không phải là bộp luôn. Trong một buổi họp toàn cơ quan cuối năm 2006, giữa văn võ bá quan, tôi chê thẳng thừng báo cáo của Ban Biên tập là tô hồng, giáo điều, chưa đi vào thực chất, nói như thế thì ai chả nói được. Có người sầm mặt xuống, còn ông Khế đứng lên cảm ơn tôi, nói “chúng tôi chân thành cảm ơn anh Thông đã góp ý, chúng tôi sẽ sửa chữa, rút kinh nghiệm để làm tốt hơn”. Giờ giải lao, ông còn ra hành lang bắt tay tôi và bảo “cơ quan rất cần những người thẳng thắn như ông”.

Tôi hay viết blog, đụng chạm này nọ. Cấp chủ quản (Trung ương Đoàn) phàn nàn, không ít vị lãnh đạo đe nẹt, thậm chí bực bội. Anh Đặng Thanh Tịnh chỉ cười “chúng nó bắt mày có ngày”. Riêng ông Khế lần nào gặp tôi cũng bảo “Tôi tôn trọng những suy nghĩ, quan điểm cá nhân của ông, tôi không cấm ông, ông cứ viết thế nào cho phải thì thôi. Cá nhân tôi sẽ bảo vệ ông”. Vì vậy tôi cứ viết. Khi ông Khế bị mất chức Tổng biên tập được một thời gian thì tôi cũng buộc phải đóng blog bởi chỉ có 2 lựa chọn: hoặc làm thì đừng viết, hoặc viết thì thôi làm. Không ai trong lãnh đạo cơ quan ra mặt cấm nhưng lệnh từ cấp trên là vậy. Không còn ai bảo vệ tôi nữa.

Một người như ông Khế, đương nhiên là lắm kẻ thù, ganh ghét. Nhưng những gì tôi biết, chiêm quan, tận mục, tôi cho rằng người yêu ông, biết ơn ông, nể trọng ông vẫn nhiều hơn.

____

Mời xem lại: Nguyễn Công Khế đã trung kiên với Cách mạng như thế nào khi bị địch bắt năm 1972?   –  Lá số tử vi của Đảng viên Nguyễn Công Khế  – Hồ Văn Đắc – Nguyễn Công Khế và “Giọt nước mắt hận thù”…  – Nguyễn Công Khế xử lý việc ra tòa vì trốn nợ như thế nào?   –  Cú lừa táng tận lương tâm của Nguyễn Công Khế đối với cán bộ công nhân viên báo Thanh Niên   –  Nguyễn Công Khế và cú lừa 300 tỷ ngoạn mục!    – Nguyễn Công Khế đã chiếm đoạt tập đoàn Thanh Niên như thế nào?  –  Thủ đoạn cướp tiền doanh nghiệp của TNCorp và Nguyễn Công Khế thông qua chiêu bài truyền thông (CLB NBT/ BS).  –  ‘Tự do báo chí không làm mất chế độ’ (BBC).  – CÓ “ĐẤU ĐÁ” Ở TẬP ĐOÀN TRUYỀN THÔNG THANH NIÊN VÀ BÁO THANH NIÊN? (BS).  – Phản hồi bài viết bịa đặt về nhà báo Nguyễn Công Khế (DL).

6 phản hồi to “6189. Một số thông tin phản hồi về loạt bài Nguyễn Công Khế”

  1. […] xem lại: Một số thông tin phản hồi về loạt bài Nguyễn Công Khế (ĐKX/ HVĐ/ NT/ BS). – Nguyễn Công Khế đã trung kiên với Cách mạng như thế nào […]

  2. […] Một số thông tin phản hồi về loạt bài Nguyễn Công Khế (ĐKX/ HVĐ/ NT/ BS) […]

  3. […] xem lại: Một số thông tin phản hồi về loạt bài Nguyễn Công Khế (ĐKX/ HVĐ/ NT/ BS). – Nguyễn Công Khế đã trung kiên với Cách mạng như thế nào […]

  4. […] xem lại: Một số thông tin phản hồi về loạt bài Nguyễn Công Khế (ĐKX/ HVĐ/ NT/ BS). – Nguyễn Công Khế đã trung kiên với Cách mạng như thế nào […]

  5. […] xem lại: Một số thông tin phản hồi về loạt bài Nguyễn Công Khế (ĐKX/ HVĐ/ NT/ BS). – Nguyễn Công Khế đã trung kiên với Cách mạng như thế nào […]

  6. […] 6189. Một số thông tin phản hồi về loạt bài Nguyễn Công Khế […]

Sorry, the comment form is closed at this time.

 
%d bloggers like this: