BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

4807. NHÀ VĂN NGUYỄN KHẢI ĐÃ KHÔNG BÓP CỔ KẺ LỪA ĐẢO NGAY BÊN QUAN TÀI CỦA MÌNH?

Posted by adminbasam trên 21/08/2015

Nguyễn Thái Sơn

20-08-2015

H1Ngày 18/1/2008, ngay bên Linh cữu Nhà văn Nguyễn Khải tại Nhà Tang Lễ TP. Hồ Chí Minh, số 25, đường Lê Quý Đôn, tranh thủ sau khi thắp hương viếng Nguyễn Khải, Nhà thơ Hữu Thỉnh (HT) bảo tôi, đại ý: Hội Nhà văn muốn anh về làm Trưởng Văn phòng Đại diện Tạp chí Thơ, cùng với việc in và phát hành Tạp chí Thơ tại TP. Hồ Chí Minh, nếu đồng ý anh làm “phương án” đưa tôi sớm.

Ngay đêm hôm ấy tôi làm “phương án chi tiết”, với những nội dung chính, hiện còn lưu trong máy (*)

Sau nhiều lần được HT mời / gọi từ Sài Gòn ra Hà Nội để “gặp gỡ, bàn bạc, họp, nhận nhiệm vụ…”, trong đó có 3 lần “họp tạp chí”, mỗi chuyến đi từ 10 đến 12 ngày. Một năm sau, đầu tháng 1/2009, HT điện vào bảo “…sẽ giao quyết định bổ nhiệm trong mấy ngày tới”. Đêm 7/1/2009, Nhà văn Phạm Đình Trọng (ở cùng phòng với tôi tại “Hội thảo Văn học với Sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại hóa” diễn ra ở Biên Hòa, Đồng Nai) cùng tôi sang phòng HT nhận Quyết Định. Suốt đêm ấy Phạm Đình Trọng và tôi gần như thức trắng để “bàn bạc về Tạp chí Thơ – Ấn phẩm phía Nam”.  

Hôm sau, 8/1/2009, trong Hội thảo, ở hội trường, tại nhà ăn, nói chung là “mọi lúc mọi nơi”, tôi luôn được HT giới thiệu với các nhà văn dự hội thảo, đại ý: anh Sơn nay đã là người của Tạp chí Thơ tại phía Nam, và sẽ tổ chức bài vở, biên tập, in, phát hành tạp chí tại TP. Hồ Chí Minh, mong được mọi người giúp đỡ, ủng hộ…  

Hội thảo diễn ra trong một ngày, tối 8/1/2009, khi thấy Phạm Đình Trọng và tôi mang đồ lề ra dãy xe ca để về Sài Gòn, HT nói: “Hai anh đừng đi xe lớn, chờ tôi cùng ngồi xe của Hội Nhà văn Thành phố (16 chỗ ngồi) để còn bàn bạc thêm về công việc của Tạp chí Thơ”. Trên xe thấy đã có các nhà văn Lê Văn Thảo, Lê Quang Trang, Trần Văn Tuấn và mấy nhà văn nhà thơ khác. Anh Lê Văn Thảo tỏ vẻ “khó chịu”, nói với tôi và Phạm Đình Trọng, đại loại: Những mấy xe ca, các anh ngồi ở đó rộng rãi thoải mái, sang đây làm chi cho chật, lại còn phải chờ đợi ông Thỉnh chưa biết đến bao giờ…”.      

Gần nửa giờ sau HT ra xe. Trên đường từ Biên Hòa về Sài Gòn, khoảng một tiếng đồng hồ, ông nhắc lại những nội dung đã nói trong ngày ở hội thảo, và còn có ý “gửi gắm”, “giao nhiệm vụ”: mong lãnh đạo Hội Nhà văn TPHCM cùng các anh chị tận tình giúp đỡ để anh Sơn hoàn thành tốt nhiệm vụ, để Ấn phẩm phía Nam của Tạp chí Thơ ngày càng khởi sắc!

Quyet dinhCác nhà văn xuống xe rải rác ở các phố, lái xe đưa HT và tôi đến địa chỉ cuối cùng là Khách sạn Victory Sài Gòn ở 14 Võ Văn Tần, quận 3. Tôi thật sự ngạc nhiên khi thấy HT không mời lên phòng nghỉ mà bảo “nói chuyện ở đây (phòng lễ tân) cũng được”. Năm câu ba điều chẳng đâu ra đâu, tôi “nhét” chiếc phong bì “vừa phải” vào túi hành lý của HT, nói “nhờ anh mua quà cho anh chị em ở tạp chí, và…”. Rồi chia tay. Nhiều người hỏi: phong bì…bao nhiêu? Không ít người nói: hay là phong bì “nhẹ” quá! Tôi cần phải thưa rằng: phong bì ấy không “thật nặng” không “quá nhẹ”, bởi nó hoàn toàn không mang tính “hậu tạ”. Tôi “về” Tạp chí Thơ không do nguyện vọng, nhu cầu cá nhân, mà là do “Hội Nhà văn muốn anh về làm Trưởng Văn phòng Đại diện Tạp chí Thơ, cùng với việc in và phát hành Tạp chí tại TP. Hồ Chí Minh…” như HT nói ngay bên cạnh Linh cữu Nhà văn Nguyễn Khải trước đó một năm. Giả sử có chuyện “hậu tạ” chăng nữa, mà tôi lại “đưa” ngay sau lúc nhận Quyết Định theo kiểu “tiền trao cháo múc”, hóa ra “hạ thấp mình hạ thấp người” quá. “Nó” chỉ có thể được “thực thi” trong lần ra Hà Nội sau đó chừng chục ngày để nhận Giấy Phép in Tạp chí Thơ tại TP. Hồ Chí Minh.

Nhưng “…lần ra Hà Nội để nhận Giấy Phép in Tạp chí Thơ tại TP. Hồ Chí Minh” ấy đã chưa thành sự thật, cho đến hôm nay, 20/8/2015, nghĩa là nếu tính từ ngày giao Quyết định 08/01/2009, đã là chỉ…6 năm 7 tháng 12 ngày kể từ khi giao Quyết Định, Hội Nhà văn Việt Nam và Hữu Thỉnh tuyệt nhiên KHÔNG BAO GIỜ NHẮC ĐẾN TỜ QUYẾT ĐỊNH BỔ NHIỆM ấy nữa.

                                                             ***

Tôi không thể hiểu, rằng do đâu Hữu Thỉnh lại có thể hành xử như vậy.

Tôi cũng chưa thể biết rằng, với tờ Quyết Định này, và những gì tôi trình bày ở trên, Ban Chấp hành, và “những cơ quan cấp trên của Hội Nhà văn Việt Nam, sẽ trả lời, giải thích và giải quyết sao đây!

Với việc giao Quyết Định Bổ nhiệm, rồi gần 7 năm sau đó, cho đến tận bây giờ, Nhà văn Hữu Thỉnh cùng một số cơ quan của Hội Nhà văn Việt Nam đã ngang nhiên tự vô hiệu hóa Quyết định ấy”. Việc làm này đã vi phạm Luật pháp của Nước CHXHCNVN, cụ thể là Luật “Cán bộ, công chức”: Luật số 22/2008/QH12 của Quốc hội : LUẬT CÁN BỘ, CÔNG CHỨC

NGUYỄN THÁI SƠN: 156/7N/7 Tô Hiến Thành, P15, Q10, TP. HCM.

__________

CHÚ THÍCH:

(*) Trích PHƯƠNG ÁN THỰC HIỆN TẠP CHÍ THƠ – ẤN BẢN PHÍA NAM:

A/ Tài chính, đầu ra đầu vào
1. In đúng theo khuôn khổ, măngséc, hình thức như tạp chí Thơ in ở Hà Nội. Việc xin giấy phép sẽ không còn khó khăn như khi ra ấn phẩm đổi khổ, thay măngséc, (như theo đề nghị cũ của tôi)
2. Văn phòng phía Nam (phía Nam) tự hạch toán đầu ra đầu vào, bằng kinh phí riêng của mình, không yêu cầu sự đầu tư của cơ quan chủ quản ở Hà Nội. Phía Nam chi phí từ A-Z để thực hiện ấn phẩm: (chế bản, giấy, công in, nhuận bút…)
3. Phía Nam dùng tiền thu đuợc từ quảng cáo, bán ấn phẩm…để bảo đảm thu – chi nhằm duy trì đều đặn việc ra tạp chi, chịu lỗ 20 số đầu, cân bằng ở 20 số kế tiếp và có lãi từ số tạp chi thứ 41 trở đi. Điều này đã được tính kĩ. 

B/ Trách nhiệm của phía Nam
1. Thực hiện ấn phẩm theo đúng tôn chỉ mục đích, định hướng của trên, của Hội 2. Bảo đảm ấn bản phía Nam hay đẹp, chững chạc như ấn bản chính ở Hà Nội. 3. Biếu mỗi hội viên HNVVN 1 cuốn/ tháng (bằng kinh phí riêng của phía Nam)

C/ Phía Nam đề nghị được anh Hữu Thỉnh giúp:
1. Ủng hộ tuyệt đối về tinh thần cho ấn phẩm phía Nam, cùng tin rằng ấn phẩm phía Nam làm tăng uy tín của Tạp chí Thơ mà anh Thỉnh đã tạo dựng, đã hạnh phúc và đau khổ cùng nó trong bao năm qua, tin rằng nếu không phải là mãi mãi thì chí ít nó cũng sẽ tồn tại lâu dài trong nhiều năm.
2. Anh hiểu và tin rằng, xét về mọi khía cạnh, trong việc làm ấn phẩm Thơ tại TP. Hồ Chí Minh, không thể tìm được ai bằng, chưa nói là hơn NTS.Từ trong sâu thẳm tâm tư, tôi muốn rằng trong nhiều năm sau này, tôi vẫn được góp phần vào giá trị tinh thần của TC Thơ, rằng trong nhiều năm tới, vì nguyên nhân nào đó, ấn bản ở Hà Nội không còn đủ kinh phí và những yếu tố khác để duy trì, thì ấn phẩm phía Nam (của anh, của anh Oanh và của cả tôi nữa) vẫn đủ khả năng tồn tại, phát triển lâu dài, thậm chí là độc lập, rằng với việc Hội viên có thêm một ấn bản TC Thơ do phía Nam biếu, uy tín của lãnh đạo Hội và của Tạp chí Thơ càng tăng lên, tôi cũng được thơm lây.3. Phía Nam đã chịu toàn bộ kinh phí để xuất bản ấn bản, không chỉ vậy, còn biếu (miễn phí) mỗi Hội viên Hội NVVN 1 cuốn / tháng (…)
– Tôi không có nhu cầu về lợi nhuận kinh tế trong việc làm tạp chí Thơ
– Tôi tin vào khả năng có thể “nuôi” tạp chí trong ít nhất là 10 năm
(2 nhiệm kì Đại hội Nhà văn), với số tiền là:
(20 triệu VNĐ/số x 12 số (12 tháng) x 10 năm = 2.400.000.000VNĐ (2.4 tỉ đồng)…

XIN XEM THÊM:

1/ http://www.vanchuongviet.org/index.php?comp=tintuc&action=detail&id=1985

2/ http://www.thaivinhbambooarts.com/?pgid=news_detail…

Một phản hồi tới “4807. NHÀ VĂN NGUYỄN KHẢI ĐÃ KHÔNG BÓP CỔ KẺ LỪA ĐẢO NGAY BÊN QUAN TÀI CỦA MÌNH?”

  1. […] 4807. NHÀ VĂN NGUYỄN KHẢI ĐÃ KHÔNG BÓP CỔ KẺ LỪA ĐẢO NGAY BÊN QUAN TÀI CỦA M… […]

Sorry, the comment form is closed at this time.

 
%d bloggers like this: