BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

3723. TÁC HẠI GHÊ GỚM ĐỐI VỚI ĐẤT NƯỚC TRONG QUÁ TRÌNH CƯỚP VÀ GIỮ QUYỀN LỰC CỦA ĐCSVN (bài 5)

Posted by adminbasam trên 16/04/2015

Bài 5 – Kết Luận và Thảo Luận

Trần Quí Cao

15-04-2015

Tiếp theo Bài 1   —   Bài 2   —  Bài 3   —   Bài 4

5A – Kết Luận

Đảng CSVN đã gây Đại Thảm Họa cho dân tộc Việt Nam

Đảng Cộng Sản Việt Nam luôn tuyên truyền rằng dân tộc Việt nam phải mang ơn trời biển của họ. Bởi vì họ đã lãnh đạo dân tộc tiến hành các quá trình và tổ chức các sự kiện lịch sử vĩ đại, và đã đi đến các thành công vĩ đại:

1) Cuộc Cách Mạng Tháng Tám, 2) Cuộc Kháng Chiến Chống Pháp, 3) Cuộc Kháng Chiến Chống Mỹ Cứu Nước, và 4) Sự Lãnh Đạo Toàn Diện của Đảng Cộng Sản Việt Nam từ sau năm 1975.

Họ đã đúng: các thành công thật vĩ đại.

Họ đã không trung thực: các thành công đó, trong khi mang lợi ích vĩ đại đến cho riêng đảng Cộng Sản Việt Nam, mang rất nhiều thảm họa đến cho dân tộc.

Nếu xem xét kỹ các quá trình/sự kiện lịch sử kể trên, ta thấy rõ hậu quả của quá trình/sự kiện trước tạo điều kiện cho quá trình/sự kiện sau. Hậu quả của quá trình/sự kiện sau thảm khốc và lâu dài hơn hậu quả của quá trình/sự kiện trước. Nếu gom tất cả các hậu quả đó lại và tính lũy kế, đây thực là một Thảm Họa quá lớn, đã kéo dài quá lâu trên dân tộc, trên đất nước này, và sẽ còn để lại tác hại lâu dài nữa về sau.

Tại sao gọi là Đại Thảm Họa?

Hãy thử đặt các giả dụ như dưới đây với Thái Lan và với Hàn Quốc, những nước mà lúc cuộc chiến Chống Mỹ Cứu Nước của Việt Nam mới bắt đầu, nền kinh tế của họ còn thua của miền Nam Việt Nam khá rõ rệt (xin xem bài 3: Cuộc Kháng Chiến Chống Mỹ Cứu Nước), và thể chế chính trị của họ không đủ các yếu tố của nền Tự Do Dân Chủ như miền Nam Việt Nam.

Năm 1960, GDP/đầu người của Việt Nam bằng 221% của Thái Lan. Sau 15 năm Chống Mỹ Cứu Nước cùng 38 năm dưới sự lãnh đạo toàn diện của đảng CSVN, năm 2013, GDP/đầu người của Việt Nam bằng 0.33% của Thái Lan! Nếu đột nhiên vào cuối năm 2013, người dân Thái Lan thấy GDP/đầu người của nước họ chỉ còn một phần ba, từ 5,676 USD (GDP/đầu người của Thái Lan) xuống 1,902 USD (GDP/đầu người của Việt Nam), đó chẳng phải là một Đại Thảm Họa đối với Thái Lan hay sao? Hơn nữa, nếu từ một chính thể dân chủ với người dân được hưởng các quyền tự do căn bản mà trở thành một chính thể độc tài cấm đoán tất cả các quyền tự do căn bản của người dân, đó chẳng phải là một Đại Thảm Họa hay sao?

Năm 1960, GDP/đầu người của Việt Nam bằng 144% của Hàn Quốc. Sau 15 năm Chống Mỹ Cứu Nước cùng 38 năm dưới sự lãnh đạo toàn diện của đảng CSVN, năm 2013, GDP/đầu người của Việt Nam bằng 0.07% của Hàn Quốc. Nếu đột nhiên vào cuối năm 2013, người dân Hàn Quốc thấy GDP/đầu người của nuớc họ chỉ còn ít hơn một phần mười ba, từ 25.975 USD (GDP/đầu người của Hàn Quốc) xuống 1,902 USD (GDP/đầu người của Việt Nam), đó chẳng phải là một Đại Thảm Họa đối với Hàn Quốc hay sao? Hơn nữa, nếu từ một chính thể dân chủ với người dân được hưởng các quyền tự do căn bản mà trở thành một chính thể độc tài cấm đoán tất cả các quyền tự do căn bản của người dân, đó chẳng phải là một Đại Thảm Họa hay sao?

Thái Lan và Hàn Quốc có hai điều căn bản khác Việt Nam:

1) Họ là đồng minh của Mỹ. Việt Nam chống Mỹ

2) Họ theo chính thể dân chủ, đa đảng giống như Mỹ. Việt Nam theo chính thể độc đảng và toàn trị.

Trước năm 1960, Trung Cộng không hề dám động tới miền Nam Việt Nam, GDP/đầu người của Trung Quốc là 92 USD/đầu người so với miền Nam Việt Nam là 223 USD/đầu người. Dân chúng miền Nam, quân đội miền Nam, tuy quí trọng và gần gũi với văn hóa Trung Quốc, không hề e sợ Trung Quốc, trái lại rất tự tin về khả năng tự chủ của mình. Chỉ vì cuộc nội chiến Giải Phóng Miền Nam khốc liệt khiến miền Nam suy yếu mà năm 1974 Trung Quốc tiến công Hoàng Sa chiếm một số đảo làm bàn đạp để về sau chiếm thêm các đảo khác nữa. Chỉ vì đảng CSVN thần phục đảng Cộng Sản Trung Quốc để bám giữ quyền lực toàn trị mà từ hội nghị Thành Đô tới nay, trong vòng 25 năm, Việt Nam đã mất một số vùng đất thiêng liêng trong lịch sử như Ải Nam Quan…, Trung Quốc đang khống chế các vùng đất địa đầu, cao nguyên, eo biển hiểm yếu của Việt Nam. Trung Quốc hiện đã khống chế toàn bộ biển Đông của Việt Nam, và đang củng cố công trình quân sự trên các đảo chiếm được để uy hiếp toàn bộ Việt Nam. Đó chẳng phải là một Đại Thảm Họa hay sao? Và nếu không ra khỏi Đại Thảm Họa này, còn bao nhiêu Đại Thảm Họa khác đang chờ dân tộc chúng ta?

Như vậy, nếu lấy mục tiêu là quốc gia độc lập, dân tộc phát triển và người dân Việt Nam được sống trong môi trường tự do, dân chủ, no ấm, văn minh… thì hậu quả của những gì đảng Cộng Sản Việt Nam đã làm hoàn toàn đi ngược chiều hướng này. Thực sự, đảng CSVN đã rất thành công trên con đường đi ngược chiều ước muốn và ngược chiều phát triển của dân tộc. Không ai ngoài đảng CSVN có thể khiến dân tộc cần cù thông minh của quốc gia giàu tài nguyên này nghèo đói trong suốt 10 năm sau hòa bình! Không ai ngoài đảng CSVN có thể khiến dân tộc giàu tinh thần chống ngoại xâm này cúi đầu nhịn nhục nhìn Trung Quốc gặm nhấm lãnh thổ trên đất liền và biển đảo của tổ quốc thiêng liêng! Không ai ngoài đảng CSVN có thể khiến dân tộc Việt Nam cúi đầu chịu sự thống trị lâu dài bằng chế độ độc tài và toàn trị của những kẻ tham tàn phá hại đất nước và và cầu lụy Trung Quốc xâm lăng!

Công lao lớn nhất mà đảng CSVN còn tự hào thật sự để tuyên truyền, và một số đảng viên, quần chúng lương thiện còn có thể tin tưởng, là công lao giành độc lập từ Pháp. Than ôi, với độ lùi thời gian, với cái nhìn so sánh với các quốc gia khác có cùng cảnh ngộ trên thế giới, với các kiến thức sâu rộng hơn về lịch sử cận đại thế giới, con số người lương thiện còn tin tưởng điều nói trên là rất ít, và tuyệt đại đa số dân chúng tin vào điều ngược lại: đảng CSVN đã lãnh đạo công cuộc giành độc lập từ Pháp theo một phương cách quá tổn hại cho đất nước, và nhằm mục đích giành độc quyền thống trị Việt Nam về tay đảng CSVN. Không có cuộc chiến này, chắc chắn Việt Nam vẫn có độc lập, nhưng đảng Cộng Sản không thể cầm quyền. Việc hiện nay đảng CSVN đang tâm thần phục Trung Cộng trong lúc nước này, không giấu diếm dã tâm, đang tiến hành xâm chiếm đất liền, biển đảo của Việt Nam, chứng tỏ đảng Cộng Sản Việt Nam không vì độc lập của Việt Nam. Họ chỉ dùng Độc Lập như một chiêu bài kêu gọi toàn dân xông vào lò lửa chiến tranh để mưu cầu quyền lực.

Sau khi giành quyền cai trị miền Bắc, những người cai trị độc đảng và toàn trị miền Bắc tự biết nếu để miền Nam phát triển trong chính thể tự do, dân chủ thì chắc chắn miền Nam sẽ vượt miền Bắc trên nhiều mặt. Hơn nữa, với sự hiện diện của miền Nam tự do và phồn thịnh, dân chúng miền Bắc cũng chưa chắc để họ cầm quyền lâu. Những thế lực độc tài luôn cần chiến tranh để tồn tại. Chiêu bài Độc Lập lại được dùng một lần nữa. Cho dù có khó khăn hơn lần trước, rốt lại đảng Cộng Sản Việt Nam cũng thành công!

5B – Thảo Luận

Tại Sao Đảng CSVN Thành Công?

Tại sao đảng Cộng Sản Việt Nam có thể đưa dân tộc vào các cuộc chiến phi lý và tai hại như vậy? Và đã đạt được mục đích của họ?

Trong cả hai cuộc chiến liên tiếp, ngọn cờ Giải Phóng Dân Tộc và Giành Độc Lập được đảng Cộng Sản triệt để giương cao. Cho tới năm 1975, trong gần ngàn năm độc lập, dân Việt có mấy lúc hưởng thái bình để xây dựng đất nước, để mà biết yêu quí và trân trọng hiệu quả của các biện pháp hòa bình? Tám cuộc chiến tranh với Trung Quốc xâm lược cộng với hai trăm năm mươi năm nội chiến! “Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu”, các cuộc chiến tranh với Trung Quốc cùng một lần bị Trung Quốc chiếm đóng 20 năm, cộng với “80 năm nô lệ giặc Tây”, đã un đúc tinh thần chống xâm lăng của người Việt. Cho nên đại bộ phận dân tộc sẵn sàng nghe theo tiếng gọi “có súng dùng súng, có dao dùng dao, có gậy gộc dùng gậy gộc” liều chết giành độc lập. Thuận theo đà đánh Pháp, đảng Cộng Sản tiếp tục kêu gọi dân chúng đánh Mỹ. Dù thời thế đã thay đổi, dù Mỹ tới miền Nam với tư cách đồng minh tương trợ bảo vệ thế giới Tự Do, dù dân chúng miền Nam đang có đời sống no ấm và tự do hơn dân chúng miền Bắc nhiều lần, đảng Cộng Sản Việt Nam vẫn tuyên truyền dối trá: Mỹ nô dịch miền Nam, dân chúng miền Nam bị bốc lột cùng cực, đói nghèo. Chế độ cai trị sắt máu cùng chính sách bưng bít thông tin, tuyên truyền láo khoét có tác dụng với dân miền Bắc vốn bị bịt mắt bởi “bức màn tre”.

Tuy nhiên, từ trong lòng miền Nam, một phần không nhỏ dân chúng cũng ủng hộ cuộc chiến phát động bởi miền Bắc. Trong số đó, có không ít thuộc tầng lớp trí thức! Sau khi đất nước thống nhất và đặt dưới quyền toàn trị của đảng CSVN, nhiều người trong số họ hối hận cay đắng. Tầm nhìn của trí thức Việt Nam ngắn như vậy sao? Hay là một phần lớn trong “giới tri thức” Việt Nam thực chất chỉ là những người có bằng cấp, có chuyên môn hẹp, nhưng chưa có đủ tri thức về mọi mặt của cuộc sống, về các khuynh hướng chính trị của thế giới? Do đó họ bị phần thiển cận trong khát vọng “độc lập” lôi cuốn về hướng cực đoan, bạo lực, hận thù?

Trách Nhiệm Cộng Đồng Với Hiện Tình Đất Nước

Việt Nam đã có một nửa đất nước, miền Nam, theo chính thể dân chủ tự do, và một nửa kia, miền Bắc, theo chính thể độc tài toàn trị. Rốt lại, một nửa theo chính thể dân chủ, chẳng những không đem lại tự do cho đồng bào miền Bắc, mà còn đánh mất tự do của chính mình.

Một số người cho rằng tất cả tội lỗi là do đảng CSVN gian ác và lừa mị dân chúng. Có nên đặt vấn đề một cách khác chăng: nếu dân chúng Việt nam hiểu biết hơn về thời cuộc, về khuynh hướng chính trị thế giới, nếu dân chúng Việt nam có lòng bao dung và chấp nhận nhau hơn, có tinh thần khoa học hơn để xem xét sự việc từ nhiều khía cạnh, và do đó có ít tính cực đoan hơn, thì đảng CSVN có đủ sức đẩy đất nước này vào những cuộc chiến nồi da xáo thịt tàn khốc như vậy không? Có đủ sức tròng cái ách toàn trị lên đầu dân tộc không? Thì dân tộc chúng ta đã tiến bước về hướng hòa bình hay hướng chiến tranh? Về hướng tự do hay hướng độc tài?

Nếu đặt vấn đề như vậy, lòng dân sẽ thanh thản hơn, ít thù hận nhau hơn. Để Việt Nam nằm trong hoàn cảnh hôm nay, mỗi người chúng ta đều có phần “cộng đồng trách nhiệm” (chữ của Huy Đức). Lời khôn ngoan ngàn xưa còn đó: “Dân tộc nào, chính quyền nấy”. Thế hệ cha, chú của chúng ta đã có lựa chọn của họ. Thế hệ chúng ta, thế hệ đang làm chủ xã hội, có lựa chọn của chúng ta. Chúng ta không dứt bỏ quá khứ, nhưng chúng ta cũng không để những thế hệ đã hay đang bước ra ngoài dòng chảy của cuộc sống áp đặt lên chúng ta lối sống và hướng sống họ muốn. Nhất là khi ý muốn của họ đã bị tha hóa, xuất phát từ lòng ích kỉ muốn bám giữ quyền lực và quyền lợi cho dòng tộc, cho con cháu của họ.

Tương Lai Sẽ Ra Sao?

Thời đại toàn cầu hóa, thông tin hóa, kiến thức thay đổi hàng ngày, tại sao dân tộc Việt Nam ta cam chịu để những thế lực dùng bạo lực bắt chúng ta phải:

1) giam suy nghĩ và kiến thức trong một cái lồng chật hẹp và cũ kỹ của chủ nghĩa Công Sản?

2) xây dựng xã hội ta đang sống theo con đường được chọn bởi một người đã chết cách nay gần 50 năm?

3) chấp nhận những người lãnh đạo mà chúng ta không bầu chọn, để họ ngang nhiên thiết lập chính thể độc tài và toàn trị trên xã hội chúng ta?

4) chấp nhận những người lãnh đạo mà chúng ta thấy rất không xứng đáng, thậm chí thấy đang bán rẻ quyền lợi của đa số trong cộng đồng xã hội chúng ta?

Rồi thì dân tộc Việt Nam cũng sẽ tới nơi muốn tới: một đất nước tự chủ, tự do, văn minh, giàu mạnh. Nhiều yếu tố cho tác giả niềm tin này: a) Lịch sử quật cường bền bỉ mấy ngàn năm của dân tộc, b) Thời gian cầm quyền toàn trị của đảng CSVN đã quá đủ dài để dân chúng hiểu rõ các thảm họa đảng mang tới cho dân tộc, và c) Sự trỗi dậy quá mạnh và quá nhanh về quân sự của Trung Quốc trong thế không tương xứng với cách hành xử quá thiếu trách nhiệm của họ với hòa bình và phát triển của thế giới, khiến tình cảm và quyết tâm chính trị của thế giới nghiêng về ủng hộ Việt Nam.  

Câu hỏi là: bao lâu nữa? Chúng ta đã trả giá quá nhiều, nhưng đã học đươc mấy phần bài học đáng học? Và đã sẵn sàng thực hành một cách có hiệu quả chưa?

Câu trả lời nằm trong hợp lực của dân chúng và của đảng CSVN. Khi nào hợp lực có chiều hướng về dân chủ, tự do, khi đó vận nước sẽ phục hưng. Trong thời gian ngắn ngủi từ nay tới đó, tôi tin rằng những người Việt Nam mong muốn có chính thể Tự Do để Sống và Phát Triển đang, bằng nhiều cách thức, hoạt động để xoay chiều hợp lực này về hướng Văn Minh.

______

TÀI LIỆU ĐỌC THÊM

Bên Thắng Cuộc – Giải Phóng. Huy Đức. Nhà xuất bản OsinBook, 2012

Bên Thắng Cuộc – Quyền Bính. Huy Đức. Nhà xuất bản OsinBook, 2012

Các bài viết của Nguyễn Trung. http://www.viet-studies.info/NguyenTrung/

Chính Đề Việt Nam. Ngô Đình Nhu. Do Dân Luận đăng từ ngày 20/11/2013 tới ngày 01/12/2013 – https://www.danluan.org/thu-vien/

Với độ lùi thời gian, các sự kiện chính trị xảy ra trên thế giới như việc Nga và Đông Âu từ bỏ thuyết Cộng Sản, việc Tàu nổi lên thành một thế lực tranh chấp với Mỹ và châu Âu, Tàu lấn chiếm và khống chế Việt Nam với sự thần phục của đảng CSVN… cho thấy các tiên đoán chính trị của tác phẩm này chính xác tới mức nào! Tác phẩm này rất nên đọc.

Hồi Ức và Suy Nghĩ. Trần Quang Cơ. Tài liệu do Nghiên Cứu Quốc Tế đăng ngày 22/5/2014 – http://nghiencuuquocte.net/forums/topic/hoi-ky-tran-quang-co/

Đọc để biết thêm chứng cớ về mưu đồ khống chế Việt Nam của Trung Cộng. Đọc để biết ông Trần Quang Cơ, dù thuộc phe miền Bắc, có cùng quan điểm với ông Ngô Đình Nhu về dã tâm truyền kiếp xâm chiếm và nô thuộc Việt Nam của Trung Quốc.

Đọc để biết rằng nhiều khuôn mặt lớn của đảng CSVN, trong khi cầu sự che chở của Trung Cộng, đã chấp nhận chính sách bành trướng của Trung Cộng đối với Việt Nam, chấp nhận Trung Cộng chiếm đất, giết dân Việt Nam.

The Pentagone Papers, Gravel Edition. Boston: Beacon Press, 1971.

Tập tài liệu gồm 4 tập, đề cập…

Tài liệu lịch sử này cho thấy ý đồ của Hoa Kỳ là bảo vệ phần còn lại của châu Á khỏi bị nhuộm đỏ bởi Trung Cộng sau khi Mao chiếm toàn bộ Trung Hoa lục địa. Thực là đáng tiếc khi Việt Nam không biết tận dụng thời cơ này để phát triển, mà thay vào đó là “tử chiến” với Hoa Kỳ để đưa đất nước vào vòng chậm tiến bởi chính thể độc tài và toàn trị!

Từ Hiệp Định Paris đến “Bên Thắng Cuộc”. Nguyễn Ngọc Giao. http://www.diendan.org/viet-nam/tu-hiep-dinh-paris-den-ben-thang-cuoc

Đọc để biết một quan điểm của không ít nhà trí thức về cuộc chiến Việt Nam dưới góc nhìn “yêu nước – phản quốc” gắn liền với “giải phóng dân tộc khỏi ách thực dân đế quốc”. Quan điểm này nghiêng về ủng hộ sự thống nhất đất nước bởi Bắc Việt.

Từ Thực Dân Tới Cộng Sản. Hoàng Văn Chí. www.vietnamvanhien.net

Xem Phần 1 – Cái vinh và cái nhục của một tiểu nhược quốc (Trang 12-30) để thấy những điểm tương đồng với các chương I và II của Chính Đề.

Và xem các phần khác để thấy tác giả, dù không ủng hộ hai anh em Ngô Đình Diệm, Ngô Đình Nhu, vẫn chia sẻ mối lo Việt Nam lệ thuộc Trung Cộng nếu đảng CSVN tiếp tục theo chủ nghĩa Cộng Sản.

Về chính phủ của Bảo Đại và Trần trọng Kim. Phạm Cao Dương.

http://nghiencuulichsu.com/2014/05/29/ve-chinh-phu-cua-bao-dai-va-tran-trong-kim/

Theo nhận định riêng, bài viết này phản ánh quan điểm về chính phủ Trần Trọng Kim của nhiều người Việt Nam quan sát thời cuộc một cách thầm lặng.

Việt Nam 1945-1995: Chiến Tranh, Tị Nạn và Bài Học Lịch Sử. Lê Xuân Khoa. Blog Ba Sàm, đăng trong thời gian 30/1/2023-06/3/2013.

Tài liệu dài, chứa nhiều tư liệu và kiến thức về một giai đoạn lịch sử. Văn phong dễ đọc, trình bày cái nhìn về thời cuộc của một trí thức trong lãnh vực giáo dục, và cung cấp các kiến thức có ích về thời đệ nhất Cộng Hòa của miền Nam.

Vietnam War (Alternate Tittle: Second Indochina War). Ronald H. Spector (Last Updated 10-28-2014). Encyclopaedia Britannica. http://www.britannica.com/EBchecked/topic/628478/Vietnam-War/

Tóm lược về cuộc chiến Việt Nam lần thứ hai, khởi đầu từ khi Việt Nam bị chia hai bởi hiệp định Genève năm 1954 cho tới khi chế độ Sài Gòn sụp đổ năm 1975. Xem để biết và hiểu cách người phương Tây nhìn cuộc chiến Việt Nam thời đó.

Một phản hồi tới “3723. TÁC HẠI GHÊ GỚM ĐỐI VỚI ĐẤT NƯỚC TRONG QUÁ TRÌNH CƯỚP VÀ GIỮ QUYỀN LỰC CỦA ĐCSVN (bài 5)”

  1. […] Quí Cao (Basam) – Bài 5 – Kết Luận và Thảo Luận 5A – KẾT […]

Sorry, the comment form is closed at this time.

 
%d bloggers like this: