BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

3695. NHỮNG ĐIỀU LẠ ĐỜI ĐẾN PHÁT SỢ Ở CÁI AI-PI-U 132

Posted by adminbasam trên 04/04/2015

Nhật lý mở lần thứ 135

Tô Hải

04-04-2015

Vậy là cho đến giờ này, 9h30’ ngày 4-4-2015, kiên trì và “quyết liệt” đi mò tìm đến mỏi mắt, hết hơi… khắp báo in, báo mạng của đảng-nhà-nước, mình vẫn bị… thất vọng vì không hề thấy toàn văn cái BẢN TUYÊN BỐ HÀ-NỘI ở nơi mô mà nghe qua lời ông Sinh Hùng, mỏng môi hay… hót đã tổng kết trong báo cáo bế mạc là… được sự “đồng thuận của toàn thể 1.600 vị nghị sỹ đủ mọi mầu sắc của toàn cái thế giới” (!?), loạn xà ngầu nhận thức chính trị, tôn giáo,triết lý, ý thức hệ về cái Đúng-Sai-Tốt Xấu, không chỉ ở bình diện thế giới mà còn ở ngay nội bộ của từng nước, như Việt Nam ta, chứ chẳng nói đâu xa.

Nếu quả là như thế thì… ĐÚNG LÀ SỰ KIỆN CÓ MỘT KHÔNG HAI khi 1.600 bàn tay đều giơ lên … ủng hộ cái mà đảng cộng sản VN này muốn có và quan tâm hàng đầu. Đó chẳng phải là chuyện nhỏ “an ninh mạng”! Cũng chẳng phải chuyện “định hình cơ chế mới về quản trị… nước và vệ sinh”! Càng không phải là chuyện quá… khó “phát triển bền vững tài chính và thương mại thế giới”! Tất cả chỉ trông mong ở cái câu nghe có vẻ sai văn phạm: “Luật pháp quốc tế trong mối quan hệ với chủ quyền quốc gia: KHÔNG CAN THIỆP VÀO CÔNG VIỆC NỘI BỘ VÀ NHÂN QUYỀN!” Nói trắng ra là: NHÂN QUYỀN CỦA CHÚNG TÔI KHÁC NHÂN QUYỀN CỦA CÁC ANH! ĐỪNG CÓ SỚ RỚ VÀO VIỆC CAI TRỊ NỘI BỘ CỦA CHÚNG TÔI!

Do cái câu này rất chi là lủng củng, (có lẽ để “bẫy” mấy anh phiên dịch vào kiểu dịch ý chứ không dịch lời?) nên mình cứ chờ, chờ xem nguyên văn nó ra sao mà được cả thế giới “đồng thuận” đến thế! Nhưng chẳng hiểu làm sao mà đến nay, hoặc do Tuyên Huấn duyệt quá kỹ trước khi cho phổ biến, họăc  các anh trên quyết định “cho nó vô… quên lãng” vì có những gì đó mà anh Hùng trót… “chém gió” quá tay! Còn báo chí thế giới mà mình cũng “sớt” qua những tờ có uy tín nhất thì… đưa tin, bình luận về cái Ai-Pi U này họ cũng chẳng hề dành cho một vài dòng chữ, chưa nói đến một bản tuyên bố à la mode tuyên huấn Việt “dài dòng, lắm chữ mà chẳng nói gì”. 

Cũng chẳng giấu diếm gì mọi người: 

1-Do chẳng có thể làm gì ngoài việc suốt ngày dán mắt vào màn hình máy tính… để tồn tại qua ngày, 

 2-Do bản tính hay mơ mộng, mong chờ có một sự thay đổi đột xuất trong các thứ xoay chuyển tình thế đất nước nhờ một vài cái hội nghị quốc tế đã xảy ra trong lịch sử từ Potsdam, Genève, Paris… mà cái nước Việt Nam bỗng cả thế giới biết mặt, biết tên, thì… biết đâu đấy 160 nước, với 1.600 nhà “quyền lực tối cao” (lập pháp) đến Việt Nam lần này chẳng giúp cho nước mình bớt bớt cái xấc xược nhất thế giới vì “đã đánh thắng 2 đế quốc to” đi chăng?

Thế là, vừa lẩm cẩm, vừa rỗi hơi, vừa mơ mộng… mình đã dám vỗ ngực tự xưng là: MỘT TRONG NHỮNG NGƯỜI RỖI HƠI NHẤT ĐÃ THEO DÕI KHÔNG BỎ SÓT BẤT CỨ MỘT CUỘC TRUYỀN HÌNH TẠI CHỖ, ĐỌC GẦN HẾT CÁC THỨ PHÓNG SỰ, BÌNH LUẬN, BẢN TIN NÀO CÓ DÍNH DÁNG TỚI CÁI AI-PI-U NÀY.

H1 (2)

Và cho đến ngày nó … giải tán! Thì mọi hy vọng về nó lấy một tiếng nói ủng hộ người dân Việt bị tước mọi quyền làm ăn, sinh sống, phát biểu, suy nghĩ, nói chung là quyền ĐƯỢC LÀM NGƯỜI đều… có kết quả là KHÔNG và KHÔNG!

Quả là “Tài Tình” khi các ông “đại- vương-tư-bản-cộng- sản” Việt đã lãnh đạo “ma lanh-khéo léo” đến mức chẳng ai dám nói một câu nào vào tai dân chúng tôi rằng: “Các nhà lãnh đạo VN hãy “cố gắng” cải thiện một tí dân chủ – nhân quyền, cho bọn trí thức một chút tự do được phản biện, được viết báo, truy cập Internet mà không lo bị “nhập kho” đi chứ! Pi-Pi-Tè đến nơi rồi! Chúng tôi sẽ lờ đi cho “cái đuôi Định Hướng Xã Hội Chủ Nghĩa” của các ông mà công nhận cho là các ông đã có “kinh tế thị trường đầy đủ” theo các ông yêu cầu!

Nhưng tuyệt nhiên không! Hay là cũng có ai đó có phát biểu “lạc đề” nhưng do có được sự lãnh đạo sát sao và quyết liệt của triều đình nên… mọi phát biểu gì có lợi cho người dân Việt đều bị “kiểm duyệt, bỏ?!” Cứ nghe cái ông chủ tịch Ai-Bị-U Shaber Chowdhury phát biểu mà ngán ngẩm: Nội dung cụ thể thì chẳng ai nghe thấy, nhìn thấy, nhưng báo chí của anh Huynh thì công khai lời tổng kết của ông ta như sau: “Ông Chaber Chowdhury khẳng định: Nước chủ nhà Việt Nam có vai trò quan trọng trong tất cả các nội dung của Đại hội Đồng (?!) từ khâu tổ chức đến việc tích cực dóng góp ý kiến tại các diễn đàn thảo luận” (T.Trẻ 2/4/2015 trang 4).

Sợ cho cái sự “Lãnh đạo toàn diện” của mấy ông “đỉnh cao trí tuệ của thế giới loài người chưa? Không chỉ thế, ông Cha-bơ này còn khuyến nghị cả thế giới rằng thì là:  “Những chia sẻ của Việt Nam là bài học, là kinh nghiệm tốt đối với quá trình hoạt động của nghị viện các quốc gia thành viên IPU”! Nghĩa là nghị viện phải có trên 90% là… cộng sản? Là lập pháp, tư pháp, hành pháp đều phải thể hiện chủ truơng đường lối của Đảng”??? 

Không phải chỉ đến hôm nay, đọc báo của họ mình mới phát hiện ra những sự “lạ” này, mà ngay trong 5 ngày hội nghị, hễ có ai được phát biểu gì thì mình đều phát hiện ra: Họ đều là diễn giả…. “câm” hết! Vì tất cả đều chỉ là những lời nói thao thao bất tận của những cô cậu xướng ngôn viên “hót” lại những gì đã được soạn sẵn từ Tuyên Giáo: Không chung chung thì cũng là xưng tụng nước chủ nhà “tổ chức tuyệt vời”, đã “cực kỳ mến khách, phát ra thay mấy ông Tây, bà Phi, mà cử tọa thì, ngoài mấy vị đại biểu chủ nhà đeo tai nghe lên, còn hầu hết đều… chả ai thèm đụng đến nó! Lẽ nào tiếng Campuchia, tiếng Nammibia… mà đại biểu nào cũng hiểu sao? Thành thử, ai nói cứ nói, nghe hay không là quyền của mọi người! 

Và mình bỗng nhớ đến những gì mấy ông John Mc Cain (*), Sheldon Whitehouse và gần đây, ông Heiner Bielefeldt, báo cáo viên đặc biệt của Hội Đồng nhân quyền Liên hiệp quốc, sau khi thăm Việt nam về đã bị báo chí Việt Nam kiểm duyệt đục thẳng tay (**) những gì không có lợi cho sự “ổn định của đất nước” không một chút e ngại, dè chừng xì-căng-đan ngoại giao! 

Và mình đi đến kết luận, không sợ sai: Đó là, nếu tất cả đều “đúng yêu cầu của đảng họ” thì cái AI -PI-U NÀY CHỈ LÀ… TRÒ HỀ VÃI ĐỊ VÀ TỐN KÉM NHẤT ĐỂ ĐỀ CAO VÀ BIỆN MINH CHO SỰ TỒN TẠI VĨNH VIỄN CỦA ĐẢNG-QUỐC HỘI HỌ MÀ THÔI

Sau đây là một số sự việc mà mình cho là… rất, rất LẠ: 

1- Cho đến ngày bế mạc chưa bao giờ họ cho chụp ảnh, giới thiệu công khai tên tuổi danh sách những ai đã đi Đại Hội IPU 132 lần này cả, mà cứ xé lẻ ra từng nhân vật nào cần tuyên truyền. Ví dụ bà Nancy Polesi (Mỹ), khi “chầu” cả 4 vua to nhất nước, lại ngồi sánh vai cùng đại vương Trọng trên những ngai vàng, đỏ choét, rộng thênh thang  mà bà chẳng bao giờ thấy được ở Nhà Trắng hay điện Capitol!

H2

2- Hầu hết  những nước đã nhiều lần lên án Việt Nam về dân chủ, nhân quyền đều cử những đoàn đại biểu mà tiếng nói chẳng có mấy trọng lượng, thậm chí, có những đại biểu còn… vào thăm cả cụ Hồ nữa! (Tây Ban Nha) 

3- Không một chủ tịch, hay phó nào của thượng nghị viện, hạ nghị viện Hoa Kỳ, Anh, Pháp,… muốn tham dự cái thứ hội nghị mà… “ai nói người nấy nghe, chuyện nước nào nước ấy lo”. Không có mặt một Patrick Leahy, một John Bohner (Mỹ), một Jean Claude Lenoir hoặc Alain Milon (Pháp)…? Nước Anh thì có một ngài Alistair Burt chẳng hiểu thuộc đảng phái nào mà nói cứ như người của anh Tô Huy Rứa mới được “cơ cấu” đi dự đại hội vậy! 

Ngoài mấy nước ngoại-xã rao như Sing, Căm, Lào, hay những nước truyền thống bạn bè, thậm chí hợp tác toàn diện, chiến lược cũng chỉ cử đi những gương mặt lạ hoắc: Nga không phải là Sergey Naryshkin mà là… ngài Constantin Kusatnov, “Tầu 4 tốt” thì không phải là Du chính Thanh hoặc Trương đức Giang mà là chú Trần Trúc nào đó!

4- Mang tiếng là hội nghị nghị viên toàn thế giới họp để “xây dựng và thuc đẩy những mục tiêu phát triển bền vững (SGDs) mà Liên Hiệp Quốc đang xây dựng đến năm 2030” vậy mà ông Tổng thư ký Ban Kyi Moon chả them đích thân hay cử đại diện đến dự thì… hơi buồn cho Ai-Pi nhưng chưa thật… U!

Tổng kết dần những hiện tượng cực kỳ lạ và hiếm có của cái Ai-Pi-U này, mình có thể mạnh dạn đưa ra một vài kết luận chính xác nhưng chẳng thú vị gì như sau: 

1- Đây là một thứ hội nghị hoàn toàn bị “lái” theo ý đồ của những nhà tổ chức cộng sản Việt để có lợi cho họ và CHỈ CHO HỌ MÀ THÔI! Nó vô bổ, vô tác dụng, tốn kém, mất thời giờ vô ích mà những “người lớn” đã nắm bắt nó ngay từ đầu là chẳng có dại gì mà “dây vào” nên họ cử những ải những ai đó mà tiếng nói chẳng có thể tạo cho mấy ông vua Việt lại có dịp huênh hoang: “Mình có thế nào những nhân vật danh tiếng như thế mới đến giơ tay tán thành mình chứ!”

2- Tất cả, từ nội dung đến hình thức đều bị vo tròn, bóp méo, cắt cúp, bớt thêm không ngần ngại bởi Tuyên Huấn Xã Nghĩa, ngoại trừ một tấm hình ngược chiều của bà Zoe Lofgren khi trao cho ông chủ tịch Sinh Hùng bảng danh sách những tù nhân lương tâm yêu cầu phải trả tự do ngoài hành lang hội nghị mà chẳng biết sao lại lọt nổi lên mạng.

H3

Cuối cùng, mình lại thấy giận mình là cái thằng già đã đặt một chân vào cõi chết như mình mà sao vẫn cứ… “ngu lâu” đến thế, vẫn cứ hy vọng ai đó sẽ đến nói giúp dân mình về Dân chủ, Nhân Quyền… Biết đâu sẽ chẳng giúp cho dân mình đứng lên một phen “làm một cái gì đó” để thoát khỏi cái kiếp sống bầy đàn khốn khổ này”! Nhưng một lần nữa, mình lại thất vọng!

___

(*) Và những gì ông John McCain đã bị nhà cầm quyền cộng sản VN cắt cúp không e ngại, đã được tái hiện tại IPU 123: Nhat Si Bao Thu (Tô Hải’s Blog): Nhật ký mở lần thứ 108: TẠI SAO NGƯỜI TA TỰ CHO PHÉP ĐƯỢC BỊT MIỆNG BẤT CỨ AI?

(*) Đây là trích đoạn những gì ông Heiner Beilefeldt đã bị kiểm duyệt không e ngại:

“I personally had seen clear evidence of human rights violations, including police raids, destruction of houses of worship, destruction of religious services, imprisonment and physical attack, even incidences of torture, killing and other forms of persecution. Unfortunately some of the people who agreed to talk to me were physically barred from meeting me, being placed in situations of de facto house arrest. Other people whom I did meet were exposed to reprisals, in some cases it’s even physical attacks – brutal physical attacks – during my visit or immediately afterwards. Moreover, the privacy of some conversations was violated. The situation escalates to such a degree that some planned meetings and discussions could not take place [he emphasized]. This was in blatant violation of the terms of reference for country visit by Special Rapporteurs.”

Ảnh 1: Một đại hội 1600 đại biểu của 160 nước mà toàn là… ‘đồng thuận’ và…’đồng thuận’.

Ảnh 2: Bà Nancy pel0si được “chầu 4 vua” và được ngồi ngai đỏ, lẽ nào đã… thoái hóa?

Ảnh 3: Riêng Zoe Lofgren do không được tổ chức bố trí phát biểu đành ông Sinh Hùng bản danh sách tù nhân lương tâm cần trả tự do.

____

Bổ sung – 21h22′: VOV có đăng Tuyên bố Hà Nội tại IPU-132 , nhưng đọc tuyên bố này chỉ thấy có duy nhất 1 lần nhắc tới cụm từ “dân chủ và nhân quyền” trong đoạn sau: “Chúng ta thúc giục chính phủ các nước khi đàm phán cần nhớ tới nhu cầu thực tế và kỳ vọng của công dân và giải quyết mối liên kết quan trọng giữa phát triển bền vững, quản trị dân chủ và nhân quyền. Tuyên bố của Liên hợp quốc sau 2015 phải cam kết xây dựng các thể chế mạnh, trong đó có cần đảm bảo nghị viện có năng lực và trách nhiệm đối với kết quả thực hiện. Chúng ta khuyến khích những người dự thảo Tuyên bố nhận thức được vai trò quan trọng và trách nhiệm của các nghị viện- và của IPU, một tổ chức thế giới- trong việc thực hiện và giám sát tiến trình thực hiện chương trình nghị sự phát triển mới“.

Một bình luận trước “3695. NHỮNG ĐIỀU LẠ ĐỜI ĐẾN PHÁT SỢ Ở CÁI AI-PI-U 132”

  1. […] Nguồn: https://anhbasam.wordpress.com/2015/04/04/3695-nhung-dieu-la-doi-den-phat-so-o-cai-ai-pi-u-132/ […]

Sorry, the comment form is closed at this time.

 
%d người thích bài này: