BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

2955. Cải cách ruộng đất: Lợi bất cập hại!

Posted by adminbasam trên 12/09/2014

AFR Dân Nguyễn

12-09-2014

Thật là lợi bất cập hại… Không hiểu vì động cơ gì và do Ban Bệ nào chủ xướng mà Triển lãm về Cải cách ruộng đất (CCRĐ) được tổ chức tại HN; Có lẽ những người chủ trương bày đặt ra triển lãm này là  nhằm “khôi phục” lại một chính sách hợp lòng dân: Người cày có ruộng do CCRĐ đem lại (dù rằng ngay sau đó không lâu, tất thảy ruộng đất mà người cày có do được cách mạng chia đã bị gom ngay vào các hợp tác xã (HTX). Thật nực cười, là thông tin chính thống hầu như chẳng có gì để vẽ, ngoài một vài hình ảnh được bày đặt trong phòng triển lãm, mà mục đích là cố tình tố khổ bần cố nông- đối tượng chiếm tuyệt đại trong Dân chúng trước và sau CM, tố cáo tội ác địa chủ, và kể công cuộc cách mạng “long trời lở đất” đem lại: Người cày có ruộng”…,trong khi không hề đả động tới hậu quả khủng khiếp mà cuộc CCRĐ do đảng , nhà nước cs đã gây ra .

“Sửa sai”, “xin lỗi”, thút thít… là những thứ được đem ra để chuộc  cho hàng vạn những oan hồn chết thê thảm, chết tức tưởi, chết nhục nhã. Sửa sai mà không hề có ăn năn về lỗi (thực ra phải gọi là tội ác) là điều khó có thể dung thứ! Vô vàn những trường hợp được “sửa sai”, nhưng rất chậm, qua loa chiếu lệ và không hề thỏa đáng. Bắn người cũng có chỉ tiêu! Và thật khủng khiếp, để đạt cho được “chỉ tiêu”, nhiều cái chết được rút ra từ sự sống.

Cho rằng, về vật chất người làm sai, kẻ gây ra tội ác có thể “sửa”; nhưng mạng sống và danh dự, nhất là những tổn thương về tinh thần, tình cảm và đạo lý thì không một hành động “sửa sai” nào khắc phục nổi. Chỉ có lòng tha thứ của Chúa mới có thể xoa dịu nỗi đau…  

Những kẻ  gây ra cuộc tao loạn mang tên CCRĐ, ngồi trên đỉnh cao quyền lực không  dừng bàn tay tội ác  ở đó. 20 năm sau CCRĐ, lúc họ đoạt được nửa nước còn lại từ tay chính quyền MN, họ đã gây thêm một tội ác kép: đó là cuộc “cải tạo tư sản” và đưa hàng vạn quân cán binh chế độ cũ ở MN đi “Học tập cải tạo”, mà thực chất là bỏ tù, là trả thù…

 Đối với cuộc “cải tạo tư sản”, tuy không tàn bạo đến mức man rợ như những gì đã xảy ra trong CCRĐ, không có xử bắn hàng loạt, nhưng đó là vụ cướp boc trắng trợn dựa vào quyền lực, là cuộc đại phá hoại nền kinh tế một đất nước. Ở lĩnh vực văn hóa, tư tưởng, nhiều cuộc “ Cải cách ruộng đất”  cũng được tiến hành nhằm triệt hạ những tư tưởng tiến bộ, nhằm củng cố quyền lực của cái gọi là nhà nước của “giai cấp vô sản”.

Thật ghê sợ là 20 năm sau CCRĐ, thế giới có biết bao sự thay đổi về nhận thức, về tư tưởng, nhưng những bộ não làm nên cuộc CCRĐ thì vẫn không có chút thay đổi. Họ đi từ sai lầm này tới sai lầm khác. Sai lầm này chồng lên sai lầm kia. Sai lầm sau nghiêm trọng hơn sai lầm trước. Chính những cán bộ của chế độ (cán bộ hàng tỉnh, thành phố) nhiều lúc ăn nhậu hay lúc du hý, hứng chí  thường nói đùa khôi hài “sai đâu sửa đấy. Sửa đâu sai đấy!)… Thật bi hài cho chế độ “ưu việt” này… Còn mọi hệ quả thì dân đen gánh chịu…

Nhân vụ triển lãm về những hình ảnh liên quan tới CCRĐ đang diễn ra, báo “mạng” no nê tin, bài vở. Toàn là những dữ liệu xác thực. Đó là những hình ảnh đau thương và oan khuất tày đình, mà những kẻ thủ ác bôi xóa tội ác chỉ bằng dăm ba lời xin lỗi (ngay cả những lời xin lỗi cũng chưa thực tâm, chưa ăn năn). Và người ta biết chắc một điều, cuộc triển lãm về CCRĐ cũng sớm phải đóng cửa.

Người viết những dòng này cũng ít nhiều lưu giữ vài hình ảnh liên quan tới cái gọi là CCRĐ- một cuộc tắm máu thật sự. ”Nhất Đội nhì giời…”. Đó là câu mà thuở nhỏ người viết thường nghe được từ  bậc sinh thành. Tuy nhiên hồi đó do còn nhỏ nên không hiểu ý nghĩa của câu nói như một thành ngữ đó. Sau này lớn lên, tìm hiểu về “cuộc cách mạng long trời lở đất”, biết quyền lực mà Đội được trao vào tay, mới thấy câu nói trên “chuẩn khồng cần chỉnh”.  “Cóc ngóe nhảy lên làm người!” cũng được dùng để mô tả về “một thời đã qua”- thời của các ông Đội được quyền bắn người.

Rồi sau này, một người bạn là cán bộ an ninh có phẩm hàm (mà người viết vẫn thường gọi đùa là “Công an trí thức”) cho mượn cuốn tiểu thuyết “Chuyện ba người khác” của nhà văn Tô Hoài. Từ đầu tới cuối cuốn tiểu thuyết không đề cập gì khác ngoài một Đội về làm công tác CCRĐ tại một làng quê. Cái thứ quyền lực như ngựa hoang không ai kiểm soát đã tác yêu tác quái ra sao. Mấy “ông đội” (điển hình là nhân vật Cự), văn hóa chưa qua lớp bình dân học vụ, nhưng bỗng dưng một thứ siêu quyền lực trao vào tay. Đó là thứ quyền sinh quyền sát mạng sống con người. Một ve thuốc lào, một lời ngọt nhạt có thể một mạng người được tha. Và ngược lại…

Đảng đã cất nhắc họ, từ những kẻ thất học, dốt nát, nghèo kiết xác vào vị trí của kẻ ngồi trên cao phán xét mạng sống con người. Và nhờ có thứ quyền lực đảng trao cho cách thừa mứa, họ- những “ông Đội” đã biết hủ hóa rất sớm. Cái Đơm, một thôn nữ phốp pháp và lành như đọn rơm, là đồ chơi của Đội. Các nữ dân quân ngủ đêm, Đội thích cứ việc mò vào. Đội không chỉ biết mỗi việc bắn người theo sở thích của kẻ thất học, nhưng còn đầy mánh qué, mưu ma chước quỷ của cán bộ cs thực thụ trong việc đấu đá, đạp đồng chí xuống để mình vươn lên đỉnh cao quyền lực…

Một tội hình sự rất bình thường, với cái án tối đa có thể chỉ là một vài ba năm tù, mà tòa án theo đúng nghĩa, phải xử theo các cấp, từ sơ thẩm, tới phúc thẩm…, trong phiên tòa còn có sự tranh tụng “nảy lửa” giữa các luật sư…rồi nghị án cách cẩn trọng của tòa…; rồi nhân chứng, bằng chứng, rồi bị cáo còn được quyền kháng cáo…;nhưng với cuộc cách mạng “long trời lở đất”- cuộc CCRĐ, một tòa án nhân dân với kiến thức trẻ trâu về luật pháp của những kẻ ngồi ghế quan tòa, lại được trao vào tay quyền uy tối thượng, được kích động và giật gây bởi “cố vấn” nước ngoài có truyền thống sát nhân…, thì máu chảy đầu rơi, oan khuất tày trời là điều khó tránh khỏi…

“Ôn cố tri ân” là điều nên làm; Nhưng bảo thủ đến cùng, và bằng mọi giá lấp liếm sự thật là điều đáng lên án, đáng đưa ra tòa công luận luận tội.

Người chết không thể sống lại.

Và những oan hồn không siêu thoát, những hệ lụy về một xã hội bị băng hoại, đạo lý suy đồi  bởi cuộc tao loạn nồi da xáo thịt mang tên CCRĐ, là điều cần viết cho tới khi không còn “trúc Nam Sơn” nữa…

3 phản hồi tới “2955. Cải cách ruộng đất: Lợi bất cập hại!”

  1. […] Basam […]

  2. […] Dân Nguyễn (Basam) – Thật là lợi bất cập hại… Không hiểu vì động cơ gì và do Ban Bệ […]

  3. […] 2955. Cải cách ruộng đất: Lợi bất cập hại! […]

Sorry, the comment form is closed at this time.

 
%d bloggers like this: