BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

2221. CÁC NHÓM LỢI ÍCH CẢN TRỞ SỰ HÒA GIẢI Ở TÂY TẠNG

Posted by adminbasam trên 13/01/2014

THÔNG TẤN XÃ VIỆT NAM (Tài liệu tham khảo đặc biệt)

Thứ Ba, ngày 07/01/2014

TTXVN (Hong Kong 5/1)

Từ lâu, Tây Tạng luôn là một vấn đề đau đầu đối với Đảng Cộng sản Trung Quốc và đảng liên tục phải duy trì chính sách “bàn tay sắt” đối với khu tự trị này. Gần đây, trong giới trí thức của Đảng Cộng sản Trung Quốc đã có những ý kiến đề xuất rằng ban lãnh đạo đảng nên thực hiện chính sách hòa giải hơn đối với Tây Tạng. Tuy nhiên, có ý kiến cho rằng việc duy trì chính sách cứng rắn đối với Tây Tạng nằm trong lợi ích của một nhóm quan chức và các nhóm lợi ích đã cản trở sự hòa giải ở Tây Tạng. Thời báo châu Á trực tuyến vừa đăng bài viết về vấn đề này của chuyên gia nghiên cứu Thubten Samphel, Viện trưởng Viện Nghiên cứu Chính sách Tây Tạng thuộc Chính quyền Trung ương Tây Tạng ở Dharamsala, Ấn Độ. Dưới đây là nội dung bài viết:

Sự quan liêu trong việc chống chủ nghĩa ly khai của Trung Quốc hiện bị phản đối kịch liệt. Lần này cuộc chiến chống ly khai của bộ máy quan liêu trong Đảng Cộng sản Trung Quốc đang chuyển hướng chống lại các học giả thuộc các cơ quan nghiên cứu của đảng này, những người dám kiến nghị rằng sự thỏa hiệp và hòa giải với Đạtlai Lạtma là điều cần thiết vào thời điểm hiện nay, khi mà đã đến lúc coi như vị thủ lĩnh tinh thần của người Tây Tạng chuẩn bị “tái sinh”.

Đây không phải là một cuộc xung đột nội bộ của bộ máy quan liêu. Đó là một cuộc tấn công trực diện với những vụ đấu súng lớn. Cả trong và ngoài Trung Quốc đều đưa ra những lời phản đối, những giọng điệu kêu gọi “không đáp lại”, bộ máy quan liêu chống ly khai hiện đang tham gia một cuộc khẩu chiến lớn một chiều.

Vào ngày 22/10/2013, Văn phòng Thông tin Quốc Vụ viện Trung Quốc đã công bố Sách trắng về sự phát triển và tiến bộ của Tây Tạng. Thông điệp lần này cũng giống như tất cả những thông điệp trong các Sách trang mà Bắc Kinh công bố trước đây về vấn đề này. Tây Tạng trước đây phải chịu đựng chế độ nông nô phong kiến và chế độ thần quyền. Tây Tạng mới ngày nay, theo những tuyên bố trong Sách trắng, đã “đạt được sự tự do, bình đẳng và nhân phẩm” và “được hưởng đầy đủ những thành quả của nền văn minh hiện đại.

Tuy nhiên, có một chút vấn đề. Sách trắng mới nhất phàn nàn rằng “Đạtlai Lạtma 14 và bè lũ lưu vong của ông ta đang tiến hành các hoạt động ly khai trong một thời gian dài để phá hoại sự phát triển và ổn định của Tây Tạng… Họ đã đưa ra cái gọi là khái niệm về Đại Tây Tạng và quyền tự trị cao, điều mà trên thực tế lại đi ngược lại các điều kiện hiện nay của Trung Quốc và vi phạm Hiến pháp cùng các bộ luật có liên quan”.

Tạp chí Cầu Thị của Đảng Cộng sản Trung Quốc, trong số xuất bản thứ 21 của năm 2013 đã đăng một bài viết dài của ông Trần Toàn Quốc, Bí thư Đảng ủy Khu Tự trị Tây Tạng, trong đó kêu gọi thực hiện các biện pháp nghiêm ngặt hơn để ngăn chặn toàn bộ dòng thông tin trực tuyến giữa Tây Tạng và thế giới bên ngoài. Gần như không thể chống lại sức ảnh hưởng của Đạtlai Lạtma ở Tây Tạng, ông Trần Toàn Quốc đã đặt ra cho mình một mục tiêu cao vời vợi trong cuộc chiến chống Đạtlai Lạtma. Ồng Trần Toàn Quốc nhấn mạnh: “Chúng ta phải giáo dục và hướng dẫn các cán bộ, những người dân thường của các dân tộc khác nhau phân biệt được Phật giáo Tây Tạng với Đạtlai Lạtma 14 và phân biệt Đạtlai Lạtma 14 với tên gọi Đức Đạtlai Lạtma để họ có ý thức thực hiện rõ ràng việc chống lại bè lũ của Đạtlai Lạtma 14”.

Việc phân tách Phật giáo Tây Tạng với Đạtlai Lạtma 14, ngay cả đối với Đảng Cộng sản Trung Quốc cũng là một vấn đề vô cùng khó khăn. Tuy nhiên, việc cố gắng để xóa bỏ sự liên kết Đạtlai Lạtma 14 khỏi các bài viết về Đức Đạtlai Lạtma dường như là sự tuyệt vọng vô cùng đối với bộ máy quan liêu chống Đạtlai Lạtma của Trung Quốc. Điều đó cũng giống như việc cố gắng đế chia tách Đức Giáo hoàng ra khỏi đạo Thiên Chúa.

Công việc của bộ máy quan liêu chống Đạtlai Lạtma giống như việc cố gắng để chia tách cố Chủ tịch Mao Trạch Đông ra khỏi chủ nghĩa Mao hoặc nói rằng Mao Trạch Đông không phải là Chủ tịch Mao Trạch Đông. Đối với những người mong muốn sự tốt đẹp ở Đảng Cộng sản Trung Quốc, họ chỉ có thể nói tới sự may mắn trong công cuộc tìm kiếm tinh thần mới của mình. Tuy nhiên, những phật tử sáng suốt trên toàn thế giới – và có rất nhiều ở Trung Quốc – thấy rằng đằng sau các mục tiêu tinh thần của vị Bí thư Đảng ủy khu tự trị Tây Tạng ẩn giấu một động cơ hết sức đen tối: một cuộc đấu tranh một mất một còn chống lại vị thủ lĩnh tinh thần của người Tây Tạng.

Sự công kích của ông Trần Toàn Quốc và các tài liệu văn bản chính thức khác là nhằm vào độc giả Trung Quốc ở trong nước. Việc giải thích với phần còn lại của thế giới về chính sách cứng rắn hiện nay của Trung Quốc đối với Tây Tạng được giao ông Châu Duy Quần, một nhà đối thoại chính của Trung Quốc với các phái viên của Đạtlai Lạtma từ năm 2002 đến năm 2010.

Trong suốt chuyến công du châu Âu của mình hồi tháng 10/2013, ông Châu Duy Quần, Chủ nhiệm ủy ban Tôn giáo Dân tộc Hội nghị Chính trị Hiệp thương Nhân dân, đã có nhiều cuộc trả lời phỏng vấn với giới truyền thông. Những cuộc phỏng vấn này sau đó đã được đăng tải lại trên các phương tiện truyền thông trong nước của Trung Quốc. Trong một cuộc phỏng vấn, ông Châu Duy Quần cho biết mục đích duy nhất của cuộc họp giữa hai phái viên của Đạtlai Lạtma và Chính quyền Trung Quốc là để “thuyết phục Đạtlai Lạtma chấm dứt các hoạt động ly khai… và tranh luận về cái gọi là vấn đề Tây Tạng”. Ông Châu Duy Quần nói: “Thực tế là số phận và tương lai của Tây Tạng đang nằm trong tay của Trung Quốc”.

Nếu như Đảng Cộng sản Trung Quốc tự tin rằng họ có đúng phương thuốc chữa “căn bệnh đau đầu” Tây Tạng, thì tại sao đảng này không âm thầm mà “chữa trị”? Tại sao còn phải làm ầm ĩ vấn đề này?

Một lý do là hàng loạt vụ tự thiêu đã và đang diễn ra đã nhấn chìm cao nguyên Tây Tạng. Kunchok Tseten, ông bố hai con, là người Tây Tạng đã tự thiêu gần đây nhất vào ngày 3/12/2013 tại khu vực Ngaba thuộc tỉnh Tứ Xuyên, nơi diễn ra hầu hết các vụ tự thiêu của người Tây Tạng. Ước tính có đến 123 người đã tự thiêu trên cao nguyên Tây Tạng kể từ tháng 2/2009. Tất cả đều nhằm kêu gọi việc cho phép Đạtlai Lạtma trở về quê hương cùng sự tự do tại Tây Tạng.

Trước tình trạng các cuộc biểu tình ngày càng bùng phát dữ dội, Đảng Cộng sản Trung Quốc cần giải thích nếu những chính sách của họ ở Tây Tạng là đúng đắn thì lý do xảy ra những vụ tự thiêu là gì? Trong trường hợp này và trong bất kỳ trường hợp sai trái nào khác xảy ra ở Tây Tạng, mũi dùi chỉ trích của Đảng Cộng sản Trung Quốc đều được chĩa vào “bè lũ Đạtlai Lạtma”. Cách rũ bỏ trách nhiệm một cách dễ dàng này đối với những thất bại trong các chính sách về Tây Tạng chứa đầy trọng lượng và sự kết tội đối với công chúng trực tuyến của Trung Quốc. Sự tuyên truyền của Đảng Cộng sản Trung Quốc là Đạtlai Lạtma, người đang buộc các thanh niên Tây Tạng hy sinh tính mạng của họ bằng các vụ tự thiêu, đã kích động một số người trên trang mạng Weibo đặt câu hỏi tại sao Đạtlai Lạtma lại không tự thiêu?

Rất dễ dàng để Đảng Cộng sản che giấu những chính sách thất bại của họ trên cao nguyên Tây Tạng đằng sau bức bình phong chủ nghĩa dân tộc Trung Quốc. Nó cũng dễ dàng giúp bộ máy quan liêu được cung cấp tài chính đầy đủ để hủy hoại danh dự của người Tây Tạng, những người chỉ yêu cầu được chủ nghĩa dân tộc mạnh mẽ của Trung Quốc đối xử tử tế, lực lượng đã nhấn chìm những tiếng nói vốn đã bị bịt miệng của họ trong sự ầm ĩ của những tuyên bố khoa trương chính thức.

Bất đồng chính kiến nội bộ

Cái khó là làm thế nào để đối phó với những người trong Đảng Cộng sản Trung Quốc đang yêu cầu thay đổi chính sách đối với Tây Tạng. Điều khiển các quan chức phụ trách việc giải quyết vấn đề chính sách Tây Tạng của Đảng Cộng sản Trung Quốc lo lắng là những đề xuất được đưa ra bên trong tổ chức đảng về việc Trung Quốc nên thể hiện một quan điểm hòa giải hơn đối với Đạtlai Lạtma. Những đề xuất về sự thay đổi trong chính sách, được đưa ra trong các cuộc phóng vấn rải rác, có thể trở thành một tiếng vang và sau đó trở thành một xu hướng. Có nhiều thông tin nói rằng quan điểm này nhận được sự ủng hộ rộng rãi trong giới trí thức của Đảng Cộng sản Trung Quốc.

Một loạt phản ứng đáng kể chống lại chính sách cứng rắn của đảng Cộng sản Trung Quốc đối với Tây Tạng đã được nhen lên bởi Giáo sư Kim Vĩ thuộc Trường Đảng Trung ương ở Bắc Kinh. Hồi tháng 6 và tháng 10/2013, trong những bình luận trên tờ Tuần báo châu, Á, một ấn phẩm bằng tiếng Trung Quốc ở Hong Kong, Giáo sư Kim Vĩ cho rằng việc đối xử với Đạtlai Lạtma như là “kẻ thù” đã khiến cho toàn bộ 6 triệu người Tây Tạng xa lánh Trung Quốc đại lục, bởi những người Tây Tạng tin rằng Đạtlai Lạtma là “Phật sống”. Giáo sư Kim Vĩ nhấn mạnh: “Đạtlai Lạtma là chìa khóa để giải quyết vấn đề Tây Tạng”.

Ý tưởng của Giáo sư Kim Vĩ trong việc tái thiết lập liên lạc với Đạtlai Lạtma là nhằm giành được sự hợp tác của vị thủ lĩnh tinh thần Tây Tạng trong việc xác định người kế nhiệm ông để cho phép Bắc Kinh bổ nhiệm một Đạtlai Lạtma theo sự lựa chọn của mình nhằm ổn định sự cai trị của Trung Quốc trên cao nguyên Tây Tạng và tránh tình trạng bối rối trước việc có 2 Đức Đạtlai Lạtma.

Đối với các nhà hoạch định chính sách Trung Quốc, những người đang cố gắng tìm kiếm các sự lựa chọn chính sách thay thế khác để giải quyết vấn đề Tây Tạng theo cách hiệu quả nhất, đề xuất của Giáo sư Kim Vĩ có thể là khá hợp lý, thậm chí rất có sức thuyết phục. Tuy nhiên những đề xuất đó đã khiến bộ máy quan liêu chống ly khai của Đảng Cộng sản Trung Quổc nổi giận. Vì sao vậy?

Lý do là vì chức năng của bộ máy quan liêu chống ly khai của Đảng Cộng sản Trung Quốc là bất di bất dịch. Cuộc chiến chống chủ nghĩa ly khai của Trung Quốc đòi hỏi một lực lượng gồm ít nhất 400.000 cán bộ – được lựa chọn từ đảng, chính phủ và quân đội – những người có sự nghiệp phát triển hoặc bị lụi tàn dựa trên mức độ thực hiện cuộc chiến chống các phần tử ly khai tốt hay là kém. Trường hợp của cựu Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào là một tiền lệ rõ ràng. Chính sách đàn áp mang tính quyết định của ông Hồ Cẩm Đào đối với các cuộc biểu tình rung chuyển khu vực vào năm 1988 và việc áp đặt tình trạng thiết quân luật ở Lhasa, được đưa ra khi nhà lãnh đạo này còn làm Bí thư Đảng ủy khu tự trị Tây Tạng, đã tạo tiền đề cho cách thức hành xử của Đảng Cộng sản Trung Quốc khi đối phó với các cuộc biểu tình sinh viên làm rung chuyển Bắc Kinh vào năm 1989 (sau đó dẫn đến sự kiện Thiên An Môn). Ông Hồ cẩm Đào đã được đảm bảo một vị trí trong Bộ Chính trị Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc trong những năm tiếp đó để trở thành nhà lãnh đạo tối cao của Trung Quốc.

Bất kỳ sự hòa giải nào giữa Đạtlai Lạtma và Bắc Kinh cũng đều sẽ khiến cho sự nghiệp của những người tham gia cuộc đấu tranh chống các phần tử ly khai tan theo mây khói.

Bapa Phuntsok Wangyal, hiện sống ở Bắc Kinh, là người sáng lập đảng Cộng sản Tây Tạng. Ông đã tham gia cuộc Vạn lý Trường chinh với vai trò là người phiên dịch cho Đạtlai Lạtma và Chủ tịch Mao Trạch Đông trong giai đoạn từ 1954-1955 và nắm giữ các chức vụ quan trọng trong đảng Cộng sản Tây Tạng. Từ năm 2004 đến năm 2006, ông đã viết rất nhiều thư gửi tới ông Hồ Cẩm Đào, người sau này đã trở thành Chủ tịch nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, cầu xin sự tiếp cận nhẹ nhàng hơn đối với vấn đề Tây Tạng. Những lá thư này đã được truyền ra ngoài, được dịch sang tiếng Anh và xuất bản tại Ấn Độ. Trong một trong số những bức thư đó, ông Bapa Phuntsok Wangyal có viết: “Những người này sống nhờ vào việc chống chủ nghĩa ly khai, được thăng chức do chống ly khai và họ được lợi bằng cách chống ly khai … Đức Đạtlai Lạtma càng tiếp tục ở lại nước ngoài lâu dài, và sức ảnh hưởng của ông càng lớn thì địa vị và sự giàu có của các nhóm chống ly khai này càng lâu dài… Ngược lại, khi Đức Đạtlai Lạtma khôi phục các mối quan hệ với chính quyền trung ương thì những kẻ này sẽ sợ hãi, căng thẳng và mất đi công việc của mình”.

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình hiện đang ở vị trí tốt nhất để thay đổi chính sách Tây Tạng cứng rắn của Trung Quốc. Ông Tập Cận Bình là người không bị vấy bẩn bởi bất kỳ chiến dịch đàn áp mạnh tay nào nhằm vào các cuộc biểu tình của người Tây Tạng. Đối với nhà lãnh đạo Tập Cận Bình, để phát triển một chính sách Tây Tạng mạnh mẽ và lành mạnh dẫn đến sự hòa giải giữa Tây Tạng và Bắc Kinh thì trước hết ông cần phải vượt qua được sự, kháng cự quan liêu và trì trệ trong nội bộ./.

Sorry, the comment form is closed at this time.

 
%d người thích bài này: