BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

1923. CÔNG AN NHÂN DÂN – CHUYỆN KỂ NGÀY XƯA VÀ THỰC TẾ HÔM NAY

Posted by adminbasam trên 26/07/2013

Hữu Quả, Nguyên phóng viên biên tập qua các thời kỳ: VNTTX, TTXGP, TTXVN.

(Lần thứ 68, ngày thành lập lực lượng Công an nhân dân, 19/8/1945 – 19/8/2013)

Đã khá lâu rồi, nên có thể gọi là ngày xưa; gần 20 năm về trước, tôi có dịp về công tác ở một tỉnh nọ, một tỉnh lớn nhất nhì cả nước.

Hôm ấy, tỉnh có tổ chức kỷ niệm lần thứ 50, ngày truyền thống CAND, tôi có được mời dự. Sau khi nghe bản báo cáo khá công phu của vị giám đốc sở, kể về thành tích của ngành; những người có mặt được mời phát biểu ý kiến, trước hết dành cho các đại biểu quan chức cấp trên. Còn tôi là một nhà báo, nên chủ yếu chỉ ngồi nghe, nếu thấy có nội dung thông tin gì thiết thực với nghề nghiệp của mình, thì ghi chép lại.

Chẳng biết là vì nể, vì xã giao, hay vì thực sự cầu thị, mà vị giám đốc này đã mời cả tôi phát biểu. Thú thật, lúc đầu tôi bị bất ngờ, nên cũng hơi do dự. Song, chỉ qua một thoáng, những hình ảnh và việc làm của cán bộ, chiến sỹ công an, đối với nhân dân, gây phản cảm và bất bình trong dư luận mà tôi nghe được, hoặc được trực tiếp mục sở thị, tôi quyết định nhận lời mời phát biểu. Lúc bấy giờ tôi nghĩ, đây là dịp tốt để góp ý kiến trực tiếp, thẳng thắn, xây dựng, với hy vọng sẽ có hiệu quả hơn là viết bài phê bình trên báo. Nội dung phát biểu của tôi năm ấy, nay nhớ lại, có thể tóm tắt như sau.

Ngày thành lập ngành công an, hồi ấy còn gọi là “Nha công an”, tôi còn nhỏ, đang đi học, đã nghe được và còn nhớ cụm từ bất hủ “công an là bạn dân”. Ngày ấy, công an thực sự là bạn dân; được dân mến, dân tin. Ngày ấy, đất nước ta đang có chiến tranh chống Pháp, nhân dân nhường một phần nhà ở của mình cho công an có nơi làm việc; đùm bọc, che chở, bảo vệ bí mật, làm tai mắt cho công an, phát hiện kịp thời kẻ gian, bảo vệ cách mạng. Sau này CT Hồ Chí Minh có đề ra sáu điều, vừa khái quát, vừa cụ thể, để cho CAND học tập và rèn luyện; cả nghiệp vụ, đạo đức và tác phong. Tôi nhớ nội dung điều thứ tư nói: “Đối với nhân dân, phải kính trọng, lễ phép”.

Liên hệ với thực tế thấy rằng, có lúc, có nơi, trong khi làm việc và tiếp xúc với dân, cán bộ chiến sỹ công an còn thực sự chưa tôn trọng dân; có lúc thô bạo, vô lễ với dân. Hiện tượng này, nếu kể ra thì nhiều, tôi chỉ nêu lên một dẫn chứng xác thực xảy ra hàng ngày, để cán bộ, chiến sỹ CAND suy nghĩ, rút kinh nghiệm. Đó là, có những bà con nông dân ta ở vùng ven đô, ven thành phố, làm ra được mớ rau, con cá, với bao nỗi khó khăn cực nhọc, đem vào thành phố bán để kiếm tiền tiêu vặt cho nhu cầu tối thiểu của cuộc sống, chứ có phải kinh doanh gì to tát đâu. Thế mà nguyên nhân chỉ vì thiếu sự hướng dẫn, sắp xếp chỗ ngồi cho họ, nên có gây mất trật tự và mỹ quan đường phố, công an đã có thái độ và hành động thiếu tôn trọng dân, như xua đuổi, quát tháo; có lúc còn thô bạo, quăng quật, đạp đổ, làm giập nát những sản phẩm của bà con làm ra bằng mồ hôi nước mắt; mà cuộc sống cả gia đình trông vào chiếc đòn gánh trên vai họ.

Để xảy ra hiện tượng đáng buồn này, các cán bộ, chiến sỹ công an có nghĩ rằng, họ là những người lao động lương thiện, vì mưu sinh quá đỗi vất vả, khó khăn; trong số họ, có những người đáng tuổi chị, tuổi mẹ, tuổi bà mình không? Như thế có thể nói, công an đã “kính trọng, lễ phép” với dân chưa? Có đáng gọi “công an là bạn dân” không? Trong khi đó, đã có dư luận và thực tế cho rằng, công an chỉ mạnh tay đối với dân lành thôi. Còn đối với bọn tội phạm đầu trộm đuôi cướp, bọn đầu gấu, bọn lưu manh, bọn côn đồ hung hãn; có nơi, có lúc, công an làm lơ, tránh né, ngại đụng độ với bọn rắn mặt này, sợ bị trả thù; hoặc có trường hợp ngầm thỏa hiệp hoặc kết nghĩa gì đó với chúng. Vì vậy, trong nhân dân có những câu truyền miệng, nghe chua chát mà có phần đúng thực tế: “Người lớn thì sợ trẻ con, ô-tô thì sợ xe đạp, công an thì sợ lưu manh”. Tôi đưa ra hình tượng “bàn tay sắt” và “bàn tay nhung”, để nói rằng, trong công tác quản lý trị an, cán bộ chiến sỹ CAND còn vi phạm cả lập trường quan điểm, biểu hiện “mềm nắn, rắn buông”, trong xử lý các vụ việc. Đối với người dân lương thiện, có vi phạm nhỏ, dù lần đầu, cũng bị công an xử lý mạnh tay (bàn tay sắt). Trong khi đó, có đối tượng tái phạm, thuộc loại rắn mặt, từng có tiền án tiền sự, được công an xử lý nương tay (bàn tay nhung).

Thực trạng tình hình nói trên, trước hết ảnh hưởng ngay uy tín đối với những cán bộ chiến sỹ có sai phạm; sau đó làm tổn thương lòng tin của nhân dân đối với toàn lực lượng công an nói chung. Tôi còn nhớ rõ, chính hôm ấy, ông chủ tịch tỉnh này cũng có mặt, tỏ thái độ đồng tình với phát biểu của tôi; tỏ ra tâm đắc với hình ảnh tôi đưa ra “bàn tay sắt”, “bàn tay nhung”, nên đôi lần phát biểu tại một số cuộc họp về công tác trật tự trị an, ông lại dùng hình tượng “bàn tay nhung”, “bàn tay sắt”, để nhắc nhở cán bộ chiến sỹ công an, trong xử lý các vụ việc.

Trên đây là chuyện cũ kể lại, sau gần hai mươi năm về trước, như là một kỷ niệm, mà cũng vừa có tính thời sự. Điều tôi quan tâm muốn nói về lực lượng CAND là tình hình thực tế hiện nay.

Trong gần hai mươi năm qua, lực lượng CAND đã có một bước phát triển khá dài, theo hướng chuyên nghiệp hóa, hiện đại hóa. Về con người, được đào tạo bài bản hơn, phát triển cả số lượng và chất lượng chuyên môn nghiệp vụ. Có người ví von “đội ngũ công an trùng trùng điệp điệp”. Việt Nam là nước kinh tế chậm pháp triển, đời sống nhân dân còn gặp nhiều khó khăn, nhưng có tỉ lệ công an (kể cả nổi và chìm) tính trên đầu số dân, vào loại khá cao, so với nhiều nước khác trong khu vực và trên thế giới. Điều này có đáng tự hào, đáng mừng hay đáng lo, đáng vui hay đáng buồn, xin người đọc tự suy ngẫm.

Về xây dựng cơ sở vật chất, trang bị các phương tiện làm việc, thì chẳng cần phải nói, hơn hẳn ngày xưa nhiều. Tôi từng nghe ai đó nói vui rằng công an bây giờ được trang bị đến “tận chân răng”; cũng tốt thôi, miễn sao quản lý sử dụng có hữu ích, tiết kiệm; đừng để sử dụng súng và các công cụ hỗ trợ tùy tiện, bừa bãi, gây thương vong không đáng có; như đã từng xảy ra nơi này, nơi nọ.

Về đời sống cán bộ chiến sỹ ngành công an, được nâng cao rõ rệt, cao hơn cả khả năng nền kinh tế đất nước. Một hiện tượng được dư luận quan tâm đó là, trong những năm gần đây, cùng với nạn lạm phát kinh tế, đất nước ta còn có “nạn lạm phát phong hàm phong tướng”, trong này có ngành công an; đi cùng với nó là đặc quyền đặc lợi, rút từ ngân sách nhà nước vốn đã ốm yếu mà ra. Phong hàm phong tướng là đi cùng với hàng loạt các ưu đãi mà cần “tiền, tiền, tiền”, chứ đâu phải là “chiếc bánh vẽ” như các miếng huân huy chương, hữu danh vô thực. So sánh với ba mươi năm chiến tranh, số sỹ quan cấp tướng của ngành công an, tăng gấp 53 lần. Số sỹ quan cấp đại tá và thượng tá, tăng gấp 51 lần.

Nếu lấy hình tượng để so sánh sự phát triển của CAND trong những năm vừa qua, cho ta thấy; về xây dựng cơ sở vật chất và trang bị các phương tiện, về đào tạo và phát triển nhân lực, về giải quyết chế độ chính sách ưu đãi… thì lớn nhanh như “người khổng lồ”. Trong khi đó, thực trạng về phẩm chất đạo đức, một yếu tố rất quan trọng có tính quyết định đối với CAND, lại sa sút, yếu kém, ví như “một người lùn”.

Phẩm chất đạo đức ở đây, tôi muốn nói, không phải là phẩm chất chính trị hay đạo đức cách mạng gì nghe có vẻ cao siêu, trừu tượng, và giáo điều, như lời ông Tổng bí thư vừa cao giọng chụp mũ, quy kết cho những người tham gia góp ý kiến sửa đổi bản Hiến pháp 1992, là : “suy thoái chính trị, đạo đức và lối sống”. Mà phẩm chất đạo đức ở đây là phẩm chất đạo đức theo nghĩa tự nhiên của cuộc sống bình thường vốn có; là luân thường đạo lý làm người, là lương thiện, trung thực, liêm chính, mà người bình thường cần có; cán bộ chiến sỹ CAND càng cần phải có. Nói một bộ phận không nhỏ cán bộ chiến sỹ CAND sa sút phẩm chất đạo đức, nghe có vẻ chung chung và trừu tượng. Thực ra, nó được bộc lộ hàng ngày với muôn vẻ, như trong giải quyết công việc, trong tiếp xúc với nhân dân và các đối tượng, trong sinh hoạt đời thường.

Do tính hạn chế của luật pháp, do cơ chế, do tính đặc thù của nghề nghiệp, và thiếu tu dưỡng rèn luyện, nên trong mấy năm qua, không ít cán bộ chiến sỹ CAND vi phạm kỷ luật, trong này có những vụ có dấu hiệu cấu thành tội phạm, không được điều tra xác minh làm rõ; không được xử lý công bằng và kịp thời. Công an điều tra thiên hạ, nhưng có mấy ai điều tra công an? Hình như hoạt động của công an không có ai giám sát; có chăng chỉ là hệ thống kiểm tra Đảng và thanh tra nhà nước, nhưng thực tế, năng lực và trình độ của các cơ quan này mà ai cũng biết, rất hạn chế, chứ chưa nói còn đáng băn khoăn cả về phẩm chất trung thực và tính khách quan của nó. Như vậy, những sai phạm của công an, chỉ công an biết, chủ yếu được xử lý nội bộ. Trừ một số vụ việc, do báo chí phanh phui, được dư luận lên tiếng đồng tình, tạo thành sức ép, bấy giờ ngành công an mới buộc phải vào cuộc, điều tra và xử lý. Dư luận còn nghi ngờ công an điều tra các vụ án kinh tế lớn, kéo dài thời gian, đầu voi đuôi chuột, còn để lọt, hoặc giảm nhẹ tình tiết tội phạm, không bảo vệ và thu hồi được tài sản nhà nước bị tội phạm cướp đoạt, hoặc làm thất thoát; không bảo vệ được kỷ cương và tính nghiêm minh của pháp luật.

Tình hình nổi cộm trong thời gian gần đây là, công an bắt bớ, giam giữ người tùy tiện và tra tấn dã man, gây thương tích cho nhiều công dân. Có trường hợp người bị bắt, đang tạm giam giữ, chưa thành án, đã chết một cách khuất tất tại trụ sở công an mà không được làm rõ, coi mạng người như cỏ rác, gây phẫn uất và đau đớn cho gia đình nạn nhân, và bị dư luận xã hội lên án. Trong khi đó, nạn quan liêu, hách dịch, cửa quyền; nạn kiêu binh kiêu tướng trong lực lượng CAND, ngày càng tăng. Tệ nạn tham nhũng, đưa và nhận hối lộ, khi kín đáo, lúc lộ liễu, len lỏi diễn ra trong các cấp, trên nhiều lĩnh vực hoạt động của ngành, nhất là trong lực lượng CSGT, như một căn bệnh mạn tính, không chữa khỏi.

Những năm gần đây, tình hình an ninh trật tự trong cả nước, diễn ra sôi động và phức tạp. Tại các đô thị lớn như Hà Nội, thành phố HCM, … nhân dân, trong này có cả nhân sỹ trí thức, lão thành cách mạng, xuống đường tham gia các cuộc biểu tình yêu nước, phản đối Trung Quốc có nhiều âm mưu và hành động xâm phạm chủ quyền biển đảo nước ta. Các cuộc biểu tình của những người dân yêu nước là hòa bình, phi bạo lực; nhưng lực lượng công an đã dùng bạo lực kiểu “bàn tay sắt”, để đáp trả; ngăn chặn, giải tán các cuộc biểu tình ôn hòa. Công an đã sử dụng một lực lượng áp đảo, trong này có cả các phần tử bất hảo “xã hội đen”, đông hơn số người tham gia biểu tình; đã có hành động đàn áp, bắt bớ, tạo nên một không khí đối kháng rất căng thẳng, gây ảnh hưởng sâu rộng dư luận trong và ngoài nước.  Hình ảnh một công an trong khi ngăn chặn biểu tình, đã dùng chân đi giày đạp lên mặt một công dân tham gia biểu tình, thật thô bạo, gây phẫn nộ trong dư luận, và tự nó đã hạ thấp uy tín CAND.

Tình hình nhân dân kêu oan, khiếu kiện về chiếm đoạt đất đai, giải phóng mặt bằng, cũng diễn ra nóng bỏng ở nhiều nơi; cả khu vực nông thôn và đô thị. Trong các vụ này, đáng lẽ lực lượng công an làm đúng chức trách của mình là, giữ gìn trật tự. Nhưng đáng tiếc, không biết là do chỉ đạo chuyên ngành cấp trên, hay lãnh đạo địa phương ra lệnh, mà công an đã bị cuốn hút sâu vào việc cưỡng chế, đi quá đà, dùng bạo lực đàn áp những người dân tay không tấc sắt đi kêu oan, khiếu kiện; như các vụ đã xảy ra ở Tiên Lãng (Hải Phòng), Văn Giang (Hưng Yên), Dương Nội (Hà Nội), Cúc Phương (Ninh Bình), và nhiều nơi khác tương tự trong nước. Có những vụ, công an đã chỉ đạo lôi kéo, sử dụng cả những phần tử bất hảo “xã hội đen”; bọn này là những kẻ bất cần, phớt đời nhất, bất chấp đạo lý, liều lĩnh như những con dã thú, xông vào đánh đập, chửi bới tục tĩu, khủng bố và đe dọa những người dân đi kêu oan, khiếu kiện. Như vậy, công an không những không bảo vệ dân, mà trái lại còn tiếp tay cho các tổ chức, cá nhân là các chủ dự án, chiếm đoạt đất đai của người dân, trong khi việc khiếu kiện chưa được giải quyết rõ ràng, phân minh bằng pháp luật.

Qua các vụ việc nêu trên, cho ta thấy, công an ngày càng xa dân; nỗi oán hận công an trong lòng dân, hình thành; và còn đâu ý nghĩa của cụm từ bất hủ “công an là bạn dân”, như những tháng năm tốt đẹp của ngày xưa nữa. Gần đây, Bộ công an liên tục đưa ra nhiều quy định, nhiều dự thảo về quản lý hành chính một cách quan liêu, vội vàng, chủ quan, xa rời thực tế, thiếu dân chủ theo kiểu áp đặt, gây thêm khó khăn cho cuộc sống sinh hoạt của người dân vốn đã có nhiều bức bối, bị các đại biểu Quốc hội phê phán, nên phải tạm ngừng triển khai thực hiện, để tiếp tục sửa đổi, điều chỉnh, bổ sung, mới được ban hành. Đây biểu hiện rõ ràng về bệnh quan liêu giấy tờ, không sát thực tế cuộc sống, xa rời quần chúng nhân dân, của lãnh đạo ngành công an nước ta.

CAND – cụm từ tên gọi khai sinh của lực lượng công an ngày mới ra đời, đến nay đã được 68 năm. CAND đâu chỉ là tên gọi, mà  nó còn có ý nghĩa: công an từ nhân dân mà ra, được nhân dân giúp đỡ, vì nhân dân phục vụ. Như vậy có phải công an là của nhân dân, lấy việc phục vụ nhân dân là mục đích cao cả nhất; chứ không phải là công cụ phục vụ riêng cho một bộ phận quyền lực nào. Trải qua những tháng năm dài, đầy biến động của lịch sử đất nước; ý nghĩa tên gọi này cũng dần dần bị thực tế làm biến đổi, theo chiều hướng đáng lo ngại. Cụm từ “công an là bạn dân”, mất dần ý nghĩa đích thực ban đầu của nó; đôi khi còn gây phản cảm.

Phải chăng tình thế đã đổi thay? Thời cuộc đã đổi thay? Để trả lời câu hỏi này, thiển nghĩ, những người lãnh đạo cao nhất của ngành CAND cần nghiêm túc đánh giá đúng thực trạng tình hình, trong này hệ trọng nhất, không phải là quá bận tâm về “thế lực thù địch”; mà chính là mối quan hệ giữa nhân dân với lực lượng CAND hiện nay như nước và thuyền, để đề ra được giải pháp đúng đắn, phù hợp tình hình thực tại, ngõ hầu vãn hồi tình hình, như toàn dân mong đợi.

H.Q.

23 phản hồi to “1923. CÔNG AN NHÂN DÂN – CHUYỆN KỂ NGÀY XƯA VÀ THỰC TẾ HÔM NAY”

  1. […] CÔNG AN NHÂN DÂN – CHUYỆN KỂ NGÀY XƯA VÀ THỰC TẾ HÔM NAYIn “Dân chủ/Nhân Quyền” […]

  2. No Way Out said

    Ngay từ thời còn mồ ma ông Hồ thì đã đề cử ngay tên […]

  3. Koon said

    Muốn các anh công an “nhơn dơn” phục phục vụ thì cũng dễ thôi, cứ ra đường la lên “Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam” như BTV ABS đề nghị là mấy ảnh xuất hiện liền à. Chứ không thì chờ mấy ảnh phục phụ thì còn khuya. Xem một trường hợp mấy ảnh nhanh nhẹn phục vụ dân đây:

    http://dantri.com.vn/phap-luat/di-an-dem-vo-co-bi-con-do-bat-tra-tien-danh-vo-xuong-mat-759902.htm

  4. quang minh said

    Đảng CSVN cũng giống như tất cả các đảng CS khác đều có chung một sách lược là mị dân bằng các khẩu hiệu tuyên truyền.Ngày nay hầu như ai cũng biết lực lượng Công an từ thời Việt Minh đên bây giờ […]

  5. Lữ Khách said

    Cách đây khoảng trên chục năm khi nói chuyện về công an Việt Nam một người bạn nói với tôi “10 người dân thì đến 9 người gọi chúng nó là thằng công an rồi, anh bảo thế thì chúng nó tử tế cái chó gì!”

    Không biết tỷ lệ 9/10 hiện nay có gì thay đổi không?

  6. Chu Mot said

    công an, còn đảng còn … tiền,
    càng thêm bảnh choẹ, thêm quyền hại dân,
    việc công thì cứ lần khân,
    ăn chia, phải cố giành phần nhiều hơn;
    mau xong thì hãy “bôi trơn”,
    không tiền, ông cứ lần khân, vội gì ?
    Chỉ tiêu là cái chi chi,
    ít làm ít tội, công ghi liền liền !
    CÔNG AN ĐỒNG NGHIÃ : QUYỀN-TIỀN !

  7. […] CÔNG AN NHÂN DÂN – CHUYỆN KỂ NGÀY XƯA VÀ THỰC TẾ HÔM NAY (Ba […]

  8. […] mãi trong tâm trí nhân dân (FB Thắng Còng). – CẢNH SÁT KHÓC (Văn Công Hùng). – CÔNG AN NHÂN DÂN – CHUYỆN KỂ NGÀY XƯA VÀ THỰC TẾ HÔM NAY (Ba Sàm). – Ban Biên tập Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 họp phiên thứ 8 (LĐ). […]

  9. Khách said

    Trước năm 1975 ngành Công an chỉ có 3 vi Thiếu tướng không có Trung tướng mà mọi việc giải quyết rất tốt được Dân yêu mến ke thù khiếp sợ. Hàng tram toán biệt kích vào miền Bắc cũng không loạt. Nay Tương Công an hàng trăm khoảng 98 % là những thằng ăn cắp và cướp của Dân, Tương Công An thời nay Ông Bà ta mới có từ Tướng cướp để phục vụ cho Đảng Tà bây giờ. Dân ta sẽ còn bị cướp nhiều hơn !

  10. Khách said

    Trước năm 1975 ngành Công an chỉ có 3 vi Thiếu tướng không có Trung tướng mà mọi việc giải quyết rất tốt được Dân yêu mến kiễng thù khiếp sợ. Hàng tẩm toán biệt kích vào miền Bắc cũng không loạt. Nay Tương Công an hàng trăm khoảng 98 % là những ta hằng ăn cắp và cướp là Tương Công An thời nay nên Ông Bà ta mới có từ Tướng cướp để phục vụ cho Đảng Tà bây giờ. Dân ta sẽ còn bị cướp nhiều hơn !

  11. Xóa §4 HP ĐộcĐảng said

    Câu “công an là bạn dân” từ thời “Nha CA”…cũng như những câu “nhà nước của dân, do dân, vì dân”…là những câu học mót, nhai lại của các thể chế dân chủ ở Âu, Mỹ. Trong thực tế, nó chỉ còn gía trị để tuyên truyền, mị dân, vì theo bản chất, nó không phù hợp với học thuyết của chủ nghĩa Marx-Lenin “bách chiến bách thắng”: – “Công an là công cụ của chuyên chính vô sản”.

    Lực lượng CA ND Việt Nam đã phát triển mạnh mẽ, không những về “lượng” mà còn về cả “chất”, đã hoàn thành tốt nhiệm vụ bảo vệ đảng CSVN, họ đã làm được đúng lời dạy của đảng “CAND chỉ biết còn đảng, còn mình”.
    Việc Chủ dịch nước vừa phong hàm thượng tướng cho 3 đồng chí lãnh đạo ngành CA là một bằng chứng, vừa là một sự động viên (!), vừa là một sự tính toán có tầm nhìn “chiến lược” của đảng:
    – Trong tương lai, nhân dân VN vẫn sẽ là thế lực thù địch, đầy tiềm năng và càng ngày càng nguy hiểm hơn đối với đảng CS VN độc tài !!!

  12. Hoa Cải said

    Dù hình thức còn ghi “công an nhân dân”, nhưng nội dung cơ bản đã thay đổi khác biệt so với cái ngày “dựa vào dân kháng chiến”. Thưa tác giả. Nhiệm vụ chính trị số 1 của công an ngày nay là “bảo vệ đảng, bảo vệ chế độ”. Marx nói “lợi nhuận 300% người ta sẵn sàng cắt cổ”. Giờ không cần vốn mà được lợi nhuận cả nước như thế làm sao người ta điều chỉnh được lòng tham?

  13. lantan said

    “Lực lượng CAND ngày càng lớn mạnh” là cách nói khác của sự gia tăng thối nát và tồi tệ của một chế độ xã hội

  14. Quốc Thụy said

    “…ba mươi năm chiến tranh, số sỹ quan cấp tướng của ngành công an, tăng gấp 53 lần. Số sỹ quan cấp đại tá và thượng tá, tăng gấp 51 lần…”. Có nên ước lượng quân số của lực lượng CAND cũng tăng tương tự trong khi dân số tăng bao nhiêu lần? Có ai biết ngày nay tỷ lệ CA/dân là bao nhiêu?

  15. binhloanvien said

    Tại vì sao ư?
    Vì CA bây giờ “còn đảng, còn mình”.
    Họ chỉ còn biết lo cho bạn thân họ và để đạt mục đích này họ phục tùng kẻ mạnh hà hiếp kẻ yếu.

  16. Hải said

    Không có gì mới

  17. Yêu nước said

    Cụ Hồ dạy CAND (và hiện nay hầu như trụ sở công an nào cũng treo lời dạy của Cụ): “Đối với dân phải kính trọng, lễ phép”. Nhưng nhìn lại suốt bao năm qua, có bao nhiêu công an làm được như vậy, mỗi khi tiếp dân? Ngược lại, người ta chỉ thấy rất nhiều viên công an hoạnh họe dân, vô lễ với dân, coi dân như rơm như rác, nét mặt nhìn dân thì lạnh tanh. Mỗi lần có người bị dẫn vào đồn là y như rằng sẽ có chuyện không hay đến với người đó. Nếu không chết thì cũng bị bầm dập khắp người. Một tác phong rất kém văn hóa của công an VN là tay chống nạnh khi thực thi nhiệm vụ.
    Nhìn tấm ảnh người cảnh sát Philippin khóc chia sẻ với người biểu tình mà thấy sao cảnh sát họ cư xử với dân tốt thế, nhân văn thế. Điều này có lẽ mãi mãi cũng chỉ là một giấc mơ đối với VN ta.

  18. Dân said

    Bài viết rất đúng , rất sâu sắc . Nhiệt liệt hoan hô .

  19. Ngô Nhi said

    Tác giả phân tích và dẫn chứng rất đúng, rất chí lý.Thực tế cho thấy trong tình hình hiện tại không nên gọi là Công an nhân dân vì lực lượng này đâu có còn là bạn và chỗ dựa cho nhân dân nữa.Gắn thêm cụm tính từ “nhân dân” cho Công an và bao cơ quan như Tòa án,Viện Kiểm sát, Thanh tra … là mang tính mỵ dân, lừa dân.Phải gọi một cách chính xác và đúng bản chất của lực lượng Công an như nội dung pano treo trước trụ sở Công an Hà Nội là CÔNG AN-CÒN ĐẢNG CÒN MÌNH.

  20. Sao Mai said

    Vì Đảng quên dân, vì thân phục vụ.

  21. MQ said

    Bác Hữu Quả ơi, mạn phép bác em sửa lỗi chính tả tí: “xử lý” chứ không “sử lý” bác ạ.

  22. MQ said

    Tôi, cũng là người cộng sản
    An ninh, hầu hết các anh cũng là cộng sản
    Đều mang trong mình nhiệt huyết
    Về một xã hội công bằng, văn minh, dân chủ
    Đều là đồng chí của tôi
    Nhưng sao lại thế? Sao lại như vầy?
    Tôi không hiểu
    Và các anh cũng không biết
    Chỉ lầm lũi đi theo hướng mũi tên
    Do ai đó định vị
    Nhắm vào nhân dân, vào người yêu nước
    Sao lại thế?
    Ta có độc lập chủ quyền
    Sao cứ xách cặp đi học bạn láng giềng gian xảo
    Ta không thù ai thâm căn cố đế
    Ta muốn làm bạn với tất cả mọi người
    Kể cả anh láng giềng chiều mưa sáng nắng
    Tôi và các anh không hiểu
    Nhưng ngư dân thì quá biết biển Đông cuộn sóng
    Còn nông sòng sọc điếu cày khói thuốc khan
    Ngửa đầu than khổ
    Không đất cấy cày không ngày thu hoạch.

    • Trần dâm Tiên said

      Nhà thơ Nguyễn Quốc Chánh, hiện sống ở Sài gòn, đã đưa ra một đúc kết:
      “Một người thông minh & lương thiện thì không thể cộng sản, 
      Một người thông minh mà cộng sản thì không thể lương thiện, & 
      Một người lương thiện mà cộng sản thì chắc chắn không thông minh”. 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: