BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

1904. ĐÔI ĐIỀU SUY NGHĨ NHÂN CHUYẾN CÔNG DU HOA KỲ SẮP TỚI CỦA ÔNG CHỦ TỊCH NƯỚC

Posted by adminbasam trên 18/07/2013

 Tương Lai

Sau chuyến thăm Trung Quốc thì chuyến công du sắp tới của ông Chủ tịch Nước là mối bận tâm của rất nhiều người đang trĩu nặng suy tư về vận nước. Những hoạt động ngoại giao dồn dập trong thời gian qua càng làm cho mối bận tâm ấy thêm bức xúc trước những diễn biến mới của thời cuộc trong nước và thế giới. Những hoạt động đối ngoại gắn liền máu thịt với hoạt động đối nội, mà về thực chất thì nội lực của dân tôc, thế đứng của đất nước là nhân tố quyết định chiến lược và sách lược đối ngoại. Tiếng chuông đánh ở nước người vang đến đâu là tùy thuộc vào sự dồn sức, góp lực của cả toàn dân. Đương nhiên, khôn khéo và thông minh để nắm bắt thời cơ, khai thác và phát huy tối đa hợp lực được tạo ra từ hoạt động đối ngoại với nhận thức rằng, bỏ lỡ thời cơ là sự bỏ lỡ đáng tiếc nhất mà rồi cái giá mà dân tộc phải trả là không sao tính xuể! Chẳng thế mà Nguyễn Trãi từng căn dặn “Thời! Thời! Thực không nên lỡ“.

Vả chăng, chúng ta lại đang sống trong một thế giới đầy biến động. Cuộc cách mạng thông tin với mạng lưới internet phủ sóng khắp nơi đã khiến cho thế giới rộng lớn được thu hẹp lại trong “ngôi nhà toàn cầu”, làm cho nhất cử, nhất động của mỗi một ai đó, nhất là của các “chính khách” đều hiện rõ mồn một trước đôi mắt tinh anh của công luận. Chính cái đó đem lại một sức mạnh mới, cách suy nghĩ mới cho mỗi con người. Người ta hiểu ra rằng, kiểu tư duy tuyến tính theo lối mòn không bắt kịp với thời đại mà chuẩn mực chính là sự thay đổi.

Những tri thức cũ, kinh nghiệm cũ, dù qúy‎ báu‎ đến đâu, cũng không còn đủ cho hành trình của dân tộc đi về phía trước. Không thể không có tri thức mới, kinh nghiệm mới để hình thành một kiểu tư duy tương thích với nhịp sống đương đại của nền văn minh trí tuệ đang làm cho tiến trình phát triển đưa tới những bước hợp trội, tạo ra những đột biến không thể nào dự báo trước được hết. Hiện tượng Mianma là một ví dụ thật hấp dẫn.

 Ngoài ra, những bài học trị nước và cứu nước của ông cha ta vẫn ẩn chứa những nguyên lý ứng xử với dân với nước, với bạn với thù theo lối “mãn chiêu tổn, khiêm thụ ích” (cái đầy gọi cái vơi, võng xuống thì được làm cho đầy trở lại,) vẫn có ý nghĩa sâu sắc trong hoạt động đối nội và đối ngoại. Dòng sông cuộc sống đang đẩy con thuyền đất nước đi vào đoạn nước xoáy, người lèo lái chỉ một chút sơ sẩy, thiếu bản lĩnh, thiếu hiểu biết sẽ khiến cho dân tộc phải trả giá đắt. Vì xét đến cùng, cái quyết định vẫn ở con người.

Thì chẳng thế sao? “Đại Việt Sử ký toàn thư. Kỷ nhà Trần” có chép lời tên tướng Ô Mã Nhi nhận xét về Đỗ Khắc Chung, người được vua Nhân Tông cử đến trại giặc dò xét tình hình : “Có thể nói là [người này] không nhục mệnh vua. Nước nó còn có người giỏi, chưa dễ mưu tính được“. Sai người đuổi theo nhưng không kịp”. “Sai người đuổi theo” là để bắt mà giết đi để mà còn liệu “dễ bề mưu tính“. Tên tướng Tàu này quả là biết xét đoán người và hiểu được thời cuộc để thực thi đường lối cổ truyền nhất quán của chúng : không khuất phục, mua chuộc được đối phương thì tìm cách mà trừ đi! Bản lĩnh hiên ngang không biết cúi thấp đầu của Đỗ Khắc Chung là biểu hiện khí phách dân tộc, làm nên sức mạnh Việt Nam đánh tan tác kẻ thù từng xéo nát nhiều vùng lãnh thổ từ Á sang Âu ở thế kỷ XIII.  Người thực thi mệnh [lệnh] của nước của dân ở thế kỷ XXI này, vì thế, phải biết học cha ông, không để nhục quốc thể.

 Quan hệ Nước lớn-Nước nhỏ và Bản lĩnh Dân tộc

Có một điều phải suy nghĩ thêm khi báo chí ta gần đây hay nói đến chuyện ứng xử giữa nước nhỏ với nước lớn. Điều ấy có cái lý‎ của nó. Nhưng cũng lại phải thấy cho ra một điều nữa là, một nước đứng thứ 13 thế giới về dân số, cũng đã từng được cả thế giới biết đến như là một dân tộc từng đánh thắng những thế lực ngoại xâm khổng lồ ở thế kỷ XIII, XV, XVIII và XX để hiên ngang tồn tại bên bờ Thái Bình Dương rộng lớn, có một vị thế trong khối ASEAN, mà cứ vẫn mang tâm lý “nước nhỏ” trong ứng xử thì e cũng có chỗ chưa thỏa đáng.

Hàn Quốc với diện tích 100.032 km vuông, dân số 48 triệu người, là “nước nhỏ” nhưng xem ra thế ứng xử của họ trên trường quốc tế thì cũng không “nhỏ” như người ta tưởng. Vì sao? Vì nhờ vào thực lực kinh tế, khoa học công nghệ và thành tựu về văn hóa nghệ thuật mà họ đạt được có thể ngang ngửa canh tranh với nhiều nước công nghiệp phát triển! Rồi Singapore, với diện tích 697.7km2, chỉ bằng diện tích huyện Cần Giờ của TPHCM và dân số chỉ 5,1 triệu người vào năm 2010 thì đúng là nhỏ, rất nhỏ. Nếu tính từ ngày tuyên bố độc lập 9 tháng 8 năm 1965 thì họ chỉ mới có gần 50 năm phát triển từ một nước hầu như không có tài nguyên, nguyên liệu đều phải nhập từ bên ngoài. Nhưng cũng chính vì thế, họ nhanh nhạy đi đầu trong việc chuyển đổi sang nền kinh tế tri thức và theo dự tính thì đến 2018 Singapore sẽ là một đầu mối của mạng lưới năng động trong nền kinh tế châu Á và toàn cầu với tính đa dạng nhạy bén trong hoạt động kinh doanh. Thế đứng của đất nước này, vì thế, đâu kém những nước diện tích lớn, dân số đông!

Còn ta, vì sao Việt Nam ta từ đỉnh cao chiến thắng lại trở thành lạc hậu và lạc điệu với thế giới. Đây là câu chuyện dài chưa thể trong vài dòng nói hết, nhưng không thể không thẳng thắn và sòng phẳng chỉ ra nguyên nhân của nó. Muốn thế, phải đặt vận mệnh của tổ quốc lên trên hết và trước hết, thực hiện sự hòa giải và hòa hợp dân tộc, gạt bỏ những mâu thuẫn về lợi ích riêng tư, chấm dứt những hành vi và thủ đoạn tranh giành quyền lực để đồng tâm hiệp lực xây dựng đất nước. Có như vậy mới tạo nên được một thế đứng Việt Nam trong những mối liên hệ phụ thuộc và tác động lẫn nhau của các mối quan hệ quốc tế, vấn đề có ý nghĩa sống còn trong hoạt động đối ngoại, tránh được nguy cơ thao túng của nước lớn. Điều chua chát đáng nói nhất khi sử dụng khái niệm “nước nhỏ” chính là sự nếm trải vị đắng của thân phận một dân tộc từng là một quân cờ trên bàn cờ trong cuộc chơi giữa các “nước lớn”!

Bản lĩnh và khí phách của dân tộc trước kẻ thù ngoại xâm đã giục giã nhiều thế hệ Việt Nam lên đường cứu nước, không ngại hy sinh. Máu người không phải nước lã. Và máu đã chảy thành sông, xương đã chất thành núi từ Ải Nam Quan đến Mũi Cà Mâu. Tổ quốc đời đời vinh danh những người con yêu đã ngả xuống để giữ gìn từng thước núi, tấc sông của non sông gấm vóc ông cha bao đời gây dựng và bảo vệ để trao lại cho con cháu hôm nay. Vì thế, quyết không để cho mạng sống của người Việt, vận mệnh của tổ quốc bị lợi ích của những nước lớn với đủ thứ “nhân danh” để biến thành những quân cờ trong cuộc chơi của họ.

Quân cờ ấy, khi cần thiết thì người ta đánh bóng mạ kền, hoặc thổi lên thành một chiếc bong bóng sặc sỡ sắc màu huyền thoại để mà vui vẻ nhận lãnh những vinh quang vô ích : “Nếu lịch sử chọn ta làm điểm tựa, Vui gì hơn làm người lính đi đầu“. Để rồi, trong “niềm vui” ấy, những núi xương, sông máu của “người lính đi đầu” đổ ra tạo thành khoảng cách an toàn cho Mao “đại nhảy vọt” (như cách trước đó cuộc “kháng Mỹ viện Triều” tạo ra một Bắc Triều Tiên làm trái độn) và đến một ngày đẹp trời thì Chu vui vẻ bắt tay Ních ở Thượng Hải để mặc cả trên đầu người bạn láng giềng “núi liền núi, sông liền sông, chung một biển Đông” về nước cờ “thí tốt, đẩy xe”, bật đèn xanh cho B52 rải thảm Hà Nội.

 Quyền lực và Tội lỗi

Chiếc bong bóng sặc sỡ kia vỡ tan, nhưng không chỉ là một ảo ảnh tan vỡ mà là một hệ lụy lịch sử nặng nề với những vết thương hằn sâu trong lòng dân tộc khi non sông đã quy về một mối. Thay vì làm lành vết thương, người ta lại khoét sâu thêm do bị chủ nghĩa giáo điều cầm tù, mà nguy hiểm nhất là tiếp tục thực thi quan điểm”đấu tranh giai cấp là động lực của sự phát triển ” để rồi tạo ra một xã hội bất an và xáo động, hệ thống giá trị bị đảo lộn, văn hóa dân tộc với cốt lõi là nền văn hóa làng, cái nôi của tâm hồn Việt, bị băng hoại. Đó chính là hệ lụy nặng nề vừa nhắc đến. Liều thuốc chữa trị cho sự bất an ấy, bi đát thay, lại là một chế độ toàn trị phản dân chủ đang được đẩy tới ngày càng hung hãn như không có điểm dừng. Cái gọi là “nhà nước pháp quyền” được rao giảng là “của dân, do dân và vì dân” đang quay lưng lại với dân. Cán cân công lý chao đảo trước vòng xoáy lợi ích của các nhóm quyền lực với những bản án bỏ túi theo Nghị quyết. Đó là lý do giục giã những “bàn chân nổi giận” của nông dân, của thanh niên sinh viên, của trí thức rầm rập xuống đường bất chấp mọi thủ đoạn trấn áp và sự xuyên tạc, lừa mị.

Chưa bao giờ người ta thấy cái nguyên lý khủng khiếp vận hành trong xã hội từng được trí tuệ loài người đúc kết : “Quyền lực thúc đẩy việc mở rộng vô hạn độ quyền lực, và hầu như không có điểm dừng. Nhưng “quyền lực lại có xu hướng tham nhũng và quyền lực tuyệt đối thì tham nhũng cũng tuyệt đối” (Power tends to corrupt and absolute power corrupts absolutely). Chế độ toàn trị phản dân chủ là nguyên nhân sâu xa cho cái chuyện “quyền lực tuyệt đối thì tham nhũng cũng tuyệt đối ” ấy. Liệu lịch sử loài người đã biết có bao nhiêu thứ “quyền lực tuyệt đối” như chê độ toàn trị hiện hành? Vừa rồi, báo cáo của Tổ chức theo dõi tình trạng tham nhũng trên toàn thế giới [Transparency International]cho biếtKết quả khảo sát cho thấy là giới công an cảnh sát bị người dân Việt Nam đánh giá là tham nhũng nhất, đứng đầu danh sách“!

Vì vậy, nếu chỉ chĩa mũi nhọn vào một số người, cho dù là cần thiết đi chăng nữa, thì chỉ là bôi thuốc chữa mụn ngoài da để mong đẩy lùi căn bệnh đã ăn sâu vào lục phủ ngũ tạng. Chính cái đó đang hủy hoại sức sống của dân tộc, đặc biệt là thế hệ trẻ. Cho nên, nỗi bức xúc lớn đang chứa chất trong lòng xã hội là cải cách thể chế để lập lại trật tự và thúc đẩy kinh tế phát triển, cải thiện đời sống của mọi tầng lớp nhân dân, đặc biệt là nông dân và bà con dân tộc ở vùng sâu, vùng xa. Dân chủ là liều thuốc đặc trị để chống tham nhũng và các tật bệnh nói trên có hiệu quả nhất vào lúc này.

Dân chủ là phương thuốc hiệu nghiệm cho căn bệnh tưởng như vô phương cứu chữa là bộ máy nhà nước đang ngày càng phình to. Mà phình to mãi vì lộ trình chạy chức chạy quyền đang được cải tiến và rất gọn nhẹ. Chẳng hạn như, nếu nhìn vào con số thì đồng lương của viên chức nhà nước không sống được, nhưng người ta vẫn sống, mà sống đàng hoàng nên vẫn đua chen vào biên chế nhà nuớc!

Dân chủ cũng là phương thuốc hiệu nghiệm nhất để Đảng Cộng sản Việt Nam, lực lượng chính trị lớn nhất, có mạng lưới rộng khắp cả nước, tự chỉnh đốn mình nhằm đáp ứng đòi hỏi bức xúc của dân và của cả đông đảo đảng viên của đảng. Những phong trào từng được phát động rầm rộ và tiêu phí bao nhiêu sức lực và tiền của lấy từ ngân sách, cũng là tiền thuế của dân, sở dĩ không có kết quả vì không dám mở rộng dân chủ trong đảng và thực thi dân chủ trong dân một cách thực chất.

Chuyện này chẳng có gì mới, sở dĩ phải nêu lên đây vì chúng liên quan mật thiết với gương mặt đất nước trước thế giới. Nói cách khác, liên quan đến sức mạnh của dân tộc, thế đứng của đất nước trong hoạt động đối ngoại. Thế giới văn minh làm sao chấp nhận một thứ luật rừng trong ứng xử với dân? Làm sao xây dựng được niềm tin chiến lược với các đối tác trên trường quốc tế khi Việt Nam tuy đã công nhận Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền là giá trị phổ dụng, đã ký cam kết tuân thủ Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị,Công ước Quốc tế về các Quyền Kinh tế, Xã hội và Văn hóa, ứng cử vào Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc nhưng trong ứng xử thực tế thì làm ngược lại ? Cái chuyện nhân danh “đặc thù” của  mỗi nước về văn hóa, chính trị để phủ nhận những chuẩn mực chung về văn minh mà thế giới tôn trọng đã trở nên kệch cỡm và lạc điệu. Cần quan niệm rằng thực thi dân chủ, cải thiện điều kiện để quyền con người được thực hiện một cách công khai và lành mạnh, chính là đòi hỏi của sự phát triển, tăng cường nội lực chứ không phải là do sức ép của bên ngoài, càng không thể là một sự áp đặt.

 Bỏ lỡ Cơ hội và Lựa chọn Sai lầm

Một cơ hội bị bỏ lỡ cho việc đưa đất nước đi vào quỹ đạo của thế giới tiến bộ và văn minh là thời điểm lấy ý kiến toàn dân về sửa đổi Hiến Pháp. Biết bao tâm huyết và trí tuệ chân thành, thẳng thắn góp vào chuyện quốc gia đại sự này đã bị lãng phí một cách vô ích mà Kiến nghị của giới trí thức, nhân sĩ (gọi tắt là Kiến nghị 72) góp vào xây dựng Hiến Pháp là một bằng chứng sống động. Phải chăng người ta muốn noi theo cách hành xử của Tập Cận Bình khi ông ta khẳng định : ” Tôi cho rằng điều kiện hiện nay cũng giống trước kia, thời cơ vẫn chưa chín muồi. Tình hình trong và ngoài nước hiện nay chỉ cho phép chúng ta dùng “liệu pháp giữ nguyên”, hơn nữa duy trì được hiện trạng cũng là tốt lắm rồi, thực ra duy trì được cũng không phải dễ dàng. Bởi vậy, tôi chỉ có thể nhắc lại “ba tin tưởng”[ tin vào đường lối, tin vào lý luận, tin vào chế độ] mà thực sự không thể đụng tới cải cách thể chế chính trị hoặc ít nhất hiện nay không được đụng tới“.

Không được đụng tới vì chính đây là tử huyệt của chế độ toàn trị phản dân chủ đang thống trị Trung Quốc. Nếu điều dẫn ra ở trên đúng là tư tưởng của người giữ vai trò nguyên thủ của đất nước Trung Hoa thì rất đáng phải suy nghĩ về tác động không nhỏ của tư tưởng này đối với một số ai đó đang nuôi dưỡng ảo mộng “đi với Trung Quốc thì bảo vệ được đảng, giữ được chế độ XHCN“! (Nói “nếu đúng” vì có thông tin cho biết là nhiều khả năng đây là bài phát biểu ngụy tạo, tuy nhiên nó phản ánh rất thực hiện trạng TQ ngày nay).

Họ không dám nhìn thẳng vào sự thật là khi Trung Quốc diễu võ dương oai bên ngoài là nhằm đánh lạc hướng những mâu thuẫn gay gắt bên trong, nhằm che lấp những giằng xé đấu đá trong nội bộ đảng cầm quyền, những mâu thuẫn trong xã hội, mâu thuẫn sắc tộc, tôn giáo đang ngày càng gay gắt, đẩy tới nguy cơ bùng nổ. Ngoài ra, những chỉ số giảm sút về tăng trưởng kinh tế và sự kiện hệ thống ngân hàng tiếp tục tài trợ cho các dự án quốc doanh thua lỗ nặng đã cho thấy Trung Quốc đang trên đà suy thoái khó lòng cứu vãn. Như vậy, vội vã hớp lấy “liệu pháp giữ nguyên” của Trung Quốc, để rồi “thực sự không thể đụng tới cải cách thể chế chính trị hoặc ít nhất hiện nay không được đụng tới“, chính là ngăn chặn sự phát triển của đất nước, duy trì sự lạc hậu và lạc điệu với thế giới để “ông bạn láng giềng”dễ bề thao túng chứ không có gì khác.

Đây là ý đồ thâm hiểm của một bộ phận trong giới cầm quyền Bắc Kinh đang thực thi âm mưu bành trướng của chủ nghĩa Đại Hán. Nếu tìm được người cùng hội cùng thuyền, cùng chung cái gọi là “ý thức hệ” thì “dễ mưu tính” như cách Ô Mã Nhi xưa kia mưu toan, sẽ không phải điều binh khiển tướng hết sức tốn kém,lại phải đương đầu với cả thế giới, nhưng vẫn tháo gỡ được cái xương đang mắc ngang cổ họng khiến khó nuốt trôi được cả vùng tài nguyên và con đường huyết mạch ở Biển Đông và khu vực Đông Nam Á.

Lựa chọn “liệu pháp giữ nguyên” của Trung Quốc cũng là quên mất rằng một khi “điểm tựa duy nhất” này sụp đổ chế độ ăn theo cũng sẽ không thể thoát khỏi cùng chung số phận.

 Sinh lộ duy nhất: Dân chủ

Nếu Việt Nam quyết liệt cải cách thể chế, thực thi dân chủ hóa, định hình  một mô hình phát triển,sẽ tạo ra một nội lực hùng hậu, nhân tố quyết định thành công của hoạt động đối ngoại và làm phá sản thủ đoạn “bất chiến tự nhiên thành” trong mưu đồ nham hiểm của Trung Quốc. Vì thế, Trung Quốc sẽ ra sức ngăn cản Việt Nam thực hiện điều này.

Ngăn cản còn là vì họ không muốn có hình ảnh một quốc gia quyết tâm cải cách thể chế, thực thi dân chủ ở sát nách họ! Hình ảnh này sẽ khơi gợi và thúc đẩy thêm phong trào đấu tranh dòi dân chủ và nhân quyền trong đất nước họ. Một Mianma láng giềng là đã quá đủ đối với nhà cầm quyền Trung Quốc đang cố duy trì chế độ toàn trị phản dân chủ. Cho nên, nếu soi kỹ những phản ứng của họ tại Diễn đàn Shangri La vừa rồi sẽ hiểu rõ chúng ta cần phải làm gì trong những hoạt động đối ngoại sắp tới.

Đương nhiên, không chịu làm một quân cờ trên bàn cờ quốc tế trong cuộc chơi của các nước lớn không có nghĩa là co mình lại, không dám chủ động tạo ra một thế liên kết mới trên trường quốc tế. Chính mối liên kết đó sẽ tạo nên một thế đứng Việt Nam trong khu vực Đông Nam Á, Châu Á-Thái Bình Dương và trên toàn thế giới. Chỉ có thể tạo được thế đứng ấy khi Việt Nam thoát ra khỏi quỹ đạo của Trung Quốc, vứt bỏ cái mũ kim cô mà chủ nghĩa bành trướng Đại Hán đang cố thít chặt để dễ bề kiềm tỏa và thao túng. Chẳng thế mà Trung Quốc đã không úp mở vừa dụ dỗ vừa đe dọa khi Việt Nam thiết lập một quan hệ mới với Mỹ và các nước phương Tây cho dù Việt Nam đứng vững trên tư thế độc lập để thực thi một chính sách đối ngoại thân thiện  và bình đẳng với tất cả các nước, trong đó có Trung Quốc.

Trong lịch sử dựng nước và giữ nước, ông cha ta đã từng thực hiện việc “giải Hán hóa” một cách khôn ngoan để gìn giữ bản sắc văn hóa Việt. Ấy vậy mà, đúng như Trần Quốc Vượng nhận xét, “cuộc đấu tranh giữa mô hình dân tộc và mô hình kiểu Tàu cho đến khi phong kiến hết thời vẫn chưa chấm dứt…”. Trong cuộc đấu tranh ấy, “tìm về dân tộc” và “thân dân” là phương cách hiệu nghiệm nhất để thực hiện việc “giải Hán hóa”, và hôm nay là việc thoát ra khỏi cái quỹ đạo Trung Quốc để đến với thế giới văn minh, tiến bộ.

Vì thế, xin mượn cách diễn đạt (và chỉ là cách diễn đạt thôi) của Lê Quý Đôn trong “Quần thư khảo biện” nhằm thâu tóm những nghĩ suy và dẫn giải dài dòng trên đây nhân chuyến công du sắp tới của ông Chủ tịch Nước để chỉ dồn vào một chữ, như Lê Quý Đôn đã viết:

 “Kinh Dịch nói : “Biến động trong thiên hạ chính đáng chỉ có một [lý] thôi. Chí lý thay chữ “một”. Lấy chữ “một” ấy mà xuyên suốt mọi việc thì dù bốn bể chín châu cách trở, ngàn xưa trăm đời xa xôi, mọi trao qua đổi lại, mọi xem xét đánh giá đều vẫn rõ ràng như bày ra trước mắt, rành rọt như trỏ bàn tay vậy”!

Chữ “một” đây chính là “DÂN CHỦ”.

T.L.

48 bình luận tới “1904. ĐÔI ĐIỀU SUY NGHĨ NHÂN CHUYẾN CÔNG DU HOA KỲ SẮP TỚI CỦA ÔNG CHỦ TỊCH NƯỚC”

  1. "sức trẻ VN" đang xui giới trẻ ăn cứt gà sáp? said

    cu cậu “sức trẻ VN” đang xúi trẻ con ăn cứt gà sáp đây-đúng là cái bài tuyên truyền từ 1990 về trước- của đảng và nhà nước, (chúng tớ từng đã và vẫn còn thuộc bài này và hàng trăm bài “ca cách mạng” khác-nhưng đang phải cố quên đi mà chưa được đây -một khi đã nhận ra sự thật nhưng chưa đoạn tuyệt được cái quá khứ ngu của mình)

    • QUANG said

      Ê! ANH KIA ĐẠO VĂN RỒI NHÉ CÂU THÍ TRE…. TÔI DỌC ĐƯỢC NHIỀU LÂN TR6N TRANG ttXcc6 NHƯNG NGƯỜI VIẾT KHÔNG PHẢI LÀ ANH. TRICH DẪN THÌ PHẢI NOI CHƯ – CÁI DỒ ĐẠO VĂN-

  2. "khôn đâu có trẻ, khỏe đâu có già"-"sức trẻ VN" ăn mày dĩ vãng? said

    “sức trẻ việt nam” ngu lâu ơi, cháu lại giống tôi cách đây 35-40 năm về truớc rồi, nhiễm độc tư tưởng nặng rồi cháu ạ,cháu chưa từng trải và thiếu suy nghĩ nên đang “ăn mày dĩ vãng chăng”?
    “sức trẻ Việt Nam” thực sự đã hiểu biết những gì thuộc bản chất chế độ cầm quyền ở VN hiện nay?, hay chỉ biết những nội dung qua hệ thống tuyên truyền nhồi sọ của nhà nước csVN và nhìn vào sự đổi thay về không gian bề ngoài ở VN?
    “sức trẻ Việt Nam” thân mến:
    Trước khi bàn luận về “SỰ THẬT LỊCH SỬ CỦA VN NHỮNG NĂM QUA” tôi xin hỏi “sức trẻ Việt Nam” một vấn đề có liên quan rằng: bạn đã đọc cuốn “bên thắng cuộc-cả 2 tập” của Huy Đức chưa?- đừng vội quy kết đó là tài liệu tuyên truyền nói xấu người cầm quyền nhé, hãy chịu khó xem cho hết 2 cuốn đó để thấy sự thật (dù là sự thật làm ta đau lòng) để ta có cái nhìn khách quan về những gì đã diễn ra ở VN, về những gì mà xưa nay ta mới chỉ nghe “dư luận” lơ mơ chứ chưa có số liệu, nhân chứng, thời gian và nội dung cụ thể-những nội dung đó, được Huy Đức tập hợp, thống kê từ nhiều nguồn tư liệu, căn cứ, nhân chứng nổi tiếng từ 1975 đến nay-đó mới thật là sự thật lịch sử được phản ánh một cách khách quan, minh bạch mà từ trước đến nay, để độc quyền thông tin, để “định hướng dư luận”, đảng và nhà nước “ta” đã ra sức bưng bít và che giấu.
    Mặt khác, về phương pháp luận, nói về nhận thức đúng sai : Khi chưa đủ thông tin phải trái, đúng sai, thì “sức trẻ Việt Nam”(cũng như tôi trước đây) do bị bưng bít, do thiếu thông tin sự thật, không thể đi sâu mổ xẻ phân tích bản chất sự vật hiện tượng – nên tôi , cũng như đa phần người dân trước đây cũng như “sức trẻ Việt Nam” hiện nay chỉ biết được duy nhất mỗi mặt trái, mặt sai thì bạn (cũng như tôi trước đây) mặc nhiên coi mặt trái coi cái sai đó như là lẽ phải là chân lý . Đấy đều là sự ngộ nhận , và tưởng mọi người cũng như vậy. Đó là điều đều ngộ nhận sai lầm, bảo thủ hết sức tệ hại từ thói áp đặt tư tưởng cho người khác.
    Vì thế , tôi xin được mạn phép lấy nội dung của một người khác trên diễn đàn này để trả lời cho “sức trẻ Việt Nam” về Sự thật ở Việt Nam 80 năm qua là như thế nào?:
    Trước đây, những lãnh tụ tiền bối của đảng csVN, ban đầu với mong muốn độc lập tự chủ cho dân tộc, và “giải phóng” giai cấp CN và nhân dân lao động, nhưng do ấu trĩ, mơ hồ, đã ăn phải bả đảng cs Liên Xô và quốc tế cs, dùng việc tuyên truyền “CNXH” (khoa học-nhưng thực tế là viễn tưởng đến mức không tưởng) đã giác ngộ( thực chất là lừa bịp?) được người dân theo mình để sẵn sàng chết, và nhiều thế hệ đã chết vì sự nghiệp ấy.
    Kết quả là có cuộc CMT8/1945, mà cs VN động viên người dân chúng ta dựa vào quân đồng minh, lợi dụng cơ hôi sụp đổ của phát xít mà giành được độc lập.
    Sau đó, cũng vì khát vọng độc lập và lại được tuyên truyền về “giải phóng giai cấp” nên người dân hăng hái theo đảng đánh Pháp, rồi nghe phe cs phỉnh nịnh, xúi dại, cấp vũ khí cho để trở thành người tiên phong (tay sai?) ngăn chặn CNTB cho họ có điều kiện hưởng thái bình (toạ sơn quan hổ đấu) và VN trở nên”tiền đồn của …ở ĐNÁ” “anh hùng” trong việc đuổi Mỹ, lật “Nguỵ”? là như thế. (trong khi các nước khác thì không cần phải trả giá đến mấy triệu sinh mạng mà vẫn có được độc lập thống nhất mà lại có được thêm giàu mạnh, ấm no, tự do, dân chủ thực sự)- thế nhưng bộ máy tuyên truyền của csVN vẫn cứ tự vỗ ngực ca ngợi và tự hào và nhiều người đến nay vẫn ngộ nhận như vậy.
    Sau khi đã nắm được toàn bộ quyền lực, đảng tiếp tục lãnh đạo xây dựng cái thiên đường”CHCCN” ở ngay dưới hạ giới: VN :
    Vì đã từng chứng kiến cảnh điêu linh của cải cách ruộng đất những năm50 TK20, và được sống tự do, dân chủ, và sung túc trong thời kỳ “tư bản thực dân Pháp”, nên khi có hiệp định Giơ-ne-vơ, nhiều người (trong đó có những người công giáo- sợ chủ nghĩa vô thần-cộng sản), những người làm việc cho chế độ cũ, đã di tản vào Nam mong tiếp tục cuộc sống tự do (cuộc di cư này có tổ chức và không có những rủi ro lớn cho người di cư).
    Sau đó, xảy ra việc hai bên tố cáo nhau vi phạm hiệp định đình chiến Giơ-ne-vơ và thực tế phía cách mạng nhà ta đã cài nhiều đảng viên (và cả lực lượng vũ trang, bán vũ trang) ở lại Miền Nam để tiếp tục lãnh đạo quần chúng với mục đích thống nhất đất nước bằng đầu tranh chính trị và bạo lực cách mạng -một phần vì vậy mà việc tổng tuyển cừ đã không thể thực hiện được trong cả nước. Chính quyền thân tư bản ở MN tổng tuyển cử riêng, truy lùng những người cộng sản cài cắm ở lại “bất hợp pháp?”- đây là vấn đề mà “ta” vẫn gọi là “Diệm ra luật 10/59, lê máy chém khắp Miền Nam, tố cộng, diệt cộng…”đây.
    Được Liên Xô, Trung quốc “cổ vũ”(xúi bẩy, xui dại?) và cấp vũ khí (là chủ yếu) đảng ta tiếp tục lãnh đạo dân ta vượt Trường Sơn vào “giải phóng” Miền Nam, giành “ hết thắng lợi này, đến thắng lợi khác” đánh cho “Mỹ cút” 1973, “Nguỵ nhào”1975. Mà những ngày cuối của cuộc chiến thì dù đã và đang được “giải phóng”, số người dân “ngoan cố?” vẫn cứ chạy theo “bám đít” Mỹ “Nguỵ” chứ không muốn ở với chế độ mới với “thiên đường” XHCN?”
    Ở miền Bắc, đảng lãnh đạo dân làm cmXHCN bằng“cải tạo quan hệ SX” , với phong trào “ hợp tác hoá”, “quốc hữu hoá tư bản tư doanh”, cái thiên đường “XHCN” ở Miền Bắc hình thành là các hợp tác xã mà 2 chục năm sau, khi “giải phóng”Miền Nam -thì dân Miền Nam mới ngớ ra là “cái thiên đường CNXH” hoá ra là rất ư đói rách: thì nông dân suýt chết đói nếu không “nới trói” kịp theo ĐH6.
    Để “ổn định xã hội”: sau giải phóng, đảng bắt mấy chục vạn kẻ thất trận đi tập trung cải tạo dài hạn (thực chất là tù đày)-vì sợ họ không chịu khuất phục?
    Đảng tập trung người nhà của “chế độ bại trận” đi xây dựng kinh tế mới; bỏ mặc họ thiếu thốn đói rách.
    Đảng xóa “tàn dư” “văn hóa lạc hậu” bằng thủ tiêu các “văn hóa phẩm” dưới chế độ cũ, tịch thu các tác phẩm, kiểm điểm (thậm chí bắt đi cải tạo, xử tù “phản động”, “phản tuyên truyền”)các nhà văn nhà báo viết những gì không ủng hộ quan điểm của đảng, khác quan điểm của đảng, hay chỉ là nói lên tiếng nói tự do của người dân, hay tác phẩm không có tính đảng… làm nhiều nhân tài, nhiều trí thức nhà văn như nhóm “nhân văn giai phẩm” ở Miền Bắc sau 1954, các văn nghệ sỹ ở Miền Nam sau 1975 bị thui chột, o ép, đày đọa, chết oan .
    Đảng ngăn cản tự do tôn giáo, tín ngưỡng: phá bỏ nhiều đình chùa, nhà thờ, đền miếu sau 1954, ngăn cản(thậm chí lấy cớ để bắt bớ, đàn áp một số tín đồ) dằn mặt người dân theo đạo, hành đạo-sợ không quản lý được tư tưởng của họ, sợ họ bị tôn giáo lợi dụng. Sau 1975, thậm chí đảng còn “quốc doanh” hóa tôn giáo (Phật giáo VN chẳng hạn)
    Từ khi giành được quyền lãnh đạo cả nước, đảng với cái nền tảng “sở hữu toàn dân” đã tiến hành “cải tạo quan hệ SX” bằng việc “đánh Tư sản””cải tạo công thương”, “hợp tác hóa” mà kết quả là thủ tiêu sản xuất hàng hoá theo phương thức Tư bản, thủ tiêu cạnh tranh dẫn đến làm suy sụp nền kinh tế công thương nghiệp, cả xã hội thiếu hàng tiêu dùng đến cái kim sợi chỉ cũng đem ra phân phối. Nhiều nhà tư bản có tầm, có tâm bị tịch thu tài sản, tù đày, chết oan. một số trốn chạy ra nước ngoài không chính thức, một số nộp tiền cho các nhà chức trách “lót tay” để được đi cùng với phong trào vượt biên.
    Chính vì thấy rõ được “cái ưu việt, tốt đẹp” của chế độ “ta”, mà trong những năm 75-90, hàng triệu người dân Miền Nam+một phần không nhỏ dân miền Bắc đã “bỏ phiếu bằng chân” bằng cuộc vượt biển lớn nhất trong lịch sử loài người: hàng triệu người bất chấp nguy hiểm rủi ro, hải tặc, sóng bão, cá mập, đói khát, thậm chí trong túi không có tiền bạc vẫn đóng bè để tìm đường đến với tự do-từ đây, từ điển ngôn ngữ thế giới có thêm từ vựng mới“Thuyền nhân”. Tại sao họ từ bỏ “thiên đường XHCN” tốt đẹp để ra đi nhỉ? mà đa phần họ có làm gì cho chế độ cũ đâu? họ có “chạy trốn” vì phạm tội gì đâu?, và khi đi có ai muốn quay về không?Tại sao “nếu được đi thì đến cây trụ điện nó cũng đi?”… Cho đến nay, vẫn chưa hết hiện tượng “bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi” đó (dù không còn quy chế nhập cư cho người “ tỵ nạn”, nhưng 6 tháng đầu năm 2013 vẫn còn có đến hơn 500 người Việt vượt biển tới Úc, 50 người tới Đài Loan…là sao?).
    Ngoài ra, do lo sợ “con ngựa thành Tơ-roa” mà chính sách cực đoan “bài Hoa” cũng tạo ra những xáo trộn lớn trong những năm77-80 tạo cớ cho kẻ thù phương bắc “dạy cho VN một bài học”
    Trong khi đó, xảy ra cuộc xâm lược “đòi đất ?”của Polpot ở biên giới tây nam được sự hậu thuẫn của quan thầy của chúng là Trung quốc ở biên giới phía Bắc và sau đó chính trung quốc đã đem 60 vạn quân xâm lược các tỉnh biên giới phía Bắc .
    Trong mấy cuộc chiến tranh đã qua do đảng lãnh đạo, nếu nói đánh giá khách quan và công bằng, thì đây mới là là “công lao” có ý nghĩa nhất của đảng vì đây mới thực sự là cuộc chiến tranh để giữ độc lập, chủ quyền cho tổ quốc-nhưng điều này, “đảng ta” sợ Trung quốc đến mức không những chẳng dám tự hào (mà còn sợ trung quốc đến nỗi cấm cả dân kỷ niệm ngày đánh thắng trung quốc XL)-nhất là sau hội nghị Thành Đô đến nay (là hội nghị đầu hàng, bán nước của những người lãnh đạo đảng)-họ tôn vinh 16 chữ vàng và 4 tốt, mặc cho TQ cướp biển đảo, lấn đất liền, bắt ngư dân, khoan dầu ngoài biển của VN.
    Tới những năm 1989-1992, lo sợ phong trào đòi dân chủ như Đông Âu và Liên Xô làm sụp đổ mình, lãnh đạo đảng “ta” không những không nhận ra quy luật khách quan về sự sụp đổ không thể tránh khỏi được của cái gọi là ”lý tưởng cs” và chế độ “CNXH” hoang đường, mà còn bảo thủ khi ông NVL sang Đông Âu với để nghị “cứu CNXH” (chỉ sau đó một tháng thì toàn bộ khối Đông Âu và Liên xô sụp đổ).
    Thất bại với việc cầu và “cứu” CNXH ở Liên xô và Đông âu, đảng ta lúng túng (hết chỗ dựa về hệ tư tưởng?) và, thay vì quay về với quy luật khách quan là lấy chủ nghĩa dân tộc làm trọng như các quốc gia khác trên thế giới, thì lại tiếp tục tôn thờ “ý thức hệ” lỗi thời, mà ngả hẳn vào lòng cs Trung quốc để tiếp tục con đường “XHCN?” (giả cầy) -Bắt đầu từ 9/1990, sau khi những người đứng đầu đảng và nhà nước VN sang Thành Đô (TQ) để “dàn hòa” với “đảng anh em” nhằm “cứu CNXH” (hay đây chính là sự đầu hàng nhục nhã đối với kẻ thù của dân tộc cốt chỉ để lấy chỗ dựa tồn tại cho cái “ý thức hệ” cộng sản?) mà ngay sau đó phải chịu “những điều kiện tiên quyết” (rất đau đớn về biên giới và lãnh thổ…) để đổi lấy việc”bình thường hóa quan hệ “ giữa hai nước?. – đây là quyết định mù quáng và nguy hiểm nhất mà hệ lụy của nó thì ngày càng rất rõ ràng.
    – Quay về nươc , để ngăn ngừa đối lập, ngăn tự do dân chủ “quá trớn”, đảng chính thức giải tán 2 đảng (XH+DC) mặc dù trước đó -chỉ là 2 đảng hình thức, do đảng quản lý và tự đưa thẳng vào điều4 hiến pháp cái điều rất mất dân chủ là và trơ tráo là : chỉ riêng có và duy nhất đảng mới được quyền và vĩnh viễn cầm quyền lãnh đạo nhân dân-(bất luận đảng xấu tốt ra sao?)
    Cùng với chế độ công hữu, quy định quản lý đất đai là của “toàn dân”(của chung hoá ra là chẳng của riêng ai-và vì thế người dân đã không làm chủ thực sự mà quyền định đoạt thuộc về nhà nước-mà nhà nước là của đảng, mà đảng thì trao toàn quyền cho người trực tiếp cầm quyền sinh ra tệ cha chung không ai khóc, người có quyền chức tha hồ tham ô)
    Chính 2 cái “tử huyệt” đó, 2 cái nền tảng đó của CNXH mà đảng có được quyền lực tối đa, quyền lợi tối đa và đã”tự diễn biến” do cán bộ cầm quyền của đảng đã không thắng được chính mình, thoái hoá biến chất về đạo đức và lối sống rất nhanh (nhất là từ khi “đổi mới” theo “kinh tế thị trường, định hướng XHCN”), biến đảng từ một đảng cách mạng thành một đảng hoạt động chỉ vì quyền lợi của một thiểu số người cầm quyền, “nhóm lợi ích” và lũ mafia thao túng mọi đường lối chính sách của đảng và nhà nước.
    Khi đã nắm được toàn bộ quyền lực, các cán bộ có quyền chức từ bắt đầu tư lợi, từ thu vén cá nhân làm giàu, đến tham ô vơ vét, từ sống xa dần cuộc sống người dân đến cuộc sống xa hoa, truỵ lạc, sa đoạ về phẩn chất đạo đức và lối sống người cách mạng. Cứ vậy quá trình diễn biến”Tham-Sân-Si” làm biến chất người cầm quyền trong đảng, những người này, nhân danh đảng đã dần biến đảng từ một đảng cách mạng, thành một đảng phản động, đi ngược lại lợi ích của dân, thậm chí chống lại nhân dân, mà họ lại đổ cho “thế lực thù địch” đã dùng”diễn biến hòa bình” biến cán bộ của họ thành”tự diễn biến…”
    Hiện nay đã đến “một bộ phận không nhỏ-tức là phần lớn” đảng viên hư hỏng thoái hoá biến chất cách mạng, tham nhũng, hủ hoá về đạo đức lối sống thì lãnh đạo ai?
    Giơí lãnh đạo quyền lực từ hơn chục năm lại đây đã tập hợp thành hệ thống , thành nhóm lợi ích để thao túng đường lối chính sách của đảng và nhà nước, để thực hiện tham nhũng khép kín từ trung ương đến địa phương . Những quyết sách của họ để lại những hậu quả hết sức nghiêm trọng về kinh tế. Các vụ PMU, Vina… và rất nhiều vụ khác bị bưng bít che giấu,đã làm mất đi phần lớn tài sản của quốc gia vào túi các quan tham, quy ra ngang với 60tyUSD (1,4triệu tỷ đồng-theo thống kê đã được che đậy bớt của nhà nước) , số tiền nợ nước ngoài tới độ kinh khủng (=165t ỷ USĐ, theo thống kê quốc tế=1,5GDP hàng năm) phải đến 2 năm chỉ làm, không ăn tiêu mới trả nổi, trước tình hình đó , chính phủ (X) giao cho các ngân hàng phải gánh nợ (trả tiền thay Vinashin) bù vào sự “thất thoát “ của các doanh nghiệp nhà nước. Chính vậy , mà các ngân hàng có chỗ dựa (có lý do để tìm nguồn “bù vào chỗ đã gánh nợ thay”) để tự tung tự tác vơ vét, bằng cho vay nặng lãi làm cho sổ doanh nghiệp đã phá sản có thể tới 1 nửa số doanh nghiệp từng có, số còn lại đang đứng trước bờ vực phá sản, thị trường nhà đất đóng băng mà để cứu nó thì với riêng HN, nhà nước cần phải bơm ra khoảng vài chục tỷ USD, công nhân”giai cấp tiên phong”(mà đảng luôn nói là người đại diện quyền lợi cho họ) thì thất nghiệp, lương thấp đến độ “khoái ăn sang” mà để có chỗ ở, họ cần mấy trăm năm may ra mới mua nổi một căn hộ vài chục m2, các ngành giáo dục, y tế làm cho người dân điêu đứng khi đi học, thà chịu chết vì không có đủ tiền để đi chữa bệnh, chất lượng giáo dục, y tế quá thấp, các doanh nghiệp độc quyền do nhà nước nắm tự do tăng giá xăng dầu, điện làm cho thu nhập thực tế của người dân liên tục sụt giảm, các loại thuế phí tăng liên tục để móc sạch túi tiền của người dân,nền văn hoá dân tộc bị băng hoại, các giá trị nhân bản bị đảo lộn : tung hô những chuyện chân dài bồ bịch,đĩ điếm, cờ bạc, loạn luân, chém giết, lối sống hủ bại dẫm đạp lên nhau để sống, không coi trọng đạo đức nhân cách kể cả giới lãnh đạo chóp bu.
    Trước những đòi hỏi về tự do dân chủ, chống TQ xâm lược, chống tham nhũng…, rất nhiều người nổi tiếng là nhân sỹ nổi tiếng, trí thức hàng đầu, nhiều vị là tướng lĩnh lão thành cách mạng và những người có công với nước, những người từng tham gia “khai quốc công thần”, cùng hàng vạn người dân đã mạnh dạn đề xuất nói lên những kiến nghị, góp ý để đảng nhà nước có những cải tổ thích hợp mà trước hết là xây dựng một bản hiếnpháp thật sự vì dân, thật sự công bằng dân chủ văn minh tiến bộ làm cơ sở cho sự phát triển tốt đẹp nhất của đât nước….nhưng thay vì tiếp thu, khuyến khích người dân để tự điều chỉnh hoàn thiện mình -người cầm quyền lại tìm cách theo dõi, ngăn cản đe dọa, vu cáo và đàn áp bắt bớ bỏ tù người dân nói lên sự thật, -gây lên bao nỗi oan trái và bất bình của những người có tâm có tầm, của những người dân nặng lòng với vận mệnh đất nước, họ thủ tiêu nhân tài bởi không có tuyển dụng cạnh tranh minh bạch…
    Ấy vậy nhưng khi “phê và tự phê” , “bỏ phiếu tín nhiệm”(những trò mị dân rẻ tiền đã quá quen thuộc xưa cũ)cả 175uỷ viên TW, và 500 ông nghị gật (do đảng chỉ định –vì 92,7% nghị là là đảng viên, cán bộ đương chức )không tìm ra được một con sâu nào, không quy kết được cho một cá nhân phạm tội nào-chỉ có những kẻ tay sai dưới quyền phải chịu làm hình nhân thế mạng cho họ(nhưng cũng là những án tù rất nhẹ nhàng chưa đủ sức răn đe) ….
    Như vậy xin hỏi “sức trẻ Việt Nam” của đảng rằng: tình hình đảng và nhà nước ta như thế thì liệu, còn cứu chữa sao được đảng và chế độ không?
    – Nói thật (thô thiển theo lối dân gian), nếu “sức trẻ Việt Nam” của đảng cố tình lập luận bào chữa, giải thích cho đảng (theo kiểu “ăn mày dĩ vãng”)thì người dân cũng chỉ thấy rằng “sức trẻ Việt Nam” làm cái công việc “giữ L(đảng )… cho chúa(trọng, X và bè lũ)”!phét mà thôi.
    Chẳng ai thích gì một đất nước phải liên tục thay đổi lãnh đạo, nhưng với một thể chế chính trị lạc hậu, nát bét,như tương bần thế thì còn sách lược gì được nữa.
    Đã vậy, mỗi khi có ý kiến người dân tham gia góp ý, hiến kế, kiến nghị, tố cáo thì họ bỏ ngoài tai, họ tìm cách che giấu sự thật, họ quy kết những người đòi hỏi dân chủ tự do là “gây rối””phản động””thế lực thù địch” để lấy cớ đàn áp, bắt giam, bỏ tù họ.
    Tóm lại, CNCS thực chất là tà thuyết lừa mỵ giai cấp CN và nhân dân lao động , hay là thứ CN hoang tưởng đã phá sản ở ngay quê hương nó sinh ra và gần hết hệ thống ngay từ cách đây hơn 20 năm -thời gian đó đủ để cho người cầm quyền CS ở VN biết mở mắt ra, không phải ngần ngại gì mà không vứt tổ nó đi, chứ không cần phải chữa chạy với mưu kế “sách lược” gì-nếu thực tâm vì dân vì nước-chẳng qua là kẻ cầm quyền đang lợi dụng nó “chết từ từ” để có thời gian nhằm mưu lợi riêng trong những tháng ngày còn lại.
    Chưa bao giờ những vấn đề khó khăn về kinh tế được đảng cs giải quyết một cách căn bản: bởi lẽ cái nền tảng công hữu là nền tảng không cho phép phát huy cái mặt tốt của quản lý, của trách nhiệm cá nhân, là phải tham ô tham nhũng, là sản xuất không có năng suất cao, chất lượng kém vì không cần cạnh tranh.
    – Đã là so sánh để thấy tiến bộ hay yếu kém thì phải khách quan, minh bạch, cha ông ta thường phê phán “mèo khen mèo dài đuôi” là thế:
    – Để biết mình tiến bộ hay thua kém , người ta không thể so sánh với chính người ta, mà phải so sánh với người khác để thấy mình giỏi giang cao lớn hay yếu kém ở chỗ nào?
    – Không thể so đứa con của mình 15 tuổi hôm nay, so với chính nó khi 5 tuổi để nói rằng nó đã cao, nặng, và giỏi hơn trước rất nhiều. Mà phải so nó với con nhà hàng xóm cùng lứa tuổi mới biết con nhà mình cao, nặng, và giỏi hơn hay kém hơn?
    – Với một quốc gia cũng vậy, phải so sánh với phần lớn các quốc gia khác khi có cùng một điều kiện, đừng đổ vì chiến tranh (do ai tạo ra? tại sao họ không có chiến tranh? mà mình cứ phải chiến tranh? vẫn có cách tránh chiến tranh khác kia mà, hơn nữa để xảy ra chiến tranh thì lỗi đó có phải là lỗi của dân không?). Cộng sản, XHCN tốt đẹp nhưng như Bẳc Triều tiên-CNTB xấu xa mà như Hàn quốc thì nên chọn mô hình nào?. Đó là một ví dụ về sự tương đồng như nước ta.
    Lại nói đến cái tệ “mèo khen mèo dài đuôi”: những cái thành công tạm thời đạt được thời gian qua là do người cầm quyền bất lực buông xuôi nới trói cho người dân nên đã có những chuyển biến tích cực trong nông nghiệp chứ không phải tài giỏi gì ở người lãnh đạo.”mất mùa là tại thiên tai, được mùa bởi tại thiên tài đảng ta”-nếu mà đảng có dân chủ và cầu thị thì những tiến bộ đó đã có từ những cuối thập niên60 TK20 chứ không phải đến 1986.
    Còn với các ngành khác, có vẻ ngoài là “tiến bộ, phát triển” như Điện, đường sá giao thông, XD là liên quan đến số tiền khủng vay nợ về đầu tư mà dựa vào đó, số % móc ra đút túi các quan nhà ta là rất lớn, đấy không phải là thực lực của nền kinh tế, đó là số tiền vay nợ nước ngoài (con số quốc tế thống kê đến 165-170 tỷ USD, bằng 2.000Mỹ kim/đầu người dânVN) mà nếu người ta đòi thì có mà bán hết thóc gạo, dầu thô, than, sắt, cá tôm, cà phê, các khu đô thị, đường sá…thậm chí cả “gái xuất khẩu’ cũng chẳng đủ trả một phần số nợ ấy.
    Đừng nghĩ bây giờ nhiều hàng hoá, hàng rẻ hơn thời trước mà cho đấy là “thành tựu” do đảng làm ra. Nếu không “mở cửa” để được tư bản giãy chết cho tham gia vào cái chợ chung WTO, để mà có hàng mà mua, để có chỗ mà bán hàng -thì đến cái quần lót người dân mặc cũng sẽ còn phải phân phối. Đó là cái thuận lợi thời gian đầu gia nhập WTO mang lại hàng hoá nhiều cho mà mua thôi-cái này là cái ưu thế chung của 20 năm đầu được mua và bán trong cái chợ đó chứ đảng ta tài tướng gì ?.tới 2015 là thời điểm đáo hạn dồn dập của các khoản nợ quốc tế , cũng là thời điểm vơ vét của nhiệm kỳ đại hội 11 đảng kết thúc bấy giờ là thời điểm hết nói phét bắt đầu đấy các “sức trẻ Việt Nam” của đảng ạ.
     “sức trẻ Việt Nam” đã xem “dự thảo hiến pháp” của nhóm kiến nghị 72 chưa?, tại sao nhà cầm quyền VN lại sợ bản kiến nghị 72 đến như vậy? và bản kiến nghị 72 đó có nội dung “phản động hay tiến bộ so với bản hiến pháp của đảng?” mà đảng và nhà nước cứ quy chụp -nhưng không vạch được ra cái nội dung nào là “phản động, chống phá” và không dám công khai và cố tình không công khai? “sức trẻ Việt Nam” hãy xem kỹ và đối chiếu 2 bản hiến pháp đó mà rút ra lẽ phải, tại sao có tuyên bố “công dân tự do”?, góp ý của hội đồng Giám mục VN- mà những lời tuyên bố, kiến nghị, góp ý ấy dù mới được rỉ tai truyền miệng, phải xem lén trên mạng bị tường lửa, dù bị bôi nhọ, ngăn cấm đe dọa, bắt bớ bỏ tù- sau khi công bố trên mạng chỉ một thời gian ngắn vẫn có hàng chục ngàn người “dám ký tên?” do quá khát khao một nước VN có tự do dân chủ, công bằng văn minh và phát triển, một nước VN độc lập tự do, mà ở đó người dân thực sự hạnh phúc ngang với các quốc gia khác trên thế giới- đó là tiếng nói thật lòng, là nguyện vọng tha thiết chính đáng của người dân VN hiện nay. Nhưng trái với những tuyên bố của người cầm quyền rằng “khuyến khích tự do góp ý XD hiến pháp”, “không có vùng cấm” thì họ lờ tịt, ngăn và giấu không cho dân được biết nội dung kiến nghị 72, tuyên bố công dân tự do, góp ý của hội đổng giám mục… ấy như thế nào, nhưng cứ vu bừa, quy kết láo rằng là “phản động, thế lực thù địch…”.
     CNXH thực sự là hoang đường, chế độ cs đã thực sự trở lên lưu manh phản động. Sẽ không bao giờ đảng cs VN khắc phục được những cái “sai lầm” nếu không “nghe dân và vì dân”, và còn ngu xuẩn coi Mỹ như một kẻ xâm lược, hay bạc nhược với bọn bành trướng Trung quốc bằng luận điệu mỵ dân”nước xa không cứu được lửa gần”, ” lạt mềm buộc chặt?”, khỏi phải bàn dài dòng: nếu không đa đảng nhanh thì không những đảng mất mà đất nước này sẽ rơi vào tay đại Hán-điều này đang hiện hữu.
     Phải nhìn thẳng vào sự thực : Đảng Cộng Sản Việt Nam không phải là một đảng yêu nước và không ai trong số những người có quyền nhất trong chế độ đặt quyền lợi của đất nước và dân tộc lên trên hết cả. Họ ứng xử không khác gì một lực lượng chiếm đóng. Tất cả đều chủ trương đàn áp thẳng tay mọi khát vọng dân chủ và không một ai mảy may xúc động trước những bản án nặng một cách dã man đối với những thanh niên chỉ có tội yêu nước, đòi dân chủ và phản đối chính sách xâm lược của Trung Quốc. Đàn áp chính trị đã rất thô bạo trong hơn ba năm qua và sẽ còn hung bạo hơn nữa trong những ngày sắp tới.
     Những kẻ lãnh đạo đảng csVN nghĩ rằng có thể dựa vào Trung Quốc, cùng với việc nắm giữ lực lượng công an quân đội để khi cần dùng làm công cụ đàn áp người dân để tiếp tục duy trì sự thống trị đất nước. Tội này là gì nếu không là tội của những tên tay sai tiếp tay cho kẻ xâm lược? nó còn tệ hơn tội phản quốc, đây đồng thời cũng là một sai lầm lớn cho chính họ.
     Phải nhìn thẳng vào sự thực : đảng cs Việt Nam là:
    Thủ phạm đã gây ra hàng triệu cái chết cho người dân VN suốt 80 năm qua là đảng cs.
    Thủ phạm gây ra bao bất công trong XHVN hiện nay là đảng cs.
    Thủ phạm gây ra sự tụt lùi so với các nước khác trên thế giới là đảng cs.
    Thủ phạm gây ra sự bạc nhược ươn hèn, quỳ gối làm tay sai cho tàu cộng, bán đất buôn dân là đảng cs.
    Thủ phạm của nạn tham nhũng vô phương chữa trị là đảng cs.

     Vì vậy, hãy bình tĩnh phân tích suy xét và kết tội, bởi vì:
    CHỐNG LẠI MỘT ĐẢNG CẦM QUYỀN CHƯA CHẮC ĐÃ LÀ TỘI(MÀ CÓ THỂ LÀ CÔNG)-NẾU ĐẢNG ẤY LÀ ĐẢNG PHẢN ĐỘNG, ĐI NGƯỢC LẠI LỢI ÍCH CỦA NHÂN DÂN.
    NHƯNG CHỐNG LẠI NHÂN DÂN THÌ BẤT KỲ CÁ NHÂN NÀO, TỔ CHỨC NÀO CŨNG ĐỀU LÀ NHỮNG KẺ “PHẢN ĐỘNG”, “THẾ LỰC THÙ ĐỊCH” CỦA NHÂN DÂN CẢ.

    • sức trẻ việt nam said

      Làm sao mà chúng cháu giống bác được cả hôm qua và hôm nay khi mà chúng ta có hai lý tưởng khác nhau. ĐỌC CÁI MỞ BÀI của bác là đã thấy bác NGU LÂU hơn chúng cháu. Phàm con người ta mà để người khác đưa đẩy thì chỉ là một người bỏ đi (mượn ý ai dó đã nói về kẻ bỏ đảng). Còn chúng cháu RẤT UNG DUNG TỰ TẠI. Rất tĩnh tâm mà nhìn nhận thời cuộc nên chúng cháu không hề dao dộng trước bất cứ xui khiến, rủ rê nào.
      Nếu nói rằng: ĂN MÀY DĨ VÃNG thì các bác hãy nhìn lại chính mình. Mấy chục năm rồi mà các bác không có lấy một biểu tượng ra hồn mà cứ bám víu lấy lá cờ tam tài trăm trận trăm bại để mà hết lặn lại ngụp.
      Chúng cháu chả cần đọc những lời thanh minh nhảm nhí trong cái gọi là: “bên thắng cuộc-cả 2 tập” của Huy Đức ” cũng có thể nhìn thấy một sự thực- TRONG TIẾNG ANH NÓ ĐƯỢC CHIA Ở THÌ HIỆN TẠI ĐƠN- đó là: cho đến giờ phút này, Việt nam –dưới sự lãnh đạo của những người Cộng sản- là quốc gia duy nhất có thể bắn nát siêu pháo đài bay của Mỹ. Đó là Tổng thống Nguyễn văn Thiệu là một trong những tổng thống hiếm có đã tháo chạy thoát thân bỏ mặc quân sĩ đạng bị đánh cho bầm dập thất điên bát đảo mởi lực lượng của những người Cộng sản. Và có lẽ Việt nam cũng là quốc gia duy nhất có đủ tài trí- của nhũng người Cộng sản- để cài lực lượng vào tận PHỦ TỔNG THÔNG NGỤY để lũng đoạn nội các chóp bu- còn phải nói gì nữa không? oanh liệt chưa? bác dã nhìn thấy cảnh ngụy quân chạy như vịt đến nỗi không kịp đái chưa?
      Không ai bưng bít được lịch sử không ai xuyên tạc được lịch sử. Chỉ có những kẻ ngu si mới bị bịt mắt thôi.
      Để xóa sổ chủ ngĩa phát xít bác có biết nhân loại trả giá như nào không? Ở đời chúng ta vẫn phải hy sinh những cái quý giá để đạt được cái quý giá lơn hơn. Còn chuyện giàu có? này nhé đúng là nếu bác sang mỹ làm thuê rồi đem đô la về Việt nam tiêu xài thì bác sướng như tiên nhưng nếu lại dùng đồng đô la ấy mà bươn trải trên đất Mỷ thì ……………….bác biết rồi đấy cho dù bác không giám thừa nhận. chuyện giàu ngèo biết nói thế nào cho cùng.
      Còn trên lĩnh vực văn hóa nghệ thuật nhé. Khi Trịnh Công Sơn Từ chối “thiên đường” để ở lại với tổ quốc các bác bảo nghệ sĩ tài ba này là ngu nhưng nhạc sĩ của tình yêu này đâu có màng chữ ngu với chữ khôn? ông vẫn tỏa sáng. Chỉ có những viên ngọc giả tạo mới sợ bị phơi mình ra ánh sáng của chân lý
      Trở lại vấn đề ngụy quyền. một chính quyền được Mỹ trang bị tận răng với các siêu vũ khí, lại được quan thầy kèm cặp như gia sư thế mà cứ như đèn trước gió. Đánh nhau trong rừng thì phơi xác cho cọp ăn, đánh nhau ở đồng bằng thì chìm thân làm mồi cho cá sấu. Thua rồi điên cuồng thảm sát dân lành, thua rồi quay sang chửi bậy quan thầy, thua rồi cắn xé lẫn nhau. các bác oanh lệt nhỉ
      NÓI TÓM LẠI CHÚNG CHÁU KHÔNG NGHE NHỮNG GÌ CÁC BÁC NÓI. CHÚNG CHÁU ĐANG XEM NHỮNG GÌ CÁC BÁC LÀM

      • ngu lâu nhờ cám đảng said

        cháu “sức trẻ Việt nam-thái tử đảng”ơi: cháu hãy nhớ lấy những lời khó nghe của bác, để 10 năm, 20 năm nữa chiêm nghiệm nhé.
        những gì mà cháu đang tôn thờ sẽ sụp đổ không lâu đâu-với đà như hiện nay.
        Đây là lời tâm sự của một người từng trải, một nguời mà “thời thanh niên sôi nổi” và còn cách mạng hăng hái”bôn sệt”hơn cháu nhiều (gia đình có Bà nội là LS chống Pháp, anh ruột là LS chống Mỹ, bản thân vào đảng năm 19 tuổi, tham gia đánh cả Mỹ (1972-1975), Polpot, Trung quốc (1979-1984), từng là sỹ quan cao cấp chứ không phải như cháu chỉ biết thuộc vẹt các bài hát cách mạng cùng những lời giáo huấn sách báo nghị quyết nhồi sọ như chau không đâu.
        Đây là tâm tư của phần đông các bác là những lớp người sinh ra trong điều kiện thiếu thông tin do đó bị lừa là dễ hiểu. nhưng thế hệ của các cháu hiện nay mà như cháu nói thì ta biết chắc: cháu là con cái các cán bộ đang cầm quyền hiện nay.
        dù hiện tại,”lộc” do cha mẹ các cháu có thể đem lại cho các cháu nhiều về tiền bạc, địa vị do chế độ độc đảng đem lại cho nguời cầm quyền (nên điều dễ hiểu là cháu “ăn cây nào rào cây ấy”, song về tương lai đời sau các cháu sẽ không có được sự độc tôn đó, khi mà xã hội chỉ nằm trong tay một nhóm có quyền lực sinh sát, thì việc đem lại sự bình đẳng công bằng trong phát triển cho mọi thành viên trong xã hội, tạo đ/k để đất nước phát triển hòa nhập vào cộng đồng thế giới để không bị tụt hậu nữa là không thể có được với một chế độ độc đảng độc tài, phản dân chủ, tham nhũng và bán nước như hiện nay.

        • sức trẻ việt nam said

          Vâng cháu cũng chúc bác sông lâu cùng cháu để chiêm ngưỡng thời cuộc. còn vấn đề bưng bít thông tin? bác nhớ là người có trí thì không cần người khác phải bổ đầu ra mà nhồi nhét thì mời hiểu bác ạ. Tư duy logic soi vào đâu chỗ đó chân lý rõ như ban ngày. ngày xưa chắc bác học yếu môn triết học nhỉ?

      • TRÍ TUỆ NGƯỜI GIÀ said

        Hay lắm các cháu Sức Trẻ Việt Nam nói hay lắm làm người ta cứng họng. Tuổi già các ông chỉ bổ xung thêm đôi diều cho trọn tình trọn lý. Năm 1911 chàng trai Nguyễn Tất Thành ra đi tìm đường cứu nước đến năm 1917 Người với cái tên Nguyễn Ái Quốc làm rung chuyển thế giới tai hội nghị Tua. Năm 1925 Người thành lập Việt Nam Thanh Niên Cách Mạng Đồng Chí Hội. Đến năm 1930 thì Dảng Công sản Đông Dương ra đời. Ngay sau đó những người Cộng sản thực hiện VÔ SẢN HÓA cùng ăn cùng ở cùng tranh đấu cung chịu tù đày vơi quần chúng . Chỉ có như vậy họ mới là một chính đảng tiên tiến và duy nhất ở Việt Nam từ đó tới nay có khả năng đảm nhiệm vai trò lịch sử . Còn mấy ông to mồm kia họ đã làm được gì. Họ có giám đi VÔ SẢN HÓA không hay lại thối lui vì: dại gì mà lao vào chỗ chết. hoặc có trở lại việt nam thì run như cầy sấy vì sợ lưới an ninh tầm cao tầm thấp đến nỗi phải lên Phú Thọ xin Vua Hùng phù hộ.
        Thế đấy các cháu ạ ‘ Thôi ta chẳng cần nghe những gì họ nói mà cũng chả them xem những gì họ làm. Vì nó Í Ẹ QUÁ

        • hãy chống mắt lên, nhìn thẳng vào sự thật đi, đừng tiếp tục lừa bịp nữa said

          Thủ dâm chính trị để câu giờ cho việc ngoan cố (“kiên định con đường…” tham nhũng, đàn áp dân chủ dân quyền và bán nước)tiếp tục làm cho đất nước tụt hậu so với thế giới à mấy vị tuyên truyền viên và dư luận viên?-hãy chống mắt lên, nhìn thẳng vào sự thật đi, đừng tiếp tục lừa bịp nữa-đây là thời đại internet toàn cầu chứ không phải thời thông tin một mình một chợ đâu mà cậy mình cầm quyền thì nói sao người dân cũng phải tin các vị.

          • TRÍ TUỆ NGƯỜI GIÀ said

            HAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHHAHAHAHA LÂU LẮM TUỔI GIÀ MỚI CÓ TIẾNG CƯỜI SẢNG KHOÁI KHI LẢM NHỬNG KẺ CHẦU RÌA PHẢI PHAT KHÙNG

          • tien said

            Tien đã nói

            26/06/2013 lúc 9:25 sáng
            Tôi kể bạn nghe, vào một ngày năm 1972- chính xác là ngày 25 tháng 3 năm 1972, khi rất đông bà con xã viên hợp tác xã đang ở dưới một cái ao lớn để bắt cá thỉ máy bay Mỹ lao đến. Sau một tiếng bom rến vang thì người ta thấy trên mặt ao xác người nhiều hơn xác cá. Cái ngày đó bây giờ là ngày giỗ chung của cả một làng thuộc xã Khánh Tiên huyện Yên Khánh tỉnh Ninh Bình. Cái ao căm hờn đó sau ngày giải phóng Miền nam, đã trải qua nhiều năm mà không ai giám rửa chân hay ném vật dơ xuống đó. Rồi cũng buổi trưa hôm đó khi tan học, chị tôi đang về nhà thì máy bay Mỹ nhào đến. Bạn bè chị tôi chạy vội vào một cái cống nước gần đó và trong số đó có cả cô giáo của chị tôi. Thấy đông người quá chị tôi không vào đó nữa và chỉ vài phút sau đó cống nước tan tành vì bom. Mương nước thì đỏ ngầu máu tươi.
            Năm ấy tôi 16 tuổi.
            Năm 1978 gia đình tôi theo lời kêu gọi của chính phủ đi xây dựng vùng kinh tế mới ở Tứ giác Long Xuyên. sau vài năm tôi liên lạc được với anh em bà con trên Sài gòn. Về họ hàng tôi gọi ông bằng Ông. Ông di cư vào Nam sau năm 1954. Gặp nhau tay bắt mặt mừng. Ông tôi vui quá, vì bố tôi là trưởng họ. Ông tổ chức đại tiệc mời thân hữu rất đông. trong bữa tiệc, tôi có kể rằng. ngoài Bắc người ta hay lấy tên Ford, Nixon, Thiệu, Giôn (giôn sơn) để đặt tên cho chó. Nghe vậy mọi người phản ứng gay gắt mà chê người Bắc mất lịch sự. Tôi bèn kể lại hai câu chuyện tang thương trên và hỏi trong bối cảnh ấy các bác các chú sẽ làm gì? Tất cả im lặng. Bữa tiệc chín phần bị hỏng.
            Chiến tranh khắc nghiệt rồi cũng qua. Tôi có vợ và các con tôi cũng đã trưởng thành.Đứa là bác sĩ, đứa là kỹ sư. Tôi vẫn kể cho các cháu nghe câu chuyện bom đạn trên nhưng chủ yếu là cho các cháu biết được cái giá trị của cuộc sống bình yên hôm nay để rang mà gữ gìn lấy nó.
            Một nền kinh tế không có lạm phát là nền kinh tế sắp suy thoái. Một môi trường trong lành tuyệt đối o% bụi bặm thì cũng không có tốt hẳn cho phổi. Một xã hội thì phải có tội phạm có giàu có nghèo. Ở Mỹ vẫn có người chết đói, chết rét trên đường phố. Ở mỹ vẫn có các quan chức chính phủ hối lộ – bán ngế nghị viên. ở Mỹ vẫn có các quan chức CIA hiếp dâm dân thường. và tổng thống Ô Ba Ma vẫn bị nghe lén điện thoại. cuộc sống mà. Chân lý là lòng từ bi hỷ xả. Chân lý là thiện ý chứ không phải ngững ngôn từ kich động hận thù. Tất cả những ai mong BẠO LOẠN. ĐỂ XẢY RA CẢNH HUYNH ĐỆ TƯƠNG TÀN, NỒI DA NẤU THỊT thì đêu là phi nghĩa. Người dân chúng tôi không nghe theo đâu.

            Trả lời

          • thích nói thật said

            Người Việt sẽ còn khổ lâu, nước Việt sẽ rơi vào tay trung quốc,tiếp tục lạc hậu và tụt lùi so với thế giới hiện đại trong tương lai với những người cầm quyền độc tài, với những con cừu ngu trung như các vị “sức trẻ VN”, “trí tuệ người già”, “tien” chỉ biết sống ích kỷ cho mình hôm nay mà không biết đến thế hệ con cháu mai sau, chỉ vì cái tôi, cái sổ hưu của mình.

        • THAY LỜI MUỐN NOI said

          Việt Nam đất nước ta ơi
          Mênh mông biển lúa đâu trời đẹp hơn
          Cánh cò bay lả rập rờn
          Mây mờ che đỉnh Trường Sơn sớm chiều

          Quê hương biết mấy thân yêu
          Bao nhiêu đời đã chịu nhiều thương đau
          Mặt người vất vả in sâu
          Gái trai cũng một áo nâu nhuộm bùn

          Ðất nghèo nuôi những anh hùng
          Chìm trong máu lửa lại vùng đứng lên
          Ðạp quân thù xuống đất đen
          Súng gươm vứt bỏ lại hiền như xưa.
          Việt Nam đất nắng chan hòa
          Hoa thơm quả ngọt bốn mùa trời xanh
          Mắt đen cô gái long lanh
          Yêu ai yêu trọn tấm tình thủy chung

          Ðất trăm nghề của trăm vùng
          Khách phương xa tới lạ lùng tìm xem
          Tay người như có phép tiên
          Trên tre lá cũng dệt nghìn bài thơ

          Nước bâng khuâng những bến đò
          Ðêm đêm còn vọng câu hò Trương Chi
          Ðói nghèo nên phải chia ly
          Xót xa lòng kẻ rời quê lên đường

          Ta đi ta nhớ núi rừng
          Ta đi ta nhớ dòng sông vỗ bờ
          Nhớ đồng ruộng, nhớ khoai ngô
          Bát cơm rau muống quả cà giòn tan…

          ANH “NÓI THÂT” ƠI TÔI HỎI CÂU NÀY. ANH CHÊ CHÚNG TÔI KHỔ VÂY ANH CÓ SƯỚNG KHÔNG? HAY CŨNG QUẦN QUÂT CẢ NĂM KIẾM ĐU ĐỂ CHO VẢO MÔM LÀ MỪNG LẮM RỒI . THẾ GIỚI TỰ DO ĐÃ GIÚP ANH LÀM ĐƯỢC CÁI GÍ RA HỒN CHƯA? ĐẤT NƯỚC VIỆT NAM ĐẸP LẮM NHƯNG KHÔNG CÓ PHẦN CHO ANH ĐÂU NẾU ANH CỨ MAI THÙ ĐỊCH VÀ TÌM CÁCH PHÁ HOẠI CUỘC SỐNG BÌNH YÊN CỦA CHÚNG TÔI.

          • cứ thủ dâm đi để mà chết said

            dư luận viên trang này không muốn tranh luận để tìm ra chân lý, mà chỉ muốn tự xóc lọ cho mình.
            đó là nguyên nhân chính mà chế độ càng ngày càng thối nát không thể tránh đuợc sự sụp đổ, dù có dùng trăm mưu ngàn kế lấp liếm, lừa đảo, đàn áp.Đất nước càng ngày càng điêu linh tụt hậu so với nhân loại.
            sự tồn tại của người cầm quyền không dựa vào lòng dân mà chỉ dựa vào bạo quyền áp đặt với các công cụ như công an, mật vụ, quân đội để duy trì sự tồn tại thì đó là sự tồn tại bất chính.
            sóng thần đang ở đáy biển đó mà họ đâu có quan tâm.

  3. Moi Van Minh said

    Mọi Văn Minh có đề nghị hơi dở hơi và trái chiều là chúng ta cứ để nguyên tình trạng như vậy có khi lại tốt hơn ! Hoa Kỳ cũng chẳng ham gì một TQ , một VN , Bắc hàn , hay Cuba đổi mới và các nước khác cũng vậy ! Nếu các quốc gia này mà đổi mới và dân chủ thì không có lợi cho họ : cứ để họ hùng hổ , huênh hoang phát triển theo cái chủ nghĩa lỗi thời , đánh rắm CNXH thì họ sẽ đi vào tự sát ! Cứu họ chưa chắc là hay mà còn mang oán là… thế lực thù địch , bị nghi kỵ !
    Nếu bác thấy tên hàng xóm vô giáo dục đánh vợ đánh con mà bác cứ mong nhảy vào can thiệp thì có khi chả có lợi gì mà còn gây thù chuốc oán , cứ để cho nó muốn làm gì thì làm , có ngày xảy ra án mạng bị đi tù thì nó mới biết thân !

    • ngu thì chết, dân mặc mẹ bọn cầm quyền chúng bay said

      có lẽ với bọn cầm quyền ngoan cố này, có lẽ cứ để chúng tự chết, sự can ngăn chỉ như đàn gẩy tai trâu.

  4. ẩn danh said

    chó cứ sủa.đoàn quân cứ đi

  5. Hoa Cải said

    4. Đi lên Đoàn thanh niên làm ra nhiều của cải vật chất nuôi béo tốt hệ thống đảng lãnh đạo, hệ thống nhà nước quản lý, hệ thống tập đoàn đa hệ tham nhũng. Chạy mau lên Đoàn thanh niên đến gần hơn các nhóm lợi ích chia chác, rơi vãi nhào vồ chơm chỉa kiếm vài lô bán sô vào hộp đêm lắc cho xứng danh thanh niên Hồ Chí Minh. Đất nước này do đảng cướp được, ta là Đoàn thanh niên, cánh tay đắc lực và đội hậu bi tin cậy của đảng, ta có quyền hưởng chung thành quả mà lớn lên, kế thừa sự nghiệp “làm nghèo đất nước, làm khổ nhân dân” mà đảng ta đã và đang giương cao ngọn cờ truyền thống còn đảng còn ta.

  6. Thường Dân said

    Rất cám ơn và cảm phục GS Tương lai. Nhiều người có thể nghĩ nhưng để viết hay,tâm huyết,đầy dũng khí và thuyết phục như Bác thì không mấy người.Nhất trí với Bác:”vận nước” đã đến rồi!(Chứ không phải là “tình hình Biển Đông chưa có gì mới”, đã đến lúc phải thay đổi chứ không phải cứ lấy “liệu pháp giữ nguyên” (hay “còn Đảng còn mình”) làm nguyên tắc hành xử được nữa, con đường đi đến mục tiêu chỉ có một, đó là: dân chủ. Người cầm ngọn cờ có tên DÂN CHỦ ấy là ai để dẫn cả đoàn quân-dân Việt đi theo? Có 2 “vấn đề” mong Bác cùng các vị cao minh trao đổi:
    1-Ngọn cờ Dân chủ phải có người cầm lấy và giương lên để toàn dân hướng tới và đi theo. Người đó là Ai? (Trong hiện tình Đất nước? Hoặc trong một tương lai gần.)Nếu người viết bài này hiểu không sai thi ý của bác Tương Lai thì đó sẽ là một cá nhân hay một bộ phận trong Đảng CSVN-lực lượng đang lãnh đạo xã hội VN hiện nay?Trong “cơ chế” hiện hành liệu trong đội ngũ ấy có ai đủ dũng khí, bản lãnh, tài thao lược và (nhất là) lực lượng (hiểu theo nghĩa rộng) để có thể làm việc này?

    2-Con đường Dân chủ là một quá trình, không thể (và cũng không nên là) “liệu pháp sốc” về chính trị. Vậy lộ trình đó bao gồm những bước đi nào (bám sát vào thực tiễn Đất nước hiên nay?

    Chân thành cám ơn và mong được tiếp tục trao đổi.

  7. montaukmosquito said

    Bà Bùi Hằng: “Trong chuyến đi Mỹ tới đây, nhân dân Việt Nam ở trong nước có lẽ sẽ không có một động thái gì để mà tin tưởng là sẽ có một mục tiêu tốt đẹp; sẽ không có một sự thay đổi nào đối với xã hội Việt Nam trong tình cảnh hiện nay. Những động thái cho thấy là họ hoàn toàn không muốn thay đổi theo cái hướng dân chủ và tốt đẹp đối với người dân. Do vậy trước chuyến đi của chủ tịch nước Trương Tấn Sang thì người dân đều có những dư luận phán đoán nó sẽ là những cuộc mặc cả về dân chủ thì đúng hơn là sự cải thiện về dân chủ

    Dân oan khá hơn nhà trí thức Bambi Dipping Sauce

  8. ndvn said

    Sau khi chén chú, chén anh với quan thầy ở Bắc kinh. Bút ký chưa ráo mực thì ngư dân Vn đã bị no đòn, chặt cờ, cướp cá… Một cái tát ê chề vào mặt Sang. Rõ là những kẻ phản bội tổ quốc chẳng bao giờ được tôn trọng. Liệu chuyến đi Mỹ có phải là cách để sửa chữa những sai lầm vừa qua?

    • Hoa Cải said

      Guồng máy cộng sản thiết kế như một quả tên lửa đã phóng đi và như vậy không có khả năng dừng lại sửa chữa được. Mặt khác, cộng sản sanh ra để cải tạo thế giới chứ không có chỗ để nhận sự cải tạo của thế giới. Từ thực tế đó, mấy vị hậu Liên Xô nói rồi: Chỉ có đào tận gốc trốc tận rễ, chứ không thể sửa chữa mà được. Chỉ sơ sẩy sót vài tế bào CS như Putin mà nước Nga vẫn còn chống độc tài đấy ạ.

  9. Xóa Điều 4 hiến pháp said

    Bác đồi “DÂN CHỦ” ư ?. Không được rồi.

    Chỉ có kỷ luật đồng chí X, mà cả cái ban lãnh đạo cao nhất của “lực lượng lãnh đạo nhà nước và xã hội” (theo điều 4 hiến pháp), cũng không làm được. thì xóa bỏ diều 4, để có dân chủ, thì các vị trong ban lãnh đạo cao nhất của “lực lượng lãnh đạo nhà nước và xã hội”, còn bổng lộc gì ?
    Họ sẽ chống đến cùng!

  10. Cục Đất said

    Đoạn kết rất tốt. Cám ơn bác Tương Lai.
    Tuy nhiên, cũng có đôi điều góp ý thẳng thắn với bác về phần “quá khứ”,”hiện tại”.
    1.”đỉnh cao chiến thắng…”
    Bác nên hiểu đây là điều còn tranh cãi, nói ra dễ làm mất lòng nhiều người, không có lợi cho hòa hợp và đoàn kết dân tộc.
    2. “Dân chủ cũng là phương thuốc hiệu nghiệm nhất để Đảng Cộng sản Việt Nam, lực lượng chính trị lớn nhất, có mạng lưới rộng khắp cả nước, tự chỉnh đốn mình nhằm đáp ứng đòi hỏi bức xúc của dân và của cả đông đảo đảng viên của đảng…”
    Bác chưa nhận thức đến mức hiểu rằng đoảng hiện nay chính là tội đồ, là thủ phạm chứ không phải là nạn nhân cần giúp đỡ.
    Ngoài ra, có vẻ như bác chọn sai đối tượng để nói.

    • Hoa Cải said

      Thưa anh Thổ Địa! Tôi không nghĩ GS TL không hiểu vấn đề. Ông ấy từng là cán bộ đảng viên quan trọng và đương là đ/v hưu, mà lại đưa ra nhiều đòi hỏi thay đổi lớn lao như vậy đối với các bậc lãnh đạo thì không thể không nhắc đến “đỉnh cao chiến thắng” và càng không thể nêu “tội đồ”. Vì như vậy sẽ bị cho là người phía bên kia – “Thế lực thù địch”, cho nên dùng “đỉnh cao chiến thắng” như là thẻ thông hành để chuyển tải một thông điệp mà GS nghĩ vô cùng cần kiếp cho đất nước này.
      Người cộng hòa chỉ có thua cuộc chứ không bị lừa. Người cộng sản vừa là bên thắng cuộc vừa bị lừa và giờ đây trở thành bên thua cuộc, xét trên bình diện lãnh đạo quốc gia. Khái lược như vậy để cùng nhau suy nghĩ, cùng nhau ủng hộ những tiếng nói đòi hỏi thay đổi chế độ hiện tại.

  11. nieman said

    Chỉ góp ý với ông giáo sư này 2 điều thôi: đọc/ trích tiếng Anh thì phải hiểu cho đúng, đừng hiểu sai như trong câu trích này “Power tends to corrupt and absolute power corrupts absolutely). Chế độ toàn trị phản dân chủ là nguyên nhân sâu xa cho cái chuyện “quyền lực tuyệt đối thì tham nhũng cũng tuyệt đối”
    Tôi chán cho các ông đại trí thức Việt Nam lắm rồi . “corrupt” trong trường hợp này không chỉ là “tham nhũng”. Phải hiểu nghĩa chính, nghĩa tổng quát của nó là “làm hư hỏng”, “làm cho thối nát” v.v. Làm như chính trị gia thề giới cũng chỉ nhăm nhăm vơ vét kiểu ăn cắp vặt như dân Vệ. Câu nói nổi tiếng thế giới mà các bố cứ dịch theo kiểu tra chữ trong từ điển Anh-Việt thế này, kể cả bố Lê Đăng Doanh, kể cả bố Nguyễn Giang của BBC. Rồi cứ thế cọp lai của nhau. Trí thức Việt chỉ đến thế thôi sao?
    Còn về chức danh giáo sư. Đã nhận là giáo sư sao không công khai nói rõ là giáo sư tiến sĩ môn triết học Mác- Lê Nin do Đông Đức nó phong. Giấu giếm làm gì cho mất chính danh. Cũng tiện thể khai luôn ngày xưa làm quân sư quạt mo cho Lê Duẩn thì đã đóng góp những gì cho lý thuyết “Làm chủ Tập thể XHCN”. Hoặc giả không đóng góp thì có can gián gì không. Chán!

    —-
    BTV: Góp ý của bác, với giọng kẻ cả, dạy đời như thế này, người được góp ý rất khó tiếp thu, người đọc cũng khó học hỏi. Tôi nghĩ, cần góp ý để có thêm nhiều người “mở miệng”, thay vì khuyến khích người khác không nên nói, bởi những tiếng nói của họ lúc này, cho dù muộn, nhưng cũng góp phần quan trọng trong việc thay đổi ở VN hiện nay, cho nên cần có những góp ý tích cực (positive), thay vì tiêu cực (negative).

    • D.Nhật Lệ said

      Xin đồng ý với bác BTV.

    • Nemo said

      @Bác Nieman, bác chỉ đưa thêm một nghĩa “đen” của từ corrupt, nhưng lại… không dịch cả câu nghĩa là gì cho bà con hiểu…làm mọi người cũng nghi ngờ bác …chỉ biết tra từ điển mà không biết dịch.
      Mong bác Nieman rút kinh nghiệt, lịch sự hơn 🙂

  12. Lộc Nguyễn said

    Thưa ông Tương Lai:Tôi ở Mỹ nên có cơ hội tha hồ dương đông kích tây: Vì hạnh phúc của nhân dân Trung Hoa, tôi gởi email tới ông Obama(người duy nhất) mhờ ông khuyên ông Tập Cận Bình(đang trong tư thế cà đơ)nên tạo ra một bộ mặt đẹp đẽ cho đảng Cộng Sản :Chăm sóc người già ,trẻ em đơn côi,người đau yếu và cả những người thất nghiệp,để cho các dân tộc thiểu số:Người Tây Tạng,Di Ngô Nhĩ được quyền tự trị,sau cùng để toàn dân Trung Quốc được sống trong bầu không khí tự do dân chủ.
    Trong một tương lai rất gần con đuờng của Việt Nam nhất định phải tiến tới là tự do ,dân chủ,nên nếu để Việt Nam đi trước Trung Hoa. tôi e rằng nước Tàu sẽ xảy ra bạo loan,người lãnh đạo Trung Quốc nên biết đến điều này để tránh được những điều tổn hại cho nhâ dân.

  13. Bầy Hầy said

    Đọc bài của bác, em hiểu được nổi đau trong lòng bác(và cũng là nổi đau trong lòng dân tộc). Nhưng biết làm sao được. Lúc đất nước suy đồi, người cầm quyền đâu chịu nghe lời chánh nghĩa. Lợi ích quốc gia không bằng 1 phần 3 lợi ích nhóm. Lợi ích nhóm không bằng 1 phần 8 lợi ích gia đình. Lời dạy Bác Hồ: “chí công vô tư” xưa như trái đất.
    Người dân không muốn xảy ra một cuộc CM cứng như Ai cập, Li bi. Một thay đổi như Mianma là con đường tốt nhất. Tưởng dễ mà sao khó vô cùng!

    • buôn chuyện said

      đúng rồi đau lắm. không đau sao được khi mà các bác chỉ dùng được võ môm. và chửi đầu tiên hắn chửi làng, chừi đời rồi hắn chửi kẻ nào đã sinh ra hắn

  14. nac danh said

    Ôi, gs Tương Lai ơi, ông quá rõ cái gọi là cơ cấu tổ chức của hệ thống chính trị này mà, 1 mình ông Tư Sang làm được cái gì mà kỳ vọng ông ta làm thay đổi quan hệ Việt – Mỹ, theo tình trạng hiện nay, trừ khi ông Tư Sang công khai tuyên bố quan điểm và ý kiến của cá nhân ông trước đồng bào và nhân dân thế giới, rằng, ông ta không muốn lệ thuộc vào Tàu cộng, chống đối Tàu cộng xâm chiếm lãnh thổ và muốn làm đồng minh của Mỹ.

  15. […] ĐÔI ĐIỀU SUY NGHĨ NHÂN CHUYẾN CÔNG DU HOA KỲ SẮP TỚI CỦA ÔNG CHỦ TỊCH NƯỚC […]

  16. Lê Bình Nam said

    Nhân dân Việt Nam đòi Đảng cộng sản Việt Nam:

    1. Trả tự do tức khắc cho gần 200 tù nhân chính trị: LM Nguyễn Văn Lý, Cù Huy Hà Vũ, Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, Trần Hùynh Duy Thức, Nguyễn Xuân Nghĩa, Tạ Phong Tần, Việt Khang, Nguyễn Phương Uyên, Đinh Nguyên Kha, Lê Quốc Quân, Trần Anh Kim…

    2. Chấm dứt ngay việc bắt bớ tùy tiện nhà văn, nhà báo, bloggers…lên tiếng chống tham quan ô lại, chống bành trướng đại Hán.

    3. Triệt để bỏ hiến pháp cũ, xây dựng hiến pháp mới tôn trọng chính kiến của mọi tầng lớp nhân dân và quyền phúc quyết của nhân dân, xóa bỏ chế độ độc tài toàn trị, mở đường cho một nước Việt Nam tự do dân chủ hiến định pháp trị.

    Đấy chính là lời giải cho bài toán hòa hợp hòa giải dân tộc và cũng chính là con đường tạo nên sức mạnh tổng hợp cho một nước Việt Nam văn minh.

    Nhân dân không làm chủ đất nước bằng lá phiếu tự do của chính mình thì bạn bè năm châu không ai nể trọng. Tàu, Mỹ, Nga…tất cả cũng chỉ luôn vì quyền lợi riêng tư của họ.

    Thời cơ tốt, vận mạng tươi sáng đang đến gần tầm tay cho cả dân tộc, trong đó có đảng cộng sản. Đảng cộng sản Việt Nam cần thức tỉnh thực thi 3 đòi hỏi bức thiết nêu trên. Ngược lại, chính đảng cộng sản, chứ không ai khác, đang tự bắn vào đầu mình.

  17. Koon said

    Một bài viết rất hay của GS Tương Lai

    Việt Nam như một chiếc xe rệu rã, bốn bánh sắp long ra, chạy trên một con đường đèo hiểm trở, bên là vực sâu, bên vách núi, có thể lao xuống vực bất cứ lúc nào. Trong khi đó, tay tài xế già nua, kiến thức chỉ đủ đọc bảng hiệu, chỉ giỏi ăn bớt xăng nhớt nhưng luôn cho là mình là tay lái lụa và nhắc đi nhắc lại là mình bắt đầu lái xe cách đây gần nữa thế kỷ. Hành khách trên xe vì lo cho tính mạng của mình yêu cầu tài xế dừng xe để chuyển sang xe đời mới thì tên phụ xe dùng mọi cách để ngăn cản. Cả phụ lẫn lái đang sợ khi hành khách sang xe mới an toàn hơn, xe tốt hơn, đến đích nhanh hơn thì ai trả tiền cho họ, ai nhớ ơn họ, xe đâu còn khách để chạy mà ăn chặn xăng nhớt và quan trọng hơn hành khách có thể tố cáo những kẻ đã ép họ lên cỗ xe rệu rã đầy rẫy bất trắc đấy

    Một cỗ xe chỉ còn chờ đưa vào bãi sắc vụn liệu có thể sửa chữa? Tay tài xế già liệu có nên cho về hưu?

  18. hoaden said

    Không ít người hy vọng vào chuyến đi của 4S. Tôi nghĩ rằng sẽ không có gì đột phá lớn ngoài việc “dọa dẫm thằng Tàu” với cung cách A.Q. Nhiều khi lại nhục nhã thêm khi vị lại lải nhải mãi nào là VN không có “TÙ CHÍNH TRỊ”, rằng người dân VN hưởng đầy đủ các quyền của con người như bất kỳ (mà là còn hơn) nước dân chủ nào trên thế giới,rằng VN luôn luôn ý thức trách nhiệm “GÌN GIỮ HÒA BINH” không đứng về phía nào để chống phia nào,… Thực tình mà nói tôi đã hình dung được các phát biểu của vị 4S. Tôi rất thông cảm với GS Tương Lai,nhưng GS không nghĩ rằng các nhà cầm quyền họ không tư duy thâm thúy như GS. Họ tư duy rất “thực tế” .Đó là họ đang xây dựng CN CỌNG SẢN theo phương thức ĐỘC QUYỀN. CỌNG SẢN và ĐỘC QUYỀN trên SẢN đã CỌNG lại thì GS nghĩ họ làm thế nào mà chấp nhận TƯ DUY theo GS. Không phá hai cái GỐC đó thì mọi điều còn xa vời. Đành phải âm thầm với điều an ủi (dù cho là nhục nhã):Hy vọng để mà sống

  19. Vũ Hải said

    Rát nhiều người nghĩ như ông nhưng không dám nói.Xin cảm ơn ông nhiều!

  20. Nguoi HN said

    Thành thật cám ơn Giáo sư The Future

  21. Người Việt Yêu Nước said

    Kính gửi GS Tương Lai
    Cám ơn bác, bài viết rất tuyệt vời và đầy tâm huyết của bác. Em đọc không sót một chữ ( mặc dù thỉnh thoảng em cũng kêu ca bác hay viết dài quá, nhân tiện em cũng mét với bác luôn là ông Quê Choa cũng “than” như em…hì hì). Nhưng bài này một lần nữa em xin nhắc lại, em đọc không sót một chữ cảm nhận được tất cả nhiệt huyết và trăn trở của bác đối với vận mệnh Đất Nước. Cám ơn bác đã nói thay cho Dân Tộc Việt Nam.
    Một lần tình cờ trong buổi gặp mặt (có cả bác LHĐ), anh TS có kể chuyện ngày lễ tưởng niệm liệt sĩ hy sinh trong trận đánh tàu năm 79. Lúc đó bác đang bệnh, nhưng khi đọc bài tưởng niệm, bác đã vứt cây gậy chống để đi lại, đứng thẳng, giọng bác bỗng vang lên rắn rỏi, khỏe khoắn lạ thường, bác đọc như đứng trước hàng vạn, hàng triệu người trước mặt ( mặc dù lúc đó chỉ có hơn chục nhân sĩ đến tượng đài Trần Hưng Đạo để làm lễ). Khi nghe câu chuyện này, em xúc động muốn rơi nước mắt.
    Thưa giáo sư, em mong muốn giáo sư giữ gìn sức khỏe, vì Tổ Quốc cần giáo sư, Nhân Dân VN cần những người như giáo sư. Và cũng muốn gửi đến giáo sư sự thương yêu và kính trọng nhất từ một đồng bào của giáo sư.
    TỔ QUỐC LÀ TRÊN HẾT và “Chữ “một” đây chính là “DÂN CHỦ”” như lời của giáo sư, đang là đòi hỏi cấp thiết của Nhân dân Việt Nam.

  22. Bun Thoong said

    Xem thế nước ta cũng có rất hiền triêt
    như Trần Nhân Tông, Lê quý Đôn sao cứ phải Khổng Mạnh và Mác Mao.Cảm ơn GS Tương Lai và mong chủ tich Trương Tấn Sang đọc kỹ bài này và thực thi khi đi thăm Mỹ, dù sao ông cũng là nguyên thủ quốc gia, Nhân dân đang mong chờ ở ông
    và ủng hộ ộng làm tròn sứ mênh của dân tộc giao.

    • Lê Văn Toát said

      Mấy ông lãnh đạo Việt Nam, trình độ lớp 3 trường làng học bổ túc, tại chức, xóa mù đi lên thì làm sao vào nổi mạng bình thường, huống hồ mạng đã bị chặn tường lửa. Mà tóm lại mấy ông này đọc gì viết mắt, mũi tai mồm đều là của thư ký hết, các ông ấy chỉ có cái thân làm giá mắc áo và cái bụng làm túi đựng cơm và phân thôi

  23. montaukmosquito said

    Có một câu trong bài “Dân chủ là blah blah” của cái ông Tây lấy tên Việt như cán bộ thời cải cách, mà sao ai cũng bỏ qua hết

    Cần nhận rõ điều này: không phải cái Đảng Cộng sản Việt Nam hiện nay sẽ đưa đất nước ra khỏi cái hố lệ thuộc vào nước Tàu!

    Không phải tớ nói, tớ chỉ trích lại ông Tây

    • Hoa Cải said

      Phải cần có nhiều tiếng nói như Tương Lai, Phạm Chí Dũng để phần nào “giúp” độc tài nhận ra mà “mềm” bớt. Đến ngày nhân dân đồng loạt xuống đường đòi dân chủ, tự do, công lý thì có thể đám “thi hành công vụ” không dám tái diễn Thiên An Môn, nhân dân không phải tắm máu mà cách mạng vẫn thành công.

  24. Hoa Cải said

    Những bài viết trước đây cũng như bài này của GS Tương Lai mà được Bộ giáo dục biên tập thành giáo trình giảng dạy học sinh, sinh viên thì Dân Chủ sẽ sớm tượng hình. Chỉ có Dân Chủ tài đức cá nhân mới được trọng dụng, phát huy, chứ đảng chủ thì tất cả chỉ nói nhép theo sự lãnh đạo. Ông Sang hay thằng hèn đều không thể phát âm khác nhau dưới chế độ đảng chủ!

  25. D.Nhật Lệ said

    Một bài viết rất thuyết phục về lý luận và đầy tâm huyết về tình yêu nước thương dân thực sự.
    Xin hoan hô bác Tương Lai,dù trước đây tôi chưa đánh giá cao những bài chính luận của bác,chỉ
    vì lý do duy nhất là bác cứ dựa dẫm vào ông Hồ mà gần đây việc “thần thánh hóa” ông đã bị nhiều người góp phần giải hoặc với chứng cớ cụ thể,kể từ sau 1975.May thay,bài này bác đã có bản lĩnh lý luận nên không còn “dựa hơi” ông (xem đó là bùa hộ mệnh để khỏi bị đám âm binh quấy rầy) mà dám thẳng thắn bày tỏ chính kiến dứt khóat như trên.
    Chỉ xin nêu ra một thiển ý và nhờ bạn đoc góp ý thêm :
    Đó là các đảng CS.không phải là đảng chính trị mà thực chất là các đảng CƯỚP vì nó chủ trương
    cướp dân quyền và nhân quyền của công dân mình.Vì nó chủ trương bảo vệ chế độ sau khi cướp
    được chính quyền,theo lời dạy của tổ sư (hành động)Lênin qua câu cướp chính quyền thì dễ,giữ
    quyền thì quan trọng hơn nhiều hay “nếu có lợi cho ‘cách mạng’ mà phải thỏa hiệp với kẻ cướp, chúng ta cũng phải làm” v.v.
    Còn là đảng cướp vì chúng coi đất nước mà chúng cướp như chiến lợi phẩm để chia chác quyền lợi
    chứ không hề nghĩ gì đến quyền lợi của nhân dân cả.Đó là lý do tại sao chúng bo bo bám lấy
    quyền lực bằng cách đặt để những bộ hạ vào vị trí quyền lực từ cao đến thấp rồi độc quyền lấy tài sản đất nước để thưởng công cho những thuộc hạ của đảng mình.
    Nói thẳng ra rằng bọn này không phải là chính trị gia hay chính khách gì cả mà thực chất là
    những thuộc cấp của đảng cướp.Vấn đề là cần phải đổi mới tư duy để bọn chúng may ra có thể
    hiểu chính trị là gì thì đất nước mới có cơ may trở thành rồng thành hổ !

  26. Tôi hy vọng ông Sang ý thức được mối quan hệ “sống còn” này giữa VN và Mỹ mà VN cần tạo dựng. Một mối quan hệ tốt đẹp phải được xây dựng bởi sự chân thành của đảng và cp của ông chứ không phải là hành động “lấy lệ” để “vờ như cân bằng giữa các nước lớn-một chính sách mà VN thường hay tự sướng”.
    Ông Sang cần phải ý thức được rằng “VN là một nước nhỏ, nghèo nàn và yếu đuối” để từ đó thiết lập được một mối quan hệ “chiến lược” với người khổng lồ là nước Mỹ. Mong ông bớt đi sự kiêu hãnh giả tạo mà các đồng chí phòng lạnh của ông cứ tự ngồi mà sướng với nhau về quá khứ “hào hùng” mà cố quên đi rằng “sức mạnh” của cái quá khứ ấy giờ còn lại gì.
    Người ta nói nghèo thường đi đôi với hèn. Các ông đi ngoại giao ra quốc tế tức là các ông đi với thể diện quốc gia chứ k phải với thể diện cá nhân gia đình các ông. Có thể gia đình các ông là tỷ phú nhưng trên trường quốc tế người ta k coi vậy đâu. Tôi không muốn nhìn thấy hình ảnh của các nguyên thủ quốc gia mình “khúm núm” trước họ (xem lại hình ảnh ông Nguyễn Tấn Dũng “bị” ông Tập Cận Bình tiếp-một mối quan hệ ngoại giao không tương xứng đồng cấp mà thấy tổn thương cho hình ảnh VN) nhưng tôi cũng không muốn nhìn thấy hình ảnh của các ông “ngạo nghễ” trước họ.
    Hình ảnh “ngạo nghễ” của các ông cho thấy các ông không có lòng tự trọng. Các ông là người lãnh đạo quốc gia nhưng không thấy cái “nhục quốc thể” khi các ông để con dân VN sống khổ cực, nghèo nàn, mất tự do. Tại sao vậy? Đáng lẽ các ông đứng trước trường quốc tế các ông phải thấy nhục vì đã không làm được những điều như họ đã làm cho nhân dân họ.
    Ý thức được điều đó các ông sẽ có những lựa chọn sáng suốt cho mối quan hệ giữa VN và Hoa Kỳ.
    Vài lời gửi ông Sang.

  27. Nhi Mai said

    Rất cảm ơn giáo sư Tương Lai. Ông đã nói lên tâm tư nguyện vọng của nhiều người VN suy nghĩ về thời cuộc như ông. Rất cảm phục các vị nhân sỹ trí thức đã nặng lòng và có trách nhiệm cao với Tổ Quốc, với nhân dân. Các cây bút nô có suy nghĩ gì về bài này?

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d người thích bài này: