BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

1877. Xuân Lộc, Xuyên Mộc và còn nơi nào khác nữa?

Posted by adminbasam trên 03/07/2013

Trần Văn Huỳnh

Sau khi được tin tù nhân tại phân trại số 1, trại giam Xuân Lộc nổi dậy vào sáng chủ nhật 30/6/2013, cùng tin tức do các anh em tù chính trị nhắn về cho cháu Lê Thăng Long vào buổi trưa cùng ngày, gia đình tôi đã rất lo lắng cho tình hình của Thức và các anh em ở chung khu giam riêng với Thức. Vì vậy, ngay sáng thứ Hai hôm sau, gia đình đã tức tốc đi Xuân Lộc với mong muốn được gặp Thức và tìm hiểu hiện tình ở trại giam. Đồng thời, gia đình cũng liên lạc với người nhà các anh Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Võ Minh Trí (Việt Khang) và Nguyễn Ngọc Cường để thông báo về chuyến đi của gia đình.

Đến nơi, gia đình tôi trình diện tại chốt gác trước khi vào khu trại như thường lệ thì viên công an tại chốt bất ngờ bảo rằng gia đình hãy đến trại giam Xuyên Mộc vì Thức đã chuyển về đó. Tin đến đột ngột, thêm vào đó là sự hoang mang khi liên hệ việc chuyển trại này với sự kiện vừa diễn ra hôm trước đó, thế nên gia đình quyết định phải làm rõ ngọn nguồn vụ việc. Tuy nhiên, đề nghị trao đổi với quản lý phân trại K1 của gia đình chỉ nhận được câu trả lời rằng “cán bộ đã đi họp” từ viên công an tại chốt gác. Được một lúc thì viên công an này rời chốt đi đâu không rõ. Xung quanh đó có những người nhà phạm nhân đang chờ đến lượt được cho vào bên trong các phân trại K2, K3…, họ chứng kiến diễn biến từ đầu đến giờ nên khi thấy viên công an đi khuất thì lại gần hỏi thăm gia đình. Nghe chuyện về cuộc nổi dậy của anh em tù nhân khu K1 và việc Thức bị chuyển đi đường đột, bà con đồng tình với gia đình tôi và khuyến khích gia đình phải gặp quản lý phân trại để yêu cầu họ giải thích rõ lý do. Thế rồi một người trong số họ bảo gia đình cứ vào thẳng khu K1 mà không cần phê duyệt của viên công an chốt cổng, anh ta nói từ sáng đã có một số thân nhân làm như vậy. Nhận thấy chỉ còn cách này, vì vậy gia đình tôi đã đi bộ vào trong.

Trên con đường nhựa chừng 200m từ cổng trại dẫn vào nhà thăm gặp của khu K1, sáng hôm thứ Hai chợt xuất hiện nhiều tốp cảnh sát cơ động được bố trí la liệt. Xung quanh khu trại thi thoảng cũng có một số cảnh sát thuộc lực lượng này đi tuần qua lại. Vào đến nhà thăm gặp, gia đình tôi thử tiến hành thủ tục đăng ký thăm gặp như những lần trước thì một cảnh sát trại giam tên Thanh nói rằng không tiếp nhận sổ thăm gặp của gia đình vì Thức đã chuyển đi nơi khác theo quyết định của lãnh đạo và mời gia đình quay về. Không chấp nhận trước đề nghị vô lý đó mà không có một lời giải thích thấu đáo, gia đình tôi nhất định yêu cầu phía trại giam giải trình rõ nguyên do Thức bị chuyển đi bất ngờ, đồng thời khẳng định gia đình có quyền nghi ngờ việc chuyển đi này có liên quan đến vụ việc hôm chủ nhật nếu như không nhận được câu trả lời thỏa đáng từ phía trại giam. Cuối cùng, người công an tên Thanh bảo gia đình tôi ngồi chờ một chút trong khi anh ta liên lạc với cấp trên nhờ giải quyết. Chừng 15 phút sau thì một phó giám thị tên Tính xuất hiện rồi mời gia đình tôi sang chỗ riêng để tiếp chuyện.   

Mở đầu, vị phó giám thị này nói rằng tối hôm chủ nhật 30/6/2013, Thức cùng 4 tù nhân khác ở khu giam riêng gồm các anh Phan Ngọc Tuấn, Nguyễn Ngọc Cường, Huỳnh Anh Trí và Nguyễn Hoàng Quốc Hùng đã chuyển về trại giam Xuyên Mộc. Khi gia đình tôi hỏi về lý do họ bị chuyển đi, vị cũng chỉ đưa ra câu trả lời tương tự cấp dưới tên Thanh của anh ta rằng đó là quyết định của lãnh đạo Tổng cục VIII và anh ta chỉ có trách nhiệm thi hành. Tuy nhiên, viên phó giám thị khẳng định việc Thức cùng 4 anh em tù nhân lương tâm khác bị chuyển đi không phải là một hình thức kỷ luật vi phạm và hoàn toàn không liên quan đến vụ việc hôm chủ nhật. Đến đây, gia đình muốn tìm hiểu về cuộc nổi dậy của các phạm nhân K1 sáng ngày 30/6 nên đặt câu hỏi thì anh ta lập tức phủ nhận từ ‘nổi dậy’ và nói rằng đó chỉ là “xích mích nhỏ giữa các phạm nhân khi chơi đá bóng” mà thôi. Trong khi trước đó, các báo Thanh Niên, Tuổi Trẻ và Pháp Luật đều đưa tin sự việc do một số “phạm nhân quá khích kích động và cố tình gây rối”. Vì có sự khác biệt giữa hai thông tin trên nên gia đình đã nêu lên vấn đề này, nhưng đến đây viên phó giám thị tên Tính từ chối bình luận thêm.

Kết thúc cuộc trao đổi, gia đình rời Xuân Lộc để đến trại Xuyên Mộc vào lúc 1h30 chiều cùng ngày. Nhưng đến 3h30 sau khi gia đình các phạm nhân khác đã ra về hết thì gia đình mới được bố trí để gặp Thức. Lúc này trong phòng thăm gặp chỉ còn mỗi gia đình tôi và Thức. Suốt 30 phút trò chuyện, luôn có 3 an ninh ngồi canh ở đầu góc phòng – trong đó có 1 người cầm súng – và 2 vị khác thường xuyên đi vòng quanh.

Nhìn Thức hốc hác trông thấy, nên gia đình hỏi thăm về sự việc hôm chủ nhật. Thức nói cả ngày hôm qua cho tới trưa hôm nay mới bỏ bụng một phần cơm trắng với canh không. Thức kể hôm 30/6 bạo động rất dữ dội, các tù nhân ở khu thường phạm đã cầm dao, gậy gộc tìm đến khu kỷ luật giải thoát cho các phạm nhân đang bị xiềng xích ở đó rồi di chuyển đến khu giam riêng nơi Thức cùng mấy anh em tù chính trị ở và phá rào, phá cửa xông vào. Họ đề nghị mấy anh em tù chính trị có hiểu biết về quyền con người giúp họ đứng ra thương lượng với các quản trại. Thức nói có dặn họ kiềm chế, không được gây thương tích cho người khác. Tuy nhiên, Thức chỉ kể được tới đó thì một an ninh trại Xuyên Mộc cắt ngang. Người này nói gia đình thăm gặp chỉ nên hỏi chuyện sức khỏe, sinh hoạt thường ngày của phạm nhân, đừng hỏi những việc không liên quan.

Sau đó, gia đình chuyển sang hỏi về chỗ ở mới của Thức ở Xuyên Mộc. Hiện tại, Thức đang ở trong một khu biệt lập cùng các anh Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Phan Ngọc Tuấn, Nguyễn Ngọc Cường, và Huỳnh Anh Trí. Ở khu biệt lập này, các buồng sát nhau tạo thành một dãy, trong đó anh Hùng và Tuấn giam chung một buồng, còn Thức và anh Cường, anh Trí mỗi người ở buồng riêng. Do bị chuyển đi vội vã trong đêm 30/6 nên Thức không biết được mấy anh em tù nhân lương tâm còn lại ở Xuân Lộc giờ ra sao. Khi được biết cháu Việt Khang và Trần Thanh Giang vẫn ở lại chỗ cũ, không bị đưa đi đâu khác thì Thức rất vui.

Đến 4h chiều, gia đình tôi chúc Thức giữ gìn sức khỏe rồi chia tay Thức ra về. Thức nhờ gia đình báo tin đến người nhà các anh Phan Ngọc Tuấn, Nguyễn Ngọc Cường và Nguyễn Hoàng Quốc Hùng rằng họ đã chuyển đến nơi giam giữ mới an toàn.

Trong lúc chờ gặp viên phó giám thị tên Tính để trao đổi, gia đình tôi có tiếp xúc với một chị là mẹ của phạm nhân tên Nguyễn Hồng Thái trước đó bị giam tại khu K1 trại Xuân Lộc. Khi làm thủ tục đăng ký thăm gặp, chị được thông báo rằng con chị đã bị đưa đến nơi khác vì tham gia vào vụ việc hôm 30/6. Chị có hỏi con chị hiện đang ở trại giam nào nhưng các quản trại không cho biết. Dường như bắt đầu rơi vào tuyệt vọng, lúc này chị van nài họ bằng giọng run run thì chỉ nhận được lời sẵng giọng đáp trả và yêu cầu chị ra về. Nhìn người phụ nữ đã luống tuổi mắt đỏ hoe, liu xiu hai tay xách nặng bước lầm lũi trở ra mà không biết con mình giờ đang ở nơi đâu, thiết nghĩ còn bao nhiêu hoàn cảnh tương tự đang diễn ra ở các trại giam trên khắp cả nước? Giống như chị, gia đình tôi cũng không hề được thông báo trước về việc chuyển trại của Thức; tuy nhiên, may mắn hơn chị, đến cuối ngày gia đình đã tìm đến được cái ôm siết chặt và lời động viên của Thức – điều mà gia đình tôi sẽ đi đến tận cùng để có được. Nhưng sự may mắn này sẽ kéo dài đến lúc nào, sau khi anh Điếu Cày và chị Tạ Phong Tần đã đột ngột bị chuyển ra Bắc? Đó chính là nỗi lo lắng của gia đình tôi.

Sau sự việc tại trại giam Xuân Lộc vừa qua, dựa trên lời con tôi kể và các anh em tù nhân lương tâm tại đây, tôi tin rằng cuộc nổi dậy hôm 30/6 của các tù nhân thường phạm xuất phát từ yêu cầu trại giam đáp ứng các điều kiện sống chính đáng và đảm bảo quyền con người của họ. Dù là phạm nhân nhưng họ vẫn là con người với phẩm giá và các quyền cơ bản cần được tôn trọng bất kể tình trạng pháp lý. Vì vậy, tôi kêu gọi cộng đồng hãy lên tiếng để vụ việc tại trại giam Xuân Lộc được giải quyết công khai, minh bạch, công bằng và phù hợp với luật pháp quốc tế lẫn trong nước. Sức mạnh thực chất của xã hội dân sự chỉ tương đồng với khả năng danh nghĩa của nó khi mỗi người trong chúng ta nhận thức và hành động.

T.V.H.

10 bình luận trước “1877. Xuân Lộc, Xuyên Mộc và còn nơi nào khác nữa?”

  1. Lê Khang said

    Bọn […] đã mưu hại , tù đày, cô lập những trí thức hàng đầu của đất nước này như TS Cù huy hà Vũ, THs Nguyễn tiến Trung, Trần huynh duy Thức…..để kéo dài sự cố vị của chúng và con cháu, bầy đàn sủa theo. Chúng chống lại đòi hỏi VN phải hòa nhập vào thế giới tôn trọng nhân quyền, tự do dân chủ cho người dân.
    Tôi đau lòng khi nghĩ về những người tù chính trị bị giam cầm oan trái và biết ơn những gia đình họ đã cắn rằng đeo đẳng nuôi nấng những người con hy sinh vì cả dân tộc , đất nước này.
    […] sẵn sàng giết hại, đày đọa tất cả các loại tù nhân miễn có lợi cho chúng.Chúng cũng âm thầm hãm hại nhau . Tội ác của chúng bị trời đất trừng phạt bằng ung thư, xuất huyết não, gia đình đồi bại, tai nạn thường trực….nhưng chúng phải dấu diếm, bí mật , vì sợ người đời rũa nguyền.

  2. […] Trần Văn Huỳnh: Xuân Lộc, Xuyên Mộc và còn nơi nào khác nữa? (Ba Sàm).  – Không thể đàn áp phản ứng chân chính – Phần 1 (RFA). “Tập […]

  3. […] 20 năm Tuyên ngôn Vienne (1993-2013) GÓP Ý TIẾP VỀ HIẾN PHÁP VÀ LUẬT ĐẤT ĐAI Xuân Lộc, Xuyên Mộc và còn nơi nào khác nữa? CUỘC CHIẾN BÍ MẬT CỦA MỸ ĐỂ GIÀNH GIẬT CHÂU PHI CÁC CUỘC PHẢN KHÁNG NĂM […]

  4. như nguyệt said

    Tù nhân nổi dậy chống đối thì ở đâu mà chả có. Chế độ nào mà chả có tù nhân chống đối. Từ nước Anh đến nước Pháp, từ nước Mỹ đến nước Việt… đều có cả.
    Là gì mà các ông cứ la toáng lên cứ như các ông sắp bị cắt chim đến nơi.

    • Ha Le said

      Ôi, sao bác nói đúng thế không biết! Dạ, chúng em đang phải la toáng lên vì bị cắt mất cái… “con tự do” rồi!

    • Ẩn danh said

      Ở các chế độ dân chủ, không có tù nhân lương tâm. Tù nhân ở đó là những kẻ bất nhân.
      – Tại sao ở VN có tù nhân mà thế giới gọi là “tù nhân lương tâm” ?
      Vì họ bị bọn bất nhân, vô lương tâm giam giữ. Bọn độc tài đảng trị.
      Thế giới nguyền rủa chúng.

  5. HÀ HUY said

    Các tù nhân lương tâm , các nhà hoạt động dân chủ phải vô tù của chế độ hà khắc ngày nay không khác gì chế độ aphathai ( Nam Phi ) năm xưa . Ở đó chế độ của bọn thực dân da trắng đã coi người dân da đen ( chiếm đại đa số ) là những kẻ nô lệ , cũng chẳng mấy khác với nhiều nhà tù CS trên thế giới hôm qua và hôm nay . Bọn giám thị thực hiện đúng yêu cầu của cấp trên là ” cải huấn tư tưởng ” tù nhân để mọi tù nhân lương tâm phải cái tạo ” đi theo đảng và Bác ” , đi theo con đường CNXH mà ” dân Việt ” đã chọn . Phải học tập chỉnh huấn theo Lê-Nin , Mao và Hồ chủ tịt . Bọn giám thị nhiều trại giam còn coi những tù nhân lương tâm nguy hiểm hơn tù nhân phạm tội giết người . Chúng hành hạ , khủng bố , uy hiếp tinh thần của tù nhân cho đến chết ( nhà tù Côn đảo phải gọi bằng cụ ) vì thế tù nhân nhiều nơi không thể chịu mãi cảnh bị coi thường con người như loài vật , họ đã vùng lên tranh đấu . Đó cũng là bài học của các cựu tù Cộng Sản đã làm với chế độ xưa . Cù Huy Hà Vũ hay Trần Huỳnh Duy Thức đang là tấm gương phản đối nhà tù CS , tình cảnh này có thể so sánh với Cựu Tổng Thống Nam Phi Nelson Mandela . Một tù nhân đã 27 năm phải bị tù đầy , nhiều năm bị biệt giam , nhưng tinh thần tranh đấu của ông với chế độ bất công cuối cùng đã được đền đáp . Chế độ hà khắc nhất nhì ngày đó đã phải chuyển hướng như Myanma ngày nay . Nelson là tù nhân trở thành Tổng Thống của Nam Phi ( ông chỉ làm một khóa ) chứ không tham quyền , cố vị như nhiều lãnh đạo CS trên thế giới . Ông không trả thù các đối thủ mà còn mở rộng vòng tay để các người tài giỏi da trắng Nam Phi cùng cứu nguy đất nước , cuối cùng Nam Phi đã trở thành một đất nước mới nổi như braxin , Hàn Quốc , Ấn độ , … . Tổng Thống Nam Phi Nelson Mandela là người phải được Liên Hợp Quốc vinh danh là anh hùng Quốc tế vì dân chủ và tiến bộ xã hội . các tù nhân lương tâm của nhiều nước cũng xứng đáng là những anh hùng của các dân tộc vì họ đã quyên đi quyền lợi bản thân để tranh đấu cho tự do của nhiều người ở quê hương họ và cả thế giới . các vị giám thị , các quản giáo không được hành hạ con người ,đặc biệt là các tù nhân đi tù vì bất đồng với chế độ . Có thể những tù nhân này hoàn toàn đúng đắn cả về suy nghĩ cũng như hành động . Kẻ bỏ tù họ có thể là những tội đồ dân tộc vì độc tài gian ác , đi ngược nền văn minh thế giới . Tinh thần nelson mandela cổ vũ cho các tù nhân lương tâm thế giới và thức tỉnh nhiều kẻ bệnh hoạn của nhiều chế độ độc tài .

    • Trọng said

      Nhà tù Apartheid còn gọi những nhà tù ở VN là ông nội
      Cứ nhìn vào những tù hình sự sau khi mãn hạn sẽ rõ,họ trở nên ác độc hơn,mất nhân tính hơn;còn tù chính trị thường ít khi ở tới hết hạn,họ thường ra trại trước bằng manh chiếu rách,bó sơ sài

  6. bằng chứng không thể chối cãi said

    Trang lưu giữ tội ác của những tên hèn với giặc ác với dân và lũ ác ôn, côn đồ dưới trướng:
    http://toiac.wordpress.com/
    Mời bà con cung cấp thông tin cho trang trên để làm nơi lưu trữ cung cấp tư liệu cho phiên toà xét xử tội ác chống lại loài người ở VN trong tương lai.

  7. Ẩn danh said

    Thương bác và gia đình bác quá!!!!

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d người thích bài này: