BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

1858. MỸ THAY ĐỔI CHIẾN LƯỢC VÀ CÁC HỆ QUẢ

Posted by adminbasam trên 23/06/2013

THÔNG TẤN XÃ VIỆT NAM (Tài liệu tham khảo đặc biệt)

Thứ Năm, ngày 20/6/2013

TTXVN (Angiê 19/6)

Trong khi cộng đồng quốc tế hướng về Xyri, thì Mỹ do ngày càng không muốn sa lầy một lần nữa ở Trung Đông, đã chuyển hướng sang châu Á-Thái Bình Dương. Trong cuộc gặp ngày 16/5 với Thủ tướng Thổ Nhĩ Kỳ Recep Tayyip Erdogan, Tổng thống Mỹ Barack Obama khẳng định không muốn can thiệp quân sự vào Xyri. Đó có phải là lời thú nhận Mỹ rút khỏi Trung Đông không, hay do Mỹ không còn quan tâm đến khu vực này nữa?

Lý giải vấn đề này trên tạp chí “Đại Tây Dương”, ông Francois Géré, chuyên gia địa chiến lược, cho biết trong chiến lược, điều thận trọng đầu tiên trong những điều cần thận trọng là tránh bất kỳ một hành động hấp tấp nào. Điều này lại đặc biệt đúng trong một thời kỳ khủng hoảng kinh tế chưa từng thấy (kể từ cuộc Đại suy thoái năm 1929). Không nước nào có khả năng đánh giá được hậu quả xã hội ở nước mình và tác động chính trị của nó. Do vậy, cần đặt lập trường đó trong bối cảnh những tuyên bố mới đây của Tổng thống Barack Obama và Ngoại trưởng John Kerry về tình hình kinh tế của nước Mỹ.

Một cường quốc muốn có được vai trò thủ lĩnh thế giới trước hết phải quan tâm đến nền tảng kinh tế của mình, thực trạng của nước mình, tăng trưởng của nước mình trong các lĩnh vực chủ chốt đóng vai trò quyết định đối với sức mạnh thực sự của mình về lâu dài. Mỹ bị tác động rất mạnh bởi Irắc và Ápganixtan và hiểu mình không được đưa quân đến đất Hồi giáo nữa. Vậy Mỹ phải tìm kiếm các đồng minh trong vùng có khả năng cung cấp lực lượng, cụ thể là trên thực địa. Quân đội Thổ Nhĩ Kỳ, một thành tố của NATO, một quân đội từng cho thấy họ có năng lực ở Ápganixtan, là một đối tác hàng đầu. Nhưng điều đó không có nghĩa là Oasinhtơn hoàn toàn không còn lợi ích ở Trung Đông lại càng không ở châu Âu.

Được hỏi các cường quốc nào có thể thay thế Mỹ ở Trung Đông và liệu đó có phải là mối đe dọa tiềm tàng đối với Ixraen không, chuyên gia Francois Géré đồng thời là chủ tịch sáng lập Viện phân tích chiến lược Pháp (IFAS), khẳng định Mỹ vẫn là nước không thể thay thế được về trung hạn, mặc dù trước mắt phải lui về phía sau một chút. Một khi các yếu tố tạo nên sức mạnh của Mỹ được điều chỉnh lại, cụ thể và đặc biệt là trong lĩnh vực công nghệ thông tin và truyền tin, sức mạnh của Mỹ sẽ lại được triển khai.

Trong khi chờ đợi, trước mắt, điều chỉnh chiến lược của Mỹ có thể diễn ra theo hai hướng ở Trung Đông.

Thứ nhất là các nước Arập nắm vận mệnh của mình trong tay. Điều không may là tình trạng không đồng nhất trong tình hình khiến công cuộc xây dựng một sự nghiệp chung là rất khó. Có quá nhiều sự chia rẽ về chính trị, lãnh thổ, sắc tộc và tôn giáo đang băm nhỏ vùng này. Cái được mất về năng lượng gây ra quá nhiều căng thẳng. Liên đoàn Arập luôn cho thấy họ không có khả năng vượt qua được những chia rẽ này.

Các nước giàu có nhất như Cata và Arập Xêút có thể đầu tư có lợi cho các nước nghèo hơn. Nhung tung tiền ra vẫn là chưa đủ, kể cả khi số tiền là rất lớn. Điều quan trọng là cần tạo ra một hình thức hỗ trợ đào tạo năng lực. Thế nhưng các nước này thậm chí không có cả khả năng tự mình giải quyết vấn đề này. Sự phát triển không chỉ giới hạn ở hạ tầng cơ sở: đường sá, sân bay, hải cảng… Hiện nay, cái cần được xây dựng chính là các xa lộ thông tin-truyền tin, cái cần được bảo đảm an toàn chính là không gian mạng. Sau khi đã bỏ lỡ cuộc Cách mạng công nghiệp, nguy cơ đối với Trung Đông có thể là bỏ lỡ cả kỷ nguyên phát triển mới. Đó là thông tin- truyền tin.

Con đường thứ hai dường như hứa hẹn hơn trong thời gian trước mắt. Các nước Trung Đông có thể thay thế các đối tác phương Tây của mình bằng các đối tác mới đến từ Thế giới mới vừa hoàn thành công cuộc phát triển của mình và được gọi là BRICS. Giữa các nước này lại không hề có tranh chấp lịch sử nào, cũng không hề có bất cứ mối nghi ngờ thực dân mới nào. Điều không may là các nước này lại không hề có động cơ tiến hành hoạt động ở đây và không có nhiều khả năng mang đến đây các yếu tố cần cho sự phát triển của khu vực này. Trung Quốc chỉ quan tâm đến năng lượng, Nga tìm cách khôi phục lại ảnh hưởng của Liên Xô, nhưng không ai biết lợi thế cụ thể mà Nga có thể có được từ đó là gì.

Như vậy, không thể dự báo mối đe dọa trực tiếp đối với Ixraen sẽ gia tăng. Trái lại, việc khẳng định một thế giới Arập bị thống trị bởi Arập Xêút, Cata và một số nước khác theo tư tưởng Hồi giáo cực đoan, sẽ là yếu tố lớn gây nguy hiểm. Tuy nhiên, không phải vì thế mà Ixraen chấp nhận các phi vụ bán vũ khí của Mỹ cho Arập Xêút.

Việc ông Barack Obama tái đắc cử là dịp để xác định lại một cách rõ ràng hơn chính sách đối ngoại của Mỹ, từ nay sẽ hoàn toàn tập trung vào khu vực châu Á-Thái Bình Dương. Chiến lược được gọi là “xoay trục” sang châu Á đó liệu có phải là tái định hướng chiến lược thực sự không, hay chỉ là lời thú nhận suy yếu có nghĩa là Mỹ không thể cùng một lúc tham chiến trên nhiều mặt trận?

Theo chuyên gia Francois Géré, đồng thời là cộng tác viên của Viện nghiên cứu cao cấp quốc phòng (IHEDN), khái niệm “tái điều chỉnh” đúng hơn khiến người khác nghĩ ngay đến “tái cân bằng” mà ông gọi là “điều chỉnh chiến lược”. Điều đó không có nghĩa là Mỹ bỏ mặc châu Âu và Trung Đông để đầu tư mạnh tay vào châu Á. Do khối lượng trao đổi thương mại và đầu tư trực, tiếp quá lớn nên sẽ là vô lý nếu nghĩ rằng châu Âu, kể cả khi bị suy yếu lâu dài, không còn là bộ mặt thịnh vượng của nền kinh tế Mỹ nữa. Còn Trung Đông cũng sẽ chứng kiến một sự điều chỉnh, nhưng cần có thời gian và sẽ dẫn đến nhiều biến đổi.

Điều quan trọng là cần thận trọng đối với những thông báo ồn ào nhìn chung chỉ nhắm đến Quốc hội Mỹ để biện minh cho chi phí và tránh bị phê phán đối với lợi ích của một số nước và một số tổ hợp công nghiệp lớn. Như vậy, sẽ là quá sớm nếu nói rằng chiến lược của Mỹ là “hoàn toàn” tập trung vào châu Á. Những “chiến lược lớn” dài hạn đó trở nên mong manh ở các nước dân chủ, nơi yếu tố ngắn hạn có xu hướng lấn át tất cả.

Trả lời câu hỏi mối đe dọa Trung Quốc liệu có phải là yếu tố duy nhất khiến Mỹ áp dụng chính sách kiên quyết hướng sang châu Á hay không, chuyên gia Francois Géré, Giám đốc nghiên cứu thuộc trường Đại học Pari III (Pháp), khẳng định chắc chắn là không. Khái niệm “xoay” được một số người am hiểu văn hóa địa chiến lược đưa ra. Họ tìm đến lý thuyết gia về “xoay”, được biết đến rất ít ở Pháp, Mac Kinder, người đưa ra một luận thuyết vào cuối Chiến tranh Thế giới thứ Hai. Luận thuyết đó là nguồn cảm hứng giúp Tổng thống Truman soạn thảo chiến lược kiềm chế đối với Liên Xô.

Việc thuật ngữ này được sử dụng trở lại ngay lập tức được Trung Quốc coi là một chiến lược thù địch với mình. Thực tế một phần đúng là như vậy. Nói vậy, nhưng mục tiêu lớn của Mỹ vẫn là tăng cường vị thế của Mỹ đối với châu Á-Thái Bình Dương mà họ xem là thị trường năng động và hứa hẹn nhất đối với lợi ích kinh tế của Mỹ. Thị trường Trung Quốc thực sự là đối tác hấp dẫn nhất. Hơn nữa, thông qua “trái phiếu Kho bạc Mỹ”. Trung Quốc đã đứng chân được vào nền kinh tế Mỹ, từ đó tạo ra mối quan hệ phụ thuộc lẫn nhau giữa hai nước và giải thích tại sao họ quan tâm đến tỷ giá giữa các đồng ngoại tệ.

Thế giới nhận thấy ràng một cuộc tranh giành quyết liệt đang diễn ra để có được tiền nhằm phát triển không gian mạng. Lầu Năm Góc muốn mình cũng có phần trong đó. Và người ta tung ra mối đe dọa Trung Quốc như một con ngoáo ộp để biện minh cho những đòi hỏi về tiền.

Tổng thông Obama trở lại với những nguyên lý trong chính sách đối ngoại của Bill Clinton khi nói với Georse Bush cha: “Thật ngu ngốc, đó là kinh tế!” Chắc chắn đó không phải là chủ nghĩa biệt lập, mà trái lại là quyết tâm giới hạn sức mạnh quân sự ở thực tế nhu cầu an ninh quốc gia.

Tóm lại, chiến lược đó không quá khác với định hướng chiến lược vĩ mô được Chủ tịch Trung Quốc Đặng Tiểu Bình đưa ra năm 1979: trước hết vẫn là kinh tế, tiếp đó mới đến quân đội. Về ngắn hạn, quân đội sẽ được hưởng thành quả của tăng trướng. Đó là những gì đang diễn ra hiện nay, từ đó giải thích mối lo ngại trước việc Trung Quốc gia tăng sức mạnh quân sự. Nhưng ở đây Mỹ cũng đang phải đối mặt với một vấn đề mang tính cơ cấu: đó là tầm quan trọng quá mức của tổ hợp quân sự-công nghiệp trong nền kinh tế Mỹ rốt cuộc tạo ra gánh nặng cho khả năng nghiên cứu trong các lĩnh vực hàng đầu hay đưa các lĩnh vực đó trở lại với những mục tiêu quân sự thuần túy không mang lại cái gì.

Về khả năng Mỹ có thể mất đi vị thế “sen đầm thế giới” để chỉ là “sen đầm khu vực”, chuyên gia Francois Géré cho rằng sen đầm thế giới đã chết ở Irắc và Ápganixtan rồi. Ý tưởng về một thế giới đơn cực cũng đã bị triệt tiêu rồi. Giống như “kết cục của lịch sử” và sự lên ngôi toàn cầu của nền dân chủ phiên bản Mỹ như phái tân bảo thủ từng mơ ước và không may đã không thành (nếu căn cứ vào số người chết). Mỹ đã bước vào một giai đoạn điều chỉnh chiến lược trên diện rộng. Tất cả các cường quốc thế giới hay khu vực cũng vậy, và điều cơ bản là các thể chế quốc tế (Quỹ Tiền tệ Quốc tế, Ngân hàng Thế giới…) đều có sứ mệnh phải điều hòa thị trường.

Chừng nào cuộc khủng hoảng còn chưa chấm dứt, chừng nào hệ quả xã hội của cuộc khủng hoảng đó còn chưa hết, thế giới vẫn sẽ phải sống trên một ngọn núi lửa đang phun trào. Chính phủ các nước và các thể chế quốc tế như Quỹ Tiền tệ Quốc tế vẫn sẽ phải hy vọng. Họ cần liên tục điều chỉnh các biện pháp của mình để tránh nổ ra các cuộc cách mạng xã hội, đặc biệt là ở châu Âu, nhưng cũng để làm giảm hệ quả gián tiếp ở Trung Đông./.

 

2 phản hồi to “1858. MỸ THAY ĐỔI CHIẾN LƯỢC VÀ CÁC HỆ QUẢ”

  1. […] by basamnews on June 23rd, […]

  2. nắng hạ said

    Mỷ thay đổi chiến lược và các hệ quả ?
    Theo tôi thay đổi chiến lược thì không .họ chỉ xoay trục thôi .trong chiến tranh VIỆT NAM ,dân miền nam nuôi vịt cộng ,không biết ai bạn ai thù ,người Mỷ buông miền nam và ngày miền bắc chiếm miền nam cũng là ngày toàn dân thức giấc ,cộng sản hiện nguyên hình bọn cướp ,dã man ,rừng núi ,hồ chí minh trở thành tội đồ bán nước có giấy tờ ,nay người Mỷ trở lại hai chử xoay trục rất hay ,quay trở lại PHI NHẬT NAM HÀN ASEAN ẤN ĐỘ ÚC CHÂU ,tất cả đồng tình đồng ý chấp nhận sự đóng quân .và bão vệ được toàn vẹn lãnh thổ ,VIỆT NAM tình thế đã hoàn toàn thay đổi ,không tốn một viên đạn ,cả nước VIỆT NAM không ai đánh Mỷ cứu nước nữa ,cần người Mỷ giúp để khỏi bị Trung cộng xâm lăng .
    TRUNG CỘNG bị bao vây tứ phía ,NHẬT , PHI và ẤN lại ra trận vì chính họ ,cả một liên minh được hoàn thanh .đây đâu phải tự nhiên thành ,là bao nhiêu vận động từ những chuyến đi của bao thời tổng thống của cả hai đãng lên cầm quyền ,biển đông bổng dưng trống rổng với cả một mỏ dầu dưới đáy biển ,mấy năm âm thầm phát triển quân đội ,người TÀU đủ sức để nuốt biển đông ,họ hy vọng có thể trao đổi với Mỷ bằng tiền ,không nhìn ra biển đông chỉ là miếng mồi dụ Tàu vào bẩy ,bây giờ cả thế giới giật mình ,đảng cộng sản bị soi dọi bằng kiến hiển vi mọi mặt ác ôn côn đồ vô học mất dạy ,người Mỷ xoay trục trở lại thuận lòng người ,cả ba phương diện thiên thời địa lợi nhân hòa đều hiện ra rỏ ràng có thể nhìn thấy ,người Mỹ không cần chiến tranh ,chỉ cần bán súng ,và thị trường tiêu thụ ,nơi nhân công rẻ ,nơi làm ra tiền người dân không ai chấp nhận cộng sản .khi dân không chịu thì không sao thành công ,một bản đồ mới của thế giới nhất định được vẻ ra phân định lại những lảnh thổ ,VIỆT NAM sẻ có hình hài thế nào trong khối ASEAN ,khối ASEAN sẻ to lớn bao nhiêu ?VIỆT NAM vẫn là cửa ngỏ .thế xoay lớn quá ,người VIỆT NAM bị sát trước khi phát quá gian nan ,ngày tháng cũng đang qua …

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: