BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

1835. Vô cảm quan chức và cái chết vì nghèo

Được đăng bởi adminbasam trên 11/06/2013

BBC tiếng Việt

Phạm Chí Dũng

Gửi cho BBC từ Sài Gòn

Cập nhật: 06:18 GMT – thứ ba, 11 tháng 6, 2013

1Từ mấy năm qua, xã hội Việt Nam như bị tê liệt trong cơn động kinh khốn quẫn của cái chết người nghèo. Chưa bao giờ từ khi đất nước được thống nhất cho đến nay, mật độ tự tử vì cùng khổ dân sinh lại dày đặc như hiện thời.

Tháng 6/2013. Giữa lúc Thủ đô đang ngột ngạt trong cơn bức bối thời tiết chực chờ sấm nổ, người Hà Nội lại sôi lên bởi một câu chuyện thương tâm đột ngột xảy ra: một người mẹ cùng đứa con trai treo cổ chết trong nhà. Nguyên do ban đầu: quẫn bách về tiền bạc.

Sự việc quá đau lòng trên xảy đến ở xóm Chùa, huyện Từ Liêm vào ngày 7/6/2013.

Trong cái khó ló cái khôn – như một câu tục ngữ của người Việt. Nhưng có lẽ ý nghĩa ấy chỉ ứng với hoàn cảnh con người vẫn giữ được ý chí vươn lên. Còn trong tâm thế cộng hưởng cả bức bách vật chất lẫn bế tắc tư tưởng, không động lực nào còn có thể níu kéo người ta ở lại với kiếp khổ trần gian.

Vụ quyên sinh trên lại xảy ra trùng với thời gian diễn ra kỳ họp của Quốc hội Việt Nam.

Tương phản thói đời

Trước kỳ họp trên một tuần, trong phiên họp của Ủy ban Thường vụ Quốc hội, Thứ trưởng Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội Nguyễn Thanh Hòa đã thản nhiên: “Theo các chuyên gia kinh tế thì lạm phát cũng như suy thoái kinh tế không ảnh hưởng nhiều đến đời sống của người nghèo”.

Như thường lệ, phát ngôn của giới chức chính quyền không được kèm dẫn bởi bất kỳ dẫn chứng của một chuyên gia nào.

Nửa tháng sau phát ngôn của thứ trưởng Nguyễn Thanh Hòa, cấp trưởng của Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội là bà Phạm Thị Hải Chuyền lại thuyết trình trước các đại biểu Quốc hội: Với lý do phần lớn doanh nghiệp giải thể có quy mô nhỏ, việc các cơ sở này đóng cửa ít ảnh hưởng tới thất nghiệp chung, khi các dự án mới đều thu hút một lượng lớn lao động.

Cũng không có bất kỳ thuyết minh nào về số doanh nghiệp mới đã thu hút được bao nhiêu lao động, trong khi đại biểu nhân dân Phạm Thị Hải Chuyền đã không hoặc không muốn làm rõ tác động “ít ảnh hưởng đến thất nghiệp” bằng hoạt động số liệu đậm nét cảm tính của Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội.

Thời gian luôn lao đi, và lời hứa hẹn “sẽ giải quyết việc làm ổn thỏa” của những người phụ trách Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội cũng vì thế luôn gắn liền với gia tốc suy thoái về chất lượng sống và cả với nhiều vụ tự tử của người dân.2

“Cuộc sống không lối thoát, đi đến con đường chết… Mấy năm mẹ nuôi các con đi học, mẹ đi van xin cho gia đình mình được sổ nghèo và cực nghèo mà không được… Xin các cấp chính quyền ấp 5, vì hoàn cảnh gia đình quá khổ không lối thoát, mong các ông giúp cho chồng con tôi được sổ nghèo để sống ngày tháng còn lại trên đời” – những giọt nước mắt nuốt vào đáy tim trong lá thư tuyệt mệnh của một người phụ nữ 48 tuổi có cái tên thật đẹp – Nguyễn Thị Mỹ Nhân – ở ấp 5, xã An Xuyên, TP. Cà Mau.

Lá thư tuyệt mệnh trên không đề ngày tháng, được người phẫn uất viết liền một mạch không dấu chấm câu vào những ngày cuối tháng Tư năm 2013, sát thời điểm kỷ niệm 38 ngày thống nhất đất nước.

Những cái chết của người nghèo, chua chát thay, lại thường chẳng mấy khác biệt về cách thức tự gây đau đớn thêm một lần nữa.

Tương tự trường hợp hai mẹ con ở Hà Nội, chị Nhân đã treo cổ tại nhà riêng, bỏ lại chồng và ba đứa con đang tuổi đến trường. Cái chết thương tâm của người phụ nữ tuyệt vọng này đã khiến rất đông người dân xung quanh phải giật mình thảng thốt.

Theo lời kể của người chồng, chị Nhân bị bệnh viêm dây thần kinh số 7, giật méo miệng, lại thêm bệnh suy thận, suy tim, mỗi ngày tiền thuốc hết 140.000 đồng. Cái nghèo, cái khổ đeo đuổi – cay đắng thay – đó là khi mà con người ta đi đến quyết định rằng cái chết sẽ tiết kiệm được phần nào khoản tiền thuốc thang, chồng con sẽ không phải chịu gánh nặng.

“Thấy học phí nhiều quá, vợ tôi mới ra ấp và xã xin cấp sổ hộ nghèo để con vay tiền đóng học phí. Trước đó, khi làm giấy xác nhận gia đình khó khăn, Ngân hàng chính sách xã hội không cho vay. Còn vợ tôi xin sổ hộ nghèo không phải vì muốn được hưởng trợ cấp mà muốn được vay tiền cho con đi học, nhưng mấy anh chính quyền địa phương chỉ hứa chứ không giải quyết cấp sổ hộ nghèo” – chồng người quá cố ôm ngực, nói không thành tiếng.

Số 0 kiên định

Bất chấp nhiều cuộc đời người nghèo bị hủy hoại, những người sống vẫn ung dung thói đời quan chức.

Cho đến tận lúc này, sau khi Ủy ban Thường vụ Quốc hội lần đầu tiên phải chính thức thừa nhận con số doanh nghiệp phá sản và giải thể đã lên đến hàng trăm ngàn kéo theo nạn thất nghiệp rộng khắp, Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội vẫn sắt son với tỷ lệ thất nghiệp được tân trang ở mức 1,99%.

Với con số quá tốt đẹp như thế, thảm họa đã trở nên thành tích, khi tỷ lệ thất nghiệp được đánh giá “liên tục giảm trong những năm gần đây, với năm 2011 là 2,22% và năm 2010 là 2,8%”.3

Thế nhưng trong thực tế “thụt lùi sâu sắc” về tỷ lệ thất nghiệp như vậy, đã không có nổi một kiểm chứng đáng tin cậy nào về lòng tin gia tăng của người dân và người nghèo đối với Đảng và Cách mạng.

Cũng chẳng có lấy một sắc thái cách mạng nào đối với người nghèo và những người bị nạn thất nghiệp kinh niên đàn áp.

Trong khi giới phản biện độc lập, báo chí phải cố kìm nén phẫn nộ của mình trước thái độ vô cảm của Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội và chính quyền một số địa phương, bản thân một quan chức có vai vế cũng phải thừa nhận “Tỷ lệ thất nghiệp thêm vào một số 0 vẫn đúng”.

Số 0 đó lại có thể ứng nghiệm với tình trạng thảm thương của Tây Ban Nha hay Hy Lạp, với tỷ lệ thất nghiệp lên đến 26-27%.

Nhưng ở Việt Nam, những con số vẫn luôn “đá” nhau một cách khó tưởng tượng, đồng thời lại có vẻ hết sức bài bản.

Luôn kiên định giữ vững quan điểm “Quan tâm, hỗ trợ người nghèo là mục tiêu của Đảng và Nhà nước”, Bộ trưởng Phạm Thị Hải Chuyền còn thuyết minh thêm về công tác an sinh xã hội với những số liệu dường như rất sâu sát: tỷ lệ hộ nghèo cả nước ước cuối năm 2012 còn 10%, giảm 1,76% so với cuối năm 2011.

Trong khi giới quan chức vẫn điềm nhiên với bình luận về tỷ lệ nghèo “năm sau thấp hơn năm trước” và còn vận dụng đến mức tối đa lời khen ngợi đầy tính ngoại giao của một vài tổ chức lao động quốc tế, báo chí và dư luận trong nước lại không muốn và cũng không thể chôn vùi bức tranh thảm thiết những cái chết tức tưởi xảy đến liên tục với người nghèo.

Tận cùng là cái chết

Tự tử vì nghèo đã trở thành một hiện tượng mãn tính trong xã hội được mô tả là chịu ăn chơi bậc nhất thế giới.

4Một bà mẹ xấu số nguyện dùng tiền phúng viếng của mình để trả nợ và nộp học phí cho con… Hai cô gái đang tuổi xuân xanh rủ nhau uống thuốc diệt cỏ tự vẫn vì không có tiền nộp phạt vi phạm giao thông… Một chàng trai vừa bước vào tuổi trưởng thành dùng dây cáp internet treo cổ tự tử vì mắc bệnh nan y không có tiền chữa trị… Còn rất, rất nhiều những vụ tương tự mà nguyên nhân chỉ bắt nguồn từ hai chữ “quá khổ”.

Báo chí và người dân hẳn cũng chưa quên câu chuyện của chị Lê Thị Ngọc N. cũng xảy ra tại TP. Cà Mau cách đây không quá lâu. Trước khi chết, N. đã từng thổ lộ muốn tìm đến cái chết vì nghèo khổ quá. Dù gia đình khuyên bảo nhưng người phụ nữ ấy vẫn khăng khăng: “Thà chết đi, các con được đưa vào cô nhi viện còn hơn, chứ sống mà nhìn con bữa đói bữa no chịu không đặng!”.

Người dân cũng mô tả một cảnh tượng đau đớn khác – cảnh đầu bạc khóc đầu xanh của vợ chồng ông bà Trần Ngọc Quang ngụ ở xã Hòa Thành, huyện Đông Hòa – Phú Yên. Vào năm 2012, vợ chồng người con trai của ông Quang cùng đứa con mới 5 tuổi đã ôm nhau trầm mình dưới sông. Nguyên nhân cũng chỉ bắt nguồn từ quá nghèo khổ.

Nhưng còn giới chức chính quyền từ cấp trung ương đến các địa phương thì sao?

Nếu không thể hồi âm về thói vô cảm, họ vẫn còn một chỗ để dàn hòa trách nhiệm: cơ chế.

Bởi khi giới có trách nhiệm như thể câm lặng, những người chẳng có chức vụ gì lại buộc phản lên tiếng.

Theo ông Lê Minh Tiến, giảng viên xã hội học Đại học Mở TP.HCM, trong giai đoạn 2011-2015, chuẩn nghèo ở nông thôn là dưới 400.000 đồng/người/tháng và ở đô thị là 500.000 đồng/người/tháng. Rõ ràng việc xác định ngưỡng nghèo tại Việt Nam thấp hơn so với chuẩn nghèo do Ngân hàng Thế giới ấn định (60 USD/người/tháng, tương đương 1,2 triệu đồng/người/tháng).

Với chuẩn nghèo quá thấp như vậy nên những người được xác định là vượt nghèo (chẳng hạn như có thu nhập 1 triệu đồng/người/tháng) thật ra vẫn còn thuộc diện nghèo theo chuẩn thế giới.

Hơn nữa, với tình hình lạm phát như hiện nay thì việc xác định chuẩn nghèo cho cả giai đoạn 2011-2015 là chưa hợp lý. Lẽ ra phải điều chỉnh theo mức trượt giá hằng năm mới đúng… Có như thế mới không còn xảy ra những chuyện đau lòng như trường hợp chị Mỹ Nhân “chết để con được học”.

‘Còn Đảng còn mình’

Nhìn về bên kia thế giới và đỡ tồi tệ hơn rất nhiều, ở nước Mỹ đã chưa có ai phải “chết để con được học”.

Martin Wolf – một cây bình luận sắc sảo của tờ Financial Times – đã nêu ra nhận xét: đúng là ngân sách nước Mỹ có vấn đề trong dài hạn, nhưng chủ yếu là do chi phí y tế tuy thiếu hiệu quả nhưng tăng quá nhanh.5

Y tế và an sinh xã hội, cho dù bị lên án là những mầm mống gây ra khủng hoảng ngân sách nước Mỹ, nhưng rõ ràng đã làm cho phần lớn người dân Mỹ an tâm hơn khi bước chân vào bệnh viện. Cho dù họ bị thất nghiệp. Cho dù Hợp chúng quốc Hoa Kỳ mới lọt lòng chưa đầy 300 năm…

Còn ở đất nước “bốn ngàn năm văn hiến” thì sao?

Lại nhớ đến tâm tưởng trong một cuốn tiểu thuyết về “những người đã chết và những kẻ đang sống”…

Còn bao nhiêu cái chết nữa chưa thành hình nhưng đã nằm lòng bản chất bị định đoạt? Còn bao nhiêu kẻ đang sống thờ ơ, vô trách nhiệm và lợi dụng đồng loại nhưng được ngụy trang bởi cái áo “còn Đảng còn mình”?

Gần đây, Nông nghiệp Việt Nam – một tờ báo chuyên về nông thôn và đời sống người dân, đã làm một loạt phóng sự về “Mối lo làng quê” và “Vỡ làng”. Không thiếu cảnh đau thương, tang thương đã dội lên từ con suối, cây tre, cánh cò và đồng ruộng hoang hóa lòng người như thế.

Những giọt nước mắt bất lực của độc giả cũng bởi thế đã tràn chảy trên trang báo.

“Bi kịch không được nghèo!” – như một lời trần thuật của báo chí Việt Nam – vào lúc thời kỳ “quá độ đi lên chủ nghĩa xã hội” đã kéo dài mòn mỏi hơn nửa thế kỷ qua.

Chẳng lẽ cần phải nói toạc ra: Đảng và Nhà nước đừng để người dân nào phải tự tử vì cùng khổ!

Bài phản ánh văn phong và quan điểm của tác giả, một nhà báo tự do ở TP HCM.

 

Nguồn: BBC tiếng Việt

24 bình luận to “1835. Vô cảm quan chức và cái chết vì nghèo”

  1. Hình đại diện của Ducky Hanoi

    Ducky Hanoi said

    Biết là bài viết mới chỉ phản ánh 1 phần triệu của sự thật nhưng qủa thật nó làm tim đau quặn thắt. Chúng tôi đi công tác ở Quảng Trị, gặp những người phụ nữ con cháu bác Hồ, họ kể khi mang thai toàn ăn rau sắn, một người được bồi dưỡng một quá trứng, một người khác thì được chồng mua cho 1 lon Bò húc … trong cả 9 tháng trời… Thế mà làm sao VN lại trở thành nước có thu nhập trung bình được?

  2. Hình đại diện của Không hiểu

    Koon said

    Nhức nhối. Ai có dịp đi nhiều từ Bắc chí Nam sẽ thấy dân mình nghèo thế nào. Quan chức cán bộ thì khỏi nói, mang tiền đến làm từ thiện hay giúp đỡ người nghèo ở địa phương thì gặp nhiều ông bà không có gì ăn là không hỗ trợ mà còn làm khó dễ. “Do dân vì dân” chỉ là khẩu hiệu tuyên truyền là chính

  3. Hình đại diện của Không hiểu

    Ẩn danh said

    Bài viết xé lòng, nhưng gọi tên không đúng bản chất của sự việc. Ai nói quan chức vô cảm: họ vẫn có cảm xúc đó chứ, vẫn mong muốn khát khao quyền lực, vẫn quằn quại đau đớn khi mất chức quyền..; vẫn thèm thuồng vơ vét mọi thứ để lo cho bản thân, con cái, bè lũ.. vẫn có cảm giác thỏa thích, sung sướng khi dùng đồng tiền để mua mọi thứ.. kể cả thân thể của những người con gái mới lớn.. Có điều họ không cảm được nỗi đau của đồng loại mình, vì đói nghèo phải đem thân làm nô lệ xứ người..không biết nhục khi đất nước ngày càng cách biệt với nền văn minh nhân loại..không biết hổ thẹn khi đem đất đai tổ tiên giao cho ngoại xâm.. Họ không phải là vô cảm, phải gọi họ là những con người VÔ NHÂN TÍNH THÌ ĐÚNG HƠN.

  4. Hình đại diện của Nguyễn

    Nguyễn said

    Nếu các bạn ở Sài Gòn, hãy ghé thăm BV Ung Bướu, bạn sẽ thấy xót xa hơn bài viết của PCD nhiều: những người gần kề với cái chết phải lăn lộn với nhau để chờ được khám bịnh, điều trị, những bịnh nhân tiue52 tụy, nhéch nhác, những thân nhân, đa phần nghèo khổ, đến từ những vùng quê xa xôi, chen chúc nhau nằm dọc cầu thang, hành lang phòng bịnh, lối đi, sân bịnh viện, có người hằng ngày phải xin cơm từ thiện mà ăn…những tất bật của bác sĩ, nhân viên y tế,với lượng bịnh nhân các nơi đổ về, ngày càng quá tải…
    Hãy nhìn những gương mặt và ánh mắt của bịnh nhân, của thân nhân, mới thấy những nụ cười tươi như hoa,trong các bộ áo quần bóng lộn, trong phòng khách lát thảm đỏ với đầy hoa tươi sặc sỡ, cực kỳ sang trọng của các quan chức chóp bu mỗi tối trên ti vi thực sự là niềm an ủi cho người dân hy vọng một tương lai tươi sáng nào đó, mới thấy ý nghĩa của việc kiên trì tiến lên chủ nghĩa xã hội là hợp với “chọn lựa của bác Hồ và của nhân dân ta”…biết là nhường nào.
    Chết mới là giải thoát cho người nghèo dù rất đau đớn cho người còn lại, ông Phạm Chí Dũng ạ.

  5. Hình đại diện của Thằng Mõ

    Thằng Mõ said

    Xã hội thì nghèo nàn, dân chúng thì lầm than, đói khát, khốn khổ như thế !!!
    Nhưng, chẳng có bất cứ quan chức nào trong các cơ quan nhà nước, trong quốc hội, từ ông chủ tịch nước, ông thủ tướng, các ông bà bộ trưởng phải liên can chịu trách nhiệm cả !!! Vẫn được đa số phiếu “tín nhiệm cao” !!! Vẫn tiếp tục tại chức !!! Vẫn tiếp tục cầm quyền cai trị để làm “khổ” nhân dân hơn !!! Để làm cho gia đình mình giầu có, sang trọng hơn !!! Bất cần thiên hạ cùng những lời chỉ trích, thoá mạ của họ !!! Thật là nghiệt ngã !!! Thật là bất công và vô cùng phi lý !!! Nhưng nó vẫn “tồn tại” và sẽ còn “tồn tại” như đã được “minh định” trong cái gọi là Điều IV Hiếp Pháp của nhà nước CHXHCN Việt Nam !!!

  6. Hình đại diện của Không hiểu

    khonkhokhonnan said

    Vao benh vien,nhat la khoa cap cuu (do tai nan giao thong) cang thay ro doi SONG cua dan hien nay dung la boi trong BE KHO! Hau het cac gia dinh deu phai nghi toi ban MOI THU GI GIA TRI NHAT, roi toi ban not ca dat, ban nha de co tien cuu nguoi than! Nha, dat di, ma benh van con o lai, BENH NHAN NAO CUNG MUON TU TU QUACH CHO HET KHO! DAN NGHEO ROI VAO BENH VIEN LA BI TUOT SACH TAI SAN, BAN CUNG HOA HOAN TOAN!

  7. Hình đại diện của Không hiểu

    hayquantamisrael said

    Tu 1 manh hoang mac toan cat, khong nuoc, khong tai nguyen, Israel da phat trien cuc nhanh, cuc manh tai gioi nhu the gioi da va dang thay, va se con tien len nhu the nao khi tai nguyen qui: dau khi bat dau xuat hien ngoai khoi cua Israel (nhu 1 mon qua thuong de ban thuong!).

  8. Hình đại diện của Không hiểu

    hayquantamisrael said

    Day khong chi la cau chuyen cua tai nang ma con la long kien tri y chi ben bi cua su dat cau hoi khong met moi voi nha cam quyen…”(het trich)Dieu le dcsvn: CAM NOI KHAC Y LANH DAO= nguoc lai voi (Chutzpah), tinh than Israel nen da & dang keo lui phat trien cua dat nuoc VN, DUA NHIEU NGUOI NGHEO DEN BUOC DUONG SUY KIET KHONG LOI THOAT!

  9. Hình đại diện của SOSANHISRAEL

    SOSANHISRAEL said

    De ton tai duoc nhu ta thay ngay nay,tung nguoi dan Israel deu mang tinh Chutzpah= tao bao, gai goc, trang tron, than kinh, vo liem si… (khong ngon tu nao co the mieu ta chinh xac) the hien ro trong sinh vien noi chuyen voi giang vien, nhan vien thach thuc ong chu, binh linh chat van si quan chi huy va thu ky sua lung Bo truong Chinh phu… Day la dieu het suc binh thuong voi nguoi Israel: tinh Quyet Doan. Con tinh Tram Lang la nguy co bi tut lai phia sau, du o nha rieng, tren giang duong hay trong quan doi.

  10. Hình đại diện của Không hiểu

    BÀ XÍM said

    Đất Nước nầy rất cần những trí thức ,dám nói lên những điều bức xúc trong xã hội .Thật cám ơn Phạm Chí Dũng ,nói lên nổi đau của dân mình !

  11. Hình đại diện của Không hiểu

    NÔNG DÂN VIỆT NAM said

    Hơn 60 năm đcs cầm quyền nước VN ta mới làm ra được chiếc xe đạp,thì người dân không khổ đau mới là lạ! hạt lúa làm ra mẹ cha bọn ác bu vào mà xẻ 5 xẻ 7, nhưng có điều đang căn xi măng là dân càng nghèo mà gia đình dòng họ của quan cộng sản VN ” đáng yêu ” của ta càng giàu to!

  12. Hình đại diện của Không hiểu

    Stragegic trust said

    Kiến thức của ông Dũng ở tầm cỡ tuyệt vời

  13. Hình đại diện của Không hiểu

    binhloanvien said

    Bài này thì bác Phạm Chí Dũng hóa thân thành nhà văn khóc cho những thân phận nghèo khó vì chế độ dốt nát và tham tàn này.

  14. Hình đại diện của Phan Đăng Hướng

    Phan Đăng Hướng said

    Còn có những hộ nghèo đến mức không có tiền để “chạy” được hộ nghèo. Bạn có tin rằng đảng viên đảng csVN làm được những điều thất đức thế không???

    • Hình đại diện của Không hiểu

      montaukmosquito said

      Không những tin mà còn biết chắc họ có đủ tàn nhẫn để làm những chuyện còn tàn bạo và tàn nhẫn hơn thế .

      • Hình đại diện của Bá Văn

        Bá Văn said

        Những đảng viên ấy họ được cấp sổ “hộ nghèo” để con đi học đại học được vay tiền nữa cơ.Tôi vẫn nhớ có một ông nguyên Cục trưởng một cục của bộ Công An khi thấy lính mình khó khăn quá mà than rằng “tại vì bố mẹ cậu không đi làm cách mạng mà lại làm tá điền”.

  15. Hình đại diện của Dân đen

    Dân đen said

    Thân gửi Chí Dũng,
    Bạn có bài viết sâu sắc nhưng bạn hãy ngẫm cách lý giải sau:

    1- Đảng sinh ra, lớn lên, giành quyên vào thời kỳ chính dân tộc Việt Nam mắc một tội lỗi cực lớn, chưa từng có trong lịch sử xã hội và tự nhiên. Đó là dân tốc ngoảnh mặt trước nạn đói năm 1945 (khoảng 6 tháng) với 2 triệu người chết (theo Tuyên ngôn độc lập 2/9). Có lẽ tôi không cần lý giải sự chết đó đau đớn thế nào, khi số còn sống là nhân dân còn đầy thóc, ngô trong bồ, quà ngập chợ.

    2. Sự trừng phạt bằng tương tàn đến năm 75 và sau đó đến 1989 và chưa hết, chưa đến đỉnh cao để cứu chuộc tội lỗi 1945. Người Nhật và nhiều người nước ngoài ngạc nhiên về cách hành xử của dân ta…

    3. Nỗi đau đó, đã trở thành nỗi đau tổ tông, sự dày vò còn tàn khốc, không chỉ ở đảng cầm quyền này, mà đảng khác còn man zợ hơn.

    Ông Dũng hãy ngẫm và sẽ hiểu, tôi tin trí tuệ, tâm hồn nhạy cảm của ông. Ông sẽ có cách nhìn xác đáng hơn.

  16. Hình đại diện của lão hạc thời xạo hết chỗ nói

    lão hạc thời xạo hết chỗ nói said

    Đảng cộng sản các nước tuyệt diệt đi cho nhân loại được nhờ.

  17. Hình đại diện của Người Việt Yêu Nước

    Người Việt Yêu Nước said

    “Chẳng lẽ cần phải nói toạc ra: Đảng và Nhà nước đừng để người dân nào phải tự tử vì cùng khổ!”
    Tôi thì sẽ nói: Chẳng lẽ nói toại ra đảng và nhà cầm quyền này đi chết đi cho Nhân Dân VN không phải lâm vào con đường cùng khổ.

  18. Hình đại diện của Hai Lúa

    Hai Lúa said

    Ôi đọc xong cái bài này nó đau xé ruột xé gan….
    Năm 1997 một lần đi chợ, Lúa thấy một em bé nhặt rác, thò tay bới móc một túi rác ở bên đường, trong đó có một đống mảnh chai vỡ. Em bị đứt tay, máu chảy lênh láng, Lúa tui ch3 biết lấy khăn giấy chùi cho em rồi mua một chai oxi già bà băng y tế dán vào. Hình ảnh đó đã làm mình suy nghĩ, vậy trẻ em ở bãi rác thì sao nhỉ? Và Lúa tui đã đi làm “phóng sự” về cuộc sống của người dân bãi rác, về một xóm sau này người ta gọi là xóm chòm mả, xóm ung thư. Vào tới xóm là nghe cái mùi giống như thức ăn thiu lâu ngày….hôi tanh ghê gớm, vậy mà cái bãi rác đó nhiều gia đình sống tại đó, ăn uống tại đó ngủ tại đó….và nhiều người chết cũng vì nó….
    Bài phóng sự gửi cho báo đia phương, hơn 3 trang A4, hồi đó phải đi thuê máy đánh bài, thuê in, tiền in và tiền thuê máy hết gần 10 nghìn, chưa kể tiền bao thư và tem. Gửi họ xong họ không đăng, tới hồi Lúa tui lại tận tòa soạn, bảo rằng nhờ các cô chú đăng cho, họ đăng, rồi 3 tuần sau gửi cho tiền nhuận bút …10 nghìn…..lổ tiền tem nhưng họ biếu mấy số báo của toà soạn.

    Mà ở VN, ấy ông mấy bà làm ở bộ lao động thương binh xã hội, không muốn tìm hiểu chứ ….đi tới đâu cũng thấy dân nghèo. Một thằng cháu họ xa chạy một chân lon ton ở phòng lao động thương binh xã hội tai Hưng Yên, lương hơn 2 triệu mà chi hết 80 triệu, hỏi thăm mượn mọc tứ lung tung lên. Lúa tui nói “tao có 80 triệu thì tao đi buôn thịt, sắm một cái xe thồ thịt hoa quả ra HN bán coi bộ chắc ăn hơn”

    Ai muốn đi làng trẻ em mù ở Vĩnh Thạnh Sóc Trăng, rồi trẻ em gánh su su mướn từ trên núi Cấm xuống đất ở Hà Tiên, trẻ em cào ngao sò ở Kiên Lương Kiên Giang….Trẻ em đi mò cua bắt ốc, vớt ốc dừa ở miền Tây, người nghèo ở Trà Côn Vĩnh Long: 60 hộ chất độc da cam,100 hộ người già neo đơn và trẻ mồ côi và hơn 100 hộ nghèobtrong một xã thì hô lên tui dẫn đi.
    Cái bọn bất nhân, nặn bịa số liệu mà chúng nó không còn biết liêm sỉ, nhục là gì.

    À, phải rồi chính quyền của Ủn Ỉn ở Bắc Hàn đang bắt trẻ em cấp một đi trồng lúa kia rồi tung hô khẩu hiệu “anh hùng lao động tuổi thiếu nhi”, nó có khác gì cái cách tuyên truyền về Lê Văn Tám, tự nhảy vào xăng dầu rồi làm ngọn đuốc sống đốt cháy kho vũ khí của địch.
    Đúng là một chủ nghĩa man rợ.

  19. Hình đại diện của Không hiểu

    vn said

    Tuy thật là cay đắng, nhưng bài viết mới chỉ lột tả được một phần nghìn những đau khổ mà nhân dân Việt nam đang phải chịu đựng.

Bình luận về bài viết này

 
Tạo trang giống vầy với WordPress.com
Hãy bắt đầu