BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

1825. Bản tiếng Việt “Những Bàn Chân Nổi Giận” của GS Tương Lai trên tờ New York Times

Posted by adminbasam trên 08/06/2013

VOA – Tiếng Việt

07-06-2013

Nhật báo hàng đầu của Mỹ New York Times hôm 6/6 cho đăng bài xã luận với tiêu đề “Vietnam’s Angry Feet” do giáo sư Tương Lai, một giáo sư ngành xã hội học từng làm cố vấn cho 2 thủ tướng Việt Nam từ năm 1991 đến năm 2006, viết. Xin giới thiệu đến độc giả bản tiếng Việt của bài viết do giáo sư cung cấp.

Những Bàn Chân Nổi Giận

TP. HCM, Việt Nam
 
Tháng trước, Tòa Án tỉnh Long An Việt Nam đã kết án nặng nề hai sinh viên yêu nước ở độ tuổi 20. Trong những tội danh bị áp đặt có tội “nói xấu Trung Quốc”. Những cáo buộc  này đã chạm vào điểm nhạy cảm bậc nhất trong tâm thế người Việt Nam là lòng yêu nước và tinh thần dân tộc. Người ta phẫn nộ vì như thế là ai đó đã hợp đồng với Trung Quốc xâm lược để quay lại đàn áp người yêu nước. Bi kịch lớn nhất của một số người lãnh đạo Việt Nam là sự ám ảnh về cái gọi là “cùng chung một ý thức hệ xã hội chủ nghĩa” nên đã không quyết liệt đáp trả những thủ đoạn bành trướng nham hiểm và những hành động xâm lược ngang ngươc của Trung Quốc. Họ lại quyết liệt đàn áp những người yêu nước, bóp nghẹt dân chủ, bưng bít thông tin và khủng bố tư tưởng công dân mình. Đầu tuần này, công an Hà Nội đã đàn áp một cuộc biểu tình chống Trung Quốc và bắt nhiều người, hành hung, đánh đập họ, trong đó có cả phụ nữ.

Dân tộc Việt Nam có quyền tự hào về truyền thống bất khuất, quật cường của mấy ngàn năm dựng nước và giữ nước trong vị thế oái ăm, sát cạnh một láng giềng khổng lồ chưa bao giờ từ bỏ giấc mộng bành trướng nhằm nuốt chửng Việt Nam. Đất nước này đã từng chìm đắm cả nghìn năm Bắc thuộc. Trong cái đêm dài đau đớn ấy, kẻ thù luôn tìm cách đồng hóa dân tộc Việt. Và chúng đã thất bại.
 
Việt Nam đã từng đánh bại đế quốc Nguyên Mông vào thế kỷ XIII và những kẻ xâm lược khác trong thế kỷ XV, XVIII và XX. Bản lĩnh dân tộc Việt đã được hun đúc qua những cuộc chiến tranh khốc liệt chống ngoại xâm. Nhưng hôm nay, bất chấp luật pháp quốc tế và chà đạp trên nguyên tắc và đạo lý, Trung Quốc đã ngang nhiên thực hiện mộng bành trướng trên Biển Đông, cái “lưỡi bò” ham hố và bẩn thỉu đang thè ra chực nuốt cả vùng biển rộng lớn, nơi có trữ lượng dầu mỏ đủ đáp ứng cơn khát nguyên liệu của một nền kinh tế đang cố ngoi lên vị thế siêu cường. Nơi đây cũng là con đường huyết mạch trên biển để Trung Quốc thực hiện tham vọng của họ.
 
Vì thế, những “bàn chân nổi giận” đã rầm rập xuống đường biểu tình chống Trung Quốc xâm lược. Cùng với những cuộc biểu tình ấy, những khiếu kiện tập thể của nông dân cũng dồn dập bùng lên. Sự nối kết giữa tầng lớp trí thức với giới trẻ ở đô thị và nông dân – những người bị đẩy vào cuộc sống đói nghèo vì mất đất sản xuất khi người ta nhân danh “sở hữu toàn dân” để tước đoạt quyền sở hữu mảnh đất cha ông họ để lại mà  không được đền bù thỏa đáng. Cùng với điều đó, mạng lưới thông tin qua Internet đã trỗi lên như nấm sau cơn mưa biểu thị tinh thần yêu nước bất chấp mọi đàn áp đang mở ra một cục diện mới.
 
Sự nổi giận của người Việt Nam lại càng tăng lên khi một số những người lãnh đạo lùi bước trước những hành động tội ác của Trung Quốc xâm lược Việt Nam nhưng lại quyết liệt đàn áp người yêu nước đấu tranh đòi dân chủ và tự do. “Nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa ” là một khái niệm rất mơ hồ, những người lãnh đạo lại dùng nó để duy trì một hệ thống chính trị đã quá lỗi thời.
 
Nếu không có những đổi mới ở thập niên 80, nền kinh tế tập trung có lẽ đã đưa Việt Nam đi đến bờ vực sụp đổ. Tuy nhiên, những cải cách kinh tế đó đã bị đình trệ vì không có cải cách chính trị song hành. Tuy nói rất nhiều về một nhà nước “của dân do dân và vì dân” nhưng người ta chưa bao giờ muốn xây dựng một nhà nước pháp quyền và một xã hội dân sự đúng với ý nghĩa đích thực của nó.
 
Với cuộc chiến đấu chống Mỹ cứu nước thắng lợi, Việt Nam đã nhận được sự đồng cảm, lòng tôn trọng và ngưỡng mộ của nhiều người yêu chuộng hòa bình trên thế giới. Đáng tiếc là từ đỉnh cao của chiến thắng, người ta lại duy trì một hệ thống chính trị lạc hậu và một hệ tư tưởng giáo điều nên nền kinh tế Việt Nam đã không thể phát triển mạnh mẽ như nó cần làm và có đủ điều kiện để làm. Để rồi  họ trở thành thành mục tiêu phê phán của cộng đồng quốc tế về đàn áp dân chủ và vi phạm nhân quyền.
 
Chính vì một số nhà lãnh đạo Việt Nam bị “cái mũ kim cô”  của chủ nghĩa bành trướng Đại Hán siết chặt nên đã đẩy đất nước ra khỏi quỹ đạo dân chủ để gánh chịu lạc hậu và lạc điệu so với thế giới văn minh, một thế giới mà Việt Nam đang rất cần hòa nhập để đất nước có điều kiện phát triển.
 
Ấy thế mà từ lâu, các nhà lãnh đạo Trung Quốc đã từ bỏ chủ nghĩa xã hội để thay thế bằng một “Chủ nghĩa tư bản mang màu sắc Trung Quốc” man rợ nhằm nuôi dưỡng mộng bành trướng của cha ông họ mà họ chưa bao giờ từ bỏ. Cho nên, cái gọi là “cùng chung ‎ ‎ý thức hệ” mà ai đó đưa ra chỉ là cái bình phong che đậy cho tham vọng quyền lực, nhằm giữ bằng được cái ghế mà họ đang ngồi. Những ngôn từ đạo đức giả được đưa ra, rồi mười sáu chữ bịp bợm về “láng giềng hữu nghị” được tung hứng chỉ là trò khôi hài.
 
Nhằm bảo vệ cái ghế quyền lực của một số người đang giành được những vị thế quan trọng, để củng cố và mở rộng những lợi ích béo bở của mình, người ta đang quay lưng lại với nhân dân. Một số trí thức và nhân sĩ, trong đó có người viết bài này, đã đưa ra hàng loạt kiến nghị về thực thi dân chủ và nhân quyền trong Hiến pháp nhằm hướng tới việc tạo ra một hệ thống chính trị thực sự dân chủ. Tuy nhiên, đề xuất của chúng tôi đã gặp phải những lời lăng mạ và vu khống trên các tờ báo chính thống được chỉ đạo sát sao.
 
Người ta đã không thấy được rằng, một khi phong trào yêu nước chống ngoại xâm gắn kết được với cuộc đấu tranh dân chủ và thực hiện quyền con người đã được ghi vào trong Hiến pháp, sẽ đẩy tới những bước hợp trội trong sự phát triển, tạo ta những đột phá không lường trước được, hình thành một cục diện mới, đưa đất nước đi lên.
 
Cho nên, càng sử dụng bạo lực và đàn áp, càng cho thấy sự phi dân chủ, vô nhân tính của những người sử dụng nó.
 
Người lãnh đạo nắm bắt được cục diện mới, nhanh nhạy đáp ứng được lợi ích dân tộc, đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên hết và trước hết, sẽ nhận được hậu thuẫn mạnh mẽ của dân và sự đồng tình của bạn bè quốc tế.
 
Ngược lại, nếu tiếp tục quay lưng lại với dân, nấp dưới chiêu bài ý thức hệ đã lỗi thời, bám chặt mô hình toàn trị phản dân chủ, chỉ cốt giữ cho được cái ghế quyền lực đã rệu rã và đưa đất nước vào ngõ cụt không lối thoát, thì sự cáo chung là điều không thể tránh khỏi.

Bản tiếng Anh: Vietnam’s Angry Feet

48 bình luận trước “1825. Bản tiếng Việt “Những Bàn Chân Nổi Giận” của GS Tương Lai trên tờ New York Times”

  1. nissan sunny…

    […]Bản tiếng Việt “Những Bàn Chân Nổi Giận” của GS Tương Lai trên tờ New York Times – BS | Vô Ngã[…]…

  2. Trần giả Tiên said

    Trung sỹ công an giả dạng côn đồ đánh người biểu tình ở trại Lộc Hà

    Cộng đồng mạng đã xác định được FB cùng những thông tin cá nhân về trung sỹ công an này, người đã mặc thường phục tấn công blogger Nguyễn Văn Phương tại trại Lộc Hà Chủ Nhật 2/6/2013.

    link:

    https://danluan.org/node/20528

  3. Đạo Đức said

    Những bàn chân nổi giận ư? Tôi thì tôi lại cho rằng đó là những bàn chân vội vã, những bàn chân vô tình giẫm đạp lên chính gia đình mình. Nói thế có lẽ hơi nâng cao quan điểm nhưng chưa bao giờ những hành động mang tính tự phát lại có hiệu quả lâu dài, có chăng chỉ là những cảm xúc nông nổi nhất thời, cách biểu tình như vậy.
    Còn việc trừng trị hai thanh niên phạm tội khủng bố trên của chính quyền thì tôi không ý kiến gì hơn, nếu theo con mắt của tác giả đấy là hành động áp đặt thì tác giả chịu khó ấm ức trong lòng vậy, tôi thì thấy cũng hả hê vì tôi ghét hai tên khủng bố này lắm.
    Có điều mong tác giả hãy chỉ nên dừng lại ở việc đưa ra ý kiến của mình về vụ án này thôi, đừng vì vụ việc này lại một thành trăm… xuyên cả sang vấn đề lãnh đạo của Đảng và Nhà nước, nghe nó không khách quan cho lắm.
    Người nhiều chữ thường thích nói dài, nhưng nói dài nhiều khi lại hóa nói dại!

    • Trần giả Tiên said

      Bạn nên dùng ÓC của một con NGƯỜI để tìm hiểu, để suy nghĩ, đừng nhìn và nghe/làm theo như loài vượn/CHÓ.

      Hai bạn trẻ nầy đã làm gì mà gọi là khủng bố?

      Hãy nhìn và nghe những gì lũ bầy đàn CÔN AN chỉ đạo bởi lũ vô học từ rừng ra, khủng bố những người dân, từ người nông dân, dân oan bị cướp đất, đến những người ĐI biểu tình chống TQ xâm lược.
      Bằng chứng rỏ rang trước mắt như ngư dân bị bắt, bị giết, bị đâm chìm tàu bơi “TÀU LẠ” Đổ Mười (ĐM) nó cả cái tên giặc mà cũng không dám nêu ra, đúng là lũ thất học, gian dối, vô liêm sỉ, đúng là ĐỒ CS.

      Loại NGUỴ như bạn, loại đỉnh cao trí tuệ loài VƯỢN, loại tai sai Tàu cọng như lũ việt gian cọng sản, hèn với giặc ác với dân, không đủ Tư cách xách dép cho 2 bạn trẻ đầy khí phách đâu nhé.

      Hãy cố gắng đi học bổ túc thêm cáo não trạng bã đậu, loại bại não kinh niên.
      Loại ngu lâu khó chửa.

      Nhớ nhé rang học, để mỡ mang trí tuệ có lợi cho nước nhà chút nhé.

    • Hoa Cải said

      “Đạo Đức” gì mà buông lời thất đức vậy? Hai người trẻ là sinh viên, họ chỉ dùng lời nói, biểu ngữ phản đối, lên án những gì họ đang nhìn thấy trên đất nước do một đảng độc tài toàn trị mang lại nhiều hậu quả tai hại: Nhà nước không bảo vệ được ngư dân đánh bắt tại biển của mình, để “tàu lạ” đánh đắm tàu, đốt cháy tàu, bắn chết ngư dân (9 ngư dân Thanh Hóa, tại Vịnh Bắc Bộ). Trên nội thổ, nhà nước không ngăn chặn được bọn “người lạ” ngang nhiên thu hồi, cưỡng chiếm nhà đất của nhân dân, tạo ra hàng trăm ngàn dân oan kiện thưa khắp nước, nhiều năm và đang tiếp tục “thu hồi đất phát triển kinh tế, xã hội”. Kết quả thưa kiện là: Con kiến đi kiện củ khoai.
      Một chế độ vì dân, vì nước như chính phủ Mỹ, chính phủ Nhật thì chắc chắn sẽ không hình thành lương tâm như Phương Uyên và Nguyên Kha. Ông là loại người gì mà “hả hê” khi lương tâm yêu nước Việt Nam lên tiếng vậy?

      • Trần giả Tiên said

        Học và làm theo “ĐẠO ĐỨC” của ai đâu đó(!) đó bạn(không dám nêu tên sợ phạm húy)

  4. Khách qua đường said

    Trong chiến tranh và hậu chiến tranh , người Việt yêu nước vẫn không thoát được cái vòng lẩn quẩn trói buộc của bản thân vào chế độ , cuối cùng cái tinh thần yêu nước nó bị hạn chế vì bản thân , nên không ngộ được YÊU NƯỚC .

    Không bỏ xuống được cái tôi của bản thân , cái quá khứ Huy Hoàng hay thương đau trong cuộc chiến vừa qua , thì không thể nào ngộ được tinh thần yêu nước , dầu bản thân mong muốn đạt được mục đích yêu nước . Nhất là trong cuộc chiến giữa người Việt với người Việt , cả hai phía cùng giương cao ngọn cờ chiến đấu vì dân tộc . Vậy những người đã chết , đã hy sinh trong cuộc chiến vừa qua , ai nhục ? Ai Vinh ?

    Chính vì cả hai người miền Nam và miền Bắc không ngộ được YÊU NƯỚC là như thế nào trong cuộc Nội chiến vừa qua , không vượt qua được cái tôi của bản thân , nên hận thù nối kết hận thù , không thể nào Hoà hợp Hoà giải với nhau được .

    Mọi sự chẳng qua tinh thần yêu nước chỉ thể hiên qua sự chứng tỏ phô bày , quyết tâm yêu nước . Lại quên đi vì dân tộc , muốn yêu nước được kết quả còn Cần cả tính Bác ái dân tộc . Thiếu đi tinh thần bác ái dân tộc , cuộc chiến 54-75 đã trở nên tàn khốc , sôi sục hận thù , tang thương nhất trong lịch sử dân tộc .

    Ba mươi Tám năm sau cuộc chiến , giáo SƯ Tương Lai vẫn còn tự hào trong một tinh thần yêu nước sôi sục , chưa NGỘ được khi cần nhìn lại bản thân , chẳng khác nào người tu hành chỉ có quyết tâm thành phật qua bá tánh mà quên đi con đường tự giải thoát chính mình .

    Đất nước Việt , con người Việt , muốn dân chủ , muốn nhân quyền , muốn giải thoát để tiến lên hạnh phúc phồn thinh , Cần phải quên đi cái tôi của bản thân trong quá khứ cả tự hào lẫn tự ti và thù hận . Phải quay về với đạo Đức và truyền thống của dân tộc , lấy chính nghĩa dân tộc làm trọng , làm chuẩn , dứt khoát từ bỏ với các chủ thuyết ngoại lai .

    Chính vì quá tự cao , tự đại , tự hào vì yêu nước , không dặt nặng tinh thần Bác ái dân tộc , người VN vô tình nhấn chìm dân tộc mình cho mãi đến tận ngày hôm nay !

  5. Lê Bình nam said

    Đã qua rồi cái thời xin cho, thỉnh cầu, kiến nghị… Dân mà không làm chủ đất nước thì đất nước ấy phải bại vong.

    Trí thức Việt Nam, đặc biệt là tập hợp nhóm “kiến nghị 72”, không còn con đường nào khác hơn là dấn thân và đoàn kết công khai thành lập một chính đảng Người Dân Việt Nam, tranh đấu giành lại dân quyền, nhân quyền, tự do và dân chủ cho Tổ Quốc Việt Nam.

    Không có một cơ chế tự do – dân chủ – hiến định – pháp trị, đất nước sẽ mãi lọt vào tay bọn tham ô tay sai đại Hán bành trướng Bắc Kinh. Đại nạn làm thân nô lệ cho đại Hán Bắc Kinh đã quá rõ. Chẳng lẻ chúng ta phải chờ đến khi cái ngôi sao vàng bị kéo qua góc trái rồi chúng ta mớ tranh đấu hay sao? Con cháu chúng ta sẽ nguyền rũa muôn đời vì cha ông chúng quá hèn kém yếu nhược.

    Nói đi đôi với làm, nhận thức đi đôi với hành động thực tiễn. Đó là bản chất và giá trị của trí thức.

    Nhân dân Việt Nam đang mong đợi một chính đảng Người Dân Việt Nam mới ra đời và nhân dân sẽ ủng hộ quý vị.

    • Hoàng lão nhị said

      @-Lê Bình Nam nhận xét chuẩn. Bây giờ là thế kỷ của sự vội vàng và sự đào thải. Bất cứ cư dân nào trên quả đất này đều mong muốn sự đào thải cái chậm tiến. ĐCSVN cũng cần phải sự đào thải nếu không theo kịp thời đại, hoạc nếu không muốn bị dân đào thải.

  6. Năm Darwin said

    @Phan Thị Hà Đan says on 08/06/2013 at 23:39.

    Bác BTV trả lời lịch sự quá. New York Times là một trong những tờ báo uy tín hàng đầu, không phải là báo lá cải ở Mỹ. Mục “The opinion page” lại là một trong những mục quan trọng nhiều người đọc nhất, nhất là các chính trị gia hay những nhà làm chính sách, cũng như mục “còm” trong TTXVH vậy.

    Bài viết rất hay, có ý nghĩa đặc biệt của GS Tương Lai được đưa lên trùng thời điểm điều trần về nhân quyền VN tại QH Mỹ (mà nếu có muốn bỏ tiền ra đăng cũng không được). Điều này chứng tỏ vấn đề nhân quyền tại VN đang được chú ý đặc biệt tại Mỹ.

    Ý kiến của Phan Thị Hà Đan và những ý kiến tương tự là loại ý kiến làm thể hiện rõ bản chất của đảng CS và giới cầm quyền VN hiện nay là: không những coi thường ý kiến đóng góp của người dân mà còn thể hiện rõ bản chất mị dân của một nhà nước độc tài CS lúc nào cũng nói “vì dân, do dân” nhưng chẳng bao giờ thèm để ý đến ý kiến, quan điểm (opinion) của người dân.

    Tóm lại, coi thường và làm ngu dân (trong đó, Phan Thị Hà Đan là sản phẩm) là bản chất của đảng và nhà nước CSVN.

  7. nissan navara…

    […]vonga1 | Vô Ngã[…]…

  8. […] hệ Việt – Mỹ Giáo sư Tương Lai: Lãnh đạo Việt Nam quá quỵ lụy Trung Quốc Bản tiếng Việt “Những Bàn Chân Nổi Giận” của GS Tương Lai trên tờ New York … Thà đốt lên một que diêm còn hơn ngồi rên rỉ trong bóng tối Danh sách ký Lời […]

  9. Trần giả Tiên said

    Hà! Hà “những bàn chân nổi giận” sắp được đảng ta chào đón bởi một đám tướng lãnh qua tàu chầu, học tập, để chuẩn bị cho một QĐND = quân đội nhăn răng đàn áp dân Việt, kiểu Thiên An Môn năm 1989.
    Híc.

  10. noileo said

    “Với cuộc chiến đấu chống Mỹ cứu nước thắng lợi” (Tương Lai – bài chủ)

    Ông Tương Lai là người Việt nam hay là người cộng sản Việt nam dân chủ cộng hòa ?

    Ông tương lai nói chuyện như một người VN, hay như một người cộng sản Việt nam dân chủ cộng hòa?

    Ở Việt nam, thời gian từ 1954 đến 1975 chỉ có cuộc chiến tranh chống cộng […],

  11. minhr said

    Qua chiếc loa Tầu Trần đăng Thanh bọn Việt gian bán nước nhắc nhở toàn dân Việt phải biết ơn Trung Quốc .Vâng thưa các ngài Việt gian bán nước sẽ có ngày toàn dân Việt Nam đứng lên trả ơn các ngài trước

  12. Phan thị hà Đan said

    Bài viết này cuả giáo sư Tương Lai trên tờ NYT nằm trong trang “The opinion pages” tức là ý kiến độc giả,ai gữi ý kiến thì họ đăng.Nên đừng nên xem đó là cái gì quan trọng.
    “Cuộc chiến đấu chống Mỹ cứu nước thắng lợi,VN đã nhận được sự đồng cảm,lòng tôn trọng ngưỡng mộ cuả nhiều người yêu hoà bình trên thế giới…” Câu này sao thấy…quen quen.Vậy mới biết ai đã đi qua cái lò tẩy nảo cuả cs, thì dù là giáo sư tiến bộ hay gì gì đi nưã,thì cái nảo trạng cũng vậy thôi…


    BTV: Bác thử viết gửi ý kiến xem họ có đăng không? Ngay cả bác có thể thuê người viết 1 bài thậy hay đi nữa xem có xuất hiện trên NYT hay không thì biết.

  13. khách said

    hoan hô

  14. hoan hô

  15. khách said

    Ủng hộ GS Tương Lai vì nghiệp lớn.

  16. khách said

    hoan hô GS Tương Lai vì nghĩa lớn.

  17. Hoa Cải said

    “Những bàn chân nổi giận” đã chỉ rõ hiện thực Việt Nam ngay nay, thể hiện qua chủ trương của một đảng lãnh đạo. Cho nên không còn ai ngây thơ tin tưởng rằng Ban lãnh đạo đó đang mưu tìm “lòng tin chiến lược” từ nhân dân, nhằm giải quyết những vấn đề hệ trọng, sống còn của đất nước. “Những bàn chân nổi giận” sẽ càng nổi giận hơn trước hành động mà Ban lãnh đạo đất nước tăng cường “lòng tin chiến lược” gắn chặt với tương đồng ý thức hệ Trung Quốc để rồi tiếp tục gia tăng đàn áp, chà đạp tinh thần yêu nước của người VN. Xử tù lương tâm ngày càng nặng, đánh người biểu tình phản đối “tương đồng ý thức hệ” xâm chiếm biển đảo ngày càng đau hơn.
    Giáo sư Tương Lai là những người đi hàng đầu trong Đại đoàn “Những bàn chân nổi giận”. Giận lắm rồi, ông mới cho phép The New York Times đăng bài viết của mình. Hoan hô Giáo sư!

    • BÀ XÍM said

      Giáo sư Tương Lai là Người yêu Nước

    • Trần giả Tiên said

      Hà! Hà “những bàn chân nổi giận” sắp được đảng ta chào đón bởi một đám tướng lãnh qua tàu chầu, học tập, để chuẩn bị cho một QĐND = quân đội nhăn răng đàn áp dân Việt, kiểu Thiên An Môn năm 1989.
      Híc.

  18. Văn ức said

    Con Đường TRI và THỨC

    Thưa Trang chủ, anh Nguyễn Hữu Vinh cùng quý bác,

    Tôi nhận thấy đây là thời điểm rất quan trọng cho nhận thức của cá nhân và cộng đồng. Ý tưởng, như tiêu đề, đã định hình.
    Tôi đã chép lưu các bài mình thấy hay (chưa nói là “tâm đắc”) trên Trang nhà (ABS) và một số nơi coi như “tư liệu viết” mà bước đầu sẽ là “tổng quan”. Có thể liệt kê:
    + Các bài của ông Nguyễn Phước Tương (Giáo sư Tương Lai);
    + 2 bài của tác giả Nguyễn Huy Canh (một đảng viên đảng CSVN) cùng bài của báo QĐND về “đa nguyên”;
    + Bài mới của anh Nguyễn Ngọc Già về “QUYỀN Biểu tình”;
    + Bài “Dân chủ và Chiến tranh” của Tác giả Lê Thành Đạt;
    + (etc.)
    Tôi chọn gửi nhận xét đầu tiên (sơ khởi, và có thể kế tiếp) tiếp theo bài này vì lý do … sẽ kể ra sau – :-)!

    Nhân đọc ngay đoạn đầu bài chủ, có câu viết hay: “điểm nhạy cảm bậc nhất trong tâm thế người Việt Nam là lòng yêu nước và tinh thần dân tộc.”; Xin post lại, như “khơi mào”, một bài viết từ năm 2008 (http://www.talawas.org/talaDB/suche.php?res=13642&rb=12 – vui, là đã được một bác đọc và … khen – :-)!)

    Thân mến và Trân trọng.

    Tinh thần dân tộc và ý thức quốc gia

    Có thể nói “tinh thần dân tộc” và “ý thức quốc gia” là những khái niệm mang tính trường cửu. Ông Phong Uyên đã bỏ nhiều công khảo cứu và viết về đề tài này, nhất là bài mới đây đã được nhiều ý kiến ngắn bàn thảo. Đối với cuộc bàn thảo này, tôi cũng có những suy nghĩ riêng; tuy nhiên để dễ trao đổi, tôi không đi vào cụ thể các bài viết khác mà chỉ xin đưa ra thiển kiến của mình về nội dung vấn đề.
    Phần trình bày sau đây là theo tinh thần “học thày không tày học bạn” và trong hình thức “viết vo”. Chúng tôi sẽ không đi vào những định nghĩa chính xác về dân tộc, quốc gia, tinh thần hay ý thức như trong wikipedia. Các dẫn chứng có thể tìm ra trong các sách phổ cập như Việt Nam sử lược của Trần Trọng Kim hoặc trong các chuyên mục của talawas.
    Hy vọng được sự chỉ giáo của quý bạn đọc.

    1. Từ dân tộc đến quốc gia
    Chúng tôi đặt việc hiểu khái niệm dân tộc và quốc gia trong việc xem xét tiến trình phát triển của cộng đồng người. Từ đó thấy rằng cả hai khái niệm mang nội dung sống động: có khởi nguồn và phát triển.
    Con người thuộc giới động vật có bộ não khoảng một-ký-tư; lịch sử loài người phụ thuộc nhiều vào trọng lượng nhỏ bé này. Ngoài việc có dáng đứng thẳng, đi bằng hai chân và chế tác công cụ, phát hiện của con người và cũng là cái củng cố sức mạnh vượt trội trong cạnh tranh sinh tồn là tính cộng đồng của nó. Đã và hiện có nhiều cộng đồng người. Lịch sử mỗi cộng đồng đặt ra nhiều câu hỏi cho ta tìm hiểu: Hình thành thế nào? Phát triển ra sao? Bị diệt vong do đâu? v.v… Câu trả lời tất nhiên gắn với việc xem xét vùng miền tồn sinh của từng dân tộc và quốc gia. Vùng miền tồn sinh quyết định sắc thái văn hoá và trình độ văn minh của họ. Mấy trăm năm trước, Nguyễn Trãi viết: “Núi sông bờ cõi đã chia / Phong tục bắc-nam cũng khác” là đã rõ cái ý này lắm vậy! Trong xu thế tất yếu của toàn cầu hoá, việc tìm hiểu càng quan trọng để ta giữ những cái tốt của mình và hiểu những cái hay của người. Kết quả là hiểu nhau hơn và tồn tại tốt hơn. Công việc này bắt cái “một-ký-tư” làm việc thật là vất vả!
    Xuất phát từ sinh tồn, tức là từ hoạt động săn bắt và hái lượm, con người liên tục tiến hành giao tranh đánh chiếm và giao thương buôn bán. Tình yêu, hạnh phúc, thù hận, khổ đau… đều từ đó mà ra. Từ định canh vùng miền, các dân tộc trở thành quốc gia. Tại sao người Ả-rập ở Trung Ðông, người Franken ở châu Âu, người Nga ở Xi-bê-ri, người da đỏ ở Trung Mỹ? Ông Diamond bỏ ra mấy chục năm trời phát hiện thấy con người thích di chuyển theo vĩ tuyến để có thời gian trong ngày giống nhau và khí hậu tương đổi ít đổi thay. Danh tướng Mã Viện sau khi tận lực thư hùng đánh bại hai người phụ nữ, làm xong nghĩa vụ vua trao, sợ xác bị bọc trong da ngựa gửi lại đất Nam như lời mình trót nói, đã thâu lượm thật nhiều ý dĩ (kèm vàng ngọc dấu cất ở trong?) để ăn phòng sương gió trong lúc hồi binh về Bắc. Nước Nam không chỉ có Quỷ môn quan; nước Nam còn có rừng nóng ẩm, có đầm lầy Dạ Trạch, có sóng dữ Bạch Đằng… Người Nam hiền hoà học kinh Bút-đa qua chữ nho, nhưng cũng viết bằng thứ chữ đó lên cánh tay mình lời thề “sát thát” chỉ có thể tiêu huỷ đi khi thân nát, đầu rơi!
    Người viết từng xác quyết: quốc gia là hình thái cơ bản của sinh hoạt cộng đồng; trong cái đó – con người sống; vì cái đó – con người chết. Chính bởi tinh thần dân tộc, chính bởi ý thức được quyền sống và tồn tại của mình mà các cộng đồng tộc người liên kết thành quốc gia. Quốc gia là quê hương mà “… nếu ai không hiểu, sẽ không lớn nổi thành người” – Bất luận là ai, ở nơi đâu và làm gì.

    2. Ý thức quốc gia Việt Nam
    Trước khi xem xét việc hình thành và phát triển ý thức quốc gia của người Việt, xin thử xác định “người Việt” (Vietnamesse) là những ai và nước Việt Nam hình thành thế nào? Người Việt có tiêu diệt dân tộc Chàm để chịu “quả báo”? Người Việt có nhờ công người Tàu Minh Hương để chiếm “Thuỷ Chân Lạp”? Nước Việt Nam ngày nay có 54 dân tộc cùng chung sống. Du khách nước ngoài thường lấy làm thích thú khi thấy trên diện tích đất đai không lớn, mật độ chung sống giữa các tộc người như thế là rất cao. (Nước Tàu có 56 dân tộc khác nhau, nước Đức chỉ có 1 dân tộc thiểu số).
    Nguyên ban đầu, nước Đại Việt chỉ có ở vùng châu thổ Bắc bộ. Qua các triều Lý, Trần, Lê và đặc biệt là triều Nguyễn, nước Việt Nam phát triển dần vào nam cho tới mũi đất Cà Mau. Cho tới thời nhà Lý, nước Chiêm Thành đã rất mạnh và nhiều lần ra đánh phá Thăng Long. Ta biết rằng trong thời nhà Trần, khi quân Nguyên ngang dọc đất nước thì cánh quân Toa Đô không thể chiếm Chiêm Thành để làm bàn đạp cho gọng kìm thứ hai bóp nát Đại Việt. Đông Dương là một chiến trường – Đó là tính toán của ta hay cũng chính là ý đồ của các thế lực xâm lăng? Các triều đại quân chủ Việt Nam kế tiếp nhau đã theo thời lựa thế, có lúc dùng quân sự nhưng chủ yếu là sách lược bang giao và chiến thuật “tàm thực” để mở đất. Thời gian gần đây, nghe coi những trận bão mùa, những cơn lũ quét miền trung, tôi hốt nhiên tỉnh ra một điều là không phải chỉ Đại Việt “mang gươm đi mở cõi”; sự quy tụ Đại Việt, Chiêm… cho tới Mũi Đất để làm nên một quốc gia Việt Nam là tất yếu cho sống còn của những cư dân đất nước này. Còn ông Mạc Cửu ở Hà Tiên và thi nhân Mạc Thiên Tích con ông cùng mang dòng máu Trung Hoa? Nhưng chính họ Trần họ Mạc (Đăng Dung) cũng phát tích từ miền nam nước Tàu (cứ tạm gồm chung thành Bách Việt)! Vậy thì cái lý thuyết chủng tộc dựa trên ADN ta cũng chẳng nên mê tín lắm. Ai dám quyết rằng mình yêu thương dân tộc Việt hơn nhà thơ Hồ Dzếnh? Có một dòng máu truyền lại từ đời các vua Hùng cho tới chúng ta; nhưng cho tới máu tôi và máu anh thì chắc đã qua nhiều lần sáp huyết. Và nguồn khí huyết đó đã liên tục được đất nước này un đúc từ khởi nguyên cho tới ngày nay và mãi mãi sau này. Dân tộc gắn với đất nước quê hương chính là như thế!
    Xem xét ý thức quốc gia không gì bằng xem xét 3 bản tuyên ngôn ở 3 thời kỳ tiếp nối:
    Bài Nam quốc sơn hà của Lý Thường Kiệt đời nhà Lý;
    Bài Đại cáo bình Ngô của Nguyễn Trãi đời nhà Lê; và
    Tuyên ngôn Độc lập năm 1945.
    Chúng tôi không đi vào nội dung cụ thể cũng như giá trị văn học và lịch sử; xin chỉ trình bày kiến giải về tính nối tiếp và thời sự của các bản văn nêu trên.

    Bài Nam quốc sơn hà do Lý Thường Kiệt viết và cho đọc trong hoàn cảnh kháng chiến bảo vệ độc lập. Chính từ truyền thuyết, ta biết rằng nội dung bài này là lời Trương Hống thần sông từ thuở Ngô vương. Ngay từ thời Lê Đại Hành, nhà trí thức tu hành Ngô Chân Lưu từng đã bàn luận cùng vua: “vận nước như dây quấn”. Các bậc đế vương và trí thức coi việc bàn bạc lo toan chuyện quốc gia là công việc tận tuỵ mê say. Cho nên có thể thấy ý bản tuyên ngôn này là một lẽ tự nhiên, lời văn là quả trái của dòng lịch sử: Nam quốc sơn hà nam đế cư! Nhưng văn và tinh thần thời này mới chỉ trên ý nghĩa “định tính” chăng, nên Lý Thường Kiệt dùng binh đánh tận Ung, Liêm mà vẫn coi là việc “nhân nghĩa”? Đến Nguyễn Trãi thì đã rõ ràng và cụ thể hơn:
    Núi sông bờ cõi đã chia,
    Phong tục bắc-nam cũng khác.

    Giá trị to lớn của Bình Ngô đại cáo là xác định tầm văn hiến / văn hoá của nước Đại Việt: Vốn xưng nền văn hiến từ lâu! Từ nền văn hiến đó, từ tầm văn hoá đó, đất nước và con người Đại Việt đã có đủ khí lực để tồn tại và phát triển. Khi nhìn lại lịch sử, Trương Hán Siêu thời Trần cũng đã viết: Phải đâu đất hiểm, do mình chí cao. Đất và người – người và đất, không thể nào tách biệt khỏi nhau!
    Như vậy, bản tuyên ngôn thứ nhất nói về chủ quyền đất nước, bản tuyên ngôn thứ hai nói về sự bình đẳng giữa các quốc gia trên các mặt văn hoá và đạo lý. Thế còn bản Tuyên ngôn độc lập 1945 nói gì? Nói rằng: “Con người sinh ra đều có quyền bình đẳng”! Tôi nghĩ rằng tinh thần của bản tuyên ngôn độc lập 1945, phù hợp tình cảnh đau thương và khát vọng của con người thế kỷ 20, là nói về nhân phẩm, nhân quyền. Không có nhân phẩm, sự tồn tại của con người còn có nghĩa gì? Không có nhân quyền, quốc gia còn giá trị bao nhiêu?
    Lịch sử chứng minh tinh thần dân tộc, ý thức quốc gia là sống động, luôn được bồi bổ và phát triển.

    3. Văn hiến Việt Nam
    Văn hoá Việt Nam có gì? Văn hiến Việt Nam tới đâu? – Tí Nho tí Phật? Tí Tàu tí Tây, tí Nga tí Mỹ? Mảnh Nôm, mảnh Hán, mảnh Latin?
    Tôi nghĩ ta không đến nỗi quá bi quan. Một thời ông Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu viết: “ Dân hai-nhăm triệu không người lớn / Nước bốn ngàn năm vẫn trẻ con. ” Đấy là thời ta mất nước và đang học cách giành lại quyền độc lập từ tay người Pháp. Nhưng chúng ta từng đã có những con người rất lớn: Đinh-Lê thống nhất giang sơn, Lý-Trần diệt thù dựng nước. Chính là bởi những vị này tiếp thu được tinh thần dân tộc và có ý thức về quốc gia cũng như thấu triệt trọng trách đối với thời đại. Dân không người lớn là không có những con người có đủ tâm trí lớn để bao dung cõi đất lòng người; Nước vẫn trẻ con là khi trong đất nước ấy tinh thần dân tộc bị phôi phai và ý thức quốc gia bị sao nhãng. Không có ý thức quốc gia thì nguyên khí lấy đâu mà tụ lại? Còn khi nguyên khí tụ về thì việc gì mà không đương nổi? Nào phải công cán của một ai hay cho riêng một nhóm người nào?
    Chỉ cần nhớ rằng Trần Quốc Tuấn và Nguyễn Trãi chuyên dùng chữ Nho và điển tích Tàu mà vạch ra đạo và lý cho nước Việt, ta có thể thấy rằng chữ Hán hay chữ Latin cũng chỉ là ký tự – giống như basic hay Pascal của những chuyên gia lập trình – chẳng nên quá so đo. Vấn đề là từ đó ta tạo nên cái gì của quốc gia và vì dân tộc. Tương tự như thế, các lý thuyết Âu, kinh nghiệm Nga hay giải pháp Mỹ ta cũng chẳng nên quá si mê hay hẹp lượng mà không ngó mắt coi xấu đẹp ra sao. Không học để hiểu người thì hội với ai và nhập vào đâu. Và khi ta chẳng giống ai thì có lẽ ta cũng không là ta nữa! Các thế hệ ông cha đã làm những điều rất lớn; ấy thế mà đạo lý Việt Nam vẫn di huấn lại: Con hơn cha là nhà có phúc. Điều đó có đáng để ta suy nghĩ thêm chăng?

  19. bớ lủ quỷ đỏ said

    chung tôi khg còn tin dcs nửa đâu mấy ông đừng có mà mơ lừa gạt chúng tôi nửa. mấy ông là lủ hèn nhát, lủ sâu bọ, chúng tôi đang chờ ngày xử tội mấy ôg, mấy ông, dong họ mấy ông khg trốn khỏi cơn cuồng nộ của lịch sử đâu.
    chúng tôi bây giờ chưa làm được gì mây og khg có nghĩa là mấy ôg an toàn đâu, nhớ đó

  20. nissan sunny…

    […]08 | Tháng Sáu | 2013 | Vô Ngã[…]…

  21. Hà thành said

    Của đáng tội! Tuổi già lẫn cẫn, đầu óc bị lọt vào nhửng hạt sạn do bao năm phải nghe những luận điệu tuyên truyền đến độ nằm sẵn trong vô thức, phun ra một cách bất ưng, tai hại!

  22. tinh tan said

    Bai viet nen di doi voi viec lam, De nghi Gs tuong lai nen ban bac voi than huu tam huyet to chuc mot cuoc bieu tinh trong thoi gian som nhat de nhan dan saigon co the bieu lo longphan no truoc su xam lang cua Tau cong,, Nen co bieu ngu vinh danh em sinh vien Nguyen Phuong Uyen da can dam bay to su chong doi Tau cong.. Phai xuong duong di bieu tinh de vinh danh em, mot nu luu dang kinh cua nuoc Viet

  23. Nam Việt said

    Bác Tương Lai viết bài nầy đầy tâm huyết và trách nhiệm đối với đất nước và dân tộc. ngày trước tôi sống Miền Nam, cũng nhiều lần xuống đường chông Mỹ nhiệt tình cùng mọi tần lớp nhân dân và sinh viên. Còn bây giờ thấy giặc ngan ngược ngoài biển Đông, căm tức lắm. Nhưng tinh thần yêu nước lại nguội lạnh vì thời thế không cho phép mình bộc lộ tinh thần yêu nước như thứ của quí, là truyền thống của dân tộc ta. Vạ vào thân rình rập ở đâu đó như một tai họa .

    • tinh tan said

      Bai viet can phai di doi voi viec lam,, Saigon khong co bieu tinh ngay 2 thang 6 trong khi Ha noi co 250 nguoi xuong duong bieu tinh
      Cho nen chuyen gs Tuong lai can lam la tap hop than huu va cong bo mot ngay bieu tinh som nhat de ba con o Saigon co the di bieu tinh chong tau Khua
      Nho mang theo bieu ngu hoan ho em sinh vien tre tuoi bat khuat Nguyen Phuong Uyen da dung cam chong Tau KHua khong mot chut so hai,, Chung ta phai noi guong can dam cua em ma xuong duong bieu tinh cang som cang tot,,

    • hai hoang said

      De nghi giao su Tuong Lai nen phoi hop voi cac than huu tam huyet to chuc mot cuoc bieu tinh chong Tau cong cang som cang tot de cho dan Saigon duoc xuong duong bieu tinh

  24. tiến sĩ giấy said

    “chống Mỹ cứu nước”.
    Còn Đảng còn tương lai.
    Chửi Mỹ thế mà New york times nó cho đăng thế mới hay.
    Hay là trang quảng cáo?

  25. Trần Quốc said

    Khi đặt tít bài này hẳn GS Tương Lai muốn gợi nhớ tác phẩm vĩ đại Chùm Nho Nổi Giận ( The Grapes of Wrath) của nhà văn Mỹ nổi tiếng John Steinbeck.
    Vậy nên, giá mà New York Times chuyển ngữ Những Bàn Chân Nổi Giận là The Feet of Wrath thì có lẽ sức truyền cảm mạnh hơn, nhất là đối với độc giả phương Tây.
    Cảm ơn GS Tương Lai.

  26. […] Bản tiếng Việt “Những Bàn Chân Nổi Giận” của GS Tương Lai trên tờ New York … […]

  27. HÀ HUY said

    ĐCS VN đang ra sức quay ngược bánh xe của lịch sử , càng níu kéo tất yếu sẽ bị bánh xe nghiền nát .
    Hôm trước đang cùng khen vẻ đẹp , ngôn ngữ trong sáng của BTV , Phát thanh viên Bích Hường và Quang Minh trên VTV1 thì ngày hôm sau nghe em Bích Hường thóa mạ các trí thức đáng tuổi ông , tuổi cha của em mà mọi suy nghĩ tốt đẹp về em tan biến hết . Các bạn BTV , Phát thanh viên trên VTV hay VOV cần cân nhắc đúng sai khi nêu một vấn đề về dân chủ , đừng rắm mắt làm điều ác sẽ nhận quả báo như những lãnh đạo của CS có tội với nhân dân – Chui ống cống có ngày .
    Đống Đa – Hà Nội ngày 8/6/2013

  28. Năm Darwin said

    @Bagan3 says:08/06/2013 at 02:01. Bác nói đúng, đây là “hạt sạn” lớn nhất trong bài viết.

    Người Mỹ xem cuộc chiến VN là điều bất hạnh, tồi tệ nhất trong lịch sử nước Mỹ (The most disastrous of all America’s undertakings over the whole two hundred years of its history – George F. Kennan). Nhưng thay vì trả thù cho sự thất bại, người Mỹ đã làm rất nhiều điều để xoa dịu vết thương cho cả 2 phía (người Mỹ và nhân dân VN), ngay cả đăng bài viết với câu “its victory over the United States in the 1970s” trên một trong những tờ báo lớn, uy tín, có nhiều người đọc như tờ New York Times.

    Trong khi đó đảng CSVN, qua hình ảnh chiến thắng Mỹ, đã dùng đủ mọi phương tiện từ tuyên truyền, nhồi sọ, áp bức (ai không nói “chống Mỹ cứu nước” là nói sai, là có tội) để cho rằng chính nhờ “đảng CS dẫn dắt, dân tộc VN đã đánh thắng hết kẻ thù này đến kẻ thù khác”, để từ đó “khẳng định vai trò lịch sử không thể chối bỏ của đảng”. Tất cả chỉ để cũng cố quyền lực độc tài của đảng CSVN.

    Tóm lại, trong khi người Mỹ tìm nhiều cách xoa dịu vết thương chiến tranh VN thì cho tới bây giờ, đảng CSVN vẫn xử dụng chiêu bài “Mỹ là kẻ thù xâm lược” để hù dọa, tuyên truyền, mị dân nhằm lấy cớ đàn áp những tiếng nói đòi thân thiện với Mỹ để chống lại họa xâm lăng của Trung Quốc như tiếng nói của TS Cù Huy Hà Vũ.

    Xin đừng mắc vào những âm mưu đen tối, bẩn thỉu của đảng CSVN, chúng chẵng bao giờ vì đất nước, vì dân tộc VN đâu.

  29. Nhắn các cậu trọng, dũng, hùng và bch trung ương said

    gửi các cậu trọng, dũng, hùng, và 175 cậu trong ban chấp hành trung ương khóa 11:
    Tớ là thân nhân liệt sỹ ( Bà nội-1952, anh trai-1972), là cựu binh, sỹ quan nghỉ hưu, đảng viên mấy chục tuổi đảng (đã bỏ đảng từ hơn 10 năm rồi), móc hết ruột gan ra để nói cho các cậu biết rằng:
    Hiện nay, trong nhân dân đã quá bức xúc đến mức công phẫn những lời nói và việc làm của các cậu, người ta không còn như thời cách đây 10 năm về trước đâu mà lừa và bịp bợm mãi. Các cậu đã lộ nguyên hình là lũ bán nước cầu vinh.
    Đời người sống có một lần, đừng để người đời nguyền rủa ngàn đời về sau về tội trạng của các cậu.
    Khi chết các cậu có đem theo được quyền lực và tiền bạc đi theo không?, thầy lang”tàu” có cứu được các cậu khỏi cái chết đó không?-chỉ có người dân mới cứu được các cậu, đừng lừa dối dân và tự lừa mình nữa: không bao giờ các cậu độc tài độc đảng mà có một tiếng nói thực lòng từ người dân đâu!-chính các cậu đang phá đảng, giết các cậu đó.
    “càng sử dụng bạo lực và đàn áp, càng cho thấy sự phi dân chủ, vô nhân tính của những người sử dụng nó.

    Người lãnh đạo nắm bắt được cục diện mới, nhanh nhạy đáp ứng được lợi ích dân tộc, đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên hết và trước hết, sẽ nhận được hậu thuẫn mạnh mẽ của dân và sự đồng tình của bạn bè quốc tế.

    Ngược lại, nếu tiếp tục quay lưng lại với dân, nấp dưới chiêu bài ý thức hệ đã lỗi thời, bám chặt mô hình toàn trị phản dân chủ, chỉ cốt giữ cho được cái ghế quyền lực đã rệu rã và đưa đất nước vào ngõ cụt không lối thoát, thì sự cáo chung là điều không thể tránh khỏi.

  30. Ẩn danh said

    @Bagan3 says:08/06/2013 at 02:01. Bác nói đúng, đây là “hạt sạn” lớn nhất trong bài viết.

    Người Mỹ xem cuộc chiến VN là điều bất hạnh, tồi tệ nhất trong lịch sử nước Mỹ (The most disastrous of all America’s undertakings over the whole two hundred years of its history – George F. Kennan). Nhưng thay vì trả thù cho sự thất bại, người Mỹ đã làm rất nhiều điều để xoa dịu vết thương cho cả 2 phía (người Mỹ và nhân dân VN), ngay cả đăng bài viết với câu “its victory over the United States in the 1970s” trên một trong những tờ báo lớn, uy tín, có nhiều người đọc như tờ New York Times.

    Trong khi đó đảng CSVN, qua hình ảnh chiến thắng Mỹ, đã dùng đủ mọi phương tiện từ tuyên truyền, nhồi sọ, áp bức (ai không nói “chống Mỹ cứu nước” là nói sai, là có tội) để cho rằng chính nhờ “đảng CS dẫn dắt, dân tộc VN đã đánh thắng hết kẻ thù này đến kẻ thù khác”, để từ đó “khẳng định vai trò lịch sử không thể chối bỏ của đảng”. Tất cả chỉ để cũng cố quyền lực độc tài của đảng CSVN.

    Tóm lại, trong khi người Mỹ tìm nhiều cách xoa dịu vết thương chiến tranh VN thì cho tới bây giờ, đảng CSVN vẫn xử dụng chiêu bài “Mỹ là kẻ thù xâm lược” để hù dọa, tuyên truyền, mị dân nhằm lấy cớ đàn áp những tiếng nói đòi thân thiện với Mỹ để chống lại họa xâm lăng của Trung Quốc như tiếng nói của TS Cù Huy Hà Vũ.

    Xin đừng mắc vào những âm mưu đen tối, bẩn thỉu của đảng CSVN, chúng chẵng bao giờ vì đất nước, vì dân tộc VN đâu.

  31. Khiếp nhược said

    Một tay CA đã nói với JB Vinh khi bắt cóc ông JB Vinh vào trại Lộc Hà: ” Đến Thủ Tướng Dũng cũng không dám nhắc đến tên Trung Quốc tại Diễn đàn Sangri-la nữa là các ông!”
    Bệnh của ĐCSVN đã được tay CA này BẠCH HÓA!
    Có lẽ hậu duệ của Đặng Tiểu Bình đã thừa hưởng trọn vẹn kết quả của BÀI HỌC CHO VN, đã làm cho chóp bu ĐCSVN khiếp nhược cho đến tận hôm nay!

    • Lanh The said

      Với Việt zin, nếu binh nhì mà ngon thì tôn trọng, còn kể cả t Tướng nếu cứt đát, thì cũng cũng là cứt đái.
      (Dĩ nhiên là cái chất Việt trong nhiều vị đã pha tạp rồi).

  32. bagan3 said

    Bài viết thức thời, nếu…

    Đừng có chữ “chống Mỹ cứu nước…”trong cuộc chiến đã qua nhằm thôn tính Miền Nam Việt Nam.

    Khi trong đầu “có sạn” thì càng củng cố thêm viên sạn với tuổi tác chồng chất chăng?

    Tôi không là hậu sinh của tác giả vì tuổi tác tương đương nên thương và tiếc cho tác giả với bút danh Tương Lai.
    ÔN CỐ TRI TÂN Tiền Nhân lưu lại cho con cháu chẳng lẽ…?

    BS: Đúng là tiếc cho một bài viết hay, ở vị trí rất xứng đáng và quan trọng như vậy, nhưng lại có một “hạt sạn” lớn đến vậy, nó như chọc tức nhiều độc giả Mỹ và người Việt ở đó.

  33. Cóc Nhái said

    Đảng cọng sản Việt Nam nên ghi lấy câu cuối cùng của bài viết để mà thức tĩnh thì may ra mạng sống của từng mỗi đảng viên còn tiếp tục hít thở cái không khí trong lành trên quả địa cầu nầy, còn không toàn bộ ĐCSVN phải chui ống cống một cách nhục nhã bởi bàn chân đạp đổ của toàn thể nhân dân Việt Nam bởi lòng căm phẩn ĐCSVN tột độ.

  34. Xóa Điều Bốn Hiến pháp said

    Trích “Người lãnh đạo nắm bắt được cục diện mới, …”:

    Duy trì điều 4 hiến pháp, và theo đó, chỉ có đảng viên đảng cộng sản VN, mới ĐƯỢC PHÉP là LÃNH ĐẠO.

  35. Thành said

    “…sự cáo chung là điều không thể tránh khỏi.”

    • Người Việt Yêu Nước said

      Cám ơn bác Tương Lai đã thay Dân Tộc lên tiếng với thế giới.
      Đúng vậy: “nếu tiếp tục quay lưng lại với dân, nấp dưới chiêu bài ý thức hệ đã lỗi thời, bám chặt mô hình toàn trị phản dân chủ, chỉ cốt giữ cho được cái ghế quyền lực đã rệu rã và đưa đất nước vào ngõ cụt không lối thoát, thì sự cáo chung là điều không thể tránh khỏi”.
      Các lãnh đạo VN có nghe rõ không? Hay cứ mù, câm, điếc bám lấy cái ghế để vơ vét trên xương máu của Nhân Dân? Đến lúc chân ghế cũng không còn mà gặm, thì chỉ còn ống cống thôi nhá.

  36. ĐĂNG QUANG said

    Gừng càng già càng cay
    Bút càng mài càng sắc.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d người thích bài này: