1824. Thà đốt lên một que diêm còn hơn ngồi rên rỉ trong bóng tối
Được đăng bởi adminbasam trên 07/06/2013
Nguyễn Ngọc Già
07-06-2013
Không biết câu nói trên của ai, nhưng tôi thích nó. Thật vậy, rên rỉ hay trách cứ; nguyền rủa hoặc nghi ngại không bao giờ xóa tan bóng tối.
Đi chưa chắc tới nhưng không đi chẳng bao giờ tới. Vấn đề là chúng ta đi như thế nào với mục tiêu xác định thật rõ. Rõ như ánh mặt trời không gợn một áng mây mù.
Cần xác định chúng ta đang đứng trên mặt đất và ngay tại xứ sở Việt Nam của những năm 2000′ thuộc thế kỷ 21, đang chịu sự cai trị của ĐCSVN để tránh sa lầy trong những luận điểm cần làm rõ.
Cũng cần nhìn nhận làm sao phát huy giải Nobel Hòa Bình (nếu có cho Việt Nam) trở thành một trong các CÔNG CỤ HỮU HIỆU để đấu tranh dân chủ nhân quyền hơn là chỉ dừng lại ở góc độ vinh danh dân tộc. Có phải vì thế giới vinh danh dân tộc Trung Hoa thông qua Khôi nguyên Hòa Bình Lưu Hiểu Ba, nên giải thưởng cao quý này chỉ dừng lại như thế? Tôi không có ý nói giải Nobel Hòa Bình là yếu tố cốt lõi không thể thiếu được cho đấu tranh nhân quyền – dân chủ hiện nay. Nó là một trong các điều kiện “CẦN” chứ không phải một trong các điều kiện “ĐỦ”.
Giải Nobel Hòa Bình (nếu có) dành cho dân tộc Việt Nam, cũng không phải là phương án duy nhất và tối ưu nhất cho đấu tranh nhân quyền – dân chủ, nó là phương án góp thêm cho suy nghĩ của tất cả mọi người, các phong trào, các đảng phái, hội đoàn trong ngoài nước. Cần nhấn mạnh lần nữa: “Phương án Nobel Hòa Bình” là một trong các tiền đề quan trọng như là “chất keo đặc biệt” để kết dính người Việt Nam trong tình đoàn kết – điều mà hiện nay vẫn nan giải khi nhìn trên diện rộng.
Người CS rất sợ điều mà ai cũng biết: đoàn kết, bởi có đoàn kết mới có số đông. Số đông của đoàn kết và có tổ chức khác hẳn với số đông mang chất tự phát. Từ lâu người CS đã hiểu rất rõ “sự nguy hiểm” này với Nghị định 38 để “diệt từ trong trứng” mọi đám đông dù ôn hòa cũng vậy. Khi nào Nghị định này được bãi bỏ như Myanmar đã bãi bỏ [1] việc cấm tụ tập 5 người trở lên hồi đầu năm 2013, lúc đó mới có thể xem là chỉ dấu thiết thực nhà cầm quyền Việt Nam thật sự muốn dân chủ hóa đất nước. Vì sao? Bãi bỏ một nghị định dễ dàng hơn một luật, vì trong tầm tay chính phủ, không cần đưa ra Quốc hội. Hãy nhìn vào hành động thiết thực hơn nghe ngàn lời nói.
Giải Nobel Hòa Bình nhìn dưới góc độ như một khối nam châm khổng lồ để hút người Việt Nam quy tụ về trong tinh thần đoàn kết, hào sảng có thể quá sức, có thể viễn vông và nó cũng “khó như hái sao trên trời” như có độc giả đã nhận định, nhưng nhất định nó không hề biểu tỏ “SỰ SỐT RUỘT” mà thay vào đó là cái nhìn viễn kiến, bình tĩnh, dài hạn. Làm sao có thể gọi tên “nôn nóng” khi gắn kết biểu tình với mong ước Nobel Hòa Bình cho Việt Nam?! Để đoạt giải thưởng danh giá này là điều chẳng dễ dàng gì, khi chúng ta nhớ lại Hòa thượng Thích Quảng Độ, BS. Nguyễn Đan Quế nhiều năm được đề cử nhưng không thành công. Thêm vào đó, nhìn lại lịch sử Nobel Hòa Bình, những nhân vật đoạt giải thưởng này tuyệt đại đa số là những người trầm tĩnh, ôn hòa cùng sự miệt mài dấn thân lâu dài. Trong tất cả những người đoạt giải cho đến nay, hầu như rất ít người làm ngược lại với tôn chỉ của giải thưởng. [*]
Không nên “hà tiện” mơ ước và rất nên bay bổng với hoài bão, thậm chí dốc lòng nếu như hoài bão đó không phải cho riêng cá nhân. Hãy cổ võ và thúc đẩy nó như chính tự thân mỗi chúng ta hưởng lợi từ đó.
Ngô Bảo Châu sẽ không nổi tiếng trên thế giới nếu ông không biết nuôi hoài bão và miệt mài thực hiện nó trên 15 năm với “Bổ đề cơ bản” để cuối cùng giải thưởng Fields về tay mình. Sức nặng từ tiếng nói của Ngô Bảo Châu cũng sẽ giảm đi ít nhiều nếu thế giới không công nhận và vinh danh. Giải thưởng Fields của Ngô Bảo Châu cũng không ngăn cấm bất kỳ người Việt Nam nào thôi ước mơ để đạt được những tầm cao mới không chỉ trong lĩnh vực toán mà còn trải rộng ở nhiều lĩnh vực khác. Đó là sự vận động cần phải có theo chiều hướng thăng hoa. Hãy ước mơ một ngày nào đó người Việt Nam ta sẽ còn được vinh danh nhiều hơn, cao hơn cả Ngô Bảo Châu. Tại sao không? Mặc cảm tự ti là điều không cần thiết cho đấu tranh nhân quyền – dân chủ hiện nay.
Huỳnh Ngọc Chênh với giải thưởng Netizen 2013 là một trong các cách nhìn đó. Chắc chắn khi nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh bắt tay viết blog, ông cũng chẳng bao giờ nghĩ đến một ngày nào đó được thế giới vinh danh. Không chỉ riêng nhà báo kỳ cựu Huỳnh Ngọc Chênh bất ngờ và xúc động khi biết tin mình đoạt giải, vì trước đó Phạm Minh Hoàng và Paulus Lê Văn Sơn đã từng vào danh sách đề cử nhưng không thành công. Dù giải thưởng dành cho nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh thật nhỏ bé nhưng nó có phải là “chiếc que diêm” như nhắc ở đầu bài viết? Tôi tin như thế, khi chúng ta nhớ đến Tạ Phong Tần với giải thưởng “Phụ nữ can đảm nhất thế giới” do Bộ Ngoại giao Mỹ tưởng thưởng và giải thưởng báo chí 2013 từ Index on censorship, cũng như Nguyễn Hoàng Vy được vinh danh từ IFEX.
Cùng nhìn và suy ngẫm hình ảnh từng ngọn nến của giáo dân trong các buổi cầu nguyện. Từng ánh nến được thắp lên, bừng sáng, lan tỏa như từng niềm tin nhỏ bé của người Việt Nam được thắp lên từng chút một, từng chút một và lan tỏa, lan tỏa…. Từng chiếc nến nhỏ bé đã tạo thành rừng nến ngập tràn ánh sáng;từng niềm tin nhỏ nhoi sẽ biến thành đại dương bao la vươn tới chân trời tự do. Đó không phải là một hình ảnh đẹp và tràn đầy hy vọng cho xã hội Việt Nam bình an trong tương lai gần?
Hãy tự tin với tất cả những gì chúng ta có. Sự tự ti chỉ làm chúng ta yếu đuối hơn với tâm thức chủ bại, thứ mà nhà cầm quyền Việt Nam hiện nay đang rất thích thú để nhìn thấy. Nguy hiểm thì có thật, nhưng sợ hãi là một sự lựa chọn.
Nếu ai đó vẫn chưa tin, hãy kiểm chứng ngay những thường dân vô danh trong các cuộc biểu tình từ Hà Nội cho tới Sài Gòn trong mấy năm qua, với câu hỏi: “Tại sao ông (bà) đi biểu tình?”. Tôi tin dù với bất kỳ hình thức trả lời nào, tựu trung tuyệt đại đa số sẽ bày tỏ, đó như là bản năng của một con thú dùng tất cả sức lực vốn có để bảo vệ tổ ấm đang bị đe dọa. Đó là sự bảo vệ đúng với bản năng và rất chính đáng. Có thể hình ảnh này gây khó chịu cho một ít người, nhưng nó thật nhất, giản dị nhất, vượt lên mọi ngôn ngữ trau chuốt hay hình tượng hoa mỹ. Bảo vệ Tổ Quốc, bảo vệ Dân Tộc nên được xem là điều bình thường như tất cả những điều bình thường khác trong cuộc sống loài người. Đừng nên phóng đại nó, cũng không cần hạ thấp nó.
***
Có người đã liên hệ với thảm họa Thiên An Môn diễn ra cách đây 24 năm khi đặt câu hỏi, thảm họa này cũng có (vẻ) đủ ba yếu tố mà tôi đã nêu trong bài viết trước, để có một cuộc biểu tình chính quy bài bản. Đó là một câu hỏi chính đáng. Khi nói về “chính trị so sánh” (comparative politics), các chủ thể đưa ra cần đặt trong mối tương quan phù hợp với nhiều yếu tố cùng các dữ liệu tương thích.
Thoạt nhìn qua, có vẻ biến cố Thiên An Môn là như vậy, thật ra, nó chỉ có yếu tố thứ ba và đó chính là thất bại thảm hại, kinh hoàng như chúng ta chứng kiến. Thậm chí, chính vì yêu tố thứ ba đó, dẫn đến cuộc tàn sát hàng loạt thường dân làm rúng động lương tri thế giới mà Trần Hy Đồng – Cựu Thị trưởng Bắc Kinh vừa qua đời ở tuổi 82 [2] – người được cho là góp phần quan trọng trong cuộc đàn áp đẫm máu đấy, cuối cùng lên tiếng hối hận.
Khó có thể đem Thiên An Môn ra để nói đó là cuộc biểu tình đủ 3 yếu tố.
Những vấn đề đặt ra:
1. Những tên tuổi nào được nhớ ngay trong cuộc biểu tình này? Không có. Người ta chỉ nhớ đó là cuộc biểu tình tự phát, xuất phát từ sinh viên tận dụng đám tang của Hồ Diệu Bang. Đó cho thấy, nó không hề được chuẩn bị với một kế hoạch chỉn chu, nghiêm cẩn và dài hạn.
2. Nó cũng không có những nhóm người đứng đầu thuộc các lực lượng phối hợp nhịp nhàng, tin cậy tuyệt đối lẫn nhau. Bảo vệ luận điểm này, nhìn lại lịch sử Thiên An Môn, chúng ta thấy: “…Ngày 4 tháng 5, xấp xỉ 100.000 sinh viên và công nhân tuần hành ở Bắc Kinh yêu cầu cải cách tự do báo chí và một cuộc đối thoại chính thức giữa chính quyền và các đại biểu do sinh viên bầu ra. Chính phủ khước từ đối thoại, CHỈ ĐỒNG Ý ĐÀM PHÁN với các thành viên được chỉ định từ các tổ chức sinh viên…” (trích từ wikipedia). Đã không có được “sự chỉ định” nào mang chất đại diện đủ uy tín được đưa ra đàm phán với chính quyền. Điều này cho thấy, cuộc biểu tình Thiên An Môn không hề có một nhóm người ĐỨNG ĐẦU CÁC LỰC LƯỢNG chịu trách nhiệm thay mặt để đàm phán một khi chính quyền (tỏ ra) xuống thang. Đó là sai lầm của người Trung Hoa.
3. Hơn cả như thế, khi cuộc biểu tình lan rộng và có vẻ dần áp đảo chính quyền thì nảy sinh một cơ hội mang tính SỐNG CÒN và CƠ MAY QUÁ LỚN giành thắng lợi đã bị bỏ qua THẬT ĐÁNG TIẾC! Đó chính là:”…một vấn đề lớn là các cuộc phản kháng liên quan tới nhiều giới với nhiều mục tiêu khác nhau và vì thế chính phủ KHÔNG BIẾT PHẢI ĐÀM PHÁN VỚI AI VÀ NHỮNG YÊU CẦU CỦA NHỮNG NGƯỜI BIỂU TÌNH LÀ GÌ…”. (trích từ wikipedia). Nội dung này làm chúng ta hình tượng như “rắn không đầu”. Người Trung Hoa lại tiếp tục sai lầm, khi nhắc lại Thiên An Môn.
4. Khi cuộc biểu tình chuyển qua suy sụp và bị đe dọa đàn áp nghiêm trọng, người Trung Hoa lại vướng phải sai lầm khác: “…Ngay bên trong quảng trường, đã có một cuộc tranh luận giữa những người muốn rút lui hòa bình, gồm Hàn Đông Phương, và những người muốn tiếp tục ở lại, như Sài Linh…” (trích từ wikipedia). Không có tính đoàn kết, đồng thuận dứt khoát ngay từ đầu cùng với phương án ứng phó nhạy bén phù hợp khi cuộc biểu tình chuyển hướng đột ngột từ ngỡ như thành công sang thất bại.
5. Biến cố Thiên An Môn cũng cho thấy, người Trung Hoa không chuẩn bị ngay từ đầu một bản yêu sách với những tiêu điểm cụ thể, căn cơ để yêu cầu phía chính quyền thực thi trong sự giám sát của một lực lượng thứ ba độc lập như tính trung dung của một trọng tài uy tín.
6. Một yếu tố quan trọng nữa, đó chính là thời điểm lịch sử. 1989 so với hiện nay quá khác biệt trên mọi góc độ kinh tế – chính trị – văn hóa – đối ngoại – quốc phòng – hội nhập. Đặc biệt, khi nghĩ về truyền thông hiện đại ngày nay với internet – vừa là người yêu vừa là kẻ thù của giới cầm quyền độc tài toàn trị. Nhắc đến yếu tố này để thấy vai trò tối quan trọng của khoa học kỹ thuật đối với đấu tranh nhân quyền – dân chủ ngày nay. Điều mà biến cố Thiên An Môn không may mắn thụ hưởng thành quả của nhân loại dành cho nó.
Nhìn lại biến cố Thiên An Môn, chúng ta thấy, nó như thành ngữ “dò đá qua sông”, “được chăng hay chớ”, “vừa làm vừa sửa”, thiếu tính nhất quán xuyên suốt cuộc biểu tình. Đoàn người rất đông nhưng như một con rắn khổng lồ không có đầu. Từ yếu tố đó, cho thấy người Trung Hoa không chuẩn bị một kế hoạch dài hạn, chỉn chu, nghiêm cẩn với đầy đủ các phương án dự phòng cho những cuộc đàn áp sắt máu. Tệ hơn, khi giới cầm quyền nhìn thấy và nắm ngay những nhược điểm chết người như phân tích, để mạnh tay dùng cả xe tăng nghiến hàng ngàn con người dưới đó. Chính vì tập hợp số quá đông lại “chuyển động hỗn loạn” như “rắn không đầu” không có những người hay các tổ chức uy tín, có tiếng nói nặng cân, đã biến đám rất đông trở thành mồi ngon cho cuộc tàn sát hàng chục ngàn người mà số người chết đến nay không ai biết rõ.
Một nhược điểm lớn nữa của Thiên An Môn, đó là thời gian biểu tình kéo quá dài hơn mức cần thiết gây mất hứng khởi, chán ngán cùng với sự giằng co, mất phương hướng, lệch mục tiêu đã xảy ra lúc bấy giờ.
Nhìn lại cuộc thảm sát hàng loạt này, có thể nói thêm rằng: TUYÊN BỐ CHÍNH TRỊ rất quan trọng buộc phải cân nhắc kỹ và dứt khoát không được sai lầm, bởi những sai lầm đó trả giá bằng sinh mạng rất nhiều người vô tội. Những người tham gia trong biến cố tồi tệ đó đã chủ quan khi nhìn về số đông (có vẻ) gây áp đảo và làm chính quyền Bắc Kinh e sợ để điều đình theo yêu sách mơ hồ và nhạt nhòa.
Điểm mấu chốt cũng cần nhắc đến, khi liên hệ người Việt Nam với người Trung Hoa. Người Trung Hoa chịu “một cổ một tròng” – nhà cầm quyền bóp nghẹt tự do dân chủ, người Việt Nam ngoài cái tròng như thế, còn cái tròng “lệ thuộc ngoại bang” hiển hiện. Đó phải chăng là yếu tố vô cùng quan trọng mà người Việt Nam chúng ta luôn quật khởi trong cả ngàn năm qua? Vấn đề làm sao khai thác đúng, đủ tính chất quật khởi cho ngày nay mà không mang tiếng quá khích.
Tóm lại, cuộc biểu tình đẫm máu Thiên An Môn thất bại vì họ không có sách lược cẩn trọng và 2 yếu tố tối cần thiết [3] cùng với niềm tin mãnh liệt đặt trên đó.
***
Quay trở lại tên gọi “niềm tin”, khi Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng gọi đến nó kèm với cụm từ “chiến lược” trong mô tả của nhiều nhà bình luận như là phát biểu khôn ngoan, thật ra nó được đánh giá cao và được xem là thành công về “ngôn ngữ ngoại giao” trên trường quốc tế hơn là kêu gọi xây dựng “lòng tin chiến lược nhân dân” của ông Hạ Đình Nguyên [4].
Cùng với “lòng tin chiến lược” của Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, nhà báo Mặc Lâm đã gắn kết nó với việc vẫn thẳng tay đàn áp biểu tình qua cuộc phỏng vấn ông Jonathan Daniel London [5] cho thấy diễn văn của Thủ Tướng không có mối liên hệ đối nội nào như người ta nghĩ tới. Đó là khoảng cách giữa khái niệm “đối ngoại” và “đối nội”. Không nhất thiết hai khái niệm này lúc nào cũng phù hợp và hỗ tương nhau trong một vấn đề trọng đại cần giải quyết của quốc gia. “Lòng tin đối ngoại” và “Lòng tin đối nội” vì thế cũng không bảo đảm song hành cùng một mục tiêu mong muốn.
Đại biểu Quốc hội Hoàng Hữu Phước mới đây cho rằng “không nên nôn nóng” khi soạn “Luật Biểu Tình”. Không biết đó có phải lời nhắn nhủ người dân hay chính bản thân ông nghị đầy tai tiếng “nôn nóng” chuyển hướng và nhắm bộ luật này vào đích nào đó thay vì dân đen?! Dù sao chúng ta đều biết đại biểu Quốc hội là tiếng nói của dân, trong trường hợp này, thật khó để thấy “tiếng dân” thông qua “tiếng lòng” của Hoàng Hữu Phước.
Sau phát biểu được coi là thành công của Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng trong hội nghị Shangri – La vừa qua, một đoàn sĩ quan cấp cao thuộc Bộ Quốc phòng lên đến 22 người được chọn lọc để đưa sang Trung Quốc [6] học tập (nhần mạnh) CHÍNH TRỊ là tin đáng chú ý. Đặc biệt, theo VNExpress, đây là “đề án 165 của Ban Tổ chức Trung ương”. Việc điều động và thực hiện đào tạo này đã bắt đầu từ 2009, nghĩa là đã 5 năm qua. Điều khiến người đọc băn khoăn:
– Việc điều động nhân sự thuộc Bộ Quốc phòng sao lại do Ban Tổ chức Trung ương chủ động thực hiện?
– Luật nào cho phép Ban Tổ chức Trung ương lập “đề án 165”?
– Việc lập đề án và điều động nhân sự có được ông Phùng Quang Thanh biết tới và chấp thuận với tư cách người đứng đầu Bộ Quốc phòng và trên nữa là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng?
Xem ra, không phải Thủ tướng là quyền lực vô biên như nhiều người tưởng.
Đặt trong “ngữ cảnh” “lòng tin chiến lược” cho chuyến đi của 22 viên sĩ quan cao cấp này, Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng và Bộ trưởng Phùng Quang Thanh cần nghiên cứu và làm rõ nội dung “đề án 165” để giải đáp trước thế giới về “lòng tin chiến lược” đối với “người bạn vàng” Trung Quốc.
Một “Lòng tin cuối cùng” cũng nên nhắc tới, tỉnh Nam Định và thành phố Cần Thơ, hai địa phương đầu tiên đã thành lập “Ban Nội Chính tỉnh” trong khuôn khổ tất cả các địa phương trên toàn quốc đều phải lập theo chỉ thị của ĐCSVN. Điều muốn nói ở đây, “lòng tin” cho một cục diện chính trị ổn thỏa trong nội bộ ĐCSVN mang đến cho người dân nên đặt vào đâu? Và vào ai?
________________
[*] Ghi nhận của lịch sử giải thưởng uy danh này chỉ có:Theodore Roosevelt, tổng thống Mỹ (giải năm 1906) và Shimon Peres (giải năm 1994) là hành động ngược lại với tôn chỉ giải thưởng và nhiều người cũng biết Lê Đức Thọ một nhân vật “sắc máu” cũng từng đoạt giải này cùng với Henry Kissinger năm 1973 nhờ “Hiệp định Paris” được ký kết. Lý do Lê Đức Thọ từ chối có thể xuất phát một trong những nguyên nhân từ đây?
[1] Myanmar bỏ luật cấm người dân tụ tập (TT).
[2] Cựu thị trưởng Bắc Kinh qua đời? (Yahoo! Answer).
[3] Nguyễn Ngọc Già: GIẢI NOBEL HÒA BÌNH & BIỂU TÌNH (Ba Sàm).
[4] Hạ Đình Nguyên: Bài diễn văn vượt lên trên những điều đáng chê trách (Quê Choa).
[5] Về bài phát biểu của TT Nguyễn Tấn Dũng (RFA).
[6] 22 sĩ quan cấp cao quân đội tập huấn tại Trung Quốc (VNE).






Koon said
Còm trên ABS khi hiện lên khi không, hệ thống có bị gì không ABS?
BS: Từ bữa kia do bị đám OYTP bất mãn vô còm chọc phá nên phải ngăn chặn, ảnh hưởng tới một số phản hồi khác của bà con, bác ạ.
Koon said
Cám ơn ABS đã hồi âm. Vất vả nhỉ, làm việc tốt không phải dễ. Chúc ABS mạnh khoẻ
abcsukien said
*** Bạn @Hòa Bình says: “…Tóm lại phong trào dân chủ cần những nhà hoạt động thực tế hơn là những nhà lý luận salon”.
[1]. Như thế nào là một CHÍNH TRỊ GIA , nhà hoạt động dân chủ thực tế?
Theo Bách khoa toàn thư mở Wikipedia, Chính trị gia hay Nhà chính trị hay Chính khách là một người tham gia trong việc gây ảnh hưởng tới chính sách công và ra quyết định. Trong đó bao gồm những người giữ những vị trí ra quyết định trong chính phủ và những người tìm kiếm những vị trí đó, dù theo phương thức bầu cử, bổ nhiệm, đảo chính, gian lận bầu cử, quyền thừa kế hay các phương thức khác..
a). Chính trị gia là người có thực tài về kinh bang tế thế, có nguyện vọng và mục đích cao quý, chính đáng, muốn đem khả năng của mình ra để giúp đời, giúp nước. Họ chấp nhận hy sinh:
Đời CHÍNH TRỊ từ khi tôi đã hiểu
Dấn thân vô là phải chịu tù đày
Là gươm kề tận cổ súng kề tai
Là thân sống chỉ coi còn một nửa — (nhại Tố Hữu)
b). Tuyệt đại đa số các chính trị gia đều phải gia nhập đảng phái chính trị của mình. Họ sẽ được rèn luyện chu đáo hơn, sống trong kỷ luật cộng đồng văn minh hơn, được săm soi, gò bó từng lời ăn tiếng nói, cử chỉ hành động …mọi lúc mọi nơi và từng ngày một. Bản lĩnh chính trị, qua đó sẽ được nâng dần, nâng dần…
c). Cho đến khi được cầm quyền, bất kỳ một đảng phái cầm quyền [kể cả chính trị gia của họ] cũng đều có ba nhiệm vụ chính:
– Bảo vệ chủ quyền lãnh thổ quốc gia
– Gìn giử an ninh trật tự trong lãnh thổ quốc gia
– Bảo đảm, ở mức cao nhất có thể, rằng mỗi đơn vị xã hội là gia đình phải có được nơi chốn sinh sống và phương kế sinh nhai trong lãnh thổ quốc gia của mình.
Nếu là đảng cầm quyền, là một chính phủ đương quyền mà không thực thi được 3 nhiệm vụ chính yếu của mình thì …một cách đơn giản và dể hiểu:
– Người dân rời bỏ quốc gia đó: tỵ nạn chính trị, kinh tế
– Người dân đứng lên “lật đổ” chính phủ
– Một quốc gia khác xâm lăng và có thể thôn tính quốc gia đó
d). Sự cầm quyền của các Chính Trị Gia phải có thời hạn:
Lấy ví dụ, trong năm 2012, nếu dân Mỹ không hài lòng, qua quyền lực tối thượng của lá phiếu, người dân sẽ “mời” chính phủ Obama về vườn để chính phủ khác lên thay. Sự thay đổi, chuyển tiếp quyền lực diễn ra quyết liệt nhưng hoàn toàn trong trật tự, hòa bình và theo thông lệ.
—————————– [2]. Như thế nào là một CHÍNH TRỊ GIA, chính khách sa-lông? – nguyenducquyzen 2006
Theo em hiểu, chính khách sa lông là để chỉ đến những người thuộc về phe đối lập ‘cuội’ với những người cầm quyền csvn hiện nay. Họ đang ở trong nhà mát ăn bát vàng, hưởng thụ cuộc sống ấm êm và làm chính trị theo kiếu hô hào, kêu gọi, kích động… Họ xui khiến, khiến cho những người công nhân, nông dân, người lao động VN phải tham gia, dấn thân vào cuộc đấu tranh với chính quyền csvn hiện tại.
Điều đặc biệt nhất là trong những cuộc đàm đạo ở những bộ sa lông trong nhà -nhằm mục đích thay đổi chính quyền hiện tại- hoặc -thay đối chính sách của chính quyền hiện tại- họ đều đòi hỏi phải theo hướng có lợi cho mình !?.
Để đảm bảo vừa có thể làm chính trị theo kiểu đó -đưọc hưởng cuộc sống ấm êm- thì họ thường là sinh sống ở nước ngoài; còn nếu ở trong nước thì họ được thế lực ‘bàn tay lông lá’ nước ngoài bảo hộ.
Cá biệt, trong trưòng hợp không có thế lực nước ngoài bảo hộ thì họ sẽ thực hiện những việc hô hào, kêu gọi, kích động… trong phạm vi mà chính quyền hiện tại cho phép, đủ để họ không bị …vào tù !!.
Nói chung họ là những con người coi chính trị như là một trò giải trí!. Họ làm chính trị như là tạo thêm một vật trang sức cho bản thân mà thôi, chứ họ không dám tham gia vào việc đấu tranh thực sự!. Bởi vì vây cho nên thế lực của họ rất yếu, hầu như không đáng kể, không có khả năng uy hiếp đối với chính quyền csvn hiện tại, bản lĩnh chính trị của họ yếu kém, ngại khó, sợ khổ không dám chấp nhận hy sinh tù đày… Họ không dám dấn thân vào tranh đấu thật sự !!!.
Ấn tượng của ‘quí vị’ chính khách sa-lông đối với các nhà đương quyền của csvn thường là nếu không BĨU MÔI KHINH BỈ thì cũng … MĨM CƯỜI Ý NHỊ !.
— Có bài vè dành cho ‘chính khách sa-lông’ :
Mấy đứa nhi nhô các diễn đàn
Tưởng mình thánh tướng cứu giang san
Mai kia Đảng Cộng chia vài ghế
Mốt nọ “phe ta” được mấy bàn ?!
Mẹ đĩ đêm mơ “đàn sáu tấm”,
Bố cu ngày mộng “nhạc hai giàn”!
Ô hô ! , “cứu quốc” trên bàn phím
Mưa máu gió tanh cũng …ngút ngàn! — Theo: Vô danh thị
— Lại …cũng có bài họa vè dành cho ‘chính khách sa-lông’ :
Sang xuân đất Việt rộn cung đàn
Tràn ngập tin vui những đặc san.
Lôi thôi thành lập đôi ba đảng,
Loè loẹt xưng danh sáu bảy hàm.
Cả nhóm kê khai vài vị cốp
Một phường xưng tụng khối ông tham.
Giật gân báo chí ngồi thu lợi,
“Cứu quốc” đứng ngoài.. ngó Việt Nam! — Theo: Vô danh thị
——————————[3]. Như thế nào là một CHÍNH TRỊ GIA, chính khách rừng rú, thất học và man rợ? – Theo: In-tờ-net
a). Lãnh đạo gì mà hai lần liên tiếp đeo headphone ngược giữa một Hội Nghị Quốc Tế như thế này!. Lãnh đạo gì mà nói năng yếu ớt như kẻ mất hồn, không có khẩu khí; vừa nói vừa sợ Khựa; nhân bất học, bất tri lý …thì cái đất nước VN làm sao mà khá nổi !?!? http://wscdn.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2013/06/02/130602144534_nguyen_tan_dung_512x288_reuters.jpg
b). Do đó, ông Lãnh đạo đã bị chơi xỏ tại cuộc họp báo Building Strategic Trust – Nguyen Tan Dung Q&A:
Chữ “DUNG” trong tiếng Anh có nghĩa là phân bón, phân thú vật. Lẽ ra ban tổ chức phải viết “Nguyen” (họ, last name) cho cái bảng tên của ba Ếch, tương tự như cái “Chipman” của Dr John Chipman Director-General and Chief Executive of IIS, thế nhưng họ lại viết là “Dung”. Đủ biết thủ tướng của VN đã được đánh giá ra sao dưới con mắt của Quốc tế. Thật xấu hổ cho ĐCSVN nói chung, và cho cá nhân ba Ếch nói riêng.
– Xem ảnh: Ba Ếch bị chơi xỏ http://4.bp.blogspot.com/-fdBMI4avJN0/UbGKVdQqaEI/AAAAAAAAm-A/F0OdaQY17d4/s640/3d.jpg
– Xem bình luận: “…Trước thái độ hèn yếu đó, người ngoại quốc coi ti vi sẽ thấy cái tên viết đặt trước mặt ông Nguyễn Tấn Dũng rất thích hợp, khi hiểu theo nghĩa tiếng Anh. Thay vì viết họ “Nguyễn,” giống như họ ông Chipman ngồi kế bên, không hiểu sao ban tổ chức họp báo lại ghi tên cúng cơm của ông thủ tướng là DUNG. Mà trong tiếng Anh, một ngôn ngữ chính thức của Singapore, thì chữ đó có nghĩa là đồ phế thải, dùng để bón ruộng!” http://www.diendantheky.net/2013/06/ngo-nhan-dung-nguyen-tan-dung-ne-trung.html
Dân đọc báo said
Cám ơn bác Nguyễn Ngọc Già tiếp tục với những bài viết tâm huyết. Hai ý tưởng bác đưa ra mới lạ: Thứ nhất, không muốn giải Nobel dừng lại ở mức vinh danh một con người, mà muốn ngòai tác dụng này giải còn mang đến một hiệu quả, góp phần vào việc mang đến ích lợi dân chủ thực sự cho cộng đồng. Góp phần mang ích lợi cho cộng đồng chính ở tác dụng nâng cao năng lực, hy vọng cho cộng đồng trong việc đấu tranh dành lại quyền con người trước áp chế của chế độ độc tài, tàn bạo. Thứ hai, do đặc điểm tôn sùng cá nhân của dân Việt, nếu giải Nobel tôn vinh cùng lúc nhiều người thì số người dân được tác động sẽ tăng gấp nhiều lần lên, so với một người. Dựa vào hai ý tưởng ấy, bác định hướng: Nên tìm cách tác động đến quốc tế để VN có được giải Nobel cho nhiều người. Trân trọng và đồng cảm với sáng kiến xuất phát từ tâm can khát khao tự do, dân chủ cho dân tộc của bác.
Hoa mai said
Cần hạt nhân trước, nhưng là ai ?
kyquac said
Voi ban an danh cho 2 SV yeu nuoc chong TQxam luoc, voi su trang tron dan ap vui dap cuoc bieu tinh chong tqxam luoc, lai tiep tuc chung minh su gia tra lua bip co huu cua dcsvn noi vay ma khong phai vay: “niem tin chien luoc” ?! the day! MAT MO LUA BIP CA THE GIOI?
Xóa Điều Bốn Hiến pháp said
Trích “Ngô Bảo Châu sẽ không nổi tiếng trên thế giới nếu ông không biết nuôi hoài bão và miệt mài …”
Thế mà có câu: “Trí” mà không “thức” là Ngô Bảo Châu.
abcsukien said
*** Bạn @Xóa Điều Bốn Hiến pháp says: “Trí” mà không “thức” là Ngô Bảo Châu’ (!?!?)
*** Ông GS.Nguyễn Văn Bông (1929-1971, Viện trưởng Học viện Quốc gia Hành chánh thời Đệ nhị Cộng hòa, giáo sư, chính khách Việt Nam Cộng hòa)trong bài viết “Thái độ phi chính trị”, đã có nhận định:
”…Trường hợp của những người cầm bút, của văn sĩ, của các vị có danh tiếng.v.v… nghề nghiệp của họ đưa đến một ‘thái độ chính trị’, hoặc đôi khi có hậu quả chính trị mà họ không ý thức.
Những người cầm bút trong những quyển tiểu thuyết hay những quyển tùy bút, tiểu luận … khi họ tố cáo những tệ đoan trong xã hội, khi họ miêu tả chánh giới với những đặc điểm như loạn luân, lãng mạn, con buôn chánh trị… khi họ tố cáo những thối nát của chính quyền, thì dù muốn dù không , các hành vi, thái độ của họ đều có tính cách chánh trị, có hậu quả chánh trị, và đôi khi, nhận định của họ có ảnh hưởng sâu rộng trong xã hội cũng như trong cuộc sinh hoạt chánh trị.
Đã là người có học, lại có năng khiếu cầm bút thì không thể nào chỉ ghi nhận các sự kiện đang xảy ra mà không có đưa ra nhận xét, nhận định, suy nghĩ cá nhân…. Tất cả các nhận xét, nhận định này …đều được gọi là ‘thái độ chính trị’.
a). Nhận định của GS.Bông hoàn toàn đúng với trường hợp của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư trong tạp văn có nhan đề “Cũng đành bứt sợi dây câu”.
Ở cuối tạp văn này, chính nhà văn Nguyễn Ngọc Tư phải đành thú nhận: “…tôi đã định chỉ kể và kể, không để tình cảm của chính mình chen vào. Rốt cuộc, tôi đã không làm được”. Nhà văn Nguyễn Ngọc Tư chỉ biểu lộ một ‘thái độ chính trị’. — Xem: Nguyễn Ngọc Tư – Cũng đành bứt sợi dây câu http://www.viet-studies.info/NNTu/NNTu_CungDanhButSoiDayCau.htm
b). Nhận định của GS.Bông cũng đúng cho trường hợp của thiên tài toán học, GS Ngô Bảo Châu.
Ông GS. Ngô Bảo Châu -người được nhà nước csvn tổ chức nghênh đón tôn vinh, trọng thị ngay sau khi chiếm giải Toán Fields và mời dạy tại Hà nội– có so sánh ông Cù Huy Hà Vũ với các nhân vật huyền thoại như Kinh Kha xứ Vệ và Nestor của thành Troie.
GS.Châu cũng công kích sự hoảng sợ của các viên chức liên quan trong vụ án này: “…Có cố tình làm mất thể diện quốc gia, chắc cũng khó mà làm hơn mấy ông bà này”. (!!!)
Một số fan của ông tỏ ra tiếc khi ông nêu lời bình luận, số khác khen ông là kẻ sĩ trí, tâm, dũng toàn vẹn… khiến cho ông phải đóng blog Thích Học Toán của mình.
Thiên tài toán học, GS. Ngô Bảo Châu không hề, chưa và hiện không phải là một CHÍNH TRỊ GIA. Các bài viết trên blog của ông -đôi khi- chỉ là biểu hiện một ‘thái độ chính trị’.
— Xem: Ngô Bảo Châu – Về sự sợ hãi https://danluan.org/tin-tuc/20110406/ngo-bao-chau-ve-su-so-hai
c). Nhận định của GS.Bông cũng hoàn toàn đúng cho nhân vật chú Tư trong tạp văn có nhan đề: “Trời hỡi làm sao cho khỏi… Lọa???”.
Người Công Dân Chú Tư trong tạp văn này bừng bừng nỗi giận, Chú liền họp mặt gia đình thông báo từ nay cấm không xài đồ của nước Lọa nữa, không lý nó gìở trò bức hiếp chà đạp mình vậy mà mình cứ nhơn nhơn xài đồ Lọa, làm giàu cho nó. Chú Tư nói với sự quyết tâm ngút ngất: – Phải chống lại sự xâm lăng của Lọa ngay từ trong nhà mình!.
Người Công Dân Chú Tư không làm chính trị, không là một CHÍNH TRỊ GIA. Người Công Dân Chú Tư đã có, đã biểu lộ một ‘thái độ chính trị’
— Xem: Nguyễn Ngọc Tư – Trời hỡi làm sao cho khỏi… Lọa??? http://www.viet-studies.info/NNTu/NNTu_LamSaoKhoiLoa.htm
Cũng theo GS.Nguyễn Văn Bông : Thái độ chính trị có thể được hành xử bởi bất cứ cá nhân nào có một trình độ hiểu biết tối thiểu về các vấn đề bản thân, gia đình, cộng đồng, đất nước.
Những người cầm bút, các vị có danh tiếng, các sinh viên –và chủ lực- đại đa số những người công nhân, nông dân, người lao động VN… có ý thức biểu lộ thái độ chính trị là tài sản quý của dân tộc, của đất nước.
Thái độ chính trị, tự bản thân nó, mang tính LIÊN KẾT rất cao !. Nhà đương quyền sẽ lúng túng, bất lực, đốt thẻ đảng …khi con số những cá nhân có ‘thái độ chính trị bất mãn’ đã quá đông, đã lên đến mức không còn kiểm soát nổi !.
— Xem: “…Nhật báo hàng đầu của Mỹ New York Times hôm 6/6 cho đăng bài xã luận với tiêu đề “Vietnam’s Angry Feet” do giáo sư Tương Lai, một giáo sư ngành xã hội học từng làm cố vấn cho 2 thủ tướng Việt Nam từ năm 1991 đến năm 2006, viết. Xin giới thiệu đến độc giả bản tiếng Việt của bài viết do giáo sư cung cấp”. http://www.basam.info/
abcsukien said
– Xem: Bản tiếng Việt “Những Bàn Chân Nổi Giận” của GS Tương Lai trên tờ New York Times
“…Nhật báo hàng đầu của Mỹ New York Times hôm 6/6 cho đăng bài xã luận với tiêu đề “Vietnam’s Angry Feet” do giáo sư Tương Lai, một giáo sư ngành xã hội học từng làm cố vấn cho 2 thủ tướng Việt Nam từ năm 1991 đến năm 2006, viết.
Xin giới thiệu đến độc giả bản tiếng Việt của bài viết do giáo sư cung cấp” http://www.basam.info/2013/06/08/nhung-ban-chan-noi-gian/
tinh tan said
Nguyen ngoc Gia cho bai phat bieu cua Nguyen tan Dungt ai hoi nghi Sangrila thanh cong?? Thanh cong o cho nao vay Ngueyn ngoc Gia.. ra truoc dien dan quoc te, Ngueyntan Dung khong dam man dan to cao su ngang nguoc cua Trung COng,, cu noi bong gio quanh co vi hen ha.. Nhu thela thanh cong u? Nguyen ngoc Gia qua ngu xuan khi nhan dinh nhu vay
Tai sao toi gionay Hoa thuong Quang Do chua doat giai Nobel Hoa Binh?? Trong 20 nam qua nhung nguoi doat giai nay chua co ai xung dang ve thanh tich dau tranh cho dan chu va hoa binh nhu hoa thuong.. Cau tra loi la cac the luc chua muon dieu do,, Do la ly do tai sao trong qua khu thanh Gandhi cua An Do khong duoc phat giai nobel hoa binh vi cac the luc quoc te khong muon nhu the
BAn phat giai Nobel hoa binh khong phai la mot to chuc doc lap ma bi chi phoi boi cac the luc den toi quoc te,, Can phai hieu ro dieu do,,
Loi khuyen nguyen ngoc Gia la tha dung viet gi,. con hon viet bay viet ngu, Chang han nhu chuyen Nguyen ngoc gia cho Nguyen tan Dung thanh cong o hoi nghi Shangrila la mot nahn xet ngu xuan dan don..
ĐĂNG QUANG said
Trước hết,xin cảm ơn bài viết tâm huyết của bác.Nói vậy,vì mới đọc 1 lần,chưa có ý tứ gì để bình luận,góp ý.Chúc bác viết khỏe,viết ngày một tốt hơn,như những bài bác đã viết trên Dân luận.
Hòa Bình said
Nội dung kiểu cưỡi ngựa xem hoa, viết rộng viết nhiều viết lan man nhưng tóm lại thông điệp cụ thể của bài viết là gì thì lại không rõ. Đoạn mở đầu thì có vẻ lộ ra cái thông điệp nhưng đoạn sau thì lại không bổ trợ gì cho cái thông điệp đó
Tóm lại phong trào dân chủ cần những nhà hoạt động thực tế hơn là những nhà lý luận salon
Koon said
Thế ông muốn thực tế kiểu gì? đánh nhau hay nổ bom? Chỉ ra những vấn đề của đảng, cúa chính quyền một cách ôn hoà để các ông lắng nghe và thay đổi không là thực tế sao?