BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

1775. MỘT BÀI BÁO CÓ HẠI CHO ĐẢNG

Posted by adminbasam trên 19/05/2013

Đào Tiến Thi

Báo Hà Nội Mới online ngày thứ năm, 16-5-2013, có bài Không thể “khoác áo” dân chủ để kích động, gây rối của một tác giả lấy tên là Trí Dũng, đã tấn công trực tiếp vào nhóm Kiến ghị 72 và nhóm Công dân tự do. Trong bài này xin chỉ bàn về nhóm Kiến nghị 72.

1. Một cách viết non yếu

Không kể cách hành văn lòng thòng, tối nghĩa, ghép nhặt các khẩu hiệu thì bài báo đã phạm 3 lỗi đáng kể dưới đây:

1.1. Ngay trong phần đầu của bài, tác giả đã đưa ra một lô tội của các nhân sỹ, trí thức mà rồi bỏ lửng, không phân tích, không chứng minh. Đó là một lối làm văn cẩu thả, một lối phát ngôn vô trách nhiệm. Chúng tôi sẽ trở lại ở phần 3 của bài.

1.2. Lẽ ra chữ “dân chủ” của tên bài nói trên phải để trong “nháy nháy” (để chỉ dân chủ giả hiệu, dân chủ khoác áo) thì tác giả lại đặt chữ “khoác áo” trong dấu nháy cho nên người đọc thấy hai chữ “khoác áo” trở nên buồn cười:

– Hoặc là nó trở nên vô nghĩa (vì dùng sai dụng ý đích thực của người viết);

– Hoặc cứ theo đúng chức năng của dấu nháy trong trường hợp này thì phải hiểu từ ngữ theo một nghĩa khác (thông thường là nghĩa ngược lại). Ví dụ, chữ “phấn đấu” sau đây: “Đời sống nhân dân khá hơn xưa, cán bộ ta ăn ở cũng khá hơn xưa, đi công tác có xe đạp, có ô tô nữa. Nhưng có một số người không nhớ lúc hàn vi, lại để cho chủ nghĩa cá nhân nảy nở. Đã có xe rồi lại “phấn đấu” để có xe đẹp hơn, chiếm mất phần của người khác. Đã có nhà ở rồi, lại “phấn đấu” theo kiểu như thế để có nhà đẹp hơn” (Hồ Chí Minh[1]). Rõ ràng khi đặt trong dấu nháy, chữ “phấn đấu” đâu còn nghĩa là “phấn đấu” nữa, mà đã mang nghĩa “tham lam”, “vơ vét”.

1.3. Cũng trong phần đầu của bài, tác giả xác định đối tượng mình đả kích là “các thế lực thù địch”, tức là một thế lực vô hình, không tên tuổi, không hình dong, nhưng cuối bài lại chỉ đích danh là nhóm Kiến nghị 72 (72 nhân sỹ, trí thức khởi xướng và ký đợt 1 vào Kiến nghị sửa đổi Hiến pháp) và nhóm thảo ra Tuyên bố công dân tự do. Tác giả viết: “Từ những vấn đề nêu trên, chúng tôi cho rằng “Tuyên bố của công dân tự do” hay “nhóm kiến nghị 72” và những kẻ đang rêu rao dân chủ, nhân quyền thực chất là họ đang đánh tráo khái niệm dân chủ và ngụy tạo dân chủ”.

Xác định đối tượng một cách tiền hậu bất nhất như thế có phải vì non kém trong nghiệp viết lách? Có thể. Nhưng cũng có thể do một đầu óc đã mụ mẫm vì định kiến, cứ ai khác mình tức là “thế lực thù địch” cả. Ban đầu, tác giả hãy còn tỉnh, nghĩ thế nhưng biết tránh, không gọi tên cụ thể; về sau quên, nói toẹt ra. Khi đã nói toẹt ra thì sự lố bịch cũng hết đường che giấu. Bởi vì “thế lực thù địch” lúc này là những con người cụ thể, rất cụ thể bằng xương bằng thịt, đang sống hiền lành trong chế độ này, chưa bao giờ làm “địch” cả. Trong số 72 nhân sỹ, trí thức nói trên, nhiều người từng là quan chức nhà nước như TS. Nguyễn Đình Lộc, nguyên bộ trưởng Bộ Tư pháp; GS. Chu Hảo, nguyên Thứ trưởng Bộ Khoa học Công nghệ và Môi trường; Ông Vũ Đức Khiển, nguyên Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật Quốc hội; GS. Phạm Duy Hiển, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu Hạt nhân Đà Lạt, Ông Nguyễn Xuân Hoa, nguyên Giám đốc Sở Văn hóa Thừa Thiên Huế, Chủ tịch Hội Văn nghệ Thừa Thiên Huế,… Có người từng nổi tiếng trên lĩnh vực hoạt động của mình như GS. Tương Lai, nguyên Viện trưởng Viện Xã hội học; GS. Nguyễn Minh Thuyết, nguyên Phó Chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa, Giáo dục Thanh niên, Thiếu niên và Nhi đồng của Quốc hội. Có nhiều người là những nhà khoa học, nhà văn có uy tín trong giới và trong độc giả như GS. Nguyễn Huệ Chi, GS. Hoàng Tụy, GS. Trần Đình Sử, nhà văn Nguyên Ngọc, nhà thơ Việt Phương, nhà nghiên cứu Lại Nguyên Ân, nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo, nhà nghiên cứu Phạm Xuân Nguyên (hiện đang là chủ tịch Hội Nhà văn Hà Nội),… Trong số 72 nhân sỹ, trí thức còn có nhiều vị từng hoạt động trong phong trào sinh viên yêu nước trước 1975, từng bị tù đày trong chế độ cũ như các ông Cao Lập, Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Hiếu Đằng, Lê Công Giàu, Hồ ngọc Nhuận, Huỳnh Kim Báu,… Loại đứng “cuối bảng” như tôi – Đào Tiến Thi, như Nguyễn Xuân Diện,… thì cũng là những công chức lương thiện, vốn chỉ biết “côi cút làm ăn, toan lo nghèo khó”, chưa hề biết mặt mũi “thế lực thù địch” nó thế nào, dù cũng đã nhiều lần yêu cầu các anh an ninh chỉ ra cho vài tên “thù địch” để tránh nhưng chính họ cũng chịu.

Trong số 72 nhân sỹ, trí thức nói trên, cũng chưa có ai “tự cho mình là “nhà dân chủ, đấu tranh đòi nhân quyền” như ông Trí Dũng gán ghép. Lại càng chả có ai dại gì “đánh bóng tên tuổi” (nhiều người trước đó đã có tên tuổi rồi) bằng cách nói trái “lề Đảng” để bị treo lơ lửng cái án tù hoặc chí ít cũng bị quấy nhiễu, gây khó dễ đủ điều trong cuộc sống (cái này thì ai cũng từng bị). Trong cảnh bát nháo này, thiếu gì những cách đánh bóng tên tuổi an toàn nếu muốn, tội gì “đánh bóng” bằng cách nguy hiểm này.

2. Một người nhận thức mù mờ về dân chủ lại đi lên lớp về dân chủ

Tác giả đặt vấn đề: “Nói tới dân chủ, trước hết cần đề cập đến những khái niệm cơ bản nhất. Dân chủ là gì? Hầu hết các nghiên cứu đều cho rằng người Hy Lạp cổ là chủ nhân sáng tạo nền dân chủ và các thiết chế dân chủ”.

Như vậy, khái niệm dân chủ được ông Trí Dũng xác định là “nền dân chủ và các thiết chế dân chủ”, tức thể chế dân chủ, chính thể dân chủ. Thế nhưng sau đó ông lại viết: “Tựu trung, xét về bản chất, dân chủ là quyền tự do cá nhân, là sự tôn trọng từng cá nhân con người như một thành viên bình đẳng trong xã hội, được lắng nghe và được thể hiện quan điểm, là quyền được tham gia các hoạt động của đời sống chính trị, xã hội của đất nước, tham gia quản lý xã hội và xây dựng các quyết sách thông qua các cơ chế khác nhau trên cơ sở đồng thuận xã hội”.

Trước hết, tác giả lẫn lộn “chính thể dân chủ” với “tính dân chủ”, “sự dân chủ”. Chính thể dân chủ là cả một thiết chế nhà nước do nhân dân làm chủ (sẽ trình bày bên dưới), còn tính dân chủ, sự dân chủ chỉ ở trong phạm vi một vấn đề, một sự việc. Ví dụ nói: vấn đề này đã được bàn bạc một cách dân chủ.

Thứ hai, tác giả lẫn lộn giữa “chính thể dân chủ” và “quyền công dân”, “quyền con người”. Quyền công dân là những quyền được ghi trong hiến pháp của một nước; và như vậy, quyền công dân không nói lên được chính thể ấy có phải là chính thể dân chủ hay không. Chưa kể, quyền công dân nếu chỉ có trên giấy thì càng không thể coi dân nước đó đã có quyền công dân. Trong một chính thể dân chủ, cũng chưa chắc quyền con người được bảo đảm. Ví dụ trong một số chính thể dân chủ thời cổ đại, người nô lệ gần như chẳng có quyền gì, nhưng nó vẫn là chính thể dân chủ.  

Bây giờ xin nói qua về chính thể dân chủ. Montesquieu định nghĩa về ba loại chính thể như sau: “Chính thể dân chủ là chính thể mà dân chúng hay một bộ phận dân chúng có quyền lực tối cao. Chính thể quân chủ thì chỉ có một người cai trị, nhưng cai trị bằng luật pháp và được thiết lập hẳn hoi. Trong chính thể chuyên chế thì trái lại, chỉ có một người cai trị, mà không luật lệ gì hết, chỉ theo ý chí và sở thích của hắn ta mà thôi”[2].

Trong chính thể dân chủ, dân chúng nắm quyền lực tối cao. Thế nào là nắm quyền lực tối cao? Nói đơn giản như sau: Người dân bầu ra (bầu trực tiếp hoặc gián tiếp thông qua nghị viện) chính phủ của mình để chính phủ quản lý xã hội và bảo vệ quyền lợi chung của quốc gia. Nói cách khác, quyền lực của nhân dân được thực thi thông qua hình thức uỷ quyền, hay nói một cách dễ hiểu hơn là thuê mướn. Tôi – nhân dân góp tiền (thông qua việc đóng thuế) thuê anh – chính phủ, anh phải có trách nhiệm làm những việc tôi giao; nếu anh làm không ra gì tôi không thuê nữa, tức là tôi phế truất anh, và tôi thuê (bầu) anh khác.

Vì thế, Montesquieu viết: “Trong chính thể dân chủ, theo một cách nhìn nào đó, có thể coi dân chúng như vua (…) Dân là “vua”, bởi họ được thể hiện ý chí của mình bằng các cuộc đầu phiếu (…) Dân chúng có quyền lực tối cao phải tự mình làm lấy những điều có thể làm tốt được, còn những điều mà dân không thể làm tốt được thì phải giao cho các vị bộ trưởng thừa hành. Các vị bộ trưởng nếu không do dân cử thì không phải là của dân. Châm ngôn cơ bản của chính thể dân chủ là: dân bầu ra bộ trưởng, tức là bầu ra người quan chấp chính để cai trị mình”[3].

Không phải đến xã hội tư bản mới có chính thể dân chủ. Một số chính thể dân chủ đã từng tồn tại ở Atthen (Hy Lạp cổ đại) và Roma (La Mã cổ đại). Cho nên Montesquieu đã mô tả các thể chế dân chủ này trong Bàn về tinh thần pháp luật (1748), trước cả khi nền dân chủ Pháp được thiết lập. Tất nhiên, các nền dân chủ tư sản thời cận đại, và đặc biệt là thời nay, thì nó hoàn thiện hơn rất nhiều, nhưng vẫn không ra ngoài nguyên tắc trên.

Không biết tôi diễn giải như thế đã giúp ông Trí Dũng hiểu thế nào là thể chế dân chủ hay chưa? Vì xem ra ông giải thích dân chủ không những tù mù, rối rắm, thể hiện một nhận thức lơ mơ mà điều đặc biệt sai lầm hơn là ông hiểu dân chủ như một thứ bổng lộc của kẻ cầm quyền ban phát cho dân chúng, theo một cơ chế “xin – cho”, chứ không phải đó là phương thức của dân chúng uỷ quyền (thuê mướn). Ông viết: “Đảng, Nhà nước ta đã có nhiều quyết sách bảo đảm thực thi các giá trị dân chủ…”. Dân chủ sao lại có thể thực thi bằng “quyết sách” của nhà cầm quyền được? Dân chủ chỉ có thể thực thi bằng những điều quy định trong hiến pháp và được cụ thể hoá bằng các luật phù hợp với hiến pháp. Nhà cầm quyền nếu tự ý ra quyết sách thì bao giờ cũng để bảo vệ lợi ích của nhà cầm quyền. Nhưng trong thể chế dân chủ, nhà cầm quyền dù làm gì cũng phải thực thi theo hiến pháp và luật, tức là làm theo ý chí của nhân dân, chứ không phải ý chí của nhà cầm quyền. Nếu nhà cầm quyền không làm theo ý chí của nhân dân thì nhân dân lôi cổ họ xuống, thậm chí tống cổ họ vào tù (các quan toà chỉ thực thi theo luật, bất kể kẻ phạm tội mang chức gì). Những người từng sống nhiều năm ở các chế độ dân chủ đều phát biểu rằng nhà cầm quyền ở những nước này rất sợ nhân dân. Bởi vì nhân dân sẵn sàng phế truất họ thông qua lá phiếu bầu và thông qua công luận. Ngược lại, họ cũng sẽ được nhân dân kính yêu nếu làm tốt phận sự.

Khi hiểu dân chủ như tôi đã trình bày thì dù là dân chủ tư sản hay “dân chủ Hồ Chí Minh” (theo cách gọi của ông Trí Dũng) thì nguyên tắc đều như nhau. Nếu có những biến thể khác nhau thì chúng cũng không hề xung đột nhau đến mức thành ra đối lập giữa “dân chủ Hồ Chí Minh” (dân chủ XHCN) với dân chủ tư sản. Cho nên, nếu chính thể hiện thời của ta là chính thể dân chủ thì ta luôn luôn có nhu cầu tham khảo các chính thể dân chủ khác để bổ sung cho chính thể dân chủ của mình ngày càng dân chủ hơn, chứ không bao giờ đi phỉ báng các chính thể dân chủ khác như ông Trí Dũng cũng như nhiều đồng nghiệp của ông đã và đang làm. Sinh thời, Cụ Hồ cũng không bao giờ làm những việc như thế.

3. Một thái độ vu cáo, phỉ báng các nhân sỹ, trí thức

Ngay phần đầu, ông Trí Dũng viết (được đưa lên thành sapô, in đậm): “Thời gian gần đây, lợi dụng dân chủ trong việc lấy ý kiến của toàn dân vào Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992, nhiều nhóm người tự xưng danh những nhà hoạt động dân chủ, nhân quyền đã đưa ra những luận điệu phản động, xuyên tạc sự thật, đòi đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập; thiết lập chế độ tam quyền phân lập, phi chính trị hóa lực lượng vũ trang, xóa bỏ chế độ sở hữu toàn dân về đất đai…”

Đó là một lô “tội lỗi” của nhóm Kiến nghị 72 nhưng không hề được tác giả phân tích, không hề được tác giả chứng minh qua nội dung bản Kiến nghị hay cách đưa Kiến nghị xem nó “phản động” ở chỗ nào. Ông không biết cách viết một bài văn nghị luận (đã học từ cấp 2) hay do không thể tìm được cứ liệu nào để sáng tỏ các luận điểm này? Nếu bài trước do “sơ xuất” thì đề nghị ông viết tiếp một hay nhiều bài để chứng minh được các vấn đề sau đây:

 Nhóm Kiến nghị 72 đã “lợi dụng dân chủ” như thế nào?

 Nhóm Kiến nghị 72 đã “đưa ra những luận điệu phản động, xuyên tạc sự thật” như thế nào?

–  Đa nguyên chính trị, đa đảng, tam quyền phân lập xấu xa, có hại ở chỗ nào?

–  Phi chính trị hóa lực lượng vũ trang (ông Trí Dũng dẫn ý không đúng; đúng ra là trung lập hoá lực lượng vũ trang, tức lực lượng vũ trang chỉ trung thành với Tổ quốc và nhân dân chứ không phải trung thành với bất kỳ tổ chức nào) thì có hại ở chỗ nào?

 Xóa bỏ chế độ “sở hữu toàn dân” về đất đai thì có hại như thế nào? Ông giải thích thế nào nạn tham nhũng đất đai (còn gọi là cướp đất) vô phương cứu chữa hiện nay? Có phải đó chính là do chế độ “sở hữu toàn dân” gây ra?

Sau khi quy chụp vô căn cứ nhóm kiến nghị 72 như trên, ông Trí Dũng còn kết tội hậu quả do “những nhà dân chủ” (những nhân sỹ, trí thức khởi xướng Kiến nghị 72) gây ra, coi họ là những người gây “bất ổn xã hội” và theo ông, từ bất ổn xã hội sẽ “gây ra những hệ lụy đau đớn thế nào với một quốc gia, một dân tộc”. Cái kiểu hù doạ lố bịch đó không những không doạ được ai mà còn gây mối bất hoà giữa Đảng và trí thức, giữa công luận “lề Đảng” (hệ thống báo chí chính thống) và công luận “lề dân” (mạng truyền thông xã hội).

Chưa bàn nội dung đúng sai ở đây mà trước hết bản Kiến nghị 72 là một bản kiến nghị đầy thiện chí, nó chỉ có mong muốn Đảng và Nhà nước nhận thức đúng những căn bệnh hiện nay, dũng cảm đổi mới đất nước và đổi mới chính mình, đưa dân tộc Việt Nam và cả Đảng Cộng sản Việt Nam thoát khỏi cơn khủng hoảng, đổ vỡ để tiến kịp thời đại. Bản Kiến nghị được 15 vị trí thức (nhiều vị đồng thời là cựu quan chức) có uy tín đem đến địa điểm tiếp nhận ý kiến đóng góp của nhân dân tại 37 Hùng Vương, Hà Nội và trao tận tay cho ông Lê Minh Thông, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật của Quốc hội, Phó Ban biên tập Dự thảo Hiến pháp sửa đổi, theo đúng tinh thần của nghị quyết về sửa đổi Hiến pháp của Quốc hội. Cho đến nay, bản Kiến nghị đã được 14.558 người ký tên ủng hộ, có lẽ đó là một con số ký kiến nghị lớn nhất trong các kiến nghị ở Việt Nam từ trước đến nay. Ngoài 72 nhân sỹ trí thức ký đợt 1, còn hàng trăm trí thức có tên tuổi khác, trong đó có nhiều trí thức Việt kiều. Nếu phỉ báng 14.558 người nói trên thì thực là coi trời bằng vung. Nói cụ thể là nó tạo ra sự đối lập giữa Đảng với trí thức, giữa Đảng, Nhà nước với nhân dân, giữa Đảng, Nhà nước với kiều bào. Và như vậy nó chống lại khối đại đoàn kết dân tộc, trong khi Chủ tịch Hồ Chí Minh từng căn dặn: “Phải đoàn kết tốt các đảng phái, các đoàn thể, các nhân sỹ trong mặt trận Tổ quốc Việt Nam, thực hiện hợp tác lâu dài, giúp đỡ lẫn nhau, cùng nhau tiến bộ”[4].

Ngược với những “tiên đoán” của ông Trí Dũng, cho rằng các ý kiến về dân chủ trong Kiến nghị 72 sẽ gây “bất ổn xã hội”, những người có hiểu biết, kể cả những người có lương tri trong bộ máy Đảng và Nhà nước đều thấy rằng nguy cơ bất ổn, nguy cơ sụp đổ chế độ, nguy cơ mất nước không phải do dân chủ, mà là do sự đóng kín dân chủ, do sự cự tuyệt dân chủ của “một bộ phận không nhỏ” (theo cách nói của ông Tổng bí thư Đảng) thoái hoá, biến chất. Họ lo sợ bị mất những quyền lợi bất chính của riêng mình mà cố kìm hãm dân chủ. Nếu nhân dân có bị “kích động”, có “gây rối” thì chính là do chính sách bóp nghẹt dân chủ, dân sinh, chính sách đàn áp những người muốn bảo vệ độc lập, chủ quyền của dân tộc trước các hành động xâm lược của Trung Cộng mà thôi.

Để kết thúc bài này, cũng xin thưa với ông Trí Dũng và những người đồng quan điểm với ông, rằng nhóm Kiến nghị 72 chẳng thể nào làm được cái việc “kích động”, “gây rối”. Bởi trong tay họ không một tấc sắt, không một lực lượng, không có cả một tổ chức. Đến phương tiện ngôn luận, họ cũng chỉ có các blog cá nhân và mạng facebook (cũng luôn luôn bị bao vây, ngăn chặn). Thật là châu chấu đá xe so với cả một nhà nước có một rừng quân đội và cảnh sát, có một rừng diễn đàn với 700 tờ báo và đài phát thanh, truyền hình.

Cũng cần phải nói thêm: báo Hà Nội Mới đã làm một việc không đẹp thuộc văn hoá – đạo đức của nghề báo: đăng bài phê phán mà lại không đăng bài bị phê phán. Tức là không đăng bản Kiến nghị 72Tuyên bố công dân tự do. Tất nhiên có tiền lệ các báo trong hệ thống báo chí nhà nước thường như vậy, nhưng đó là một tiền lệ xấu. Ở một số trường hợp khác họ có thể có lý do, rằng tôi không chỉ đích danh ai mà chỉ nói “thế lực thù địch” chung chung. Nhưng ở một bài báo đã chỉ đích danh đối tượng mà họ kết tội như bài báo của ông Trí Dũng thì lẽ ra báo Hà Nội Mới phải đăng kèm toàn văn Kiến  nghị 72Tuyên bố công dân tự do mới phải.


[1] Hồ Chí Minh tuyển tập, tập 2, NXB Sự thật, 1980, tr.491, bài Ý kiến về việc làm và xuất bản loại sách người tốt, việc tốt, 1958.

[2] Bàn về tinh thần pháp luật, NXB Lý luận chính trị, 2006, trang 46.

[3] Sđd, trang 47, 48.

[4] Sđd, trang 278, bài Đoàn kết, đoàn kết, đại đoàn kết, thành công, thành công, đại thành công, 1962

60 bình luận tới “1775. MỘT BÀI BÁO CÓ HẠI CHO ĐẢNG”

  1. ND VIET NAM said

    THOI KY VIET GIAN ,TAY CHAN CUA DANG GIAN DANG MANH LEN AY MA.

  2. […] lòng Dân? “PHẠM TỘI GÌ ĐÂY? TA THỬ HỎI: TỘI TRUNG VỚI NƯỚC, VỚI DÂN À?” MỘT BÀI BÁO CÓ HẠI CHO ĐẢNG   Tin thứ Ba, 21-5-2013   + LỜI KÊU GỌI trả tự do cho Nguyễn Phương Uyên và […]

  3. lan anh said

    đọc bài viết kh[…]

  4. đông hải said

    bới lông tìm […]

  5. Lặng Im said

    Lại là bọn rận […]

  6. phạm xuân said

    hại cái gì thế nhỉ[…]

  7. lâm vũ said

    tôi cũng đọc bài[…]

  8. đất nước said

    tôi thì không hi[…]

  9. Dien Hong said

    “MỘT BÀI BÁO CÓ HẠI CHO ĐẢNG”

    Vâng, anh ĐTThi vẫn còn giữ thẻ đảng CS nên thấy và chỉ ra bài báo này nó có hại cho đảng của anh, đặng cứu đảng. Nhưng tui thì lại cho rằng, phàm là cái gì có hại cho đảng tất là có lợi cho dân cho nước. Một bài, chứ mười bài hoặc nhiều hơn như thế nữa thì cái đảng ta càng chóng tiêu, cứu mà làm gì. Vậy, còn mong gì hơn nữa mà không vỗ tay hoan hô nhiệt liệt. He, he !…

  10. Hoa Cải said

    Lịch sử đảng CSVN là một lịch sử biến Đúng, Tốt, Thiện thành Sai, Xấu, Ác!

  11. […] lòng Dân? “PHẠM TỘI GÌ ĐÂY? TA THỬ HỎI: TỘI TRUNG VỚI NƯỚC, VỚI DÂN À?” MỘT BÀI BÁO CÓ HẠI CHO ĐẢNG   Tin thứ Hai, 20-5-2013   DANH SÁCH NGƯỜI KÝ KIẾN NGHỊ SỬA ĐỔI HIẾN PHÁP 1992 […]

  12. Chí Phèo said

    Dối trả quanh co không còn chỗ nấp, Cộng sản đếu cảng lóa toét đã hết thời mị dân. Yêu cầu báo nhân dân đăng những kiến nghị sửa dối hiến pháp 2013, và kiến nghị sửa đối hến pháp của Hội đồng Giám Mục việt Nam cho toàn dân ‘phê phán’, để biết ai là kẻ dấu mặt, ai là lợi dụng dân chủ? Báo nhân dân ăn cơm của dân có dám nói cho dân sự thật không?

  13. “Dân chủ là để cho dân mở mồm ra nói. Dân chủ là đừng bịt miệng dân”. – Hồ Chí Minh nói câu này đấy thằng "trí dũng"ngu như lợn ạ said

    “Đối lập với báo chí tự do là báo chí bị kiểm duyệt. Báo chí bị kiểm duyệt là “con quái vật được văn minh hóa, cái quái thai được tắm nước hoa“. Karl Marx
    “Mãi tới bây giờ chưa có một người Việt Nam nào được phép xuất bản một tờ báo nào cả. Tôi gọi báo là một tờ báo về chính trị, về kinh tế hay văn học như ta thấy ở Châu Âu và các nước Châu Á khác chứ không phải một tờ báo do chính quyền thành lập…” – Nguyễn Ái Quốc
    “Dân chủ là để cho dân mở mồm ra nói. Dân chủ là đừng bịt miệng dân”. – Hồ Chí Minh
    Còn chú ba cướp thì sao:
    ”Kiên quyết không để tư nhân hóa báo chí dưới mọi hình thức và không để bất cứ tổ chức hoặc cá nhân nào lợi dụng, chi phối báo chí để phục vụ lợi ích riêng, gây tổn hại lợi ích đất nước“. – Nguyễn Tấn Dũng
    Đúng ra, “nhân quyền” trong xã hội VN hôm nay, nếu có, chính là lời tuyên bố cũng của ông Hưởng (trong phút nói thật và nói toạc) dịp hè năm ngoái, khi dư luận xôn xao về vụ Thủ tướng CS kí quyết định cấm đoán các trung tâm nghiên cứu độc lập phản biện công khai về các vấn đề chính sách (do đó mà Viện IDS đã phản đối bằng cách tuyên bố tự giải thể): “Nước ta Đảng lãnh đạo, không có phản biện gì cả, phản biện là phản động! Các anh muốn phản biện hả ? Nhà tù còn nhiều chỗ lắm, mà cũng chẳng cần bắt bớ tù đày làm gì! Thời buổi này, tai nạn giao thông là chuyện cơm bữa, mà cũng chẳng cần tông xe làm gì! Buổi sáng các vị đi uống cà phê, về tới nhà cứng đơ, không làm gì được nữa. Các nước người ta đều biết kĩ thuật này, chúng tôi cũng chẳng thua đâu”. “Nhân quyền” đó cũng chính là cán bộ cao cấp hiếp dâm trẻ vị thành niên, gây lỗ lã đến 80.000 tỷ, nhưng không bị truy tố mà chỉ bị đình chỉ chức vụ. Đó cũng chính là các “ông trời con” mặc sức cướp đất của nông dân, thị dân khắp cả nước mà vẫn vững chắc trên ghế ngồi. Đó cũng chính là công an có thể giết dân lành ở Hà Nội, Thanh Hóa, Bắc Giang, Đà Nẵng… hay áp dụng vô số kỹ xảo tra tấn (như lời Lm Nguyễn Văn Lý tố cáo) mà vẫn bình chân như vại….

  14. Ẩn danh said

    Trí Dũng ơi ! Tội nghiệp, khổ cho Dũng quá. Không biết ai đã trả phí cho Dũng viết bài này ?

  15. […] lòng Dân? “PHẠM TỘI GÌ ĐÂY? TA THỬ HỎI: TỘI TRUNG VỚI NƯỚC, VỚI DÂN À?” MỘT BÀI BÁO CÓ HẠI CHO ĐẢNG TRUNG QUỐC: NHỮNG TRANH CHẤP VỀ ĐƯỜNG BIÊN GIỚI PHẢN ÁNH LỊCH SỬ KHỐC […]

  16. Nguyễn Xuân Đồng said

    Xin sửa lại: Chấp gì luận điệu của mấy thằng cộng sản đương “giãy chết” cho nó mệt!

    • Bùi Thành Ca said

      Nó chết nhưng nó kéo theo cả dân tộc chết thì phải quan tâm chứ bác. Chúng ta phải quan tâm để nó tự chết nhưng dân tộc vẫn là người.

  17. Nguyễn Xuân Đồng said

    Chấp gì luận điệu của bọn cộng sản “dãy chết” cho nó mệt.

  18. Vô Thường said

    Trí Dũng, một con rối của Tàu cộng, nói làm chó gì cho mệt.

  19. Yêu said

    GIÀ QUÁ HÓA NON
    Tôi rất thông cảm vói bác Đào Tiến Thi, một ngưòi trong nhóm Kiến nghị 72, một nguời tự xếp hạng “cuối bảng” và là nhũng công chức lương thiện “côi cút làm ăn, toan lo nghèo khó”.

    Tôi cũng tin là bác Thi có THIỆN CHÍ, có tinh thần XÂY DỰNG ĐẢNG khi bác trần tình như sau:
    “Chưa bàn nội dung đúng sai ở đây mà trước hết bản Kiến nghị 72 là một bản kiến nghị đầy thiện chí, nó chỉ có mong muốn Đảng và Nhà nước nhận thức đúng những căn bệnh hiện nay, dũng cảm đổi mới đất nước và đổi mới chính mình, đưa dân tộc Việt Nam và cả Đảng Cộng sản Việt Nam thoát khỏi cơn khủng hoảng, đổ vỡ để tiến kịp thời đại”.

    Tôi cũng tin bác Thi đang lo toan cho Đảng vì bài báo “tai hại” của tác giả Trí Dũng và vì quá lo mà bác viết ra cả một bài dài.

    Bác Thi ơi. Già quá hóa non. Thương nhau như thế bằng 10 hại nhau. Giá các bác cứ ngủ khoẻ đừng kiến nghị 72, 75 gì cả thì đâu đến nỗi ngày nay có hơn một vạn chữ ký, chưa kể hàng loạt trí thức trong và ngoài nuớc khác cũng quan tâm và lo lắng ký theo.

    Bác viết bài phân tích, vạch rõ cái “non yếu, mù mờ, vu cáo, phỉ báng” của Trí Dũng càng hiến cho cái hại do Trí Dũng gây ra cho Đảng càng sáng tỏ. Ô hay, người ta dại người ta viết bài chống “phản động” không ra gì, thúi hơn … sao bác không lơ đi mà lại khui ra cho thối hoắc?

    Chao ơi, nếu bọn “côi cút làm ăn, toan lo nghèo khó” chỉ biết ngậm miệng giữ thân thì hay biết mấy.

    Bài học mà gia đình chị Lê Thanh Nga sinh viên năm thứ nhất, trường Cao đẳng Sư phạm Hải Dương, (19 tuổi, HKTT tại tổ 21, Cụm 3, Xuân La, Tây Hồ, Hà Nội), bị 20 tên côn đồ truy sát mà xóm giềng không dám can ngăn hoặc báo công an hôm 12/5/2013 (xem bài Ghẹo gái không thành, quay ra truy sát cả nhà đối phương) cho ta biết: thời này MỞ MIỆNG ra có từ CÚT là họa sát thân cả nhà.

    • Ghét said

      Đọc còm của Yêu, tôi không thấy có sự trao đổi một cách thiện chí mà lại có giọng điệu đe doạ là thế nào?

      • Yêu said

        DỌA?
        Ai dọa ai đâu nào. Sao Ghét không đọc các bài sau để biết cô Nga chỉ mỏ miệng nói một từ CÚT là gây họa sát thân. Ngay cả cảnh sát hình sự phuờng cũng chẳng can ngăn bọn côn đồ.

        * Côn đồ truy sát nữ sinh: Dân lý giải chuyện đứng nhìn – Báo Đất Việt- Cập nhật lúc 15:18, 20/05/2013- http://baodatviet.vn/phap-luat/201305/Con-do-truy-sat-nu-sinh-dan-ly-giai-chuyen-dung-nhin-2347368/
        * Côn đồ lộng hành,gái nhà lành bỗng dưng nhập viện…- http://baodatviet.vn/phap-luat/201305/Con-do-long-hanhgai-nha-lanh-bong-dung-nhap-vien-2347246/

        Thời này bị côn đồ đánh, giết mà muốn được công an can ngăn thì phải làm thế nào chứ, nói hoặc viết thế nào chứ. Như bác Tổng đã dạy “Mình có thế nào thì nguòi ta mói thế nào chứ”.

        Ai dọa ai đâu nào.

        • Cầu Vồng said

          Đừng tưởng côn đồ của nhà nước là ghê nhé, dân cũng biết lập ra lực lượng đi đánh mìn, bỏ thuốc độc và đào mồ mả cán bộ đấy Yêu à. Có điều là dân chưa làm điều đó thôi chứ không phải là không thể, không biết. Nhà nước đi trước một bước dùng côn đồ , OK dân sẽ trả lời phong phú hơn, thông minh hơn và cũng …triệt để hơn cho mà xem.
          Chỉ buồn là lúc đó đất nước này cũng giống như Xyria bây giờ.

  20. Anh Đào Tiến Thi rất sâu sắc. Tôi đánh giá cao những người như anh trong công cuộc đổi mới nền chính trị của đất nước.

    • Hoàng Đức said

      Rất hay, ĐTT đã vả vào miệng bọn dốt nát, vô sỉ chỉ quen thói dọa dẫm và lý sự cùn. Cảm ơn anh đã nói hộ nhiều người những ý nghĩ lo lắng chân thành về hiện tình đất nước. Tôi tin rằng, anh và các trí thức chân chính sẽ không bao giờ đơn độc. Báo “lề dân” không có cơ hội để đối thoại với báo “lề đảng” bởi báo “lề đảng” luôn chọn phương pháp đối thoại “độc diễn”, nhưng không sao “nói phải củ cải cũng phải nghe”. Chúc anh khỏe có nhiều bài viết hay.

  21. Nguyễn Hữu Quý said

    Tính ra phong trào cộng sản và người cộng sản đã có ở Việt Nam đến nay là 83 năm (1930-2013), nhưng tiếc thay, người cộng sản nói chung và ở Việt Nam ta nói riêng không thể lớn lên được.

    Vì không thể lớn lên được, không biết xây dựng một Nhà nước, một xã hội phù hợp với quy luật phát triển…, cho nên các nước cộng sản ở Đông Âu đã sụp đổ. Phong trào cộng sản Quốc tế đang trên đường suy vong.

    Chẳng cần đọc bài của tác giả Trí Dũng trên báo HNM, qua bài viết này của tác giả Đào Tiến Thi, ta có thể đoán, rằng trình độ của tác giả Trí Dũng là rất non kém, ngay cả ông Tổng biên tập tờ báo này cũng vậy; cho đăng một bài báo với những lỗi sơ đẳng như giả Đào Tiến Thi đã chỉ ra, thì rõ ràng, ông Tổng biên tập tờ HNM quá dốt. Viết bài để phản bác đối với những người trí thức hàng đầu đất nước mà non kém như vậy, chứng tỏ bào HNM chả có ai sáng giá cả.

    Những ngày đầu, khi mới thành lập, Đảng CSVN đã có khẩu hiệu: “Trí phú địa hào, đào tận gốc, trốc tận rễ”; Mao (Trạch Đông), người một thời là lãnh tụ của không chỉ của đảng viên Đảng CSTQ và còn là của cả đảng viên Đảng CSVN, đã tuyên bố, rằng: “Trí thức là cục phân”; xem ra đến nay, qua bài viết của Trí Dũng, những người cộng sản Việt Nam (?!) vẫn đang giữ quan điểm: “Trí thức là cục phân” chăng?

    Qua những bài viết của giả Đào Tiến Thi, cho thấy, anh là người có kiến thức rất rộng và sâu sắc. Hy vọng mọi người sẽ đọc được nhiều bài viết của anh.

    • “SINH RA TRONG NGHÈO KHỔ NGU MUỘI , TỒN TẠI NHỜ DỐI TRÁ- ÁP ĐẶT VÀ BẠO LỰC, CHẾT ĐI KHI SỰ THẬT BỊ PHƠI BÀY”- đó chính là bản chất của các đảng cs hiện nay said

      Biết mình chẳng ra cứt gì, dân muốn ỉa vào mặt đảng- nên đảng giở trò mèo ra thôi, điều này thì đứa trẻ con lên ba tuổi là nó đã biết cách làm rõ trắng đen, chẳng cần phải bàn bạc gì nhiều về phải trái.
      Chỉ cần yêu cầu liên hiệp quốc cử quan sát viên đến theo dõi và giám sát trưng cầu ý dân ở VN, cùng cho phép các phóng viên nước ngoài đến theo dõi và đưa tin;
      Cách làm cụ thể minh bạch khách quan phải là:
      • trước đó nửa năm, tất cả mọi hệ thống 700 tờ báo của đảng và cả của dân tự do, tất cả blog trên mạng đều đưa tin và đăng công khai (không ngăn cản nhau)dự thảo hiến pháp của đảng, và kiến nghị dự thảo hiến pháp 72 , cùng với tuyên bố công dân tự do, các bản kiến nghị của công giáo vn, các thư ngỏ của các nhân sỹ trí thức gửi đảng, …
      • Tiến hành công khai lấy ý kiến dân bỏ phiếu kín, nghiêm cấm hù dọa người dân trước trong và sau bỏ phiếu.
      • Dưới sự giám sát quốc tế , người dân bằng việc trả lời các câu hỏi trắc nghiệm:
      1-Công dân chọn bản dự thảo hiến pháp nào sau đây:
      A-hiến pháp do đảng soạn thảo
      B-hiến pháp do 72 trí thức soạn và kiến nghị (đã có hơn 1,4 vạn tên người công khai đăng ký ủng hộ).
      2-Công dân ủng hộ hay phản đối với tuyên bố “công dân tự do” của Nguyễn đắc Kiên (8.600 người đã công khai ký tên)
      3- Công dân ủng hộ hay phản đối với kiến nghị của công giáo VN về sửa đổi hiến pháp 1992 (với hơn 3 vạn người đã công khai ký tên)
      Sau đó, công khai kiểm phiếu dưới sự giám sát quốc tế là biết thực hư liền.
      Nếu đàng hoàng , minh bạch, tự tin là dân ủng hộ mình , tin mình và để chứng tỏ mình nghiêm túc thì đảng và nhà nước hãy làm đi, sao cứ phải sợ lẽ phải, cứ phải làm trò úp mở lừa bịp làm gì-quá hèn, quá đểu. Càng loanh quanh không dám trưng cầu dân ý thì càng lộ cái mặt ngoan cố phản động lừa bịp của mình ra.
      Đảng không dám nhìn vào sự thật là đảng hèn, đảng đểu, đảng mất dạy, lưu manh và phản động.
      Vì thế, việc tồn tại sự lãnh đạo của đảng là hoàn toàn bất chính. Hiến pháp chỉ nhằm củng cố độc tài thì dân không cần cái thứ “hiếp pháp” đó, đem mà chùi đít không đáng.
      Ai đó đã có nhận xét rất chính xác rằng : cs là cái thứ chủ nghĩa mà nó : “SINH RA TRONG NGHÈO KHỔ NGU MUỘI , TỒN TẠI NHỜ DỐI TRÁ- ÁP ĐẶT VÀ BẠO LỰC, CHẾT ĐI KHI SỰ THẬT BỊ PHƠI BÀY”- đó mới chính là bản chất của các đảng cs hiện nay- điều này lý giải tại sao suốt quá trình tồn tại, hệ thống tuyên truyền (độc quyền riêng đảng) luôn che giấu bưng bít sự thật, những gì thuộc về bản chất yếu kém dối trá, đồng thời ngăn cấm (thậm chí đàn áp )tự do ngôn luận báo chí, biểu tình hội họp -kể cả ngăn cấm người dân truy cập và nói lên tiếng nói tự do trên mạng internet…

  22. […] Đào Tiến Thi: MỘT BÀI BÁO CÓ HẠI CHO ĐẢNG (Ba […]

  23. LY said

    Trong bài viết của Trí Dũng trước đây tôi đã nói thằng nầy trình độ học vấn chưa hết bậc tiểu học (lớp tư) mà đòi viết báo, đọc bài viết của nó tôi thấy nhờn nhợn bởi giọng điệu cọng sản nên không thể đọc hết bài. Mà những thằng viết báo cọng sản dù trình độ tiến sĩ (dỏm) cũng chỉ có khả năng viết như thằng Trí Dũng nầy mà thôi – chỉ là múa rìu qua mắt thợ – viết cho có để mà kiếm cơm.

  24. hatrung said

    Đúng rồi,gì thì gì,người nói đi phải có người nói lại!đừng áp đặt chân lý!

  25. Cầu Vồng said

    Báo HN mới là cơ quan ngôn luận của Thành Ủy HN do ông PQN là Bí thư thành ủy. Ông này đã ” hội đủ các đk” theo lời của TBT Trọng Lú để kế nhiệm vị trí này nhiệm kỳ tới. Do vậy bài báo bút danh Trí Dũng với quan điểm giống của ông Trọng ở Vĩnh Phúc gần đây là món quà của ông PQN nhằm tâng bốc ông Trọng mà thôi.

    Đã tưởng ông Trọng Lú là ngu xuẩn ăn nói linh tinh hóa ra vì lợi trước mắt và vì tính cơ hội mà ông Nghị cũng ngu theo . Chết cả nút là phải.

  26. Bùi Thành Ca said

    Tôi nghĩ chúng ta nên bỏ cụm từ “dân chủ tư sản” vì hiện nay nó không còn tồn tại nữa. Tôi học triết học Mác – Lê thì được dạy rằng nhà nước tư bản do các nhà tư sản lập lên để phục vụ các mục đích bóc lột của giai cấp tư sản, đối lập với giai cấp vô sản – công nhân. Như vậy “dân chủ tư sản” là dân chủ của nhà nước tư bản (do các nhà tư sản lập lên) và đối lập với dân chủ vô sản = dân chủ xã hội chủ nghĩa do giai cấp công nhân lãnh đạo (hoặc liên minh những người nghèo mạt rệp công nông lãnh đạo). Điều đó có thể đúng trong giai đoạn tư bản hoang dã (hay tư bản man di). Còn với tư bản văn minh hiện nay thì hoàn toàn khác, nhà nước tư bản văn minh được lập lên do nhân dân (thông qua bầu cử tự do), không phải do các nhà tư sản lập lên. Tức là khái niệm “dân chủ tư sản” không còn có giá trị nữa.

    “Dân chủ tư sản” chỉ tồn tại ở thế kỷ trước nhưng được người ta mang ra so sánh với dân chủ XHCN nhằm tô vẽ những ưu việt của chế độ XHCN thực chất đã là sự lạc hậu (phản động) rồi.

    • Xuan Nguyen said

      Tôi rất đồng tình với comment của bạn! Rất tiết là giới chóp bu cộng sản đã ăn xương máu của nhân dân quá nhiều rồi nên họ phải quyết tâm bảo vệ thôi! Tổng Trọng, Chủ Sang, Chủ Hùng, Thủ Dũng sẽ bị muôn đời nguyền rủa. Con cháu của các Ông sau này sẽ phải lãnh hậu quả do cha, ông chúng gây ra!

  27. h.anh said

    Bài viết trên đúng là cái vả vào mặt kẻ tên Trí Dũng và báo Hà Nội Mới. Bài báo của Trí Dũng đầy những ngôn từ đại ngôn, sáo rỗng, giọng điệu của công an chuyên chụp mũ mà chẳng cần biết đúng sai. Một chế độ mà những giọng điệu sáo rỗng, lối mòn ra rả trên tất cả hệ thống truyền thông nhà nước thì đủ thấy sự khủng bố thông tin, mị dân dối lừa nó như thế nào. THUA THẢM HẠI ÔNG NHÀ NƯỚC VIỆT NAM ạ.

  28. người HN said

    Tôi mong những ai viết bài ca tụng đảng và miệt thị trí thức nên : viết đúng chính tả (spelling), chính xác về từ, có lập luận đầy đủ, có dẫn chứng cụ thể và cần phải biết chính xác những nhân vật mình muốn bôi nhọ là ai chứ nếu không thì bị óc- dơ đấy. Ví dụ như bố ông TD này chính là học trò của một vị trong danh sách 72 mà cho đến bây giờ ông ta chưa biết. Ông TD cứ đi tìm hiểu mà xem. TD có biết thân phụ ông CH là ai không, đó là người đã có thời kỳ luôn bên cạnh Bác Hồ, nguyên là GĐ sở LP, giống như Bộ CA bây giờ, mà rất nhiều đồng chí lãnh đạo kỳ cựu Bộ CA đã nghỉ hưu từng là học trò của cụ. Nếu không hội tụ những yếu tố như tôi nói ở trên thì chính các bài viết của các vị lai phản các vị, như gây ông đập lưng ông vậy, giống như bài viết của ông TD vậy. Tôi muốn ví đối với ông TD giống như thằng bé con chửi ông tổ mình là: mày là thằng trí thức mất dạy, nhân danh dân chủ để dạy cho những học trò những điều bẩn thỉu…trong số những học trò đó có bố của mình. Sót xa thay. Buồn thay.

  29. Trai Suc Vat said

    Đọc bài của Trí Dũng làm tôi phải đi đọc lại cuốn Trại Súc Vật một lần nữa

  30. Dang Nguyen said

    Khi đọc bài báo của ông trí dũng tôi nghĩ đó là bài báo dọn đường dư luận, bên cạnh đó họ sẽ tìm các đánh tỉa xé lẻ để đe doạn những người đã kí kiến nghị. Nhưng qua bài phản biện lại báo HNM này tôi thấy thật là vinh dự khi mình được kí tên và bản kiến nghị 72. Thật là cảm phục các vị nhân sỹ đã hết mình vì nhân dân.

    • Dân said

      Tôi cũng như bác, tự hào dù việc lam của mình chưa là gì so với một số bạn trẻ như Uyên, Kha …

  31. VỀ SỰ VU CÁO “NHỮNG Ý KIẾN TRÁI CHIỀU said

    NẾU Ý KIẾN CỦA AI TRÊN DIỄN ĐÀN ĐƯỢC NHIỀU NGƯỜI ỦNG HỘ, HAY PHẢN BÁC THÌ CHỈ CẦN XEM DƯỚI TÍT CỦA MÌNH MỘT THỜI GIAN CÓ BAO NHIÊU NGƯỜI ỦNG HỘ (NGÓN CÁI CHỈ LÊN) HAY PHẢN ĐỐI (NGÓN CÁI CHỈ XUỐNG) LÀ BIẾT NGAY – ĐỪNG NGOAN CỐ LỲ LỢM CÃI CÙN MÀ TRỞ LÊN LỐ BỊCH VÀ VÔ ÍCH .
    VỀ SỰ VU CÁO “NHỮNG Ý KIẾN TRÁI CHIỀU DO CÁC “THÀNH PHẦN TIÊU CỰC BẤT MÃN”,“NHẬN TIỀN CỦA CÁC THẾ LỰC THÙ ĐỊCH CHỐNG PHÁ…” XIN THƯA VỚI CÁC CẬU NHƯ SAU:
    Các cậu “Dư luận viên của đảng” có biết “AI SOẠN THẢO RA BẢN KIẾN NGHỊ 7 ĐIỂM-HIẾN PHÁP 72” chưa?
    Xin được “thưa” với Cậu và bộ máy tuyên truyền lừa bịp và lưu manh của đảng và nhà nước như thế này: đó là:
    Rất nhiều người, có thể nói là đại diện cho trí tuệ, cho tiếng nói chính nghĩa của người dân VN hiện nay: Từ những vị nổi tiếng một thời cho đến hiện nay(mà chỉ nghe đến tên là đa phần người dân cỡ tuổi từ 55 trở lên đã thấy cảm tình rồi !). Đó là ai?: là những người mà tên tuổi họ gắn với những công trình khoa học, kỹ thuật nổi tiếng như GSTS Nguyễn Quang A, GS Chu Hảo, GS Phạm Duy Hiển , GSTS Hoàng Xuân Phú, GSTS Nguyễn Minh Thuyết, GS Hoàng Tụy, GSTS Hồ Ngọc Đại(con rể TBT Lê Duẩn), GSTương lai ,PGS TS Trần thị Băng Thanh, TS Nguyễn Văn Khải, Nhà văn Nguyên Ngọc (tác giả của “đất nước đứng lên”, bác sỹ Huỳnh Tấn Mẫm (chủ tịch tổng hội SV Sài gòn trước 1975), LS Lê Hiếu Đằng, LS Tr ần Quốc Thuận (nguyên CNUBPL quốc hội -anh hùng LLVT-chồng bà Võ Thị Thắng), bộ trưởng tư pháp Nguyễn Đình Lộc … Đến những vị tướng nổi tiếng cầm quân chiến đấu như Trung tướng Lê Hữu Đức(nguyên cục trưởng cục tác chiến trong chiến tranh chống Mỹ), thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh(phong h àm 1958,nguyên đaị sứ VN tại TQ), thiếu tướng Nguyễn Hữu Anh (Em ruột trung tướng Đồng Sỹ Nguyên-nguyên phó GĐ Học viện HC, nguyên cục trưởng cục ĐNQS, tham gia chỉ huy chiến đấu tại quảng trị 1972, Thiếu tướng Huỳnh Đắc Hương (nguyên thứ trưởng bộ TBXH),GSTSBS đại tá Nguyễn Thị Ngọc Toản (phu nhân trung tướng Cao Văn Khánh-phó t ổng TMT) … có nhưững người mà gia đình họ là gia đình cách mạng “gộc “ nhiều đời , là gia đình có nhiều liệt sỹ , nhiều người là thương binh, anh hùng , nhiều người là đảng viên nhiều năm. Đó là những người, là lớp người cs lão thành , góp công “khai quốc công thần” có người vào đảng từ khi tổng bí thư, thủ tướng còn chưa sinh ra, nhiều người vào sinh ra tử trong suốt cả mấy cuộc chiến tranh, nhiều người công trạng đầy mình(kể cả tổng bí thư, thủ tướng cũng không sánh nổi với họ), cả đời họ phấn đấu không mệt mỏi vì độc lập dân tộc, vì sự công bằng xã hội, vì hạnh phúc ấm no cho toàn dân, cho sự phát triển và trường tồn của tổ quốc, họ không đòi hỏi quyền lợi cá nhân,( kể cả khi đa đảng thì riêng cá nhân họ cũng không được gì hơn). Mục đích của họ không tranh đấu vì địa vị, đặc quyền đặc lợi cho cá nhân, không có gì là “bất mãn cá nhân” (như bộ máy tuyên truyền của đảng và nhà nước ra sức bôi nhọ) , hơn nữa họ đã quá già, nên không còn nghĩ gì cho riêng mình, mà chỉ đau đáu lo cho vận mệnh đất nước, tương lai dân tộc. Tiếng nói của họ chưa thấy gì cho riêng mình, cho phe nhóm nào, mà luôn chỉ là tâm tư, là nguyện vọng của người dân, người dân nghe họ nói, muốn họ nói hộ lòng mình, vì thế người dân ủng hộ họ, theo họ. Và vì thế , họ là đại diện chân chính cho người dân hiện nay mạnh dạn “dám” nói lên sự thật , nói lên tiếng nói thay cho người dân vì phần lớn người dân và kể cả đa số cán bộ đảng viên đều “sợ”bị kẻ cầm quyền trả thù, sợ liên lụy khó dễ- nên không dám nói -hoặc chỉ nói những gì kẻ cầm quyền muốn, chứ không dám nói điều mình muốn-trò hề lấy ý kiến trong sự hăm dọa hiện nay đang diễn ra “thuận ý đảng”-“nghịch lòng dân” là như vậy .
    Vốn đã mất uy tín hoàn toàn đối với người dân, lại bị tiếng nói phản biện của những người nổi tiếng được dân tín nhiệm, lo sợ trước phong trào đòi tự do dân chủ sẽ tước bỏ quyền độc tài lãnh đạo phi pháp, kẻ cầm quyền tìm mọi kế để quy tội cho những người đó hòng dập tắt phong trào đòi tự do dân chủ của người dân.
    Vì vậy mà bộ máy tuyên truyền bôi nhọ, chụp mũ họ là “bất mãn”, “tự diễn biến”, “mắc mưu, nhận tiền của thế lực thù địch?”, chống lại nhân dân … (?)là điều người dân không có gì lạ, có điều họ không dám nói ra mà thôi.
    Đó là rất nhiếu (hàng trăm con người nổi tiếng, mấy trăm vị có học hàm, học vị giáo sư, tiến sỹ. Mấy trăm người là những nhân sỹ trí thức, cán bộ khoa học kỹ thuật hàng đầu VN, mấy ngàn người là thạc sỹ, luật sư, kỹ sư, cử nhân…) là lực lượng cán bộ chuyên môn, khoa học kỹ thuật đông đảo họ là những người đang góp phần tích cực trong sự nghiệp xây dựng phát triển của đất nước hiện nay cũng như trong tương lai. Họ đang cùng hàng vạn người dân,sẽ là hàng triệu người dân-nếu được phổ biến rộng rãi, có sự so sánh với cái “HIẾP PHÁP 1992”phản động lưu manh của đảng một cách công khai – minh bạch-khách quan và nếu không bị ngăn cản đe dọa- chắc chắn hầu hết người dân sẽ chọn và ký vào và ủng hộ kiến nghị 72 ấy-vì đó là sự lựa chọn tốt nhất cho tương lai của con cháu và đất nước ngàn đời sau.
    Vì vậy, hãy bình tĩnh phân tích suy xét và kết tội, bởi vì:
    CHỐNG LẠI MỘT ĐẢNG CẦM QUYỀN CHƯA CHẮC ĐÃ LÀ TỘI(MÀ CÓ THỂ LÀ CÔNG)-NẾU ĐẢNG ẤY LÀ ĐẢNG PHẢN ĐỘNG, ĐI NGƯỢC LẠI LỢI ÍCH CỦA NHÂN DÂN.
    NHƯNG CHỐNG LẠI NHÂN DÂN THÌ BẤT KỲ CÁ NHÂN NÀO, TỔ CHỨC NÀO CŨNG ĐỀU LÀ NHỮNG KẺ “PHẢN ĐỘNG”, “THẾ LỰC THÙ ĐỊCH” CỦA NHÂN DÂN CẢ.
    Các cậu “Dư luận viên của đảng” đừng mù quáng và ngu ngốc ăn nói hồ đồ giống nguyễn phú trọng ở Vĩnh phúc như vậy-việc quy kết tùy tiện đối với người dân đòi tự do dân chủ nói ra sự thật chỉ càng tỏ rõ sự ngoan cố phản động chống lại nhân dân mà thôi . Các cậu “Dư luận viên của đảng” nên biết rằng: 15 nhân sỹ trí thức, các nhà khoa học nổi tiếng hàng đầu của VN, đại diện cho nhóm “kiến nghị 72” đã đến ủy ban soạn thảo và sửa đổi HP ở 37 Hùng Vương để trao tận tay kiến nghị chứ không phải lén lút gì – đây là việc làm vì dân vì nước, vì tự do dân chủ, là thực hiện quyền hiến định được ghi trong hiến ph áp của tất cả các nước, Cậu ngu ạ. Cậu đã đọc kiến nghị đó chưa, Cậu đã so sánh với cái hiến pháp của đảng chưa mà đã vội nói xằng, muốn biết họ có đàng hoàng không thì hãy xem Video dưới đây:
    http://anhbasam04.wordpress.com/hien-phap/1-trao-kien-nghi-du-thao-sua-doi-hien-phap/

    • SE said

      “NHỮNG Ý KIẾN TRÁI CHIỀU DO CÁC “THÀNH PHẦN TIÊU CỰC BẤT MÃN”,“NHẬN TIỀN CỦA CÁC THẾ LỰC THÙ ĐỊCH CHỐNG PHÁ…: bài học vỡ lòng khi làm dư luận viên mà bác. Cũng là thuốc độc nhồi sọ người ta từ khi đảng lên nắm quyền. Có gì lạ với mấy chú này đâu

  32. […] Anhbasam […]

  33. […] Đào Tiến Thi: MỘT BÀI BÁO CÓ HẠI CHO ĐẢNG (Ba […]

  34. Tại sao kẻ cầm quyền Sợ internet và người dân lại cần mạng internet ? said

    Tại sao kẻ cầm quyền Sợ internet và người dân lại cần mạng internet ?
    Dưới chế độ độc tài chuyên chế cs hiện nay, vì không được tự do tư tưởng, không được tự do ngôn luận ngoài xã hội, nên người dân muốn biết sự thật , muốn tìm sự thật , xem sự thật , muốn nói tra sự thật , muốn nghe sự thật , muốn nhìn thấy sự thật- thì không còn cách nào khác an toàn hơn là phải vào mạng internet để tìm và trao đổi thông tin.
    ở mạng, vì khó biết danh tính, địa điểm người ta ở đâu, không thấy mặt người ta, nên người ta được tự do nói ra sự thật, nói ra cái tâm, cái lòng của mình (dù có “nghịch nhĩ”, trái với “đường lối chính sách của đảng và nhà nước?” -nhưng người ta vẫn an toàn khi tiếp nhận và trao đổi thông tin, mà vẫn có thể tránh được sự kiểm soát của kẻ cầm quyền , mà không sợ bị kẻ cầm quyền đe nẹt, theo dõi, đàn áp bắt bớ, gây khó dễ….
    Vì chủ nghĩa cs là thứ “sinh ra trong nghèo khổ ngu muội, tồn tại nhờ dối trá và áp đặt, chết đi khi sự thật bị phơi bày”
    Nên, kẻ cầm quyền độc tài chuyên chính (đặc biệt là đảng cs) thì rất sợ internet và ngược lại , người dân lại rất cần mạng internet cho quyền được nói-nghe-xem sự thật của mình.
    Cũng vì vậy mà Liên hiệp quốc đã công nhận: quyền được tự do tiếp nhận và phổ biến thông tin trên mạng internet là một trong những quyền cơ bản của con người.

    • an Hoang said

      Thằng này […]

    • Spring said

      Năm năm liền bị xếp vào danh sách kẻ thù của Internet đâu phải ngẫu nhiên. Các chú dlv, lý luận viên đầu đất đâu có hiểu lý do, cứ nghe thấy số lượng thuê bao nhiều, được vào Internet là lấy lý do để phản bác nhưng phải thông cảm. đầu đất chỉ được có thế

  35. thường dân said

    vừa ngu vừa hèn mà lấy tên trí dũng, nực cười thật đấy.

  36. […] Trả lời […]

  37. DANNCHUR said

    chỉ những kẻ ĐỘC TÀI mới sợ DÂN CHỦ.

  38. […] ← MỘT BÀI BÁO CÓ HẠI CHO ĐẢNG Quốc hiệu nào hội tụ lòng Dân? → […]

  39. […] MỘT BÀI BÁO CÓ HẠI CHO ĐẢNG […]

  40. Quyềnh said

    Cái thằng Trí Dũng là […]

  41. 1) Các nước hiện đại đều hiến định quyền tự do báo chí và tự do ngôn luận, không có kiểm duyệt. Nhưng đố báo nào dám đưa nhân thân người ta lên báo phỉ báng hay vu khống dù đó là tên tội phạm. Ở Đức, nếu xảy ra điều đó, nạn nhân sẽ viện lên toà ra án quyết cấm khẩn cấp không cần xét xử, với chế tài: nếu lặp lại, chiểu theo điều §§ 935 ff., 91 Luật ZPO, phạt tiền 250.000 Euro hoặc phạt tù tới 6 tháng. Lý do: Hiến pháp hiến định nhân phẩm là quyền bất khả xâm phạm.
    2) Bài viết trên còn vi phạm các chuẩn mực luật pháp quốc tế: Phỉ báng, đả kích khái niệm đa nguyên chính trị, đa đảng, tam quyền phân lập, phi chính trị hóa lực lượng vũ trang, sở hữu tư nhân đất đai, vốn là nền tảng hiến pháp, chính thể của các quốc gia hiện đại mà Việt Nam đang có quan hệ ngoại giao. Việt Nam không du nhập đó là quyền Việt Nam, nhưng không được phép đả kích phỉ báng nó. Chủ nghĩa Hồi giáo liên quan tới khủng bố, nhưng chẳng quốc gia nào dám phỉ báng đạo hồi cả. Trong khi các nước hiện đại đang là đích phấn đấu của Việt Nam không lý do gì phỉ báng, đả kích, phủ nhận họ !
    3) Nếu bài của Trí Dũng được dịch ra tiếng Anh chuyển cho các đại sứ quán và quốc hội các nước hiện đại, các tổ chức nhân quyền, thì thái độ của họ đối với Việt Nam không biết sẽ tới đâu ?

  42. Danden said

    Kính chúc ông Đào Tiến Thi thật nhiều sức khỏe.
    Ông đã bỏ công nhiều để lật mặt hành động bỉ ổi của báo HNM.

  43. Nhị Mai said

    Đài TH Hà nội và báo Hà nội mới là thứ chuyên đưa tin sai sự thật, gắp lửa bỏ tay người, hãy tắt TV và không xem loại báo này. Trí Dũng là tên bút nô, đọc bài của ông ta thấy rõ sự dốt nát không thể tưởng tượng được.

  44. […] http://anhbasam04.wordpress.com/2013/05/19/mot-bai-bao-co-hai-cho-dang/ […]

  45. NẮNG HẠ said

    Không phải chỉ một bài báo có hại cho đảng đâu bác ,tất cả bọn truyền thông truyền hình chúng nó là bần cố nông ngu như súc vật ,biết gì ?trình độ giỏi lắm hết tiểu học ,vài ba năm ,đa số lên rừng ,không bị vượn đồng hoá là may lắm rồi ,chúng gian manh láu cá vặt ,rồi nhăn răng cười .việt cộng mà ,tam vô .giải tán chúng đi thôi .không khí sẻ bơt ô nhiểm ,đường phố bớt bị chận đường trấn lột ,thôn quê không bị đập đầu cắt cổ ban đêm ,bớt nhục nhả ở những phi trường ,nhất là phi trường quốc tế VIỆT NAM chúng như dòi lúc nhúc trong đống phân khũng khiếp lắm ,đủ mọi cách trấn lột .hảy tạo ra phong trào tẩy chay về VIỆT NAM cho chúng nghỉ dài hạn ,

  46. Khách said

    Các chế độ độc tài ả rập không đểu giả bằng các chế độ độc tài toàn trị “khoác áo” cộng sản ở Trung Quốc, Việt Nam:
    – Chúng “khoác áo” côn đồ đề đàn áp nhân dân !
    (Nhằm tránh sự phỉ nhổ của thế giới, của ngưiời dân)

  47. […] Like Đang tải … By ttxviahebs in Điểm tin on 19/05/2013. ← TRUNG QUỐC: NHỮNG TRANH CHẤP VỀ ĐƯỜNG BIÊN GIỚI PHẢN ÁNH LỊCH SỬ KHỐC LIỆT MỘT BÀI BÁO CÓ HẠI CHO ĐẢNG → […]

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d người thích bài này: