BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

1628. Sửa đổi Hiến pháp: Mấy điều nghĩ ngợi

Posted by adminbasam on 20/02/2013

Bản kiến nghị bẩy điểm, tập trung một số vấn đề quan trọng, với nhiều đề xuất cụ thể do 72 người đề xướng, đến nay đã có trên bốn ngàn người ký tên hưởng ứng, sau khi trao tận tay Ban soạn thảo, cũng không nhận được phản hồi tích cực hơn … Hiện nay ý kiến xây dựng Hiến pháp không nhiều, đó là điều đáng buồn, vì vậy càng cần trân trọng người góp ý kiến.”

Cùng viết Hiến pháp

Sửa đổi Hiến pháp: Mấy điều nghĩ ngợi

Ngày 20 – 2 – 2013

Bùi Đức Lại *

1- Chắc không có nhiều nước như Việt Nam, chỉ trong gần 70 năm, tính riêng trong không gian tồn tại của một nhà nước liên tục, khởi đầu từ Việt Nam Dân chủ Cộng hoà đến nay, đã có 4 bản Hiến pháp chính thức và hai lần bổ sung sửa đổi.

Hiến pháp- luật mẹ không ổn định là việc có hại. Có những nguyên nhân lịch sử khách quan, nhưng cũng có những nguyên nhân chủ quan, trong đó có nguyên nhân quan trọng nhất là những nguyên lý được lấy làm nền tảng để xây dựng Hiến pháp, nhất là từ Hiến pháp 1959 trở lại đây, bên cạnh một số  nội dung đúng đắn, cũng có nhiều  điều không phù hợp; hiến pháp vừa thiếu một số nội dung rất cơ bản,  lại vừa thừa nhiều vấn đề chi tiết, chỉ mang tính thời sự, ngắn hạn. Một ví dụ điển hình của tình trạng nói trên là Hiến pháp 1980.

Một bản hiến pháp không đủ chuẩn mực sẽ không thể đi vào cuộc sống với ý nghĩa tích cực, trước sau cũng làm nẩy sinh yêu cầu sửa đổi. Nếu việc sửa đổi vẫn thực hiện theo tư duy và cách làm cũ thì cái vòng luẩn quẩn sẽ lặp lại. Trong thời đại ngày nay, mọi việc lãng phí thời gian, để lỡ thời đều có tác hại dây chuyền, gây tổn thất khôn lường.

Sửa Hiến pháp lần này phải cố tránh lặp lại tình hình đó. Việc  sửa đổi phải xuất phát từ một tầm nhìn sâu rộng về đất nước và thời đại, khắc phục được những bất cập của Hiến pháp hiện hành, đáp ứng đòi hỏi khách quan của sự phát triển đất nước. “Liều lượng” sửa đổi không thể định sẵn theo ý chí hoặc mong muốn chủ quan; nội dung sủa đổi cũng không thể máy móc sao chép, phỏng theo hiến pháp nước khác. Khi đưa ra Hiến pháp 1980 chúng ta đã phạm sai lầm về tư duy và cách làm như vậy. Đó là điều cần được tiếp tục cảnh báo trong  sửa Hiến pháp lần này.

Hiến pháp hiện hành là Hiến pháp 1992, được sửa đổi, bổ sung một số Điều năm 2001. Dù có tới 24 Điều được sửa đổi và một số  điểm bị bãi bỏ, nhưng xét thực chất, phần lớn sửa đổi năm 2001 không  thực sự cơ bản. Bộ khung tinh thần và hình hài cơ bản của Hiến pháp 1992 vẫn được bảo tồn, tức là vẫn mang đậm dấu ấn nhận thức và tư duy của ban lãnh đạo trước thời điểm 1992. Từ đó đến nay, thực tiễn vận động mạnh mẽ đã tạo ra nhiều biến động về mọi mặt trong nước và trên thế giới. Tuy rằng thực tế đó đã phần nào thay đổi tư duy của ban lãnh đạo và xã hội, nhưng nhìn  tổng thể, thì tư duy vẫn lạc hâu khá xa so với thực tiễn đất nước và thế giới. Sự lạc hậu đó thể hiện trong cả tư duy lý luận, trong một số chủ trương và quyết định quan trọng, nhưng rõ nhất là trong việc chuyển hoá những luận điểm mới đã được/phải thừa nhận sang tổ chức và vận hành mô hình thực hiện. Chính vì thế mà dù Hiến pháp 1992 bổ sung, sửa đổi,  khác với trước đã đề cập các vấn đề  như “nhà nước pháp quyền”, “nhân dân là chủ thể quyền lực, tất cả quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân”, “Đảng lãnh đạo hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật”…, nhưng đời sống chính trị thực tế của đất nước vẫn không khác trước bao nhiêu và con đường thực hiện các nguyên lý đó vẫn còn rất gian nan. Điều này chứng tỏ rằng việc ghi vào Hiến pháp điều này hoặc điều khác là rất cần, nhưng cái quan trọng hơn là cách tiếp cận tổng quát và triệt để về chính trị, là không cho phép tồn tại tình trang các nguyên lý nằm tê liệt trên văn bản, là theo đuổi đến cùng việc thực hiện các điều khoản của Hiến pháp trong cuộc sống. Trách nhiệm đó trước hết thuộc ban lãnh đạo.

Chịu ảnh hưởng của tư duy cũ và bị ám ảnh về nguy cơ “mất ổn định” nên trong việc sửa Hiến pháp lần này có vẻ khuynh hướng bảo thủ vẫn chiếm ưu thế. Biểu hiện của nó là chỉ muốn sửa Hiến pháp một cách “nhẹ nhàng”, né tránh động chạm đến những vấn đề cơ bản. Với cách làm như vậy, khó có thể thoát khỏi lặp lại khuyết điểm  cũ.

Muốn sửa Hiến pháp một cách căn cơ và nghiêm túc thì điều cần thiết có tính tiền đề là phải  đổi mới tư duy chính trị, trước hết và  tập trung là tư duy chính trị của ban lãnh đạo. Chỉ khi nào lực lượng lãnh đạo chính trị nhận thức đầy đủ, sẵn sàng và đủ bản lĩnh thực hiện   những thay đổi cần thiết có tính cách mạng, thì mới khởi động được xung lực và sáng kiến xây dựng Hiến pháp của toàn xã hội. Làm được như vậy, nhất định sẽ có một bản Hiến pháp Việt Nam đúng với yêu cầu và tầm vóc lịch sử của đất nước hôm nay và mai sau.

2- Cuộc vận động góp ý kiến sửa đổi và bổ sung Hiến pháp đến nay đã được gần hai tháng, nhiều công việc đã được triển khai, nhưng kết quả còn hạn chế, không chỉ so với kỳ vọng của nhân dân và đòi hỏi của tình hình khách quan mà so ngay với những gì mà các cơ quan có trách nhiệm đề ra lúc đầu. Không chỉ vì cách chỉ đạo và tổ chức lấy ý kiến còn gò bó, hình thức, chưa tạo ra sự đồng cảm và tin cậy lẫn nhau;  mà trước hết là vì bản Dự thảo còn nhiều hạn chế, bất cập, không toát lên tinh thần đổi mới, thực chất không khác gì nhiều so với Hiến pháp hiện hành. Trong khi đó, nhiều ý kiến đóng góp tâm huyết, xác đáng, nhưng khác với Dự thảo bị tiếp nhận một cách lạnh nhạt, nếu không nói là bị kỳ thị. Bản kiến nghị bẩy điểm, tập trung một số vấn đề quan trọng, với nhiều đề xuất cụ thể do 72 người đề xướng, đến nay đã có trên bốn ngàn người ký tên hưởng ứng, sau khi trao tận tay Ban soạn thảo, cũng không nhận được phản hồi tích cực hơn. Trong việc huy động trí tuệ xã hội xây dựng Hiến pháp, việc đối thoại, thảo luận, tranh luận giữa các quan điểm khác nhau là cần thiết và đáng khuyến khích. Sẽ hoàn toàn có hại và xử lý sai lầm nếu gán ghép cho nó màu sắc ý thức hệ, biến nó  thành cuộc đấu tranh thắng thua giữa các thế lực chính trị. Chẳng hạn xem việc thảo luận xung quanh Điều 4 của Dự thảo Hiến pháp như một cuộc đấu tranh có tính chất thắng thua, sống còn giữa các lực lượng đối địch là một biểu hiện như vậy.

3- Không phải là việc khó nếu chỉ đơn giản muốn có một bản Hiến pháp sửa đổi “nhẹ nhàng”, ra đời theo đúng các trình tự lập pháp quy định, dù làm như vậy Hiến pháp không thể xứng tầm và chắc cũng sẽ “yểu mệnh” như các Hiến pháp trước nó.

Để làm ra Hiến pháp đó chỉ cần căn cứ vào Hiến pháp cũ, bám sát các kết luận đã có sẵn trong Cương lĩnh, Nghị quyết, ý kiến chỉ đạo của các vị đứng đầu, rồi “diễn dịch” lại bằng ngôn từ lập hiến, sắp xếp thứ tự, sửa sang các mệnh đề, câu chữ, tìm cách diễn đạt nước đôi, mơ hồ những điều “nhậy cảm”, thiếu nhất quán … Bản Hiến pháp như vậy có thể được thông qua như trước đây và cũng có một vẻ “đẹp” hình thức không đến nỗi nào, nhưng không có mấy giá trị và sẽ cũng  không được thực sự tôn trọng từ bất cứ chủ thể nào. Theo dõi những  phiên chất vấn công khai , một mảnh  nhỏ trong sinh hoạt của Quốc hội, dưới con mắt luật pháp, cũng có thể thấy tại cơ quan này không ít những lời nói và việc làm coi thường Hiến pháp, điều mà trong nhà nước pháp quyền người ta không bao giờ bỏ qua.

Hiến pháp đó  vẫn mang danh là “luật mẹ”, nhưng có lẽ sẽ là bà mẹ vô sinh (vì không đẻ ra được “luật con”- nhiều điều khoản của Hiến pháp không thể luật hoá) hoặc mẹ nuôi  (vì “luật con” không được đẻ ra trên tinh thần “luật mẹ”).

Đất nước đâu cần một bản Hiến pháp như vậy.

Điều đáng nói là sửa đổi Hiến pháp theo cách nói trên vừa đơn giản, vừa an toàn cho những người có trách nhiệm. Hiệu quả có thể không có, nhưng cũng như trước đây, không ai- kể cả người có cương vị cao nhất phải chịu  trách nhiệm về hiệu quả đó, dù là trách nhiệm tinh thần, trách nhiệm chính trị hay trách nhiệm công vụ.

Nếu làm khác đi, thì không những phải “lao tâm khổ tứ”, mà những người có trách nhiệm, trực tiếp là những thành viên Uỷ ban dự thảo sửa đổi Hiến pháp, Ban Biên tập, các cá nhân trong ban lãnh đạo sẽ phải đối mặt với nguy cơ bị truy chụp đủ các thứ “mũ” như làm trái Cương lĩnh, Nghị quyết, vi phạm nguyên tắc…

Trong tình huống đó, chẳng mấy ai không chọn lựa cách làm an toàn, dù có nhận thức có khác và lương tri có áy náy. Chính đây là rào cản lớn nhất khiến cho nội dung Dự thảo còn nghèo nàn ý tưởng đổi mới theo yêu cầu của cuộc sống, đồng thời mọi kiến nghị đổi mới, dù có căn cứ lý luận và thực tiễn  vững chắc không thể bác bỏ, nhưng cũng rất khó lọt vào Hiến pháp sửa đổi, khiến cho việc lấy ý kiến nhân dân xây dựng Hiến pháp giống như “nước đổ lá khoai”

Đã đến lúc cần làm rõ vấn đề này.

Cương lĩnh, nghị quyết… của chính đảng cầm quyền (kể cả trong thể chế một đảng duy nhất cầm quyền và lãnh đạo) cần được xem là chương trình chính trị do chính đảng đó trình ra trước nhân dân, chủ thể của quyền lực nhà nước. Việc chấp nhận hay không, chấp nhận toàn bộ hay một phần, về nguyên tắc là  quyền của nhân dân, thông qua các quy phạm pháp luật. Việc sửa đổi, điều chính cương lĩnh, nghị quyết cho phù hợp là việc làm bình thường trong đời sống  của đảng cầm quyền. Đó không phải là nguyên lý “nhất thành bất biến”, lại càng là không phải là điều áp đặt cho nhân dân và đất nước.

Nếu thống nhất nhận thức như vậy, thì cụ thể trong trường hợp sửa  đổi Hiến pháp nước ta, Ban lãnh đạo Đảng cần tháo gỡ những thắt buộc của quan niệm và cách làm cũ, trước hết đối với chính mình, và sau đó đối với Uỷ ban dự thảo và các thành viên của nó, để họ  đóng đúng vai trò chức năng của tổ chức được nhân dân uỷ nhiệm (thông qua Quốc hội), trong việc tiếp thu và thể hiện chính kiến đối với các kiến nghị sửa đổi Hiến pháp. Đây cũng là một thời điểm tốt để đối mới phương thức lãnh đạo của Đảng đối với Nhà nước, điều Đảng từ lâu đã tự đặt ra và theo đuổi.

4- Hiện nay ý kiến xây dựng Hiến pháp không nhiều, đó là điều đáng buồn, vì vậy càng cần trân trọng người góp ý kiến. Cũng như chính nhân dân, những người đóng góp ý kiến nằm trong một phổ rất rộng về điều kiện nắm bắt thông tin, hiểu biết, động cơ, quan điểm, nguyện vọng…Ý kiến của họ đa dạng, khác nhau, có điểm tán thành, có điểm khác với Dự thảo là đương nhiên. Chính sự khác biệt đó cũng là một lý do của việc lấy ý kiến.

Phê phán những khuyết điểm của Hiến pháp cũ bao giờ  cũng dễ hơn so với đề xuất những sửa đổi xác đáng. Có lẽ hầu hết, nếu không phải là tất cả những “sáng kiến lập hiến”và những kiến nghị cụ thể, đều có thể tìm thấy hình bóng của nó ở chỗ này, chỗ khác trong “kho” hiến pháp các nước trên thế giới. Không khó gì tìm trong cái “kho” đó để trưng ra những mảng đẹp, có màu sắc lấp lánh. Vấn đề là chọn được những mảnh ghép thích hợp, khớp  với bức tranh tổng thể, và bức tranh tổng thể đó phải phù hợp với thực tế chính trị của đất nước. Để có một bản Hiến pháp Hoa kỳ 1787 với vẻn vẹn bẩy Điều, có giá trị đến ngày nay và được nhiều người xiển dương, những đầu óc chính trị thông thái nhất của nước Mỹ thời đó đã không sao chép ở đâu điều gì, mà chỉ xuất phát từ nhận thức về chân lý hiển nhiên và hiện tình đất nước, để đi tới thống nhất sau những cuộc tranh cãi gay gắt, vượt qua đủ loại trở lực. Sao chép Hiến pháp Hoa Kỳ hoặc bất cứ nước nào khác, lấy đó làm chuẩn mực để đánh giá Hiến pháp Việt Nam  là việc vô lối, nhưng học tập và vận dụng cách xây dựng Hiến pháp của họ là việc cần thiết và có ích.

Ở nước ta, sửa Hiến pháp trước hết là hành vi chính trị, là đổi mới chính trị trong trong khuôn khổ trật tự. Để thực hiện việc đó cần có sự cộng tác, tin cậy lẫn nhau từ các phía, có thiện chí đối thoại,  lắng nghe, thuyết phục nhau, có đấu tranh, có nhượng bộ. Các cơ quan có trách nhiệm có vai trò quyết định trong việc tạo ra một không gian chính trị như vậy, nhưng xã hôi và những người muốn đóng góp xây dựng Hiến pháp cũng không chỉ có vai trò thụ động.

Nếu làm được như vậy thì qua việc sửa đổi Hiến pháp, không khí chính trị sẽ được cải thiện, sự đồng tâm, nhất trí và khối đoàn kết toàn dân tộc sẽ được tăng cường .

Nếu không thì ngược lại, thậm chí có thể khởi đầu cho những phân ly mới trong xã hội .

Những bài học đắt giá trong lịch sử và tình thế đất nước hiện nay không cho phép chúng ta để xẩy ra điều ngược lại đó.

B.Đ.L.

Nguồn: Cùng viết Hiến pháp

* Ông Bùi Đức Lại nguyên là chuyên gia cao cấp, Ban Tổ chức Trung ương. Mời xem thêm, cùng tác giả: + Lược khỏi Hiến pháp những gì chưa thể ‘luật hóa’ (VNN); + Hiến pháp nên đề cập về Đảng thế nào? (VNN).

About these ads

36 phản hồi to “1628. Sửa đổi Hiến pháp: Mấy điều nghĩ ngợi”

  1. Hà Huy đã nói

    Tại sao mấy ông lãnh đạo cấp cao của CS như Ông Tổng Trọng ( cây lý luận mác-xit ) , Ông Tấn Sang , Tô Huy Rứa , … không có nhiều bài viết về quan điểm sửa đổi HP . Chí thấy bọn tiểu yêu như Phan Trung Lý , Nguyễn viết Thông , … nói như cái máy , nói ngược với suy nghĩ của mình . ( Không thể bỏ điều 4 , Quân đội phải trung thành với Đảng , Đảng lãnh đạo là thực tế khách quan ) ,… Con đường đi lên CNXH là duy nhất đúng . Nói như đinh đóng cột . Đúng ở chỗ nào ? Đúng gì mà hàng mấy mươi năm xây , không khá lên được . Ngày trước , nhiều người căm thù chế độ phát xít bao nhiêu thì ngày nay , nhiều người còn căm thù chế độ CS hơn gấp nhiều lần vì nó man rợ , nguy hiểm hơn chế độ phát xít nhiểu . Ông Trọng , Ông Hứa , Anh Huynh đâu sao không lên tiếng vậy .

  2. Võ Nguyên Liêu đã nói

    Bái này nặg về lý luận và nói chung chung nhiều quá, giống như lối nói của những nhà lý luận CS.
    “Tuy rằng thực tế đó đã phần nào thay đổi tư duy của ban lãnh đạo và xã hội, nhưng nhìn tổng thể, thì tư duy vẫn lạc hâu khá xa so với thực tiễn đất nước và thế giới. Sự lạc hậu đó thể hiện trong cả tư duy lý luận, trong một số chủ trương và quyết định quan trọng”
    “tư duy vẫn lạc hâu” là tư duy như thế nào? Tư duy tiên tiến là tư duy như thế nào?
    “Muốn sửa Hiến pháp một cách căn cơ và nghiêm túc thì điều cần thiết có tính tiền đề là phải đổi mới tư duy chính trị, trước hết và tập trung là tư duy chính trị của ban lãnh đạo. Chỉ khi nào lực lượng lãnh đạo chính trị nhận thức đầy đủ, sẵn sàng và đủ bản lĩnh thực hiện những thay đổi cần thiết có tính cách mạng, thì mới khởi động được xung lực và sáng kiến xây dựng Hiến pháp của toàn xã hội.”
    “phải đổi mới tư duy chính trị” thì “phải đổi” như thế nào? Tác giả giải thích mấy câu trên thật cụ thể thì quần chúng dễ hiểu. Theo tôi việc nhười dân muốn sửa đổi hiến pháp là muốn thay đổi chế độ này, phải bỏ chế độ CS mà thay bằng chế độ dân chủ, mọi người đều bình đẳng. Người này lập ra Đảng CS thì người khác lập ra Đảng dân chủ hay đảng gì gì đó đều được. Các nước tư bản có Đảng CS thì nước CS cũng phải có các đảng phái khác. Anh lập ra đảng của anh thì tôi lập ra đảng của tôi. Thật cụ thể thế cho dễ hiểu.
    Lại còn có người nêu ý kiến là phải có luật về Đảng, vậy ai làm ra luật bắt Đảng phải tuân theo? Còn những điều trong HP hiên nay thì ý nọ “địt mẹ” ý kia, chán mớ đời, lừa phỉnh.

  3. [...] 1628. Sửa đổi Hiến pháp: Mấy điều nghĩ ngợi [...]

  4. vanhienhasy đã nói

    Tôi tán thành đa phần các điều Bác Bùi Đức lai viết.

  5. vanhienhasy đã nói

    Bác Sang thấy xấu hổ vì nước mình hèn.Thấy buồn khi Đảng của bác nói dối,Nên chăng Bác hãy lập một hội riêng của những người nói thật trong Đảng của Bác thời cũng là một điều hay cho dân cho nước.

  6. vanhienhasy đã nói

    ÔNG NÀY NÓI CAY NGHIỆT QUÁ NHƯNG THAN ÔI KHÁ DÚNG SỰ THẬT

  7. Đảng Viên đã nói

    Cùng với một loạt bài viết của tác giả Nguyễn Trung, của TS Nguyễn Sỉ Dũng và 72 vị trí thức, chuyên gia, học giả đều là những bậc trí thức, chuyên gia có tầm, có tâm trong và ngoài nước về chủ đề góp ý sửa đổi Hiến pháp năm 1992, bài viết trên của Tác giả Bùi Đức Lại là một đóng góp không nhỏ giúp các nhà hoạch định chính sách có cái nhìn biện chứng để đưa ra những quyết định khách quan phù hợp với xu hướng chung của thời đại. Đến lúc này chúng ta có thể khẳng định rằng tất cả các ý kiến góp ý đều được chắt lọc từ tâm khảm của những tấm lòng yêu nước, thương nòi, khách quan và không chút vụ lợi. Không thể cho rằng những ý kiến đó là do “thế lực thù địch” xúi bẩy , của “diễn biến hòa bình” hoặc của bất cứ “kẻ thù phá hoại nào cả. Có chăng Đảng tự tách mình đối kháng với quyền lợi của dân tộc, của nhân dân và không muốn hội nhập vào xu hướng chung của nhân loại để đi theo một con đường khác dị biệt thì ắt sẽ bị đào thải bằng chính sự chuyên quyền, độc đoán của mình. Lịch sử nhân loại từ xưa đến nay đã có rất nhiều bài học đắt giá để giúp Đảng tìm ra hướng đi bền vững cho mình nhằm đem lại hạnh phúc cho muôn dân hôn may và con hồng phúc cho con cháu mai sau.Nếu ngược lại chắc chắn bánh xe lịch sử sẽ không bỏ sót bất kỳ ai và tổ chức nào, bởi lịch sử và công bằng và khách quan lắm.

  8. hoàng đã nói

    “Quyền lợi của đảng đang đối lập với quyền lợi dân tộc. Và để giữ được đặc quyền của đảng trước nhân dân thì đảng nhất thiết phải tạo ra một hiến pháp ngắn hạn, mang tính vụ lợi cho đảng phái của mình. Không ít đảng viên & lãnh đạo đảng, nhà nước đang thần thánh hóa đảng, coi đảng la “mùa xuân dân tộc” là “áo mới, cơm no”
    Hoàng xin nói thêm :đảng cs bảo dân chấp nhân vai trò lãnh đạo của đảng ‘và luôn nói vì dân vì nước .Nhưng họ đang so kè giữa lợi ích của đảng với xương máu của trên 5 triệu sinh linh đã phơi trên trận địa theo tiếng gọi của độc lập tự do và họ cố tình chọn một hiến pháp sao cho duy trì được cái mầm gây tội ác đó là chuyên chính vô sản ,toàn trị .
    Điều thứ hai trong dự thảo họ bảo đảng tuân thủ h/p trong hoạt động và chịu sự giám sát của dân .nhưng thực tế họ ghi rõ đảng lãnh đạo nhà nước và xã hội có nghĩa là họ đã ngồi trên vai anh HAI CHÂN KEP CỔ ,hai tay họ bịt mắt và nắm chặc đầu anh họ bảo anh cứ tự do đi anh giám sát tôi đi . CHÍNH LÀ ĐIỀU BỐN TRONG HIẾN PHÁP NÓ TRIỆT TIÊU MỌI NỘI DUNG DÂN CHỦ ĐƯỢC TRANG TRÍ TRÊN TỪ NGỮ TRONG HIẾN PHÁP và ông TRƯƠNG TẤN SANG đã nhắc nhở mọi người là ”từ trước đến nay CHÚNG TA có cái bệnh rất lớn là không dám nói thật ” hay nói nom na kiểu dân dả là đảng chấp nhận nói láo để lừa dân nhằm bảo vệ sự tồn tại của đảng .
    Do vậy ,tám điều kiến nghị của 72 vị trí thức ,công hầu là món khó nuốc ”NUỐC CHẲNG VÔ CHO ,NHÃ CHẲNG RA CHO’” VÌ NHẢ RA THÌ LỘ RÕ MẶT TRÁI CỦA HỌ VÀ HỌ SẼ CỐ TÌNH NHẢ RA ĐỂ BẢO VỆ LỢI ÍCH DÙ PHẢI BỊ TREO CỔ TRONG TƯƠNG LAI .

  9. TQ đã nói

    Theo tin tình báo mới nhất:
    TQ đã bật đèn xanh cho VN sửa HP theo dân chủ đa nguyên.
    Nếu thành công tốt đẹp, TQ sẽ tiếp tục đi theo.
    Nếu chiều hướng rối loạn, TQ sẽ can thiệp.
    Bây giờ TQ rất muốn dân chủ đa nguyên để phát triển, nhưng chưa dám.
    TQ muốn dùng VN làm thí nghiệm theo chiều hướng này!
    CẢM ƠN TQ!

  10. Chín Đờn Cò đã nói

    Kẻ tôi thần càng van xin nài nỉ, bạo chúa càng thấy sướng, càng làm ngược lại để được sướng nhiều hơn.
    Những bậc hiền tài như Nguyễn Trải, Chu văn An, dám treo ấn từ quan khi thấy kẻ được tôn thờ bạo ngược, giờ còn đâu nữa.

    Miếng đỉnh chung còn ngọt trên đầu lưỡi
    Lời tuyên ngôn nghe tức tưởi lương hưu
    Mấy mươi năm chịu làm kiếp con cừu
    Quen lối hẹp, cỏ khô – Lòng uất nghẹn.
    Ô hô…

  11. cảnh giác bọn phù thủy đã nói

    Cái gọi là Hiến pháp của VN, cụ thể là Hiến pháp 1992 thì không thể sửa đổi, sửa chữa được gì đâu.
    Chỉ còn cách duy nhất là vứt bỏ hẳn, viết lại một Hiến pháp mới hoàn toàn.
    Hiến pháp cũ chủ trương: “Tất cả quyền lực thuộc về Đảng CSVN”, cho dù chủ trương ấy không hiển hiện trên nghĩa đen của câu chữ nhưng nó là linh hồn thực sự của các bản Hiến pháp 1959, 1980, 1992. Chủ trương ấy nằm đằng sau câu chữ nhưng lại chi phối toàn bộ Hiến pháp, làm cho Đảng CSVN trở thành chủ nô, nhân dân trở thành nô lệ. Do đó, phải vứt bỏ để soạn Hiến pháp mới.
    Hiến pháp mới phải được soạn lại theo chủ trương thật sự dân chủ “Tất cả quyền lực thuộc về nhân dân VN”.

    Các thành phần khác nhau trong xã hội đều có quyền giới thiệu bản Hiến pháp mới. Nhân dân sẽ lựa chọn bản Hiến pháp tốt nhất cho mình.
    Và trong việc lựa chọn các bản Hiến pháp mới rất nên cảnh giác với trò múa chữ của bọn phù thủy ngôn từ. Hơn 80 năm qua, bọn phù thủy ngôn từ đã chơi trò câu chữ để đánh lừa nhân dân VN, đẩy nhân dân VN vào cảnh địa ngục trần gian.
    Cầu mong nhân dân VN tỉnh thức để không bị lừa dối thêm nữa.

  12. NAC eye drops đã nói

    Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ X của Đảng nêu cao ý chí của toàn Đảng, toàn dân, toàn quân ta phấn đấu đưa nước ta sớm thoát ra khỏi tình trạng kém phát triển và vươn lên trở thành một nước công nghiệp theo hướng hiện đại, thực hiện được mục tiêu “dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh” vững bước tiến lên Chủ nghĩa xã hội, sánh vai cùng các nước tiên tiến trên thế giới. Trong những vấn đề đó, tác giả cho rằng sự sáng tạo của đại hội X là xây dựng cơ chế bảo hiến để tiến tới xây dựng nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam là nhà nước pháp quyền.

  13. Đảngviêngià đã nói

    Hiến pháp phải do nhửng người đại diện chân chính của dân soạn thảo và phải được phúc quyết. Vì lí do chiến tranh ,kháng chiến … NhânDân chưa một lần được thực hiện cái quyền đó thì sửa lần này cũng như những lần trước đónggóp này nọ chỉ là trò ảo thuật nhằm củng cố ngai vàng của đảng cs chứ đâu vì chân lí vì nhân bản

  14. kieuhung đã nói

    Lịch sử là những gì đã qua,không phụ thuộc vào ý muốn của con người.
    Đó là sự thật khách quan cần phải trân trọng!
    Đất nước đã thống nhất kẻ chiến người bại đều đau thương. Các ông lãnh đạo đảng & nhà nước có biết không? Cái chiến thắng bất hạnh nhất trong lịch sử dân tộc có đáng để ngơi ca không ngừng như những cuộc chiến chống Nguyên Mông, chống Trung Quốc xâm lược không? Bao nhiêu gia đình tan vỡ, bao nhiêu người phải giết chết con mình, bố mình hay người thân yêu của mình vì CÁCH MANG?
    Thật trớ trêu khi các thương binh liệt sỹ chống Trung Quốc xâm lược năm 1979 lại bị đảng & nhà nước lãng quên, không cho nhân dân viếng thăm, kỷ niệm, đặt vòng hoa (ngày 19/2/2013) mà cứ ra sức truyên truyền chống người Việt hải ngoai những người phải di tản từ Việt Nam năm 1975? Những bộ óc ý thức hệ chừng nào còn tại vị trên chiếc ghế lãnh đạo đất nước thì dân tộc này, tổ quốc này còn phải chịu đau thương, chia cắt?
    Hòa hợp dân tộc ư? thật là mơ hồ khi các ông còn đi xuất khẩu CHỦ NGHĨA MAX-LÊ NIN. Một thứ rác rưởi của thời đại đã đẻ ra những kẻ độc tài phát xít khát máu nhất thời đại: như Mao, Đặng, Stalin ….

  15. Kiều Thị Mác đã nói

    Nguyễn Thanh Tú muốn” Dẫu rằng vật đổi sao dời”-Nghĩa là vật chất thay đổi. Nhưng “Tử sinh phải giữ lấy lời tử sinh” Nghĩa là ý thức không được thay đổi -Trái với CN Mác(Vật chất quyết định ý thức) vậy thuộc tư tưởng phản động hay chủ nghĩa duy ý chí? Đây là câu Kim trọng nói, Nhưng thực tế Thúy Kiều lại trả lời :”Người yêu ta xấu với người, yêu nhau thì lại bằng mười phụ nhau” và quyết định không nghe lời Kim Trọng, cho Thúy Vân thay mịnh làm vợ K Trọng để còn có tương lai cho chàng- T Kiều đúng là người có bản lĩnh nói lên sự thật về điểm yếu và khả năng làm vợ, làm mẹ của mình và nàng rút lui có lương tâm ,trách nhiệm, phù hợp với quy luật vận động khách quan. Không hiểu “nhà văn”” “trung tá” “PGS-TS” “phó tổng biên tập báo QĐ” Nguyễn Thanh Tú học chuyên môn và chính trị kiểu gì, học hàm học vị bỏ phiếu cho nhau ra sao mà kiến thức& tư duy kém thế? Thế mới biết một thời gian dài đằng đẵng ĐCSVN đã đào tạo để cho làm quản lý rát nhiều người na ná có “hồng” nhưng không có “chuyên” gây họa lớn cho đất nước trong mọi lĩnh vực!!!

  16. [...] Print [...]

  17. Nothing đã nói

    http://www.bbc.co.uk/vietnamese/world/2013/02/130219_lee_kuan_yew_on_china.shtml
    Một TQ nếu nghe theo lời khuyên của Cựu Thủ Tướng Lý Quang Diệu sẽ rất nguy hiểm cho VN !
    Đảng CSVN hãy vận dụng khả năng của mình để thúc đẩy một cuộc xung đột vũ trang giữa Nhật và TQ , Mỹ và TQ sẽ có lợi cho VN nhiều hơn !
    Nhân lúc thế giới có loạn , VN sẽ thoát khỏi bế tắc : thu phục lại Hoàng Sa , lấy lại được 2 Tỉnh Lưỡng Quảng và vươn dậy thành Siêu Cường !
    Một TQ hùng mạnh sẽ là điều cực kỳ bất hạnh và khốn khổ cho VN !

  18. PHÚ TRỌNG đã nói

    ÔNG HỒ CHÍ MINH DU NHẬP CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN NGOẠI LAI VÀO VIỆT NAM ĐỂ TƯỚC BỎ QUYỀN TỰ DO DÂN CHỦ CỦA NHÂN DÂN VIỆT NAM. ÔNG HỒ CHÍ MINH KHÔN HAY NHÂN DÂN VIỆT NAM NGU ? ĐÁP : CẢ HAI.

  19. tran cung đã nói

    Đến giờ phút này chúng ta đã ngã ngũ : Mặc toàn dân kiến nghị , van xin , khóc lóc đảng sửa đổi HP theo dân. Nhưng HP đã được phê rồi sau tháng 4 chúng ta có bản mới, lúc này anh nào hó hé sẽ được đưa ra côn đảo hóng gió.
    Tôi chán kiểu van xin này lắm rồi , xin lui về ở ẩn chống mắt nhìn xem

  20. [...] 1628. Sửa đổi Hiến pháp: Mấy điều nghĩ ngợi [...]

  21. Đảngviêngià đã nói

    Thế nó mới thể hiện đỉnh cao trí tụê,đa mưu túc kế cai trị dân chứ.đảng ta đuôi to thật

  22. Nguyễn Hiểu Kiều đã nói

    Thanh tú nói:
    “Dẫu rằng vật đổi sao dời,
    Tử sinh phải giữ lấy lời tử sinh”…
    Ai nói: “Người yêu ta xấu với người,
    Yêu nhau thì lại bằng mười phụ nhau,”???
    Tôi nghi Thanh Tú học tại chức: “hồng” nhưng không chuyên!

  23. thanhnv đã nói

    Co HP, co luat day ma cu lam sai le le ra do ma co sao dau. me kiep. bay ra lam cho gi

  24. NôngDân đã nói

    + Người ta chỉ giả vờ, thế mà nhiều người cứ nghĩ được vào rừng mơ bắt con tưởng bở, này nhé: Đảng vẫn là lực lượng lãnh đạo duy nhất, Quân đội nhân dân vẫn phải tuyệt đối trung thành với Đảng Cộng sản Việt Nam (Tổ quốc và nhân dân tính sau!). Lực lượng công an vẫn “ chỉ biết còn đảng, còn mình”. Kinh tế vẫn phải định hướngng theo chủ nghĩa xã hội, đất đai vẫn thuộc sở hữu toàn dân do đảng là đại diện quản lý…. Như vậy khác quái gì Hiếp pháp 1992, bày vẽ sửa đổi rách việc!.
    + Thế mà vẫn có kẻ tung người hứng, tài thật!.

  25. Le Riu đã nói

    Dang CSVN tham lam ,ngu xuan va doc ac….se chet vi co chet giu ngai vang .

  26. nacdanh đã nói

    http://www.daoduccongly.blogspot.com Cau cuu tat ca moi nguoi…

  27. kieuhung đã nói

    Tại trang này đã có khoảng gần 10 nghìn người muốn xóa bỏp điều 4 hiến pháp năm 1992.
    Nhưng chẳng là gì với một đảng chỉ xem dân là tôi mọi, nô lệ. Có thể họ lại xem đây là “thế lực thù địch” từ Hoa Kỳ làm chứ không phải nhân dân Việt Nam đã chán ghét chế độ độc tài, toàn trị của đảng cộng sản Viêt Nam làm.
    Một đảng phải lấy thuế của dân nuôi mình, nuôi “đội ngũ dư luân viên” để quảng bá cho đảng. Chẳng khác gì bọn “Dân chủ” rởm nhận tiền thuê từ nước ngoài (theo báo lề phải) để nói xấu, bôi nhọ đảng!
    Hết chỗ nói!

  28. [...] https://anhbasam.wordpress.com/2013/02/20/1628-sua-doi-hien-phap-may-dieu-nghi-ngoi/ [...]

  29. Việc đầu tiên để cứu ĐB Phước là đề nghị vợ của ông Phước đem ông đi giám định tâm thần tại cơ sở y tế ngay, nếu để chậm, bệnh sẽ nặng, khó chữa!
    Đây có thể là bệnh TÂM THẦN PHÂN LIỆT có triệu chứng hoang tưởng chi phối hành vi, nhân cách. Gồm hoang tưởng tự cao và hoang tưởng kỳ quái.
    QH nên cho phép ông Phước được nghỉ một thời gian để chữa bệnh

  30. Cựu đảng viên đã nói

    “Trong gần 70 năm đã có 4 bản HP chính thức và 2 lần sửa đổi”, đúng là không có nước nào trên hành tinh này lại như VN!
    Tại sao lại như vậy? Và cũng tại sao chỉ có ở VN? Câu trả lời có lẽ cũng đã rõ. Đó là lãnh đạo CSVN vừa không có tâm, vừa chẳng có tầm. Không có tâm ở chỗ, ĐCSVN không vì quyền lợi của Tổ quốc của Dân tộc, của Nhân dân, chỉ sợ mất chế độ nên không dám đưa những quyền tối thiểu của người dân vào HP (hoặc có đưa thì sau đó cũng không dám thực hiện, chỉ hình thức). Không có tầm ở chỗ, cả bộ máy lãnh đạo ĐCSVN đã không đủ tầm nhìn xa trông rộng về sự phát triển không ngừng của lịch sử, về dân trí nên chỉ quanh quẩn ở mấy điều đã lỗi thời, lạc hậu, chỉ tập trung vào việc sao cho ĐCSVN mãi là thống soái của Dân tộc.
    Do vậy VN mới trở thành một trong những nước mất dân chủ, vi phạm quyền con người, quyền ngôn luận, tự do báo chí nhất trên thế giới.
    Chỉ cần nhìn sang Myanmar thôi, chúng ta sẽ thấy lãnh đạo nào có tâm, có tầm hơn.

  31. đã nói

    Lập Hiến Pháp giống như làm một khung nhà!
    Trải qua bao nhiêu thời kỳ văn minh của loài người đúc kết được: bộ sườn nhà gồm cột, kèo, mái…
    Đảng ta biết như vậy nhưng không làm nhà theo kiểu văn minh ngay, mà chỉ giăng dây che bạt để tạm trú, không đáp ứng yêu cầu của cuộc sống, cho nên phải che đi, vá lại lung tung, không có hồi kết!
    tình trạng lập Hiến của đảng ta hiện nay cũng không khác gì làm nhà kiểu này!

  32. gia văn đã nói

    cóCẦN phải lấy dép đập vào giữa mặt nữa không bác LẠI NHỈ

  33. người dân đã nói

    Đảng ơi hãy tỉnh ngộ ra mau. Đừng u mê bảo thủ nữa, nếu muốn được dân tin yêu kính trọng.

  34. kieuhung đã nói

    Quyền lợi của đảng đang đối lập với quyền lợi dân tôc. Và để giữ được đặc quyền của đảng trước nhân dân thì đảng nhất thiết phải tạo ra một hiến pjháp ngắn hạn, mang tính vụ lợi cho đảng phái của mình. Không ít đảng viên & lãnh đạo đảng, nhà nước đang thần thánh hóa đảng, coi đảng la “mùa xuân dân tôc” là “áo mới, cơm no” … là tất cả cho nhân dân. Nhưng họ cứ ra vỉa hè, góc phố xem nhân dân sống ra sao, xem nhân dân đang nghĩ gì về họ, ở các cuộc hội thảo cử tri họ đòi hỏi những gì? Nạn cửa quyền, tham nhũng … đã tệ hại đến đâu? đảng có còn uy tín với nhân dân không? những vụ tham nhũng hàng ngàn tỷ đồng của đảng & nhà nước như hiện nay có phải do độc tài, toàn trị mà ra không?
    Các ông cứ sống lâu mà hưởng lộc đảng!

  35. Mong Đảng CSVN đặt lợi ích dân tộc lên trên hết. Đã đến lúc phải thay đổi. Nếu Đảng không chịu thay đổi, vẫn ôm đồm quyền lực thống trị toàn diện thì chính những lãnh đạo Đảng hiện nay là những người hủy hoại tiền đồ của Đảng và có tội với tiền nhân, có tội với thế hệ mai sau.
    Hãy thực thi những gì 72 trí thức kiến nghị! Đảng hãy nhìn xem, có hơn 4000 người vượt qua sợ hãi để ký tên vào bản kiến nghị. Đừng thách đố dân tộc Việt, hãy giải thoát dân tộc Việt!

  36. LÊ BÌNHLB đã nói

    QUÁ CHÍ LÝ !
    THAY ĐỔI THEO HƯỚNG TIẾN BỘ HAY LÀ CHẾT!

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: