BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

1613. CHỦ TỊCH NƯỚC TRƯƠNG TẤN SANG KHẲNG ĐỊNH HỆ THỐNG CHÍNH TRỊ CỦA CHÚNG TA “KHÔNG DÁM NÓI LÊN SỰ THẬT”

Posted by adminbasam on 15/02/2013

CHỦ TỊCH NƯỚC TRƯƠNG TẤN SANG KHẲNG ĐỊNH HỆ THỐNG CHÍNH TRỊ CỦA CHÚNG TA “KHÔNG DÁM NÓI LÊN SỰ THẬT”

Trần Mạnh Hảo

15-02-203

Sự thật sẽ giải thoát anh em

(Lời Kinh Thánh)

Trên báo Sài Gòn giải phóng online ngày 13-02-2013, trong bài : “Chủ tịch nước Trương Tấn Sang: Vũ khí của chúng ta là dám nói lên sự thật” có đoạn viết như sau:

“Khi nghe bà Phan Thị Tươi giới thiệu chồng mình – ông Hoàng Thái Lai, đã nghỉ hưu nhiều năm nay, hiện là Bí thư Chi bộ khu phố 2, phường Thảo Điền (quận 2), Chủ tịch nước hỏi: “Đồng chí có gửi gắm gì không?”. “Tôi mong mỗi cán bộ lãnh đạo hãy làm đúng những gì đã nói”. “Đúng, làm đúng những gì đã nói đang là thách thức rất lớn đối với chúng ta hiện nay” – Chủ tịch nước chia sẻ.

“Sau khi lắng nghe những phát biểu nói lên kỳ vọng của các thành viên trong gia đình GS-TS Phan Thị Tươi, Chủ tịch nước nói: “Từ trước đến nay, chúng ta có “cái bệnh” rất lớn là không dám nói lên sự thật. Hôm nay nghe đồng chí bí thư chi bộ khu phố nói, tôi thấy đấy là sự thật, một sự thật ở ngay trong dân. Chắc chắn người dân đã gửi gắm rất nhiều vào đồng chí bí thư, nên hôm nay tôi mới nghe được gửi gắm của dân mong muốn mỗi cán bộ, đảng viên phải làm đúng những gì đã nói. Đây là tiếng nói của lòng dân, Đảng hiểu dân nói mới là thước đo niềm tin chính xác nhất. Nhiều cán bộ không muốn nghe sự thật và không dũng cảm nói lên sự thật là vì lợi ích…” ( hết trích – chữ in đậm do TMH nhấn mạnh).

Có lẽ, từ ngày Đảng Cộng sản Đông Dương (nay là Đảng Cộng sản Việt Nam) nhảy ra cướp chính quyền từ tay chính phủ Trần Trọng Kim ngày 19-8-1945, chưa từng có một vị lãnh tụ nào dũng cảm đứng ra nói với toàn thể đồng bào trong ngoài nước về CÁI BỆNH RẤT LỚN của những người cộng sản là CĂN BỆNH DỐI TRÁ (tức: “ không dám nói lên sự thật”) như ông chủ tịch nước Trương Tấn Sang trong dịp tết Quý Tị này như vừa dẫn: “CHÚNG TA CÓ “CÁI BỆNH RẤT LỚN LÀ KHÔNG DÁM NÓI LÊN SỰ THẬT”

Xin xem định nghĩa đại từ CHÚNG TA trong từ điển: “Chúng ta: Bản thân mình cùng với người đối thoại: Chúng ta đi đâu bây giờ, vì tương lai con em chúng ta” (Đại từ điển tiếng Việt –NXB Văn hóa – Thông tin- 1999, trang 400)

Như vậy, hàm nghĩa từ CHÚNG TA nơi câu nói của chủ tịch nước Trương Tấn Sang bao gồm chính ông và vợ chồng người đảng viên ông đến thăm, nói rộng ra là chính chủ tịch nước và tất cả mọi người Việt Nam đọc báo đều cùng mắc cái  bệnh rất lớn là bệnh dối trá này. Nhưng đa số nhân dân đâu có cơ hội để mắc bệnh này, vì họ, tức nhân dân, tức người dân thường, tức tư nhân không có quyền ngôn luận, tức không có quyền ra báo.

Chỉ có Đảng Cộng sản Việt Nam, người tự xưng là đày tớ của nhân dân mới có quyền phát ngôn trên 700 tờ báo nói, báo viết, báo hình mà thôi. Cho nên từ “chúng ta” trong nội hàm của câu nói trứ danh này của ông Trương Tấn Sang chính là nhằm nói rằng: hệ thống cầm quyền, hệ thống chính trị tức Đảng Cộng sản Việt Nam đã, đang mắc CÁI BỆNH RẤT LỚN LÀ KHÔNG DÁM NÓI LÊN SỰ THẬT. Mà không dám nói lên sự thật chính là “cái bệnh rất lớn” là nói dối vậy.

Nếu câu nói này (chúng ta có cái bệnh rất lớn là không dám nói lên sự thật) phát ra từ một người bất đồng chính kiến thì chắc sẽ bị công an bắt giam vì điều 88: tuyên truyền nói xấu chế độ xã hội chủ nghĩa. Nhưng khi câu nói RẤT CHÍNH XÁC này phát ra từ miệng vị chủ tịch nước Trương Tấn Sang lại là một vấn đề không nhỏ, không phải nói để chơi. Đó là nhận thức quan trọng nhất mà một lãnh tụ Đảng Cộng sản Việt Nam – ông Trương Tấn Sang – đã dũng cảm nói lên sự thật rất đáng buồn rằng: hệ thống cầm quyền của những người cộng sản là một hệ thống thiếu trung thực, lấy sự dối trá làm bản chất.

Ai ai trong thế kỷ thứ 21 này cũng đều biết chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản của C.Marx và F. Engel bắt nguồn từ chủ nghĩa xã hội không tưởng của các nhà triết học tiền Mác-xít: Saint Simon, Charles Fourier, Robert Owen… là những hệ thống xã hội không tưởng, ảo tưởng, không có thật, bịa đặt… Một xã hội xã hội chủ nghĩa tiến tới thiên đường cộng sản là một xã hội phi lý, phi nhân – nơi chỉ có cái thiện mà không có cái ác, chỉ có cái tốt mà không có cái xấu, chỉ có cái thật mà không có cái giả, tức là một xã hội phi biện chứng. Trong xã hội giả tưởng đó, người ta sống theo nguyên tắc vô cùng phi lý: làm theo năng lực (có  hạn) hưởng theo nhu cầu (vô hạn). Trong xã hội bịa đặt phi biện chứng đó, nhà nước bị triệt tiêu, biên giới Việt Nam và Trung Hoa bị xóa bỏ (tất nhiên Việt Nam sẽ thành quận huyện của Tàu, đó là xã hội cộng sản hay sao?). Ở Cái xã hội bịa đặt khủng khiếp có tên là xã hội chủ nghĩa, xã hội cộng sản ấy, quyền tư hữu bị xóa sổ, cá nhân bị xóa sổ, nhân tính bị xóa sổ, gia đình bị xóa sổ, quốc gia bị xóa sổ, tôn giáo bị xóa sổ, cái riêng bị xóa sổ, đất nước bị xóa sổ, dân tộc bị xóa sổ…

Liên Xô sau 74 năm đi tìm cái xã hội chủ nghĩa không tưởng mà tìm mãi không thấy, chỉ thấy cả đất nước rộng bằng một phần sáu địa cầu biến thành trại tập trung với máu và nước mắt, với gần 100 triệu người bị giết hại vì lý thuyết đấu tranh giai cấp duy ác Mác – Lê…  Nay Liên Xô đã quay lại con đường tư bản chủ nghĩa để đi cùng đường với nhân loại…

Trung Quốc đã từ bỏ chủ nghĩa xã hội dã man từ năm 1978 để xây dựng xã hội theo mô hình tư bản, mô hình thị trường; nhưng vẫn mạo danh xã hội chủ nghĩa để đỡ bẽ mặt vì Trần Độc Tú, Cù Thu Bạch, Mao Trạch Đông đã sai lầm vô hạn khi áp dụng chủ thuyết duy ác Mác-Lê vào Trung Quốc. Đại hội Đảng Cộng sản Trung Quốc cuối năm 2012 đã không còn nhắc đến Mác-Lê-Mao… Đảng Cộng sản Pháp trong đợt đại hội cách đây mấy ngày, đã good bye cờ búa liềm là cờ của nước Liên Xô trước đây…

Việt Nam do Đảng Cộng sản lãnh đạo từ năm 1986 đã chôn chủ nghĩa xã hội để xây dựng chế độ tư bản nhưng vẫn còn giữ cái đuôi dối trá rất vô nghĩa là “ĐỊNH HƯỚNG XÃ HỘI CHỦ NGHĨA”…

Mùa tết năm nay, qua lời thú nhận của chủ tịch nước Trương Tấn Sang về hê thống xã hội cộng sản của ông và các ông vốn là một hệ thống dối trá “KHÔNG DÁM NÓI LÊN SỰ THẬT” chính là cuộc thay đổi tư duy đáng trân trọng của giới lãnh đạo Việt Nam…

Khi cả thế giới đều biết chủ nghĩa xã hội kiểu quốc tế ba của Mác-Lê là một chủ nghĩa ảo, một học thuyết bịa đặt , dối trá từng giết hại hàng trăm triệu người trên thế giới thì khi đất nước Việt Nam thân yêu của chúng ta lại phải mang cả khối dối trá trên mình, liệu có trung thực, có đúng đắn hay không: “CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM”. Chủ nghĩa xã hội = sự không có thật, chẳng lẽ quốc hiệu của ta lại ra thế này ư: CỘNG HÒA KHÔNG CÓ THẬT VIỆT NAM”?

Từ sự nhận thức trên mang tính cách mạng của chủ tịch nước Trương Tấn Sang, chúng tôi hy vọng Đảng Cộng sản Việt Nam sẽ nhanh chóng từ bỏ những khái niệm dối trá, chủ nghĩa dối trá để trở về cùng đường với dân tộc và nhân loại.

Chúng tôi xin trích hai đoạn ngắn trong bài viết của mình năm 2010: “Chỉ có sự thật mới giải phóng con người, giải phóng văn học và đất nước” (là tham luận của TMH trong đại hội nhà văn Việt Nam, nhưng không được phép đọc, đã post lên mạng trước đại hội) làm phần kết của bài viết này:

Nếu Đảng Cộng sản và nhà nước Việt Nam thử một lần hợp tác với đất nước, với dân tộc Việt Nam mở HỘI NGHỊ DIÊN HỒNG CHỐNG GIẶC NÓI DỐI để tìm ra con đường cứu nguy dân tộc đang trên đà suy vong, thì công này của quý vị rất lớn. Ông cha chúng ta đã đánh thắng giặc Hán, Đường, Tống, Nguyên, Minh, Thanh… để bảo tồn đất nước. Tất cả các thứ giặc trên cộng lại cũng không ghê gớm bằng giặc nói dối đang tàn phá Tổ quốc ta, giống nòi ta. Lần này, nếu nhân dân ta không vùng lên đáng tan BỌN GIẶC CÓ TÊN LÀ DỐI TRÁ, chắc chắn đất nước ta sẽ bị kẻ thù phương Bắc nuốt chửng, như mấy nghìn năm trước chúng đã nuốt toàn bộ các dân tộc Bách Việt từng định cư lâu dài phía nam sông Dương Tử….

….Một kẻ nói dối, một dân tộc nói dối “lộng giả thành chân”, là một kẻ, một dân tộc không có tự do, không có độc lập, không có dân chủ, không có chân lý và lẽ phải… Khi một kẻ, một dân tộc phải núp vào sự dối trá để tồn tại, kẻ đó, dân tộc đó là một kẻ yếu, một dân tộc yếu đang trên đường suy vong. Chỉ có kẻ mạnh, kẻ tự tin, kẻ có liêm sỉ, có đạo đức mới không sợ sự thật, dù là sự thật đau đớn nhất, khủng khiếp nhất mà thôi”.

Từ nhận thức rằng hệ thống chính trị của Đảng Cộng sản Việt Nam là một hệ thống “KHÔNG DÁM NÓI LÊN SỰ THẬT”, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã đi một bước cách mạng đột phá, đưa Đảng Cộng sản Việt Nam tiếp cận dần sự thật để dám từ bỏ cái chủ nghĩa dối trá là chủ nghĩa xã hội. Chúng tôi xin chép lại lời của đại văn hào Pháp V. Hugo để tặng ban lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam, những người đã dám dũng cảm cứu nguy dân tộc bằng cách chôn chủ nghĩa xã hội từ năm 1976 (chủ nghĩa Marx thực chất là một chủ thuyết về kinh tế) để xây dựng kinh tế thị trường- kinh tế tư bản : “CÁCH MẠNG LÀ CUỘC TRỞ VỀ TỪ CÁI GIẢ ĐẾN CÁI THẬT”.

Sài Gòn 15-02-2013

Trần Mạnh Hảo

84 phản hồi to “1613. CHỦ TỊCH NƯỚC TRƯƠNG TẤN SANG KHẲNG ĐỊNH HỆ THỐNG CHÍNH TRỊ CỦA CHÚNG TA “KHÔNG DÁM NÓI LÊN SỰ THẬT””

  1. noileo said

    tuxtini đã nói
    16/02/2013 lúc 11:48
    “Bắc Kỳ 9 nút”: người Bắc di cư vô Nam năm 19(54)
    Đây cũng là một câu nói lóng hay phải cho lớp trẻ biết. Các Bác nào rành làm ơn giải thích thêm dùm ! Cảm ơn.”

    Nếu phải nói rõ thêm, BK9 nút là gì, thì xin thưa, đó là những người bắc chưa bị nhiễm độc cộng sản, với tổng số khoảng gần một triệu người, di cư vào nam trong thời gian 300 ngày theo quy định của hiệp định giơ ne vơ 1954.

    Hiệp định Giơ ne vơ 1954 là bản hiệp định theo đó Việt nam bị Hồ chí Minh đồng lõa với cộng sản Tàu, với thực dân Pháp, chia cắt Việt nam làm 2 miền, tại vĩ tuyến 17.

    Miền bắc đuọc tàu cộng trao cho Hồ chí Minh cọng sản vn, thay thế quân thực dân Pháp cai trị mien bac VN.

    Tại miền bắc, trong phạm vi từ ải nam quan đến vĩ tuyến 17, dựa vào súng đạn tàu cộng, dựa vào sự chống lưng của Tàu cộng, của “đoàn cố vấn Trung quốc vĩ đại” tại hà nôi năm 1954, Hồ chí Minh và đảng cộng sản VN khủng bố người dân miền bắc, đàn áp trí thức, bắt giam tríb thức, bỏ đói trí thức mở miệng [trái với lời tuyên truyền bịp bợm, nói một đằng, làm một nẻo của Hồ chí Minh, rằng thì là mà, “dân chủ là để cho dân đuọc mở miệng”]dựng nên chế độ độc tài cộng sản VNDCCH vô sản chuyên chính.

    Tại miền nam vĩ tuyến 17, “Quốc gia Việt nam”, vốn có lãnh thổ thông nhất từ ải nam quan đến mũi Cà mau, đã bị bọn cộng sản Hồ chí Minh nô lệ Tàu cộng dựa vào tàu cộng, cướp mất phần đất phía bắc từ ải nam quan đến vĩ tuyến 17, nên “QUốc gia VN’ trên thục tế chỉ còn thẩm quyền tài phán trên phạm vi lãnh thổ từ vĩ tuyến 17 trở xuống Cà mau.

    Tại miền nam, “Quốc gia Việt nam” sau đó thay đổi chế độ chính trị, từ quân chủ không tuyệt đối, có thủ tướng cầm quyền, sang chế độ “Tổng thống” đổi tên nước thành “Việt nam Cộng Hòa”

    Việt nam Cộng Hòa tiếp tục con đường “kinh tế thị trường”, con đường của tự nhiên, con đường của con người tự phát triển dần nên, con đường của thịnh vương trù phú mà miền bắc khi còn trong phạm vi nước Việt nam không cộng sản cũng đã từng đi, trước khi bị áp đặt dưới ách cai trị cộng sản VN & HCM chuyên chính vô sản từ 1954 theo con đường kinh tế Nga cộng & tàu cộng xã nghĩa nghèo đói ô nhục.

    Về chính trị, Việt nam Cộng Hòa cũng tiếp tục con đường mà cả nước đã đi theo từ trước 1954, là con đường của lý tưởng của cuộc kháng chiến chống Pháp, là lý tưởng của thế hệ vàng Hà nội trước 1954, là khuynh hướng dân chủ tự do tây phương như tại Anh & Pháp & Mỹ, là liên minh với Mỹ

    Hiệp định Giơ ne vơ 1954 có quy định một khoảng thời gian là 300 ngày để mọi người dân ở 2 bên vĩ tuyến 17 có thể tự do đi lại từ bắc vào nam, từ nam ra bắc, để tùy người dân chọn lựa nơi sinh sống của mình, hoặc ở với cộng sản ở miền bắc vĩ tuyến 17, hoặc ở với nguời Việt tự do ở miền nam vĩ tuyến 17

    Vô cùng sợ hãi ách cai trị cộng sản, hàng triệu người dân miền bắc đã phải bỏ cả nhà cửa ruộng đất ở lại miền bắc, tay trắng di cư vào nam tự do.

    Có rất nhiều người miền bắc muốn di cư vào nam, nhưng những người dân ở những vùng xa xôi, đã bị cộng sản đe dọa, ngăn chặn, thậm chí cả bắn giết, như hàng ngàn người dân Quỳnh Lưu đã bị bộ đội cộng sản càn quét, thảm sát, không cho họ di cư vào nam.

    Nếu khộng có những đe dọa, bắn giết của cộng sản, ngăn cản di cư vào nam, hẳn là con số người di cư vào nam sẽ còn lớn hơn nhiều lần con số gần 1 triệu, là con số đuọc kết toán sau khi chấm dứt 300 ngày tự do di cư.

    NHững người bắc di cư như trên đuọc gọi là “bắc kỳ 9 nút”, số 9 là do 2 con số 4 và 5 cộng lại, nên số 9 đuọc dùng để nói tắt, thay cho số “54”

    TRong khi “băc kỳ 75” là nhóm từ để gọi những người bắc sau này, di cư vào nam sau cuộc xâm lăng của cộng sản chiếm đóng VNVCH.

    Tuy 2 con số “54” và “75” là 2 con số khác biệt nhau rõ ràng để chỉ 2 nhóm, 2 đợt người bắc di cư vào nam, nhưng sự khác biệt giữa 2 nhóm trên không thuần túy vì thời điểm di cư, mà sự khác biệt chính giữa 2 nhóm người là ở chỗ:

    nhóm người trước, “Bắc kỳ 9 nút” là những người bắc không bị nhiễm độc cộng sản,

    nhóm người sau “Bắc kỳ 75” là những người miền bắc mà đa số đã bị nhiễm độc cộng sản, đã bị bọn cộng sản Hồ chí Minh và những con tương cận, bọn trí thức cộng sản chân chính tim đỏ thẻ đỏ chuyên nghề làm chứng gian bưng bít thông tin, nhồi sọ thông tin, kích động hận thù “giai cấp”, kích động sự hận thù người miền nam “tay sai đế quốc mỹ & liếm bơ thừa sữ cặn của đế quốc mỹ”…

    Nhóm người bắc trước, “bắc kỳ 9 nút”, trong đó có một số là một đa số của thế hệ vàng Hà nội, những trí thức, văn nghệ sĩ miền bắc, phần còn lại đa số là những nông dân miền bắc cần cù nhẫn nại, nói chung là không bị nhiễm độc cộng sản, khi vào nam, hòa mình với người dân miền nam, thế hệ vàng Hà nội, trí thức, văn nghệ sĩ miền bắc không cộng sản đã góp phần đáng kể vào công cuộc xây dụng VNCH về mọi mặt văn hóa, giáo dục, kinh tế, chính trị, đưa VN đang từ một quốc gia vừa mới ra khỏi chiến tranh, chẳng bao lâu sau đã trở nên một quốc gia hàng đầu trong khu vục về mọi mặt kinh tế chính trị. Ở thời điểm của nó, trước 1975, VNCH là một quốc gia dân chủ tự do, là một quốc gia dân chủ tự do hơn hẳn nhiều quốc gia trong khu vực.

    Nhóm người bắc sau này, “bắc kỳ 75” cũng là những người thông minh cần cù chăm chỉ, [người VN bắc hay nam, thì cũng là người VN, cũng một nền dân trí, một trình thông minh, chăm chỉ cần cù như nhau, khác biệt là cái chế độ chính trị cộng sản nó ngăn cản sức làm việc & năng suất của người dân], nên, sau khi vào nam,
    [ngoại trừ một thành phần đã làm giàu, xây dựng nên những tài sản kếch sù là do cậy quyền đảng viên cộng sản có chức có quyền, ăn cắp & ăn cướp tài sản & quốc khố của miền nam, trong đó có 16 tấn vàng của miền nam đã bị bọn bộ chính trị cộng sản Hà nội bắc kỳ của Lê Duẩn chiếm đoạt chia nhau làm tài sản riêng],
    phần lớn cũng đã ăn nên làm ra, khá giả.

    Tuy nhiên, khác với những người bắc kỳ 9 nút đã rất yêu quý miền nam, yêu quý VNCH như người miền nam, thì lại có một số không nhỏ những người bắc kỳ 75, còn nhiễm nhiều độc chất cộng sản, nhất là bọn trí thức cộng sản chân chính tim đỏ thẻ đỏ chuyên nghề làm chứng gian, thay vì cám ơn sông nước & con người miền nam đã tạo cơ hội cho họ trở nên giàu có, tốt đẹp, lại cám ơn “bác và đảng” đã cướp đoạt miền nam cho họ. Bọn “trí thức” này không ngừng dựa vào súng đạn & sự chống lưng của bọn công an cộng sản, mà bịp bợm ca ngợi nhà cộng sản tội đồ Hồ chí Minh & cộng sản VN, tai họa của nhân dân đất nước VN, tai họa của nhân dân đất nước miền nam, mà bịp bợm với người dân miền nam là họ đã có công “giải phóng miền nam”!

    Trong khi bản thân những người bắc kỳ 75 có thể dã khấm khá hơn nhiều so với thời kỳ còn phải sống dưới chế độ cộng sản Hồ chí Minh Lê Duẩn ở miền bắc, ở dó con người phải sống theo bản năng súc vật, thì, nhìn vào thàn quả đóng góp cho quốc gia, cho miền nam, phải thấy là nhóm bắc kỳ 75 thua xa nhóm bắc kỳ 9 nút.

    Trong khi nhóm bắc kỳ 9 nút góp phần nâng cao VNCH, khiến VNCH hơn hẳn lân bang Thái lan, Mãlai, [Singapore thì chỉ mong sao cho đuọc như Sài gòn của VNCH], thì từ khi có bắc kỳ 75 tràn vào, VNCH, bị dính vào với VNDCCH, đã trở nên càng ngày càng tụt hậu, thua kém lân bang Thái Lan, Mã lai, Singapore từ hàng chục năm đến hàng thế kỷ,

    về mặt chính trị, từ một quốc gia dân chủ tự do, bị rơi xuống thể chế độc tài, bị áp đặt dưới chế độ độc tài cộng sản Hồ chí Minh tội ác, đần độn, khiến cho miền nam, cùng với miền bắc, bị cả thế giới khinh khi, vì đến hôm nay VN vẫn còn là môt quốc gia dưới chế độ độc tài, hơn thế nữa còn là một chế độ độc tài cộng sản, đàn em & nô lệ cho cộng sản Tàu, đang bên bờ nội thuộc Tàu cộng

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: