BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

1600. Hiến pháp, những “trò khỉ” và chuyện góp ý hay không

Posted by adminbasam on 08/02/2013

Đồng Phụng Việt

Hiến pháp, những “trò khỉ” và chuyện góp ý hay không

08-02-2013H1

Đồng Phụng Việt:  “Kiến nghị 72” cũng có thể sẽ tiếp tục vào sọt rác như nhiều kiến nghị khác nhưng với mình, tất cả các kiến nghị đã bị Đảng xem như rác đều có giá trị. Nó là hình thức nhắc nhở Đảng một cách công khai và rất đường hoàng rằng, càng ngày, càng nhiều nhân sĩ, trí thức, công chúng thuộc đủ mọi vùng, miền, thành phần xã hội, tôn giáo, kể cả cán bộ, Đảng viên của Đảng, không đồng tình với những việc Đảng làm. Rằng các hình thức trấn áp không còn hiệu quả nữa. Rằng tất cả các trò bịp bợm sẽ bị vô hiệu hóa, sẽ trở thành phản tác dụng và tất nhiên, “mỡ nó” sẽ được dùng để “rán nó”…

Năm 2013 khởi đầu bằng một sự kiện mà tới bây giờ vẫn còn rất “nóng”, đó là chuyện Ủy ban dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 của Đảng, công bố “Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992” để công chúng góp ý.

Xét về tính chất thì đây là một “sinh hoạt chính trị” do Đảng đề xướng và thực tế cho thấy là đến giờ, Đảng đã đạt được một số “thành quả nhất định” từ đợt “sinh hoạt chính trị” này.

Nhiều blogger, facebooker đã nêu ý kiến, thảo luận về các góp ý cho “Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992”. Trong đó, đáng chú ý nhất là “Kiến nghị về Sửa đổi Hiến pháp” do 72 nhân sĩ, trí thức khởi xướng (ở đây, mình xin tạm gọi là “Kiến nghị 72”).

Ngoài 7 đề nghị cụ thể, 72 vị nhân sĩ, trí thức khởi xuớng “Kiến nghị 72” còn giới thiệu một bản Hiến pháp do họ tự soạn thảo với 9 chương và 81 điều (1). Tính đến ngày 5 tháng 2, sau 12 đợt thu thập chữ ký, “Kiến nghị 72” có hơn 2.500 công dân thuộc đủ các vùng, miền, thành phần xã hội, tôn giáo, tuyên bố ủng hộ.

Tuy nhóm khởi xướng “Kiến nghị 72” vẫn còn tổ chức thu thập chữ ký ủng hộ “Kiến nghị 72” nhưng hôm 4 tháng 2 vừa qua, họ đã cử 15 vị đại diện đến Văn phòng Ủy ban dự thảo sửa đổi Hiến pháp, để trao “Kiến nghị 72”.

Nói cách khác, nhóm khởi xướng “Kiến nghị 72” và những công dân tuyên bố ủng hộ kiến nghị này đã làm xong công việc của họ, theo đúng đề nghị của Đảng. Phải chờ “hồi sau mới rõ” Đảng sẽ thực thi trách nhiệm của phía “xin góp ý” với bên đã tích cực “cho ý kiến” như thế nào.

Dù chưa biết Đảng sẽ tiếp nhận “Kiến nghị 72” và ứng xử với cả “Kiến nghị 72” lẫn những người tuyên bố ủng hộ kiến nghị ra sao, song mình vẫn thấy việc soạn thảo, tuyên bố ủng hộ, gửi “Kiến nghị 72” cho Ủy ban dự thảo sửa đổi Hiến pháp là điều hết sức cần thiết.

1.

Trong 68 năm ở vị trí tổ chức chính trị nắm giữ quyền lãnh đạo nhà nước và xã hội tại Việt Nam (1945-2013), Đảng đã “chế tạo thành công và đưa vào sử dụng” năm bản Hiến pháp (1946, 1959, 1980, 1992, 2001 – bản sửa đổi bản 1992 và đây mới thật sự là bản Hiến pháp hiện hành).

Nếu mình không lầm thì cả trong lịch sử nhân loại, lẫn pháp chế sử của loài người, Đảng CSVN là tổ chức chính trị duy nhất lập – giữ kỷ lục về “chế tạo và sử dụng Hiến pháp”. Dưới “sự lãnh đạo tài tình và sáng suốt” của Đảng, “Hiến pháp” trở thành một thứ áo khoác, thường xuyên được cắt – may “cho phù hợp với tình hình và nhiệm vụ trong giai đoạn mới”, “bảo đảm vai trò lãnh đạo toàn diện, tuyệt đối của Đảng” tại Việt Nam.

Khi “Hiến pháp” không còn nguyên nghĩa và được “chế tạo, sử dụng” như một thứ áo khoác, có lẽ không ngoa nếu gọi đó là “trò khỉ”. Riêng với Hiến pháp, Đảng đã có năm lần chơi… “trò khỉ” và hình như Đảng toan giở “trò khỉ” thêm một lần nữa.

Sở dĩ mình nói như thế vì lần này, kế hoạch “sửa đổi Hiến pháp” cũng có đầy đủ các dấu hiệu của một thứ “trò khỉ”. Nếu không có thời gian đọc, phân tích nhưng muốn biết “trò” này “khỉ” đến mức nào, các bạn ít theo dõi thời sự có thể tìm xem “Teo dần quyền con người trong Hiến pháp” của bác Hoàng Xuân Phú (2).

Dẫu thấy và đã chỉ ra rất rõ, rất thuyết phục về “tính khỉ” trong trò khỉ mang tên “sửa đổi Hiến pháp 1992” nhưng bác Phú vẫn tham gia nhóm soạn thảo, gửi “Kiến nghị 72”. Vì sao? Phải chăng cả bác Phú lẫn 71 vị còn lại trong nhóm soạn thảo, gửi “Kiến nghị 72” và hơn 2.500 công dân đã chính thức tuyên bố ủng hộ kiến nghị này đều ngây thơ và làm chuyện hết sức vô ích như bạn Kami nhận định trong bài “Vì sao tôi không góp ý và ký kiến nghị sửa đổi Hiến pháp?” (3)?

Suy nghĩ mà bạn Kami trình bày qua “Vì sao tôi không góp ý và ký kiến nghị sửa đổi Hiến pháp?” khá phổ biến nhưng theo mình, lối suy nghĩ và cách hành xử đó không đúng trong bối cảnh như hiện nay.

Tên tuổi, lai lịch của từng vị trong danh sách 72 vị khởi xướng “Kiến nghị 72” cho thấy, có ráng cũng không thể xếp bất kỳ ai vào diện “ngây thơ”. Tất cả đều thuộc nhóm “dư hiểu biết và thừa kinh nghiệm” cả về Đảng lẫn hiện tình chính trị Việt Nam. Mình không tin có vị nào trong số 72 vị này tin chắc, rằng Đảng sẽ tiếp nhận “Kiến nghị 72” một cách vui vẻ, trọng thị và xem xét kiến nghị đó một cách nghiêm túc. Vậy thì tại sao họ vẫn soạn – giới thiệu – kêu gọi ủng hộ – gửi?

Mình không dám võ đoán nhưng nếu mình là Đảng thì rõ ràng “Kiến nghị 72” là thứ rất khó nuốt nhưng không nuốt thì cũng giống như tự khắc họa cho “tính khỉ” của “trò khỉ”, được đặt tên là “sửa đổi Hiến pháp 1992” rõ nét hơn và thiên hạ thêm chán ghét hơn..

“Kiến nghị 72” cũng có thể sẽ tiếp tục vào sọt rác như nhiều kiến nghị khác nhưng với mình, tất cả các kiến nghị đã bị Đảng xem như rác đều có giá trị. Nó là hình thức nhắc nhở Đảng một cách công khai và rất đường hoàng rằng, càng ngày, càng nhiều nhân sĩ, trí thức, công chúng thuộc đủ mọi vùng, miền, thành phần xã hội, tôn giáo, kể cả cán bộ, Đảng viên của Đảng, không đồng tình với những việc Đảng làm. Rằng các hình thức trấn áp không còn hiệu quả nữa. Rằng tất cả các trò bịp bợm sẽ bị vô hiệu hóa, sẽ trở thành phản tác dụng và tất nhiên, “mỡ nó” sẽ được dùng để “rán nó”…

Thành ra, nếu bạn cũng muốn nhắc nhở Đảng một cách công khai và rất đường hoàng như vậy, hãy tuyên bố ủng hộ “Kiến nghị 72” bằng chữ ký của bạn.

2.

Sẵn dịp Đảng mời gọi góp ý “sửa đổi Hiến pháp 1992”, mình muốn thưa riêng với các bác lãnh đạo Đảng đôi lời.

Thưa các bác, trong chính trị, niềm tin là một loại “vốn đặc biệt”. Do ngu dốt, chủ quan, lại còn tham và ác, các bác đã tiêu sạch khoản “vốn đặc biệt” này. Lẽ ra nên ngừng “chơi”, các bác vẫn muốn “gỡ gạc” bằng cách bày thêm một ván bài nữa. Trong ván bài “củng cố và giữ quyền lực”, các bác không chỉ đã “cháy túi” mà thiên hạ còn tỏ tường việc các bác chuyên đánh “bạc bịp”. Trò “sửa đổi Hiến pháp 1992” do các bác bày ra giống như chuyện “lột nốt” và “đặt cược” bằng “cái quần đùi”. Nó vừa thảm hại, vừa nhiều rủi ro.

Ở tình thế như hiện nay, các bác nên làm cho thiên hạ thương, đừng tiếp tục hành xử theo kiểu vừa gian, vừa láo. Các bác cũng nên thôi hoang tưởng về khả năng “Muôn năm trường trị. Nhất thống giang hồ” như Nhậm Ngã Hành trong “Tiếu ngạo giang hồ” của Kim Dung. Hãy xem “Kiến nghị 72” là một cơ hội. Bỏ qua cơ hội cuối cùng này, các bác sẽ mất luôn cái “quần đùi”, hoàn toàn trần truồng, ở không được mà về cũng chẳng còn lối.

——-

Chú thích

(1) Kiến nghị về Sửa đổi Hiến pháp 1992

(2) Teo dần quyền con người trong Hiến pháp

(3) Vì sao tôi không góp ý và ký kiến nghị sửa đổi Hiến pháp?

Nguồn: Đồng Phụng Việt

Bổ sung, hồi 20h25′, ngày 8/2/2013 – TRAO ĐỔI VỚI BLOGGER ĐỒNG PHỤNG VIỆT (Huỳnh Ngọc Chênh).

164 phản hồi to “1600. Hiến pháp, những “trò khỉ” và chuyện góp ý hay không”

  1. Le Quoc Trinh said

    TÂM SỰ GỬI VỀ ĐÂU

    Thân chào các bác trong nước,

    Giờ Giao Thừa đã qua, chúng đang bước vào ngày đầu năm Quý Tỵ. Nhân dịp năm mới tôi xin phép gửi đến các bác một bản nhạc Xuân, trầm buồn, cay đắng tình người, mà tôi mới khám phá cách đây vài tháng, do cố nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc từ bài thơ TÂM SỰ GỬI VỀ ĐÂU của thi sĩ Lê Minh Ngọc. Bài này ra đời từ năm 1962, ít người nghe nhưng có liên hệ đến tình hình đất nước.

    Qua lời ca và bài thơ nguyên bản, tôi đoán chừng đây là những tâm tình tự đáy lòng một anh bộ đội miền Bắc giã từ người em gái yêu thương để vào Nam theo lý tưởng CS Giải Phóng Miền Nam. Các bác sống ở miền Bắc chắc biết mùa Xuân rét căm căm với hoa gạo đỏ, còn trong miền Nam thì mùa Xuân ấm áp, quê hương của những rặng dừa. Lời ca bộc lộ nhiều nỗi niềm cay đắng về chế độ CS miền Bắc, tương tự bài Mưa Sai Gon Mưa Hà Nội (Phạm Đình Chương / Hoàng Anh Tuấn, 1964). Tôi đặc biệt nhất ba câu cuối:

    Lệ trên đá rơi hoài
    Chuyện mình ai được biết ?
    Và ai sẽ xót thương ?

    Giai điệu tha thiết, trầm buồn, ít nhiều khuấy động tâm can những ngươi tha hương như tôi. Bài này chỉ nghe các ca sĩ hải ngoại hát, đặc biết là anh Tuấn Ngọc trình bày ở SaiGon năm ngoái. Nghe cô Thái Hiền hát thì mới thấm.

    Đề nghị AnhBa hướng dẫn cách truyền tải bản nhạc cho các bác thưởng thức, cùng với bài ĐI TÌM QUÊ HƯƠNG của Trịnh Công Sơn do cô Lê Uyên đơn ca.

    Cám ơn AnhBa nhiều,
    ______________________________________________

    TÂM SỰ GỬI VỀ ĐÂU

    (Phạm Duy / Lê Minh Ngọc – 1962)

    Ngoài ấy tuổi xuân lạnh, rét căm lòng cỏ hoa
    Em nhìn mây không cánh, bay về phương trời xa
    Nghẹn ngào em thầm hỏi:
    Người đi có nhớ nhà ?
    Nghẹn ngào em thầm hỏi:
    Người đi có nhớ nhà ?

    Ra đi mùa Xuân ấy, mây hồng bay cuối thôn
    Hoa vàng cài trên tóc, em ngây thơ mắt buồn
    Trời sáng trong lòng anh
    Vực thẳm trong lòng em
    Hai đứa hai tâm sự
    Xa nhau như đêm ngày…

    Người đi vì lý tưởng, em ở lại hờn căm
    Mỗi mùa hoa lại nở, nhớ hình bóng người xa
    Đã bạc phai mầu áo
    Nổi trôi dưới gốc dừa
    Môt trời hoa gạo đỏ
    Và mưa nắng hai muà…

    Hẹn mai về, hẹn mai về
    Xuân rồi Xuân quạnh quẽ
    Người gái quê, người gái quê
    Xuân buồn, Xuân vắng vẻ.

    Đường anh đi, đường anh đi
    Ôi bước dài thương nhớ
    Giờ em ơi, giờ em ơi !
    Mây trùng dương cách chia.

    Lìa nhau vì lý tưởng, hỡi em người quê hương
    Đâu phải vì biên giới, đâu phải vì nghìn phương
    Muôn ngàn năm còn mãi
    Lệ trên đá rơi hoài
    Chuyện mình ai người biết ?
    Và ai sẽ xót thương ?

    • Cục Đất said

      http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/tam-su-gui-ve-dau-thai-hien.zgClmlMHgM.html

    • Đi Giải Phóng MN said

      Từng đoàn quân hành quân ngày đêm
      tiến vào Nam
      để giải phóng miền Nam.

      Lưng còng xuống (vì ba lô nặng trĩu)
      Đầu cúi xuống (vì lòng nặng trĩu)
      Miệng vẫn hát “đường ra trận mùa này đẹp lắm, . . . , còn gì vui hơn đường ra trận mùa xuân, … “

      Em trai tôi vào Nam ra Bắc như con thoi,
      Nhận quân từ Bắc, dẫn đoàn quân ấy vào Nam,
      Vào Nam bàn giao
      lại
      Ra Bắc nhận quân, dẫn đoàn quân ấy vào Nam bàn giao,
      lại trở ra Bắc, . . .
      Cứ thế, cứ thế. . .
      Người như que củi, mắt trũng, môi thâm, da xanh,
      Đói khát
      Bom đạn dọc đường trút xuống như mưa
      Thế mà nó không chết,
      Trong khi bạn bè cùng lứa đã “hy sinh” gần hết.

      Một lần trên đường ra,
      Nó gặp chị con Bác tôi đi vào.
      Hai chị em ôm nhau khóc. Cả hai cắn răng mà khóc.

      Thưa các bạn miền Nam,
      Thế hệ chúng tôi ở ngoài Bắc
      đi
      “giải phóng miền Nam”
      theo
      “tiếng gọi của tổ quốc” như thế đấy.

      Có giống như
      hiện tại

      Cả 90 triệu người Việt Nam
      “đang hăng say xây dựng tổ quốc việt nam xhcn tươi đẹp”

      Hay không?

  2. […] 1600. Hiến pháp, những “trò khỉ” và chuyện góp ý hay không […]

  3. Mèo Con said

    Vấn đề “kiến nghị 72” thì nó to quá nên mấy hôm nay em chỉ xem mà chẳng dám bàn… Nhưng kệ hôm nay cũng đoán kết quả tí chơi:
    – Kiến nghị này cũng giống như cái đơn đòi dất của các bác nông dân “bị cướp đất” hiện tại ở nước ta..khổn thay cái đơn đòi dất này lại “phải” nộp lên đúng cho cái thằng cướp đất…
    – À há! Khó mà thành công, khó mà đè cái ông cụ 46kg Tai Hổ ra mà ăn thịt. Nhưng nó được một cái là: “nông dân đã dám làm đơn” và nếu làm “đơn đoàng hoàng” không thành công, thì chắc phải làm đơn theo một cách “cà chớn” nào đó không chừng.
    Kết: Dân đang cần “đất” lắm đấy nhà nước ơi! Trả “đất” lại dân nhờ…Nếu không, khả năng….(xí lộn) nguy cơ không còn cái “quần xà lỏn” có thể xảy ra

  4. Kính Chúc said

    Còn vài giờ đồng hồ nữa là
    bước sang

    NĂM MỚI QUÝ TỴ 2013

    Kính chúc:

    ANHBASAM

    72 Vị đầu tiên và tất cả các Vị
    đã soạn thảo và kí
    BẢN HIẾN PHÁP MẪU

    Tất cả các Còm viên trên ABS

    AN KHANG.

  5. Kính chuyển tới những người gửi , viết , trao đổi kiến nghị về việc sửa đổi hiến pháp 1992 lời chúc sức khỏe nhân dịp năm mới và sự kính trọng sâu sắc vì sự kiên nhẫn phi thường chỉ với mong muốn xã hội tốt hơn mà cố gắng thảo luận với người vừa khiếm thị vừa khiếm thính .

  6. chipheo@ said

    Không ít người cho rằng đợt sửa đổi HP kỳ này là “rỏm”,các vị cầm quyền bày trò “mèo” để bịp,.. Tôi thì cho rằng kỳ này các vị nhà ta “quyết tâm rất lớn”,”quyết sửa đổi cho được” vì các vị đang ngồi trên “nướci sôi lửa bỏng” .Không sửa đổi thì “chết” là chắc,mà “sửa không khéo” cũng chết.Sửa thế nào “để khỏi chết” là cả “vấn đề” phải vận dụng “trí tuệ toàn hệ thống”,nào phải là chuyện chơi. Các vị nhà ta chọn phương án “tân trang” :chỉnh mũi,chỉnh mắt …của mấy “MỆ” chân dài. Chỉ có tân trang mới lừa được quần chúng : Không phải là TA nhưng lại là TA.Đó là phương sách muôn thuở “SÓI ĐỘI LỐT CỪU”.Muốn vậy phải tân trang đuôi, tân trang lông,tai,mắt ,mũi,.. cái gì cũng chấp nhận,cũng thông qua,chỉ trừ phải giữ nguyên….hàm răng SÓI (Điều 4),vì quá nhiều ý kiến là muốn tân trang thì “phải vặt toàn bộ răng của SÓI”. Đấy là tất cả vấn đề,cũng là tâm điểm của mọi chuyện “cù cưa,cù nhầy” mà nhiều còm sỹ cho là “dối trá”,”bịp bợm”… Đúng là “oan thị Mầu” cho các vị cầm quyền nhà ta.Khổ thực(!)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: