BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

1590. Điều 4 mới là vấn đề của mọi vấn đề

Posted by adminbasam on 02/02/2013

Kính gửi: Các thành viên khởi xướng và Ban biên tập trang Cùng viết Hiến pháp,

Hôm nay, tôi nhận được email của một người bạn giới thiệu về trang web do các Giáo sư có uy tín khởi xướng và biên tập, như GS Ngô Bảo Châu, Đàm Thanh Sơn, Nguyễn Đăng Dung. Tôi rất vui.

Tuy nhiên, có thể do mới khởi xướng nên bài viết cũng chưa nhiều, nhưng những bài viết chỉ được đăng dưới lăng kính một chiều (bởi các bài hiện nay đăng trên Cùng viết Hiến pháp) chỉ là các bài viết trên các báo đã bị kiểm duyệt (Việt nam đứng vị trí 172/179 về tự do báo chí). Việc kiểm duyệt báo chí do Ban tuyên giáo trung ương Đảng, thì nói chung những bài viết này cũng chỉ nằm trong giới hạn ý chí của Đảng.

Hiến pháp là khế ước xã hội (social contract) do người dân lập nên. Vì vậy tôi hy vọng rằng, trang Cùng viết Hiến pháp sẽ đăng những bài viết có quan điểm khác nhau. Hiện nay, các bài như: Hai tử huyệt của chế độ (của GS Hoàng Xuân Phú), Dự thảo Hiến pháp do 72 nhân sỹ, trí thức khởi xướng (đến nay đã có gần 2000 người ký tên) đang được nhiều người ủng hộ.

Cùng viết Hiến pháp có “dám” đăng 2 bài viết đó không?

Xin mạo muội chia sẻ với các GS một điều là: Người sáng lập ra trang web tranh luận dân chủ phải khách quan, hay thoát khỏi sự “bám lề”, hay “sợ hãi” mới có thể đem đến không gian tranh luận dân chủ. Tôi rất ngưỡng mộ những người như Giáo sư Huệ Chi (trang web boxitvn.net), nhà văn Nguyễn Quang Lập (blog Quê Choa) hay TS Nguyễn Xuân Diện (blog xuandienhannom.blogspot.com)… bởi họ đã làm được điều đó.

Tôi từng biết GS Nguyễn Đăng Dung như một trong những người đầu ngành Luật Hiến pháp của Việt Nam. Nhưng dịp sửa Hiến pháp này tôi cũng chưa thấy giới Luật gia nói chung, hay GS nói riêng có những đóng góp mang tính đột phá (ví dụ như bài viết của GS Hoàng Xuân Phú), để người dân ủng hộ và dõi theo.

Là trí thức, theo tôi họ có nghĩa vụ tiên phong trong việc tìm ra con đường phát triển giúp những người không biết, và cho đến thời điểm này thì tôi đang thất vọng về điều đó ở nước ta.

Nhân tiện, tôi cũng muốn chia sẻ với trang Cùng viết Hiến pháp là trọng tâm nhất của lần sửa đổi Hiến pháp lần này là “Điều 4”.

Điều 4 mới là vấn đề của mọi vấn đề

Nguyễn Long Việt

Bởi việc quy định Điều 4, rõ ràng là những cuộc bầu cử dân chủ đều vô nghĩa. 14 người trong Bộ chính trị quyết định mọi chức danh, từ việc bao nhiêu ghế, ông nào trúng đại biểu quốc hội, ông nào làm thủ tướng… từ đó sinh ra độc tài, lạm quyền, tham nhũng…

Người có quyền chỉ “sợ trách nhiệm trước người giao quyền cho họ”, và việc nếu họ có được quyền lực không phải từ dân thông qua các cuộc bầu cử dân chủ thì họ cũng sẽ không chịu trách nhiệm trước dân, mà họ chỉ chịu trách nhiệm trước Đảng (theo nghĩa hẹp hơn, trước những người lãnh đạo Đảng đã “cơ cấu” cho họ).

Việc không quy định Điều 4 là việc trước sau gì cũng phải làm, là xu thế chung của bất kì quốc gia dân chủ nào. Không quy định Điều 4, xây dựng chế độ chính trị đa đảng không phải là xóa bỏ sự hoạt động của Đảng Cộng sản VN, mà khi ấy những người có tài, có đức trong xã hội sẽ trở thành những lãnh đạo do dân chọn. Và đó cũng là con đường mà những người có tài, tâm trong Đảng ra tranh cử. Chứ không phải như việc có vị trí nhờ “cơ cấu” của Đảng thông qua “mối quan hệ, chạy chức chạy quyền” như hiện nay.

Nếu không xóa bỏ được Điều 4, mặc nhiên Đảng CS lãnh đạo thì những góp ý sửa đổi Hiến pháp chỉ như là thay chút nước sơn, chứ không phải là thay cái cột sống.

Chỉ khi đa đảng, mọi vấn đề mới được tháo gỡ, nền tảng đầu tiên để xây dựng nhà nước. Thông qua các cuộc cạnh tranh chính trị, người dân sẽ chọn những người, Đảng có chính sách tốt cho dân tộc, nhân dân. Các đảng phái đối lập tồn tại để phản biện lại các chính sách của đảng cầm quyền, và truyền tải tới người dân.

Hiện nay, những tiếng nói phản biện chỉ là đơn lẻ, không đủ sức mạnh để phản biện chính sách do vậy thường bị chính quyền sách nhiễu. Cái quan trọng nhất của phản biện là trong Nghị trường, quyết định tới việc thông qua chính sách. Chỉ khi đó, các quyền lợi của các đảng “chạm với quyền lợi của dân” mới được thông qua.

Bởi khi đó, nhân dân sẽ giám sát những cuộc phản biện minh bạch, và người Nghị sỹ sẽ phải chịu trách nhiệm với dân thông qua cơ chế giải trình.

Ở Việt Nam hiện nay, tuy có 3 hệ thống cơ quan quyền lực đại diện cho 3 nhánh quyền lực lập pháp, hành pháp và tư pháp nhưng 3 quyền này lại tập trung trong tay Đảng, mà cao nhất là Bộ chính trị. Các lãnh đạo chủ chốt của 3 cơ quan đều là Đảng viên.

 Người làm thẩm phán ở các quốc gia dân chủ không được tham gia đảng phái nào, thì ở Việt Nam, tuy không quy định trong văn bản luật nhưng trên thực tế họ thương là đảng viên. Và cơ chế thủ trưởng chế vẫn còn tồn tại thông qua cách thức bổ nhiệm thẩm phán. Như vậy, Đảng là người “vừa đá bóng, vừa cầm còi”.

Trong khi ở các nước dân chủ, thẩm phán có quyền ra lệnh trát bắt các chính trị gia nếu vi phạm pháp luật, thì ở Việt Nam, giả sử phát hiện ra một lãnh đạo sai phạm (lãnh đạo là Đảng viên), các cơ quan tư pháp bị tước mất quyền tiến hành các thủ tục tố tụng áp dụng đối với những người khác, mà thay vào đó là việc Đảng tiến hành các quy trình riêng của mình (như họp để kỷ luật…), từ đó sẽ sinh ra bao che.

Ngoài ra, khi có ý kiến của Đảng thì các cơ quan tư pháp (Cơ quan Điều tra, Viện Kiểm sát, Tòa án) họp “liên ngành” để thực hiện ý kiến chỉ đạo của Đảng. Nếu lãnh đạo Đảng cho phép tiến hành tố tụng, hay đưa ra phương hướng xử lý thì các cơ quan này sẽ phải theo. Và phiên tòa chỉ như những “vở kịch”.

Cái khó cho Việt Nam?

Nhiều người cứ nhầm tưởng hoặc “xuyên tạc” rằng Singapore cũng giống Việt Nam, một Đảng lãnh đạo.

Ở Singapore, Đảng Nhân dân hành động (People’s Action Party) được quyền lãnh đạo nhờ nhân dân bầu ra từ cuộc bầu cử dân chủ (chiến thắng trong các nhiệm kỳ, từ 1963 nhờ các chính sách) chứ không phải là do Đảng, hay Ban Chấp hành Trung ương, Bộ chính trị quyết định như ở Việt Nam. Cũng giống như trong gia đình đông con, thằng A được quyền quản lý gia đình bởi nó tài năng, chính sách tốt, vì lợi ích chung, chứ không phải là nhà có con một như Việt Nam.

Ở Việt Nam, thành quả cách mạng có được cũng nhờ đa đảng (Việt Nam đa đảng đến năm 1988), cho đến khi đó, những người lãnh đạo luôn theo đuổi, hy sinh cho lý tưởng (mặc dù có không ít sai lầm), chỉ đến khi Lê Duẩn chèn ép, và sau này Nguyễn Văn Linh dẹp bỏ đa đảng thì chế độ một Đảng mới sinh ra độc tài, tham nhũng, lạm quyền. Cũng như, trong thời kỳ đó, do hoàn cảnh chiến tranh nên mặc dù đa đảng, nhưng vẫn chưa có dân chủ thực sự.

Và cái quan trọng nhất của chế độ đa đảng là thẩm phán độc lập, không theo đảng phái nào. Một khi, kể cả Lý Hiển Long phạm tội, tòa District cũng có thể ra trát bắt. Một điều khác biệt với VN, quan tòa là đảng viên, hoạt động dưới sự lãnh đạo của Đảng.

Theo tôi, đa đảng là vấn đề mấu chốt, quyết định sự lớn mạnh của quốc gia, chống lại độc tài. Đa đảng là điều kiện cần.

Một khi, chưa xuất hiện đa đảng thì sẽ không có Aung San Suu Kyi, cũng khó xuất hiện Thein Sen như ở Myanmar để tiến tới dân chủ. Bà Aung nếu ở VN, chỉ có thể là những cá nhân phản biện nhỏ lẻ như Luật sư Lê Quốc Quân hay blogger Huỳnh Thục Vy mà thôi. Mọi phản biện từ cá nhân nhỏ lẻ đều bị dập từ trứng nước.

Nguyễn Long Việt, PHD Candidate, Harvard Law School

134 phản hồi to “1590. Điều 4 mới là vấn đề của mọi vấn đề”

  1. […] trước nhân dân về những quyết định của mình’.” Ông Vũ mão có biết điều 4 mới là vấn đề của mọi vấn đề? Điều 4 đã khẳng định vai trò lãnh đạo tuyệt đối của Đảng đối với […]

  2. […] trước nhân dân về những quyết định của mình’.” Ông Vũ mão có biết điều 4 mới là vấn đề của mọi vấn đề? Điều 4 đã khẳng định vai trò lãnh đạo tuyệt đối của Đảng đối với […]

  3. Tôi chưa bao giờ ký kiến nghị vì nghĩ không có tác dụng .Tuy vậy lần này tôi dã ký dù biết chắc sẽ bị vứt sọt rác.vậy tại sao tôi vẫn ký tôi hiểu mục dích của bản kien nghi nằm ngoài bản kiến nghị .Mong các bác phổ biến rộng rãi dể nhiều người biêt cùng ký tên

  4. […] trước nhân dân về những quyết định của mình’.” Ông Vũ mão có biết điều 4 mới là vấn đề của mọi vấn đề? Điều 4 đã khẳng định vai trò lãnh đạo tuyệt đối của Đảng đối với […]

  5. […] trước nhân dân về những quyết định của mình’.” Ông Vũ mão có biết điều 4 mới là vấn đề của mọi vấn đề? Điều 4 đã khẳng định vai trò lãnh đạo tuyệt đối của Đảng đối với […]

  6. […] 1590. Điều 4 mới là vấn đề của mọi vấn đề […]

  7. […] 03/02/2013 lúc 04:32 […]

  8. […] 03/02/2013 lúc 04:32 […]

  9. […] 03/02/2013 lúc 04:32 […]

  10. […] 1590. Điều 4 mới là vấn đề của mọi vấn đề […]

  11. Khánh Ly said

    Thường người ta bỏ cha mẹ được, vợ con được; giết bạn bè được, đồng chí được; bán đứng ân nhân được, kể cả… tình nhân cũng được; tổ quốc đổi thành tổ cò cũng được nốt, NHƯNG TỰ NGUYỆN TỪ BỎ QUYỀN LỰC thì chưa thấy. Bảo người cs ở nước ta từ bỏ điều 4 khác nào bảo họ tự nguyện chui ống cống!
    Đời nào!

  12. Mua Quit said

    To be or not to be:
    Câu hỏi đặt ra là: Liệu có thể đòi hỏi bỏ điều 4 ra khỏi hiến pháp 1992 được không? Hoặc hỏi một cách nôm na hơn: Đảng CS có khả năng từ bỏ quyền lãnh đạo khi họ cảm thấy họ không xứng đáng vì không đủ tài đủ đức?
    Câu trả lời: Không.

    Hiện tại, ta không thể nào đòi được đảng CS từ bỏ quyền lãnh đạo của họ, trừ phi ta xuống đường làm cách mạng màu như ở Đông Âu hay Ả Rập. Bởi vì đơn giản là đảng cộng sản Việt Nam là của giai cấp bần cùng trong xã hội, thực chất là giai cấp nông dân lưu manh, đổi tý màu thành công nhân, nhưng tư tưởng thì vẫn là tiểu nông làng xã và hơn nhốm màu xã hội đen. Họ không muốn mất thậm chí là một ít phân gio của họ chứ chưa nói là quyền lực to như cục vàng mà họ cũng vất vả lắm mới kiếm được. Nói trắng ra là đảng CS là đảng của những tay liều lĩnh và không có gì để mất. Đấu với những tay như vậy thì không có lý luận nào áp dụng cho được. Lý luận của những tay đó là nếu anh nói nhẹ thì nó không để ý, nếu anh nói đúng chỗ sai của nó thì nó giơ nắm đấm và buộc anh phải im miệng (và đạp vào mặt anh nếu cần). Những vụ xử các nhà bất đồng chính kiến vừa qua đều cho thấy cách hành xử của đảng CS đúng là cả vú lấp miệng em như vậy.

    Mọi người hãy chờ kết quả cuối cùng của việc sửa đổi bổ sung hiến pháp 1992 này xem tôi nói có đúng không nhé.

    • không bỏ điều 4 độc đảng thì góp ý cũng như không said

      Không hy vọng gì ở sự tự nguyện tự giác bỏ điều 4 của đảng hiện nay do chính bọn đang cầm quyền muốn lợi dụng nó vào việc hợp pháp hoá việc ngồi lên đầu dân, bóp cổ dân.
      Có lẽ không còn con đường nào khác ngoài việc toàn dân xuống đường nổi dậy bắt kẻ cầm quyền (đã đi nguợc lại mục tiêu của cmvs) phải biết nghe tiếng nói của người dân mà từ bỏ cái điều 4 khốn nạn ấy.

  13. MQ said

    To be or not to be:
    Câu hỏi đặt ra là: Liệu có thể đòi hỏi bỏ điều 4 ra khỏi hiến pháp 1992 được không? Hoặc hỏi một cách nôm na hơn: Đảng CS có khả năng từ bỏ quyền lãnh đạo khi họ cảm thấy họ không xứng đáng (vì không đủ tài đủ đức) hay không?
    Câu trả lời: Không.

    Hiện tại, ta không thể nào đòi được đảng CS từ bỏ quyền lãnh đạo của họ, trừ phi ta xuống đường làm cách mạng màu như ở Đông Âu hay hoa như ở Ả Rập. Bởi vì đơn giản là đảng cộng sản Việt Nam là của giai cấp bần cùng trong xã hội, thực chất là giai cấp nông dân lưu manh, đổi tý màu thành công nhân, nhưng tư tưởng thì vẫn là tiểu nông làng xã và hơn nhốm màu xã hội đen. Họ không muốn mất thậm chí là một ít phân gio của họ chứ chưa nói là quyền lực to như cục vàng mà họ cũng vất vả lắm mới kiếm được. Nói trắng ra là đảng CS là đảng của những tay liều lĩnh và không có gì để mất. Đấu với những tay như vậy thì không có lý luận nào áp dụng cho được. Lý luận của những tay đó là nếu anh nói nhẹ thì nó không để ý, nếu anh nói đúng chỗ sai của nó thì nó giơ nắm đấm và buộc anh phải im miệng (và đạp vào mặt anh nếu cần). Những vụ xử các nhà bất đồng chính kiến vừa qua đều cho thấy cách hành xử của đảng CS đúng là cả vú lấp miệng em như vậy.

    Mọi người hãy chờ kết quả cuối cùng của việc sửa đổi bổ sung hiến pháp 1992 này xem tôi nói có đúng không nhé.

  14. Khucthedo said

    Mở cuộc tiên đoán đảng csvn sẽ ngỏm vào ngày tháng năm nào đi các bác ơi.

  15. […] on 03/02/2013 by bahaidao Nguyễn Long Việt Posted by Basamnews on 02/02/2013 Kính gửi: Các thành viên khởi xướng và Ban biên tập trang Cùng viết […]

  16. […] 1590. Điều 4 mới là vấn đề của mọi vấn đề […]

  17. Dân chủ là sức mạnh said

    Các bác lạnh đạo Đảng CSVN cứ XƯNG ĐẾ cho nó sướng. Làm Hoàng Đế mới sướng. Tổ Quốc và Nhân dân là cái đéo gì, kệ mẹ chúng nó. Bọn dân đen, đầu đứa nào cũng ngu, buồi đứa nào cũng thâm, cho nên kệ con mẹ chúng nó. Lũ chúng nó ăn cứt, cời truồng thì cũng kệ mẹ chúng nó. Hoàng Đế cứ ngồi đấy mà ăn tay gấu, uống rượu Tây cho sướng. Tổ Quốc, đất nước kệ con mẹ nó. Nó chậm phát triển thì kệ con mẹ nó. GDP thấp thì cũng kệ con mẹ nó. Giáo dục bét thế giới thì cũng kệ con mẹ nó. Khoa học – Kỹ thuật bét thế giới thì cũng kệ con mẹ nó. Lũ dân đen nó kéo cày thay trâu thì cũng kệ con mẹ nó. Giao thông lộn xộn thì cũng kệ con mẹ nó … Tóm lại, là kệ con mẹ hết chúng nó. KỆ CON MẸ CHÚNG NÓ.

    TỔ QUỐC CÁI CỦ CẶC. NHÂN DÂN CÁI CỦ CẶC. ĐẢNG XƯNG ĐẾ MẸ NÓ ĐI CHO OÁCH VÀ SƯỚNG.

  18. Dân chủ là sức mạnh said

    Đảng CSVN vạn tuế, vạn vạn tuế.

    Hoàng Đế vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.

    TÔI KHÔNG THẤY VIỆT NAM KHÔNG CẦN HIẾN PHÁP

    TÔI THẤY RÕ VIỆT NAM CẦN HOÀNG ĐẾ.

    ĐỀ NGHỊ TỔNG BÍ THỬ ĐẢNG CSVN XƯNG ĐẾ. TÔI ỦNG HỘ HOÀN TOÀN. HOÀNG ĐẾ VẠN TUẾ.

    • Dân chủ là sức mạnh said

      Xin sửa lại chút: “TÔI THẤY RÕ VIỆT NAM KHÔNG CẦN HIẾN PHÁP”. Lỗi chíng tả, Mong bà con thông cảm.

  19. Dân chủ là sức mạnh said

    Tôi ủng hộ Đảng CSVN xưng ĐẾ ngay, vì xưng đế thì hay hơn tồn tại dưới thể chế quản lý và đính hướng XHCN như hiện nay. Quan điểm cá nhân của tôi là Việt Nam không cần Hiến pháp gì hết cho nó rắc rối, rườm rà, không thực chất. Vì thế, tôi đề nghị:

    (1) Đảng CSVN xứng ĐẾ, đưa Tổng Bí thi Đảng lên hàng Hoàng Đế;
    (2) Giải tán Bộ chính trị, Ban bí thư, Ban chấp hành TƯ, Quốc hội và HĐND các cấp, các Ban của Đảng, Mặt trận Tổ quốc, các Tổ chức và Đoàn thể của Đảng như: Đoàn Thanh niên, Tổng liên đoàn lao động, Hội phụ nữ …
    (3) Giải tán chủ tịch nước và Phủ chủ tịch;
    (4) Chuyển Chính phủ thành nội các, Thủ tưởng thành Tể tướng, các Bộ trưởng thành Thượng thư;
    (5) Chuyển Văn phòng TƯ Đảng thành Phủ Thái giám hầu hạ Hoàng Đế;
    (6) Chính quyền địa phương bao gồm: Tri Phủ (cấp Tỉnh), Tri Huyện (cấp Huyện) và Lý trưởng (cấp Xã).

    Cơ cấu Triều đại nên chỉ rất đơn giản, bao gồm (1) Hoàng Đế trị vì đất nước (2) Nội các giúp việc cho Hoàng Đế (3) Phủ Thái giám hầu hạ Hoàng Đế. Đảng CSVN xưng Đế thì tôi đảm bảo rằng (1) Hiệu lực và hiệu quả quản lý đất nước sẽ tăng ít nhất 65% (2) Biến chế của bộ máy cai trị sẽ giảm được ít nhất 65% (3) Tham ô, lạm quyền, nhũng nhiễu sẽ giảm được ít nhất 70% (4) Công việc sẽ có người trực tiếp chịu trách nhiệm, không còn tình trạng vua tập thể, né tránh trách nhiệm (5) Nền chính trị đất nước sẽ ổn định hơn rất nhiều.

    Việt Nam không cần Hiến pháp. Đề nghị Đảng CSVN XƯNG ĐẾ NGAY CHO NHÂN DÂN ĐƯỢC NHỜ. CẢM ƠN CÁC ĐỒNG CHÍ.

  20. Việt BM said

    Tuy nhiên, Điều 4 chỉ có tính hình thức, do Lực lượng vũ trang, từ Quân đội (bao gồm cả Hải quân và Không quân), Cảnh sát và An ninh đều do Đảng CSVN lãnh đạo toàn diện và kiểm soát tuyệt đối.

  21. Cửu Long said

    Bài viết nặng tính văn chương và lý luận quá, cứ thế này có phải là phần đa dân chúng dễ hiểu không?


    http://diendancongnhan.blogspot.com/2013/02/to-cha-no-ieu-4-ton-tai-e-lam-gi-e-tiep.html
    https://chauxuannguyenblog.wordpress.com/2013/02/02/to-cha-no-dieu-4-ton-tai-de-lam-gi-de-tiep-tuc-duy-tri-cai-bo-may-dang-vo-dung-an-hai-a/

    Hãy nhìn cơ cấu nhị quyền của nền chính trị nước ta là nhà nước /đảng

    – Đã có Quốc hội 499 vị thì sinh ra Ban chấp hành TƯ 175 vị làm gì?
    – Đã có Chủ tịch nước là nguyên thủ quốc gia thì sinh ra Tổng bí thư làm gì
    – Đã có Chính phủ với 27 thành viên điều hành đất nước thì sinh ra Bộ chính trị 14 thành viên làm gì?
    – Đã có Bộ tài chính, Kế hoạch đầu tư, Ngân hàng nhà nước thì sinh ra Ban kinh tế TƯ làm gì?
    – Đã có Bộ TTTT, Văn hóa, giáo dục thì sinh ra Ban tuyên giáo TƯ làm gì?
    – Đã có Bộ nội vụ thì sinh ra Ban tổ chức TƯ làm gì?
    – Đã có Thanh tra chính phủ thì sinh ra Ban nội chính TƯ làm gì

    – Đã có Hội đồng nhân dân tỉnh thì sinh ra Ban chấp hành đảng bộ tỉnh làm gì?
    – Đã có Ủy ban nhân dân tỉnh quản lý địa phương thì sinh ra Tỉnh ủy làm gì?
    – Đã có Sở TTTT, Văn hóa, giáo dục thì sinh ra Ban tuyên giáo tỉnh ủy làm gì?
    – Đã có Sở Nội vụ thì sinh ra Ban tổ chức tỉnh ủy làm gì?

    – Đã có Hội đồng nhân dân huyện thì sinh ra Ban chấp hành đảng bộ huyện làm gì?
    – Đã có Ủy ban nhân dân huyện thì sinh ra Huyện ủy làm gì?
    – Đã có Phòng Văn hóa, thông tin, giáo dục thì sinh ra Ban tuyên giáo huyện ủy làm gì?
    – Đã có Phòng Nội vụ thì sinh ra Ban tổ chức huyện ủy làm gì?

    – Đã có Hội đồng nhân dân xã thì sinh ra Ban chấp hành đảng ủy xã làm gì?
    – Đã có Ủy ban nhân dân xã thì sinh ra Đảng ủy xã làm gì?
    – Đã có Cán bộ thôn thì sinh ra Bí thư chi bộ thôn làm gì

    Tóm lại: Cả một bộ máy ăn bám bên các cơ quan đảng khổng lồ từ trung ương đến địa phương làm cho ngân sách kiệt quệ đồng thời lại cản trở bộ máy chính quyền vận hành hiệu quả. Sao không dẹp đi hả ông nhà nước
    Cứ kêu ngân sách cạn kiệt, công chức lương không đủ sống. Cán bộ đảng viên đông như quân kiến. Tại sao không dẹp cái bộ máy đảng từ trung ương tới địa phương đi để cho dân đỡ khổ và đất nước được giải phóng khỏi các cơ quan đảng vô dụng ăn hại

    Điều 4 tồn tại để làm gì, để tiếp tục duy trì cái bộ máy đảng vô dụng ăn hại này à?

  22. Phi Dang said

    Các vị thật nực cười. Chúng tớ (Bộ chính trị đảng CSVN) đưa hiến pháp ra thảo luận để các vi thấy “ta có dân chủ” nhé. Không phải đưa ra để tự cắt “q” mình.

    Rồi các vị sẽ thấy, điều 4 vẫn y chang, Thậm chí càng “cương” hơn! hãy mở to mắt ra mà xem.

    • Việt BM said

      Đến đâu thì đến, việc gì phải mở to mắt mà nhìn. Mà nhìn cũng chả làm gì được đâu nên đừng cố

  23. FAQ said

    Biểu hiện độ chín chắn (maturity) của mỗi người chúng ta trong tình hình chính trị hiện nay là phải chọn hẳn một con đường: hoặc đứng về phía thân bênh vực chính quyền và ĐCSVN, hoặc ngược lại – đứng về đa số người dân đang bất bình trước tình trạng tham nhũng làm giàu phi pháp của các quan chức Đảng- Nhà nước song hành với khả năng lãnh đạo yếu kém và tầm nhìn thiển cận bảo thủ của họ; chứ không phải đu dây (swing) liên tục giữa lề phải và lề trái.
    Tôi sẳn sàng chấp nhận mình là một con cừu của lề trái ( cho dù chỉ là một con cừu vì bám một lề) vì biết rằng điểm khác biệt giữa một con cừu lề trái và một con cừu của lề phải là: con cừu của lề trái là một con cừu Tự Do, được quyền mở miệng nói những gì nó muốn! Và ở cấp độ cao hơn nữa, một con Người Tự Do hoàn toàn không có nghĩa là con người đó tự do nhảy qua nhảy lại (swing) giữa hai lề phải và trái dù vì bất cứ lý do nào; bởi vì hôm nay ngày càng có ít điểm chung giữa quyền lợi của người dân một bên và bên kia là chính quyền cùng Đảng CSVN.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: