BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

1521. CUỐN SÁCH BÊN THẮNG CUỘC CỦA HUY ĐỨC: Cái nhìn thiên kiến về lịch sử

Posted by adminbasam on 02/01/2013

Đôi lời: Đáng tiếc cho Nhà báo Đức Hiển đã “bán danh ba đồng” khi vội vã tung ra một bài viết không chỉ “Lợi bất cập hại” mà là “Từ tệ hại cho tới có hại và bại hoại”.

Vài ví dụ, một cuốn sách về lịch sử, với ngồn ngộn những tư liệu vô cùng quan trọng, mà dám viết một bài chỉ trích toàn bộ, nhưng ngay dòng đầu đã phải rào đón “chưa bàn đến những chi tiết cụ thể”. Khi không bàn tới chi tiết cụ thể thì làm sao dễ đánh giá là nó “thiên kiến”? Để công bằng hơn cho Đức Hiển, thì nếu như tạm chấp nhận vài tranh cãi trong bài, thì nó cũng không thể nào được coi như là bản chất của cả cuốn sách. Nói cụ thể, Đức Hiển chỉ có thể có nhận định khiêm nhường, cẩn trọng rằng: “Một số cái nhìn thiên kiến …” Rõ ràng ở đây Đức Hiển đã thể hiện ngay mình là một kẻ đầy “thiên kiến”, lao vào cái biển dữ liệu mà mình chỉ là “con tép riu” thôi, lại dám vuốt râu … rồng!

Có lẽ vì không đọc được bao nhiêu cuốn sách, nhưng phải nhận lãnh một sứ mệnh nào đó, nên Đức Hiển lại phạm phải lối lý sự kiểu “báo Quân đội Nhân dân”, đó là viện vào lời lẽ của một kẻ vô danh nào đó, ấn vào miệng mình: “Một nhân vật trong cuốn Bên thắng cuộc sau khi đọc sách đã nói rằng…”

Một chi tiết khôi hài trong lối ní nuận ngu ngơ, vẩn vơ, là Đức Hiển nhắc tới “nhiều trang sách đề cập những tướng lĩnh quân đội Sài Gòn tự sát trong ngày cuối cùng của cuộc chiến tranh, mà tác giả gọi là ‘tuẫn tiết'”, nhưng lại chẳng có được một ý kiến rành rẽ, phê phán hay vạch ra sai lầm gì đó, mà lại đưa ra một câu vô thưởng vô phạt: “Nhưng tác giả từng là lính, không thể không biết những đồng đội thế hệ trước mình đã làm gì trong những ngày ấy” .

“Từ tệ hại cho tới có hại và bại hoại” chính là: “Tệ hại” trong lối viết và tư duy. “Bại hoại” cho thanh danh bản thân, vốn là một nhà báo từng xông pha lăn lộn với nhiều phóng sự nóng hổi, một blogger nổi tiếng một thời. Còn “có hại” thì rất nhiều, trong đó có cả “lợi bất cập hại” (cho những kẻ vẫn muốn lẩn trốn, che đậy sự thực lịch sử), giúp cho bao nhiêu độc giả chưa biết về cuốn sách sẽ tìm đọc nó.

Pháp luật TPHCM

CUỐN SÁCH BÊN THẮNG CUỘC CỦA HUY ĐỨC

Cái nhìn thiên kiến về lịch sử

Nguyễn Đức Hiển

02-01-2013

Chưa bàn đến những chi tiết cụ thể của cuốn sách này, góc tiếp cận của tác giả đã khó vươn tới điều mình muốn: Hiểu đúng về bản chất của cuộc chiến tranh.

Bên thắng cuộc là cuốn sách gồm hai tập của Huy Đức. Phần I với tựa đề Giải phóng đã phát hành trên mạng Internet từ trung tuần tháng 12-2012. Nội dung xoay quanh những diễn biến tại Việt Nam từ sau ngày thống nhất 30-4-1975. Lời đầu sách, tác giả viết “không ai có thể bước tới tương lai một cách vững chắc nếu không hiểu trung thực về quá khứ. Nhất là một quá khứ chúng ta can dự và có phần cộng đồng trách nhiệm”.

Ngày thống nhất

30-4-1975 là ngày kết thúc chiến tranh Việt Nam. Ngày mà những người anh em miền Nam buông súng đầu hàng miền Bắc. Ngày chấm dứt hơn 20 năm “da thịt tàn nhau, vạ trong tường vách”.

Ngay những dòng đầu tiên của chương đầu tiên, tác giả đã gói cuộc chiến chống ngoại xâm vỏn vẹn vào 20 năm. Song cuộc kháng chiến ấy thật sự bắt đầu từ hơn một thế kỷ trước đó, khi người lính đầu tiên của quân xâm lược Pháp đặt chân lên đất nước Việt Nam. Từ đoạn cuối của cuộc kháng chiến chống Pháp, người Mỹ đã bộc lộ âm mưu can thiệp vào Việt Nam từ trận Điện Biên Phủ. Cuộc kháng chiến giành độc lập vì vậy đã trải qua thêm một chương bi tráng và khốc liệt: chống Mỹ.

Sự thật không thể phủ nhận là người Pháp đã khởi đầu chiến tranh, người Mỹ thay vai chuyển nó sang một giai đoạn khác và cả dân tộc này đã đổ máu xương để kết thúc nó. Không phải chỉ có 20 năm và càng không thể là cuộc chiến“da thịt tàn nhau, vạ trong tường vách” như Huy Đức đã viết.

Lịch sử diễn ra liên tục nhưng trong Bên thắng cuộc, nó bị cắt khúc ra, nhìn nhận như là cuộc chiến ý thức hệ, cuộc nội chiến Nam-Bắc của nội bộ người Việt từ năm 1954 đến ngày 30-4-1975. Cách lập luận này, người Mỹ đã nói từ mấy chục năm trước đó khi muốn có cớ can thiệp vào đất nước ta. Dù vậy, người Mỹ không thể phủ nhận sự thật là người Việt đang chiến đấu vì Tổ quốc mình.

2

Bìa cuốn sách Bên thắng cuộc do Huy Đức xuất bản với tư cách cá nhân và phát hành trên mạng Internet tháng 12-2012.

Cuộc chiến giành độc lập của người Việt Nam thực sự đã nổ ra từ trước khi Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời vào năm 1930 với rất nhiều cuộc khởi nghĩa và những phong trào đấu tranh, dù bị đàn áp, thất bại nhưng chưa bao giờ quy phục. Những người cộng sản chỉ nối tiếp sứ mệnh mà lịch sử giao phó. Vì thế, nó là cuộc chiến không của một chính thể mà của cả dân tộc. Càng không là cuộc chiến của miền Bắc XHCN với nửa nước còn lại. Vì thế, 30-4-1975 là ngày đất nước thống nhất sau hơn một thế kỷ bị xâm lược, đô hộ và chia cắt, không phải “Ngày mà những người anh em miền Nam buông súng đầu hàng miền Bắc”. Đó không phải là chiến thắng của một “bên thắng cuộc” hạn hẹp mà là chiến thắng của mọi người Việt Nam, trong đó cả những người từng ở phía bên kia.

Một nhân vật trong cuốn Bên thắng cuộc sau khi đọc sách đã nói rằng nếu không vì lòng yêu nước và tinh thần dân tộc mà chỉ là cuộc chiến Bắc-Nam thì sẽ không có những người ở Lạng Sơn, Thái Bình xung phong lên đường ra trận và chết ở Cà Mau. Và đâu phải chỉ có bộ đội miền Bắc vào Nam đánh Mỹ, chính nhân dân cả miền Nam đã làm nên Nam Bộ kháng chiến thời kháng Pháp rồi cùng nổi dậy Đồng khởi từ khi chính quyền Ngô Đình Diệm phá hủy hiệp định đình chiến và truy sát những người kháng chiến. Người Việt ở cả hai miền đã cùng cầm súng chống ngoại xâm.

Viết về chiến tranh không thể không nói đến mục đích, ý nghĩa, đối tượng, quy mô, thời gian và các bên tham chiến. Khi mục đích chống xâm lược giành độc lập và thống nhất nước nhà bị bỏ qua, sẽ không thể lý giải thỏa đáng nguyên nhân và ý nghĩa của chiến thắng, còn bóp méo sự thật lịch sử dù với bất cứ lý do gì thì đều là tệ hại.

Ngày cuối chiến tranh và “tù cải tạo”

Huy Đức viết: “Cuốn sách này bắt đầu từ những câu chuyện xảy ra trong ngày 30-4-1975. Ngày mà tôi, một cậu bé 13, trước giờ học chiều, đang vật nhau ven đồi thì nghe loa phóng thanh truyền tin “Sài Gòn giải phóng”.

Tác giả đòi hỏi “hiểu trung thực về quá khứ” nhưng lại nói về “bên thắng cuộc” bằng cách ghi nhận chỉ một phần những gì diễn ra với một số ít người ở phía bên kia. Nhiều trang sách đề cập những tướng lĩnh quân đội Sài Gòn tự sát trong ngày cuối cùng của cuộc chiến tranh, mà tác giả gọi là “tuẫn tiết”. Sự tuyệt vọng dẫn đến cái chết ấy ở đây xin không bình luận. Nhưng tác giả từng là lính, không thể không biết những đồng đội thế hệ trước mình đã làm gì trong những ngày ấy. Hình ảnh ngày cuối chiến tranh không đơn giản chỉ là những chiến xa bánh xích hiền lành với những anh bộ đội miền Bắc lạ lẫm ở Dinh Độc lập sáng 30-4-1975.

Hơn 10 năm trước, một đoàn làm phim của hãng BBC qua Việt Nam, họ muốn làm một bộ phim về ngày cuối chiến tranh từ trận đánh cầu Rạch Chiếc. Nơi đó, trong ba ngày cuối cùng, một đơn vị bộ đội biệt động đã quần nhau với hai tiểu đoàn Trâu Điên giữ cầu và nhà máy điện Thủ Đức cùng với lực lượng chi viện hùng hậu. Nhiều người lính đã hy sinh trên cầu để chiếc cầu, nhà máy điện được giữ nguyên, cửa ngõ ấy mở ra cho những đoàn tăng T.54 vào giải phóng và góp phần giữ nguyên vẹn Sài Gòn cho hôm nay. Và trong những ngày ấy, có rất nhiều sự hy sinh như thế của những người lính giải phóng.

Bên thắng cuộc hướng suy nghĩ của người đọc rằng chế độ mới thiếu nhân văn khi nói về điều kiện sống của những sĩ quan chế độ Sài Gòn bị đưa đi học tập. Thật ra cái khó khăn mà những sĩ quan cao cấp đó gánh chịu chỉ bằng một phần rất nhỏ những gì mà quân và dân Việt Nam chịu đựng suốt trong hai cuộc kháng chiến, không lẽ tác giả không biết? Nhấn mạnh “chế độ hà khắc” của các trại cải tạo nhưng cuốn sách lại không nhắc đến những trại tù và cách ứng xử của chế độ Sài Gòn cũ đối với những người yêu nước. Không nhắc đến một thực tế là đã không có người tù cải tạo nào bị tra tấn bằng vôi bột, bị đóng đinh, gí điện, bị đánh đến tàn phế… như những gì mà nhiều người trong số họ từng đối xử với đối phương của mình ở Phú Lợi, Côn Đảo, Phú Quốc, Chuồng cọp Sở thú và hàng trăm nhà tù khác khắp miền Nam. Cuốn sách cũng đã không nói rằng sau khi tiếp quản, không hề có việc lê máy chém đi khắp miền Nam như chế độ cũ đã làm với cán bộ cách mạng và thân nhân trong Luật 10-1959.

Cần phải đặt trong sự tương quan khi nhận định về sự nhân văn nhưng tác giả cuốn Bên thắng cuộc đã không làm hoặc không muốn làm điều đó.

Để có bản tin giải phóng trên loa phóng thanh mà cậu bé 13 tuổi nghe khi đang vật nhau với bạn ven đồi, phải trả giá bằng trăm ngàn mất mát, đau thương chứ không đơn giản chỉ là việc húc đổ cổng Dinh Độc lập và cắm cờ trên nóc.

Nếu lịch sử được mô tả chỉ từ một hướng với sự sắp đặt thiên kiến thì nó không còn là lịch sử nữa.

Trên đây chỉ là một số nhận xét về cuốn sách. Người viết không có ý định đi sâu vào tính chính xác của từng sự việc, từng chi tiết bởi nó không mới và không hẳn cần thiết. Tuy nhiên, đã có phản hồi bất bình của những nhân vật trong sách, từ cả hai phía, về tính chính xác của các sự kiện và cách trích dẫn cắt cúp, tách bối cảnh ra khỏi sự kiện để gián tiếp giải thích nguyên nhân theo chủ kiến của tác giả.

Công bằng mà nói, lao động và khả năng của Huy Đức đối với việc sưu tập tư liệu cho cuốn sách là điều cần được nhìn nhận. Với ưu thế là phóng viên của nhiều tờ báo lớn như Tuổi Trẻ, Thanh Niên, Thời Báo Kinh Tế Sài Gòn, Sài Gòn Tiếp Thị, anh có cơ hội tiếp cận với nhiều thông tin. Rất tiếc những thông tin ấy được cố ý sắp đặt để phục vụ chủ kiến của tác giả, vì vậy nó hoàn toàn không chân thật.

NGUYỄN ĐỨC HIỂN

TP.HCM ngày 31-12-2012

Hợp tác xã và thời bao cấp

Không thể phủ nhận nền kinh tế bao cấp đã không còn phù hợp sau một thời gian áp dụng nhưng cũng không thể chỉ nhìn thời bao cấp ở những trì trệ trong những ngày cuối cùng của nó. Tại một giai đoạn lịch sử nhất định, nhất là tại miền Bắc trước năm 1975, nó đã góp phần quan trọng tạo nên một hậu phương vững chắc để phục vụ kháng chiến chống Mỹ. Vì vậy khi phê phán hay rút kinh nghiệm đều cần phải đặt trong bối cảnh, thời điểm đặc biệt. Một doanh nhân đã nói: Có thể xem nền kinh tế bao cấp như một thai nhi nằm trong bụng mẹ. Thằng anh ra trước không thể chê trách thằng em mày có miệng, có mũi sao không thể tự ăn mà lại ăn qua dây rốn. Nhưng khi đã ra đời, sẽ là vô lý khi thằng em đã thành người mà vẫn phải nuôi sống mình bằng sợi dây rốn ấy. Thời bao cấp cũng cần được nhìn nhận như thế.

Bên thắng cuộc phê phán mô hình hợp tác xã ở miền Bắc trước giải phóng nhưng không nhìn thấy một điều: Nếu thời điểm ấy chia ruộng khoán ngay, những gia đình có con em đi bộ đội sẽ không còn nhân lực lao động. Ai sẽ yên tâm đi chiến đấu khi ở nhà không có người nhận khoán? Hợp tác xã đã giải quyết được vấn đề này và nhiều vấn đề khác vào thời điểm ấy.

Nguồn: Pháp luật TPHCM

297 phản hồi to “1521. CUỐN SÁCH BÊN THẮNG CUỘC CỦA HUY ĐỨC: Cái nhìn thiên kiến về lịch sử”

  1. […] hy vọng lôi cuốn sự chú ý của các “hội thẩm nhân dân”. Trước tiên là nhà báo-blogger có tiếng Đức Hiển (qua PLTP), kế đến là nhà báo Lưu Đình Triều (qua DV), rồi xen kẽ cho có màu mè […]

  2. […] I. – Báo VN lần đầu phê ‘Bên Thắng Cuộc’ (BBC). Bài lên quan bữa qua: 1521. CUỐN SÁCH BÊN THẮNG CUỘC CỦA HUY ĐỨC: Cái nhìn thiên kiến về lịch sử (PLTP)/ […]

  3. […] giới công nhận”. Bài của Việt Sơn cũng tương tự như bài của Đức Hiển: CUỐN SÁCH BÊN THẮNG CUỘC CỦA HUY ĐỨC: Cái nhìn thiên kiến về lịch sử (PLTP/ BS). – Hòa đàm Paris: Mỹ xếp Việt Nam Cộng hòa ở đâu? (TVN).  – Kỹ […]

  4. […] giới công nhận”. Bài của Việt Sơn cũng tương tự như bài của Đức Hiển: CUỐN SÁCH BÊN THẮNG CUỘC CỦA HUY ĐỨC: Cái nhìn thiên kiến về lịch sử (PLTP/ […]

  5. […] 1521. CUỐN SÁCH BÊN THẮNG CUỘC CỦA HUY ĐỨC: Cái nhìn thiên kiến về lịch s… […]

  6. mũ tai bèo said

    Bài viet trên Lê Duy San nói nhiều điều thóa mạ ong Hồ Chí Minh một cách ngu xuẩn.
    Tục ngữ Việt nam ” ăn phải nhai,nói phải nghĩ” còn không thì những kẻ đó chỉ là quân khốn nạn.
    Trên bài Lê Duy San viết tràng giang đại hải những điều rơm rác mà Huy Đức vung vãi.,nhưng lại là một món ăn hợp khẩu vị cuả mấy vị hãy còn ” cay mũi ” vì nhục nhã trong cuộc đời làm tay sai ,đã thua chạy vãi cứt cả ra quần , phải bám càng trực thăng Hoaky bay vội ra biển mà không thấy then,lại còn ba hoa bốc lác.
    Lê Duy San bảo ” chỉ có Việtj công mới gọi Hồ chí Minh là bác,còn đại đa số dân chúng đều gọi là thằng ,thằng bán nước “…
    Thật đúng là Lê Duy San có mắt như mù . ngồi trong phòng lên mạng internet nghe máy thằng cha tán nhăng ,không biết rằng hàng năm tại Hanoi có hàng chục vạn người VN và thế giới đến viếng và kính cản nghiêng mình trước anh linh HCM tai lăng .

    Tổ chức Khóa họp Hội Đồng UNESCO lần thứ 24 tại Paris từ 20 đến 21/11/1987 đã ra nghị quyết 24c-1865 kỷ niệm 100 năm ngày sinh Hồ chí Minh và vinh danh ông là
    ” Anh Hùng giải phóng dân tộc và Nhà văn hóa kiệt xuất “.
    Tài liệu này được lưu giữ trong quyen I tiếng Pháp,Báo cáo của Đại Hội Đồng UNESCO xuất bản 6 tiengs Pháp ,Anh,Nga ,Hoa, Arap,Tây ban nha.

    Tờ TIME nổi tiếng của Hoaky đã bình chọn HCM là 1/100 nhân vạt có ảnh hưởng lớn nhất trong thế kỷ 20.
    Chẵng nhẽ các trí thức nổi tiếng thế giới trong Tổ chức Giáo dục ,khoa học và văn hóa Liên họp quốc – Unitet Nationals Educaitional Scientific an Cultural Organization ,các nhà báo được cho là nổi danh công bình ,dân chủ của tờ TIME lại không sáng suốt bằng mấy cái anh ăn tục nói phét ,vô công rồi nghề trong quán bụi …lưu vong, hoặc loáng quáng trong các góc hẻm tối Hà nọi, Sài gòn …
    Thạt là nói năng toanfsuar ra những điều dơ dáy mà khong biet ngượng mồm.

  7. Trùm Chăn nói said

    Tôi xin thay mặt các bạn khác trả lời các câu hỏi của bạn “Hoang Long” theo sự hiểu biết của mình như sau: Bạn Hoang Long hỏi
    1 – Bảo là chính phủ quốc gia ông Bảo đại ,sau là ông Diệm,là độc lạp tự chủ,vậy sau Đien Bien Phủ năm 1954 khi ký Hiệp định đình chien xong , tại sao ong Diệm không hiệp thương với ông Hồ mà thống nhất VN cho xong,còn hô hào lấp sông bến Hải ,và hăng máu định Bắc tiến ,rồi ” rước ” ông kễnh Hoa kỳ vào VN làm gì.?
    Trả lời bạn là cuộc chiến hai miền Nam Bắc kể từ thời Ngô Đình Diệm ở miền Nam và thời Hồ Chí Minh ở miền Bắc không còn là cuộc chiến chính nghĩa nữa,mà là cuộc chiến tranh dành ý thức hệ giữa hai phe,một phe là tư bản chủ nghĩa đứng đầu là Mỹ ,mặc dù Mỹ lúc đó chưa lộ diện ở miền Nam,do ông Diệm không đồng ý,nên sau này Mỹ phải truất phế ông Diệm.Phe còn lại là các nước cs mà đại diện là Liên Xô và TQ đã nhúng tay vào miền Bắc mà chính phủ lúc bấy giờ do Hồ Chí Minh và đảng csVN lãnh đạo.Vậy thì giữa các cường quốc Mỹ Liên Xô và TQ, ai là người muốn cho hai miền Nam Bắc thống nhất mà bạn bảo {tại sao ong Diệm không hiệp thương với ông Hồ mà thống nhất VN cho xong,còn hô hào lấp sông bến Hải ,và hăng máu định Bắc tiến ,rồi ” rước ” ông kễnh Hoa kỳ vào VN làm gì.?}Bản thân TQ có muốn cho VN thuận buồm xuôi gió như lời bạn nói {Ai cũng biết nếu bắc Nam thống nhất thì VN có chính phủ liên Hiệp và đa đảng,hòa hợp cả phương Tây lẫn phương Đông.chúng ta đã bỏ lỡ cơ hội này thì lõi tại ai ?}.
    Nếu như bạn nghiên cứu về lịch sử và chính trị cận hiện đại, thì trong thời gian ông Diệm lãnh đạo miền Nam và ông Hồ lãnh đạo miền Bắc, hai ông ngày xưa sống cùng thời và cùng học chung trường, nên tư tưởng hai người có những điểm tương đồng nhau.Vì vậy hai ông cũng đã có vài lần bí mật gặp nhau,để mưu tìm con đường riêng cho VN,nhưng tình báo Mỹ, Liên Xô và TQ, biết được nên Mỹ đã hất chân ông Diệm ở miền Nam, còn miền Bắc thì Hồ Chí Minh do Liên Xô và TQ áp đặt thành công chủ nghĩa cs thông qua ông Hồ, nên chúng không lật ông Hồ, nhưng kể từ đó quyền hạn của ông Hồ cũng bị suy giảm đấy bạn ạ?
    Theo tôi hai miền Nam Bắc chẳng có lỗi, mà lỗi là do các nước đứng sau lưng hai miền tranh giành nhau về “ý thức hệ”, nên di họa cho đất nước VN đến ngày hôm nay đấy bạn ạ.?
    Câu thứ hai bạn hỏi
    2 – Chính phủ VNCH của ông Thiệu luôn cho mình tự chủ đọc lạp,vậy tại sao trong suốt thời gian đối đàu với Cộng sản,đến khi đàm phán ký hiepj định Hoa bình Paris chỉ thấy ông Lê Đức Thọ của Bắc Vietj bàn bạc với ông Kissinger của Hoaky,ông Thiệu là nguyen thủ quốc gia độc lập ,mà sao chỉ được ký Hiệp định sau khi người ta đã bàn tính đâu vào đấy cả rồi ?
    Tôi trả lời với bạn là chính quyền miền Nam lúc bấy giờ là TT Nguyễn Văn Thiệu do Mỹ lập nên,trong thời chiến tranh đất nước hai miền bị phân chia, thì không thể nào có độc lập và tự chủ được,kễ cả miến Bắc lúc bấy giờ không ai dám bảo là (độc lập tự chủ) như câu hỏi hơi kém hiểu biết của bạn, bạn hỏi hơi nhằm rồi đấy?Cái chính quyền miền Nam của TT Thiệu đi theo con đường “tự do dân chủ” theo kiểu Mỹ thì đúng hơn bạn ạ?Còn chính quyền miền Bắc đi theo con đường cộng sãn,”độc đảng độc tài” theo mô hình Liên Xô và TQ đấy bạn ạ?Còn cái hiệp định Paris lúc đó do 4 bên tham chiến: Hoa Kỳ, Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, Cộng hòa miền Nam Việt Nam và Việt Nam Cộng hòa ký kết tại Paris ngày 27 tháng 1 năm 1973. Lê Đức Thọ và Henry Kissinger, hai nhân vật chủ yếu trong cuộc đàm phán.Còn chính quyền miền Nam của TT Thiệu, do không đồng tình với Mỹ rút quân khỏi miền Nam, nên mặc dù cũng có đại diện của VNCH chỉ để chứng kiến chứ không đóng vai trò nồng cốt.Vì Mỹ muốn ký kết hiệp định Paris với miền Bắc, là chỉ để rút quân đội của mình khỏi cuộc chiến VN một cách êm thắm, để thỏa mãn yêu cầu của nhân dân Mỹ và các đảng phái đối lập,đã buộc chính quyền Mỹ bằng mọi giá phải rút quân khỏi cuộc chiến mất người và của một cách quá ư là tốn kém cho nước Mỹ đấy bạn ạ?
    Tôi thay mặt các bạn khác trả lời các câu hỏi của bạn đưa ra, nếu như có gì chưa vừa ý bạn có thể đưa ra tôi xin được hầu tiếp cùng bạn.Chào bạn.

    • Trùm Chăn nói said

      Kể cả bạn Hoa Mai,Mũ Tai Bèo,và các còm nào muốn binh vực cho Hoanglong cứ đọc bài phản hồi của tôi,rồi cứ tha hồ mà góp ý tôi sẽ bàn luận tiếp cùng các bạn?

    • mũ tai bèo said

      Bạn Trùm trăn Nói nhưng chưa thuyết phục .Bạn vẫn loanh quanh chưa dám nhìn thẳng vào sự kiện và con người cụ thể .

      Tôi khẳng định là ,Ông Ngô đình Diệm chưa bào giờ có thiện chí thóng nhất Bắc Nam,

      – Khi cầm quyền và dẹp xong nội loạn nhóm Bình xuyen ,cao Đài …,ông Diệm đã có ý đồ cát cứ Mien nam,bằng dolar của Hoaky rồi .
      – Chính phủ VNCH đã cưỡng chế những người kháng chiến phải theo chính phủ ông Diệm, kien quyết phủ nhận hiep thương thống nhất VN theo tinh thàn Hiệp định Gionevo.
      – Những người chống đốii đường lối trên của ô. Diệm ở Miền Nam đều bị quy là cộng sản và chịu sự trừng phạt theo luật 10/59 nổi tiếng do ông Diệm ban hành.
      Máy chém vừa là biểu trưng và vừa là cái để thể hiện ý chí sắt đá đó của chính quyền ô Diệm.
      – Khi đã có lông có cánh ,ô Diệm đã có ý nhòm ngó Mien Bắc,hô hào bắc tiến ,có nghĩa là ngang nhiên tuyên chiến với mien Bắc ròi,làm sao mà cho là thiện chí thống nhất Nam Bắc được ?.
      Hiệp dịnh Giownevo qui định hạn tháng 7/1956 Vn sẽ thống nhất tổ quốc ,bảo là Hoaky,TQ ngăn cản công việc này thì không phải ,có chăng chỉ có Hoaky ngăn cản ông Diệm thôi,còn TQ ngăn ông Hồ thì không thể,bằng chứng là sau này Vn vẫn chủ động bàn với Hoaky tại Thủ đô Paris Pháp để chấm dứt chiến tranh,loại cả TQ và VNCH của ông Thiệu ra khỏi cuôc chơi này ,ông Thiệu căm lắm ,còn TQ thì hậm hực ra mặt ,ông Mai văn Bộ trưởng đoàn đàm phán của Mặt trân DTGP MN VN đã kể lại qua hồi ký của mình..
      Nên mới có chuyện ông Lê Đức Thọ Miền Bắc và ông Kisinger ngồi với nhau mà bàn việc kết thúc chiến tranh,ông Thiệu phải ngậm đắng cho bộ trướng ngoại giao Trần văn Lắm ký vào hiệp Định Paris khi nó đã được người ta hoàn tất ,
      Còn trước đó , người Hoa ky thấy vienj trợ cho ô Diệm đã nhiều mà không làm nên cơm cháo gì,họ đã thấy chán muốn thay ngựa giưa đường,còn ông Diệm thì thấy vận mình đang ở bên mép vực thẳm rồi , bấy giờ đã là năm 1963 – (so với năm 1956 là chậm thống nhất mất 7 năm ), mới có ý móc nối với ngoài Bắc đẻ thống nhất VN thì ôi thôi đã muộn.
      Chính phủ ông Diệm là chính phủ tệ hại,tôi không thẻ dẫn chứng hết,bạn muốn biết thêm thì đọc cuốn hòi ký của ông Đỗ Mậu,Phó thủ tướng VNCH thời ông Diệm có nhan đề ” VN máu lửa quê hương tôi” cho nó khách quan ,kẻo lại bảo tôi dựng chuyện nói bừa .
      Cuốn” VN máu lửa quê hương tôi ” ,có thể đọc trên trang chủ mục “Việt sử ký ” Anh Ba Sam.
      Đõ Mậu là người Quảng bình ,đồng hương với ông Diêm,đây là nhân vật cộm cán của chính quyền VNCH đệ nhất ,đáng tin cậy ,chứ không phải như Huy Đức ,anh nhà báo quèn ,tiểu tốt vô danh mà nhiều người đang bốc thơm trên mạng.

    • Trùm Chăn nói said

      Bạn Mũ Tai Bèo ạ! tôi nghĩ bạn là người sinh sau đẻ muộn nên bạn chưa có cái hiểu biết về thời cuộc đấy bạn ạ?Thứ nhất thời ông Diệm quân đội Mỹ chưa đặt chân vào miền Nam,thứ hai thời ông Diệm mặc dù mang tiếng là gia đình trị,nhưng dân miền Nam lúc bấy giờ sống dưới chế độ của ông Diệm, rất thanh bình và tương đối sung túc, không tin bạn có thể kiểm chứng lại những người lớn tuổi, bạn sẽ thấy thời ông Diệm đời sống nhân dân miền Nam như thế nào?Còn cái việc giữa ông Hồ và ông Diệm có bí mật gặp nhau hay không, tôi thiết nghĩ với kiến thức của bạn không thể nào đủ khả năng biết được, gì đó là chuyện bí mật quốc gia của hai phía chỉ có tài liệu của Mỹ Liên Xô hay TQ mới có được bạn ạ?
      Còn bạn cho rằng:
      {Nên mới có chuyện ông Lê Đức Thọ Miền Bắc và ông Kisinger ngồi với nhau mà bàn việc kết thúc chiến tranh,ông Thiệu phải ngậm đắng cho bộ trướng ngoại giao Trần văn Lắm ký vào hiệp Định Paris khi nó đã được người ta hoàn tất ,}
      ————————————
      Cái hiệp định Paris đó được ký kết giữa bốn bên năm 1973,Liên Xô và TQ không can dự vào, vì giữa Mỹ và Liên Xô có sự thỏa thuận ngầm với nhau trước rồi bạn ạ,TQ hậm hực vì bị Mỹ và Liên Xô qua mặt.Nhưng bạn nên nhớ trong hiệp định Paris có điều khoản 4 ghi là:
      {Miền Nam Việt Nam có hai chính quyền, hai quân đội, hai vùng kiểm soát. Các bên tạo điều kiện cho dân chúng sinh sống đi lại tự do giữa hai vùng. Nhân dân Nam Việt Nam sẽ quyết định tương lai chính trị của mình qua “tổng tuyển cử tự do và dân chủ dưới sự giám sát quốc tế” – Miền Nam Việt Nam thực hiện chính sách đối ngoại hòa bình, độc lập. Miền Nam Việt Nam sẵn sàng thiết lập quan hệ với tất cả các nước không phân biệt chế độ chính trị và xã hội trên cơ sở tôn trọng độc lập, chủ quyền của nhau và nhận viện trợ kinh tế, kỹ thuật của bất cứ nước nào không kèm theo điều kiện chính trị.}
      —————————————–
      Vậy thì giữa miền Nam và miền Bắc ai đã vi phạm.điều 4 trong hiệp định paris vậy bạn Mũ Tai Bèo,ai xua quân ăn cướp miền Nam gọi là thống nhất đất nước?Đúng ra sau khi rút quân Mỹ phải có nhiệm vụ bồi hoàn chiến tranh cho VN theo điều 8 ghi trong hiệp định như sau:
      {Hoa Kỳ có nghĩa vụ sẽ giúp đỡ việc tái thiết sau chiến tranh, đặc biệt là ở miền Bắc Việt Nam và trên toàn Đông Dương, để hàn gắn các thiệt hại do chiến tranh}
      —————————————–
      Nhưng do miền Bắc đưa quân vào cướp chính quyền miền Nam, vi phạm hiệp định Paris, nên Mỹ viện vào sự vi phạm hiệp định Paris của chính quyền miền Bắc,nên không bồi thường chiến tranh cho VN.Nếu như miền Bắc thực hiện theo hiệp định Paris, thì nhân dân VN và đất nước VN ngày nay đâu thua gì các nước Hàn Quốc hayThái Lan hiện nay, thậm chí kể cả Nhật VN cũng chưa chắc đã thua kém mấy bạn ạ?.Nhưng hởi ơi chỉ vì các lãnh đạo miền Bắc! do nghe lời xúi giục của TQ hay vì lý do nào đó, vi phạm hiệp định Paris đã đưa quân đánh cướp miền Nam, làm mất nguồn bồi thường chiến tranh của Mỹ,phá nát nền kinh tế miền Nam, lúc đó đang phát triển theo chủ nghĩa tư bản, không thua gì Hàn Quốc lúc đó,mà còn có phần hơn cả nước Thái Lan bấy giờ?Để rồi hậu quả sau hơn ba mươi bảy năm giải phóng đất nước và nhân dân VN phải gánh trên lưng một bầy sâu do đảng cs tạo nên,làm suy kiệt nền kinh tế đất nước,đời sống người dân càng ngày càng khó khăn,đất nước chậm phát triển,biên cương lãnh thổ bị ngoại bang xâm chiếm, vậy thì do ai gây ra vậy hởi bạn Mũ Tai Bèo và các còm tuyên huấn, hay vào đây rao giảng những lời lẻ thật khó nghe theo kiểu còn đảng còn mình như vậy?

      • mũ tai bèo said

        Thưa bạn Trùm trăn,việc đại dien ông Hồ và đại diên ông Diêm gặp nhau vụ Tánh Linh,và 1 vài vụ khác để bàn việc thống nhất đất nước thì ,trong trang mạng Blogg Phạm Viết Đào ,và các mạng XH khác đã đề cập lâu rồi ,không còn là bí mật quóc gia của Hoaky và Liên xô ( ??? )như bạn nói…liều .
        Tranh luận với bạn ,tôi lấy sự vật , sự việc và con người cụ thể để dẫn chứng .
        Trên kia là tôi mới nói dến vấn đề ông Ngô Đình Diệm đi theo Mỹ bị Mỹ xui các tướng saigon sát hại ,cùng với cái chết bi đát của 2 người em ruột ,ông Nhu,ông Cẩn.
        Một dẫn chứng này thôi cũng đã sáng tỏ người Mỹ đã ” tử tế ” như thé nào với ông Diệm ?
        Liệuj bạn là ông Diệm thì bạn có coi người Mỹ là bạn tốt không.?
        Để bạn khỏi nghi hoặc ,Tôi xin nói có sách mách có chứng vài chuyện nữa .
        Muốn hiểu chính quyền VNCH của ông Thiệu thì bạn chỉ vào google để tìm đọc cuốn,” Khi Đồng Minh tháo chạy ” của Tiến sỹ Nguyen Tiến Hưng,nguyên Bọ trưởng Kinh té của VNCH.
        ngoài ra có thể xem thêm cuốn Hòi ký Ng Cao Kỳ, ” chúng ta đã thất bại trong chiến tranh VN như thế nào.” và nhiều cuốn khác nữa.
        Các Hòi ký trên cho rằng Ông Ních sơn,ong Kissinger đều coi chính thể VNCH chỉ là cái của nợ, ăn theo nói leo thôi,
        Ngay trang đầu của cuon sách ông Nguyễn tiens Hưng đã dẫn lời ong Kis – khi chính phủ VNCH kêu cứu thất thủ Đà nẵng,ông Kissinger . đã buông lời :
        – ” Sao chúng ( tức VNCH ) không chết phứt cho rồi – Why don’t These people Die Past ? ”
        Những cựu lãnh dạo của VNCH đã cay đắng thừa nhạn chính phủ VNCH các triều đại từ ông Diem đén ông Thiệu đều bị người Mỹ thao túng giật dây, và cuống lên thì họ bỏ rơi không thương xót .
        Dù bạn muốn hay không thì bạn cũng không thể che đậy cái ” sự thật chết người ” này .
        Tôi nói thêm 1 vấn dề liên quan đến Trung quốc cho bạn rõ.
        Bắc Việt nam sau Hiệp định Gionevo 1954 đã nhìn thấy bộ mặt thặt của Bắc Kinh, thời đó chính TQ đã đi đêm với Pháp để tìm cách không chế thắng lợi của chính phủ ông Hồ chí Minh.
        Vì vậy sau này Bắc Việt đã tự định đoạt lấy công việc của mình ,bằng cách ngồi bàn trực tiếp với Hoaky để kết thuc chiến tranh-đó là sự thật hien nhiên đúng như nó đã diễn ra.

        Tôi không hiểu sao đén giờ mà bạn vẫn cố tình lảng những sự thật rõ như ban ngày .
        Tôi chỉ lấy dẫn chứng để cho bạn rõ thôi,
        Mọi ngươi đều dân chủ theo tinh thần Anh Ba Sam.

      • Trùm Chăn nói said

        Bạn Mũ Tai Bèo ạ! bạn năm nay bao nhiêu tuổi, trước giải phóng bạn sống ở đâu, hay bạn chưa được sinh ra? Còn tôi là người đã chứng kiến cuộc chiến Nam Bắc huynh đệ tương tàn đó?Tại sao bạn đọc mà bạn chậm hiểu thế thế,như tôi đã nòi trong bài viết trước,rằng cuộc chiến “nồi da sáo thịt” sau này giữa hai miền một bên là ông Diệm và một bên do ông Hồ Chí Minh lãnh đạo,rồi sau này là giữa ông Hồ và ông Thiệu, là do các thế lực ngoại bang là Liên Xô, Mỹ và TQ đứng sau lưng,tài trợ tiền bạc và xúi nhân dân VN chém giết lẫn nhau, tranh giành “ý thực hệ”, giữa một bên đại diện cho thế giới “tự do đa đảng” được Mỹ tài trợ và thao túng,bên còn lại là “chủ nghĩa cs độc đảng” do Liên Xô và TQ tài trợ và thao túng.Vậy thì giữa hai miền Nam Bắc lúc bấy giờ làm sao có chuyện tự chủ và độc lập như lời bạn nói,giữa hai miền Nam Bắc điều là “con cờ” của ngoại bang hết bạn ạ,tôi chả binh bên nào cả trong cuộc chiến “ý thức hệ đó”,tôi nói ngắn gọn hiểu không tùy trình độ hiểu biết của bạn,chứ bạn đừng cáo buộc rằng miền Nam bị Mỹ thao túng, còn miền Bắc thì không có thế lực ngoại bang nào thao túng, là bạn lầm theo kiểu tuyên truyền một chiều đấy bạn ạ?Còn chuyện giữa ông Hồ và ông Diệm gặp nhau bàn về thống nhất đất nước, là chuyện có thật như lời xác nhận của bạn, tôi không còn gì để giải thích với bạn,chào bạn.

        • mũ tai bèo said

          Thưa bạn Ttrùm chăn,tôi lưu ý với bạn là khi tranh luận người ta xem người đối thoại với mình đúng hay không đúng thôi.sau đó mới là vấn dề tuổi tác.
          Kết lại tôi chỉ nói với bạn 1 điều ,tôi dã chứng kien nhiều chuyện nhưng chỉ một việc nói với bạn là hành vi đem B52 ném bom Hanoi,nhiều lần bắn phá Miền bắc VN để ý đồ cho vùng này trở thành thời đồ đá như người Hoaky đã từng tuyen bố .
          Đó là những hành động vô nhan tính của Hoa kỳ bất cháp đạo lý ,ngay cả khi người ta đã gây tội ác vào ngay dịp Giáng Sinh ,ngày cua Chúa .
          Những kẻ bênh vực cho hành vi này là những kẻ đồng lõa với tội ác.
          Những vấn đề cần nói thì tôi đã nói ,tin hay không tùy bạn,thế thôi,
          chào bạn !

        • Thuỷ said

          “Vậy thì giữa hai miền Nam Bắc lúc bấy giờ làm sao có chuyện tự chủ và độc lập như lời bạn nói,giữa hai miền Nam Bắc điều là “con cờ” của ngoại bang”
          Đồng ý với Bác Trùm chăn. Cái ngu xuẩn người Việt đánh người Việt ngay đúng ngày Tết Mậu Thân 1968, Quảng Trị còn sờ sờ ra đó, nhưng mà có những người ngu muội giờ này mà còn lấy những phân tích chính tri của chuyên viên sàn nhảy NCK nổi tiếng từ cha tới con ra lu loa thì chán hết chổ nói.
          Hãy xem giặc Trung Quốc đã phá nát và tàn ác như thế nào với người đồng đội anh em VN, mà vẫn lu loa là “bạn vàng” thì có thánh cũng không chữa nổi cái điên khùng này đâu bác ạ.

          • mũ tai bèo said

            Bạn Thùy à,bạn với ban Trùm trăn trùng quan điẻm,vậy bạn hãy xem lại những gì tôi trả lời bạn Trùm trăn mấy coment ở phia trên là quá đủ .
            Tôi sẽ quay lại các sự kiện hien tại có lien quan với giặc Trung quốc khi anh Ba Sam có chuyên đề về việc này .
            Tôi không thể lê thê kiểu ” con tằm nó nhả tơ,tơ đem ra dệt,xong thì may áo ,may áo xong rồi thì .v.v.và v.v..”.như truyện tiếu lâm mà các còm hay chế riễu .
            Bạn thông cảm, bye !.

  8. […] võ biền như ông Nguyễn Đức Hiển – báo Pháp Luật Tp.HCM”. Bài liên quan: 1521. CUỐN SÁCH BÊN THẮNG CUỘC CỦA HUY ĐỨC: Cái nhìn thiên kiến về lịch sử (BS). – Nhân đọc bên thắng cuộc (20) – Suy ngẫm cuối năm 2012, hay, Trao đổi […]

  9. […] võ biền như ông Nguyễn Đức Hiển – báo Pháp Luật Tp.HCM”. Bài liên quan: 1521. CUỐN SÁCH BÊN THẮNG CUỘC CỦA HUY ĐỨC: Cái nhìn thiên kiến về lịch sử (BS). – Nhân đọc bên thắng cuộc (20) – Suy ngẫm cuối năm 2012, hay, Trao […]

  10. Trùm Chăn nói said

    Ôi các bạn thông cảm cho Nguyễn Đức Hiển,phàm (ăn cơm chúa phải múa tối ngày) vậy mà,thân phận “bồi bút” thì phải làm cho ra trò, chứ không thì mất việc mất ăn mất cái “sổ hưu” thì khổ lắm?

  11. D.Nhật Lệ said

    Qúy bác thật qúa rãnh rỗi khi bàn về bài viết này của một tay bồi bút trong nước.
    Tôi chỉ viết vắn tắt là người CS.là vua bóp mép lịch sử vì đảng toàn quyền ra lệnh cho sử gia bồi bút phải viết làm sao cho
    đạt TÍNH ĐẢNG thì cách mạng độc tài mới được lợi vì bưng bít thông tin mới ngu dân được,khiến lịch sử bị đổi trắng thay đen,biến không thành có và ngược lại.
    Như vậy,cái nhìn lịch sử nếu thiên kiến cũng còn là khuyết điểm nhẹ hều so với trường phái bóp dái lịch sử của người CS.

  12. nguoi saigon said

    Dức Hiển chỉ là trẻ con mới làm báo sau nầy, thuôc thế hệ sau 75 không hiểu gì về chinh trị, nghị trường trước 75. Vào báo PLTP bắt đầu có chút tiếng sau lọat bai “dọc đường mãi lộ” có lẻ vào các bài viết dân oan thì phù hợp hơn. Cậu còn non l;ắm khoan bước vào nghị trường và bỏ bớt tư tương sẽ là một TBT tiếng tăm, cậu đang mơ đo

  13. […] 1521. CUỐN SÁCH BÊN THẮNG CUỘC CỦA HUY ĐỨC: Cái nhìn thiên kiến về lịch s… […]

  14. […] Báo VN lần đầu phê ‘Bên Thắng Cuộc’ (BBC). Bài lên quan bữa qua: 1521. CUỐN SÁCH BÊN THẮNG CUỘC CỦA HUY ĐỨC: Cái nhìn thiên kiến về lịch sử (PLTP)/ […]

  15. Thưa nhà báo Nguyễn Đức Hiển
    Là một người dân miền Bắc VN sinh sau cuộc chiến, chứng kiến nhiều thực tế ở VN và bội thực vì những thông tin tuyên truyền từ nhà nước cộng sản chúng ta. Tôi luôn tự hỏi ‘tại sao người thắng cuộc lại là người cộng sản?’ tôi tin chắc rằng nhiều người cũng cùng câu hỏi như tôi. Tại sao tôi lại thấy hoài nghi những gì mà nhà nước này tuyên truyền?
    Thứ nhất tôi là người có tư duy độc lập, mọi sự tuyên truyền nếu không được phản biện tranh luận, đóng góp tôi đều không tin. Trong khi đó những người đại diện cho NN hơi tí mở mồm ra là kiểu ‘đã có đảng và nhà nước’ giọng điệu ban phát như vậy đấy ông ạ. Chính cái đó nó lại kích thích sự tìm hiểu để thoả mãn những hoài nghi và muốn tìm hiểu sự thực.
    Từ thực tế những gì bản thân chứng kiến qua suốt những năm thơ ấu và trưởng thành trong môi trường ‘XHCN’ sau cuộc chiến 1975, những gì mà người cộng sản đối xử với người dân hiện nay khiến tôi nghĩ rằng phải chăng chính vì sự hà khắc, độc tài đã là nguyên nhân chính khiến ngưòi cộng sản chiến thắng?
    “Lịch sử diễn ra liên tục nhưng trong Bên thắng cuộc, nó bị cắt khúc ra, nhìn nhận như là cuộc chiến ý thức hệ, cuộc nội chiến Nam-Bắc của nội bộ người Việt từ năm 1954 đến ngày 30-4-1975. Cách lập luận này, người Mỹ đã nói từ mấy chục năm trước đó khi muốn có cớ can thiệp vào đất nước ta. “
    – Về ý kiến này tôi lai đồng tình với nhà báo Huy Đức, gần đây trong dịp kỷ niệm ngày ‘chiến thắng Điện Biên Phủ trên không’ năm 2012, VTV 1 cũng đã đưa một phóng sự về lễ kỷ niệm của những người lính Liên Xô tham chiến trong trận đánh 12 ngày đêm năm 1972 tại nước Nga? Phải chăng chính người Liên Xô với tên lửa tối tân và trực tiếp bắn rơi máy bay B52 Mỹ và người Mỹ đã chủ quan khinh suất về điều này nên đã thất trận trong trận đánh này? Vậy bao giờ sự thật này sẽ được giải mã?
    Nói đây là cuộc nội chiến hay cuộc chiến ý thức hệ là hoàn toàn đúng đắn, miền Nam có Mỹ còn miền Bắc có Liên Xô, TQ đưa người và đạn dược vào tham chiến. Tuy nhiên người cộng sản đã ma mãnh hơn khi che dấu sự tham chiến của người Liên Xô và Trung Quốc để khoác lấy sự chính nghĩa trong cuộc chiến, để lừa bịp những người dân miền Bắc lao vào chém giết? Cứ nhìn những gì mà người cộng sản hóa trang để quay phim chụp ảnh tuyên truyền (hệ luỵ đến tận bây giờ) thì rõ sự giả dối như thế nào! Vậy sự hy sinh của họ chả phải là vô ích và lãng phí biết bao khi giờ đây cha mẹ họ, anh em họ lại bị chính quyền ‘bên thắng cuộc’ bỏ rơi? (hãy nhìn những gia đình liệt sĩ bị chính quyền phá nhà, cướp đất đăng nhản nhản trên báo hiện nay thì rõ).

    “Nhấn mạnh “chế độ hà khắc” của các trại cải tạo nhưng cuốn sách lại không nhắc đến những trại tù và cách ứng xử của chế độ Sài Gòn cũ đối với những người yêu nước. Không nhắc đến một thực tế là đã không có người tù cải tạo nào bị tra tấn bằng vôi bột, bị đóng đinh, gí điện, bị đánh đến tàn phế… như những gì mà nhiều người trong số họ từng đối xử với đối phương của mình ở Phú Lợi, Côn Đảo, Phú Quốc, Chuồng cọp Sở thú và hàng trăm nhà tù khác khắp miền Nam. Cuốn sách cũng đã không nói rằng sau khi tiếp quản, không hề có việc lê máy chém đi khắp miền Nam như chế độ cũ đã làm với cán bộ cách mạng và thân nhân trong Luật 10-1959”

    -Về đoạn này phải chăng tác giả Nguyễn Đức Hiển muốn so sánh và chứng minh rằng ‘đấy chế độ Miền Nam cũng hà khắc không kém đấy thôi’ nhưng ông lại cố tình quên rằng Luật 10-1959 là do chế độ ông Ngô Đình Diệm áp dụng và chính vì sự hà khắc này mà chế độ ông Diệm đã bị lật đổ, bị thế giới lên án, không ủng hộ? Sự đáng lên án là chỗ người thắng cuộc không rộng lượng hoà giải dân tộc, không chìa bàn tay ra giúp đỡ ‘bên thua cuộc’, kết thúc cuộc chiến hơn 30 năm rồi mồm lúc nào cũng muốn hoà giải dân tộc mà danh từ ‘nguỵ quyền’ vẫn còn đó? Ngày 30-4 hàng năm vẫn tổ chức linh đình? để làm gì? để khắc sâu thêm sự hận thù dân tộc? ông hẳn có biết chính ông Võ Văn Kiệt đã nói rằng ‘một triệu người vui thì có một triệu người buồn’ trong ngày 30-4 hay sao?

    Coi cuộc chiến 1975 là cuộc nội chiến hay cuộc chiến ý thức hệ là chính xác, tôi cho rằng nhà báo Huy Đức đã làm việc vô cùng nghiêm túc bằng số liệu và trách nhiệm của một người làm báo chân chính hiếm hoi trong đám bồi bút nhung nhúc hiện nay ở VN. Riêng cá nhân tôi cho rằng người Mỹ và Miền Nam là người thua cuộc có nhiều nguyên nhân trong đó (1). nguyên nhân chính là Miền Nam và người Mỹ đã quá khinh địch, họ áp dụng một chế độ tự do, dân chủ để đối nghịch với chế độ ‘độc tài cộng sản’ là một sai lầm nghiêm trọng nhất, họ đã bị người cộng sản lợi dụng gây nhiễu loạn xã hội. Chẳng phải ông Ngô Đình Diệm đã phê phán người Mỹ khi có ý định hất cẳng ông rằng ‘cộng sản độc tài một thì chúng ta phải độc tài mười’ đó sao? (2). Miền Bắc được sự ủng hộ to lớn từ khối XHCN trong đó là vai trò của Liên Xô, vũ khí tối tân với tiền của đổ vào Miền Bắc. (3). Người cộng sản đã áp dụng chính sách độc tài, toàn trị, tuyên truyền lừa dối cả dân tộc lao vào cuộc chiến Bắc-Nam.
    Kết luận: Nam-Bắc đã thống nhất nhưng đến bao giờ người cộng sản muốn hoà giải dân tộc, khép lại quá khứ đau thương của dân tộc? Tôi cho rẳng chỉ đến khi người cộng sản thực hiện điều đó với sự chân thành thì mong muốn đi tìm sự thực về cuộc chiến Nam-Bắc này mới không còn quan trọng nữa, lúc đó vết thương chiến tranh mới lành vết trên đất mẹ, và chỉ đến khi đó VN mới thực sự cất cánh.

    • Bác Ba Phi said

      Thủ đoạn của cộng sản thì khó mà hình dung được sự khủng khiếp của nó, việc xích chân lính lái xe tăng khi xông trận là một ví dụ, (Sau khi lính VNCH bắn hạ xe tăng T54 của cộng sản phát hiện lính bên trong bị xích chân vào xe có muốn đầu hàng, hay bỏ chạy cũng chẳng được)

      • NCH said

        Xích lên cây trong mặt trận hạ Lào nữa bác. Gần nhất là chiến tranh biên giới phía bắc năm 1979: Ra lệnh cho một đại đội qua cầu phía bên quân Tàu đang chiếm đóng…sau đó ra lệnh phá cầu.

        • Tiểu Điền Địa said

          Chúng tôi thường nói với nhau về chiến tranh 79 là một cuộc chiến “thí quân” tồi tệ nhất lịch sử. Một đất nước mà chính quyền ra sức chôn vùi sự thật đến vậy thì sự giả sẽ theo đó lên ngôi. Chính quyền đang sai trái nghiêm trọng.

          • Cao Lập said

            Mõ mồm , ở đời những kẻ hay ngồi không thì thường hay lắm chuyện bình phẩm , cứ đặt mình trong giai đoạn của lịch sử nước nhà đi rồi hãy nói .Chiến tranh chết chóc , chống ngoại xâm ngàn đời nay là việc chẳng đặng đừng .
            Ngồi bàn giấy , cà kê quán xá , moi móc lịch sử đích thị là phường giá áo túi cơm.Huy Đức là gì ăn cơm, lớn lên và đi họctừ miền Bắc XHCN – tư duy không giống ai bị vợ còn bỏ , bị đuổi khỏi nơi làm việc thì hóa ra là kẻ dị hợm về nhân cách và suy nghĩ , những kẻ cùng tư tưởng phụ họa thì đi ngược lại lịch sử – có cầm súng ngoài mặt trận chưa , cầm đi rồi hãy nói chiến tranh là như thế nào.

          • NCH said

            Không thấy cía phần trả lời cho bác Cao lập nên em ké vào đây.
            1- Lớn lên ở đâu thì ăn cơm của dân ở đó, ngay cả đảng…. cũng ăn cơm của dân đấy nhé.
            2- Phát hiện rất mới: HĐ bị vợ bỏ vì tư duy không giống ai.?????
            3- Không còn gì để nói đành moi móc chuyện riêng tư mới là phường giá áo túi cơm bác ợ.

          • Nói tóm lại said

            Hehe…Cao Lập này chắc là Cao Lập …”Cam ” hay thuộc “nhóm lợi ích “! hông biết nói gì vì tư duy dốt nên đúng như còm sĩ NGH nói :
            Không còn gì để nói đành moi móc chuyện riêng tư mới là phường giá áo túi cơm bác ợ.

    • Tiểu Điền Địa said

      Hoan hô “người trẻ xã hội chủ nghĩa” nói lên sự thật. Cậu này chắc là bạn của Đặng Chí Hùng,Hà Nội.

    • Hoanglong said

      Tôi chỉ xin các nhà hảo tâm trả lời hộ máy câu sau đay ?chỉ trả lời trực tiếp không ,cần bình luận kẻo lạc đề.
      1 – Bảo là chính phủ quốc gia ông Bảo đại ,sau là ông Diệm,là độc lạp tự chủ,vậy sau Đien Bien Phủ năm 1954 khi ký Hiệp định đình chien xong , tại sao ong Diệm không hiệp thương với ông Hồ mà thống nhất VN cho xong,còn hô hào lấp sông bến Hải ,và hăng máu định Bắc tiến ,rồi ” rước ” ông kễnh Hoa kỳ vào VN làm gì.?
      Ai cũng biết nếu bắc Nam thống nhất thì VN có chính phủ liên Hiệp và đa đảng,hòa hợp cả phương Tây lẫn phương Đông.chúng ta đã bỏ lỡ cơ hội này thì lõi tại ai ?
      2 – Chính phủ VNCH của ông Thiệu luôn cho mình tự chủ đọc lạp,vậy tại sao trong suốt thời gian đối đàu với Cộng sản,đến khi đàm phán ký hiepj định Hoa bình Paris chỉ thấy ông Lê Đức Thọ của Bắc Vietj bàn bạc với ông Kissinger của Hoaky,ông Thiệu là nguyen thủ quốc gia độc lập ,mà sao chỉ được ký Hiệp định sau khi người ta đã bàn tính đâu vào đấy cả rồi ?
      Vấn dề Huy Đức nói chỉ là cái đuôi của sự kiẹn thôi,chuyện cũ đã thành tiếu lâm hè phố,chả ai quan tâm đâu,duy chỉ có mấy bác sỹ quan lính công hòa thua vãi ,và mấy ông khác còn cay cú là tán thưởng thoi.
      Các vị nên nhớ là những người miền Bắc và những người theo Việt công phía nam phần đông vẫn cho là vì chính nghĩa nên họ đã cầm súng.
      Chừng nào vấn đè này chưa được trả lời thấu đáo thì các vị vẫn còn tốn giấy mực lắm !

      • Tiểu Điền Địa said

        Ông Marx,ông Lê sanh ra cộng sản để chỉ vào một mục tiêu duy nhất là tiêu diệt chủ nghĩa tự do (tư bản). Năm 1954 ông Hồ đã hoàn thiện cơ sở hạ tầng và nền tảng tư tưởng cộng sản ở miền Bắc và từng bước nhanh chóng cài cắm cơ sở tiêu diệt tự do miền Nam,nhờ kết nối thông suốt với cộng sản Liên Xô và cộng sản Trung Quốc,tạo ra cái gọi là “một còn một mất” giữa hai con đường “cộng sản chủ nghĩa và tư bản chủ nghĩa”,không những đối với phạm vi miền Nam mà còn cả Đông Nam Châu Á và hơn thế,bởi Mạo Trạch Đông dặn ông Hồ như thế. Giờ hỏi vì sao sau hưu chiến (1954) theo hiệp định Giơ-ne-vơ,Ông Diệm không hòa hợp với ông Hồ? Hỏi như vậy là mù về lịch sử có hệ thống,có tổ chức.

        • hoamai said

          Bạn nhầm rồi, chính phủ ông Diệm Nhu bản chất là Gia đình trị,
          ông Diệm cầm quyền mang cung cách phong kiến tiểu nông,” môt người làm quan cả họ được nhờ”. Vinh thân phì gia ..cho ông Cẩn cai trị Miền Trung,đức cha Thục như một ” anh cả đỏ ” trong triều đình,ông Nhu Cố vấn nhưng vai trò như một thủ tướng .
          Ông Diệm sai lầm về chính trị,sợ mất quyền lực ,không dám đối đầu chính trị với cộng sản trong ” cuộc chơi ” hiệp thương thống nhất Nam Bắc,lại còn ngang nhien tuyen chiến với Miền Bắc ( ? ) ,ra luật 10/59 định tận diệt cộng sản.đẻ cho những người sống sót chạy vào rừng lập chiến khu,
          chính phủ ong Diệm xử lý sai lầm vấn đề Phật giáo gây nên bạo loạn khắp MN.
          Ồng Diệm không có lực lượng chính trị hậu thuẫn,và cái kết đau nhất là để người Mỹ bật đèn xanh cho vài ông tướng đảo chính giết cả anh 2 ong Diệm Nhu.
          Ong Ng Đ Cẩn cũng bị tử hình bởi chính cái quan tòa của chính thể VNCH do anh em ông Diệm Nhu sáng lập thì thật mới trớ trêu !
          Vậy chính quyền Miền Nam khi ấy là của ai ,mà người Mỹ chỉ cần giật dây một cái là cả nhà tổng thống VNCH này chết không kíp chối ?
          Người ta bảo chính phủ VNCH chui từ ống tay người Mỹ nên phải là tay sai của Hoaky là vì vậy.
          Cái đau này mới đúng là ” di hận kỷ thiên niên ?”
          Chúng ta hãy nhìn thẳng vào sự thạt,nếu chỉ chụp mũ nhau cho hả bụng mình thôi,thì vấn dề không được bàn cãi thấu đáo.

    • mũ tai bèo said

      Bạn Mõ làng chờ nói mà chẳng hiểu gì thời cuộc và chiến tranh cả..
      Bạn bảo vì độc tài ,hà khắc mà cộng sảnđã chiến thắng.Bạn nên nhớ rằng chiến tranh là những giờ phút khắc nghiệt nhất của cuộc sóng ,là giữa sống và chết chỉ cách nhau gang tấc.
      Trong 1 lần tập kích bọn lính Mỹ đi càn,tôi chủ quan đào hố công sự quá nông mà bị đại đội trưởng đi kiểm tra ,ông này bạt tai tôi và mắng thậm tệ làm tôi uất ức-đáng ra ông khong được phép làm thé .Nhưng chính cái hố công sự tôi sửa laị và đào sâu hơn đã giúp tôi thoát chết.
      Sau ông bảo tôi,tao mà không làm thế thì lấy đâu ra lính mà chỉ huy,mày thông cảm.Chiến trận mà không kỷ luật sắt thì làm sao thắng địch ?

      Bắc Việt thực tế có đưa Người Nga vào làm cố vấn quân sự là có lý do của nó.
      Vì đối địch với Hoaky,máy bay tên lửa ,rada là nhưng vũ khí, khí tài cần được hướng dãn ,luyện tạp
      Phần lớn lính ta là dân nông thôn,súng đạn chỉ được xem trên pnim ảnh truyện chiến đấu của TQ Liên xo,mỗi tháng 1 lần ở quê là hạnh phúc lắm ròi,
      Tại sao VN phải tự bó tay mình khi máy bay hoaky hùng hổ ném bom vào làng mạc quê hương họ ?
      Vì vậy người Nga họ hướng dẫn thực tế tren chiến trường là cần thiét, lính ta vừa ” chọi ” lại với Hoaky vừa học mà rút ra kinh nghiệm thực tế,vậy nên kết quả rất khả quan, nhưng Việt nam chẳng tốn kém gì,máy bay Hoaky ngày nào cũng bị bắn rụng,phi cong Mỹ nhiều tay cao lêu ngeu bị tóm sống ngay trên cái ruộng mà dân vừa mới cấy..
      Người Nga không di càn quyet giết người dã man như lính Mỹ trong các vụ Sơn Mỹ…,nên tận bây giờ người Việt rất kính trọng họ ,dù cho chính thể Nga đã đổi khác.
      Người TQ cũng đưa hàng vạn quân giúp VN làm đường,họ cũng bắn máy bay nhưng không hiệu quả,lính họ bị chết bom ở vùng Việt trì Phú thọ,nay vẫn còn mộ,sau cụ Hồ thấy họ có dã tâm ,nên cụ nhẹ nhàng mời họ về cho sau này đỡ rắc rối.
      Người Miền Bắc khi ấy ai cũng biết việc người Nga ,người TQ tham chien ở bắc VN,là cần thiết ,chẳng có gì là lừa dối nhau và bưng bít cả .

  16. Hiền Cầu said

    “Bên thắng cuộc phê phán mô hình hợp tác xã ở miền Bắc trước giải phóng nhưng không nhìn thấy một điều: Nếu thời điểm ấy chia ruộng khoán ngay, những gia đình có con em đi bộ đội sẽ không còn nhân lực lao động. Ai sẽ yên tâm đi chiến đấu khi ở nhà không có người nhận khoán? Hợp tác xã đã giải quyết được vấn đề này và nhiều vấn đề khác vào thời điểm ấy”.
    Tôi chưa đọc “Bên thắng cuộc” nên không biết Huy Đức đã phê phán mô hình hợp tác xã ở miền Bắc trước 75 như thế nào. Nhưng nếu nói như ở trên thì tôi lại hơi thắc mắc là, sau 75, nhà nước ta vẫn quyết tâm xây dựng mô hình HTX ở cả hai miền, nhằm mục đích gì?

    • Ha Le said

      Câu hỏi của bác Hiền Cầu quá hay, và cũng làm rõ ra chỗ ngụy biện của Đức Hiển. Sách của Huy Đức viết về thời điểm từ 1975 trở đi. Tôi đã đọc, và tôi thấy Huy Đức chỉ kể lại những sự kiện, những hậu quả tai hại của mô hình HTX cũng như quá trình hủy bỏ mô hình này trong giai đoạn sau cuộc chiến, nhất là ở miền Nam – một cách khách quan, với nhiều tài liệu chứng cứ. Huy Đức có “phê phán mô hình HTX ở miền Bắc trước giải phóng” đâu? Hơn nữa, hầu như trong toàn bộ phần 1 của cuốn sách, tôi không thấy chỗ nào tác giả “phê phán” cả, hiểu theo nghĩa cụ thể nhất của động từ này. Sự “phê phán” đó, tác giả BTC ra như dành toàn quyền cho người đọc.

  17. Sâu dân mọt nước said

    đức hiển đã quá tầm thường khi viết bài phê phán BTC của Huy Đức. Có lẽ không cần bàn về trình của bài viết cũng như những (lý) lú lẽ đưa ra để bắt bẻ. Ngay cả việc phân biệt giữa tù binh và hàng binh khác nhau ra sao mà anh ta còn không phân biệt được nên gộp chung một rọ để chê bai Huy Đức. Anh ta có biết, đã có bao nhiêu sĩ quan chế độ cũ đã bỏ xác trong các trại cải tạo mà thân nhân không tìm thấy xác? Ấy là chưa nói đến những người khi ra trại đã trở về với căn bệnh quái ác trên người. Và điều cơ bản nhất khi viết BTC Huy Đức đã nói trước là chỉ ghi chép lại những sự việc xảy ra sau năm 1975 theo như những gì ông ấy biết. Vậy mà đức hiển vẫn không nắm bắt được nên viết lung tung, chả đâu vào đâu. Đúng là phóng … uế chứ không phải phóng viên. Anh ta mà phụ trách TBT báo PLTP thì bài anh ta viết còn nặng mùi hơn nữa.
    BTC của Huy Đức chỉ cung cấp cho người dân 2 miền những gì họ muốn biết (mà không được phiá chính quyền cho biết) với mục đích tạo được sự chia sẻ những nỗi niềm để người dân trên 2 miền đất nước có được những đồng cảm, những sự cảm thông với những mất mát, đau thương mà đồng bào ruột thịt đã gánh chịu sau khi cuộc nội chiến tàn khốc đã đi qua. Từ đó giữa người dân 2 miền mới có thể thực hiện tiến trình hoà giải hoà hợp dân tộc. Phải chăng cũng vì lý do này mà đức hiển muốn đả phá BTC cũng như đả kích bản thân ông Huy Đức. Anh ta sợ hoà giải hoà hợp dân tộc đến thế cơ à?
    Sang năm tới Hoàng Sa

  18. […] Báo VN lần đầu phê ‘Bên Thắng Cuộc’ (BBC). Bài lên quan bữa qua: 1521. CUỐN SÁCH BÊN THẮNG CUỘC CỦA HUY ĐỨC: Cái nhìn thiên kiến về lịch sử (PLTP)/ […]

  19. trong anh said

    kho than cho viet nam toi!
    bao nam cam sung ban nhau.
    bay gio cam but chuu nhau dai dai.
    han thu chi lam nguoi oi?
    cuoi cung dan chiu, nuoc ngheo do thoi…

  20. Bùi T. viết “Hoa xuyên tuyết”
    Con cụ Đ. trở thành Bùi Bất Tín
    Vũ Thư Hèn viết “đêm giữa ban ngày”
    Việt Kiều gọi anh là “tên trở cờ”
    Kẻ tráo trở đen thành trắng đừng tin…

    Trần Quốc V. viết “Vễ cõi”
    Trở về Vẹm thành người Thiên Cổ !
    Nguyễn Huệ Ch… nghiên cứu Việt Kiều
    Lão Giáo sư trở thành Việt Gian
    Không dám ra đường bằng xe đạp…
    Sợ “củ đậu bay”, hay trứng gà ung thúi

    Huy Đức viết “bên thắng cuộc”
    Được người ghét Cộng khen là hay lắm
    Và cũng bị phe Thân Cộng khinh là lếu láo
    Đánh tráo danh từ chỉ vì muốn Nhập Cư

    Còn ta đây hiểu ngọn nguồn tường tận !
    Nhân dân ta Thắng Làm Vua Nước Nam..
    Toàn quả địa cầu khâm phục…
    Trong khi đó ai là người nhơ nhục
    Kiếp lang thang vô Tổ Quốc chẳng quê nhà…
    Và xưa nay lạ gì câu ca ấy
    Làm giặc cỏ lạ gì kẻ bị sấm sét nhân dân…

    • tran said

      Anh em bắn giết lẫn nhau
      Những điều trông thấy mà đau đớn lòng
      Tôi không yêu cờ đỏ sao vàng
      Tôi cũng không yêu cờ vàng ba sọc đỏ
      Ta là anh em da vàng máu đỏ
      xung sướng gì đâu mà mạt sát lẫn nhau.

      – Ông bạn ơi! sao lại sao lại cay cú vậy. Không có kẻ thắng người thua, chỉ có nhân dân đau khổ là thua thôi. Tôi mất 5 năm tuổi trẻ bị cuốn vào cuộc chiến biên giới 78 đến 83 rồi, nhưng đó là chống xâm lược nên tôi không bị kí ức chiến tranh dằn vặt như các đàn anh hồi Nam tiến. Tôi không nghĩ đời mình lại có dịp đứng trầm mặc dưới chân tháp áp-phen, đi thuyền trên sông Xen. Tự nhiên tôi cảm thấy cay đắng: Dân Việt mình ngu quá. Hãy bình tĩnh đã, Thằng Tây trả mọi thứ bằng tiền còn mình trả bằng máu. Rất đau.

    • Xuan Tu said

      Đoạn kết của bài thơ này quá chủ quan.

  21. Hồ Công Tâm said

    VẸM KHOE “THẮNG CUỘC”?!

    “Thắng cuộc” (!) gì bay, lũ đánh thuê,
    Tay sai Tàu Cộng quá ê chề
    “Nồi da xáo thịt” còn vênh váo ?
    “Huynh đệ tương tàn” vẫn hả hê !
    “Cõng rắn cắn gà…” say thuốc lú,
    “Rước voi giày mả” lậm bùa mê.
    Kẻ thù truyền kiếp mà ân nghĩa ?!
    Trí thức bưng bô tốt một bề !

    Hồ Công Tâm

    • Không thắng mà sao lũ đánh thuê
      Cởi quần, tụt áo chạy như dê…
      Trực thăng bám cẳng quân lính Mỹ
      Ba bảy năm nay chẳng dám về…

      Ta hiểu vì thua nên đau lắm…
      Bị hoạn ngày xưa ít đau hơn
      Tàu bay, đại bác chư hầu lắm
      Mà vẫn bỏ quần giơ tay hàng…

      Cười cho Huy Đức anh Nhà Báo
      Đảo ngữ danh từ lắm đứa khen
      Đứa thua thành thắng, trò đánh tráo
      Cũng làm cho đỡ những Tăng-xông

      Ba tám năm ta cười vỡ bụng
      Bỗng dưng đứa thắng hóa đứa thu
      Nhãn tiền tên thua co cẳng chạy
      Làm kiếp lưu vong ở nước người
      Nay bỗng thành người thắng cuộc
      Lại cười vỡ bụng tai ngươi đây !

      Thôi thì lính Ngụy, ngươi chiến thắng
      Ta Cộng Sản đây cứ thua dài
      Đất nước của ta thằng thua chiếm
      Đất nước của người quân thắng chơi…

      Ha ha đứa thắng thành Vua nhỉ
      Đứa thua làm giặc có lạ gì…

      • Thành said

        Thắng thua đâu chả biết
        Hà nội giờ một phiên bang
        Quỳ lê lết dưới chân tàu cộng
        Há chẳng ê chề lắm cộng nô?

        • Bác Ba Phi said

          Trọng lú còn phải đội bô
          Chí vịnh đem đổ nguyên xô lên đầu
          Đăng thanh tạ đái gâu gâu
          Sổ Hưu nó đội trên đầu nay mai

          Đức hiển cũng thật là tài
          Viết bài kiếm được vài chai sướng rồi
          Ngọc niên với nó xứng đôi
          Cặp đôi hoàn hảo tanh hôi xứ lừa

          • Hoabinh said

            Bac Ba phi khéo lộ cờ ,
            Nói gì mà luôn thấy hở cơ.
            mở miệng là luôn chê người xấu,
            chẳng biet mình đeo thói của Gâu !(1)

            (1) Gâu là ăn theo nói leo kẻ khác ,không có chính kiến, chứ không phải dog tiếng Hoa kỳ .

      • hahien said

        Trong số rất nhiều những người thuộc phe thắng cũng “co cẳng chạy” đấy ông ạ. Tôi có những những người bạn đã từng là bộ đội thời chống Mỹ nay đang tự hào khoe là đã xin dược quốc tịch Úc, Mỹ… Cũng có những thương binh, gia đình liệt sĩ một thời chiến đấu “vai sát vai chung một bóng cờ” để “giải phóng miền Nam” nay không có điều kiện “co cẳng chạy” đi đâu mà sống vất vưởng tại quê hương, bị lấy mất đất, trở thành dân oan… Họ thực sự là những người thua cuộc nhưng cũng chẳng biết thế nào là 2 chữ “dân chủ” để mà làm! “Thắng làm vua” nhưng cũng không phải tất cả những ai trong số những người làm nên cái gọi là chiến thắng ấy được “làm vua” đâu ông ạ? Nhưng cái bọn đang lợi dụng xương máu của những người đã thực sự làm nên chiến thắng ấy để “thắng” nhân dân thì đúng là đang làm vua thật! Ông có phải là một trong những “ông vua” ấy không?

        Đừng có tinh tướng!

        • VA said

          “Vua” thì chưa chắc, nhưng có thể là “tầm gửi” hay “Lý Thông”, chỉ khổ cho “Thạch Sanh” thôi.

      • minzunuami said

        Ôi hởi tên cam tâm ủng hộ hộ quân đã mang chủ thuyết CS bậy bạ về tàn phá đất nước của chúng ta, và giờ đây đang đem VN ta bán rẻ cho Tàu. Hởi tên khốn nạn kia ơi, hảy hồi tỉnh lại đi, quay đầu về với dân tộc, tổ tiên, đừng để đồng bào đời đời nguyền rủa. Hởi tên khốn nạn kia ơi.

      • Từ Du said

        Hiện mi đang làm vua phải không? Hãy coi chừng, không còn bao lâu nữa đâu, sẽ đến lúc mi phải chui xuống cống đấy! Lũ chó được thời huênh hoang sủa. Kẻ sĩ thất thế lặng thầm than. Than dù than miệng người nhả châu ngọc. Sủa mặc sủa mõm chó phả hơi tanh.

  22. Xuân Trung said

    Lòi mặt Việt gian rồi, Đức Hiển ơi!

    • vhg said

      Vậy cần lớn tiếng chửi rủa mời là Việt chính à???
      Mấy ông bớt cực đoan đừng làm cho dân khổ nữa.

  23. montaukmosquito said

    Bắt đền anh Ba Sàm đánh giá (quá) thấp anh nhà báo Nguyễn Đức Hiển . Bài này giá chót cũng 3 chục triệu, và không phải bán danh . Bán liêm xỉ thôi .

    Giờ này ai thèm bán cái gì với giá 3 đồng . Liêm xỉ vẫn còn là một thứ gì cao quý nhưng không phải chỉ để thờ, hoàn toàn có thể ngã giá .

    Danh ấy à, úi giời, càng bán liêm xỉ thì danh tiếng càng nổi như cồn, càng nhiều báo đặt hàng, liêm xỉ càng có giá, có khi mua được nhà cao cửa rộng, xe chiến nữa đấy chứ .

    Như vậy, ta phải chúc mừng nhà báo Nguyễn Đức Hiển đã kiếm ra một tay thầu chịu chơi và chịu chi để bán cái liêm xỉ của mình . Thành thật chúc mừng!

  24. Giáo Sư già về hưu said

    Nói như Đức Hiển thì phải để cả hai tội ác (miền Bắc, miền Nam) lên cái cân rồi so sánh và thấy là người thắng cuộc chả có làm gì nên tội cả…
    Ở đây không phải là vấn đề tội ác vì Huy Đức không lên án người thắng cuộc. Huy Đức chỉ ghi lại những dữ kiện lịch sử vô cùng cần thiết…Quyển sách của Huy Đức cần phải được đọc lại ít nhất một lần nữa mới có thể có những cảm nhận rõ rệt hơn về ý của người viết.
    Hiện nay đã có rất nhiều bài phản biện trên mạng về quyển sách của Huy Đức. Nửa khen nửa chê. Có một khía cạnh không thấy những phản biện này nói đến là cái thân phận vô cùng oái ăm của kiếp người qua lăng kính của Huy Đức.
    Vấn đề ở đây không phải là sự lên án.
    Vấn đề ở đây không phải là sự sai phạm.
    Vấn đề ở đây không phải là tội ác của người cộng sản VN.
    Vấn đề ở đây chỉ đơn giản là cách đối xử của những người thắng cuộc với dân miền Nam.
    Chiến tranh dài đăng đẳng và sự cải tạo tư tưởng của cộng sản (hay nói thẳng hơn là cách tuyên truyền tẩy não của CS) đã biến những con người thắng cuộc, những đảng viên và cán bộ CS, trở thành những người … vô cùng kỳ thị với những người không cộng sản. $
    Dù mình có chấp nhận hay không chấp nhận tư duy của người thắng cuộc là cách mạng, là yêu nước, nhưng mình không thể không thấy, qua quyển sách của Huy Đức, là hành động của những người thắng cuộc là những hành động rất dã man. Quyển sách ghi lại những dấu ấn rõ rệt của sự làm khổ, của giết chóc, của thủ tiêu, của một cuộc trả thù vĩ đại trong đó dân miền Nam là đối tượng.
    Một chính sách trả thù không thương tiếc, vô tội vạ, và vô trách nhiệm nhất của lịch sử đầy máu và nước mắt VN.
    Đọc Bên Thắng Cuộc, tôi thấy số mệnh của toàn thể dân VN nằm trong tay của sáu hoặc bảy người, một khám phá không mới nhưng luôn làm tôi vô cùng kinh ngạc. Chỉ cần anh Ba, anh Tư, anh Năm hoặc anh Sáu nghĩ thế này hay thế khác là những trại cải tạo, những vùng kinh tế mới, những chính sách đổi tiền, những cuộc đánh tư sản mại bản được diễn ra như một trò chơi của các ông lớn vừa thất học, vừa không có tài, và nhất là vừa không có con tim (biết thương yêu đồng loại).
    Thật là tội nghiệp cho thân phận người VN trong hoàn cảnh bi đát sau 1975.
    Một oái ăm khác cũng đã gây sự chú ý của tôi là ngay cả những người bộ đội lái chiếc xe tăng đầu tiên phá tung cửa sắt chạy vào Dinh Độc Lập, cuộc sống của họ sau này cũng không ra gì (ý nói là Đảng đã hoàn toàn quên họ)…
    Rồi đến những người thanh niên nằm vùng ở miền Nam theo CS như Hồ Ngọc Nhuận, Lê Hiếu Đằng, Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Công Giàu, v.v…ngày nay cũng bắt đầu viết những bài cho thấy là họ bắt đầu bất mãn và hiểu là những người cầm quyền CS đang đưa nước VN đi vào con đường tối tăm. Họ đang bị ngược đãi, bị hất hủi và có một số đang bị xua đuổi đàn áp…
    Một quyển sách đã gây nhiều ngậm ngùi mà tôi chắc ông Đức Hiển chưa đủ con tim để cảm nhận…

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: