BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

1450. CUỐI CÙNG CŨNG ĐÃ BẮT ĐẦU PHẢI NÓI VÀI LỜI SỰ THẬT VỀ VẤN ĐỀ “ĐƯỜNG 9 ĐOẠN”

Posted by adminbasam on 09/12/2012

bbs.tiexue.net

CUỐI CÙNG CŨNG ĐÃ BẮT ĐẦU PHẢI NÓI VÀI LỜI SỰ THẬT VỀ VẤN ĐỀ “ĐƯỜNG 9 ĐOẠN”

Nguyên văn:  “Tàu chiến Philippines đi vào đường 9 đoạn nói lên điều gì”[i]

Tác giả:  Ngô Qua  (Tổng biên tập Tạp chí Quân sự Trung Quốc)

Người dịch:  XYZ

Quan điểm của tôi là, Philippines chiếm đóng đảo san hô ở Nam Sa[ii] của Trung Quốc đích thực là xâm phạm chủ quyền Trung Quốc, nhưng ở lần tàu chiến Philippines đi vào đường 9 đoạn này, cần suy ngẫm lại chính là Trung Quốc[iii].

Đây là một đề tài mạo hiểm, mạo hiểm đến mức ai cũng tránh nó, tôi cũng không biết được là có sẽ tự rước lấy họa vào thân hay không, song nó thực sự nguy hiểm là ở chỗ: Lợi ích quốc gia đã bị mất đi trong vô thức một cách rầm rộ.

Tranh chấp Nam Hải ra sao, vấn đề trước tiên là ở mình.

Ngày 1.7.2012, “Quảng Châu nhật báo” đăng bài “Tàu chiến Philippines đi vào vùng biển Nam Hải[iv] của nước ta nói là bảo vệ khí đốt tự nhiên”.

Lời nói này có sai không? Có!

“Đi vào”, có nghĩa là đương nhiên đã cân nhắc đến cương giới. Quả nhiên, bài báo đã sử dụng câu “đi vào vùng biển bên trong đường 9 đoạn”.

Tiếp đó, bài báo đã dùng lời của đại tá Lý Kiệt, nghiên cứu viên Viện nghiên cứu quân sự hải quân, nói “đường 9 đoạn đã được hoạch định từ lâu khỏi cần tranh cãi”.

Có vấn đề rồi đây.

Trước tiên tôi muốn được thanh minh, tôi vô cùng ngưỡng mộ khả năng nghiên cứu về các lĩnh vực trang bị hải quân…của ông Lý kiệt, song dù anh có tin hay không, thì một hiện thực tương đối nghiêm trọng của Trung Quốc hiện nay là: Trong các luật công mấy chục năm qua, chưa hề nhìn thấy có luật công quốc tế, cho đến nay, trong giới báo chí, giới quân sự, giới chính trị Trung Quốc, số người hiểu biết về luật quốc tế đều không nhiều, còn giới luật học Trung Quốc thì lại rất thận trọng với vấn đề Nam Hải, chỉ giới hạn trong các bàn thảo về học thuật chứ chưa bao giờ tuyên bố công khai. Cộng thêm căn bệnh thiếu đồng bộ giữa các ban ngành của Trung Quốc đã trở nên thâm căn cố đế, giới báo chí, giới quân sự, giới chính trị còn khiếm khuyết về mảng kiến thức luật học mà chẳng hề tự biết, hiện tượng càng truyền càng sai này đã trở nên thịnh hành.   

Chớ có cho rằng đây chỉ là vấn đề về học thuật và khái niệm, mà nó sẽ quyết định cái cơ bản trong cuộc tranh giành Nam Hải của Trung Quốc

Nói “đường 9 đoạn” là không được

Tiêu chí công khai quan trọng nhất về lợi ích Nam Hải của Trung Quốc không nằm ngoài  “đường 9 đoạn” (còn gọi là “9 đường đứt đoạn” hoặc “đường chữ U”). Tuy nhiên, từ dân chúng cho đến không ít các chuyên gia trong các lĩnh vực truyền thông và ngoài pháp luật vẫn còn chưa rõ về hàm nghĩa chính xác của đường 9 đoạn này, mà thường ngộ nhận là đường này thể hiện toàn bộ vùng biển nằm trong đường ấy là thuộc về Trung Quốc.

Đường này bắt nguồn từ tập “Nam Hải chư đảo vị trí đồ” do Ban phương vực Bộ nội chính chính phủ Quốc dân vẽ và xuất bản năm 1947, vốn là đường 11 đoạn vẽ ranh giới quốc gia chưa được xác định. Khi ấy Trung Quốc vừa mới thu hồi lại được các đảo Nam Hải từ tay quân chiếm lĩnh Nhật Bản, để đưa các đảo ấy vào bản đồ Trung Quốc, người ta đã áp dụng phương pháp giản tiện tốc ký địa lý này để vẽ các đường đứt đoạn trên bản đồ, tức vẽ đường lên các đảo san hô nằm ngoài rìa nhất, bao gồm toàn bộ các rạn san hô nằm trong đó, để khỏi phải làm lẻ từng đảo một. Phương pháp này từng được sử dụng rộng rãi trên thế giới vào cuối thế kỷ 19 và đầu thế kỷ 20 (bao gồm cả các bản đồ thời Mỹ cai trị Philippines, nhưng Mỹ tuyên bố rõ ràng rằng đó không đại diện cho ranh giới quốc gia).

Về hàm nghĩa chuẩn xác của đường 9 đoạn, giáo sư Lưu Nam Lai ở Viện nghiên cứu Luật quốc tế thuộc Viện khoa học xã hội Trung Quốc năm 2005 đã có bài viết “Địa vị pháp lý của đường hình chữ ‘U’ xét về luật quốc tế”[v] trên trang “Luật học Trung Quốc” quan điểm hết sức rõ ràng và là quan điểm đáng tin cậy nhất có thể tìm thấy hiện nay. Điều thú vị là, bài viết hiện vẫn tìm thấy ở phần đề mục của trang này, nhưng phần nội dung thì không còn thấy nữa, quả thực không hiểu nổi đề tài này mạo hiểm đến nhường nào.

Bài viết cho rằng, đường này mới đầu không phải là ranh giới quốc gia, các chính phủ kế tiếp của Trung Quốc cũng chưa từng tuyên bố toàn bộ vùng biển bên trong đường này là lãnh hải Trung Quốc, đồng thời thừa hành quyền lãnh hải. Hơn nữa, theo “Công ước về luật biển của Liên hợp quốc” (sau đây gọi tắt là “Công ước”), việc hoạch định lãnh hải cần phải được xác định dựa theo lãnh thổ để vẽ đường cơ bản lãnh hải, đâu có phải cứ nói là “phân định” từ ngoại vi;

Đường này cũng không phải là “thủy vực mang tính lịch sử”, bởi vì khái niệm này không hề được sự thừa nhận phổ biến của cộng đồng quốc tế, hơn nữa, “thủy vực mang tính lịch sử” là ngang bằng với “nội thủy”, tàu thuyền nước ngoài chưa được phép không được đi qua, điều này cũng không hiện thực. “Thủy vực mang tính lịch sử” còn yêu cầu nước ấy phải kiểm soát nó trong thời gian dài, đồng thời được sự thừa nhận của các nước khác;

Thứ ba, đường này cũng không phải là “đường quyền lợi mang tính lịch sử”, bởi vì định nghĩa này cũng coi toàn bộ vùng biển nằm ngoài nội thủy bên trong đường ấy là vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của nước ta, nhưng không hề đồng nghĩa với việc hoạch định vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa căn cứ vào “đường quyền lợi mang tính lịch sử” theo luật biển quốc tế, các chính phủ kế tiếp của Trung Quốc cũng chưa từng chủ trương như vậy.

Kể từ sau khi nước Trung Quốc mới thành lập, chưa hề có thuyết minh chính thức nào về địa vị pháp lý và hàm nghĩa của đường này, nhưng từ các tuyên bố và bài nói có liên quan của chính phủ Trung Quốc có thể thấy, chính phủ Trung Quốc trong thực tế luôn dùng nó làm đường quy thuộc các đảo hoặc đường phạm vi các đảo.

Trong “Tuyên bố về lãnh hải của chính phủ nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa” năm 1958, đã dùng phương thức thừa nhận “cách đại lục bằng hải phận quốc tế” giữa Trung Quốc đại lục với các đảo ngoài khơi để loại bỏ khả năng nhầm lẫn khi giải thích vùng biển nằm giữa Trung Quốc đại lục với các đảo ngoài khơi và toàn bộ vùng biển nằm trong đường chữ “U” là vùng biển thuộc thẩm quyền Trung Quốc. Sau đó, chính phủ Trung Quốc khi nhiều lần nhấn mạnh về chủ quyền đều sử dụng từ ngữ đã chọn lọc “nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa có chủ quyền không thể tranh cãi đối với những hòn đảo này cùng các vùng biển phụ cận”.

Quy định hành chính “Các quy định về việc biểu thị nội dung các bản đồ công khai”do Cục Đo đạc và Bản đồ Quốc gia ban hành năm 2003 và trong các văn bản học thuật do các chuyên gia Cục Thông tin Địa lý Đo đạc và Bản đồ Quốc gia (tên hiện nay) công bố đều nói rất rõ: Kí hiệu đường ranh giới quốc gia đứt đoạn trên vùng biển Nam Hải biểu thị đường phạm vi quy thuộc của các đảo Nam Hải. Thực ra đây là một cách nói đầy mâu thuẫn, làm sao lại có thể dùng kí hiệu “đường ranh giới quốc gia đứt đoạn” để biểu thị một ý nghĩa khác được?

Một sự thật khác nữa là, sở dĩ đường 11 đoạn lại biến thành đường 9 đoạn là bởi vì sau khi nước Trung Quốc mới được thành lập, để tránh ảnh hưởng đến quan hệ hữu nghị Trung-Việt, nên đã chủ động xóa đi 2 đoạn ở phía đông bắc, điều này cũng nói lên tính chất bao gộp và phi xác thực của đường này. Đây không phải là bán nước, mà là xóa đi vịnh Bắc Bộ thuộc 2 đoạn, tranh cãi về vấn đề phân chia biên giới trên biển Trung-Việt đã kéo dài mấy chục năm, cuối cùng gần đây đã giải quyết thành công thông qua đàm phán, cho thấy vấn đề lãnh thổ là có thể giải quyết được, hơn nữa, chỉ có điều ước song phương thì mới có thể giải quyết được triệt để.

Còn có một chuyện nực cười khác, trang trí ở bìa dưới cuốn “Báo cáo về phát triển biển Trung Quốc”[vi] do Cục biển quốc gia xuất bản công khai năm 2011 lại kéo dài “đường 9 đoạn” về hướng đông bắc thành “đường 10 đoạn”, tôi tin đây chỉ là sự tùy tiện về mặt biên tập mỹ thuật, nhưng cái đoạn thêm này lại ở gần đảo Điếu Ngư, thế là vô tình lại sinh ra một chuyện dở khóc dở cười, chẳng lẽ khâu biên tập của nhà xuất bản cũng cho kiểu vẽ này là làm ra sự đã rồi?

Đương nhiên, về cách lý giải “đường 9 đoạn”, giới luật học cũng không phải là không có quan điểm khác nhau, song chủ yếu chỉ tập trung ở mặt chủ trương coi là “đường quyền lợi mang tính lịch sử”, chứ không có người nào lại chủ trương coi là đường ranh giới quốc gia cả, bởi vì đây không thể là kiểu nói lấy được về mặt luật quốc tế, và cũng không mang tính có thể thao tác.

Hậu quả hỗn loạn

Khi đã hiểu được những kiến thức trên đây, thì hiển nhiên là nhà nghiên cứu Lý Kiệt đã có đôi điều thiếu chuẩn xác trong những trình bày về chủ quyền Nam Hải.

Các luật quốc tế như “Công ước”… có 3 nguyên tắc: Phát hiện trước, chiếm lĩnh trước, kiểm soát thực tế”. “Nhân dân Trung Quốc đã bắt đầu phát hiện, chiếm lĩnh và tuần tra các đảo san hô ở Nam Hải ngay từ trước năm 2000, điều này cũng đã có các chứng cứ lịch sử và văn bản lịch sử chứng minh”.

Đúng, vì thế mà khỏi thèm bận tâm đến chứng cứ lịch sử của các nước như Việt Nam…, song điểm yếu của Trung Quốc là về mặt “kiểm soát thực tế”. Kiểm soát thực tế của Trung Quốc đối với Nam Hải, ngoài hoạt động của ngư dân ra, xét từ góc độ chính phủ, lâu nay chủ yếu được thể hiện thông qua phương thức “tuần tra” ngắt quãng, điều này đã bị các nước bóc mẽ. Nan đề về mặt luật pháp và đàm phán này, tôi giải quyết không nổi, và cũng không phải là chủ đề của ngày hôm nay.

Đứng trước nan đề ấy, một trong những chứng cứ mạnh mẽ nhất của Trung Quốc là “đường 9 đoạn” trên bản đồ. Lý Kiệt nói: Đã được hoạch định từ thời Quốc dân đảng cai trị, “khi ấy, các nước xung quanh không có ý kiến gì khác”.

Đích xác là không có ý kiến gì khác, nhưng điều rắc rối là, kiểu vẽ này không phải là phương pháp được thế giới công nhận. Trung Quốc ở thời cận đại yếu, chính quyền Quốc dân ra tay muộn để giành lấy chủ quyền, chỗ dựa lý luận yếu, phương pháp đơn nhất, coi như sự đã rồi, trách cứ ai cũng đều vô ích, nhưng với thế bế tắc về đường 9 đoạn này, thì trong mấy chục năm gần đây, Trung Quốc cũng chẳng hề có được cách giải quyết nào tiến bộ hơn, đây lại là vấn đề mới mất rồi. Lãnh thổ bị người ta chiếm mất là sự thực, nhưng tự mình đã vẽ rõ nó trên bản đồ rồi, vốn không phải là nan đề, thì lại do dự mất hàng mấy chục năm. Những nguyên nhân bên trong thì phải là người thấu hiểu nội tình mới biết được.

Đương nhiên, “Công ước” có những chỗ còn mơ hồ về việc hoạch định đường cơ sở lãnh hải nên cũng dẫn đến thực tế tranh chấp quá nhiều trong cộng đồng quốc tế, kết quả là có những đường cơ sở lãnh hải mà quốc gia nào đó công bố là bất hợp lý rõ ràng (ví dụ như Việt Nam), sự thường xuyên nảy sinh xung đột lãnh hải giữa các nước láng giềng chỉ có thể chờ giải quyết bằng sự đàm phán song phương, “Công ước” rút cuộc đến năm 1982 mới được thông qua, đường biên giới trên biển các nước trên thế giới hoạch định được là số ít, còn tranh cãi hoặc không rõ là số nhiều.

Song cho dù hoạch định có khó đến mấy, thì vấn đề là nếu không hoạch định nữa, thì những nơi tự mâu thuẫn nhau sẽ liền xuất hiện, hơn nữa lại còn khá là hiểm hóc.

Ngày 7.5.2009, Đoàn đại diện thường trú tại Liên hợp quốc của Trung Quốc khi thông qua 2 bức công hàm, nhắm tới 2 nước Malaysia và Việt Nam, cùng 2 bản dự án hoạch định ranh giới thềm lục địa nằm ngoài 200 hải lý mà Việt Nam đã đơn phương đệ trình lên Ủy ban về Ranh giới Thềm lục địa “Công ước về biển của Liên hợp quốc”, đã bày tỏ lập trường, yêu cầu Ủy ban này không thẩm duyệt chúng. Trong các công hàm ấy, để thể hiện quyền lợi chủ quyền và quyền quản lý của Trung Quốc đối với các đảo Nam Hải cùng các vùng biển phụ cận, Trung Quốc đã cung cấp các phụ lục bản đồ, trên đó vẫn vẽ “đường 9 đoạn” theo phương thức đường ranh giới quốc gia.

Về tính chất của đường này, vẫn không được giải thích. Nó là “đường quy thuộc các đảo được biểu thị bằng đường ranh giới quốc gia đứt đoạn” sao? Không ai dám nói với Liên hợp quốc, mà có nói thì Liên hợp quốc cũng không thể nhìn nhận như thế này.

Công hàm mà cơ quan ngoại giao đệ trình lên Liên hợp quốc đương nhiên là có hiệu lực pháp lý, song nội bộ trong nước lại chưa thể đi đến nhất trí, cộng thêm độ khó về mặt tính thao tác, vậy hiệu lực này sẽ tự xử ra sao đây? Huống chi chỉ vẻn vẹn có một tấm bản đồ thô phác tỷ lệ 1: 1060, chỉ có thể  thể hiện được chủ trương về chủ quyền chung chung, chứ chẳng thể chi tiết hóa được. Căn cứ theo “Công ước”, Liên hợp quốc cũng sẽ không hề phán quyết cho tấm bản đồ này.

Ngay cả khi chính phủ nước ta đã quyết định dùng “đường 9 đoạn” để vẽ đường ranh giới quốc gia, mà lại không thông báo cho người dân thì cũng không sao, chúng tôi cũng có thể hỗ trợ, nhưng cụ thể lại không thực hiện được, độ tin cậy về ranh giới quốc gia nằm ở đâu?

Ví dụ đơn giản nhất là như lần này, tin cho biết tàu chiến Philippines đã đi vào “đường 9 đoạn”, có nghĩa là đã xâm phạm đường ranh giới quốc gia, chúng ta lại chỉ là một nhà nghiên cứu, lấy tư cách cá nhân (hiển nhiên là không thể đại diện cho hải quân) để nhấn mạnh quyền lợi lịch sử, thế mà được à?

Trên thực tế, từ vị trí của “đường 9 đoạn” có thể thấy, nếu như anh tin rằng hải quân các nước xung quanh và hải quân Mỹ xưa nay không dám bước một bước qua bãi mìn thì thật quái lạ. Rành rành là họ đang tuần tra, diễn tập bên trong ranh giới quốc gia của anh đấy, đường ranh giới quốc gia lại do anh vẽ, chẳng phải là tự chuốc nhục vào người sao?

Tôi tin là Bộ ngoại giao không phải là không biết điểm này, nhưng đã quá muộn, sự trì trệ và chậm trễ về mặt phối hợp và chế định các chính sách trong nội bộ Trung Quốc đã khiến cho khi vấn đề cấp thiết tới, thì chỉ có thể nắm được chứng cứ luật pháp kiểu củ cải chưa kịp rửa sạch bùn mà vội vã xung trận vậy!

Trong quá trình học những kiến thức có liên quan, điều tôi được nghe là, các quan chức ngoại giao nói về đường này là “quá nhạy cảm, không nói được”, các giáo sư luật học muốn tìm tòi nghiên cứu, nhưng từ chối không tiết lộ danh tính. Mặt khác, rất nhiều cư dân mạng đã chửi như hát hay, nhưng lại không rõ nội tình, có những chuyên gia không thuộc phương diện luật pháp đã sai lầm về điều này mà không biết, lại cứ lấy tư cách nào đó của mình để khiến cho nhận thức của công chúng càng thêm hỗn loạn.

Nói thực, tôi chẳng có thành kiến gì với “Quảng Châu nhật báo”, nhưng khi đọc thấy tin này cảm thấy rất nặng nề.

Khi tôi buột miệng nói “XX làm hại đất nước”, bà mẹ đã sợ hãi muôn phần mà bảo:  “Con đừng có mà ngoặc vào XX đấy!”

Nỗi sợ vô hình này không phải là không có lý, có những chỗ  họ chưa hiểu, nhiều khi làm không được việc là một nhẽ, nhưng nếu anh đến nói toạc ra, thì anh chính là kẻ tội đồ.

Cho nên tôi đành nghĩ, nếu đã là như vậy thì mình phải học theo Mã Tư Thông[vii] thôi. Tất nhiên, cứ cho anh là hàng vai vế đi, Mã không được, vậy thì cứ thử học theo Trần Thiên Hoa[viii] có phải là hơn không?

Thôi được, đừng có mà buồn như thế, tôi chẳng tìm cách ảnh hưởng đến bất cứ điều gì, mà chỉ tìm cách nói lên sự thật, có giá trị gì hay không không quan trọng, lời thật được nói ra tôi thấy mình khỏe hơn.

May thay, về quan điểm cụ thể này cũng không phải là chưa có ai từng nói. Thiếu tướng không quân Kiều Lương vào cuối năm ngoái từng nói công khai trên “Kinh tế quan sát báo”: “Xét từ góc độ luật quốc tế, luật biển, có bao nhiêu lãnh thổ biển thuộc về Trung Quốc, trước tiên chúng tôi cần biết rõ, những phần nào chắc chắn là của chúng ta, những phần nào trong tầm kiểm soát của chúng ta, còn những phần nào thuộc về chúng ta nhưng đã bị người khác chiếm mất. Không thể cứ nói chung chung Nam Hải thuộc về Trung Quốc được,  “đường 9 đoạn” cũng phải có chú thích cho rõ ràng từng đoạn thuộc kinh độ vĩ độ nào. Nếu không, cứ mù mờ như thế thì làm sao mà làm cho thiên hạ rõ được? Những cái này nói chưa rõ mà anh đã muốn ra tay, thì đúng là xuất quân vô danh nghĩa, từ có lý biến thành vô lý mất rồi”.

Đúng vậy, cho dù bộ phim truyền hình “Đi ra biển”[ix] do Cục biển quốc gia hợp tác với hải quân quay để lại dư âm rất mạnh, nhưng thực lòng tôi cảm thấy: Trung Quốc đâu có thiếu lòng yêu nước và ý thức biển, chỉ sợ lòng nhiệt tình của dân chúng lại đốt cháy mất cả đường mạng thôi. Tuy nhiên, với rất nhiều lời tự sự đao to búa lớn về lãnh thổ biển, liệu có thể ngượng ngùng mà hỏi một câu: Mù mờ vậy thì sao mà rõ được?

Mỗi lần nói về những chủ đề này, tôi luôn nhớ đến bài “Một lời” của một trong những người nổi tiếng:

Có một lời, mà nói ra là họa,

… …

Đột nhiên trận sét giữa trời xanh

Dậy một tiếng:

“Trung Quốc của chúng ta!”

Tái bút:  Bài này đã viết xong, lại đọc được dòng tin trên trang “Tin tức Trung Quốc”là “Quan chức Bộ ngoại giao nói yêu cầu đường 9 đoạn phải phù hợp với luật biển là không thiết thực”, nên xin bổ sung thêm đôi câu.

Ngày 6.1.2012, Vụ phó Vụ Biên giới và Biển Bộ ngoại giao Dịch Tiên Lương khi trả lời trang “Tin tức Trung Quốc” từng chất vấn  “Có những nước chỉ trích là đường đứt đoạn không phù hợp với luật biển, anh thấy thế nào” đã nói:  1.  Về tuần tự thời gian, trước khi Trung Quốc công bố đường đứt đoạn, sau khi “Công ước về biển của Liên hợp quốc” năm 1982 ra đời, chính yêu cầu đường đứt đoạn phải phù hợp với “Công ước” đã không phù hợp với thực tế.  2. “Công ước” không chuẩn, không gây ảnh hưởng được đến vấn đề chủ quyền lãnh thổ của các nước, không thể lấy “Công ước” làm căn cứ duy nhất hoặc chủ yếu để bàn về tính hợp pháp trong chủ trương Nam Hải của Trung Quốc.  3.  Chính “Công ước” không hề loại bỏ các chủ trương đã được hình thành và duy trì từ trước nó, nên lại càng không thể tạo ra “tính hợp pháp” về chủ quyền lãnh thổ cho bất cứ nước nào xâm phạm và gây tổn hại cho Trung Quốc”.

Tôi xin bày tỏ sự đồng tình sâu sắc với 2 quan điểm sau của của Vụ phó Dịch, nhưng với quan điểm 1 thì chỉ có thể bày tỏ sự đồng tình mang tính kỹ thuật.

Bởi vì trước sau bất nhất, đường đứt đoạn đương nhiên là không phù hợp với “Công ước”, đó là hiện thực, chỉ trích đương nhiên là không có lý, nhưng yêu cầu đường đứt đoạn phải phù hợp với “Công ước” thì không hẳn là yêu cầu của bên chỉ trích, và cũng nên là yêu cầu nội tại để nước ta xác định lợi ích tự thân.

Đường này là sản phẩm của lịch sử, cho dù có đánh giá ra sao thì hiện tại nó đích thực là một hiện thực dở ông dở thằng cao không tới thấp không thông, tử thủ ở hiện thực này sẽ lại là an toàn về mặt chính trị đối với các quan chức, bởi vì đó là cái dở ông dở thằng do chính phủ Quốc dân làm ra, chứ đừng có đổ lỗi cho tôi. Song nó đã không giải quyết được vấn đề. Còn chúng ta hiện giờ rút cuộc có cần phải tích cực nghĩ ra biện pháp để giải quyết vấn đề hay không, thì đó là chuyện thuộc tính tích cực chủ quan.

“Công ước” không phải là chân lý tối cao, mà là quy phạm về sau này, tất nhiên không thể phủ nhận được quyền lợi lịch sử, nhưng xin đừng có bỏ qua:  Trung Quốc đã ký kết, nó chính là các quy định luật quốc tế hiện hành có hiệu lực đối với Trung Quốc, quyền lợi mang tính lịch sử của Trung Quốc chỉ là nghĩ ra biện pháp mà hòa nhập, được thể hiện trong các quy định hiện hành, như thế mới tiện bề cho việc thực hiện và bảo vệ.

Quy định này không bao giờ hoàn thiện được, chung quy cũng chỉ là sự thỏa hiệp đạt được mấy chục năm qua từ trò chơi lợi ích của hơn 100 quốc gia, chúng ta có thể đơn phương mà vẽ ra được quy định nào thực tế hơn nó không? Ít nhất chúng ta cũng đồng tình với “biển chi phối lục địa”, vẽ quyền lợi trên biển cần vẽ bên ngoài bờ biển và lãnh thổ các đảo, chứ không phải là vẽ từ ngoài vào trong, quy định này thì có lý chứ?  Nếu không, Mỹ cũng vẽ một vòng tròn quanh các quần đảo Aleutian, Midway, Guam ở Thái Bình Dương thì làm thế nào?

Cũng giống như trong hôn nhân sự thực, bao giờ cũng vẫn là làm thêm một thủ tục nữa dựa theo “Luật hôn nhân” hiện hành thì tốt hơn, cứ khăng khăng không làm cũng không sao, nhưng khi anh muốn thừa kế, muốn nhận nuôi con cái, thì cũng chớ có hi vọng sẽ nhận được sự chấp thuận của xã hội hiện hành, thậm chí có thể là chẳng có thủ tục nào hữu hiệu cả, rút cuộc các quy định hiện hành đều đi theo luật nhân thân hiện hành.

Công việc này vô cùng khó khăn, song trốn tránh là biện pháp chăng?

Dưới đây tôi xin đưa ra 2 quan điểm nữa về vấn đề Nam Hải.

Phải tranh giành, nhưng chớ có rúc vào sừng trâu

Vấn đề Nam Hải rất phức tạp, nhưng có phức tạp đến mấy thì cũng có cách tháo gỡ. Đáng tiếc là, giới truyền thông và một bộ phận các cơ quan chuyên trách của Trung Quốc đã đẩy vấn đề này vào bước ngoặt sinh tử “đánh hay không đánh”, trong khi đó ngay cả những khái niệm luật pháp cũng lại là một mớ hổ lốn.

Có người sẽ bảo, luật pháp là phải nói lý, nhưng bây giờ người ta không nói lý với anh, thì chỉ còn mỗi cách là đánh chăng?

Đúng vậy, trận xxx[x]  trong lịch sử, cả cộng đồng thế giới phải nói chuyện bằng hỏa pháo, song chúng ta không quay lại thời gian đó, với danh nghĩa là sức mạnh mới nổi, hiện chúng ta đang phải đối mặt là hệ thống luật quốc tế cần phải hoàn thiện, thì mới có thể đi vào thời đại phồn vinh được. Chớ nên quên, chiến tranh thuộc địa là sự phân phối lợi ích với chi phí tốn kém nhất, chỉ có món lợi kếch sù của nền kinh tế thuộc địa mới cân bằng lại được chi phí, bây giờ sao lại đi tìm kiếm cái kiểu món lợi kếch sù ấy nữa ? Đồng thời, chiến tranh thuộc địa là sản phẩm dị dạng của các nước mạnh yếu, kiểu dị dạng này hiện giờ còn lại được bao nhiêu?

Tất nhiên chúng ta cũng có thể lựa chọn mà bất chấp cái thứ luật  này, để có được thứ luật khi nào muốn ra tay thì ra tay, dẫu sao Trung Quốc ít ra thì xem ra các cư dân mạng cũng có vẻ đã rất sẵn sàng cho đại chiến rồi. Vậy là tốt, tôi không hề phản đối sử dụng vũ lực ở Nam Hải, nhưng chỉ muốn nhắc nhở những người chủ trương hãy nghĩ cho thật chu toàn về phương án cụ thể để ứng phó với hậu quả của nó, có tích cực nữa nhưng khi đệ trình quyết sách cho trung ương một cách hợp pháp, thì cuối cùng nguồn thuế của anh cũng chỉ đủ để xây dựng được một đội quân hải quân, anh đặt một quân đen là không thực tế.

Hơn nữa, vẫn còn một lẽ nữa mà số đông người Trung Quốc vẫn chưa rõ:

1.  Ngay cả có đánh xong rồi, thì lãnh thổ nằm trong tay ai cũng chỉ là một trạng thái sự thực, trong tình trạng có tranh chấp, ngoại trừ đối phương vứt bỏ đi, còn nếu không thì chỉ khi nào biến được nó thành trạng thái luật pháp thì mới được coi là ổn định.

Một ví dụ điển hình là lãnh thổ bị Sa hoàng cướp đoạt, cuối cùng vẫn phải thông qua điều ước Trung-Nga trong những năm gần đây thì mới trở thành là của họ theo luật pháp, chứ nếu không thì tuy Trung Quốc không thực sự chiếm hữu, nhưng lại có quyền giành lại vĩnh viễn. Ví dụ này dường như không được xác đáng, nhưng tôi chỉ muốn nói quá trình này không đề cập đến chuyện đúng sai. Nhất là xin hãy lưu ý, trong chính trường quốc tế, ý thức đạo đức đúng sai thực ra không hề là nhân tố quyết định, tuy về mặt tuyên truyền ở trong nước các bên đều ưa gán cái mác đúng sai lên, nhưng thực ra tính quyết định bao giờ cũng là những thứ như thực lực, lợi ích, kinh doanh, nhu cầu thực tế, sách lược…

2.  Trên thế giới tuy cũng có các vụ án thành công về mặt sở hữu lãnh thổ do tòa án quốc tế phán quyết, nhưng tiền đề vẫn là cả hai bên đệ trình phán quyết  tự nguyện chấp nhận kết quả phán quyết. Điều này cho thấy vấn đề lãnh thổ vĩnh viễn là vấn đề song phương. Cũng có nghĩa là, chỉ cần có một đối phương muốn tranh giành với anh, là sự việc sẽ không bao giờ kết thúc. Anh có thể chiếm giữ yên ổn được tới một trăm mấy chục năm trên thực tế đi nữa, nhưng chỉ cần đối phương không bỏ cuộc, là mãi mãi vẫn có tranh chấp.

Tranh chấp không phải là chuyện gì to tát, mà là hiện tượng bình thường trong cộng đồng quốc tế, nhất là cục diện xung quanh Trung Quốc phức tạp như vậy, không thể ảo tưởng là lại không có sự tranh chấp nào. Chỉ có điều là bên không chiếm cứ thực sự tỏ ra khó chịu hơn mà thôi

Cho nên, những lãnh thổ thực sự không giành được trở lại trong lịch sử Trung Quốc, khi đã bị vứt bỏ, như quần đảo Ryukyu, Mông Cổ…, là không phải chịu sự bình xét của lịch sử, Nam Hải rất quan trọng đối với lợi ích hiện nay, hơn nữa tiềm lực quốc gia đang lên, nên cần phải tranh giành, đáng để tranh giành. Nhưng bất cứ việc gì mà cứ nghĩ  một chút là sẽ có mâu thuẫn, chẳng hạn: Khoan chưa nói đến Nam Hải, nếu như chúng ta thực sự đã lớn mạnh như Mỹ, thì liệu có sẽ giành lại hết những lãnh thổ đã vứt bỏ trước đây hay không? Tất nhiên là có thể, nhưng nó sẽ bằng nửa cuộc đại chiến thế giới. Anh tin là chúng ta sẽ thắng, sẽ quá lớn lại như triều Nguyên, ít ra cũng quay lại bằng được thời kỳ đầu triều Thanh, tôi thấy cũng hay. Chỉ có điều ở thế giới ngày nay, ngay cả khi làm một nước siêu cường, thì tranh giành lãnh thổ chẳng lẽ lại là điều quan trọng hàng đầu, là năng lực lớn nhất hay sao?

Vì thế, tôi kiên quyết ủng hộ tranh giành Nam Hải, nhưng xin mượn sự suy lý này để nhắc nhở đôi chút, rằng không nên tuyệt đối hóa quan điểm lãnh thổ. Cho dù có tranh giành Nam Hải, thì nhiệm vụ quan trọng hiện nay của Trung Quốc là thông qua nó để đạt được các lợi ích chiến lược (địa vị, tư thế, quyền kiểm soát…), còn lãnh thổ chỉ là vật truyền tải cụ thể, dầu mỏ lại càng chỉ tổ làm cho quả cân thêm nặng. Hiện giờ hễ nói đến Nam Hải là lại có cảm giác như thùng dầu của nhà mình bị rò, đó là đúng, nhưng tầng cấp đã bị đánh tụt. Điều quan trọng nhất là, Trung Quốc nếu như ngay cả đến bản thân mình còn không kiểm soát nổi, thì đừng có mà đùa giỡn trên biển, lại càng đừng có nghĩ tới chuyện làm G2.

Muốn tranh giành, nhưng đừng tự làm hại mình

Gần đây còn có một quan điểm nữa mà tôi muốn phê phán. Rất nhiều người cảm thấy:  Việt Nam và Philippines đã bất chấp, ngang ngạnh như vậy, thì còn nói chuyện đạo lý gì với cái hạng ấy nữa, đánh, đánh rồi là yên.

Sai lầm! Quan điểm của tôi là:  Nếu như anh là Việt Nam, Philippines, phải đối mặt với Trung Quốc hiện nay, thì anh cũng chỉ giở được những trò xỏ lá, chết tiệt, bởi vì địa vị và thực lực phù hợp nhất với anh không liên quan gì đến nhân phẩm. Anh thử xem Triều Tiên và Iran mà Mỹ phải đối mặt có giống thế không? Chớ có vì ca ngợi họ chống Mỹ mà quên đi bản chất hành vi của họ, tất cả đều chỉ là thủ đoạn mà thôi.

Với cái đồ chết tiệt này, chúng ta cần học Mỹ, quen rồi là được, Nam Hải ngay cả khi đã giải quyết rồi, thì chỉ cần anh rất mạnh, là sẽ luôn có người quấn lấy anh, anh mà yếu thì tự nhiên sẽ chẳng còn ai quấn lấy nữa, mà chỉ có kẻ đến ăn bớt.

Điều quan trọng nhất là, với cái đồ chết tiệt này, nếu đánh mang tính trừng phạt hiệu quả sẽ không mạnh. Lịch sử đã chứng minh, đánh rồi anh ta vẫn quấn lấy, trái lại khi tình hình đã thay đổi, ví dụ như Liên Xô đã mất, thì chính anh ta cũng lại muốn làm mở cửa cải cách mà bỏ súng gươm để làm ăn với anh thôi.

Còn như có những người cảm thấy trừng phạt không ăn thua, quấn lấy mãi bố mày mệt lắm rồi, một ngày nào đó sẽ diệt chết nó. Thì chỉ có thể nói anh vẫn là một con sư tử nhỏ, anh không hiểu được rằng:  Con mồi của sư tử lớn nhiều khi cũng bị đàn chó hoang cướp mất, đó là quy luật tự nhiên thôi mà. Trong những khó khăn chính có điều là anh không thể diệt nổi, anh cho là làm chúa sơn lâm dễ lắm sao? Giữ cho trong đại bộ phận tình hình không có người nào dám giỡn anh là được rồi.

Nội dung bài này do kiếm sĩ Tần Thiết Ưng biên tập ngày 1.9.2012

Nguồn: bbs.tiexue.net
Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2012

[i]  Nguyên văn:  “菲律宾军舰进九段线说明什么”  (http://blog.sina.cn/dpool/blog/ArtRead.php?nid=8661b9ec0100y91p&a_pos=1&f=3&vt=4)

[ii]  Tức Trường Sa.

[iii]   Những phần tô đen, tô đỏ ở đây là theo đúng nguyên văn.

[iv]   Tức Biển Đông.

[v]   Nguyên văn:《从国际海洋法看“U”形线的法律地位》(“中国法学网”, http://www.iolaw.org.cn),

[vi]   Nguyên văn:  《中国海洋发展报告》

[vii]   Mã Tư Thông:  Nghệ sĩ violon nổi tiếng của Trung Quốc, bị đày đọa trong Đại cách mạng văn hóa.

[viii]   Trần Thiên Hoa:  Anh hùng dân tộc người Hán.

[ix]   Nguyên văn:  《走向海洋》

[x]  Chỗ này tôi không dịch được; nguyên văn:  疯抢殖民地那阵.

About these ads

25 phản hồi to “1450. CUỐI CÙNG CŨNG ĐÃ BẮT ĐẦU PHẢI NÓI VÀI LỜI SỰ THẬT VỀ VẤN ĐỀ “ĐƯỜNG 9 ĐOẠN””

  1. ABC đã nói

    疯抢殖民地那阵 (phong thương thực dân địa na trận): cũng có thể dịch là vào thời thực dân điên cuồng giành giựt [thuộc địa] [trong lịch sử].(‘na trận’= vào thời)

  2. [...] https://anhbasam.wordpress.com/2012/12/09/1450-cuoi-cung-cung-da-bat-dau-phai-noi-vai-loi-su-that-ve-… [...]

  3. [...] 1450. CUỐI CÙNG CŨNG ĐÃ BẮT ĐẦU PHẢI NÓI VÀI LỜI SỰ THẬT VỀ VẤN ĐỀ “Đ… [...]

  4. Nguyễn Hải đã nói

    Bài viết này hay thật!
    Hay ở chỗ đã nêu được cả điểm yếu của Trung Quốc và mách bảo Việt Nam là phải luôn duy trì ở tình trạng tranh chấp, khi chưa đòi lại thứ của mình đã mất.
    Thế giới không phải họ không biết, với thông tin hiện đại như hiện nay mà nói thế giới không biết là không đúng, hoàn toàn không đúng. Nhưng vấn đề là ở chỗ Việt Nam hay Philippin có thuyết phục được họ ủng hộ nước yếu hay không.
    cuộc đời đã là con người thì hay phù thịnh hơn phù suy. Kẻ mạnh chơi với kẻ mạnh mới có lợi, chứ chơi với kẻ yếu thì hại nhiều hơn lợi nên phải chọn cách để họ đồng cảm, họ chơi với thế kẻ trên, mới là thượng sách để được sự đồng tình ủng hộ và giúp đỡ.
    Làm thế nào để hai kẻ mạnh chiến với nhau vì một vài kẻ yếu, đó mới là kế sách hay và hiệu quả.
    Hãy nghe họ khuyên bảo nhau:” Ngày nay không ai còn quan trọng việc chiếm lãnh thổ, cái đáng là mục tiêu là tư thế và năng lực tự thân làm cho các lân bang và cộng đồng quốc tế nể phục! Hoặc, Trung Quốc đã không tự kiểm soát được mình thì đừng đùa giỡn chuyện biển, đảo, càng không nên nghĩ đến chuyện viển vông, ảo tưởng trông chờ vào G2 chỉ còn Mỹ và TQ là hai siêu cường trên thế giới).
    Họ đã tự đánh giá được thế và lực của họ, thì Trung quốc sẽ phải cẩn trọng hơn trong hành xử với nước yếu.

  5. Vị Nhân đã nói

    Một bài viết rất hay!
    Đừng để ý đến những chi tiết vớ vẩn không nằm trong chủ đề chính, như tác giả bảo mình là “đồ chết tiệt” hay ủng hộ… đánh mình! Họ khuyên nhau nên tuân thủ luật pháp quốc tế hơn là nói lấy được và kích động tính hung hăng đại, tiểu bá.

    Qua bài này, VN cũng nên học cách đối phó: Dù mất Hoàng Sa, hay một số đảo ở TS nhưng chỉ mất khi nào chúng ta tự ý từ bỏ, hay được họ “luật hoá” với sự đồng tình cuả quốc tế, còn không luôn luôn vẫn ở thế tranh chấp!

    Hãy nghe họ khuyên bảo nhau:” Ngày nay không ai còn quan trọng việc chiếm lãnh thổ, cái đáng là mục tiêu là tư thế và năng lực tự thân làm cho các lân bang và cộng đồng quốc tế nể phục! Hoặc, TQ đã không tự kiểm soát được mình thì đừng đùa giỡn chuyện biển, đảo, càng không nên nghĩ đến chuyện viển vông, ảo tưởng G2…( chỉ còn Mỹ và TQ là hai siêu cường trên thế giới)

    Như thế không phải là tốt cho mình đấy sao?

  6. [...] CUỐI CÙNG CŨNG ĐÃ BẮT ĐẦU PHẢI NÓI VÀI LỜI SỰ THẬT VỀ VẤN ĐỀ “ĐƯỜN… [...]

  7. Ba Cầu Muối đã nói

    Thế giới đang chỉ đường cho VN chống lại âm mưu bành trướng của Đại Hán TQ mà dường như nhà CSVN vẫn không tiếp thu được. Philippines đang tiếp thu tốt lời khuyên của thế giới. CQ cần phải phản đối thật mạnh thì thế giới mới biết mình bị xâm lăng, bị kẻ mạnh hiếp đáp. Nếu kẻ bị hiếp đáp không la lên và la thật to thì ai biết mà đến cứu . Bị cướp mà cứ âm thầm mà chịu thì kẻ cướp được lợi, chẳng ai biết nạn nhân . VN không chịu la lên , nhà CQ không biết la lên thì thế giới chẳng biết . Dân la dùm cho nhà CQ, nhà cầm quyền lại đàn áp . Thật là dại ! TQ vỗ tay .

  8. Ba Cầu Muối đã nói

    Nếu thế giới cứ tiếp tục làm ngơ để mặc cho mấy nước yếu như VN, Philippines chống lại TQ thì TQ sẽ đạt thế giới trước một việc đã rồi là cứ thủng thẳng mà chiếm lấy Biển Đông vả buộc thế giới phải theo ý họ . Xưa nay những kẻ mạnh đều thế cả . K3 mạnh lại chôi với kẻ mạnh . Kẻ yếu chỉ là nhửng con tép làm mồi cho các cá lớn ! Con tép VN cứ tiếp tục nhu nhược như thế này đang chui vào bụng TQ .

    [...]

  9. ngu dan đã nói

    người ta chiêu hồi, nhưng người ta nói lên tiếng nói đúng lúc. còn mình là “nòi” nên sang quận 5 mà bú c[...]

  10. [...] 1450. CUỐI CÙNG CŨNG ĐÃ BẮT ĐẦU PHẢI NÓI VÀI LỜI SỰ THẬT VỀ VẤN ĐỀ “Đ… [...]

  11. Đại_úy đã nói

    “.thắng làm vua thua làm giặc ?tại sao chúng chọn thời điểm nầy để phá hoại và kich động VN,xả hội thì rối ren ,dân chúng thất nghiệp ,kinh tế xuống dốc ,tham nhủng tràn lan ,tội ác hoành hành ,người dân thì vô cảm do khó khăn kinh tế lo kiếm tiền bằng mọi thủ đoạn ,trong lúc bọn chúng đả đa đảng từng phần thì đối với VN chúng dựng ngọn cờ đảng cộng sản phải độc tôn ,ai chống đối là phải diệt ,nhưng thật ra là cái cớ để cho bọn tai sai bán nước theo đuôi chúng mải mải thì mới ngồi yên mà hưởng bổng lộc..” _ Manh Hung

    “..Điều tiên quyết chống lại đường lưởi bò và chủ nghĩa bành trướng đại háng là cắt đứt mối quan hệ ý thức hệ (dù biết là bị lừa bịp) và xây dưng một nền dân chủ, pháp quyền…” F361

    CHÍNH ĐỀ VIỆT NAM !

  12. Lêu Lêu đã nói

    http://vietdaikynguyen.com/v2/china/246-cai-cht-bi-n-va-cuc-biu-tinh-ca-70000-ngi-ti-tnh-h-bc-trung-quc

  13. mạnh hưng đã nói

    Binh pháp tôn tử của tàu khựa đả sử dụng rất nhuần nhuyển ,thực mà hư hư mà thực ,tiên hạ thủ vi cường, không xong thì lấy cái lý của tào aman tẩu vi là thượng sách ,nghe ông ngô qua trình bày thấy rất rạch ròi ,nhưng củng chỉ cho nhà cầm quyền VN thấy rỏ tao xin ,tao nhận bừa không được thì cướp luôn ,mầy mạnh thì ráng mà giử ,còn yếu thì thua ráng mà chịu /như Mỷ đem chiến hạm tập trận trong đường 9 đoạn thì anh đếch dám làm gì ,còn các nước nhỏ thì lấy đường lưởi bò mà ép .thắng làm vua thua làm giặc ?tại sao chúng chọn thời điểm nầy để phá hoại và kich động VN,xả hội thì rối ren ,dân chúng thất nghiệp ,kinh tế xuống dốc ,tham nhủng tràn lan ,tội ác hoành hành ,người dân thì vô cảm do khó khăn kinh tế lo kiếm tiền bằng mọi thủ đoạn ,trong lúc bọn chúng đả đa đảng từng phần thì đối với VN chúng dựng ngọn cờ đảng cộng sản phải độc tôn ,ai chống đối là phải diệt ,nhưng thật ra là cái cớ để cho bọn tai sai bán nước theo đuôi chúng mải mải thì mới ngồi yên mà hưởng bổng lộc

  14. dadaobanhtruong đã nói

    Cái lão Ngô Qua này kể ra thì cũng có một chút hiểu biết, nhưng chỉ vậy thôi!
    Dòng máu, quan niệm, cách nghĩ của hắn. Rõ ràng là một tên bành trướng đại hán.

  15. tam đã nói

    Nhà nước Việt Nam dưới con mắt ngạo mạn của một gã học phiệt Trung Cộng là như thế này đây:
    “Với cái đồ chết tiệt này, chúng ta cần học Mỹ, quen rồi là được, Nam Hải ngay cả khi đã giải quyết rồi, thì chỉ cần anh rất mạnh, là sẽ luôn có người quấn lấy anh, anh mà yếu thì tự nhiên sẽ chẳng còn ai quấn lấy nữa, mà chỉ có kẻ đến ăn bớt.
    Điều quan trọng nhất là, với cái đồ chết tiệt này, nếu đánh mang tính trừng phạt hiệu quả sẽ không mạnh. Lịch sử đã chứng minh, đánh rồi anh ta vẫn quấn lấy, trái lại khi tình hình đã thay đổi, ví dụ như Liên Xô đã mất, thì chính anh ta cũng lại muốn làm mở cửa cải cách mà bỏ súng gươm để làm ăn với anh thôi.

    _TRÍCH TRONG BÀI SỐ 1450. CUỐI CÙNG CŨNG ĐÃ BẮT ĐẦU PHẢI NÓI VÀI LỜI SỰ THẬT VỀ VẤN ĐỀ “ĐƯỜNG 9 ĐOẠN” đăng trên BASAM nguyên văn “Tàu chiến hilippines đi vào đường 9 đoạn nói lên điều gì” của Ngô Qua Tổng biên tập Tạp chí Quân sự Trung Quốc.

  16. Hồ Ngọc Nhuận
    Địa chỉ 199/57B đường Lê Quang Định, Phường 7 Quận Bình Thạnh, TP Hồ chí Minh.
    HỒ NGỌC NHUẬN tên [...]

  17. Hồ Ngọc Nhuận
    [...]

  18. [...] CUỐI CÙNG CŨNG ĐÃ BẮT ĐẦU PHẢI NÓI VÀI LỜI SỰ THẬT VỀ VẤN ĐỀ “ĐƯỜN… [...]

  19. Phó thường dân Nam bộ đã nói

    Có một lời, mà nói ra là họa,
    … …CƯỚP CẠN ! (*)
    Đột nhiên trận sét giữa trời xanh
    Dậy một tiếng:
    “Trung Quốc của chúng ta!”
    (*) Xin nhớ CƯỚP CẠN ở đây không bao hàm ý nghĩa cướp trên cạn.

    Đọc bài viết trên ta thấy tác giả công khai để lộ ra tính bất minh của đường 9 đoạn :

    - Thứ nhất, nó là sản phẩm của Trung Hoa Dân quốc ! (1947) được vạch ra như một chiến thuật di tản khỏi lục địa trước khi bị Bát Lộ quân của Mao Xếnh Xáng xâm chiếm.Cuối cùng chỉ còn bộ sậu của Tưởng Giới Thạch và một nhóm tàn quân Quốc Dân đảng của y vượt thoát ra hải đảo gần nhất là Đài Loan ?
    ( Cũng may là nhờ có Mỹ, chứ không TC nó nuốt từ lâu rồi. Đây chính là nổi ô nhục của Bắc Kinh! )

    Thứ hai, nội tình TQ rất rối rắm, nhất là trước ĐH 18. Tình hình phe nhóm đấu đá nhau tranh giành quyền lực, thanh trừng quyết liệt hệt như Mafia. Nạn tham nhũng còn siêu hơn cả VN, xã hội phân hóa tận cùng, 10 -15% người giàu có đa phần là các quan chức, các công ty, tập đoàn gia đình nắm hầu hết nền kinh tế của đất nước ( nói dại, nếu 60% dân nghèo TQ nổi dậy làm chính biến, chưa biết có thành công hay không ) thì cái đám chết tiệt nói trên sẽ cao chạy xa bay ra nước ngoài và lập tức anh khổng lồ chân đất này sẽ đổ sập ngay, nói chi đến đường 9 đoạn ăn cướp, mất dạy tại Biển đông. Mà thực tế ngày nay nền giáo dục của họ có dạy cho dân họ biết đâu là lẽ phải, đâu là chính nhân ( kể cả chính nhân quân tử Tàu. )
    Vì thế có lạc quan không ? khi nói cái trò dương oai diễu vỏ này của tập đoàn Trung Nam Hải chẳng hù dọa được ai, nhất là hộ chiếu L… bò và màn tuyên bố kiểm soát Biển Đông của anh tân binh vô học Tập pí lù, mong xoa diệu một số cái đầu hiếu chiến chủ nghĩa dân tộc mù quáng, hầu kéo dài tình trạng bất định tại TQ hiện nay.

  20. MrHen đã nói

    [X]nguyên văn 历史上疯抢殖民地那阵, theo tôi nên dịch là giai đoạn thực dân cướp bóc trong lịch sử

  21. F 361 đã nói

    Bạn nhận xét rất hay về bản chất tình thế bây giờ!
    Nhưng cũng chỉ nên xem đây là một đòn gió mà thôi, chứ chưa thực sự là việc thú nhận sự phá sản về mặt pháp lý và học thuật vấn đề đường lưởi bò của Tàu cộng cũng như Tàu khựa nói chung. (Mặc kệ tụi Tàu nói với nhau là đường 9 khúc, còn ta cứ xài đường lưỡi bò cho giàu hình tượng và chính xác về bản chất tham lam ham nhai nuốt của dân Tàu.)

    Điều tiên quyết chống lại đường lưởi bò và chủ nghĩa bành trướng đại háng là cắt đứt mối quan hệ ý thức hệ (dù biết là bị lừa bịp) và xây dưng một nền dân chủ, pháp quyền.

    Sang năm, tới Hoàng Sa!

  22. Lê Vũ Phong đã nói

    Đọc bài này thì những người Việt Nam chúng ta hiểu rằng vấn đề biển Đông, Hoàng Sa, Trường Sa đã đến hồi nguy cấp.
    Phần lớn những người Trung Quốc có học thuật đều hiểu vấn đề là họ đuối lý trong vấn để Biển Đông. Nhưng với tư tưởng Đại Hán, họ sẽ:
    1. Họ quyết chiếm vĩnh viễn Hoàng Sa, chiếm Trường Sa, và phần lớn Biển Đông. Cái lý không quan trọng, mà chỉ là phần đề cái nào có lợi cho họ, dùng vũ lực cũng được miễn là phương án này tối đa hóa lợi ích của họ.
    2. Về mặt tuyên truyền: họ sẽ tìm mọi cách để che chắn, lý luận để cho cái chủ quyền vớ vẩn của họ nghe như rất có lý. Về tuyên truyền ở cấp thấp thì tuyên truyền chủ nghĩa dân tộc cực đoan, cho rằng các nước chiếm của Trung Quốc. Vô lý không, Trung Quốc đi chiếm của nước khác, nhưng họ tuyên truyền xuyên tạc đến mức mà dân chúng tin rằng TQ bị xâm lược. Vô lý không: Mông cổ là một nước riêng, mà TQ nói họ đã để mất không chiếm Mông cổ.
    3. Ep các nước có tranh chấp trên mọi phương diện, thủ đoạn và tiến hành chính sách gặp nhấm ở mọi cấp độ, có hệ thống, và kéo dài trong nhiều năm. Để cho các nước mệt mỏi mà chào thua, chí ít thì TQ cũng được phần hơn, hoặc phần này của nước khác thì TQ xẻo được một ít
    4. Chiến tranh: TQ luôn sẵn sàng cho chiến tranh, ở mọi quy mô, miễn la có lợi cho TQ. Không cần có lý, cũng không cần tĩnh nghĩa, chỉ cần lợi ích
    Trước dã tâm, và cuồng bạo của lãnh đạo TQ, trước tinh thần dân tộc Đại hán cực đoan, méo mó (và bị tuyên truyền, nhồi sọ) của nhiều người dân TQ, nhân dân và chính quyền Việt Nam phải làm gì?
    Cả dân tộc phải đoàn kết
    Cả dân tộc phải nghĩ ra và thực hiện một giải pháp tổng thể, xuyên suốt đến hàng trăm năm sau
    Phải nhờ đến sức mạnh, và lẽ phải của cả nhân loại tiến bộ. Cần nghiên cứu tổng thể và đưa ra đầy đủ bằng chứng xác đáng về chủ quyền của nước ta cho nhân dân biết, cho nhân dân thế giới biết
    ….
    Sức mạnh của dân tộc để tự vệ, để bảo vệ những gì chính đáng là của ta

    “Lấy chí nhân để thay cường bạo”

  23. Anh này nói câu cuối cũng là Biển Đông là của Trung Quốc đang tranh chấp với Việt Nam Philippin.
    câu cuối nó chửi mấy thằng Lãnh đạo Việt Nam Qua Thành Đô Năm 1990 là đồ chết tiệt bám lấy Trung Quốc.

  24. Nói tóm lại đã nói

    Đây là một đề tài mạo hiểm, mạo hiểm đến mức ai cũng tránh nó, tôi cũng không biết được là có sẽ tự rước lấy họa vào thân hay không, song nó thực sự nguy hiểm là ở chỗ: Lợi ích quốc gia đã bị mất đi trong vô thức một cách rầm rộ.

    Bên khựa cũng có tay Ngô Qua (Tổng biên tập Tạp chí Quân sự Trung Quốc) dám nói …[có đúng có sai về cái lưỡi bò ]
    Còn các “đồng chí ” báo QDNDVN thì “thế lào ” ?,Có dám “mạo hiểm ” không ? Hay sợ “rước họa vào thân ” !

    Không thể lấy cái sự sợ hãi để bảo vệ …!

  25. silver price đã nói

    Theo nhiều tài liệu trong và ngoài nước (các bản đồ cổ, tài liệu về lịch sử, địa lý thời xưa, v.v…) thì Việt Nam là nước đầu tiên đã chiếm hữu và thực hiện chủ quyền với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Thời xưa hai quần đảo này thường được gọi chung dưới cái tên Bãi Cát Vàng, Hoàng Sa, Vạn Lý Trường Sa, Đại Trường Sa.Trong bản đồ Biển Đông (Sinensis Oceanus) của anh em nhà Van Lang ren người Hà Lan in năm 1595 cũng như bản đồ ”Inđiae Orientalis” của nhà hàng hải Mecato in năm 1633, hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa được thể hiện như một dải liền nhau, có hình lá cờ đuôi nheo nằm dọc theo hướng bờ biển miền Trung Việt Nam. Theo nhiều bản đồ Việt Nam thời xưa như Giáp Ngọ niên Bình Nam đồ vẽ năm 1774, Đại Nam nhất thống toàn đồ vẽ vào khoảng năm 1838, hai quần đảo này đều được thể hiện là bộ phận của lãnh thổ Việt Nam.

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: