BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

1347. TS Lê Vĩnh Trương: Không nên cực đoan đối với Trung Quốc

Posted by adminbasam on 04/11/2012

Lời bình của trang Ba Sàm trong mục điểm Tin Chủ nhật, 4/11/2012:

Hỡi các em thanh niên liều mình … yêu nước, hãy nghe lời khuyên của ông TS Lê Vĩnh Trương, thành viên của Quỹ nghiên cứu Biển Đông, vốn lâu nay gần như im tiếng.

Xin thưa với ông tiến sỹ, nếu không có sự khuất tất, nhu nhược với kẻ thù, coi thường, trấn áp nhân dân và giới trẻ yêu nước, thì liệu có xảy ra thứ gọi là “cực đoan” mà ông tưởng tượng ra không? Khi ngay chính ông đã quá dễ dãi với nhận định của mình, thì người ta cũng sẽ rất dễ nhận xét về ông: Hèn hạ! Phải gợi ý với ông điều đó bởi trong bài trả lời phỏng vấn, ông đưa ra những lý sự rất con nít, dụ khị độc giả kiểu dỗ trẻ con ăn cứt gà sáp, thậm chí tỏ ra ngô nghê hết sức với những lời lẽ sáo rỗng đến kỳ lạ.

Bổ sung lời bình tiếp, Tin thứ Hai, 5/11/2012 (mời đọc cuối bài).

Bổ sung lời bình tiếp, Tin thứ Ba, 6/11/2012 (mời đọc cuối bài).

Pháp luật TPHCM

Không nên cực đoan đối với Trung Quốc

04/11/2012 – 07:00

Trung Quốc là một người hàng xóm có khuynh hướng giàu đổi bạn, có ký ức không bền về lịch sử TQ-Việt Nam và từ chối hiểu phẩm giá Việt Nam – vốn hiếu hòa nhưng thừa tinh thần bảo vệ đất nước.

Trao đổi với Pháp Luật TP.HCM, TS kinh tế Lê Vĩnh Trương (Quỹ Nghiên cứu biển Đông) cho rằng những cuộc tranh luận nảy lửa của giới trẻ về lòng yêu nước là tín hiệu lạc quan của đất nước; song cần thiết phải giữ một cách tiếp cận chừng mực, toàn diện và đầy đủ với Trung Quốc để tránh rơi vào trạng thái cực đoan trong phát ngôn và hành xử.

 

Phóng viên: Nhiều người Việt Nam hiện nay có xu hướng bài xích Trung Quốc (TQ), thể hiện ở việc không dùng hàng TQ, chửi bới TQ, miệt thị người TQ… Ông đánh giá như thế nào về hiện tượng này?

+ TS Lê Vĩnh Trương (ảnh): Ở góc nhìn kinh tế, hàng hóa và dịch vụ TQ, như dịch vụ phòng khám chẳng hạn, có một số không nhỏ gây quan ngại về phẩm chất làm cho người tiêu dùng nghi ngờ về sự cẩu thả trong quản lý. Đây là phản ứng tự nhiên của thị trường một cách công bằng và lành mạnh. Nếu giới thương mại và sản xuất TQ muốn cải thiện hình ảnh hàng hóa và dịch vụ TQ vào Việt Nam thì họ phải điều chỉnh chất lượng cho thị trường Việt Nam. Tôi không thấy có sự bài xích nào ở đây cả.

Người Việt Nam nói chung có một sự căm phẫn trước hình ảnh TQ tung hoành biển Đông, xâm chiếm đảo của VN. Năm 2005, họ giết ngư dân Hậu Lộc (Thanh Hóa) và thi thể ngư dân phải ướp nước đá chở về. Từ đó đến nay, lính liên tục quấy phá, xâm hại, bắt bớ, đánh đập, sỉ nhục ngư dân Việt Nam đến mức phải vái lạy ngay trên tàu. Và oái oăm là chính họ lại đưa lên các phương tiện thông tin để thị uy.

Đặc biệt, vài năm gần đây, có thể đọc dễ dàng trên mạng các câu chuyện giới cầm quyền TQ lợi dụng cuộc chiến tranh ở Việt Nam để thủ lợi. Thế nên cảnh giác với giới chức TQ là một tình cảm bình thường ở người Việt Nam.

 Đó là với giới chức, còn với người dân thường TQ thì sao

+ Theo tôi, nhân dân TQ đã bị giới chức TQ tẩy não về Hoàng Sa và Trường Sa đến một mức độ gây nguy hiểm cho chính TQ và những người tỉnh táo ở TQ đang tìm cách hạ nhiệt thông qua vụ “Hoàng triều trực tỉnh địa dư toàn đồ” được giới thiệu trên các phương tiện thông tin đại chúng TQ vào tháng 7-2012.

Theo tôi, có lẽ chưa chính xác khi cho rằng có sự miệt thị người TQ. Người Việt trong tinh thần bao dung và cùng chung sống hòa bình vẫn sống và làm việc với người Âu, Mỹ và người TQ. Tại Việt Nam, quảng cáo trường học Hoa ngữ và cả phòng khám bệnh vẫn có mặt trên báo chí, người Hoa vẫn thoải mái đi chùa chiền lễ bái của mình… Người Việt Nam vẫn cứu ngư dân TQ gặp nạn; vẫn treo tranh thủy mặc, đọc thơ Đường các dịp lễ tết, như mối giao lưu văn hóa xã hội bao năm qua giữa các cộng đồng dân tộc Việt Nam với nhau.

Dẫu vậy, tôi vững tin rằng nhân dân Việt Nam sẵn sàng đập tan âm mưu bành trướng nhiều kiểu của TQ từ thủ đoạn phân hóa nội bộ người Việt Nam đến lấn chiếm biển đảo, phá hoại kinh tế, kích động sắc tộc cho đến phá Việt Nam trên trường ngoại giao ASEAN gần đây.

Các hành động quá khích của người Trung Quốc trong các cuộc biểu tình chống Nhật liên quan đến tranh chấp tại quần đảo Senkaku/Điếu Ngư cho thấy hậu quả nghiêm trọng của chủ nghĩa dân tộc cực đoan ở nước này. Trong ảnh: Người Trung Quốc đập phá một trung tâm mua sắm do Nhật tài trợ tại Sơn Đông vào tháng 9-2012.

Hiểu biết thì sẽ không cực đoan

Quan điểm của ông thế nào về một ám ảnh nước lớn đè nặng lên VN?

+ Ở thế hệ chúng tôi, công bằng mà nói, có sự khâm phục người TQ cần cù lao động và phát triển kinh tế, khâm phục trí thức TQ bảo tồn nền văn hóa của họ. Việc nhẫn nhịn TQ đã diễn ra từ ngàn xưa, khởi đầu từ các triều đại Việt Nam sau mỗi lần đánh tan quân xâm lược phương Bắc. Nhẫn nhịn để lo cho kế sách lâu dài của đất nước khác với buông xuôi đầu hàng. Nhưng nếu cho rằng hiện có một nỗi sợ TQ thì với quan sát của cá nhân, tôi cho rằng chưa bao giờ có. Giới làm chính sách có cách ứng xử của họ nhưng tôi tin họ biết và quý bức thông điệp rằng đại bộ phận người Việt Nam không sợ TQ.

Người TQ cũng không thiếu những trí thức như Lý Lệnh Hoa, Lưu Á Châu đã nhìn thấy được điều khiếm khuyết của chính nước họ. Không phải tất cả họ đều sẵn sàng cho một cuộc gây hấn với Việt Nam vốn là một bãi lầy quân sự, một bãi mìn chính trị mà kẻ gây hấn phải trả giá cao.

Khi có đầy đủ kiến thức, ý chí và ý thức về quan hệ Việt Nam-TQ không chỉ từ xưa mà cả thời cận đại từ 1954 đến nay, người Việt sẽ không còn ở hai thái cực – một là quá sợ và hai là quá căm giận người TQ mà mất khôn, dẫn đến ứng xử theo tinh thần dân tộc cực đoan.

TQ phản lại “văn hóa hài hòa”

. Dù thế nào chăng nữa, TQ sẽ mãi mãi là một người hàng xóm của chúng ta, bất chấp họ có thân thiện hay không. Nếu là ông, ông sẽ lựa chọn thái độ cá nhân đối với TQ như thế nào?

+ Khi bàn về những giải pháp hàn gắn quan hệ, theo tôi, mỗi bên cần tìm những điều tích cực từ phía bên kia đã làm cho mình để chiêm nghiệm và thực hiện những điều tích cực trong mối quan hệ. Người Việt Nam với bản tính khoan hòa đã chủ động làm nhẹ nỗi đau trận đại bại 1979 của TQ và sự thảm hại của tội ác “chống lưng” diệt chủng Khmer Đỏ của họ.

Ngược dòng thời gian, tôi nhớ tới hình ảnh Tôn Thất Thuyết nghĩ về TQ như một nước bạn có thể giúp Việt Nam phục quốc chống Tây – hình ảnh ông ẩn náu ở TQ và ngày ngày chém đá, nhìn nước mất vào tay kẻ thù làm xúc động thế hệ chúng tôi. Những mối giao hảo của các chí sĩ Việt Nam-TQ trước và sau cách mạng Tân Hợi vẫn còn đó. Người Việt Nam chia sẻ nỗi đau của nhân dân TQ trong vòng lệ thuộc mãi về sau năm 1949.

Thế còn TQ thì sao? Người TQ chua xót với nỗi đau nô lệ của dân tộc mình nhưng tại sao lại để cho giới cầm quyền thản nhiên ức hiếp, sát hại ngư dân nghèo Việt Nam, ngụy tạo chứng cứ độc chiếm biển Đông, tuyên truyền một chiều cho hàng loạt hành động sai quấy, vụng về trong chính sách bên miệng hố chiến tranh, hống hách trên bàn hội nghị, cậy tiền trong các mối quan hệ? Chính họ đã phản lại “văn hóa hài hòa”, “cầu đồng tồn dị” do chính họ đưa ra trước đây không lâu.

“Kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân” – Không nên hành xử với kẻ khác điều mà mình không muốn kẻ khác ứng xử với mình. Họ quên cả lịch sử lẫn lời dạy của ông thầy nước họ hay sao?

Câu chuyện ngàn năm qua cho thấy: Bạn hay thù là do nước lớn TQ quyết định, nước nhỏ thì chỉ muốn yên ổn. Nói cách khác, TQ là một người hàng xóm có khuynh hướng giàu đổi bạn, có ký ức không bền về lịch sử TQ-Việt Nam và từ chối hiểu phẩm giá Việt Nam – vốn hiếu hòa nhưng thừa tinh thần bảo vệ đất nước. Việc thiếu ký ức này không phải lỗi của đại bộ phận nhân dân TQ.

Ứng xử với phẩm giá

Về việc TQ chiếm đảo Trường Sa, ông nghĩ sao?

+ TS Trần Vinh Dự có lần viết rằng Việt Nam – với tư cách là một quốc gia tồn tại – vẫn sẽ mãi tuyên bố chủ quyền tại Hoàng Sa và Trường Sa. Xin bổ sung: Việt Nam đã từng mất nước hàng ngàn năm và trong các cuộc chiến vẫn thường tạm rút ra khỏi thủ đô nhưng… những gì của Việt Nam theo sử sách và luật pháp quốc tế thì Việt Nam vẫn sẽ khôi phục lại, vẫn mãi là của Việt Nam. Dĩ nhiên, trong câu chuyện này, không thể chỉ nói suông mà mỗi người Việt Nam phải hành động cụ thể để bảo vệ và khôi phục chủ quyền này như cha ông Việt Nam đã làm hàng ngàn năm nay.

Chúng ta phải ôn hòa và kiên trì sử dụng Công ước LHQ về Luật Biển năm 1982 (UNCLOS) và Tuyên bố về ứng xử của các bên tại biển Đông (DOC) cũng như những chứng cứ chủ quyền về Trường Sa – Hoàng Sa từ trước đây, tạo nên cách thức chủ đạo để bảo vệ biển Đông và các đảo Việt Nam; thu thập đầy đủ chứng cứ pháp lý để khi cần Việt Nam sẽ có thể đấu tranh pháp lý với TQ trên mặt trận pháp lý quốc tế.

Bên cạnh đó, việc cần làm là ghi lại hình ảnh những hành vi xâm lấn để đề phòng TQ tạo cớ leo thang và chuẩn bị đầy đủ sức mạnh vũ trang để đáp trả khi bị tấn công và thông báo cho dư luận quốc tế.

“Ứng xử tương xứng với phẩm giá, điều mà thủ tướng Nhật nói với dân, là một kinh nghiệm tốt”.

HỮU LONG thực hiện

—-

* Xin được tiếp tục làm rõ hơn phần bình luận sáng qua về bài phỏng vấn TS Lê Vĩnh Trương trên PLTP.

1- Về cái tựa “tai hại” của bài phỏng vấn. Rõ ràng nó là tóm tắt thông điệp mà TS LVT muốn nhắn gửi tới độc giả, cùng với nhắc nhở dân chúng là “chúng ta phải ôn hòa”, ngầm khẳng định rằng nhiều người VN đang có thái độ cực đoan chống TQ, đến mức ông phải lên tiếng để hạ nhiệt. Với câu “cảnh giác với giới chức TQ” là “bình thường” cũng không xóa đi được khẳng định từ cái tựa của bài báo. Qua một số thông tin từ bạn bè của ông LVT, được biết ông không thắc mắc gì với cái tựa này và cả bài phỏng vấn được đưa lên.

Là một nhà nghiên cứu, có ít nhiều kinh nghiệm về tranh chấp Biển Đông giữa Việt Nam – Trung Quốc, ông đã không đưa ra được ví dụ nào thuyết phục hơn để minh họa cho cái nhận định trên của ông đối với người dân của mình. Khi không đưa ra dẫn chứng, phải chăng ông muốn ám chỉ tới những người dân yêu nước, đã bị bắt bớ, bị xử tù trong thời gian qua, là cực đoan?

Không lẽ ông chỉ có thể đánh giá xấu dân mình đến vậy, mà không đánh giá nhà cầm quyền, đối tượng lâu nay bị người dân chỉ trích rất nhiều khi khư khư mối quan hệ “16 chữ vàng”, “4 tốt” với TQ?

Việc đánh giá chính quyền là vô cùng quan trọng, một khi ông dễ dàng đánh giá dân của ông, bởi như vậy mới là sòng phằng. Và như chúng tôi đã bình luận sáng qua, thái độ của người dân, dẫu có tới mức mà ông ngầm cho là “cực đoan” thì một nguyên nhân rất lớn chính là từ phía nhà cầm quyền, việc họ vẫn cứ diễn màn “giao thiệp” trước hành động lấn lướt ngày càng trắng trợn của TQ và đối xử nghiệt ngã với người dân muốn thể hiện lòng yêu nước. Sâu xa hơn, cái gọi là “cực đoan” không phải chỉ nhắm vào TQ, mà còn là một cách phản biện với chính nhà nước, với đảng CSVN quan vấn đề chủ quyền biển đảo. Tiếc rằng, dường như việc “nói xấu dân” thì rất dễ, còn “nói xấu đảng, nhà nước” thì … rất sợ, đã trở thành thói quen ăn sâu cắm rễ vào nhiều người trong chúng ta rồi.

2- Tuy nhiên, nói cho công bằng, ông LVT cũng có đánh giá … tốt nhà cầm quyền, với câu nói khá lập lờ làm ta phải đoán: “Nhưng nếu cho rằng hiện có một nỗi sợ TQ thì với quan sát của cá nhân, tôi cho rằng chưa bao giờ có. Giới làm chính sách có cách ứng xử của họ nhưng tôi tin họ biết và quý bức thông điệp rằng đại bộ phận người Việt Nam không sợ TQ.” Mấy chữ chưa bao giờ có thật là giá trị!

3- Đánh giá dân mình thì như vậy, ở một nước nhỏ từng bị TQ gây chiến tàn sát dân lành, xâm lấn biển đảo liên miên suốt gần 40 năm qua, thế còn ông đánh giá thái độ người dân TQ ra sao, có “cực đoan” chống VN hay không? Không thấy ông nói CÓ khi được phóng viên đặt câu hỏi.

4- Tại sao nói ông “dụ khị” độc giả? Mời đọc: “Việt Nam đã từng mất nước hàng ngàn năm và trong các cuộc chiến vẫn thường tạm rút ra khỏi thủ đô nhưng… những gì của Việt Nam theo sử sách và luật pháp quốc tế thì Việt Nam vẫn sẽ khôi phục lại, vẫn mãi là của Việt Nam.” Mệnh đề này được ông “bổ sung” sau câu trích dẫn của TS Trần Vinh Dự “VN … vẫn sẽ mãi tuyên bố chủ quyền tại Hoàng Sa và Trường Sa”, nghĩa là, tất cả những hành động và thực tế xâm chiếm của TQ với biển đảo của VN trong mấy chục năm nay chẳng có gì đáng lo khi nhìn vào lịch sử mất nước hàng ngàn năm trước đây mà cha ông ta vẫn giành lại được, nay ta cứ yên tâm lên tiếng tuyên bố chủ quyền mãi mãi, bất chấp nó xâm chiếm? Quả là một lối ru ngủ, “diễn biến hòa bình” quá nguy hiểm! Mời ông tạm đọc bài viết gần đây nhất của Cựu đại sứ Nguyễn Trung: Phải chặn đứng nguy cơ tái diễn kịch bản Thành Đô 1990. Còn nếu như đằng sau lời “động viên” của ông là gợi ý rằng ngày nay, khác hoàn toàn và thuận lợi hơn hẳn tổ tiên ta suốt hàng ngàn năm trước, “chúng ta” còn có hai đảng cộng sản anh em lãnh đạo thì không việc gì phải lo lắng, sẽ tự giải quyết được với nhau, cùng nhau đi lên CNCS không nhà nước, không biên giới, … thì không còn gì phải bàn nữa.

5- Những gì nêu trên dường như cũng đã được khỏa lấp đôi chút, thỏa lòng một số độc giả, bằng việc ông tố cáo hành động của phía TQ, điều mà giờ đây ai cũng nói được, báo chí nhà nước cũng vẫn lên tiếng hàng ngày. Thế nhưng cái sự khỏa lấp đó lại trở nên … quá đà, tới mức giả dối, khi ông nói “tôi vững tin rằng nhân dân Việt Nam sẵn sàng đập tan âm mưu bành trướng nhiều kiểu của TQ từ thủ đoạn phân hóa nội bộ người Việt Nam đến lấn chiếm biển đảo, phá hoại kinh tế, kích động sắc tộc cho đến phá Việt Nam trên trường ngoại giao ASEAN gần đây” như thể ông vừa trên trời rơi xuống, không thèm biết Nhân dân VN chẳng thể làm gì ngoài việc ngồi đó tụng niệm “có đảng và nhà nước lo”. Hó hé chút xíu là bắt bớ, sách nhiễu đủ kiểu. Hay chữ “nhân dân” đó chính là ông lập lờ ám chỉ “đảng, nhà nước” mới phải, hoặc là “ý đảng, lòng dân”, “toàn dân đoàn kết xung quanh đảng CSVN”?

Chưa hết, lại còn “khi có đầy đủ kiến thức, ý chí và ý thức về quan hệ VN-TQ … “ thì dân VN không còn sợ, hay quá căm giận người TQ. Rồi “mỗi người VN phải hành động cụ thể để bảo vệ và khôi phục chủ quyền …” Toàn những lời khuyên nghe hay ho nhưng rất nguy hiểm, bởi nó mập mờ, chẳng biết làm cách nào thực hiện theo được mà vẫn … toàn mạng.

6- Cuối cùng, không thể không đặt dấu hỏi lớn, rằng sao người ta chọn “điểm rơi” cho bài báo này đúng lúc đến thế nhỉ? Giỏi!!!

* Tiếp theo trao đổi quanh bài phỏng vấn TS Lê Vĩnh Trương và hy vọng khép lại vấn đề này. Như độc giả đã biết, gần đây có một số trường hợp bài viết, phỏng vấn trên các báo qua khâu biên tập đã làm méo mó nội dung ban đầu, không đúng với mong muốn của tác giả, thậm chí còn được “sáng tác” ra. Điển hình, gần đây nhất là bài của TS Nguyễn Minh Phong trên báo Nhân dân và bài “phỏng vấn” Nhà văn Nguyên Ngọc trên Quân đội ND.

Đọc bài phỏng vấn TS LVT, chúng tôi ít nhiều có nghi ngại, do lời lẽ, câu cú trong bài không như một bài phỏng vấn thông thường. Tuy nhiên, như sáng qua đã đề cập, qua thông tin từ bạn bè TS LVT, không thấy ông có phản ứng khó chịu khi bài phỏng vấn đó được đăng lên.

Chưa yên tâm, vì cho là có thể TS LVT do ngại “phiền toái” mà phải im lặng, chúng tôi đã tìm hiểu từ người trong tòa soạn báo PLTPHCM, thì sự tình mới rõ hơn. Đó là bài phỏng vấn được thực hiện cách đây nhiều tháng nhưng không sử dụng, nay có thể do nhu cầu bài vở mới đem ra dùng. Điều quan trọng là bài bị cắt bỏ đi nhiều thông tin, ý tứ quan trọng, “nhạy cảm”, được sửa sang, đặt tựa khác để cuối cùng nó trở thành thứ mà hai ngày qua chúng ta tranh luận, khen chê đủ cả.

Sự việc tạm coi là “tai nạn nghề nghiệp” này của TS LVT, người có nhiều đóng góp vào công cuộc bảo vệ chủ quyền điển đảo, của PLTPHCM, một tờ báo được nhiều tin yêu của độc giả, quả là hơi tiếc. Tuy nhiên, nó cho những người liên quan, kể cả độc giả chúng ta khi tham gia bình luận, có thêm kinh nghiệm quý giá.

96 phản hồi to “1347. TS Lê Vĩnh Trương: Không nên cực đoan đối với Trung Quốc”

  1. HTS said

    Ông Tiến sĩ Lê Vĩnh Trương cần đọc bài này:

    Báo Người Lao Động : Không thể mãi lịch sự với kẻ cướp!

    (Nguồn: http://www.x-cafevn.org/node/4037 )

    Submitted by Biên Tập Viên on Wed, 11/07/2012 – 22:08

    Không thể mãi lịch sự với kẻ cướp!

    Thứ Ba, 06/11/2012 11:13

    “Khi có tên cướp đột nhập vào nhà cướp tài sản.Nếu không đủ sức và không thể nện cho tên cướp một trận, tôi sẽ báo cơ quan công an đến can thiệp, giải quyết theo pháp luật”… Một bạn đọc đã gửi ý kiến như trên sau khi đọc bài “Trung Quốc lộ rõ mưu đồ xâm phạm Hoàng Sa”, đăng trên báo điện tử Người Lao Động ngày 5-11.

    (NLĐO) – Bài báo đã thu hút hơn 9.000 lượt người truy cập, gần 500 bạn đọc đã gửi ý kiến, bày tỏ thái độ của mình trước việc Trung Quốc liên tiếp vi phạm chủ quyền biển đảo của Việt Nam, thực hiện các mưu đồ biến đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa thành cái gọi là thành phố Tam Sa. Với nhiều bạn đọc, hành động ngang ngược trên chẳng khắc nào của một kẻ cướp.
    Phần lớn ý kiến bạn đọc cho rằng, chúng ta đã, đang và sẽ tiếp tục đường lối ngoại giao mềm mỏng nhưng kiên định trong giải quyết tranh chấp về chủ quyền với Trung Quốc. Nhưng chúng ta càng mềm mỏng Trung Quốc càng lấn tới. Với thái độ bức xúc, bạn đọc Vũ Bằng cho rằng: “Không phải đến bay giờ Trung Quốc mới lộ rõ mưu đồ xâm phạm Hoàng Sa. Thực tế năm 1974 Trung Quốc đã đánh chiếm Hoàng sa rồi. Chẳng những xâm chiếm Hoàng Sa, Trung Quốc còn đánh chiếm một số đảo, bãi đá ngầm Trường Sa của ta và còn tuyên bố thành lập cái gọi là thành phố Tam sa với ý đồ trong tương lai sẽ thôn tính nốt các đảo còn lại trong quần đảo Trường Sa của Việt Nam”. Bạn đọc Dang nói thêm: “ Từ ngàn năm, dân tộc Việt Nam có bao giờ đuợc sống yên ổn với người láng giềng phương Bắc?Lịch sử còn đó, bao nhiêu cuộc chiến tranh xương máu bảo vệ đất nước vẫn còn đó”.
    Nếu search vào google tên “thành phố Tam Sa”, chỉ trong 0,39 giây sẽ cho ra 4,1 triệu kết quả, ngược lại “đảo Phú Lâm” là 4,67 kết quả và “Hoàng Sa” là 13,6 triệu kết quả. Hầu hết các kết quả trên đều chỉ dẫn đảo Phú Lâm hay quần đảo Hoàng Sa thuộc chủ quyền Việt Nam. Trên thực tế, lịch sử hai nước cũng như các tài liệu có giá trị quốc tế cũng đã chứng minh quần đảo Hoàng Sa, trường Sa thuộc chủ quyền Việt Nam chứ không phải Trung Quốc. Như vậy, cái gọi là thành phố Tam Sa rõ ràng chỉ là một thành phố “chui”, không có giá trị pháp lý quốc tế. Trớ trêu thay, Trung Quốc với “đường lưỡi bò” do mình tự vẽ đang mưu đồ biến tất cả các vùng tranh chấp trên biển Đông thành cái của riêng mình.
    Dù nhận thức rõ Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam nhưng mọi người dân Việt Nam yêu nước đều hiểu rằng giải quyết tranh chấp với Trung Quốc không đơn giản như cách xử của chủ nhà với một kẻ cướp. Đây là quá trình đấu tranh lâu dài và quan điểm của Chính phủ, Nhà nước Việt Nam là nỗ lực ngoại giao để buộc Trung Quốc tuân thủ luật pháp quốc tế, thực hiện nghiêm túc Thỏa thuận những nguyên tắc cơ bản giải quyết vấn đề trên biển, Tuyên bố về ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC) ký năm 2002 giữa ASEAN và Trung Quốc.
    “Chúng ta có lòng tự tôn dân tộc. Chúng ta không thể mãi “lịch sự” với kẻ cướp vào nhà mình”. Đó là lý do mà nhiều bạn đọc cho rằng Việt Nam cần phải có những hành động thực tế, mạnh mẽ hơn.

    Duy Quốc

    Nguồn Người Lao động-Online

    Bài báo đã bị gỡ xuống, nhưng một số blogger đã kịp làm screen shot trước đó:

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: