BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

1276. Chúng ta đang có tội với tương lai

Posted by adminbasam on 29/09/2012

Chúng ta đang có tội với tương lai

Bài diễn từ viết dưới ánh trăng rằm mập mờ sáng tối, để nói với các em, các bạn cùng trang lứa và thế hệ đi trước từ trong một góc phòng vắng lặng….

Phạm Lê Vương Các – Sinh viên Đại học năm thứ 3 *

28-09-2012

Các em nhỏ thân quý,

Dù còn ít ngày nữa mới đến Tết Trung Thu, nhưng nhìn không khí các em nô nức xách đèn lồng đi chơi đã làm cho tôi-một người anh đã từng trải qua những thời khắc đó mà luyến lưu hồi tưởng về thời thơ ấu của mình.

Anh cũng vậy, nhìn các em chơi đùa một cách hồn nhiên, ngây thơ, vô tư và không toan tính đã làm cho anh phải thèm muốn. Anh ao ước sẽ được trở về với tuổi thơ của các em, ở cái không gian sống mà nơi đó không có ý niệm về sự thù hằn, về sự lừa gạt và các trò hành xử đê tiện. Nơi đó chỉ có tình yêu thương, sự dỗi hờn lúc giận nhau và lòng thứ tha rộng lượng.

Nhưng bây giờ anh đã là người trưởng thành nên không thể chơi cùng các em. Các em có biết vì sao không? Vì người lớn luôn mang những thói hư tật xấu, vì người lớn luôn bị lý trí chi phối bởi mục đích và động cơ, và vì người lớn có thể “ăn hiếp” các em nếu các em làm cho họ phật lòng.

Khi các em lớn lên như anh rồi các em sẽ hiểu hơn về cuộc đời này, thì khi đó cũng là lúc các em sẽ dần nhận ra những hoài niệm trong ký ức như anh bây giờ. Cuộc đời không phải lúc nào cũng đẹp như câu chuyện cổ tích mà các em thường nghe người lớn kể. Không phải ai ai cũng có thể cư xử dịu hiền trong tình yêu thương như Chị Hằng, không phải ai ai cũng tôn trọng Công ước về Quyền trẻ em như các em đã kỳ vọng.

Anh biết nhiều em không được học hành, nhiều em phải lang thang mà kiếm sống, nhiều em phải nằm đói co ro bên mái hiên trong cơn mưa nặng hạt ven đường và rất nhiều em còn phải chịu những trận đòn roi từ bố mẹ và thầy cô. Anh biết đó không phải là lỗi của các em mà do những người bảo bọc các em là những người thân, là những thế hệ đi trước đã không làm tròn bổn phận và trách nhiệm đối với các em, đã không bảo vệ được em, trong đó có anh.

Anh xin lỗi! Dù rất đau nhưng anh cũng không thể giúp gì cho các em. Anh hoàn toàn bất lực vì ngay chính bản thân anh cũng đang héo úa từng ngày. Anh cũng đang luồn cúi và chui rút, cố gắng sống sót trong những làn đạn như cuộc chiến từ cuộc sống này. Vì thế đã đến lúc các em cần phải học dần những bài học dối trá như Chú Cuội để tự cứu lấy bản thân mình trong tương lai. Các em có thể oán trách anh và thế hệ của anh đã không đối xử và giảng dạy cho các em bài học về sự tử tế được. Sự tử tế là gì thì anh không biết phải giải thích như thế nào cho các em hiểu vì anh cũng chỉ nghe thế hệ đi trước nói lại bằng những lời giảng dạy sáo rỗng. Nhưng anh muốn các em biết rằng sự tử tế luôn là cái lý tưởng được truyền đạt từ thế hệ này sang thế hệ khác, để thế hệ sau luôn được sống tốt hơn thế hệ trước, để thế hệ của các em sẽ được sống tốt hơn thế hệ của anh, không còn bất an, không còn lo âu và hoài nghi về số phận của mình.

Các em ạ, khi anh nghe bài ca “Để lại cho em” của nhạc sĩ Phạm Duy do ca sĩ Khánh Ly trình bày, anh đã bật khóc, khóc như Thiền sư Thích Nhất Hạnh đã từng bật khóc cho thế hệ tuổi như anh bây giờ.

Cách đây gần 50 năm, Thầy Nhất Hạnh như là một người anh, một nguời thuộc thế hệ đi trước, đã từng “nói với tuổi 20”, nói với một thế hệ trẻ vào thời điểm đó phải sống trong sự lo âu, hoài nghi, và buông thả. Thế hệ tuổi 20 đó, giờ đây đã là thế hệ đi trước của chúng ta, là những vị đang dìu dắt cho anh và cả em đang tiến bước vào tương lai.

Anh nghĩ đã đến lúc anh cần phải bộc bạch với các vị đó, để hy vọng rằng các em sẽ có một tương lai tốt hơn thế hệ của anh phải sống như bây giờ,để các em có thể coi đó như là “lời tạ lỗi” từ thế hệ được mệnh danh là 8X của những người như anh làm chút bổn phận đối với em.

Thế hệ vứt đi

Thưa các quý ông và quý bà-những thế hệ đi trước của tôi.

Tôi cứ ngỡ rằng, quý vị đã sống trong thời điểm loạn lạc, giữa lúc khó khăn của sự xung đột trong ý thức hệ, mâu thuẫn trong lý tưởng, và sự khủng hoảng của tình yêu thương đã làm cho quý vị chắt lọc nên những kinh nghiệm giúp ích cho những người trẻ như chúng tôi ngày hôm nay thoát ly khỏi những hệ lụy của nó.

Thế nhưng khi nghe qua những tiếng tâm lòng từ  bài ca mang tên “Để lại cho em” mà thế hệ  như Thầy Nhất hạnh đã từng “nhận tội” với quý vị, nửa thế kỷ sau vẫn còn nguyên nghĩa đối với thế hệ trẻ như tôi.

Nhưng tôi nghĩ, thế hệ trẻ như tôi cũng không oán trách và giận hờn quý vị. Bởi lẽ: Chúng tôi, cũng chỉ là  là môt thế hệ vô cảm, một thế hệ chỉ biết hưởng thụ. Chúng tôi, một thế hệ hèn nhát, tham lam và cơ hội. Chúng tôi, một thế hệ ích kỷ và đê tiện. Chúng tôi, một thế hệ nhu nhược và biếng nhác. Chúng tôi, một thế hệ không đáp ứng được kỳ vọng của tổ tiên và đã không thực hiện được như ý muốn của các vị. Chúng tôi là một thế hệ có tội với tương lai!

Rồi chúng tôi sẽ tiếp tục ca bài ca Để lại cho em, “để lại cho thế hệ tương lai sẽ nối tiếp chúng tôi  những cuộc chiến thần thánh, để lại cho thế hệ tương lai những thành phố buồn trong đó người Việt Nam đang tranh nhau từng đám bụi đen. Chúng tôi, để lại cho thế hệ tương lai những đường đời quanh co kẹt lối. Chúng tôi tiếp tục để lại cho thế hệ tương lai những hèn kém của chúng tôi”. Và bài ca Để lại cho em sẽ được lưu truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác như những bài ca không bao giờ lụi tàn ở đất nước này.

Quí vị có thể coi chúng tôi là một thế hệ vứt đi, một thế hệ không xứng đáng với trọng trách nối tiếp quý vị gánh vác chuyện giang sơn xã tắc.

Quý vị có biết vì sao không? Do chúng tôi là người thiếu năng lực hay do chính quý vị đã tạo nên cơ sự này? Quý vị có thể đổ lỗi cho chúng tôi, nhưng xin quý vị cũng đừng quên rằng quý vị đã từng dẫn dắt lịch sử này. Giữa thực tại và lịch sử đều là do mối quan hệ nhân quả mà ra.

Để rồi ngày hôm nay:

Chúng tôi, một thế hệ phải xót xa mà nhìn sứ giặc nghênh ngang giữa lòng biển Đông, lợn lờ như những con cá mập, hung tợn và hiếu chiến, sẵn sàng lao vào cắn xé, biến ngư bào của chúng ta thành một miếng mồi chỉ còn biết “vái lạy” xin tha.

Chúng tôi, một thế hệ được thừa hưởng một gia tài là những món nợ nần trong một di chúc thừa kế mà phải chấp nhận một cách miễn cưỡng như là một nghĩa vụ không thể chối từ.

Chúng tôi, một thế hệ may mắn đã được giã từ vũ khí nhưng vẫn còn đó lòng hận thù từ lịch sử, để rồi chúng tôi bị cuốn theo chiều gió…ngã theo chiều nắng.

Chúng tôi,  một thế hệ giờ phải chứng kiến một thân thể và hình hài tổ quốc trong cảnh tàn phá điêu tàn.. Rừng vàng biển bạc giờ chỉ còn là trong giấc mơ. Này là lá phổi xanh Tây Nguyên giờ đây là một màu xám xịt như một gã nghiện thuốc lá ở giai đoạn cuối. Này là mạch máu sống ở con sông giờ đây là một màu đen kịt phải liên tục được thanh lọc nhằm duy trì sự sống. Này là tài nguyên quốc gia được bới móc để phục vụ cho nhu cầu trước mắt chẳng khác gì kiểu bán thận của kẻ đường cùng.

Chúng tôi, một thế hệ đã thấy một lớp trí thức không màn đến chuyện đấu tranh với những nhiễu nhương bất công từ trong cuộc sống này.

Chúng tôi, một thế hệ đã đánh mất đi đạo đức và luân lý từ trong sự ban phát của quý vị.

Thế nhưng, tôi lại thường nghe nhiều vị bảo rằng: “Đất nước như thế này là tốt lắm rồi, các bạn còn muốn gì nữa, đỏi hỏi gì nữa, các bạn không thấy đất nước ta đang phát triển từng ngày đó sao. Các bạn hãy thử sống như chúng tôi ở giai đoạn trước chiến tranh rồi các bạn sẽ thấy”.

Đúng! Tôi thừa nhận rằng đất nước đang phát triển từng ngày. Nhưng đó chỉ là sự phát triển so với…37 năm về trước. Nếu đem sự phát triển này so sánh với các chiến lược dài hạn mang tính bền vững và đột phá trong tương lai thì không có gì là sáng sủa. Đây không phải là những hạn chế nhất thời, mà nó mang tính cốt lõi để đưa một quốc gia phát triển phú cường.

…Để rồi ngày hôm nay chúng tôi vẫn là hiện thân của quý vị như vài thập niên trước, vẫn lo lắng khi đứng trước ngưỡng cửa của cuộc đời, hoài nghi trước cuộc sống, phải đối mặt với những những bạo cường vênh váo ngạo mạn, phải đánh đổi tự do để được an toàn, phải trả giá đắt cho lý tưởng của mình nếu muốn dấn thân. Để rồi chúng tôi ngày hôm nay phải thành những kẻ đê tiện, phải biết luồn cúi nịnh bợ để được hưởng chút bổng lộc và thăng tiến, phải biết ngó lơ với cái xấu, cái ác để được yên thân…

Thế nhưng, thay vì tự thú như thế hệ trước đã từng tự thú với quý vị, thì quý vị lại rao giảng cho chúng tôi phải có niềm tin, biết ơn quý vị, lấy đó là lý tưởng, lấy đó là tấm gương để học tập, lấy đó là nguồn cảm hứng để dấn thân phục vụ một cách hồn nhiên ư?

Không. Tôi đã trưởng thành! Tôi biết nhận ra được giữa cái chân lý và sự tuyên truyền, giữa điều lẽ phải và sự bất công!

Xin đừng trách những người như tôi là vô ơn, ăn cháo đá bát. Mà hãy trách các vị đã chưa làm tròn bổn phận như những gì đã hứa, đã không làm tròn trách nhiệm mà tổ quốc và nhân dân này kỳ vọng, đã không thực hiện tốt nhiệm vụ dìu dắt thế hệ trẻ chúng tôi… Sự đi trước và trải nghiệm của quý vị chỉ giúp cho quý vị đối phó một cách khôn ngoan với những đòi hỏi cần có từ thế hệ chúng tôi, và có được kinh nghiệm trừng phạt nếu chúng tôi muốn nổi loạn. Cách hành xử  đó không mang lại một viễn cảnh tươi đẹp ở đất nước này trong tương lai đâu các vị ạ.

Một thời đại dối lừa

Chắc bây giờ đã đến lúc có nhiều vị phải quát cáu lên rằng: “Đừng hỏi tổ quốc đã làm gì các bạn, mà hãy hỏi các bạn đã làm gì cho tổ quốc này!”

Xin thưa, nếu giờ phút này ông Kennedy hiện diện trên đất nước này rao giảng về điều đó, tôi sẽ đáp rằng: “Đồ lừa đảo! Hãy cút đi!”

Tổ quốc? Tổ quốc là gì? Tổ quốc là của ai? Tổ quốc có mang lại cho ta hạnh phúc?

Các bạn trẻ cùng trang lứa với tôi! Các bạn nghĩ gì? Hát bài ca “Đáp lời sông núi” của nhạc sĩ Trúc Hồ sao? Sẵn sàng xung phong hy sinh tính mạng của mình để bảo vệ tổ quốc lúc lâm nguy, hay dũng cảm dâng hiến cả cuộc đời để phục vụ tổ quốc một cách không toan tính hay dấn thân đòi sự công bằng cho tổ quốc một cách hồn nhiên?

Còn đối với tôi, tôi đã mệt mỏi hai tiếng Tổ Quốc lắm rồi. Liệu cái Tổ quốc có dành cho ta, cho nhân dân ta và cho thế hệ con em của ta không? Hay nó được đo vẽ bằng những đường biên giới và bắt ta phục vụ một cách vô điều kiện cho nó? Hay đó là nơi rất lý tưởng để che đậy cho các nhóm lợi ích đang “núm bóng” nhảy vào cắn xé giành phần?

Đáng tiếc thay, tổ quốc, dù bất cứ nơi đâu cũng chưa bao giờ là nơi mang lại cho con người quyền tự do mưu cầu hạnh phúc, quyền được sống trong xã hội dân chủ, mà nó lại được ban phát bởi những xu thế chính trị của nhà cầm quyền nhân danh tổ quốc ở tất cả các quốc gia. Tổ quốc chỉ là cái mà lực lượng nắm quyền sử dụng nhằm kêu gọi sự phục tùng và sự hiến dâng hồn nhiên từ chúng ta.

Vì thế, hỡi Kennedy! Xin các đừng rao giảng Tổ quốc cho tôi, và đừng bắt thế hệ con em của tôi sa lầy vào vũng sình Tổ quốc của ông. Chúng tôi có quyền lựa chọn cho mình một lối sống vô cảm và vô trách nhiệm, các ông không có quyền than phiền chúng tôi về điều đó.

Tổ quốc? Giờ đây không còn là một  câu hỏi mơ hồ chỉ dành riêng cho những người lưu vong, mà nó là thuật ngữ của những ai còn chút trăn trở về nó.

Tôi chỉ lắng nghe tiếng gọi Tổ quốc khi nó không còn là nơi để giành phần và chia chác của bất kỳ ai, bất   kể đảng phái hay của phe nhóm nào, mà tổ quốc phải là nơi thuộc về nhân dân. Nó phải là nơi thế hệ sau, trong đó có con em của tôi cũng như con em của quý vị ngang bằng nhau về điều kiện phát triển, bình đẳng về cơ hội và công bằng trên phương diện pháp lý. Tổ quốc phải là nơi tất cả mọi người ở đó đều có quyền thể hiện tự do, nơi đó có một chế độ dân chủ và một xã hội bác ái bằng những chứng nhân lịch sử.

Thưa quý vị,

Quí vị đã đặt chúng tôi vào “thời đại của lịch sử, để làm nên những biến đổi sâu sắc” thì xin hãy cho chúng tôi quyền tự do xuất bản các tác phẩm của mình để viết nên các trang sử sách. Hãy cho chúng tôi quyền tự do thành lập các hội đoàn để đấu tranh làm nên lịch sử. Hãy cho chúng tôi quyền đọc bài diễn từ này trước công chúng để kêu gọi sự thức tỉnh. Hãy cho chúng tôi thực hiện quyền tự do biểu tình để dẫn dắt lịch sử. Hãy cho chúng tôi quyền tự do học thuật để khai sáng và khai minh cho những ai còn mê muội. Và xin hãy trưng cầu ý kiến của chúng tôi khi đất nước này đứng trước thời cơ và thử thách của lịch sử.

Chúng tôi cần các công cụ và phương tiện đó. Nếu không thì xin đừng rủ rê chúng tôi “viết nên những trang sử mới” cùng quý vị. Chúng ta không thể hợp tác khi những quyền tự do căn bản của con người bị hủy hoại.

Tôi cần sự thay đổi dũng cảm từ quý vị. Sự thay đổi này phải bắt nguồn từ tinh thần dân tộc, hổ thẹn với tổ tiên và trách nhiệm hơn với chúng tôi và thế hệ kế tiếp, chứ không phải là để bảo vệ và củng cố tiền tài, địa vị của quí vị.

Tôi muốn hỏi tại sao hiện nay có rất nhiều vị đang ra sức vơ vét cái chung thành cái riêng cho mình. Liệu quý vị có hạnh phúc khi hủy hoại lương tâm của quý vị, đánh đổi sự an toàn của mình rồi rốt cuộc cũng chỉ “ăn, ngủ, đụ, ỉa” trên một đống vật chất khồng lồ có làm quý vị sảng khoái hơn không? Hay quý vị cho rằng nếu mình không đớp thì cũng có kẻ khác đớp?  Xin đừng ngụy biện cho lòng tham lam như vậy. Hay quý vị cho rằng cần phải có của hồi môn để lại cho con cháu quý vị được sống một cuộc sống tốt hơn? Nếu quý vị nghĩ như vậy thì tôi cho rằng rồi con cháu của quý vị sẽ bị đống vật chất khổng lồ đó đè chết nó vì nó không biết từ đâu rơi xuống để mà tránh né , nhưng nó biết bản chất của đống vật chất đó không được sạch sẽ gì thì quý vị cũng đừng mong nó sử dụng vào những việc sạch sẽ, rồi nó sẽ tự biến mình thành con (vật) thiêu thân, vật vờ cố thủ bên đống rác rưởi đó mà không thể hướng đến các giá trị phổ quát mà nhân loại đang hướng đến từng ngày. Vì thế quý vị cũng đừng nên trách mắng con cái quý vị nếu chúng có lối sống tha hóa, lạc lối và trụy lạc.

Tôi vẫn không hiểu tại sao cũng có rất nhiều vị đam mê quyền lực một cách kỳ lạ. Cứ bám víu vào dĩ vãng. Tham lam quyền lực là phương tiện nhanh nhất đưa con người đến sự tha hóa và bại tàn. Chắc quí vị vẫn không quên hình ảnh Saddam Hussein bị xỉ mắng và chửi rủa trước khi đưa đầu vào thòng lọng? Hay hình ảnh Gaddafi bị lôi từ trong cống ra và bị hành quyết như những như một con chuột mang bệnh dịch đó sao. Đó là số phận chung cho những kẻ độc tài và thậm chí là con cái của họ. Cho nên, quí vị nào muốn đất nước này sẽ là của riêng mình và gia đình mình thì hãy thay đổi khi còn kịp. Đừng cố gắng đưa con cháu của mình trở thành người “kế thừa vĩ đại”, thì đấy là lúc quý vị đang đang dần tiếp tay kết liễu đời chúng và giết chết cả một dân tộc.

Lối thoát cho tương lai

Thưa quý vị,

Điều chúng ta cần làm hôm nay không phải là “đi tìm lối thoát cho nhau” như hơn 60 năm về trước mà các vị đã làm là bắn giết lẫn nhau, để rồi mỗi người mỗi ngã trong tang tóc và thương đau, mà là chúng ta cần phải “đi tìm lối thoát cho tương lai”, giải thoát cho thế thệ con em của chúng ta.

Điều này đỏi hỏi chúng ta cần sự đồng thuận và đoàn kết cùng nhau xây dựng một xã hội dân sự, một nhà nước pháp quyền, một hệ thống tư pháp độc lập, và một cơ chế bảo đảm quyền con người. Đó là tất cả những gì trong tương lai đang vẫy gọi và trông chờ chúng ta. Đó là hướng đi chung cho tất cả chúng ta ở thời điểm hiện tại này.

Nếu chúng ta không làm được thì chúng ta đang có tội với tương lai, có tội với thế hệ kế tiếp của chúng ta.

Nếu chúng ta không làm được thì ngay chính thế hệ của chúng ta và thế hệ kế tiếp có thể sẽ dùng đến bạo lực như là biện pháp cuối cùng để giải quyết như cách mà quý vị đã đã từng làm trong quá khứ. Rồi tất cả chúng ta và con em chúng ta cũng sẽ thất bại một cách đáng hổ thẹn trong sự cô đơn như ở trận hải chiến Hoàng Sa 1974 và ở  Đảo Gạc ma 1988 mà quí vị đã từng nếm trải.

Nếu chúng ta không làm được thì ai có thể bảo đảm rằng thây xác người Việt Nam lại một lần nữa  không tràn ngập các đô thị như năm Mậu Thân 1968? Ai có thể bảo đảm rằng thân xác người Việt Nam sẽ không trôi bồng bềnh giữa đại dương như những cuộc vượt biển năm 1978?

Và rồi ai có thể bảo đảm rằng từ Sài Gòn ra tới Huế, Vinh, Hà Nội không xảy ra thảm cảnh “phơi thây” như Thiên An Môn như bên Tàu năm 1989?

Hãy nhìn vào hiện thực đang xảy ra ở đất nước này, nếu chúng ta không làm được thì đã đến lúc cầu nguyện cho dân tộc này. Cầu nguyện cho con người Việt Nam nơi đây và cũng đừng quên hãy chúc phúc cho thế hệ con em chúng ta được bình an.

Chúng ta không được phép đổ lỗi cho nhau. Tất cả chúng ta cần phải chịu trách nhiệm với những gì sẽ đến trong tương lai.

Điều đó tùy thuộc vào quí vị.

Xin cảm ơn vì sự quan tâm!

Chúc mọi người có một đêm Trung Thu ấm áp trong tình yêu thương!

Gửi riêng trang Ba Sàm

* Cùng tác giả:  1270. Cần nhìn nhận hành vi chống nhà nước từ nhiều góc độ.

156 phản hồi to “1276. Chúng ta đang có tội với tương lai”

  1. Hahien said

    “Phạm Lê Vương Các đã nói
    03/10/2012 lúc 20:49

    Hi Bác hahien,
    Bác có thấy đề hàng chữ ở dưới tiêu đề là “bài diễn từ viết cho…..” không? Bài viết này như là một người anh nói với một người em, một người bạn nói cùng với những người trang lứa, của một người đi sau bộc bạch với lớp người đi trước đi trước. Đúng như Bác nói đây chỉ là một bài hùng biện, nhưng không phải chỉ có những người làm chính trị mới biết hùng biện. Bài viết này tôi viết trên tinh thần trách nhiệm của một người công dân. Còn “thuyết trình khoa học” thì ở bài trước chứ không phải bài này. Bài trước tôi đã thủ thỉ lả người làm khoa học, Bác lấy cứ dư âm từ người làm khoa học ở bài trước và gán cho bài này “như vậy mà khoa học gì”. Rồi bắt đầu nhìn dưới con mắt của người làm chính trị và ngộ nhận.
    Bây giờ tôi “chốt” lại chỗ này nhé.
    “Bác muốn hiểu Kant nói gì thì giở từ điển của Kant ra mà đọc”. Đọc xong bác hiểu sao về Kant là tùy nơi Bác!”

    _________________________________________________________

    Hahien trả lời:

    OK. Cũng chính vì tôi rất thích cái bài trước của bạn nên “ngộ nhận” cái bài này của bạn cũng theo cái mạch ấy. Nhưng vì trong bài này, bạn cũng lấy những lý do “khoa học” ra để trả lời các còm sĩ khiến cho tôi “ngộ nhận”. Tôi xin nhận một phần cái lỗi “ngộ nhận” ấy. Nói nhận “một phần” vì cái sự “ngộ nhận” ấy cũng do bạn gây ra một phần 🙂

    Cũng chính vì rất thích cái bài trước của bạn nên tôi mới tiếp tục còm ở bài này. Tôi có thấy hàng chữ “bài diễn từ viết cho…..” , nói luôn là viết cho… trẻ con nó đọc nhưng vì bạn cho phép chủ trang này post lên ở đây nên tôi đoán là bạn cũng muốn chia sẻ cả với người lớn nên chúng tôi mới “ngứa mồm” ý kiến ý có thế này thế khác🙂

    Còn nếu bạn bảo bài này không phải viết cho các bác đọc thì thôi vậy, tôi không ý kiến gì nữa, ngoài việc chỉ dám nhắc nhở lớp con, cháu, anh em họ hàng nhà mình (chứ không dám nhắc người ngoài) 🙂 rằng cần phải có đầu óc phân tích độc lập khi đọc bất cứ cái gì

    Tôi cũng không đồng ý với bác Trinh khi bác có ý phân biệt người trẻ, người già, nhưng bạn cũng nên xem lại những ý kiến của mình, liệu bạn cũng có thái độ phân biệt như vậy khi dùng cụm từ “cụ già” với ý miệt thị. Nếu người lớn cũng phải tôn trọng người trẻ là một đòi hỏi chính đáng thì sự đòi hỏi ngược lai – nghĩa là tôn trọng người lớn tuổi hơn – cũng chính đáng không kém (tôi không dám nói là hơn). Bạn cũng dùng cái từ “lễ nghĩa” với ý mỉa mai, nhưng theo tôi thì trong một xã hội dù dân chủ đến đâu, cái lễ nghĩa tôn trọng lẫn nhau, dù ở bất kỳ lứa tuổi nào, luôn là nền tảng văn hóa cần thiết để phát triển bền vững. Đây không hẳn là văn hóa phương Đông mà chính là phương Tây lại đang nêu gương cho chúng ta đấy.

    Vẫn còn những điều tôi muốn nói với bạn nếu bạn vẫn có hứng thú trao đổi thì ta cùng nói chuyện tiếp.

    Thân mến

    • LeQuocTrinh said

      Bạn HaHien thân mến,

      Tôi tin chắc rằng Diễn Đàn chính trị AnhBaSam thuộc hạng cứng cựa, không phải là chỗ vui đùa của giới trẻ đô thị. Tôi cũng tin rằng anh sinh viên học năm thứ ba ĐH hẳn phải ở lứa tuổi trưởng thành chính trị (ít nhất là 21 trở lên). Đó là lớp tuổi trẻ năng lực cao, yêu đời, lý tưởng và có ý thức chính trị phần nào.

      Tuy nhiên vào Diễn Đàn này là để học hỏi và thảo luận nghiêm túc, có nghĩa là dùng biện luận phân tích để thuyết phục nhau. Do đó không nên đem vấn đề già trẻ ra đây làm phân biệt, ai có tư tưởng cao, chính xác, phân tích rạch ròi thì đứng vững. Ai hãy còn mang cảm tính (emotion) còn chứa đầy Hỉ, Nộ, Ái, Ố, Lạc, Dục thì lý luận của họ sớm bị đào thải.

      Nhân vô thập toàn, không biết thì hỏi cho ra lẽ, để nâng cao nhận thức. Đó chính là nơi đào luyện dân trí vậy. Mong bạn HaHien thông cảm.

      Chào thân ái,

    • Năm Darwin said

      Tại sao các bác cứ phải tốn thời giờ vớí loại ad hominem argument?

  2. LeQuocTrinh said

    Mến chào các bác,

    Bác NamDarwins đã nói rất chính xác. Thực trạng giáo dục tha hoá của chế độ XHCN này đã dẫn dắt thế hệ trẻ vào con đường lệch lạc, nhầm lẫn quá nhiều, đến nỗi không thể phân biệt được thế nào là “học khoa học” và “làm khoa học”. Mới còn là sinh viên năm thứ ba ĐH, chưa có “mảnh bằng lận lưng” thì làm sao tập tễnh đi vào xã hội kiếm cơm, tranh đua để biết được sự thật cuộc sống như thế nào ? Làm gì biết hai chữ “trách nhiệm” và “quyền lợi” ra sao ? Làm sao phân biệt được lằn ranh giữa “lương tâm” và “quyền lợi” để giữ vững lòng trung thực ?

    Anh bạn trẻ Phạm Lê Vương Cao mới vừa tuyên bố trong bài viết trước rằng “chính trị là tuyên truyền” cho nên anh “ghét làm chính trị”. Tôi hoàn toàn thông cảm với hoàn cảnh “cá chậu chim lồng” của anh dưới chế độ CS hà khắc này nên mới có thái độ hằn học như thế với chính trị. Tuy vậy không phải vì thế mà anh không chịu lắng nghe các bác lớn tuổi nhắn nhủ, không có tinh thần cầu thị đến mức còn buông lời mỉa mai với “các cụ già”.

    Tôi xin thưa với anh bạn trẻ rằng thế giới ngày nay đã thực sự bước vào khung cảnh sinh hoạt chính trị kinh tế chặt chẽ đến mức độ không ai có thể phủ nhận tính hiện hữu vô hình CT-KT dù rằng có ghét bỏ hay yêu thích họ cũng phải chấp nhận ảnh hưởng của nó. Anh bạn in trí rằng “chính trị là tuyên truyền” chỉ bởi vì anh bạn đang sống dưới một chế độ chỉ biết dựa trên tuyên truyền lừa phỉnh láo khoét, thế nhưng ngoài VN ra đâu phải chỗ nào chính trị cũng là tuyên truyền đâu ? Tuyên truyền thực ra chỉ là phương thức quảng cáo làm PR cho một chế độ, một Đảng phái, một món hàng, một thương hiệu, một danh hiệu, thế thôi! Trong những nước tiên tiến văn minh, tuyên truyền quảng cáo đầy rẫy trên TV, báo chí và tờ rơi, bích chương dán khắp đường phố. Mọi người sống quen với quảng cáo rầm rộ nên chẳng ghét mà cũng chẳng ưa thích gì. Có điều pháp luật trong xã hội văn minh cấm tuyệt đối tuyên truyền quảng cáo lừa dối sai sự thật, nhằm mục đích lường gạt dư luận. Điều này không thể thực hiện ở VN, bởi vì truyền thống ĐCS VN là dựa trên lừa dối, ngu dân và mỵ dân.

    Tôi hoạt động lâu năm trong ngành KHKT, thì tôi có thể nhận định phân tích sự kiện theo nhãn quan một kỹ sư, ít ra để tránh được ngộ nhận sai lầm. Tuy nhiên chỉ vì bối cảnh chính trị kinh tế xã hội VN hiện thời đã và đang đi vào ngõ cụt, bí lối, và đất nước đang bị ngoại bang đe doạ, cho nên bất đắc dĩ tôi mới phải dọ dẫm bước vào sinh hoạt chính trị như Diễn Đàn này. Người ta nói “Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách”, thất phu (không có học) mà còn phải có trách nhiệm, huống chi một VK ở hải ngoại như tôi.

    Nói dông dài nhưng mong anh bạn trẻ hiểu,

    Cam ơn nhiều

    • Phạm Lê Vương Các said

      Hi Bác Trinh,
      Mặc dù mấy ngày trước Bác đã như muốn “gút” lại vấn đề, nhưng có vẻ qua cái còm này thấy Bác dường như vẫn còn muốn “thủ thỉ và nhắn nhủ” với mọi người và còn chấp phím cho tôi được “Vương Cao”. Vì thế, tôi cũng không biết nên hồi âm cho Bác bằng lòng biết ơn hay là sự thận trọng cần có của một người trẻ khi đứng trước một người đứng tuổi như Bác. Thật là rất khăn cho tôi khi ngày hôm nay tôi phát hiện ra rằng, ngoài sự xung đột giữa cường quyền và khoa học,nay lại có thêm sự xung đột giữa văn hóa (lễ nghĩa) và khoa học.
      Nhưng tôi cũng cố gắng trầm tĩnh để thưa với Bác và mọi người.
      Như tôi đã bộc bạch lúc trước, tôi theo con đường Trung đạo (mà bác coi là đang “đu dây” cũng được), nên tôi cố gắng “dung hòa” giữa các xung đột đó. Cốt cũng chỉ để tạo ra một môi trường thảo luận Dân chủ nhằm rèn luyện văn hóa dân chủ, thông qua đó cũng tạo ra chút ít sự khai minh.
      Và tôi thấy tạm hài lòng, khi ở đây đã tạo ra một môi trường như thế, nhưng dường như “sự khác biệt” về tuổi tác và thế hệ, kèm theo một số vấn đề về “quan điểm chính trị” đã làm cho chúng ta như có một sự ngộ nhận, thậm chí có thể gọi là đang “giận hờn và oán trách” lẫn nhau.
      Bác đang xem tôi mỉa mai các Bác lớn tuổi. Nhưng tôi thì đang xem các Bác đang “dí” tôi vào ngõ cụt của con đường chính trị.
      Thưa Bác,
      Nếu Bác đang xem tôi mỉa mai các Bác lớn tuổi trong diễn đàn này thì cũng đã đến lúc tôi cần nhìn nhận lại mình. Xem xét lại mình. Cần phải cận trọng hơn khi viết comment, trách dùng theo thói quen của văn nói hàng ngày trong văn viết. Nhưng xét về cách nhìn của sự kỳ vọng vào thế hệ đi trước của những người như tôi, thì sự mỉa mai đó là cần thiết đề tôi không phải “xổ toẹt” ra những gì tôi đang suy nghĩ về các Bác. Và tôi nghĩ nếu mình nói ra theo cách suy nghĩ “thật thà quá” thì có lẽ lúc đó “cuộc chiến mới bắt đầu”. Các thế hệ thay vì sẵn sàng tha thứ cho nhau, hy vọng vào nhau, biết nương tựa vào nhau… để vượt qua những trở ngại để giúp cho đất nước mình có thể chuyển biến theo chiều hướng tích cực , thì lại quay ra “choảng” lại nhau thì còn gì “cái tâm và cái tầm” giúp cho đất nước này phát triển.
      Tuy nhiên, hình như Bác lại không hiểu thì phải. thay vào đó Bác lại “dí” tôi, đặt những câu hỏi như “Lên đây làm gì? Dẫn dắt diễn đàn này đi tới đâu? Quan điểm cái lá thiếu bầu cử XHCN? Đã xuống đường biểu tình đòi quyền con người chư? Đặt các câu hỏi như vậy làm gì vậy Bác? Dò xét “lý lịch chính trị” à? Không lẽ bây giờ tôi nhờ Ôngbasam gắn cái giọng cười…hề hề của ổng vô đây để trả lời cho câu hỏi này.
      Bác Trinh ạ,
      Tại sao quan điểm chính trị của Bác cứ “phe ta hay phe nó hoặc phe nào” hoài vậy? Mấy chục năm rồi mà không thể cố gắn thay đổi được chút nào sao? Mình không thay đổi thì đừng mong người khác thay đổi theo mình-Bác hiểu ý tôi chứ? Ai lên đây cũng phải “ lộ rõ lập trường chính trị” thì mới làm Bác hài lòng à? Nếu không lộ rõ thì Bác sẽ chơi trò “rình mò chính trị” với người đó sao?
      Tại sao tôi tự nhận mình là người làm khoa học mà các bác cũng “dị ứng” là sao? Các Bác đã thừa nhận “nhà báo tự do” thì tại sao các Bác không thừa nhận người làm khoa học tự do như tôi được sao? Hay là vì “định kiến chính trị có sẵn” nên những người như Điếu cày được các bác thừa nhận là nhà báo, còn tôi thì không làm vừa lòng Bác nên Bác cho rằng tôi không thể phân biệt “làm khoa học” là gì ư? Hay là Bác muốn tôi làm khoa học theo lề lối của Bác đặt ra thì mới được coi khoa học?

      Như tôi đã từng nói, khoa học của tôi không phải là chân lý, khoa học của tôi không phải thuyết phục người khác nghe theo, mà đơn giản là chỉ để “trao đổi tư tưởng” để được nhìn nhận từ nhiều góc độ và có thể tự khai minh cho chính mình và người khác chứ không phải trông đợi từ các Đảng phái, lực lượng chinh trị, tôn giáo hay kinh tế ban phát cho.
      Lẽ ra những người như Bác nên hiểu rõ điều này và khuyến kích tôi mới phải, đằng này các bác lại ngạo nghễ với “sinh viên Đại học năm thứ 3” thì “ không thể phân biệt được thế nào là “học khoa học” và “làm khoa học”, để rồi có bác gán ghép cho tôi là “sợ chính trị” không dám nhận đang làm chính trị.
      … Làm chính trị như Bác thì chỉ có những kẻ ngây thơ đang cố tình tạo cho mình lý tưởng để tự đánh lừa mình phiêu du vào vòng tù tội thôi các Bác ạ. Rồi tù tội thế hệ này cũng sẽ thay thế bằng tù tội cho thế hệ khác. Bởi vì sao? Đơn giản vì chúng ta chưa được rèn luyện Dân chủ theo đúng giá trị của nó. Nền Dân chủ nước Mỹ mà cả nhân loại đang tự hào có đang bị thử thách không Bác? Tôi cho là có đấy, nếu Bác đã xem bộ phim “Chủ Nghĩa tư bản- một tình yêu” sẽ thấy khiếm khuyết của nó đang diễn ra trên thực tế.
      Do đó, Bác biết vì sao tôi chỉ nhận mình và muốn là người làm khoa học tự do rồi chứ? Đơn giản vì tôi không muốn những người “làm chính trị và kinh tế” sẽ không “làm mưa làm gió” ở đời sống nhân loại này, trên thế giới cũng như ở Việt Nam. Lịch sử nhân loại cần phải bước sang trang mới. Nhưng tôi không biết đó là gì, nếu Bác cũng như anh chị em nào có cùng nỗi trăn trở này, xin mời đến với tôi, tôi sẽ sằn sàng bỏ học, bỏ những trần tục thủ thường, tôi sẽ “đeo tang” lên trước đặng cùng với Bác và anh chị em khám phá, biết đâu mình sẽ có những cống hiến vĩ đại cho nhân loại thì sao. Tôi thường ngỏ ý này với nhiều người rồi, nhưng chỉ đón nhận lại bằng câu “khùng vừa thôi”, hy vọng thông qua diễn đàn này tôi sẽ tìm kiếm được “sư phụ” dẫn lối, hay bạn đồng hành cũng được.
      Cho nên hai chữ “trách nhiệm” và “quyền lợi” ra sao ? Làm sao phân biệt được lằn ranh giữa “lương tâm” và “quyền lợi” để giữ vững lòng trung thực như Bác nói chỉ những người làm khoa học chân chính ở Việt nam này mới thấu hiểu một cách tốt nhất và đầy đủ nhất, hơn hẳn những người làm chính trị, bởi lẽ bất kỳ sự làm chính trị nào cũng xuất phát từ “quyền lợi” trước tiên.
      Đáng tiếc thay, Bác còn nói: “Mới còn là sinh viên năm thứ ba ĐH, chưa có “mảnh bằng lận lưng” thì làm sao tập tễnh đi vào xã hội kiếm cơm, tranh đua để biết được sự thật cuộc sống như thế nào ? Bác Trinh ạ, nếu tôi gọi những người có cùng suy nghĩ này với Bác bằng “Cụ già” thì rất đúng và chính xác, vì Bác chỉ coi những người như chúng tôi là “Trẻ Con”.
      Đúng là những người trẻ như tôi chỉ đi được khoảng 1/3 quãng đường đời của Bác, nhưng không vì thế mà Bác cho rằng những người như chúng tôi “làm sao tập tễnh đi vào xã hội kiếm cơm, tranh đua để biết được sự thật cuộc sống như thế nào ?” Bác đang đụng vào nỗi đau lẫn tự hào trong ký ức của hàng vạn sinh viên Việt Nam đấy và trong đó có cả tôi.
      Thưa Bác, Bác đã từng đi lượm ve chai thời ấu thơ để kiếm ăn chưa? Bác đã từng đi phụ hồ để kiếm tiền đóng học phí chưa? Bác đã từng đi bốc vác để kiếm tiền mua chiếc xe đạp chưa? Bác đã từng ngủ dưới gầm cầu và bên lề đường để quan sát bầu trời đêm là như thế nào chưa? Bác đã từng đi dọn hàng cho các bà ngoài chợ lúc mờ sáng để kiếm bữa ăn sáng chưa? Bác đã ăn đồ thừa của người khác để lại và ỉa trong bụi rậm ven đường chưa? Bác đã từng dẫn gái mại dâm đi khách để kiếm tiền boa chưa? Và Bác có từng cầm “mã tấu” để làm “lính đánh thuê” chưa?
      Nếu Bác thấy mình còn khuyết những trải nghiệm đó, khi Bác về Việt Nam có thể gặp tôi nếu muốn, tôi sẽ chia sẻ với Bác bằng ký ức của mình về vấn đề nêu trên. Đó đã từng là cuộc sống của tôi, đó là tất cả những gì đã giúp tôi nhìn cuộc sống này bằng những trạng thái khác nau từ sự thật của cuộc sống này.
      Thôi, tôi cũng đã lang man lắm rồi, mong Bác hiểu.
      Phạm Lê Vương Các

    • Dân Ngu nói said

      Đọc qua bài phản hồi giữa hai bạn Lê Quốc Trình và bạn Phạm Lê Vương Các,tôi thấy bạn Lê Quốc Trình có hơi quá đáng khi nhận xét và đánh giá về bạn Vương Các.Các bạn nên nhớ rằng trong bối cảnh đất nước VN ta, đang tồn tại một “bầy sâu” ngự trị, thi nhau bòn rút mồ hôi nước mắt của dân nghèo hàng ngày,cái mà đất nước và nhân dân đang cần là cần những người có trình độ có tâm có tầm,đoàn kết cùng chung tay đóng góp bằng hành động cụ thể nếu được thì càng tốt,còn nếu như không có khả năng đống góp bằng hành động cụ thể, thì có thể đóng góp bằng những lời tâm quyết trên các diễn đàn trang mạng,để mọi người cùng nhìn thấy được thực trạng của xã hội hiện nay “tốt xấu ” như thế nào,để từ đó khơi dậy trong mọi người chúng ta tinh thần và trách nhiệm từ chính bản thân mình, nên có hành động và cách ứng xử, sao cho phù hợp với hiện trang xã hội và đất nước, mà đạo đức đang bị suy đồi và băng hoại một cách trầm trọng như hiện nay.
      Cái mà đất nước VN hiện nay cần là cần sự đoàn kết,chứ không phải là những lời phê phán gây chia rẽ,vì vậy đối với những việc làm của bạn Vương Các, mặc dù là sinh viên năm thứ ba,nhưng cũng có những nổi niềm trăn trở trước thực trạng đất nước, mà chính bản thân bạn ấy đã và đang trải qua.Theo tôi việc làm của bạn Vương Các đó, đáng được trân trọng,đáng được các bạn trẻ thanh niên ngày nay, lấy đó làm gương soi rọi lại bản thân mình để học hỏi.Vì vậy theo tôi nếu như những bài viết của bạn Vương Các, chưa hay hoặc có chỗ nào chưa đúng lắm, chúng ta có quyền phê phán và góp ý trên tinh thần xây dựng.Chứ chúng ta đừng chăm bẫm vào câu chữ,để rồi có thành kiến một cách thái quá, hoặc có thái độ hằn học, thì theo tôi việc làm đó,dể gây sự chia rẻ, đống thời dể làm ảnh hưởng đến tinh thần và ý chí của lớp trẻ, đang trên đường phấn đấu để hoàn thiện tri thức của mình.
      Còn một lời góp ý nhỏ cùng bạn LQT rằng, sau này khi viết bài phản hồi góp ý, bạn không nên phân biệt tuổi tác của người mình góp ý, theo tôi cái mà chúng ta cần là cần đánh giá tri thức của người ấy như thế nào, sự hiểu biết của người ấy ra sao?Thực ra theo tôi nhiều khi những bạn trẻ nhưng kiến thức và tri thức của họ, nhiều khi còn vượt xa những bậc trưởng thành,đồng thời những người cao tuổi chưa chắc đã có được những tri thức và kiến thức hơn những người trẻ tuổi? Có như vậy thì xã hội mới ngày càng phát triển,đúng với câu “trường giang sóng sau đè sóng trước.Vì vậy chúng ta đừng nên có ý nghĩ xem thường lớp trẻ,nhất là những người trẻ tuổi có kiến thức và tri thức, hiểu và phân biệt được thực tại xã hội mình đang sống “tốt xấu” như thế nào, như bạn Vương Các đã trãi lòng qua bày viết “Chúng ta đang có tội với tương lai” và câu mà bạn ấy hồi âm cho bạn:
      Bác đang đụng vào nỗi đau lẫn tự hào trong ký ức của hàng vạn sinh viên Việt Nam đấy và trong đó có cả tôi.
      Thưa Bác, Bác đã từng đi lượm ve chai thời ấu thơ để kiếm ăn chưa? Bác đã từng đi phụ hồ để kiếm tiền đóng học phí chưa? Bác đã từng đi bốc vác để kiếm tiền mua chiếc xe đạp chưa? Bác đã từng ngủ dưới gầm cầu và bên lề đường để quan sát bầu trời đêm là như thế nào chưa? Bác đã từng đi dọn hàng cho các bà ngoài chợ lúc mờ sáng để kiếm bữa ăn sáng chưa? Bác đã ăn đồ thừa của người khác để lại và ỉa trong bụi rậm ven đường chưa? Bác đã từng dẫn gái mại dâm đi khách để kiếm tiền boa chưa? Và Bác có từng cầm “mã tấu” để làm “lính đánh thuê” chưa?
      ———————————–
      Đấy là thực tại mà đa phần những bạn nam nữ sinh viên nghèo ở VN hiện tại, đã và đang từng phải gánh chịu,trong phần liệt kê nổi gian truân của bạn Vương Các theo tôi còn thiếu một trường hợp, mà nam nữ sinh viên VN đang trải qua là, nam thì đôi khi phải đi làm “gay boy”, còn nữ sinh viên vì nghèo không tiền ăn học, đôi khi phải cặp với những đại gia nhiều tiền lắm bạc, kể cả phải bán trinh cho những cán bộ cao cấp, là những con “sâu chúa” đục khoét tiền mồ hôi nước mắt của nhân dân, mà người môi giới mại dâm lại chính là hiểu trưởng trường mình đang theo học, đơn cử Sầm Đức Xương (nguyên Hiệu trưởng Trường THPT Việt Vinh, huyện Bắc Quang, tỉnh Hà Giang) ?Vậy thì cái nền giáo dục hiện nay, tương lai sẽ đào tạo ra những con người xây dựng đất nước, mà có cái quá khứ thời học sinh như vậy, thì cái đất nước VN bốn ngàn năm văn hiến đó sẽ như thế nào, tôi để ngỏ ý cho các bạn tự suy ngẫm?

      • LeQuocTrinh said

        Thân chào bác Dân Ngu Nói,

        Vì bác lên tiếng hỏi nên tôi có bổn phận phải hồi âm. Tuy rằng tôi du học Canada sớm trước 1975, nhưng cuộc đời niên thiếu sinh viên ĐH cũng đầy cam go để kiếm ăn. Thực ra ở Canada hay ở VN thì khi đi làm lao động tay chân vẫn phải nếm mùi nhọc nhằn. Tôi đã từng lang thang vào tận rừng sâu để làm công cho một cty bảo trì trang trại camping, từng bị bù mắc cắn sưng cả chân tay, chảy mủ ngứa ngáy hơn 10 năm trời. Tôi đã từng vào làm cty chế tạo bàn ghế chỉ để phụ việc đẩy những chuyến xe goòng nặng còng cả lưng. Tôi đã từng vào nhà hàng rửa chén bát, bị bà chủ VN mắng như tát nước vào mặt. Tôi đã từng điều khiển máy móc cắt ống thép trong nhà máy và bị tai nạn suýt mất cả bàn tay. Tôi đã từng suýt chết trên xa lộ ba lần vì lái xe đi làm xa nhà mỗi ngày (150km) vì không quen bão tuyết mùa đông trong 12 năm liên tục. Tôi đã từng đứng co ro trong cabin điện thoại ngoài đường cả giờ để chờ xe bus trời lạnh giá mùa Đông (âm 40 độ, dưới 0 độ). Tôi có cần phải kể lể dài giòng ra đây hay không ?

        Đó mới chỉ là lao động chân tay khi chưa có mảnh bằng lận lưng, tới chừng đi làm kỹ sư cũng đâu phải sung sướng ngồi bàn giấy thoải mái. Phải vào nhà máy dơ bẩn mỗi ngày chịu đựng tiếng ồn đinh tai điếc óc, để lo bảo trì thiết bị, chịu đựng những nguy hiểm khác về môi trường. Cho nên tôi không nhìn cuộc đời qua cặp kính màu hồng hay màu đen gì cả. Từ khi “đi học ĐH” với bao ưo’c mơ lý tưởng xa vời, đến khi “đi làm khoa học” đụng chạm thực tế là một đoạn đường dài lắm, cam go, chịu đựng stress căng thang, áp lực môi trường làm việc (mafia, công đoàn, xếp, đồng nghiệp) có lu’c nghĩ đến tự tử. Hãy sống thật đi rồi sẽ hiểu.

        Tôi bắt buộc phải lên tiếng nhắn nhủ anh bạn Phạm Lê Vương Các vì những lời lẽ anh dùng để trả lời bác Năm Darwin không được hoà nhã lắm, xin trích ra đây:

        …Hiện nay tôi cần những “tượng đài lẫm liệt” hơn là các “cụ già”

        Những bác lớn tuổi nghĩ sao ? Thực ra những gì tôi nhắn nhủ với anh bạn PLV Các chỉ là những chuyện thực tiễn bao quanh nhận thức chính trị kinh tế, khoa học mà thôi.

        Xin chấm dut tranh luận tại đây.

      • Dân Ngu nói said

        Bạn Lê Quốc Trình ạ,bạn bảo bạn đi du học trước năm 1975 ở nước Canada, ở dạng nào, ở dạng học sinh xuất sắc được nhà nước VNCH cho đi du học, hay là được gia đình cho đi du học tự túc?Nếu bạn là sinh viên xuất sắc được nhà nước VNCH cho đi du học, thì tôi thiết nghĩ với chế độ ưu đãi cho một sinh viên xuất sắc đi du học, sau này đem tài năng về phục vụ cho đất nước, thì với chế độ ưu đãi cho sinh viên du học, theo tôi nghĩ không đến nổi thiếu thốn để bạn phải tự đi làm kiếm thêm tiền để ăn học đâu bạn ạ?Có chăng chẳng qua bạn muốn kiếm thêm tiền, gởi về giúp đở cho gia đình hoặc người thân của bạn ở VN thì tôi đồng ý.Nếu là như vậy là do chính bạn muốn cực khổ chứ có ai bắt bạn phải chịu cực khổ,mà bạn lên cái diễn đàn này tâm sự những nỗi cơ cực của bạn?Theo tôi được biết cuộc sống sinh viên được chế độ VNCH ngày xưa ưu đãi, không ai phải chịu khổ cực như lời bạn nói đâu bạn ạ?Không tin bạn cứ hỏi những bạn sinh viên trước năm 1975, họ được nhà nước VNCH ưu đãi đi du học, có ai phải chịu khổ cực như lời bạn nói hay không?Nếu đúng như lời bạn nói, thì bạn không được dùng từ “được đi du học”, mà phải nói rằng bạn bị nhà nước VNCH “bắt buộc bạn phải đi học” thì đúng hơn?
        Bạn nói như vậy khác nào bạn tố cáo nhà nước VNCH, trước năm 1975 đài thọ cho bạn đi du học,xong rồi khi bạn sang Canada bỏ mặc cho bạn phải cù bơ cù bất, tự lực đi kiếm tiền để học thì đó đâu phải là được đi du học,đó chế độ không tốt nên mới ngược đãi sinh viên,để bạn phải chịu khổ cực như vây?Nói như bạn khác nào bạn gieo vào lòng lớp trẻ ngày nay,sẽ nghĩ rằng chắc chế độ VNCH ngày xưa chắc đối xử thậm tệ với thành phần sinh viên được đi du học như bạn vậy hay sao?Bạn nên suy ngẫm lại phát ngôn của mình,có làm ảnh hưởng đến lớp trẻ ngày nay hay không khi mà lớp trẻ đọc còm của bạn,lớp trẻ sẽ nghĩ rằng thôi thì thời nào làm sinh viên cũng khổ cực như trâu ngựa, VNCH cũng vậy, mà XHCN cũng vậy.Vậy thì cái cách tuyên truyền của bạn về thời sinh viên được du học của bạn, nó nguy hiểm hơn trăm ngàn lần bài viết
        “Chúng ta đang có tội với tương lai”,nói về thời sinh viên mà bạn Vương Các và lớp trẻ ngày nay đã và đang sống?
        Còn nếu như bạn được gia đình tự túc cho đi du học. thì tài chính gia đình của bạn thuộcc vào loại khá giả, thì bạn làm gì phải chịu khổ cực như vậy? Không lẻ gia đình bạn đem con bỏ chợ, mặc cho bạn phải tự kiếm sống một cách đói khổ như vậy để đi học hay sao?
        Còn câu nói của bạn Vương Các
        Hiện nay tôi cần những “tượng đài lẫm liệt” hơn là các “cụ già”

        Đó là bạn ấy đã tỏ rõ cái khí phách của thanh niên,theo tôi đó là điều đáng biểu dương, nếu như bạn ấy dám nói và dám làm được,biết đâu sau này bạn ấy cũng là một trong những tượng đài đó thì bạn nghỹ sao?sẽ hơn những lão già như tôi chỉ biết an phận “trùm chăn”, giả câm, giả điếc, trong cái xã hội mà đạo đức suy đồi và băng hoại thảm hại như thế này hay không?
        Câu nói đó theo tôi đáng để cho không riêng gì lớp trẻ thanh niên hiện nay suy ngẫm, mà kể cả các bác trong cái lực lượng thứ ba ngày xưa gì đó,tiêu biểu như Nguyễn Đình Đầu,Hạ Đình Nguyên,Huỳnh Bá Thành,Lê Hiếu Đằng,….v..v…. cùng suy ngẫm xem “ngày xưa hùng hùng hổ hổ” vậy mà nay bổng chóc biến thành “bầy cừu” ngoan hiền lễ phép,muốn yêu nước cũng phải làm đơn sếp hàng xin cho tôi được yêu nước,khiến cho lớp trẻ ngày nay nhìn vào tinh thần bạc nhược của các bác ấy thì sẽ như thế nào?Vài lời tâm sự hiểu không tùy bạn.

  3. Tuan said

    Chúng ta có tội với tương lai

  4. Pham said

    Gia dinh

  5. Hai Mập said

    Tôi còn nhớ mấy hôm trước tác giả Vương Các có bài viết bàn về sự chống đối nhà nước với những lập luận lệch lạc, không đến nơi đến chốn, thậm chí sai lệch cả kiến thức, chứng cứ khoa học. Khi đó tô cũng đã nghi ngờ cái mác sinh viên năm thức 3 mà bạn tự nhận. Nhưng thôi, bạn là ai, làm gì không quan trọng. Quan trọng cái suy nghĩ cái mà bạn viết ra cho mọi người đọc (nếu viết cho cá nhân mình thì chẳng ai quan tâm làm gì). Thật đáng ngạc nhiên là một người mang danh là sinh viên lại reo rắc vào đầu óc thơ ngây trong sáng của các em, nhất là lại vào ngày vui của các em – ngày Tết Trung thu: Nhưng bây giờ anh đã là người trưởng thành nên không thể chơi cùng các em. Các em có biết vì sao không? Vì người lớn luôn mang những thói hư tật xấu, vì người lớn luôn bị lý trí chi phối bởi mục đích và động cơ, và vì người lớn có thể “ăn hiếp” các em nếu các em làm cho họ phật lòng.Vin hãy đừng làm hoen ố những tâm hồn trẻ thơ tròn trắng bằng ngững bất mãn của riêng mình, Hãy gieo và lòng các em niềm tin vào tương lai tươi sáng, vì dù tác giả Vương Các dúng là người như anh ta tự nhận thì cuộc đời này vẫn còn nhiều điều tốt đẹp, còn nhiều người tốt biết hy sinh, biết đem hạnh phúc cho người khác, đắc biệt là cho các em thiếu nhi. Có như vậy nhân loại mới tồn tại và phát triển cho đến bấy giờ. Nếu thế giới toàn những điều xấu xa, đen tối, cá ác ngự trị thì nhân laoi có lẽ đã bị hủy diệt từ lâu rồi. Cũng đừng đem những đớn hè, thất bại của bản thân mà đem giáo huấn, hay nói cách khác là bôi den các em kiểu: Anh xin lỗi! Dù rất đau nhưng anh cũng không thể giúp gì cho các em. Anh hoàn toàn bất lực vì ngay chính bản thân anh cũng đang héo úa từng ngày. Anh cũng đang luồn cúi và chui rút, cố gắng sống sót trong những làn đạn như cuộc chiến từ cuộc sống này. Vì thế đã đến lúc các em cần phải học dần những bài học dối trá như Chú Cuội để tự cứu lấy bản thân mình trong tương lai. Thật hảm nhí và vớ vẩn. Tốt hơn hết là đừng viết ra những điều xuẩn ngốc như vậy!

    • Phạm Lê Vương Các said

      Gửi anh Hai mập bộ phim về “sự tử tế”. Nó sẽ làm cho anh phải suy ngẫm về sai lầm trong cách giáo dục cho thế hệ trẻ ở nước ta.
      .http://www.youtube.com/watch?v=zGMRwFs8wrk

    • Dân Ngu nói said

      Còm Hai Mập,theo tôi nếu không là cán bộ nhà nước,thì cũng thuộc loại con ông cháu cha,nên được ăn sung mặc sướng, được sống phũ phê trên mồ hôi nước mắt của bao dân nghèo khác, nên chắc là “Mập như heo”?Mà phàm những người cơ thể phát triển “Mập” một cách không bình thường, thì đầu óc đa phần chứa toàn bả đậu, vì vậy khi đọc bài “Chúng ta đang có tội với tương lai” của bạn Vương Các, nên không hiểu câu văn người ta dùng loại văn gì, ý người ta muốn nói lên vấn đề gì qua đoạn văn sau:
      Trích:
      Nhưng bây giờ anh đã là người trưởng thành nên không thể chơi cùng các em. Các em có biết vì sao không? Vì người lớn luôn mang những thói hư tật xấu, vì người lớn luôn bị lý trí chi phối bởi mục đích và động cơ, và vì người lớn có thể “ăn hiếp” các em nếu các em làm cho họ phật lòng
      ———————————————–
      Đây là đoạn văn ” ẩn dụ ” bạn Vương Các muốn mượn hình ảnh của các em hiện nay, cũng chính là hình ảnh của tác giả cách đây nhiều năm về trước, để phơi bày một thực tại của đất nước,mà chính tác giả và các em hiện nay phải gánh chịu dưới sự lãnh đạo của một “bầy sâu”, như lời của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã từng phát biểu.Một đất nước mà có một “bầy sâu” lúc nào cũng tìm cách đục khoét tiền thuế mồ hôi nước mắt của nhân dân vào cái túi tham không đáy của mình,chỉ biết “lợi” cho riêng mình bất chấp mọi thủ đoạn tàn nhẫn đối với đồng loại của mình .
      Tác giả viết bài này với hàm ý để cho những người có tri thức và có trình độ hiểu biết, đọc để hiểu để thấy thực trạng xã hội hiện nay nó như thế nào, để mọi người cùng suy ngẫm, để từ đó mình phải có bổn phận và nghĩa vụ như thế nào đối với đồng loại của mình.Chứ bài viết “Chúng ta đang có tội với tương lai”, không phải viết để cho các em thiếu nhi,với tuổi ăn còn chưa no,lo còn chưa tới, chưa đủ khả năng cũng như kiến thức, nhận thức được hiện trạng đất nước, mà tôi nghĩ các em “thiếu nhi” mà bạn Vương Các nói đó chắc bao gồm có cả bạn “Mập”?Vì vậy với cái đầu óc trẻ thơ như thiếu nhi của bạn “Mập”, đọc vào làm sao đủ khả năng hiểu bạn Vương Trác muốn mượn câu văn ” ẩn dụ ” đó nói lên vấn đề gì?Nên bạn vào cái diễn đàn ABS này bạn thốt ra những lời nói rất ư là trẻ thơ:
      Trích:
      “Vin” hãy đừng làm hoen ố những tâm hồn trẻ thơ tròn trắng bằng “ngững” bất mãn của riêng mình, Hãy gieo và lòng các em niềm tin vào tương lai tươi sáng
      —————————————————
      Đọc câu văn của bạn đến như trẻ em lớp ba cũng phải ôm bụng cười về chữ nghĩa như bạn,vậy chứ tuổi thơ của bạn bị ai “đầu độc” mà trình độ văn hóa của bạn lại kém thế,vậy chứ xã hội VN ngày nay bị ai đầu đọc mà con người VN hiện nay lại vô cảm trước nổi khổ của đồng loại, chỉ vì đói khổ vì miếng ăn mà cha con, chồng vợ, anh em, tàn nhẫn chém giết lẫn nhau,không tin “Mập” cứ đọc các loại báo công an,báo pháp luật..v..v… của chính nhà nước này “Mập” sẽ thấy đầy rẫy các loại tội phạm?”Mập” cứ vào google xem cuộc “cải cách ruộng đất”, bao nhiêu người dân vô tội phải chết chỉ với lý do là có được năm ba mẫu ruộng,thì “Mập” mới hiểu tuổi thơ của trẻ em VN, bị ai đầu độc mà ra nong nổi này?
      Vậy mà “Mập” còn nói:
      Trích:
      Nếu thế giới toàn những điều xấu xa, đen tối, cá ác ngự trị thì nhân laoi có lẽ đã bị hủy diệt từ lâu rồi
      —————————————————
      “Mập” nên hiểu bạn Vương Trác là người VN, bạn ấy viết về nổi mất mác của những trẻ em VN, chứ bạn ấy không viết cho toàn thể trẻ em thế giới,vì trên thế giới trẻ em nhiều nước có cuộc sống tốt đẹp hơn trẻ en VN chúng ta nhiều,những trẻ em các nước khác không phải chịu nhiều thiệt thòi và mất mác như trẻ em VN, vì vậy nên nhân loại mới không bị hủy diệt như lời “Mập” nói đấy “Mập” ạ?Còn câu:
      Vì thế đã đến lúc các em cần phải học dần những bài học dối trá như Chú Cuội để tự cứu lấy bản thân mình trong tương lai.
      ————————————————–
      Bạn Vương Trác muốn nói lên điều gì? Đấy là bạn ấy muốn nói lên thực tại ở cái đất nước VN hiện nay, muốn được ăn sung mặc sướng,muốn được “Mập” như còm “Hai Mập”, là phải biết học cách “dối trá”, có “mắt” phải như “mù” có “tai” phải giả “điếc” có “miệng” thì chỉ biết nói toàn lời “su nịnh” cỡ như “Mập, thì loại người đó mới hay làm những điều “xuẩn ngốc” đúng nghĩa như lời “Mập” nói.

  6. Dân Ngu nói said

    Bạn Vương Các ạ,bài viết “Cần nhìn nhận hành vi chống nhà nước từ nhiều góc độ”,của bạn lần trước chưa được hoàn chỉnh lắm,nhưng sang bài viết “Chúng ta đang có tội với tương lai” bạn viết rất hay và lột tả được cái hiện trạng của đất nước VN,nhưng theo ý tôi,nếu như tựa đề của bạn thêm vào vài từ như “Chúng ta đang có tội với tổ tiên và có tội với tương lại” thì theo tôi cái tựa đề bài viết đó mới thật là hoàn chỉnh?
    Nhưng dù sao với một người trình độ sinh viên năm thứ ba như bạn, viết được một bài như vậy thể hiện được bản lĩnh, hiểu biết về tình hình đất nước VN chúng ta như vậy thật “sâu sắc”.gieo vào lòng người đọc một sự đồng cảm hơn ngàn lần còm Vũ Hưng,là người có cái đầu thì to, óc chắc chưa được như quả nho,có mắt như mù có tai như điếc,có miệng chỉ biết nói theo sự chỉ đạo của người khác,chỉ biết sống trên mồ hôi xương máu của người khác,nên “vô cảm” với cái khổ của người khác.Vì vậy Vũ Hưng đọc xong bài “Chúng ta đang có tội với tương lai”của bạn Vương Các,với cái đầu toàn bả đậu,nên Hưng mới vào cái diễn đàn ABS này thốt ra những lời
    Trích:
    Thử hỏi XH ta trước kia khi chưa có những người CS lãnh đạo có gì ?
    Hãy lấy thực tế ngay ở quê tôi để soi rọi
    Ngày ấy không ít người đi mò cua , bắt ốc … đem bán , đem đổi mới có hạt gạo ít ỏi để cơm cháo sống cầm hơi .
    Ngày ấy không ít người còn phải tìm đến cái nghề đi gắp cứt Trâu , cứt Chó làm kế sinh nhai .
    Kể ra thì còn nhiều lắm . Những người ấy bây giờ họ còn sống cả . Họ không được học hành , thậm chí con không biết chữ… nhưng cuộc đời họ được đổi thay , con cháu họ vinh hiển … chính họ mới là những người nhận định và đánh giá thời cuộc công tâm nhất .
    Lớp trẻ bây giờ ( trong đó có tác giả bài báo trên ) chỉ đòi mà không hỏi . Không biết đến câu : ” Ôn cố tri tân ” đáng xấu hổ lắm !
    ————————————————————
    Đúng ra từ “ngày ấy” Vũ Hưng phải sửa lại là “ngày hôm nay”,đồng thời tôi bổ sung thêm cho được trọn vẹn ý của bạn Vũ Hưng như sau:
    Nên hôm nay trẻ em VN phải đi nhặt “bịt ni lông” để kiếm sống,phải nghĩ học đi bán vé số,phải làm thuê làm mướn ở độ tuổi mười hai mười ba,phải bơi qua sông để mua chử nghĩa…v..v….Còn chị em ta phải đem cái “Lỗ” của mình đi bán ra các nước khác với nhiều loại hình thức,như trên danh nghĩa lấy chồng nước ngoài, nhầm lấy ngoại tệ về, để bù vào cái “Lỗ” do những tập đoàn nhà nước độc quyền kinh doanh nhưng toàn
    “Lỗ là Lỗ”.
    Vì vậy cuộc đời con cháu của họ ngày nay cũng vẫn nghèo lại hoàn nghèo,chỉ có một số con ông cháu cha, con cháu họ mới được vinh hiển như lời Vũ Hưng nói mà thôi? Chính những người nghèo khổ như hiện nay,họ mới cần phải ” Ôn cố tri tân ” như lời bạn Vũ Hưng kêu gọi,để thấy được việc làm của những lãnh đạo VN “trong quá khứ và hiện tại đáng xấu hổ” như thế nào? Vì vậy nên khi tôi hỏi Hưng nay bao nhiêu tuổi quê Hưng ở đâu,để biết Hưng là loại người gì, thì Hưng miệng câm như hến?
    Nhìn chung bài viết bạn Vương Các đã vạch trần phần nào bộ mặt thật của xã hội VN hiện nay,vậy thì theo bạn sắp tới đây nhân dân VN phải hành động như thế nào để sớm khắc phục những điều bạn nêu ra,nếu như lời nói của bạn biến được thành hành động, đem lại cho nhân dân VN một cuộc sống tự do,ấm no hạnh phúc đúng nghĩa, thì biết đâu tên tuổi của bạn sẽ lưu truyền trong trang sử hào hùng của dân tộc VN? Theo tôi đó là cái mà nhân dân VN hiện nay đang rất cần những người có trình độ, có tinh thần trách nhiệm,có tâm có tầm với dân với nước, mà cho đến ngày nay đất nước gần chín mươi triệu dân này vẫn còn đang thiếu.

  7. hahien said

    “…Đáng tiếc thay, tổ quốc, dù bất cứ nơi đâu cũng chưa bao giờ là nơi mang lại cho con người quyền tự do mưu cầu hạnh phúc, quyền được sống trong xã hội dân chủ, mà nó lại được ban phát bởi những xu thế chính trị của nhà cầm quyền nhân danh tổ quốc ở tất cả các quốc gia. Tổ quốc chỉ là cái mà lực lượng nắm quyền sử dụng nhằm kêu gọi sự phục tùng và sự hiến dâng hồn nhiên từ chúng ta…”

    Cái lý sự “ở đâu mà chẳng thế” này nghe quen quen như “nước nào mà chẳng có tham nhũng” làm mất đi giá trị của toàn bài viết, vì nó “an ủi” những người đang bất hạnh ở những nơi rất cụ thể, rất cá biệt rằng cái sự bất hạnh đó là phổ biến ở khắp mọi nơi. Đã làm nhụt ý chí đấu tranh của những người bị áp bức như thế thì còn kêu gọi hay than vãn nỗi gì!!!

    • hahien said

      Xin nói thêm, nếu đoạn trích dẫn trên không phải là một sự “cài cắm” câu chữ rất tinh vi của những ông “sọc dưa” già đầu thì nó là một khiếm khuyết về nhận thức.

  8. Góp Ý Nhỏ! said

    Đọc xong hai bài của Phạm Lê Vương Các đã cho tôi nhìn thấu đáo tình hình chính trị của Việt Nam Hiện nay, và cho tôi biết anh “SV” này là ai.
    Các vị làm chính trị giỏi lắm!
    Nhưng thưa với các vị là tinh thần của người Việt Nam là còn một người Việt Nam cũng đứng lên để nói với Bành Trướng Đại Hán Bắc Kinh rằng “TA THÀ LÀM QUỶ NƯỚC NAM CÒN HƠN LÀM VƯƠNG ĐẤT BẮC”
    Quý vị đừng nhìn Singapore mà mơ tưởng. Sẽ không bao giờ là Singapore để “tìm diễn biến hòa bình”.

  9. anhnamsg said

    Phương thức đấu tranh của chúng ta hiện nay là bất bạo động, nhưng phải chuẩn bị mọi thứ khi có cơ hội thì “bạo động” thôi. Phương pháp đấu tranh cần phải kết hợp cả 2 : bất bạo động và bạo động, dù cho phải hy sinh.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: