BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

1242. THÔNG ĐIỆP THÁNG TÁM

Posted by adminbasam trên 06/09/2012

 THÔNG ĐIỆP THÁNG TÁM

PHẠM ĐÌNH TRỌNG

CẢM  HỨNG VỀ NGÀY LẬP NƯỚC

Dịp này hai năm trước, mùa mưa bão năm 2010, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng có liền hai bài viết đăng trên tất cả các báo lớn phát hành rộng khắp cả nước. Hai bài sông dài biển rộng (tràng giang đại hải), bài nào cũng chiếm gần ba trang khổ 28 X 42 cm của tờ báo 20 trang. Chỉ đọc tít bài chữ lớn chạy suốt chiều rộng trang báo đã thấy giọng đại ngôn, hùng hồn, khoa trương đến huênh hoang. Bài viết đăng trên các báo ngày 16. 7. 2010: Phát triển nhanh và bền vững là quan điểm xuyên suốt trong chiến lược kinh tế và xã hội của đất nước ta. Bài viết đăng ngày 25. 8. 2010 còn cụ thể, thiết thực, hấp dẫn và nức lòng người hơn: Bảo đảm tốt an sinh và phúc lợi xã hội.

Đất nước có chính quyền nhưng chính quyền bị các tập đoàn lợi ích chi phối nên đất nước như không có chủ và bị các tập đoàn lợi ích chụp giật, xâu xé, càng xây dựng, phát triển càng manh mún, ngổn ngang, nhốn nháo, tan hoang. Nền kinh tế ngày càng ngoài tầm kiểm soát. Tham nhũng và yếu kém làm cho những tập đoàn kinh tế lớn, nhỏ của Nhà nước cứ thua lỗ kéo dài, nối nhau đổ vỡ, thất thoát hàng trăm ngàn tỉ đồng tiền thuế mồ hôi nước mắt của dân, làm rỗng cả nền tài chính đất nước. Xã hội ngày càng bất ổn. Cuộc sống số đông người dân ngày càng khó khăn và bất an. Thân phận người dân mỏng manh. Công an giết dân như giết kiến. Ông Thủ tướng, người quản lí xã hội và điều hành nền kinh tế đất nước không thể không biết thực tế đó. Vậy mà ông vẫn viết những điều viển vông, huyễn hoặc chỉ để tự dối mình và lừa dối người dân.

Bài viết của người ở cương vị lãnh đạo đất nước thường gửi tới người dân một thông điệp và  nội dung bài viết mang thông điệp đó. Thông điệp là tầm nhìn của người lãnh đạo đất nước.  Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã nhiều lần có bài sông dài biển rộng trên các báo. Người dân bình thường đều biết vốn liếng chữ nghĩa của Thủ tướng Dũng. Vốn liếng chữ nghĩa quyết định thị hiếu thẩm mĩ và tầm nhìn. Người lãnh đạo cấp cao có thể sử dụng vốn liếng chữ nghĩa của thư kí, trợ lí nhưng không thể sử dụng tầm nhìn của người khác. Vì thế với bài viết kí tên Thủ tướng Dũng, người dân không mong được nhận thông điệp của đất nước ở một thời khắc lịch sử, không mong được thấy tầm nhìn của một trí tuệ mà họ chỉ có thể nhận ra được mục đích bài viết.

Mùa bão lũ biến động thời tiết năm 2010 cũng là mùa biến động chính trường, mùa bão lũ nhân sự cấp cao nổi lên trong những cuộc họp Ban Chấp hành trung ương dồn dập, gấp gáp và nóng bỏng cuối năm 2010 làm công việc trù bị cho đại hội lần thứ XI đảng Cộng sản cầm quyền diễn ra vào tháng giêng năm 2011. Hai bài viết khoa trương, lạm phát ngôn từ hào nhoáng, lạm phát cả mĩ phẩm ngôn từ làm đẹp chỉ là hai bản PR, hai lần rập đầu hứa hẹn của ông Thủ tướng để mong được ở lại ghế đứng đầu Chính phủ nhiệm kì thứ hai.

Cùng tuổi, cùng thế hệ lãnh đạo đất nước với thủ tướng Dũng, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang từ tốn, kín đáo và có bản lĩnh chính trị khác hẳn Thủ tướng Dũng. Từ tốn và kín đáo, Chủ tịch Trương Tấn Sang chưa sử dụng quyền uy rải bài trên các báo. Nhưng tháng tám, mùa bão lũ năm nay, chỉ là mùa biến động thời tiết, không phải là mùa biến động chính trường, chưa vào mùa biến động nhân sự cấp cao, con người từ tốn, kín đáo đó đã công bố một bài viết mang cảm hứng trữ tình về ngày lập nước thì bài viết hiếm hoi đó không thể vô tình, ngẫu hứng, không thể huênh hoang, trống rỗng.

Cảm hứng về ngày lập nước, Chủ tịch nước đương nhiên phải cùng cảm hứng với chính thống, cùng cảm hứng với Ban Tuyên giáo trung ương, cảm hứng ngợi ca: Sau hàng ngàn năm lịch sử, đất nước đã bao giờ đẹp như hôm nay? Nhưng nhà lãnh đạo đã từng day dứt nói với người dân về hiện tình đau buồn của đất nước: Trước đây chỉ có một con sâu làm rầu nồi canh, nay thì nhiều con sâu lắm. Nghe mà thấy xấu hổ. Không lẽ cứ để hoài vậy. Mai kia người ta nói một bầy sâu, tất cả là sâu hết thì đâu có được. Một con sâu đã nguy hiểm. Một bầy sâu thì chết cái đất nước này. Người còn biết xấu hổ và đã phải xấu hổ về nạn tham nhũng đang lộng hành phá nước, hại dân thì không thể chỉ ngợi ca. Nếu chỉ ngợi ca, con người từ tốn, kín đáo đó cũng không viết bài giành chỗ trên báo chí.

HIỆN TÌNH ĐẤT NƯỚC

Những ngày này người Việt Nam bình thường ở trong nước hay ngoài nước đều biết rõ đất nước đang đứng trước hai thử thách nghiệt ngã, hai nguy cơ tăm tối.

 Nguy cơ chính trị đưa đất nước trở về thời ngàn năm Bắc thuộc, đẩy dân tộc Việt Nam vào thân phận nô lệ tủi nhục. Chính trị đồng hóa dân tộc Việt Nam về ý thức hệ với Đại Hán, mở đường cho Đại Hán thực hiện tham vọng thôn tính Việt Nam. Nguy cơ mất nước đến từ bên ngoài, nạn ngoại xâm.

Bắc thuộc như một định mệnh đeo đẳng dân tộc Việt Nam khi nước Việt Nam nhỏ bé phải ở cạnh nước đế quốc Đại Hán khổng lồ và tham lam. Vua sáng tôi hiền, dân giầu nước mạnh, trên dưới một lòng thì Đại Hán chỉ đứng ngoài biên giới Việt Nam mà nhỏ nước miếng thèm khát. Tầng lớp thống trị hư hỏng, vơ vét của công, bóc lột dân lành, sa đọa hưởng lạc trên nỗi thống khổ của trăm họ, lòng dân oán giận, dân tộc li tán, lập tức Đại Hán sẽ tràn đến thôn tính.

Ngày nay, những điều cần có ở Việt Nam cho cuộc thôn tính của Đại Hán dường như đã quá đủ. Những người Cộng sản nắm chính quyền đưa giai cấp vô sản lên làm chủ thể, làm chủ đất nước, lấy giai cấp đàn áp dân tộc, dùng bạo lực chà đạp lên văn hóa và nhân phẩm, thực hiện chuyên chính vô sản điên cuồng, tàn bạo, đánh phá suốt hơn nửa thế kỉ vào khối đoàn kết dân tộc làm nên sức mạnh Việt Nam. Không đủ tầm quản lí đất nước, giai cấp vô sản thống trị xã hội nhanh chóng hư hỏng, hối hả vơ vét của nước, bóc lột của dân, những người cầm quyền từ vô sản tay trắng nhanh chóng trở thành trọc phú, sống đế vương trên sự tan hoang của đất nước, sự uất hận của người dân, sự khốn cùng của đạo lí, sự li tán, suy yếu của dân tộc.

Đặt giai cấp lên trên dân tộc, coi lợi ích của đảng Cộng sản, đảng của giai cấp vô sản lớn hơn lợi ích dân tộc, coi sự sống còn của đảng Cộng sản cần thiết hơn sự sống còn của dân tộc Việt Nam, dịp này hai mươi hai năm trước, lãnh đạo Cộng sản Việt Nam đã bẽ bàng sang Thành Đô, Đại Hán cầu xin sự nhìn nhận của Đại Hán, cầu xin được làm thân phận chư hầu để được liên kết thực chất là núp bóng Cộng sản Đại Hán khi Cộng sản Đại Hán vừa đưa hơn nửa triệu quân tràn vào đất Việt giết hại dân Việt, khi Cộng sản Đại Hán vừa trắng trợn đánh chiếm toàn bộ quần đảo Hoàng Sa và bãi đá Garma trong quần đảo Trường Sa của Việt Nam.

Từ cuộc gặp ô nhục ở Thành Đô, những người Cộng sản khư khư ôm giữ lý thuyết Cộng sản sai lầm và tội lỗi đã thực sự đặt cái gông Bắc thuộc lên đầu, lên cổ dân tộc Việt Nam. Từ đó các thế hệ lãnh đạo Cộng sản Việt Nam đã thản nhiên nhượng đất, nhượng biển Việt Nam cho Đại Hán. Từ đó những người lãnh đạo Cộng sản Việt Nam đã lặng lẽ mở rộng cánh cửa đất nước đón người Đại Hán tràn vào Việt Nam. Người Đại Hán làm chủ dải đất bô xít Tây Nguyên, làm chủ dải rừng đầu nguồn, làm chủ thầu hầu hết các công trình xây dựng công nghiệp và dân sinh ở Việt Nam. Người Đại Hán còn đầu tư làm nhà máy tinh luyện đồng, tinh luyện wolfram ở Quảng Ninh, bòn rút tài nguyên quí hiếm của Việt Nam, mỗi năm nhà máy này đưa về Đại Hán ba ngàn tấn wolfram. Người Đại Hán phá rừng trên núi cao Tây Nguyên. Người Đại Hán gây rối, hành hung, cướp bóc người Việt Nam ở đồng bằng Thanh Hóa. Người Đại Hán lập làng ở Hải Phòng với cả ngàn lao động cơ bắp, cướp mất việc làm của người lao động Việt Nam, cướp đi cả cuộc sống êm đềm thanh bình của làng quê Việt Nam. Người Đại Hán có mặt khắp hang cùng ngõ hẻm ở Việt Nam. Đại Hán mang tiền tươi đến tận bến cá ở Gành Hào chót đất Cà Mau vét mua hết cá làm cho những nhà máy sản xuất bột cá ở Cà Mau không có nguyên liệu sản xuất, phải đóng cửa. Lang băm Đại Hán lừa chữa bệnh làm chết người ở Hà Nội. Gian thương Đại Hán lừa hàng trăm gia đình nông dân nuôi tôm, nuôi cua ở Cà Mau, chiếm của mỗi gia đình hàng chục tỉ đồng. Hàng độc hại của Đại Hán tràn ngập Việt Nam, biến Việt Nam thành thị trường bệnh hoạn, thị trường buôn lậu, thị trường hàng giả, thị trường buôn gian bán lận, thị trường ngoài vòng pháp luật, thị trường nhuộm đen cả một nền công thương, nhuộm đen cả bộ máy công quyền Việt Nam.

Lí thuyết Cộng sản đã bị lịch sử loài người loại bỏ. Chủ nghĩa Xã hội đã bị thực tế chứng minh là tai họa của loài người. Kiên định chủ nghĩa Mác – Lê nin, kiên định lí thuyết Cộng sản là níu giữ Việt Nam mãi mãi dừng lại ở thế kỉ XX, thế kỉ của cách mạng vô sản dìm loài người trong biển máu, thế kỉ của những nhà nước Cộng sản độc tài đã giết hại hơn một trăm triệu người lương thiện và giam giữ, tù đầy hàng trăm triệu người chân chính khác. Càng u mê vào lí thuyết Cộng sản, lấy giai cấp thống trị dân tộc, thì càng nô lệ vào Đại Hán và trong những Tổng bí thư đảng Cộng sản Việt Nam thì Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng là người bị lí thuyết giáo điều Cộng sản trói chặt nhất vì ngoài lí thuyết giáo điều Cộng sản xưa cũ, con người ông Nguyễn Phú Trọng không còn gì nữa!

Từ khi con người lí thuyết giáo điều Cộng sản Nguyễn Phú Trọng trở thành người lãnh đạo cao nhất đảng Cộng sản Việt Nam thì Đại Hán coi như công cuộc Hán hóa đã làm xong với Việt Nam về chính trị. Vì thế mà lá cờ Đại Hán trước đây chỉ có năm ngôi sao, biểu trưng năm tộc người Hán, Hồi, Mông, Mãn, Tạng, ngày nay ở Việt Nam, lá cờ đó đã có thêm ngôi sao thứ sáu. Ngày 14. 10. 2011, cơ quan thông tin chính thức của Nhà nước Việt Nam là đài truyền hình Việt Nam đã gắn thêm ngôi sao thứ sáu vào lá cờ Đại Hán, sáu ngôi sao biểu trưng của sáu tộc người: Người Hán, ngôi sao lớn ở giữa và năm ngôi sao nhỏ của năm tộc dân phiên thuộc quây quần chung quanh: Hồi, Mông, Mãn, Tạng, Việt! Lá cờ Đại Hán sáu sao xuất hiện trong chương trình thời sự đài Truyền hình Việt Nam đưa tin về chuyến thăm Đại Hán của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Lá cờ Đại Hán sáu sao, lại xuất hiện la liệt, rợp trời trong chuyến Phó Chủ tịch Đại Hán Tập Cận Bình thăm Việt Nam, tháng mười hai, năm 2011. Các cháu nhỏ xếp hàng dài tay giơ cao lá cờ đỏ sáu sao vàng làm đẹp lòng Phó Vương Đại Hán Tập Cận Bình, như bày tỏ lời cầu xin làm phiên thuộc cho Đại Hán.

Chỉ đến khi con người lí thuyết giáo điều Cộng sản Nguyễn Phú Trọng nắm quyền lực cao nhất ở Việt Nam, lá cờ Đại Hán mới có thêm ngôi sao thứ sáu và lá cờ Đại Hán sáu sao đó đã được cơ quan tuyên giáo Việt Nam chính thức đưa lên truyền hình Nhà nước Việt Nam công bố trước toàn dân Việt Nam. Chỉ đến khi con người lí thuyết giáo điều Cộng sản Nguyễn Phú Trọng nắm quyền lực cao nhất ở Việt Nam, tàu Đại Hán mới ngang nhiên vào biển Việt Nam, cắt cáp tàu dầu khí Việt Nam, Đại Hán mới ráo riết Trung Hoa hóa biển Việt Nam, thực sự coi biển Việt Nam là biển của họ, ngang nhiên chia lô biển Việt Nam mời gọi quốc tế đến khai thác dầu, đưa hàng vạn tàu đánh bắt cá vào khai thác ở biển Việt Nam, lập căn cứ quân sự trên quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam.

Điều nghiêm trọng là đất đai, biển đảo của lịch sử Việt Nam mang hồn cốt cha ông, mang cả ý chí mở cõi của cha ông người Việt đã bị Đại Hán cướp trắng trợn, đau xót như vậy nhưng cả bộ máy đồ sộ của đảng Cộng sản cầm quyền, của Nhà nước Việt Nam, cả lực lượng quân đội Việt Nam vẫn dửng dưng, bình thản, vẫn véo von ngợi ca tình hữu nghị bốn tốt, mười sáu chữ vàng với Đại Hán, vẫn rập đầu nhớ ơn Đại Hán! Và Nhà nước đó đã huy động cả bộ máy công cụ công an đông đúc và hung hăng như những rô bốt không tim, không óc đàn áp tàn bạo người dân biểu tình chống Đại Hán xâm lược. Hành xử như vậy, rõ ràng Đảng đó, Nhà nước đó, quân đội đó, công an đó đã thuộc về Đại Hán rồi! Bắc thuộc đã là hiện thực hiển nhiên rồi! Không còn là nguy cơ nữa, Bắc thuộc của thời sau thực dân mới, lại là thời remot, điều khiển từ xa, đã thực sự là thảm họa của dân tộc Việt Nam rồi!

Nguy cơ kinh tế đưa đất nước Việt Nam lùi xa về phía sau hàng thế kỉ, đưa xã hội Việt Nam trở về thời tích lũy tư bản hoang dã. Làm ăn chụp giật. Đồng tiền điều khiển quyền lực. Quyền lực vô hiệu pháp luật. Đó là mảnh đất hoang của loài cỏ dại tham nhũng. Tham nhũng lộng hành tàn phá kinh tế, tàn phá đất nước, tàn phá xã hội, đẩy Nhà nước đối lập với dân, khoét sâu những mâu thuẫn trong xã hội, làm cho lòng dân li tán, dân tộc suy yếu. Nguy cơ mất nước ở ngay trong lòng đất nước, nạn nội xâm.

Những ông chủ tư bản buổi sơ khai lưng vốn còn nghèo nàn chỉ có lòng tham là đầy ắp liền liên kết với quyền lực Nhà nước, những quan chức vô sản cũng đang tay trắng, nhà rỗng. Rỗng cả đạo lí làm người. Rỗng cả cái chí của bậc sĩ phu mang tài ra trị nước an dân, đóng góp với đời, để lại cho đời. Chỉ thừa nỗi thèm khát của bao kiếp đời nghèo khổ. Sự liên kết của lòng tham và nỗi thèm khát làm cho nền kinh tế đất nước là nền kinh tế của những nhóm lợi ích. Sự liên kết giữa tiền bạc của nhà đầu tư và quyền lực Nhà nước đã làm thay đổi cả bản chất Nhà nước. Nhà nước của dân, do dân, vì dân chỉ còn là xác chữ chết khô trong Hiến pháp. Nhà nước trong thực tế đã là Nhà nước của nhóm lợi ích. Quyền lực Nhà nước làm giầu cho nhóm lợi ích, ăn chia với nhóm lợi ích, đó là quyền lực tham nhũng!

Tam quyền phân lập, tư pháp độc lập để tạo sức đề kháng cho bộ máy Nhà nước bình thường, lành mạnh. Với Nhà nước Cộng sản quái dị, Đảng lãnh đạo trực tiếp, tuyệt đối, toàn diện thì không thể có tam quyền phân lập, không thể có tư pháp độc lập, bộ máy Nhà nước hoàn toàn không có sức đề kháng, tham nhũng cứ sinh sôi, phát triển. Hành pháp, tư pháp, lập pháp đều là Đảng. Bộ máy Nhà nước tham nhũng cũng là Đảng tham nhũng. Tham nhũng của Đảng thì phải giấu giếm, bưng bít cho kín. Tham nhũng được bao che, tham nhũng cứ lộng hành. Nhóm lợi ích hối hả làm giầu bằng vốn liếng, tài nguyên, đất đai của đất nước, bằng những dự án hoành tráng cướp đất của dân, những dự án ném tiền thuế mồ hôi nước mắt của dân vào những công trình càng nhiều tiền đầu tư thì nhóm lợi ích thu lợi càng lớn, tham nhũng càng lớn.

Nhóm lợi ích hăm hở hoạch định dự án đường sắt cao tốc xa xỉ tốn kém vài chục tỉ đô la trong khi người dân còn phải treo mình trên sợi cáp mỏng manh, đánh đu với hiểm nguy, tai họa để vượt qua khúc sông dữ vì con đường bình thường chỉ tốn vài chục triệu đô la không có, vì cây cầu đơn giản xây cất chỉ vài chục triệu đô la cũng không có. Nhóm lợi ích nằng nặc đòi thực hiện dự án điện hạt nhân khi những nước có công nghiệp hiện đại, có trình độ kĩ thuật cao đang bàng hoàng, ghê sợ điện hạt nhân, đang quyết từ bỏ điện hạt nhân, khi Việt Nam chỉ xây một cây cầu bình thường với kĩ thuật đã thuần thục cũng sập cả một nhịp cầu, làm chết hàng chục người.

Người đứng đầu tổ chức Đảng một tỉnh lệnh cho cơ quan bảo vệ pháp luật của tỉnh tạo dựng nên tội trạng cho giám đốc một nông trường dám trái chỉ đạo của cấp trên, không giao đất nông trường cho tỉnh. Bịa đặt tội trạng cho người giám đốc nông trường đã dành cả cuộc đời tạo lên sự phát triển bền vững của nông trường, làm ra hạt gạo xuất khẩu cho đất nước từ mảnh đất phèn hoang hóa, tạo ra cuộc sống ấm no, ổn định của hàng chục ngàn nông dân, đẩy người giám đốc đầy công trạng đó vào tù, nhóm lợi ích nhằm chiếm đoạt đất nông trường, xây dựng khu đô thị, kinh doanh nhà, đất kiếm lời, đẩy  hàng chục ngàn gia đình nông trường viên lại trở về cuộc sống không nghề nghiệp, trôi dạt, bất định! Đó là thảm họa đã diễn ra nhưng chưa trọn vẹn ở nông trường Sông Hậu, Cần Thơ, giữa đồng bằng Nam Bộ.

Nhóm lợi ích hình thành ở mọi cấp, mọi nơi, muôn hình, muôn vẻ. Cha là quan chức cấp cao duyệt dự án, kí quyết định giao đất thì con là nhà đầu tư trình dự án, xin giao đất. Những nhóm lợi ích khép kín, hoàn hảo nhưng vô cùng nguy hại như vậy không phải là hiếm. Các dự án của lợi ích nhóm đều được núp bóng lợi ích quốc gia. Cả bộ máy Nhà nước vào cuộc mau lẹ kí duyệt dự án núp bóng đó. Cả bộ máy Nhà nước đứng ra bảo vệ dự án núp bóng đó. Cả Bộ Công an điều quân đông, vũ khí hiện đại cưỡng chế giải tỏa mặt bằng để dự án của lợi ích nhóm núp bóng lợi ích quốc gia được thực hiện. Đó là thảm họa đang diễn ra ở Văn Giang, Hưng Yên, giữa châu thổ Bắc Bộ.

Nơi nào cũng đô thị hóa. Đô thị hóa hối hả, rầm rộ, nhốn nháo, xô bồ chỉ vì lợi ích nhóm, không vì lợi ích đất nước. Nhóm lợi ích mua đất đồng, đất bãi của dân chỉ vài chục ngàn đồng một mét vuông, khi trở thành đô thị, một mét vuông đất đó bị đẩy giá lên tới vài chục triệu đồng. Cánh đồng phù sa màu mỡ đem lại cho hàng vạn nông dân Văn Giang cuộc sống giàu có, sung túc bỗng chốc trở thành khu đô thị Ecopark của vài người trong nhóm lợi ích đầy quyền lực là vì vậy.

Cả một tập đoàn kinh tế lớn của nhà nước như Vinashin được lập ra cũng chỉ để cho một nhóm lợi ích thao túng. Đó là tập đoàn kinh tế mạnh vì được ưu ái đầu tư rất mạnh về tiền bạc. Dồn tiền bạc của nền kinh tế đất nước cho nhóm lợi ích. Lập tức nhóm lợi ích liền mang đồng tiền rủng rỉnh ra mua sắm chỉ vì lợi ích nhóm. Tiền ném ra mua sắm càng lớn, tiền hoa hồng của riêng họ càng bộn. Họ chỉ cần có thế. Còn làm ăn ra sao với tư liệu sản xuất họ mua về, không cần biết. Đồng tiền của nền kinh tế nghèo Việt Nam chắt chiu dồn cho Vinashin, được nhóm lợi ích Vinashin xài như thế nào, chỉ xin nêu một vụ: Ném ra hơn trăm ngàn tỉ đồng mua về chiếc tàu chở khách cũ nát dưới lớp sơn mới đẹp đẽ. Lại xỉa ra hàng trăm triệu đồng tiền sửa chữa vẫn không thể đưa tàu vào kinh doanh, đành neo ở cảng chờ ngày bán tống bán tháo hoặc bán sắt vụn!

Bắc thuộc và tham nhũng! Dân tộc Việt Nam đang đối mặt với hai tai họa khắc nghiệt đó. Bắc thuộc thôn tính, xâm lược đất đai Việt Nam từ bên ngoài. Tham nhũng tàn phá sức mạnh Việt Nam, tàn phá đạo lí, văn hiến Việt Nam từ bên trong.

Một ngàn năm Bắc thuộc, văn hóa Trung Nguyên của Đại Hán không đồng hóa được dân tộc Việt Nam. Ngày nay, những người lãnh đạo Cộng sản Việt Nam đã đồng hóa dân tộc Việt Nam văn hiến với Đại Hán bởi mẫu số chung là ý thức hệ Cộng sản và Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã thực sự đưa dân tộc Việt Nam vào thời Bắc thuộc mới.

Người dân bình thường cũng nhận thấy, trong những vụ tham nhũng nhức nhối hiện nay, vụ Vinashin, vụ đất nông trường Sông Hậu, Cần Thơ, vụ đất Văn Giang, Hưng Yên .  .  . đều có bóng dáng thấp thoáng của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và thấy hiển hiện rõ ràng trách nhiệm không thể trốn tránh của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

MỘT THÔNG ĐIỆP THÌ THẦM, KÍN ĐÁO

Cảm hứng về đất nước nhân ngày lập nước, Chủ tịch nước không thể không thấy tình thế hiểm nghèo của đất nước hôm nay. Nhẹ nhàng, từ tốn và kín đáo, Chủ tịch nước viết về cái họa “cõng rắn cắn gà nhà” có nguyên nhân sâu xa từ mớ lí thuyết lạc lõng: Có những việc tưởng như đơn giản, tưởng như dễ giải quyết, không phải là khó, nhưng khi thực hiện thì đụng đâu cũng vướng vì nó không phải là một bài toán trên lý thuyết đơn thuần mà là xã hội với đủ sắc màu, với những cách nghĩ, những quyền lợi, những ứng xử khác nhau, chằng chit, cái này níu bám và kìm giữ cái kia; cái “chăn ấm” vô tình kéo sang bên này thì bên kia “lạnh” .  .  . Xuất hiện những người có tư tưởng xa lạ, chỉ luôn rình rập mọi sơ hở để chống đối, để “chọc gậy bánh xe”, thậm chí để “cõng rắn cắn gà nhà” .  .  .

Sau hơn một thế kỉ ra đời, sau gần một thế kỉ thực hiện ở nhiều nước trên thế giới, chủ nghĩa Mác – Lê nin đã thất bại hoàn toàn, đã cản trở và kéo lùi sự phát triển của lịch sử, thực sự là thảm họa của loài người. Cho đến nay, chủ nghĩa Mác – Lê nin, cùng với Chủ nghĩa Xã hội, sản phẩm của Mác và Lê nin, vẫn chỉ là lí thuyết, mãi mãi chỉ là lí thuyết, một lí thuyết chết khô từ hơn trăm năm trước, ngày càng lạc lõng, xa lạ với xã hội văn minh hôm nay. Không thể mang mớ lí thuyết đơn thuần, chết khô đó giải quyết những vấn đề của cuộc sống hôm nay: Có những vấn đề tưởng như đơn giản, tưởng như dễ giải quyết, không phải là khó khăn nhưng khi thực hiện thì đụng đâu cũng vướng vì nó không phải là một bài toán trên lý thuyết đơn thuần, mà là xã hội với đủ sắc màu, với những cách nghĩ, với những quyền lợi, những ứng xử khác nhau .  .  .

Chủ nghĩa Mác – Lê nin chỉ nhìn nhận một giai cấp vô sản, chỉ giành quyền lợi cho một giai cấp vô sản: Bao nhiêu lợi quyền ắt qua tay mình (Lời bài hát của phong trào Cộng sản quốc tế). Các giai cấp, các tầng lớp khác, nhất là giai cấp tư sản và tầng lớp trí thức nếu không bị tiêu diệt thì cũng phải bị cải tạo để chỉ còn là thân phận điếu đóm của giai cấp vô sản. Đó là lí thuyết méo mó và tầm bậy của ông Mác và ông Lê nin. Còn trong thực tế xã hội loài người mỗi giai cấp, mỗi tầng lớp có một vai trò, một sứ mệnh không thể thiếu, không thể thay thế và các giai cấp trong xã hội đều có mối quan hệ hữu cơ, bình đẳng, chằng chịt  với nhaumới tạo nên xã hội lành mạnh, ổn định và phát triển. Chỉ giành quyền lợi cho một giai cấp: cái “chăn ấm” vô tình kéo sang bên này thì bên kia bị lạnh, là phá vỡ thế cân bằng tự nhiên, ổn định, bền vững và lành mạnh của xã hội, tạo bất ổn và xung đột xã hội, thay yêu thương bằng hận thù giữa người với người. Tính thời sự của cái “chăn ấm” hôm nay là số ít người của các nhóm lợi ích đầy quyền lực kéo hết cái “chăn ấm” thì gần chín mươi triệu người dân Việt Nam đành chịu lạnh. Nhóm lợi ích chiếm đất Văn Giang làm khu đô thị Ecopark thu lời lớn thì dân Văn Giang thành thất cơ lỡ vận, hết đường sống!

Nhẹ nhàng chỉ ra cái bất ổn của thứ lí thuyết đơn thuần, xa lạ, bài viết của Chủ tịch nước cảnh báo: Xuất hiện những người có tư tưởng xa lạ, chỉ luôn rình rập mọi sơ hở để chống đối, để “chọc gậy bánh xe”,  thậm chí để “cõng rắn cắn gà nhà”. Như đoạn đường của vận động viên nhảy xa, có đoạn chạy đà, có đoạn bật nhảy, chỉ luôn rình rập mọi sơ hở để chống đối, để “chọc gậy bánh xe” chỉ là đoạn chạy đà cho mục tiêu bật nhảy: “thậm chí để “cõng rắn cắn gà nhà”.

Người lính từ binh nhì đến vị tướng, người dân từ cô tạp vụ đến ông Bộ trưởng nếu có theo giặc thì cũng chỉ được coi là đầu hàng hoặc phản bội Tổ quốc, hành động theo giặc, phản bội Tổ quốc của họ chưa đủ tiêu chuẩn để được coi là “cõng rắn cắn gà nhà”. Chỉ bậc đế vương, người nắm vận mệnh đất nước đi theo giặc, dẫn giặc về cướp nước mới được gọi là kẻ “cõng rắn cắn gà nhà”.

Nhẹ nhàng, kín đáo, phần viết về kinh tế, bài viết chỉ nhắc thoáng qua các vụ việc cũng điểm được đủ mặt các nhóm lợi ích: Mới đây thôi, những vấn đề đặt ra từ Tiên Lãng – Hải Phòng, Văn Giang – Hưng Yên, Vụ Bản – Nam Định .  .  . đòi hỏi chúng ta phải nhìn nhận lại các cơ sở pháp lí về đất đai. Hoặc, những đổ vỡ, kém hiệu quả của DNNN, những suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống của một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên và cả trong nhân dân, đòi hỏi phải chỉnh đốn, phải tăng cường thực hiện nghiêm các quy định của Đảng và pháp luật của Nhà nước; những khoảng cách giữa mong muốn và hiện thực đòi hỏi phải rút ngắn; những mục tiêu đòi hỏi phải đạt được nếu không muốn dẫn đến tụt hậu và bất ổn; ngân sách Nhà nước thì còn rất eo hẹp, nợ công tăng lên, hàng loạt doanh nghiệp phá sản, hàng hóa tồn đọng nhiều, lạm phát đang ăn vào thu nhập của phần đông người lao động .  .  .

Nhìn nhận những vấn đế đặt ra của đất nước, bài viết của Chủ tịch nước dường như chỉ để cảnh báo, chỉ để gọi đúng tên một nguy cơ lớn nhất của đất nước hôm nay: cõng rắn cắn gà nhà! Lịch sử giữ nước của dân tộc Việt Nam cho thấy khi trên dưới một lòng, vua biết tìm đến dân, hỏi dân, lắng nghe dân ở hội nghị Diên Hồng và người dòng dõi nhà vua có chí khí lẫm liệt: Thà làm quỉ nước Nam còn hơn làm vua chư hầu cho phương Bắc thì đội quân Nguyên Mông hùng mạnh dù đã chinh phục cả dải đất mênh mông  của hai châu lục Á –  Âu nhưng ba lần kéo quân hùng tướng mạnh đến Việt Nam đều bị khí phách Việt Nam đánh cho tan tác.

Ngày nay Đại Hán đã cướp đất cướp biển của ta, hàng ngày bắn giết dân ta mà người nắm quyền lực cao nhất của đất nước vẫn coi kẻ xâm lược đó là bạn và mở mồm ra là tụng niệm những lời phỉnh phờ bốn tốt, mười sáu chữ vàng của rắn độc được coi là bạn. Mở mồm ra là đinh ninh lời rắn độc được coi là bạn: bạn khuyên ta thế này, bạn khuyên ta thế kia. Nghe lời rắn độc được coi là bạn đó nên cả bộ máy công cụ công an đông đúc từ trung ương đến địa phương được huy động ra sắt máu đàn áp dân khi dân bộc lộ ý chí giữ nước. Hành xử đó phải được gọi đúng tên là “cõng rắn cắn gà nhà”! Hành xử đó thực sự là “cõng rắn cắn gà nhà” được đánh tráo thành “chống diễn biến hòa bình”, “chống các thế lực thù địch”!

Thế kỉ trước, thế hệ đi tìm đường cứu nước đã lạc đường dẫn đến thế nước hiểm nghèo hôm nay. Trong vận hạn hiểm nghèo của đất nước xin hãy nhận ra điều nhắn gửi thì thầm, kín đáo trong Thông điệp Tháng Tám của một người lãnh đạo còn chút lòng với dân với nước. Nhận ra để vững tin và biết đường giữ nước.

P.Đ.T.

33 bình luận trước “1242. THÔNG ĐIỆP THÁNG TÁM”

  1. Mr.gia said

    Bác nhà văn phạmđìnhTrọng ơi bác có nghe CT SANG đang noí gì vơí hồ cẩm đào ở hội nghị APEC-Nga .đúng là nhẹ nhàng từ tốn kín đáo qúa ta .rứa là đã rõ nhửng người có tư tưởng xa lạ…rình rập sơ hở để chốg đối ,chọc gậy bánh xe thậm chí cõng rắn cắn gà nhà là ai rồi nhé .không như bác nghĩ đâu .cái thì thầm kín đáo của người ta đã đánh lừa được tui ,bác rồi đó bác Trọng nhà văn à

  2. Mr.gia said

    Không hoàn toàn phủ nhận công lao của đảng cs nhưng từ lâu họ đã thoái hóa biến chất càng ngày càng trở thành bảo thủ trì trệ kìm hãm tới mức phản động.không còn phù hợp với thời đại vai trò sứ mệnh không đáp ứng được nữa cho dù đảng vùng vẫy xoay sở kiểu gì. Hi vọng chỉnh đốn đợt này là lần cuối nếu không dẹp được tham nhủng… Thì đảng hãy trả lại quyền tự quyết cho nhân dân .đât nước 90tr thiếu gì nhân tài sao lo không có ai cầm lái .Đúng thế,cả khối cs đông âu rụp đổ, và bao nhiêu các nước không cs dân người ta có chết đâu. Nên nhớ những người cs xuât thân là giai cấp cần lao vô sản ( họ cũng tự nhận vậy) nghèo khổ vùng lên ,thừa nhận vai trò chiến đấu chiến tranh là rât mạnh nhưng trong xây dựng thì hạn chế kể cả có được cho đi đào tạo này nọ ,nó là gien di truyền mà. Đây cứ ví như ông TTg đương nhiệm cóbề dày thành tích chiến đấu vô sản nhà nòi rồi cho đào tạo cũng cử nhân tiến sĩ ,hình mẽ thì sáng láng kém gì tây thế mà có ra gì đâu ,càng gỡ càng phá càng nát

  3. Đảng Làm Báo said

    Nếu Thủ Tướng bẻ lái được con tàu VN ra khỏi quỹ đạo CS thì hay hơn các Ông TBT Trọng và CTN Sang làm trong sạch bộ máy rồi lại quyết tâm đi theo con đường CNXH lạc hậu . hãy ủng hộ 3D dịp tháng 9 này .

  4. thanh lam said

    Cám ơn bác Nhà văn Phạm Đình Trọng. Tiếc rằng hiện nay dân tộc ta không còn được mấy người có tâm và có tấm lòng với đất nước như Bác. Thật buồn, Chúng ta, một dân tộc đã bị liệt kháng và cam chịu chết dần dần trong mưu đồ thâm hiểm của đại hán…Chỉ còn cầu mong Anh linh Tiên tổ Giống nòi cứu vớt Đất nước Đại Việt lúc lâm nguy như thế này.

  5. […] Nguồn anhbasam […]

  6. Vũ Thế Phan said

    [ « Đất nước có chính quyền nhưng chính quyền bị các tập đoàn lợi ích chi phối nên đất nước như không có chủ và bị các tập đoàn lợi ích chụp giật, xâu xé, càng xây dựng, phát triển càng manh mún, ngổn ngang, nhốn nháo, tan hoang. »] (PĐT)

    – Ở VN-XHCN làm gì có cái gọi là Chính quyền theo nghĩa ‘hành pháp’ thông thường. Từ 37 năm qua nói riêng, VN-XHCN chỉ có Đảng quyền thôi, bác Trọng ơi. Bác Trọng rành hơn ai rằng Cuốc hội, Chính quyền hầm bà lằng nọ kia đều là con đẻ của đảng mà. Cần phải gọi cho đúng tên kẻo phụ lòng ‘tiền nhân’.

  7. hùng said

    Đọc bài viết của Nhà báo Phạm Đình Trọng mà thấy rợn người. Lời lẽ sao mà sắc lẻm!Tôi phục ông.

  8. Vi Vu said

    Vị thứ nhất: Trùm tham nhũng
    Vị thứ hai: Trùm bảo thủ và thân Tàu
    Vị thứ ba: Trùm phán xét hai trùm kia là sâu, là cõng rắn cắn gà nhà, nhưng “bó tay.com”
    Chỉ có dân này, đất nước này là … không ngóc đầu lên được!

  9. Loc Nguyen said

    O ben Tau ong thu tuong On Gia Bao da keu gao bao lan la nen dep che do kinh te thi truong dinh huong theo che do xa da may nam nay ma cong viec khong len com chao gi. vi tap doan muon cuop boc cua nhan dan con qua manh .Co tin nha nuoc VN muon muon them tien cua qui tien te quoc te de tao them tien cho nhung dang vien dang Cong San neu ai chua bon rut du thi co co hoi bon them!

  10. Gút said

    Chiêu bài ” kinh tế quốc doanh là chủ đạo” đã tạo cơ hội vàng cho tham nhũng . Vốn rẻ , mặt bằng đẹp . Ưu đãi chính sách … tất cả chỉ để làm giàu cho một số ít người .
    Không minh bạch , tù mù trong mớ lý luận ” cơ chế ” , người ta tha hồ vơ vét , hành dân rồi cuối cùng đổ cho ” cơ chế ” , huề cả làng . Sẵn sàng hứa và sẵn sàng nuốt lời một cách trơ trẽn . Nói dối , nói lấy được phổ biến , thường xuyên như cơm ăn nước uống .
    Cái cây mục chủ thuyết cộng sản là miếng mồi ngon cho cái chính phủ , chính quyền dơ bẩn tồi tệ hiếm có trong lịch sử . Nó là đồng phạm vô hình của cái ác hôm nay .

  11. Trấn Hưng Quốc said

    thật nực cười cho mấy bác muốn đa nguyên đa đảng như Mỹ, dân chủ như Mỹ. xuất phát kinh tế, dân trí thấp kém như thế mà đòi dân chủ đa nguyên thì có mà loạn. Bác nào nói cụ Hồ đã mang cái chủ nghĩa CS quái thai về VN. Vậy xin hỏi cụ Hồ bôn ba mấy chục năm, trải qua bao hiểm nguy đói rách, đến gần chết mấy lần để làm cảnh à, để chỉ lấy cái chức chủ tịch à. Nếu mấy bác sống ở thời đó có cái nhiệt huyết, cái gan to ấy không, hay là giờ ngồi một chỗ bày đặt này nọ. Thêm nữa là tại sao mấy phong trào GPDT trước đó như 2 cụ Phan, VN quốc dân đảng của NT Học…. không thành công mà lại thất bại. Như vậy là sự thành công của ĐCS VN là 1 khách quan của lịch sử, là 1 công lao của ĐCS. Có chăng là ĐCS đã phạm nhiều sai lầm sau này thôi. Việc cần làm hiện nay là phải làm sạch bộ máy chứ không phải là xóa bỏ nó, để sự hy sinh của các anh hùng liệt sỹ là không vô nghĩa. Với cả nếu mà xóa bỏ nó hiện nay thì các đảng phái nào sẽ lên điều hành đây, đừng nói với tôi là mấy anh Vịt Tân với Vịt Teo. Hiện tại tôi chưa thấy có cái đảng phái nào có cương lĩnh hoạt động, có tôn chỉ rõ ràng, có sức mạnh thực sự để chấn hưng đất nước cả. Đừng nói là thôi ta cứ lật đổ cái chế độ đã rồi mọi sự ta tính sau, nếu như vậy chẳng khác nào mấy cái mùa xuân Arap nghiệp dư, càng làm tan hoang đất nước, và Tàu lại là đứa hưởng lợi.Tóm lại là bây h là phải đại phẫu nó mạnh tay chứ không phải là xóa bỏ ĐCS

    • max said

      Các nước đông âu bỏ cộng sản cái rụp,đào sâu chôn kỹ cái ý thức hệ điên khùng cộng sản được hơn 20 năm rồi,có quốc gia nào chết không thưa ông?

    • saigonnho. said

      1/ “… phải làm sạch bộ máy,” Muốn làm sạch bộ máy, chỉ có cách duy nhứt là: “Ngôn Luận” là quyền tự do tuyệt đối. Khi người ta được tự do nói (dù là nói sai) thì vấn đề sẽ được minh bạch. Do đó, quyền tự do báo chí, truyền thanh truyền hình, ngôn luận phải được khuyến khích, tôn trọng và bảo vệ tuyệt đối.
      2/ “…sự thành công của ĐCS VN,” Sự thành công nầy không dựa vào chính sức mình, mà chỉ dựa vào những mâu thuẩn của tình thế khách quan mà thôi. Do đó, khi tình hình lắng dịu, nếu mình khg biết nhận thức kịp thời thì mình chỉ trở thành một con cờ hoặc là một kẻ đánh thuê mà thôi. Ví dụ, trong thế chiến thứ 2, Nhật tuy thua, nhưng họ có thực lực, cho nên dù thua, họ vẩn ở trong thế mạnh.

  12. Nguyễn Văn Dân said

    Anh Trọng thân mến,
    Bài viết của anh rất hay, xác đáng. Tuy nhiên anh nói ĐCS đặt giai cấp trên dân tộc là không đúng, giai cấp công nhân+nông dân là giai cấp dưới đáy của xã hội hiện nay, ĐCS chỉ vì quyền lợi của mình, đặt mình lên dân tộc, lên trên đất nước.
    Chúc anh khỏe

  13. Mr.gia said

    Đúng là lột tả được thực trạng nhưng tác giả chưa phân tic “… tư tưởng xa lạ…chọc gậy bánh xe…” với vị thế của CTN ông Sang thừa khả năng bênh vực dân oan… có lẽ cũng chỉ là sự tranh giành của các nhóm lợi ich chứ chẳng phải nghĩa cử anh hùng gặp chuyện bất bằng mà tha

  14. Gút said

    Cám ơn anh Trọng mở mắt cho tôi rất nhiều . Anh quả là nhân vật tầm cỡ , nhìn nhận thấu đáo . Những bài viết như thế này có sức mạnh rất lớn .
    Mong anh có thêm nhiều bài viết khác .

  15. Bài hay quá, cám ơn nhà văn Phạm Đình Trọng.

    “Xã hội ngày càng bất ổn,
    Cuộc sống ngày càng khó khăn
    công an giết dân như kiến…”
    Thủ tướng nói như trời biển…

  16. mùa giông bão said

    Cãm ơn nhà văn PĐT .chúng tôi đọc và lắng nghe bác ,làm sao dân chúng nghe được tiếng kêu cũa bác ,?xin mọi người giúp tay loan báo bài viết .từ ải nam quan đến mũi cà mau ,hảy nhìn lại bản thân và đất nước đang lâm nguy ,
    – Nguyễn Phú Trọng
    -Nguyễn Tấn Dũng
    -Trương Tấn Sang
    những người nắm quyền lãnh đạo này đang cỗng rắn về cắn gà nhà .?
    đãng cộng sản đang là mối nguy hại cũa dân tộc VIỆT NAM những người đang đưa đất nước vào vòng nô lệ ,phãn lại những gì H ồ Chí Minh nói ở mùa thu tháng tám ,ở bản tuyên ngôn độc lập .bọn công an là lũ giết dân ,những người yêu nước đứng lên bị chúng bắt bỏ tù ,nắm tóc ,đạp vào mặt ,hù dọa .ức hiếp ,triệt đường sinh sống ,v. v…
    hảy đứng lên dành lại quyền làm người .giữ yên tổ quốc ,bão vệ bản thân và gia đình được sống trong đất nước tự do dân chủ và nhân quyền .

  17. ihtvp2 said

    Ở đây cuối cùng rồi cũng chỉ thấy chê bai và ca ngợi.Đọc riết rồi phát chán.Người dân quê chúng tôi đang bữa đói bữa no, đọc càng thêm xót ruột ; nhưng khi hết xót rồi thì lại thèm đọc, đọc riết rồi ghiền , ghiền cái cảnh mấy ông lãnh đạo ai nấy đều có cái bụng to hơn cái đầu,nhà cao cửa rộng ,vợ đẹp con xinh mà bắt thèm.Ước gì nhân dân VN bầu mình làm lãnh đạo.Mình hứa trọn đời sẽ hi sinh cái miệng để chống ngoại xâm , miễn là cái bụng vẩn to,cái nhà vẫn lớn và đô la dồi dào để lỡ ngoại xâm nó đánh mình thua thì mình còn có cái lận lưng để bôn tẩu ra nước ngoài.

  18. Gloomy 1721979 said

    Một bài viết lột tả toàn bộ sự thật hiện trạng Đất nước tôi , Dân tộc tôi . Mong thay những ai đọc bài viết này hãy dành thời gian suy nghĩ tìm ra lối thoát cho bản thân , gia đình và XH . Kính !

  19. Hp said

    Câu thơ của ông Chế Lan Viên trong bài “người đi tìm hình của nước“ ứng vào lúc này:“lũ chúng ta ngủ trong giường chiếu hẹp/giấc mơ con đè nát cuộc đời con“

  20. uyen said

    Bài xã luận của bác Trọng được đăng trên trang nhất của 700 tờ báo “kia” thì tuyệt biết bao! Tại sao 700 tờ báo kia với hàng ngàn “nhà báo” kia họ lại không viết, không biết những điều Bác Trọng viết nhỉ!!? Đúng là “nhà báo rô bớt” nhiều quá!

  21. Hải Châu said

    Bài viết quá hay, nhận ra rất trúng cái tình thế thù trong giặc ngoài của đất nước. Mọi người hãy mở mắt, mở tâm để nhìn nhận thời cuộc, đừng bị ru ngủ trong tấm chăn hẹp mà nhóm lơị ích và ngoại bang sẽ kéo tuột đi mất. Rất hoan nghênh bài viết của tác giả Phạm Đình Trọng. Mỗi người trong cách nhìn nhận của mình hãy chiếu một tia sáng dù rất yếu ớt vào tăm tối của thời cuộc chứ đừng ngồi ngoài mà chê bai, hay dạy đời.

  22. D.Nhật Lệ said

    Nếu bác nhà văn viết bài này để gây ly gián giữa CTN.và TBT.cũng như giữa CTN.và TT.thì mục đích
    đó tôi thiển nghĩ không mang lại nhiều hiệu qủa.nếu không muốn nói là vô ích và vô tác dụng !
    Ngoài ra,bài viết này có lẽ còn có dụng ý khích tướng CTN.người phải đóng vai trò quyết định trong việc cứu lấy đất nước khỏi bị “thù trong giặc ngoài” xúm lại xâu xé,sau khi TT.gây ra qúa nhiều lỗi lầm
    khiến kinh tế không những càng lúc càng lụn bại mà còn rối như mớ bòng bong không thể gỡ !
    Nói thẳng ra là tình hình lúc này là qúa khó,giặc đã…lên giường nằm ngủ chung trong cái chăn ý thức
    hệ với khổ chủ nhưng thật nguy hiểm là khổ chủ vẫn hí hửng…kề vai bá cổ với kẻ thù truyền kiếp.Giá như khổ chủ giả vờ nhập vai thì cũng còn một chút hy vọng nào đó cho bác nhà văn ?
    Do cố níu kéo lạc quan,bác nhà văn lại nhận định “những tư tưởng xa lạ” khác hẳn nhiều người trên
    diễn đàn này để mong có sự chuyển biến tư tưởng từ CTN.hầu thoát khỏi tình thế hiện nay.
    Dù sao,cũng hoan hô bác nhà văn đã dám nói thẳng Bắc thuộc đang xảy ra rồi,chứ không còn là nguy
    cơ gì cả.Nếu không suy xét kỹ thì dễ lầm tưởng nguy cơ đó còn xa vì nguy cơ đang được tô son trét phấn bằng mỹ từ khéo ngụy trang nên những người hiền lành cả tin chưa thể nào nhìn ra được !

    • Liên said

      Tôi thì không nghĩ chuyện “ly gián” vì cụ PĐT không thể thâm hiểm như vậy,nhất là giữa lúc sôi sục này,mà nhiều khả năng cụ muốn mọi người hiểu là ông CTN có tỏ ra cùng hội cùng thuyền với ông TBT cũng chỉ là nhất thời thôi.

  23. Người Việt Nam said

    Hiện tình đất nước thì muôn người thấy, muôn người dân yêu nước Việt lo lắng, trăn trở. Những kẻ chống đối thì lại càng thấy và càng lợi dụng tình thế bất ổn để chống phá, vấn đề là mỗi người Việt Nam ở trong nước và người Việt Nam ở nước ngoài mỗi người hãy làm một việc gì có lợi cho đất nước thì làm thật nhanh, hiến kế thật sâu sắc. Giải pháp thật khả thi nhằm cải thiện tình hình đưa đất nước ra khỏi thực trạng khó khăn, liên tục phát triển đó là việc cần phải làm ngay. Người Việt Nam hãy tự cứu lấy mình trước khi trời cứu…

    • Có khi làm cái việc có lợi cho đất nước lại bị coi là chống đối đấy.

    • phê và tự phê said

      Có ngay, việc cần làm để cứu đất nước càng sớm càng tốt là xóa bỏ điều bốn HP, đồng nghĩa với việc thực hiện đa đảng, lập thể chế mới : Tam quyền phân lập.

      Đấy, việc đúng đắn như thế, rõ ràng như thế nhưng người nói ra thì bị bọn ưa dùng búa liềm vu khống cho việc đã sử dụng hai BCS để chống nhà nước(!) và cho đi tù bảy năm.

      Mong sao Cộng sản sớm buông rời Việt nam ra cho con dân Việt bớt khổ đau.

  24. Rất Văn Xấu said

    Bài này nhiều “xúc cảm” quá… Có điều là làm cách nào, bằng tiến trình nào, lực lượng nào, tư tưởng nào… để tạo ra những THAY ĐỔI thì chẳng thấy xuất hiện trong bài viết (nói chính xác là: quá chung chung)… Cũng xin lưu ý tác giả là chính “đồng chí” Sang nhà ta là người muốn duy trì “sự thống trị của đảng cs” bằng mọi giá đấy nhé!

    Theo tôi, chỉ có “tâm” với đất nước/ dân tộc thôi thì vẫn… thiếu trầm trọng! Người dân đang “mỏi mắt” chờ mong những cá nhân có đủ “tài năng” để giải quyết “dứt điểm” cái mớ rác rưởi hỗn độn này….

    ========================================================

    • Sun said

      Ông Xấu ơi ! ông chê tác giả bài viết này chỉ ” nói chung chung ” mà không nói cụ thể phải làm gì ? cách nào? thế nào ? v.v. và v.v. Vậy ông có cao kiến gì hơn không ? Hay là ông chỉ biết chê bai và chê bai ?
      Tôi xin nhắn ông thế này : Nói được như nhà báo Phạm Đình Trọng thế này không phải ai cũng làm được đâu. Đừng chê bai , hãy lắng nghe !

      • Rất Văn Xấu said

        Thưa với anh Sunsun là tôi đã “nghe” rồi, và nghe rất nhiều lần rồi…. Đương nhiên là lấy tiêu chuẩn của một công dân “bình thường” thì không phải ai cũng đủ “tâm huyết” với đất nước, với dân tộc để đúc kết và truyền đạt như anh Trọng đã làm. Cái tôi muốn, và chắc cũng nhiều người có tư duy “thực tế” cũng muốn giống tôi, là “cái gì mà nhiều người biết rồi thì nói ít đi, chịu khó tìm tòi sáng tạo hơn để tăng chất lượng bài viết, đi sâu vào lòng người đọc, kích thích sự dấn thân của họ…”

        …còn chê trách, vạch trần, phỉ báng… những cái xấu của chế độ (dù bất cứ là chế độ nào, thời điểm nào) cũng là cần thiết, nhưng đã có nhiều người làm rồi và có nhiều “tác phẩm” rất có chiều sâu (nếu anh hay bất cứ ai không “tin” thì có thể “lục lọi” lại các tư liệu trên chính trang basam này để kiểm chứng)

        Đây là “cao kiến” của tôi đấy!

        ========================================================

  25. Nhị Mai said

    Bài viết của Nhà báo Phạm Đình Trọng phân tích rất đúng, rất trúng tình trạng kinh tế xã hội, chính trị của VN hiện nay.. Rất cám ơn ông.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d người thích bài này: