BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

1189. Mưu đồ “tích gió thành bão” trên biển Đông của Trung Quốc nhằm khống chế châu Á

Posted by adminbasam on 07/08/2012

Foreign Policy

Mưu đồ “tích gió thành bão” trên biển Đông

Phương thức tiếp cận chậm rãi, kiên trì của Trung Quốc nhằm khống chế Châu Á

Tác giả: Robert Haddick

Người dịch: Nguyễn Tâm

03-08-2012

Lầu Năm Góc gần đây đã đặt  Trung Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (CSIS) đưa ra các khuyến nghị về kế hoạch bố trí các căn cứ quân sự của Mỹ trong vùng Thái Bình Dương. Bản báo cáo ngày 27/6 của CSIS đề nghị Lầu Năm Góc nên tái bố trí lực lượng ra khỏi Đông Bắc Á và hướng về khu vực biển Đông. Đặc biệt, CSIS yêu cầu Lầu Năm Góc tăng thêm các tàu ngầm tấn công đóng tại Guam, tăng cường sự hiện hiện của lực lượng Thủy quân lục chiến trong khu vực, và nghiên cứu khả năng bố trí một nhóm tàu sân bay tấn công ở phía Tây nước Úc.

Không nghi ngờ gì nữa, biển Đông đang nóng lên như một điểm ẩn chứa nguy cơ bùng nổ xung đột. Tranh chấp về lãnh thổ, quyền đánh bắt cá và đấu thầu dầu khí đã tăng nhanh trong năm nay. Một Hội nghị ASEAN gần đây tổ chức tại Phnom Penh, Campuchia, nhằm đạt được tiến bộ về việc thiết lập Bộ Quy tắc ứng xử trên biển Đông, đã sụp đổ trong cay đắng, vì lần đầu tiên trong 45 năm, khối ASEAN không thống nhất được việc ra thông cáo chung. Việt Nam và Philippines rất bực tức trước việc các nước láng giềng Đông Nam Á không tạo được tiến triển nào để có lập trường thống nhất chống lại sự xâm lấn của Trung Quốc trên biển.

Sự gia tăng sức mạnh quân sự của Mỹ trong khu vực, được nêu lên trong bản báo cáo của CSIS và trong bài diễn văn của Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Leon Panetta hồi tháng 6 tại Singapore, được hoạch định theo đó một phần nhằm ngăn chặn sự xâm lược công khai, chẳng hạn sự tái kích hoạt bất ngờ cuộc chiến Triều Tiên, hay một cuộc tấn công ồ ạt chớp nhoáng của Trung Quốc nhắm vào Đài Loan. Trong chừng mực nào đó, các kịch bản nói trên hiện được xem còn rất xa, sự hiện diện quân sự của Mỹ trong khu vực vẫn đang thực hiện nhiệm vụ này. Nhưng sẽ ra sao khi đối phương dùng sách lược “tích gió thành bão” (salami-slicing), tích lũy từ từ từng hành động nhỏ, không có gì mang tính gây chiến, nhưng qua thời gian, hiệu ứng của những hành động nhỏ sẽ cộng dồn lại, tạo thành một bước ngoặt chủ yếu mang tính chiến lược? Giới làm chính sách và hoạch định quân sự Mỹ nên xem xét khả năng Trung Quốc theo đuổi chiến lược “tích gió thành bão” ở biển Đông, điều có thể làm thất bại các kế hoạch quân sự của Washington.

Trong Phụ lục 4 của bản báo cáo thường niên của Lầu Năm Góc năm nay, về phần sức mạnh quân sự của Trung Quốc, có đề cập đến yêu sách chủ quyền của Trung Quốc trên biển Đông, với cái gọi là “đường chín đoạn”, cùng với các tuyên bố chủ quyền nhỏ hơn do các nước chung quanh biển Đông đưa ra. Một bài viết gần đây trên BBC nêu vấn đề yêu sách lãnh hải của Trung Quốc khi đối chiếu với vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý mà Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển cho phép đối với các nước tiếp giáp với vùng biển này. Mục tiêu của chiến thuật “tích gió thành bão” của Bắc Kinh là thông qua một loạt các hành động nhỏ nhưng bền bỉ, dần dần tích góp bằng chứng về sự hiện diện lâu dài của Trung Quốc trên các vùng lãnh thổ, lãnh hải mà Trung Quốc có tuyên bố chủ quyền, với mục đích làm phai mờ các đặc quyền kinh tế được UNCLOS quy định, thậm chí có thể làm lu mờ quyền qua lại của tàu thuyền và máy bay, vốn được xem là những khái niệm phổ biến toàn cầu hiện nay. Với mưu đồ tiến hành từng bước tích lũy nhằm “tạo sự đã rồi”, Trung Quốc hy vọng thiết lập sự chiếm hữu trên thực tế (de facto) và hợp pháp (de jure) đối với các yêu sách chủ quyền của họ.

Hồi tháng 4, một sự giằng co giữa tàu hải quân Philippines và Trung Quốc xảy ra khi các tàu cá Trung Quốc bị bắt giữ trong vùng đặc quyền kinh tế của Philippines, gần bãi cạn Scarborough. Cuộc giằng co kết thúc sau vài tuần mà không có giải pháp nào cho những vấn đề pháp lý cơ bản. Song song đó, Philippines hiện có ý định khởi sự việc khai thác khí tự nhiên tại bãi Cỏ Rong (Reed Bank), gần đảo Palawan, một chương trình bị phía Trung Quốc phản đối. Gần đây, một khu trục hạm của hải quân Trung Quốc lảng vảng cách đảo Palawan chỉ có 90 hải lý. Năm ngoái, các tàu chiến Trung Quốc đã đe dọa đâm vào một tàu thăm dò của Philippines gần bãi Cỏ Rong.

Cũng trên biển Đông, trong thời gian trước khi diễn ra Hội nghị thượng đỉnh tại Phnom Penh, Tập đoàn Dầu khí hải dương quốc gia Trung Quốc (CNOOC), một nhà khai thác dầu quốc doanh của Trung Quốc, đã đưa ra danh sách mời thầu các lô dầu khí trên biển cho các công ty khai thác dầu nước ngoài. Trong trường hợp này, các lô nói trên nằm hoàn toàn trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam – thực tế, một phần trong số các lô dầu khí này đã được Việt Nam cho đấu thầu khai thác và phát triển. Hiếm nhà phân tích nào lại cho rằng tập đoàn khai thác dầu khí nước ngoài cỡ như Exxon Mobil lại đi hợp pháp hóa hành vi chiếm đoạt trắng trợn của Trung Quốc đối với đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Nhưng động thái mời thầu dầu khí của CNOOC là một bước đi nữa trong toan tính của Trung Quốc nhằm đòi hỏi chủ quyền biển Đông, đi ngược lại với những ranh giới của vùng đặc quyền kinh tế do UNCLOS quy định, vốn được hầu hết các nhà quan sát cho rằng không thể thay đổi.

Sau cùng, vào tháng 6, chính phủ Trung Quốc tuyên bố thành lập “thành phố Tam Sa” trên đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa, vốn bị Trung Quốc cưỡng chiếm từ miền Nam Việt Nam (Việt Nam Cộng Hòa) từ năm 1974. Tam Sa được cho là “trung tâm hành chính” đối với những vùng Trung Quốc có yêu sách chủ quyền trên biển Đông, bao gồm cả quần đảo Trường Sa gần bãi Cỏ Rong, đảo Palawan và bãi cạn Scarborough. Trung Quốc cũng công bố kế hoạch đưa quân đội đến đồn trú trong khu vực này.

Các hành động của Trung Quốc trông giống như nỗ lực nhằm từng bước thiết lập có hệ thống tính hợp pháp đối với các yêu sách chủ quyền của họ trong khu vực. Trung Quốc dựng nên chính quyền dân sự địa phương [tại “thành phố Tam Sa”], điều này đòi hỏi phải có quân đội đồn trú thường trực. Trung Quốc cũng đang xác lập các yêu sách kinh tế thông qua việc mời thầu khai thác dầu khí và tiến hành đánh bắt cá tại các lô nằm trong vùng đặc quyền kinh tế của các nước khác. Trung Quốc còn phái lực lượng hải quân đi cản trở các dự án khai thác dầu khí của những nước khác trong khu vực. Cuối con đường này hiện ra hai mục tiêu Trung Quốc đang nhắm tới: Tiềm năng dầu khí ở biển Đông đủ cung cấp cho Trung Quốc trong 60 năm, và khả năng trung lập hóa hệ thống liên minh quân sự của Mỹ trong vùng.

Sự thất bại của khối ASEAN khi nỗ lực thiết lập Bộ quy tắc ứng xử để giải quyết tranh chấp trên biển Đông đã tạo điều kiện thuận lợi cho sách lược “tích gió thành bão” của Trung Quốc. Một Bộ quy tắc ứng xử đa phương trên biển Đông sẽ tạo ra khung pháp lý để giải quyết tranh chấp, đặt mọi nước có đòi hỏi chủ quyền trong quan hệ bình đẳng. Không có Bộ quy tắc ứng xử như vậy, nên hiện nay Trung Quốc có thể tận dụng lợi thế sức mạnh nhằm chi phối các tranh chấp song phương với các quốc gia láng giềng nhỏ hơn, dùng sức mạnh mà không hề e ngại hậu quả chính trị từ việc hành động ngoài khuôn khổ luật lệ đã được các bên thống nhất.

Trong lúc ấy, Lầu Năm Góc dự định gửi lực lượng tăng cường đến khu vực và đang thiết lập các học thuyết chiến thuật mới nhằm triển khai lực lượng chống lại sức mạnh quân sự đang gia tăng của Trung Quốc. Nhưng giới làm chính sách ở Washington sẽ bị vướng vào rắc rối khi cố gắng áp dụng sức mạnh quân sự chống lại kẻ chuyên sử dụng kế sách “tích gió thành bão” thâm hiểm. Nếu sự việc xảy ra trong quy mô đủ nhỏ, sẽ không có hành động nào đủ kịch tính để biện minh cho việc khơi mào một cuộc chiến. Giới làm chính sách ở Washington sẽ lý giải thế nào trong việc vạch ra lằn ranh đỏ ngay trước dàn khoan dầu của CNOOC giả sử đang cắm sâu trong vùng biển đặc quyền kinh tế của Việt Nam, hay trường hợp tàu khu trục Trung Quốc rượt đuổi một tàu thăm dò của Philippines tại bãi Cỏ Rong, hay đối với tình huống một trung đội bộ binh Trung Quốc xuất hiện trên một bãi đá gần quần đảo Trường Sa? Khi cân nhắc một cuộc chiến cực kỳ tốn kém với một cường quốc chủ chốt, sẽ ngớ ngẩn nếu xem những sự kiện nhỏ như vậy là biến cố kích hoạt một cuộc chiến. Tuy nhiên, nếu những sự kiện nhỏ này dồn nén qua thời gian và không gian, chúng có thể tạo nên bước ngoặc cơ bản trong khu vực.

Mặc dù có vẻ chỉ là một đối thủ đến từ xa trong các biến cố trên biển Đông, lợi ích của Mỹ ở đây rất lớn. Cả nền kinh tế của Mỹ và thế giới đều phụ thuộc vào sự tự do đi lại trên vùng biển này; hàng hóa giao dịch trên toàn cầu lưu thông hàng năm qua biển Đông trị giá lên đến 5,3 nghìn tỷ USD, trong đó lượng hàng trị giá 1,2 nghìn tỷ USD được vận chuyển đến các hải cảng Mỹ. Thứ hai, Mỹ hết sức quan tâm đến việc ngăn chặn bất kỳ thế lực nào đơn phương viết lại luật biển quốc tế theo ý mình, vốn đã tồn tại từ lâu. Sau cùng, sự tín nhiệm đối với hệ thống liên minh của Mỹ và độ tin cậy của hệ thống này như một đối tác an ninh sẽ tùy thuộc vào những điều nói trên.

Kẻ theo kế sách “tích gió thành bão” sẽ đặt gánh nặng căng thẳng lên vai đối phương, khiến đối phương phải hành động một cách rối loạn. Đối phương sẽ ở vào thế không mấy dễ chịu khi dường như phải vạch ra những lằn ranh đỏ không thể biện minh, và lâm vào hoàn cảnh bên bờ vực chiến tranh mà không thể lý giải. Về phía Trung Quốc, họ chỉ đơn giản phớt lờ hạm đội Thái Bình Dương của Mỹ và tiếp tục thực hiện chuỗi các hành vi nhỏ, với giả định hợp lý rằng thật khó hình dung Mỹ lại có thể đe dọa tiến hành một cuộc chiến lớn giữa các cường quốc chỉ vì một sự cố không đáng kể trên vùng biển xa xôi.

Nhưng những gì có thể xem là không quan trọng theo cách nhìn của Mỹ, có thể mang tính sống còn đối với các đối thủ như Philippines và Việt Nam, những quốc gia đang nỗ lực bảo vệ lãnh thổ và đặc quyền kinh tế của mình, chống lại sự chiếm đoạt công khai bằng vũ lực. Điều đó có thể tạo cho các nước này động lực lớn hơn, từ đó có thái độ cương quyết hơn Mỹ trong việc phòng thủ, chống lại sự xâm lấn của Trung Quốc. Và nếu tiếng súng nổ ra giữa Trung Quốc với một trong các quốc gia nhỏ bé này, giới làm chính sách ở Bắc Kinh sẽ phải xem lại những hậu quả về uy tín và chính trị khi dùng vũ lực tấn công một nước láng giềng yếu hơn.

Cả Mỹ và các thành viên khối ASEAN rất muốn có Bộ Quy tắc Ứng xử được các bên thỏa thuận, nhất trí nhằm giải quyết các tranh chấp trên biển Đông. Nhưng nếu Trung Quốc lại chọn cách theo đuổi chiến lược “tích gió thành bão”, các nhà làm chính sách tại Washington có thể kết luận rằng, đối sách khả thi về mặt chính trị là khuyến khích các nước nhỏ bảo vệ các quyền của mình mạnh mẽ hơn, cho dù phải mạo hiểm với nguy cơ xung đột, với lời hứa hỗ trợ quân sự của Mỹ. Điều này có nghĩa là một sự thay đổi hoàn toàn chính sách hiện nay của Mỹ vốn tuyên bố trung lập đối với những tranh chấp biên giới trên biển.

Mỹ giữ thái độ trung lập vì họ không muốn tự mình cam kết trước về một loạt những sự kiện nào đó mà họ không kiểm soát được. Cách tiếp cận này có thể hiểu được nhưng sẽ gia tăng xung đột với những hứa hẹn an ninh mà Mỹ từng tuyên bố với các nước thân hữu trong khu vực, cũng như đối với mục tiêu giữ gìn những giá trị phổ quát trên toàn cầu. Các nhà chiến lược và hoạch định chính sách ở Washington sẽ phải cân nhắc về những gì, nếu có thể xảy ra, mà họ có thể đương đầu với một kẻ chuyên “tích gió thành bão” xảo quyệt như vậy.

Nguồn: Foreign Policy

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2012

Bản tiếng Việt © Nguyễn Tâm

About these ads

26 phản hồi to “1189. Mưu đồ “tích gió thành bão” trên biển Đông của Trung Quốc nhằm khống chế châu Á”

  1. Yêu Nước Việt đã nói

    Trung Quốc là một nước lớn nhưng lại đối xử một cách hèn mọn. Tuy nhiên đồng bào và nhân dân ta phải hết sức tỉnh táo trước những luận điệu kích động. Chúng ta phải đoàn kết !!!!!

  2. Hoa Hướng Dương đã nói

    Nói không có căn cứ, chúng ta đã hết sức không khéo và mềm dẻo!!

  3. Hoa Hướng Dương đã nói

    Nếu chiến tranh có giám cầm súng ra chiến trận không??

  4. Tenten đã nói

    Sợ thì chẳng phải sợ nhưng mà chuyện gì cũng phải giải quyết khôn khéo,thận trọng không máu lại đổ, nhân dân lại khổ!!!

  5. Storm Rogue đã nói

    Khống chế vào mắt, thích thì chiến tranh lun, xem ai sợ ai

  6. Tôi đã nói

    like cho ban ne

  7. Tôi đã nói

    Binh tinh, than trong

  8. yeuchedo12345 đã nói

    trường sa hoàng sa là của Việt Nam, các nhà lãnh đạo Việt Nam thừa biết như thế, nên chúng mày không cần ý kiến nhiều nhá

  9. Yêu Nước Việt đã nói

    Tôi thấy là giờ đây mỗi người Việt Nam chúng ta nên đoàn kết lại chứ không phải là dùng những lời lẽ của mình để nói xấu chế độ và đảng cộng sản. Đảng và nhân dân ta đã rất cố gắng và nỗ lực để giải quyết mọi xung đột theo xu hướng hòa bình. Thử hỏi giờ đây, nếu mà chiến tranh nỗ ra thì chúng ta có cồn ổn định để phất triển và những kể tự xung là yêu nước nói xấu Đảng Cộng Sản, bôi nhọ những tư tưởng, quan điểm của Đảng kia có giám cầm súng ra trận chống lại kẻ thù không? ?

  10. Gloomy 1721979 đã nói

    Qua những ngày qua thật sự trong tôi luôn mong TQ hung hăng hơn , côn đồ hơn nữa ở biển Đông . Nếu nổ súng cướp đảo như hồi 1974 – 1988 thì không còn gì tốt đẹp hơn . Mọi bộ mặt sẽ được phơi bày dưới ánh sáng của sự thật . Một mồi lửa nhỏ sẽ đốt cháy một cánh rừng rộng lớn

  11. Nhan đã nói

    Cờ 6 sao đem ra vẫy chào 9000 tầu cá TQ sẽ ổn cả thôi > Họ mua ông X … trước khi mua Hunxen thì,thì… thì ai làm gì được nào? Đó là chưa kể còn những quan chức sẽ như bác Hoàng Văn Hoan!

  12. Hai Đang đã nói

    Không hẳn ” hàng chục vạn gián điệp người Trung Quốc và nội gián người Việt Nam nằm vùng từ nhiều năm qua trên tất cả các cơ quan công quyền và các vùng miền từ biên giới hải đảo đến thủ đô , Sài gòn và các thành phố…” Mà hơn 40 năm trước, nhà thơ Chế Lan Viên đã nhìn thấy:
    ” Bác Mao nào ở đâu xa,
    Bác Hồ ta đó chính là bác Mao”
    Và hơn 10 năm ở Bộ Chính Trị, với hai nhiệm kỳ làm Tổng Bí thư Nông Đức Manh (là con ai) kết hợp với Hồ Cẩm Đào (Hồ là họ ai) xây dựng mối quan hệ Việt- Trung “4 tốt + 16 chữ vàng” theo lời cha ông để lai “Sống làm việc theo gương Hồ Chí Minh”.

    Sự thật sót sa là vậy.

  13. Haohao đã nói

    ĐỒNG MINH TỰ NHIÊN
    Bài viết hay này giúp tôi hiểu được Mỹ sẽ là đồng minh tự nhiên của Nhân dân Việt nam khi Tàu cộng xâm lược Biển Đông và họ sẽ hành động giúp đỡ ngư dân Việt Nam khi quân giải phóng Tàu có 1 hoạt động xâm lược cụ thể trắng trợn”QUÁ MỨC” chịu đựng của Mỹ.

    Nhưng cũng theo bài viết này, Tàu cộng quá khôn ngoan và sẽ không có hành vi xâm lược nào tạo ra cảm giác họ đã vượt quá làn ranh giới hạn, hoặc gây cảm giác biến LƯỢNG THÀNH CHẤT buộc Mỹ phải e ngại chính mình cũng bị “vạ lây” khi Tàu cộng độc chiếm biển đông mà ra mặt chống đối bằng vũ lực.

    Chỉ tiếc cho chính quyền cộng sản Việt Nam.

    Nhân dân Việt Nam chính là đồng minh tự nhiên của Đảng trong việc bảo vệ Biển Đông và cả bảo vệ đất nước. Như vậy là gián tiếp bảo vệ hệ thống chính quyền đương cục do Đảng cộng sản độc quyền lãnh đạo và hưởng đủ thứ đặc quyền trời ơi.

    Thế mà Đảng lại liên tiếp ngày qua ngày có hàng loạt hành vi và chính sách khiến cho nhân dân dần dần chán ghét.

    Ai đang bán nước cho Tàu. Ai đang đàn áp người yêu nước? Đó là các câu hỏi vang lên mỗi khi người biểu tình bị đánh đập, trù dập.

    Liệu nhân dân Việt Nam sẽ là đồng minh tự nhiên và sẽ chịu hy sinh để bảo vệ nhà đương cục họ Hồ chống quân Minh xâm lược. Lịch sử cho thấy câu trả lời là không. Kể cả sau đó, nước mất nhà tan, chính nhân dân là đối tượng bị thiến, bị bắt làm nô lệ.

    Tóm lại không thể “tự nhiên” mà có “đồng minh”.

    Đừng có mơ vừa chưởi Mỹ diễn biến hòa bình, vừa sẽ có lính Mỹ chết trên biển đông chống Tàu xâm lược quần đảo Trường Sa của Việt Nam. Mỹ không ngu tới mức đó.

    Đừng có mơ vừa đàn áp, vừa đánh đập nhân sỹ trí thức, dè bĩu chê bai lòng yêu nước của nhân dân vừa huy động được nhân dân hy sinh khi cần bảo vệ bộ máy chính quyền thối nát, bạc nhược và bán nước trước kẻ cướp tham lam. nhân dân không ngu đến như vậy.

    Ai nói nhân dân luôn rộng lượng và là đồng minh tự nhiên của Đảng trong công cuộc chống xâm lược biển đông người đó nên học bài học về Hồ Quý Ly. Người luôn được ca ngợi là nhà cải cách vỹ đại.

    http://vnca.cand.com.vn/vi-vn/tulieuvanhoa/2010/1/57286.cand Nhà văn Hoàng Quốc Hải và câu chuyện về triều đại Hồ Quý Ly
    8:00, 31/07/2012 Cao Minh

    “Chính cha con Hồ Quý Ly chứ không phải ai khác, đã tiến hành những cuộc tàn sát khủng khiếp đối với những người chống đối, hoặc chỉ có ý nghĩ không tùng phục mà có kẻ tố giác, cũng bị rơi đầu. Quân lính của ông luôn luôn bận mải hành quân đàn áp nhân dân nổi dậy từ khắp mọi nơi. Cả nước tràn ngập không khí tang tóc và tù ngục. Lòng dân oán hận triều đình đến cùng cực, chia rẽ đến tột cùng, đói khổ đến tột cùng. Để cho đất nước rơi vào thảm cảnh đó, cũng có nghĩa tự mình tạo điều kiện tốt nhất cho giặc ngoài vào xâm lấn, và cũng có khác chi tự mình đem nước DÂNG CHO GIẶC. Nhà Hồ sụp đổ nhanh chóng như vậy, chỉ có một nguyên nhân duy nhất có thể cắt nghĩa là bởi KHINH DÂN, chống lại nguyện vọng chân chính của toàn dân, và vì thế cả dân tộc không hợp tác với nó, khiến nó bị diệt vong.”

  14. TMĐ ECOPARK đã nói

    Hôm nay,trên WordPress.com,các trang mục hiển thị rất lờ đờ.Trên Basamnews thì còn tệ hơn.Lúc hơn 11 giờ,trên WordPress.com,mình có gửi đi một comment dài.Tín hiệu chuyển đi,kết thúc hiển thị chậm chạp.Kiểm tra lại thì thông tin đã lên …trời.Lưu ý để BS coi lại kĩ thuật.Kính.

  15. Nông Dân đã nói

    Hic. Chị nói rất phải. Đến Khổng Minh ngày xưa còn phải lắc đầu ngao ngán về số phận của dân tộc Hoa. Còn ngài Lưu Bá Ôn có yêu quý dân tộc mình đến mấy cũng phải khóc ròng: “Quá tiếc thương trăm hổ”. Cứ chiếm, cứ già mồm, cứ tiêu diệt văn hóa, cứ thực hiện đồng hóa các dân tộc khác một cách thô bạo thì đến lúc phải trả nghiệp dữ thôi. Lời Phật nói cấm có sai.

  16. TMĐ ECOPARK đã nói

    Chắc Bác Trọng không nói ra nhưng hổm rày cũng kém ăn khó ngủ.Giận thì nói vậy thôi.Nghĩ cho cùng,cũng thấy tội nghiệp cho Bác.Biết như thế này,chắc Bác cũng tìm cách thoái thác cái chức TBT ngay từ hôm Đại Hội.Nhưng so đủa mà chọn cột cờ.Hết người rồi.Khó có ai,ngoài Bác.Nhiều chuyện,cũng chia sẻ được với Bác.Người tiền nhiệm xả ra.Bây giờ Bác phải đi đổ rác.Đời nó thế Bác à.Bác vẫn còn có nhiều chỗ được lắm.Tình và tiền,hai mảng này thấy Bác ít có điều tiếng.Hơn ông NĐM nhiều.Ông ấy dại gái và tham lam lắm.Ông ấy làm mà hình ảnh của các Bác TBT trước,đang và sau Bác chắc cũng bị ảnh hưởng không ít.Nội bộ các Bác ra sao,làm như thế nào,Bác thừa biết phải làm gì rồi.Chỉ xin được trãi lòng với Bác về việc thằng Tàu xâm lược đất nước mình.Tạm thời,Bác chủ trương 7 K là điều có thể chấp nhận được.Kiên quyết.Kiên trì.Không nổ súng trước.Không khiêu khích.Không mắc mưu…
    Còn chỗ dựa,hỏi thật Bác,dựa ai bây giờ.Dựa Tàu thì không rồi.Dựa Mĩ thì các Bác ngại,và có thể muốn dựa,chắc gì nó đã cho.Thằng Nga thì xa quá.Với lại mấy năm nay,nó đi đêm với thằng Tàu quá nhiều nên bây giờ nó cũng không mặn mà với mình lắm đâu.Vậy thì phải dựa DÂN Bác à.Dân mình họ yêu nước nồng nàn.Tức các bác làm thinh trước biến nguy tổ quốc,họ giận mà nói thế thôi.Thực tình họ không sâu sắc hay diễn biến gì đâu.Nếu ý Bác và Các Bác đồng tình dựa dân thì trước mắt phải có thái độ dứt khoát với thằng Tàu.Nhịn nó rồi.Khúm núm với nó rồi.Tôn nó lên mây xanh rồi.Bác ôm hôn nó rồi.Nó có tha cho mình đâu.Càng ngày nó càng hung hăng và không dừng lại quyết tâm cướp đảo,cướp biển.Song song với thái độ cương quyết với kẻ thù,là công tác trọng dân,thân dân,thương dân và thật với dân.Trọng dân thì khi có khi không.Nhưng những cái sau đó các Bác còn yếu và chẳng qua lấy lệ cho dễ coi.Cái này thì dư hiểu vì sao rồi.Khi đói cơm lạc mắm,bám vào dân,thì các Bác cư xử với dân tuyệt vời.Chỉ vàng,lon gạo,cái khoai,tấm áo,dân cũng trao hết cho các Bác.Vừa trao mà vừa rơm rớm nước mắt.Bác thấy tội nhgiệp dân mình không.Lúc này,quân đội,công an có trong tay,trang thiết bị đầy đủ,thì các Bác thượng cẳng chân,hạ cẳng tay,lợi dụng đèn xanh của các Bác,khá đông công an,cảnh sát hành xử như một lũ côn đồ,không còn thể thống gì cả.Nhìn mà thấy nhục,thấy hận,thấy hối.Không tránh khỏi ít người chống Tàu chống các Bác có xuất phát từ nước ngoài.Các Bác cảnh giác là không sai.Nhưng các Bác tự xem lại:những Đỗ Trung Quân,Nguyễn Duy,Nguyễn Trọng Tạo,Nguyễn Quang Lập,Nguyễn Quang A,Nguyễn Huệ Chi,Trần Tiến,Nguyên Ngọc,Lê Hiếu Đằng,
    Huỳnh Tấn Mẫm,Ngô Đức Thọ…(xin lỗi,không có chỗ kể hết) cũng đồng thanh nói các Bác sai rồi,các Bác vẫn không nghe,chụp cho họ “bọn diễn biến hòa bình” thì tự các Bác đã suy tôn lực lượng diễn biến hòa bình sao nó đẹp quá,nó tốt quá,đẹp đến nỗi,tốt đến nỗi những văn nghệ sỹ,trí thức gạo cội của nước nhà mà cũng đi theo,nghe theo.Kịp thời trở lại gắn kết thật lòng với nhân dân,thương yêu nhân dân,các Bác sẽ bớt ngay áp lực và bối rối trước khó khăn của đất nước mình.Tôi không bị Việt Tân Việt Tiếc gì nó xúi đâu.Nhà tôi,tường không còn chỗ trống để treo huân huy chương của các Bác tặng.Ăn ngủ không được,mượn trang của BS,gõ ít dòng phản hồi đến Bác và các Bác.Gõ một lèo luôn theo cái kiểu nghĩ sao nói vậy nên văn phong thô thiển và lỗi chính tả cũng đầy trời.Bác,các Bác và bà con thương và tha cho.Nghe hay bỏ ngoài tai là quyền của các Bác.Nhưng gõ đến đây tôi đã thấy nhẹ lòng và không xấu hổ với đồng bào mình,quê hương mình.Kính.

  17. Mr.gia đã nói

    Ừ ,trieutungchi có câu chuyện quá đúng,nhưng phần cuối chưa hẳn vậy .vòng kim cô nó trao nhưng mấy ổng cũng rất thích đội coi như vòng nguyệtquế của đỉnh cao tình hữu nghị là tài sản vô giá đến cỡ nó đánh cho mà vẫn bảo nó yêu cho roi cho vọt … tiên trách kỉ…hãy xem lại mình quá ngu dốt đớn hèn hay là tay sai mải quốc cầu vinh . Còn Làm bạn với Mĩ ư – phải từ bỏ độc trị , điều mà đảng cộng sản VN không muốn mặc dù nhân dân VN Khao khát

  18. Thằng Mõ Úc Châu đã nói

    Khi mà nhà cầm quyền csVN còn “HÈN” với “GIẶC”, và “ÁC” với “DÂN” bằng cách tiếp tục “GIẢ CÂM, GIẢ MÙ, GIẢ ĐIẾC” … , để mặc tình cho giặc xâm lăng lấn lướt, tự do tung hoành trên biển Đông của ta vơ vét tài nguyên hải sản …, tàu chiến của giặc ngang nhiên đi lại tuần tra, bắt bớ, cướp bóc ngư dân của ta … !!! Đàn áp những người yêu nước biểu tình chống ‘người bạn tốt xâm lược” Trung Cộng !!! Tung hô, vạn tuế “16 zàng + 4 xấu” … !!! Tổ chức “lễ hội nhớ ơn” anh hàng xóm “to đùng nhưng xấu bụng … ” !!! không có bất cứ một phản ứng “MẠNH và ĐỦ” nào gọi là để “TỰ BẢO VỆ MÌNH”, hay can đảm đưa “VỤ VIỆC” này ra toà án quốc tế, Hội Đồng Bảo An LHQ … như một anh hàng xóm nhỏ bé hơn mình đã làm … !!!
    Thì, làm sao có chuyện Hoa Kỳ hay các cường quốc văn minh, tiến bộ khác như Anh, Đức, Pháp, Liên Sô, Ấn Độ, Nhật … và những quốc gia yêu chuộng tự do, công lý “NHẬP CUỘC” phản đối nhà nước bá quyền Trung Cộng, ủng hộ chính nghĩa sáng ngời của dân tộc Việt Nam ???!!!
    Trong khi tình hình đã trở nên vô cùng nghiêm trọng, cấp bách … !!! Vì, giặc đã … “BƯỚC CHÂN” vào trong “NHÀ” của ta, chứ không còn “ĐỨNG” ở ngoài “NGÕ”, ngoài “SÂN”, xâm lấn bằng “MIỆNG” như trước kia … !!!

  19. Mr.gia đã nói

    Giặc đến nhà không kêu ,không đánh ,dân tự phát biểu tình thì cấm đoán ,đến ngưới nước ngoài người ta còn lên tiếng uất hận thay. Chẳng hiểu đối sách ” khôn khéo” của đảng nhà nước dẫn dân tộc VN đi đến đâu .thôi đành cầu mong nhân dân TQ nhân dịp nổi dậy cách mẹ cái mạng chúng nó đi , nhân loại mới hết trầm luân

  20. thanh hà đã nói

    trung quốc đã thực hiện thành công bước đầu “tích gió thành bảo” .TQ đã xé ACESAN từng mảnh .Hunxen đã nói chỉ cần những ông bạn như TQ và làm tan đàn xẻ nghé ACEAN . Lào ,Thái tiếp tục xây đâp Xazaburi .Chỉ còn PHI đơn lẻ chống choi với tàu cọng .Còn VN dảng cong sản đã đặt ông râu xòm là ông tổ chung với trung cọng ,đang ngấm ngầm tích gió cho trung cọng ; Thể hiện : bốn tháng qua đã ba bước lùi Dân cứ tưởng có luật biển là chinh quyền VN mạnh tay hành động bảo vệ Tổ quốc ,Không ngờ mạnh tay trấn áp người yêu nước đi biểu tình ủng hộ luật biển ,phản đối tàu cọng xâm lược VN . THỬ HỎI trên trái đất này ,có dảng cầm quyền nào đặt lợi ích lên trên quyền lợi dân tộc và tổ quốc thì chỉ có ở VN Từ chổ tiền đồn bảo vệ CNXH lại phải mang ơn kẻ hưởng lọi trên xương máu mấy triêu sinh linh dân VIỆT đến nay là hồ lô chứa gió cho tàu cọng để hủy diệt truyền thống van hóa yêu nước của ông cha mà cách mạng dân tộc độc lập, dân chủ nhân dân đã bùng phát huy hoàng. Nên tàu cong sẻ thanh công trong việc “giết Việt để tế cờ TAM SA” !!!!

  21. trieutungchi đã nói

    Có một câu chuyện lịch sử Nước Mỹ được viết ra như sau. Nước Mỹ là một quốc gia có một khả năng rất tài tình là biến thù thành bạn.

    Kẻ thù đầu tiên của nước Mỹ là Vương Quốc Anh, quốc gia đã xâm chiếm vùng đất 13 tiểu bang đầu tiên của Mỹ làm thuộc địa. Sau khi thành lập hiệp chủng quốc Hoa Kỳ, nước bạn đầu tiên của Mỹ là vương quốc Anh, tình bạn keo sơn, thủy chung son sắt đã được chứng minh qua lịch sử. Một đồng minh chiến lược của Hoa Kỳ.

    Kẻ thù thứ hai, thứ ba của Mỹ được phát hiện trong thế chiến thứ hai đó là Nhật và Đức. Những kẻ không đội trời chung này đánh nhau thừ sống thiếu chết trong chiến tranh lại bắt tay nhau ngay khi hòa bình. Mỹ là quốc gia giúp đỡ cho Nhật và Đức phục hồi sau chiến tranh và hiện giờ trở thành các quốc gia hùng mạnh. Đó là nước bạn thứ hai và thứ ba của Hoa Kỳ.

    Kẻ thù thứ tư của Hoa kỳ là Triều Tiên, đánh nhau nhừ tử trong cuộc chiến, sau khi ký hiệp định đình chiến, Mỹ giúp Nam Hàn đứng dậy từ đống đổ nát, và hiện giờ Hàn Quốc là một quốc gia đáng được vị nể vì kinh tế, văn hóa, khoa học… Cũng là người bạn thứ tư của Hoa Kỳ.

    Kẻ thù bất đắc dĩ thứ năm của Hoa Kỳ là Việt Nam. Khác với bốn vị tiền nhiệm, Việt Nam có vẻ õng ẹo và cù cưa hơn, chưa dám làm bạn với Hoa Kỳ, mặc dù rất muốn bắt tay chặt hơn nhằm nhiều lẽ. Nhưng có một điều thấy rõ, có một kẻ láng giềng rất không muốn điều này thành hiện thực. Kẻ đó rất ranh ma xảo quyệt, trói Việt Nam bằng vòng kim cô trên đó phía trước trán ghi 16 chữ vàng (thập lục hoàng tự-chứ không giống Việt Nam nghĩ- kim tự) và phía sau ót dán lá bùa bốn tốt. Vòng kim cô và lá bùa này muốn gỡ bỏ đi phải có Phật Tổ cao tay ấn…. Bao giờ Việt Nam trở thành người bạn thứ năm của Hoa Kỳ, lúc đó Việt Nam sẽ khác. Anh láng giềng khổng lồ mà xấu bụng lúc đó sẽ hậm hực im re, chứ không huyênh hoang như bây giờ: cho 23 ngàn tàu cá đến định hôi cá ao người, mời người khác vào đào vàng trong đất hàng xóm một cách công khai và trơ trẽn….

    Câu chuyện làm bạn với Hoa Kỳ là câu chuyện kết thúc có hậu. Chỉ có tốt hơn, chứ chẳng thất thua thiệt chi.

  22. [...] 1189. Mưu đồ “tích gió thành bão” trên biển Đông của Trung Quốc nhằm khống …Tác giả: Robert Haddick -Foreign Policy [...]

  23. Ngon lua đã nói

    Đã tới lúc Mỹ phải nhảy vào biển Đông .Tình trạng leo thang trên biển Đông là không thể chấp nhận .Việt Nam sẽ là nước thiệt hại nặng nhất trong chiến lược biển đông của Trung Quốc .Tình trạng im lặng của nhà nước Việt nam sẽ còn kéo dài tới bao giờ .

  24. KTS Trần Thanh Van đã nói

    Đúng là bão sắp nổi lên rồi.
    TQ hình quẻ chấn, tượng trưng cho sấm sét mà.
    TQ sẽ nổ tung thành 05 quốc gia nay mai thôi.

  25. [...] Mưu đồ “tích gió thành bão” trên biển Đông của Trung Quốc nhằm khống chế … (Foreign Policy/ Ba Sàm). Mời xem lại bài tóm lược trên báo GDVN: Trung Quốc theo [...]

  26. [...] 1189. Mưu đồ “tích gió thành bão” trên biển Đông của Trung Quốc nhằm khống … [...]

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: