BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

1173. Việt Nam: Biểu tình trong quá khứ và hiện tại

Posted by adminbasam on 31/07/2012

Thayer Consultancy

Việt Nam: Biểu tình trong quá khứ và hiện tại

Tác giả: Carlyle A. Thayer

Người dịch: Dương Lệ Chi

26-07-2012

Biểu tình chống TQ ở Hà Nội ngày 8-7-2012.
Photo: blog Ba Sàm

Hỏi: Các cuộc biểu tình ở Việt Nam hồi thập niên 1990 thì rất hiếm. Vì sao biểu tình trở nên thường xuyên hơn trong thập niên qua?

Đáp: Tôi sẽ phân loại các cuộc biểu tình về các vấn đề trong nước như chuyện đất đai và việc đối xử  của các quan chức địa phương với các cuộc biểu tình liên quan đến chính trị. Các cuộc biểu tình liên quan đến đất đai là một thực tế về đời sống ở Việt Nam kéo dài từ cuối thập niên 1980. Nông dân đã tổ chức biểu tình ở các quận, huyện ở địa phương của họ và/ hoặc đã tụ họp bên ngoài các văn phòng Quốc hội ở thành phố Hồ Chí Minh. Năm 1997, có một cuộc biểu tình lớn của nông dân ở tỉnh Thái Bình với hơn 10.000 người. Các cuộc biểu tình liên quan đến chính trị là kết quả của kỷ nguyên điện thoại di động và internet. Đó là sản phẩm của toàn cầu hóa, nơi các cuộc biểu tình ở các nước khác, hay các cuộc biểu tình ở Việt Nam được truyền thông nước ngoài đưa tin mà nhiều người ở Việt Nam biết đến. Công nghệ mới giúp cho mọi người biết được các cuộc biểu tình. Một cuộc biểu tình này sẽ khích lệ một cuộc biểu tình khác. Hai yếu tố khác tạo điều kiện thuận lợi cho việc biểu tình công khai là sự phát triển kinh tế của Việt Nam và việc người dân đi ra nước ngoài, gồm cả mục đích giáo dục. Người dân được giáo dục tốt hơn và có khả năng dành thời gian vào các hoạt động chính trị.

Hỏi: Có thông tin Hà Nội đã trả tiền cho sinh viên, học sinh tham gia một cuộc biểu tình phản đối Mỹ trong cuộc chiến Iraq năm 2003. So sánh với các cuộc biểu tình chống Trung Quốc lần đầu tiên hồi năm 2007, [ông] nghĩ gì về điều này?

Đáp: Tôi không có thông tin về việc trả tiền cho các cuộc biểu tình hồi năm 2003. Phải chăng là trả cho những người bị tổn thất thu nhập?

Cuộc biểu tình chống Trung Quốc lần đầu tiên hồi tháng 12 năm 2007 là tự phát. Sinh viên và thanh niên sử dụng điện thoại di động và tin nhắn để kết nối với nhau. Cuộc chiến Iraq thì xa xôi và không liên quan trực tiếp đến Việt Nam. Năm 2007, vấn đề là Trung Quốc thông báo rằng họ nâng cấp chính quyền và tạo ra Tam Sa là đơn vị hành chính chịu trách nhiệm đối với quần đảo Hoàng Sa, bãi Macclesfield (ND: TQ gọi là Trung Sa) và quần đảo Trường Sa. Những người biểu tình cảm thấy tức giận trước sự sỉ nhục của Trung Quốc đối với chủ quyền quốc gia.

Hỏi: Ông nghĩ sao về việc chính phủ Việt Nam cho phép các cuộc biểu tình chống Trung Quốc mới đây nhất, nhưng lại đàn áp các cuộc biểu tình gần đây của những người Công giáo và những người tham gia đòi đất?

Đáp: Chế độ cộng sản tịch thu đất đai của người Công giáo trong thập niên 1950 và tịch thu một lần nữa sau khi thống nhất đất nước. Chính phủ đã hạn chế bất kỳ sự xem xét nào về các quyết định này, gồm cả việc bồi thường. Những năm gần đây, chính phủ lập luận rằng họ cung cấp đất công cho tôn giáo để thay thế. Những cuộc biểu tình của người Công giáo về mặt chính trị đã tấn công trực tiếp vào tính hợp pháp của chế độ độc đảng ở Việt Nam. Các vấn đề về đất đai cũng tấn công vào những mối quan hệ quyền lực chính trị và kinh tế của các quan chức địa phương. Sự trung thành của cộng đồng Công giáo luôn bị đặt dấu hỏi. Các nhà hoạt động về quyền sử dụng đất đai cố gắng quy tụ những nông dân bị thiệt hại và thành lập các hiệp hội mà chế độ xem là bất hợp pháp và là một thách thức đối với các tổ chức quần chúng của chế độ.

Các cuộc biểu tình chống Trung Quốc không liên quan đến bất kỳ thách thức nào về mặt kinh tế. Phần lớn các cuộc biểu tình là yêu nước, thể hiện chủ nghĩa dân tộc. Nó phản ánh quan điểm rộng rãi của giới thượng lưu, nhưng các cuộc biểu tình thể hiện sự thách thức đối với chủ nghĩa dân tộc là một trong những vấn đề cơ bản về tính hợp pháp của chế độ. Các cuộc biểu tình chống Trung Quốc là một bản cáo trạng về sự thất bại của chính quyền trung ương đối phó với Trung Quốc, các cuộc biểu tình này được xem như là một thách thức. Nhiều người biểu tình ở Hà Nội đến từ các gia đình có ảnh hưởng.

Hỏi: Các học giả nói chính trị ở Việt Nam là do người ta tin rằng những người cầm quyền có đạo đức cao hơn người thường và do đó họ đáng tin cậy. Ông nghĩ điều này ảnh hưởng đến các phản ứng chính thức đối với các cuộc biểu tình như thế nào?

Đáp: Văn hóa chính trị ở Việt Nam gồm có các giá trị Khổng giáo còn sót lại. Các quan chức chính phủ được cho là phải duy trì các chuẩn mực đạo đức cao và phục vụ tập thể chứ không phải phục vụ [lợi ích] cá nhân. Đây là trường hợp lý tưởng đã bị hủy hoại bởi các nhận thức về tham nhũng sâu rộng của các quan chức chính phủ. Tôi có thể nói rằng không có mối liên hệ giữa việc công chúng đánh giá các quan chức chính phủ như thế nào với việc các quan chức chính phủ tự đánh giá mình như thế nào. Các quan chức chính phủ nói chung có quan điểm tự phục vụ lợi ích bản thân họ. Ví dụ, các nhà cải cách chính trị bên trong hệ thống thường chia sẻ quan điểm tương tự với những người bên ngoài hệ thống, nhưng ít có khả năng là hai nhóm sẽ hình thành một liên minh. Những người bên trong hệ thống kinh sợ những người ngoài hệ thống vì sự táo bạo của chủ trương cải cách chính trị. Cải cách chính trị là đặc quyền của giới cao cấp – những người được sinh ra từ giới quý tộc – không phải những người từ bên ngoài. Họ được xem như là theo đuổi lợi ích cá nhân và riêng tư.

Hỏi: Vì sao ông nghĩ rằng chính phủ tiếp tục cho phép biểu tình chống Trung Quốc trong năm nay?

Đáp: Các hành động của Trung Quốc trong năm nay đã vượt quá giới hạn cho phép. Điều này thích hợp để chính phủ cho phép thể hiện công khai tình cảm chống Trung Quốc – ở mức độ nào đó. Tháng sáu năm ngoái, Trung Quốc và Việt Nam đạt thỏa thuận “chỉ đạo công luận”. Điều này có nghĩa là ngăn chặn các cuộc biểu tình chống Trung Quốc ở Việt Nam. Có sự ủng hộ rộng rãi và trong giới thượng lưu gia tăng sự ủng hộ công chúng về các cuộc biểu tình.

Hỏi: Đánh giá trước đó của ông đã viết rằng, một lý do đàn áp các blogger là chính sách ngoại giao với cả Trung Quốc và Mỹ. Có bất kỳ lý do nào khác để cân nhắc?

Đáp: Chính trị trong nước và các mối quan hệ quốc tế thì liên quan chặt chẽ với nhau. Nhưng khi bạn tách khỏi vấn đề chính trị để đi vào biểu tình, có những người bảo thủ trong đảng và bên công an xem bất kỳ biểu hiện nào về việc biểu tình có tổ chức là sự lật đổ. Nó thường bị gán cho diễn biến hòa bình. Nhưng nó cũng liên quan tới mức độ thất vọng về chính phủ; bất chấp sự cố gắng hết sức để đe doạ và dẹp bỏ các cuộc biểu tình, họ vẫn tiếp tục. Tóm lại, biểu tình được xem như là một thách thức đối với quyền hành của các quan chức chính phủ. Các quan chức chính phủ muốn kiểm soát. Họ nhạy cảm với sự sụp đổ của chủ nghĩa xã hội ở Đông Âu, sự sụp đổ của Liên Xô, các cuộc cách mạng màu và Mùa Xuân Ả Rập.

Nguồn: “Việt Nam: biểu tình trong quá khứ và hiện tại”, Carlyle A. Thayer. Thayer Consultancy Background Brief, ngày 26 tháng 7 năm 2012.

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2012

About these ads

14 phản hồi to “1173. Việt Nam: Biểu tình trong quá khứ và hiện tại”

  1. Phongtran đã nói

    Phiên tòa xét xử Blogger Điếu Cày , Tạ Phong Tần và Anhbasaigon lại tiếp tục hoãn ?! Sự việc này nói lên điều gì ?
    1-Việc bắt bớ, tù đày và triệt hạ các blogger “Câu lạc bộ nhà báo tự do” một cách tàn bạo như vừa rồi là làm theo lệnh quan thầy Bắc kinh. Việc làm này đạt 2 mục đích : Làm đẹp lòng quan thầy và triệt tiêu mầm móng đòi tự do dân chủ của nhân dân. ( Không riêng vụ án này mà các vụ án có liên quan đến chống Tàu xâm lược đều bị nặng tay cả )
    2- Hoãn đi hoãn lại nhiều lần vì áp lực quốc tế quá nặng nên cố tìm một thời điểm “thích hợp” mới dám đưa ra xử để giảm áp lực này :TT Obama trực tiếp đề cập trong thông điệp đọc trước Quốc hội Mỹ vừa rồi và Sự kiện mẹ blogger Tạ Phong Tần tự thiêu phản đối hành động tàn ác của nhà cầm quyền CSVN đã gây chấn động lương tâm nhiều người ( quả bom tấn vừa nổ !).
    Với những động thái kể trên , CSVN đã để lộ bộ mặt phản dân hại nước tới mức trần trụi , không còn gì che đậy nữa !
    Độc lập chủ quyền đất nước đang đứng trước thử thách ghê gớm ! hành động này của CSVN đã chứng tỏ giai đoạn sụp đổ đến gần kề .
    Mọi người cần đoàn kết , quyết tâm chống thù trong giặc ngoài . Mất nước là mất tất cả . Mất dân tốc là thảm họa !

  2. danvit đã nói

    Xin bổ sung : trước một sự việc thì không thế này thì thế kia, chẳng lẽ ngu ngơ không có tình cảm gì à, trừ khi là hỏng óc hoặc ….

  3. danvit đã nói

    Hìhì…, rất đúng, rất phải. Hoan hô Trung quốc thu hồi Hoàng sa, Trường sa, muôn năm.

  4. Haohao đã nói

    XÚI DẠI “ĐOÀN KẾT”
    Phân tích thì có lý nhưng biện pháp “người dân yêu nước hãy ĐOÀN KẾT cùng nhau xuống đường lo giải quyết các nguy cơ làm cho bị lệ thuộc và dẫn đến mất nước” thì xúi dại.

  5. Haohao đã nói

    QUỐC HỘI
    Rất Văn Xấu cần kiến nghị quốc hội bàn 3 phương án:
    * Chính phủ chọn phương án sử dụng bạo lực “quá mức”.
    * Chính phủ chọn phương án sử dụng bạo lực “vừa phải”.
    * Chính phủ chọn phương án không sử dụng bạo lực.

    Hy vọng sau khi bàn bạc quốc hội “ngộ” ra rằng:
    * Không nên bỏ phí thời cơ để đất nước phát triển vì bỏ phí thời cơ là LỠ TÀU.
    * Việc đi “lên” của dân tộc thì phụ thuộc nhiều vào “con đường đi” (do nhà cầm quyền sáng suốt) và “nền tảng xã hội” (do nhân dân lao động sáng tạo “tự do” trong thể chế văn minh.

    Sau khi QUỐC HỘI ra một nghị quyết dài lê thê bày tỏ các mối quan tâm sâu sắc và rổn rảng lời hay ý đẹp, đầy rẫy điều kì diệu NHƯ XƯA NAY mà không ai rảnh để nghe.

    Nhân dân sẽ kết luận: nên “y như cũ” còn đỡ khổ hơn.

  6. Khách đã nói

    Ông Thayer đã đi “guốc vào bụng” nhà cầm quyền VN: thối nát, tham lam, sợ mất quyền lãnh đạo về tay Nhân dân, sợ Dân chủ, cho nên họ hèn nhát với Trung Cộng.
    Họ sợ “diễn biến hòa bình”, nhưng chính họ đang bị Trung Cộng xúi dục thực hiện “diễn biến hòa bình” với dân tộc VN, bằng cách ngu dân, để đưa đất nước phụ thuộc vào Trung Quốc.
    “Vinh quang” qúa, “Thiên tài” qúa… hóa ra là bán nước!

  7. Mr.gia đã nói

    Thực tiễn đến giờ phút này chính quyền nhà nước việt nam cấm nhândân chống Trung quốc xâm lược dưới bất kì hình thức nào kể cả biểu tình tại nhà ,mặc áo NO-U,thậm chí đội nón hoàng sa trướng sa… Tương lai rồi đây vẫn vậy thôi . Trung quốc lập trái phépthành phố TAMSA trên đất Việtnam mà vẫn còn tổ chức hữu nghị hảo hảo thì nói gì đến cho dân này nọ. Với cái lí sự đã có đảng và nhà nước lo ,dân ta cứ ngoan ngoãn mà làm nô lệ cho Tàu .

  8. Rất Văn Xấu đã nói

    Trong xã hội Việt Nam thì,

    Đối với chính quyền: “cho phép” biểu tình có nghĩa là quyền lực của họ “giảm bớt” đi một phần, biểu tình càng nhiều thì quyền lực ấy càng ít đi, và nó báo hiệu ngày “kết thúc” của của những áp đặt mang tính “độc đoán” của họ đang đến gần…

    Đối với người dân: đi biểu tình là khẳng định quyền “không phải nghe theo” những giao giảng áp đặt độc đoán, phi thực tế (và có phần mị dân) đó, đồng thời bày tỏ sự “bực tức” trước sự kém cỏi của chính quyền đối với một số (hoặc nhiều, hoặc quá nhiều) mâu thuẫn, bất công và suy thoái xã hội, những thứ đang diễn ra ngày càng trầm trọng…

    Điều này sẽ dẫn tới những kết cục thế nào?! Xuất phát từ thực trạng xã hội hiện tại, có thể phỏng đoán các khả năng:

    - Chính quyền sử dụng bạo lực “quá mức” để trấn áp các cuộc biểu tình, dẫn đến những phản ứng “đối đầu” không khoan nhượng (và ngay lập tức) từ phía dân chúng. Điều này xảy ra sẽ là “cách thức” nhanh nhất để chính quyền tự chấm dứt tính “hợp pháp” của mình (nhất là trong bối cảnh hầu hết các chế độ cầm quyền ở hầu hết các quốc gia trên thế giới không thể “tự ý” làm bất cứ điều gì mình muốn, như hiện tại và tương lai, đối với người dân nước mình hay đối với những dân tộc khác…). Khoảng trống quyền lực được tạo ra, trong khi nền tảng nhận thức của toàn xã hội chưa được nâng lên kịp, sẽ được lấp đầy bởi những phần tử cơ hội chính trị, đa phần sẽ là những phần tử ẩn mình trong “chế độ cũ”, và cái xã hội mà những kẻ này xây dựng lên trong tương lai cũng chỉ “giải quyết” được phần nào những mâu thuẫn xã hội nhưng sẽ lại tạo nên những “mâu thuẫn” khác, đặc biệt là các mâu thuẫn về quyền lực và lợi ích, có thể còn “rối rắm” và “tàn khốc” hơn, nhưng chắc chắn là “công khai, minh bạch” hơn hiện tại…

    - Chính quyền dùng bạo lực vừa phải (…) để trấn áp các cuộc biểu tình một cách thành công, đồng thời thực hiện những thay đổi tích cực trong việc giải quyết các vấn đề nảy sinh và tạo ra những “chuyển biến” căn bản, và cuối cùng dẫn đến sự “ổn định” xã hội trở lại trong đó quyền lực của chính quyền vẫn được đảm bảo (nhưng giảm bớt) trong khi quyền lực của người dân được mở rộng hơn một chút (…) Điều này chỉ xảy ra khi chính quyền nhận thức được rõ những “yếu kém” của mình và có khả năng “tự điều chỉnh” trong khi người dân “chấp nhận” ở một mức độ nào đó những thay đổi từ phía chính quyền, và xã hội Việt Nam sẽ tiến về phía trước với một bước tiến “nhỏ” trong khi sẽ lại bắt đầu xuất hiện những “vấn đề” mới, những “mâu thuẫn” mới (…) và sự “đối kháng” lại dần xuất hiện trở lại…

    - Chính quyền không đủ “sức” để trấn áp sự phản kháng, và những phản kháng xã hội đó sẽ dần biến thành một phong trào rộng lớn thúc đẩy sự tan rã quyền lực chính quyền. Điều này chỉ xảy ra với một phong trào quần chúng lớn mạnh, được tổ chức tốt, và có hậu thuẫn mạnh mẽ từ những thành phần tiến bộ trong và ngoài nước. Nhưng ngay cả trường hợp này, việc tạo dựng một xã hội “mới” cũng gặp rất nhiều thách thức (ít nhất là trong ngắn hạn) bởi một nền tảng nhận thức xã hội của người dân, thậm chí ngay cả tầng lớp trí thức dẫn dắt phong trào đó, vẫn còn quá nhiều hạn chế, mâu thuẫn, và khá “mơ hồ” về cách thức giải quyết chính những vấn đề mà họ đang đòi hỏi chính quyền phải thực hiện, cũng như về con đường “đi lên” của dân tộc, một cách có lý trí, thực tế và đồng thuận…

    Tóm lại, dù thế nào thì xã hội của chúng ta vẫn cứ “phải” đi lên. Nhưng “lên” tới đâu thì phụ thuộc nhiều vào “con đường đi” và “nền tảng xã hội”. Có thể việc vươn lên của chúng ta thành “cường quốc” sẽ phải mất hàng trăm năm (nếu có được những người cầm quyền có tâm huyết và dẫn đúng đường, trong khi toàn xã hội lao động cật lực dựa trên nền tảng là “giải phóng” về nguồn lực và tư duy, giống như những xã hội văn minh hàng đầu thế giới hiện tại), nhưng cũng có thể chúng ta sẽ “biến mất” trước khi trở thành “cường quốc” bởi sự đi lên quá đỗi “chậm chạp” của mình (so với sự đi lên của những quốc gia, những thế lực xung quanh: không chỉ là Trung Quốc, mà có thể trong tương lai chính là Lào hay Campuchia).

    Cái gì cũng có “giá” của nó, chẳng có sự “thần kỳ” hay “phép màu” nào cả, càng không có chỗ cho “đạo đức” hay “nhân văn” ở đây: là một cái cây trong một khu rừng “chật chội”, chúng ta phải tranh thủ từng chút ánh sáng mặt trời để vươn lên, nếu chúng ta không vươn nhanh bằng những cái cây khác thì tán lá của những cái cây đó sẽ lấy nốt đi những tia sáng mặt trời ít ỏi, và chúng ta sẽ trở nên “kiệt quệ”, và đương nhiên là không thể “trách” những cái cây kia được, rằng chúng phải vì “đạo đức” và “nhân văn” mà chuyển sang mọc ở chỗ khác để chúng ta có đủ ánh sáng mà phát triển (!!!) Nếu ai đó không tin điều này, thì có thể nhìn vào lịch sử tiến hóa của nhân loại để kiểm chứng: trong số hàng nghìn dân tộc với tiếng nói (có thể cả chữ viết) và nền văn hóa khác nhau đang tồn tại trên quả đất này, chỉ có khoảng 200 “quốc gia” được “công nhận” mà thôi (!!!)

  9. Moc BacK đã nói

    Là công dân thì phải tuân thủ yêu cầu của chính quyền thôi! Do đó chúng ta có thể tham gia tuần hành Phản biểu tình chống Trung Quốc bằng khẩu hiệu: “Biểu tình chống Trung Quốc là chống chính phủ Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam?”

  10. Vietnamese đã nói

    Hôm rồi nói chuyện với một người đại gia, với số vốn khoảng trên nghìn tỷ. Ông này cũng chửi TQ, chửi độc đảng, chửi bọn làm lãnh đạo mà chả biết gì, chỉ giỏi phá, bảo anh này anh kia làm thế là ko được, nếu ko cẩn thận sau này ko có chỗ chôn. Ông ấy nói nguyên văn: “Anh đã khuyên các vị ấy lo dần đi là vừa”. Từ buổi đó mình phân vân mãi dụng ý của ông này:
    - Bức xúc quá
    - Hay đang dò xét mình :(
    Đến giờ câu trả lời vẫn mù mờ.

  11. anhhungqt đã nói

    Thương cho người dan Việt nam. Hiện tại suy sụp kinh tế do mô hình “kinh tế thị trường theo định hướng…XHCN” đã làm cho đời sống nhân dân càng đi xuống, quan lại càng tham nhũng hơn, ở cả 2 nước cộng sản “anh em”. Chính quyền ở cả 2 nước đã cố gắng đưa ngòi nổ bất mãn của dân chúng ra bên ngoài biển Đông. Tuy cách đưa và hành động của mỗi bên có khác nhưng về bản chất lại gần giống nhau. Mọi người dân vì quá yêu nước, quá đau xót cho lãnh thổ, lãnh hải ngày càng bị teo tóp mà hướng chú ý ra bên ngoài chứ không tỉnh táo suy xét về nguy cơ tiềm ẩn mất nước từ bên trong. Hãy theo ý muốn của giới lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản Việt nam là để việc Trung cộng xâm chiếm biển Đông, Hoàn Sa, Trường Sa cho “đảng và nhà nước cộng sản lo”, người dân yêu nước hãy đoàn kết cùng nhau xuống đường lo giải quyết các nguy cơ làm cho bị lệ thuộc và dẫn đến mất nước. Chỉ khi nào giải quyết được các nguy cơ này thì họa Trung cộng sẽ nhanh chóng hóa giải.

  12. Thằng Mõ Úc Châu đã nói

    Yêu cầu qúi vị loại bỏ cái não trạng “SỢ HÃI” bằng cách cổ vũ phục hồi cái cơ chế “QÙI GỐI, XIN CHO” chẳng còn ai có thể chấp nhận ở thời đại “a còng” này !!! Bây giờ là lúc chúng ta phải hiên ngang đứng lên “ĐÒI” lại cho bằng được những “QUYỀN” mà đáng lẽ chúng ta phải được hưởng đã qui định trong “HIẾN PHÁP” và “LUẬT PHÁP” của quốc gia !!! Chúng ta phải “ĐÒI” bằng bất cứ giá nào để cho con cháu chúng ta sau này không phải hổ thẹn vì dã có những lớp người đi trước là một lũ “NGU DỐT, HÈN NHÁT” … !!! Nếu, tất cả mọi người dân đều ý thức và cho rằng “BIỂU TÌNH” là một quyền lợi như những quyền lợi khác mà nhân dân phải được hưởng, đồng thời hăng hái tham gia một cách đông đủ thì nhà cầm quyền csVN có 3 đầu 6 tay cũng chẳng làm gì được chúng ta !!!

  13. khách đã nói

    đúng vậy, phải yêu cầu nhà nước đứng ra tổ chức cho quần chúng biểu tình yêu nước bảo vệ lãnh thổ trước bọn bành trướng Bắc Kinh. Nếu nhà nước không chịu tổ chức thì tất nhiên quần chúng nhân dân tự biểu tình vậy

    Nhà nước và Công dân đều là các bộ phận của quốc gia, ai cũng phải có trách nhiệm với quốc gia này

  14. người yêu nước đã nói

    Thứ sáu tuần trước thành ủy đcs và UBND TpHN đã chủ trì một cuộc họp mà mục đích chính là chỉ đạo các cấp triệt để ngăn chặn biểu tình chống TQ nhằm thực hiện cam kết với “các đ/c ” TQ .
    Vậy thì đồng bào yêu nước muốn đi biểu tình thì hãy có những hình thức sáng tạo hơn, dũng cảm hơn. Ngoài ra chúng ta nên yêu cầu nhà nước tổ chức ( trong nhà hoặc ngoài trời) các cuộc mitinh phản đối xâm lược bờ cõi để tạo đ/k cho nhà nước có thể “quản lý” được các cuộc biểu tình một cách trọn vẹn.Thời chống Mỹ chính nhà nước đã tổ chức biết bao cuộc mitinh để khơi dậy lòng yêu nước đó sao?

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: