BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

1169. Chủ tịch Vũ, ông vua cà phê ở Việt Nam

Posted by adminbasam on 28/07/2012

Forbes

Chủ tịch Vũ, ông vua cà phê ở Việt Nam

Tác giả: Scott Duke Harris

Người dịch: Dương Lệ Chi

25-07-2012

Một buổi sáng ấm áp ở Hà Nội, vào lúc 8 giờ kém 10’, triết gia và là ông vua ngành công nghiệp cà phê hùng mạnh của Việt Nam, đang hút điếu xì gà đầu tiên trong ngày của ông còn khoảng 2 inch (5 cm). Chủ tịch Vũ ăn mặc như thường ngày, đầu đội chiếc mũ Panama, nói ông thích xì gà hiệu Cohiba hơn, nhưng điếu này hiệu Davidoff, “một thương hiệu của Đức”, ông nói qua người phiên dịch. Ông mời tôi một điếu, nhưng dường như hơi sớm để hút xì gà.

Khi không thấy Đặng Lê Nguyên Vũ điều hành Công ty Cổ phần Cà phê Trung Nguyên tại trụ sở của công ty ở thành phố Hồ Chí Minh, người ta có thể tìm thấy ông tại một nơi ẩn dật rộng lớn của mình ở chỗ trồng cà phê trên Tây Nguyên, nơi mà ông có thể chọn 120 con ngựa trong chuồng để cưỡi.

Những người phương Tây làm ăn ở Việt Nam ước tính tài sản cá nhân của ông Vũ ở miền bắc trị giá khoảng 100 triệu đô la, số tiền không thể tin được ở một đất nước có thu nhập bình quân đầu người là 1.300 đô la một năm.

Vào ngày đặc biệt này, Chủ tịch Vũ, ông ấy thường được gọi như thế, đến thủ đô Việt Nam gặp thủ tướng và bộ trưởng nông nghiệp để thảo luận chính sách cà phê quốc gia. Vì thế, ông ấy uống cốc cà phê buổi sáng và hút thuốc tại quán cà phê Trung Nguyên ở gần chỗ các chính trị gia. Thật vậy, chỗ đó quá gần để rồi vài tuần sau đó bị giải tỏa để xây dựng một tòa nhà quốc hội mới.

Giống như nhiều đồng hương của mình, Chủ tịch Vũ có bức tượng bán thân của người đàn ông mà người Việt Nam gọi là “Bác Hồ”, đã được tống táng không xa chỗ chúng tôi gặp nhau sáng nay. Nhưng một nhà cách mạng cộng sản [nếu ông Hồ còn sống] sẽ nghĩ gì về một nhà tư bản 41 tuổi này?

Hồn ma của ông Hồ có thể thưởng thức điều mà Chủ tịch Vũ gọi là “học thuyết cà phê” của ông. Vũ chỉ ra rằng, Việt nam và hầu hết những nước trồng cà phê khác đều nghèo, các nước nhiệt đới thường nhận được chỉ có 1 đô la cho mỗi 20 đô la thu được trong ngành công nghiệp cà phê toàn cầu, với phần lớn lợi nhuận chạy vào những công ty giống như Nestlé và Starbucks. “Tại sao chúng ta nên theo trật tự đó?” ông hỏi. Vũ cho biết, Trung Nguyên hiện xuất khẩu sang 60 nước và đang vươn xa hơn nữa vào thị trường Trung Quốc và Mỹ, Việt Nam có thể tiếp tục vươn tới chuỗi giá trị của ngành công nghiệp trị giá nhiều tỷ đô la này.

Ông Đặng Xuân Minh nói, Bác Hồ muốn Việt Nam thịnh vượng. Ông Đặng là đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam và là người sáng lập công ty AVM, một công ty chuyên tư vấn về sáp nhập và mua lại các công ty. Ông Đặng lưu ý, ngày 13 tháng 10 là Ngày Doanh nhân Việt Nam, là ngày trùng hợp ngẫu nhiên với ngày mà ông Hồ gửi một bức thư cho các thương nhân Việt Nam năm 1954, cám ơn họ đã hỗ trợ tài chính cho cuộc nổi dậy chống Pháp.

Ông chỉ ra rằng, tinh thần đề cao doanh nhân của Việt Nam gần đây đã đã dấy lên trong bài hát “Đời Doanh nhân”, khắc họa hình ảnh Chủ tịch công ty Bulls Head Fertilizer, có câu hát: “Nước không thể mạnh nếu không có dân giàu“.

Chủ tịch Vũ nổi bật trong lực lượng nồng cốt của các nhà tư bản, những người đang trở thành nguồn cảm hứng cho việc chấp nhận rủi ro trong một xã hội thay đổi. Một nữ phát ngôn viên nói, giữ công ty Trung Nguyên cho riêng cá nhân (ND: không cho ra thị trường chứng khoán), sẽ không cung cấp nhiều về tài chính, nhưng doanh số bán hàng của công ty là 151 triệu trong năm 2011 và gia tăng 78% trong năm nay.

Khi cà phê hòa tan giành được khách hàng tiềm năng ở thị trường khổng lồ Trung Quốc – ở nước có nền văn hóa tương tự như Việt Nam, từ lâu đã thích uống trà hơn – Vũ nói một cách táo bạo về sự mở rộng quan trọng bao gồm một lịch trình hai năm để đưa công ty của ông lên sàn chứng khoán, không phải ở các thị trường khiêm tốn của Việt Nam, mà ở một thị trường chứng khoán quốc tế. Trong nội bộ công ty, Vũ thúc đẩy một cuộc chiến, kế hoạch đầu tư mường tượng khoảng 800 triệu đô la vào các nhà máy và các khoản đầu tư đại loại như thế trong mười năm.

Thấu hiểu những căng thẳng dai dẳng giữa Trung Quốc và Việt Nam có thể làm phức tạp các kế hoạch như thế, Vũ lưu ý lập trường của phương Tây. “Chúng tôi hy vọng mỗi người Trung Quốc sẽ chi tiêu 1 đô la một năm vào sản phẩm cà phê của chúng tôi”, nữ phát ngôn viên này giải thích.

Lai lịch bình dân của Vũ là một lý do nữa mà ông nổi bật ở một đất nước mà tự do hóa thường bị đổ lỗi cho việc sản sinh chủ nghĩa tư bản thân hữu. Ông ấy “đã đi từ số không để trở thành anh hùng”, ông Nguyễn Việt Khôi nói. Ông Khôi là một giáo sư ở trường đại học về kinh tế và kinh doanh Việt Nam.

Năm 1986, Vũ là một học sinh trung học, khi những người cầm quyền Việt Nam nhận ra rằng kinh tế kế hoạch tập trung không hữu hiệu ở một đất nước bị tàn phá trong nhiều thập kỷ chiến tranh và phụ thuộc vào Liên Xô suy yếu. Một đất nước với những đồng lúa lại nhập khẩu gạo để nuôi [những người dân] đói. Các cải cách của Việt Nam, được gọi là đổi mới, chuyển nền kinh tế bất thường của đất nước tới điều mà chính phủ nước này gọi là “kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa”.

Ở Việt Nam, được biết, muốn làm ăn lớn cần phải một “chiếc ô” để được bảo vệ từ các quan chức có ảnh hưởng. Vũ hiện có thể có vài chiếc ô, nhưng thời thơ ấu của ông điển hình ở vùng cao nguyên nông thôn – chăm sóc mùa màng và những con lợn của của gia đình ông, giúp mẹ ông làm gạch ở một lò gần nhà. Ông học xuất sắc ở trường và được nhận vào một chương trình dự bị ngành y, ở trường Đại học Tây Nguyên, Buôn Ma Thuột, thủ phủ cà phê.

Vũ và các bạn sinh viên uống rất nhiều cà phê. Vũ cho biết, trong năm học thứ ba, ông nhận ra rằng ông không muốn trở thành bác sĩ. Mẹ của ông đã rơi nước mắt khi ông nói với bà ấy về kế hoạch của mình, tấn công mạnh vào ngành công nghiệp cà phê vừa chớm nở ở Việt Nam.

Trong một căn nhà chỉ có một phòng nhỏ, nơi đặt lò rang cà phê đầu tiên của mình, Vũ vẽ dấu hiệu đầu tiên cho Trung Nguyên (hoặc đại loại như Tây Nguyên). Ông nói, số vốn ban đầu của ông, là “sự tin tưởng” của những người trồng cà phê, họ đã cung cấp cho ông hạt cà phê với lời hứa rằng ông sẽ chia cho họ tiền lời. Ông đã đi giao cà phê bằng xe đạp trước khi nâng cấp lên thành xe máy. Mười lăm năm sau, công ty của Vũ có thể có tới 3.000 nhân viên và một đội xe tải.

Bố mẹ của Vũ hiện sống ở ngôi nhà của ông ngoài Buôn Ma Thuột, nơi “Làng cà phê” Trung Nguyên có một viện bảo tàng và hội trường. Ngoài mấy con ngựa, Vũ cũng đã sưu tập hàng chục tượng bán thân của các danh nhân như Mao, Napoleon, Balzac và Beethoven. Vì sao? Ông giải thích: “Những thay đổi lớn thường đến từ các cá nhân, không phải từ một nhóm người“.

Sự thăng tiến của Vũ không phải đến mà không xảy ra tranh cãi. Ông là người duy nhất có tên trong một cuốn sách do các học giả Việt Nam biên soạn (không phải ông Khôi), với tựa sách được dịch là “Talented and Deservingly So” – Tài năng và Đắc dụng (Nhà xuất bản Chính trị Quốc gia, năm 2008). Trong số mười người Việt được nêu tiểu sử trong cuốn sách –  Bill Gates và Thomas Edison tiêu biểu trong số những người nước ngoài – ngoại trừ Vũ, ​​tất cả những người khác là các nhân vật lịch sử. Các tác giả đã dành 42 trang để nói về Vũ, so với 25 trang nói về ông Hồ. “Choáng với việc quyển sách đặt TGĐ điều hành của Trung Nguyên ngang với người đàn ông vĩ đại” là một trong nhiều tựa đề. Trong một bức thư, Vũ phủ nhận các cáo buộc rằng ông đã “mua” được sự tôn vinh mình và cũng cảm ơn các nhà phê bình, nói rằng cuộc thảo luận mở thì tốt cho đất nước.

Vũ đã giúp đào tạo các doanh nhân khác và đã nổi lên như là một đại sứ không chính thức của sự phát triển kinh tế Việt Nam. Ông đã nói trước các nhóm như Sloan Fellow của MIT và đã tổ chức các buổi nói chuyện về cà phê quốc tế. Giáo sư Peter Timmer của trường Harvard, một học giả về an ninh lương thực, là người thường xuyên đi thăm châu Á, nói rằng, ông và Vũ đã có nhiều cuộc trò chuyện dài.

Ông Timmer nói: “Cảm giác của tôi là Vũ rất thông minh và cũng là một nhà lãnh đạo thực sự về mặt kinh doanh. Anh ấy có một tầm nhìn về những gì công ty có thể làm, và anh ấy có thể truyền đạt tầm nhìn đó cho toàn bộ nhân viên. Họ tin tưởng vào điều đó và trở thành những nhân viên có hiệu quả cao, do đó góp phần thực hiện tầm nhìn đó“.

Ông nói thêm: “Henry Ford là như thế; George Eastman là như thế; Steve Jobs là như thế. Tôi không chắc liệu có thích hợp để đặt Vũ vào nhóm đó được chưa, nhưng anh ấy gây ấn tượng cho tôi là một trong những doanh nhân thành công nhất ở Đông Nam Á“.

Năm 2007, Việt Nam trở thành thành viên của Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO). Trước cơn suy thoái gần đây từ những nỗ lực kiểm soát lạm phát lan tràn, kinh tế nước này đã tăng trưởng ở mức 7%. Được Ngân hàng Thế giới thúc đẩy bằng các khoản vay, ngành công nghiệp cà phê nước này đi từ một nước xuất khẩu nhỏ thành nước xuất khẩu lớn thứ hai trên thế giới, sau Brazil.

Trong cuộc hội đàm với các nhà lãnh đạo Việt Nam, Vũ cho biết, ông đang thúc đẩy chiến lược “cụm” để đưa đất nước đi lên từ một nước sản xuất hạt cà phê thành một nước đóng vai trò lớn hơn như rang cà phê, chế biến và xuất khẩu. Ông giải thích: “Trong khi anh có thể thấy tăng trưởng kinh tế qua các con số, tôi không nghĩ rằng mô hình cũ sẽ hữu hiệu trong tương lai. Chúng tôi sẽ cần một công thức mới cho sự thành công” .

Gần đây, Trung Nguyên đã đầu tư thêm nhà máy chế biến thứ năm để hỗ trợ việc xuất khẩu cà phê hòa tan sang Hàn Quốc và Trung Quốc, nơi mà họ nói công việc kinh doanh tăng trưởng hơn 25% hàng năm.

Ở trong nước, Trung Nguyên sở hữu 42 quán cà phê và thương hiệu cà phê Trung Nguyên có mặt ở 1.000 tiệm cà phê khác, cũng như nổi bật ở các cửa hàng tạp hóa. Theo ACNielsen, Trung Nguyên hơn hẳn Nescafé của Nestlé và Vina cafe Biên Hòa, thuộc tập đoàn Masan Group Việt Nam nắm giữ.

Vũ có một trang trại kiểu mẫu với mục đích gia tăng số lượng và chất lượng cà phê Việt Nam, bằng cách áp dụng hệ thống thủy lợi từ Israel và loại phân bón đặc biệt từ Phần Lan. Mục đích là giúp cho Việt Nam, nhà sản xuất hàng đầu thế giới về vị cà phê gắt hơn, với giá thành rẻ hơn hạt cà phê Robusta, để tăng diện tích trồng cà phê Arabica, có hương vị dịu hơn và bán được giá cao hơn.

Gắn vào học thuyết của Vũ là đức tin của ông ấy rằng cà phê giúp suy nghĩ thoáng, kích thích sáng tạo và thúc đẩy sự tiến bộ. Có chút gì đó giống như ghi công các ki-ốt ở Seattle cho Microsoft, Amazon và nhạc trẻ grunge rock. Ông Timmer nói: “Quan niệm về việc tiêu thụ cà phê là chỉ số dẫn đầu về sự tiến bộ và sáng kiến là vô lý, nhưng dường như anh ấy tin điều đó” .

Bào bì đóng gói cho sản phẩm cà phê thượng hạng Legendee của Trung Nguyên là hình ảnh của Honoré de Balzac và câu trích dẫn: “Khi chúng ta uống cà phê, những ý tưởng [xuất hiện] như đi diễu hành trong như quân đội“. Giống như nhiều người Việt Nam, Vũ có vẻ miễn cưỡng khi nói về chính trị. Ông nói: “Điều chúng tôi nhấn mạnh là sự sáng tạo và năng lượng sáng tạo về những gì mọi người có thể làm gì để thay đổi cuộc sống của họ“.

Khi buổi trò chuyện sáng hôm đó đổi hướng, Vũ hồ hởi đề nghị rằng, thay vì khái niệm của đạo Lão về âm và dương, văn hóa Việt Nam có thể được thể hiện tốt hơn qua hai biểu tượng dân gian là con rùa và con rồng. Con rùa thì cứng cỏi, kiên nhẫn và bền gan, sống lâu dù gặp tai ương. Hãy nghĩ đến những người lính sống trong địa đạo Củ Chi là những con rùa vào ban ngày và là con rồng vào ban đêm, những người mà cách đây 40 năm đã làm cho lực lượng Mỹ phải quay gót. Con rồng là biểu tượng không có thật về sự may mắn, dám ước mơ và hành động. Vũ nói khi điếu xì gà trên tay đã cháy hết từ lâu: “Nếu bạn không có mơ ước thì làm sao bạn có thể biến nó thành hiện thực?Không có hành động, chúng ta không nên hy vọng một kết quả tốt đẹp nào”.

Ông nói thêm, nhưng con rùa cũng rất quan trọng. Ông cười toe toét: “Vậy ông có muốn tôi nói cho ông nghe về tỷ lệ của Trung Nguyên không? Tôi có thể nói rằng chúng tôi có 2 phần rùa và 3 phần rồng”.

Nguồn: Forbes

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2012

145 phản hồi to “1169. Chủ tịch Vũ, ông vua cà phê ở Việt Nam”

  1. tichchan said

    Đọc bài này thì cho dù khen hay chê cũng phải ngẫm nghĩ và học
    http://nhuongquyenvietnam.com/news/newsexdetails/2406/3-bai-hoc-khoi-nghiep-tu-trung-nguyen.htm

  2. Năm Darwin said

    Thấy mấy bác vui quá, tui góp thêm.

    Theo tui, câu này chưa đúng: “Những thay đổi lớn thường đến từ các cá nhân, không phải từ một nhóm người“.

    Câu đúng hơn nên là “Những thay đổi lớn thường đến từ sự tưởng tượng của con người – an imagination – và sự thay đổi đó chỉ thành sự thật nếu được thực hiện bởi cá nhân hay tập thể có cùng ước mơ đó – a dream”. Và dĩ nhiên đây cũng chưa phải là câu đúng nhất (cho khiêm nhường, hehe).

    Bác LeQuocTrinh tỏ vẻ nghi ngờ vì, khác với chế độ tự do dân chủ, tôn trọng tư tưởng và công bằng, tại VN thì:

    – Về chính trị: Sự ”tưởng tượng” dẫn tới “ước mơ” rồi trở thành “hiện thực” không được phép tách ra khỏi cái còng định hướng XHCN hay cái mũ tư tưởng Hồ Chí Minh.
    – Về kinh tế: Nền kinh tế chia ra làm 2 thành phần: quốc doanh và tư nhân với các chế độ đãi ngộ khác nhau
    – Về trí thức: Trí thức VN cũng chia thành 2 thành phần: thành phần cơ bản và không cơ bản
    – Về quan hệ xã hội: XH cũng chia ra nhiều thành phần với chế độ đãi ngộ khác nhau: có công và không có công với cách mạng (chưa tính tới thành phần bị coi là “phản động”)

    Ai làm ra điều đó? chính là thể chế chính trị. Vì thế tách rời kinh tế, XH với chính trị là không đúng. Và điều trên được làm tại VN hơn 60 năm nay thông qua: “đấu tranh giai cấp”, “xét thành phần lý lịch”, “chế độ hộ khẩu”. “chế độ ưu đãi đặc biệt”, “đảng viên và quần chúng” Ai làm ra điều này? Chính là đảng CS.

    Nếu thể chế chính trị đó áp dụng tại Mỹ, Úc, Canda, Pháp, vv… thì sẽ không có, hoặc có rất ít “người Việt làm vẽ vang dân Việt”.

    Một thí dụ đơn giản, tại các nước dân chủ, sự quan hệ giữa một doanh nghiệp với một chính trị gia hay đảng phái nào đó đều cũng bị dân chúng, hay đảng đối lập soi mói, tìm hiểu xem có gì bất thường trong mối quan hệ đó không – Tại sao vậy? vì sự quan hệ đó có thể dẫn tới sự bất bình đẳng giữa các doanh nghiệp hay đảng phái (cầm quyền và không cần quyền).

    Tại VN, một doanh nhân sẽ đi khoe hay rỉ tai, một cách hãnh diện, mình thân anh hai này, anh ba kia, anh tư nọ, mà không có gì phiền hà hết mà còn có lợi là khác.

    Tại VN, quá khứ, hiện nay và tương lai, ước mơ chỉ là mơ ước mà thôi các bác ạ. Trừ phi!

  3. Chậm said

    Chào những người Việt anh em! Tôi xin được phép tiếp tục câu chuyện, cũng vậy, theo cách của mình – “chậm”.
    Tôi dẫn ra đây một câu nói như là mở đầu cho quan điểm của mình:
    “The ones who are crazy enough to think that they can change the world, are the ones who do.” – “Chỉ có những người đủ điên rồ để nghĩ mình có thể thay đổi thế giới mới là những người thay đổi thế giới.” Câu nói này của Steve Jobs, và tôi không cần phải nói nhiều về sức ảnh hưởng của nhân vật này vì tất cả chúng ta đều biết.

    Vậy thì, nói rằng ông Vũ “mơ mộng hão huyền” hay “điên rồ” hay “hoang tưởng” v.v… với cái ước mơ của mình thì… sao nhỉ? Tôi xin nhường câu trả lời lại cho các anh em.

    Tôi tin chắc một điều rằng, những vị có mặt ở đây đều nhận thức rõ một điều: văn hoá Việt Nam là nền văn hoá âm tính. Vì thế, khi có một hoặc một vài nhân tố Dương Tính nổi lên thì lập tức bị đám đông Âm Tính “vùi dập”, tề bằng… Làm sao đất nước tìm được lối ra đây?
    Ở trong một cộng đồng như vậy, nhân tố Dương Tính là kẻ cô độc nhất trên con đường của mình mặc dù con đường ấy là mưu cầu lợi ích chung cho toàn thể cộng đồng.
    ….
    Những chú gà suốt ngày chỉ quanh quẩn bên góc sân, cúi nhặt những hạt thóc trên đất, không bay lên cao được thì làm sao nhìn thấy trời đất mênh mông thế nào… Còn có những cậu học trò ngô nghê, nhìn chú chim sẻ để tả một con đại bàng…
    ….
    Tôi nhấp một ngụm cà phê, lim dim mắt… chợt nhận ra một điều: “Hành trình sáng tạo là một hành trình của rất nhiều đau thương”.

  4. LeQuocTrinh said

    Thân chào các bác,

    Sau vài phản hồi trả lời tôi trên chủ đề Cafe Trung Nguyên, tôi xin phép tóm tắt vài hàng nhận định như sau:

    1)- Phương pháp lý luận của tôi dựa trên thực tiễn, luôn luôn trích dẫn nhiều sự kiện tương phản để làm luận cứ, tôi không thích kiểu lý thuyết mơ màng thiếu chứng cứ;

    2)- Tôi đặt vài nghi vấn trên những sự kiện có thật để các bác suy nghĩ và thử tìm câu trả lời, nhưng có vẻ vài người cố tình quên và tránh né;

    3)- Đương nhiên tôi không có quyền phê phán, chỉ trích quyền tin tưởng mơ mộng của vài người đặt niềm tin lên một thương hiệu VN đang cạnh tranh trên thương trường quốc tế, tôi chỉ đặt nghi vấn để hướng dẫn tranh luận mà thôi;

    4)- Hiện thời tôi biết thế giới đang theo dõi sự phát triển của ngành thực phẩm VN, đặc biệt là cty sữa của bà Kiều Liên và Cafe Trung Nguyên của ông Vũ. Theo tôi chẳng có gì mới lạ, vì VN xuất thân là một nước nông nghiệp chủ yếu, đã từng xuất cảng hàng nông nghiệp đứng hàng đầu hay hàng thứ hai trên thế giới (gạo, hạt tiêu, hạt điều). Kinh nghiệm tổ tiên ngàn đời để lại con cháu hưởng. Tuy nhiên địa vị này có đứng vững được không khi nguy cơ ngoại xâm TQ đang bủa lưới bao vây đất nước, xâm thực đất nước ?

    5)- Các bác hẵn còn nhớ kinh nghiệm Nông Trường Sông Hậu của bà Ba Sương chứ ? Phải thú nhận đó là một thành công vĩ đại của tầng lớp nông dân miền Nam, nhưng qua sóng gió nội bộ ĐCS VN và Nhà Nước tranh giành ảnh hưởng kinh tế mà bà Ba Sương phải chịu biết bao nỗi đắng cay tù tội. Nếu không nhờ các blogger “lề trái” ủng hộ và đấu tranh, nếu không nhờ tiếng súng đạn hoa cải của gia đình anh Đoàn Van Vươn (huyện Tiên Lãng) thì giờ này bà Ba Sương hãy còn ngồi bóc lịch dài dài. Công lao khai phá đất đai của anh Vươn và bà Ba Sương đâu có nhỏ.

    Xin cám ơn các bác,

    • Lưu Thủy said

      Gửi bạn Lê Quốc Trịnh

      Tôi xin có vài lời về những gì gọi là “vài hàng nhận định” của bạn như sau, theo tuần tự của bạn:

      1. Tương tự như ý niệm về “mặt phải của tấm mề đay” mà bạn đưa ra, tôi cho rằng, những “lý luận dựa trên cơ sở thực tiễn” của bạn chỉ là “mặt trái của tấm mề đay”; còn trên-dưới-trong-ngoài-trước-sau… của nó thì vẫn chưa thấy bạn đề cập đến. Phải chăng bạn – cùng một số hoặc/và rất nhiều người khác – đang cố nhìn vào chỉ duy nhất một-mặt-của-vấn-đề? Đó là tâm lý cào bằng.

      2. Những vấn-đề mà bạn nêu ra đã được giải đáp thỏa đáng. Tôi nghĩ, một người ở tầm vóc như bạn thì hẳn phải nhìn ra nhiều hơn một con chữ.

      3. Cứ như bạn nói thì mọi suy nghĩ muốn-làm-lớn đều được liệt vào hàng “tin tưởng mơ mộng” hết hay sao? Hàn Quốc là gì trước khi có “Giấc mơ 7-4-7”, “Khát vọng Đại Hàn”? Hoa Kỳ là gì trước khi có “American Dream”? “Giấc mộng Trung Hoa” là gì? Tại sao Việt Nam, với những lợi thế về địa-chính trị, tiềm năng kinh tế, trí tuệ… – lại không có quyền được mơ một Giấc-Mơ-Lớn? Những “nghi vấn” hay “tranh luận” mà bạn nêu sẽ rất hữu ích nếu chúng tập trung để thảo luận những chiến lược phát triển đúng đắn nhất cho Đất nước.

      4. Nếu đã nhìn thấy cái hiểm họa ngoại bang, sao không hội tụ trí và lực để cùng nhau triệt tiêu nguy cơ đó mà lại còn sân và si (những) người anh em của mình để làm hao mòn đi năng lượng quốc gia, dân tộc?

      5. Mâu thuẫn luôn hiện diện trong đời sống nhân loại dưới dạng này hay dạng khác vì nó là “động lực của phát triển”! Và nó tồn tại tất yếu. Tôi không đồng tình với bạn ở cách lý luận trách cứ và than vãn. Nếu đã thấy được cái nhược, sao không cố khắc phục nó?

      Đứng trước thời khắc quyết định đối với vận mệnh của quốc gia-dân tộc, hơn lúc nào hết, hãy dẹp bỏ những sân hận, đố kỵ, hãy chôn cất đi hết những tàn tro của quá khứ để tất cả những người con của nước Việt cùng nhìn về một hướng, cùng chung tay viết nên những trang sử mới về một “Đại Việt hùng cường”!

  5. Trường Kiên BPN said

    Thiết nghĩ những thống kê không có cảm xúc, nhưng tôi có vài con số, tôi tin chắc rằng khi bạn đọc vào sẽ cảm thấy vui khi chúng ta đang bình luận về anh Đặng Lê Nguyên Vũ .
    Vào google search vua “cà phê việt nam” trong 0,24 giây có 13.700.000 kết quả(sẽ tăng nữa)
    http://www.google.com.vn/#hl=vi&sclient=psy-ab&q=vua+c%C3%A0+ph%C3%AA+vi%E1%BB%87t+nam&oq=vua+c%C3%A0+ph%C3%AA+vi%E1%BB%87t+nam&gs_l=hp.3…50217.54204.6.54543.31.26.4.0.0.2.184.3553.1j25.26.0…1.0…1c.G5AI_smX9v8&pbx=1&bav=on.2,or.r_gc.r_pw.r_qf.&fp=c0e4c768695cc5cd&biw=1600&bih=799
    Vào google.com.vn search ” vietnam’s coffee king “ trong 0,12 giây có 40 triệu kết quả (sẽ tăng nữa)
    http://www.google.com.vn/#hl=vi&sclient=psy-ab&q=vietnam%27s+coffee+king&oq=vietnam%27s+coffee+king&gs_l=hp.3..0i8i30.296059.304501.7.304809.42.24.13.4.5.3.280.3824.0j21j3.24.0…0.0…1c.aqzXO7KYcyI&pbx=1&bav=on.2,or.r_gc.r_pw.r_qf.&fp=c0e4c768695cc5cd&biw=1600&bih=799

    Trong bài này có 130 phản hồi
    Có phải chăng vì anh Vũ quá nổi tiếng? vì uy tín của Forbes? Hay vì anh Vũ là một người của công chúng? Tôi nghĩ cả 3 vấn đề này điều đúng:

    Thứ nhất: cà phê Trung Nguyên của anh Vũ được người Việt yêu thích nhất, và cũng là công ty cà phê duy nhất của Việt Nam đối đầu với gã khổng lồ và thắng họ rồi dẫn đầu luôn thị trường, hiện diện hơn 50 quốc gia trên thế giới.

    Thứ hai: Forbes là một tạp chí uy tín, trước khi viết bài cho một nhân vật, họ nghiên cứu rất sâu sắc cả một quá trình của nhân vật. Họ tôn vinh anh Vũ, chắc chắn anh Vũ phải có điều gì đặc biệt, một quá trình phấn đấu. Những quan điểm, tư tưởng, chiến lược tác động tích cực giúp cho ngành cà phê của Việt Nam, cà phê thế giới và cộng đồng.
    Thứ ba: Anh Vũ thật sự đã là người của công chúng. Nguồn cảm hứng cho giới trẻ phấn đấu, Chia sẻ những chiến lược, sáng với giới học giả trong và ngoài nước, Cà phê Trung Nguyên của anh Vũ phát triển và vươn ra thế giới là động lực cho Thương Hiệu Việt. Vậy cả sinh viên, giới trẻ, tri thức và Doanh nghiệp cùng quan tâm đến những thành công hay thất bại của anh Vũ.
    Vậy tôi và các bạn thấy mình trong đó qua những con số, qua những khát khao vươn lên của Trung Nguyên trong một bối cảnh khủng hoảng đen xen, toàn diện như hiện nay(từ kinh tế, chính trị, văn hóa an ninh, lương thực, an sinh xã hội…). Tôi tin rằng những ai đang đi trên con đường đến thành công sẽ được tiếp thêm động lực, niềm tin từ việc Forbes tôn vinh anh Vũ.
    Chúc anh Vũ và Trung Nguyên đạt được kết quả tốt hơn, thương hiệu cà phê Trung Nguyên ra thế giới để mang lại một chút tự hào cho Người Việt.

    2012/07/30 at 10:31

    • Hoang Ngoc Anh said

      Chào anh Trường Kiên,
      Tôi tán thành về việc Forbes tôn vinh anh Vũ là một hãnh diện, tự hào của Việt Nam. Nhưng tôi mong anh làm rõ “Chiến lược, quan điểm, tư tưởng” mà anh nói rằng được học giả trong và ngoài ủng hộ. Những chiến lược đó là gì? Có thiết thực không? Giúp gì cho nông dân/doanh nghiệp/ngành/quốc gia/xã hội và người tiêu dùng?
      Mong phản hồi

      2012/07/30 at 10:31

      • Tao Lao Bi Dao said

        Chào Anh,
        Tôi từng tham gia diễn đàng Nước Việt lớn hay nhỏ nên ít nhiều cũng biết được các quan điểm của ông Vũ. Chiến lược, tư duy gì thì tôi chưa biết, nhưng các bài viết về tâm tư ông Vũ trên báo đều hướng đến một khát vọng đại Việt. Môt Việt Nam có vị thế. Cũng qua đó kêu gọi mọi người dám nghĩ lớn, dám khát khao, dám đương đầu với những gã khổng lồ. Một tâm thế lớn cho thế hệ mới trong một nền văn hóa mang nặng âm tính.

      • Chậm said

        Chào Ngoc Anh! Mình trả lời thế này:
        Thứ nhất, chiến lược là một vấn đề bảo mật đối với một tổ chức/doanh nghiệp. Vậy nên, mình cho rằng bạn khó có được câu trả lời vừa ý cho câu hỏi này.

        “Thiết thức không” ư? “Giúp gì?” ư? Bạn có thể tự trả lời câu hỏi này bằng cách theo dõi một số tạp chí uy tín, truyền hình, hoặc gần nhất là trang web của Trung Nguyên. Nếu có thời gian thì bạn nên đến Thủ phủ Cà phê của Việt Nam để chứng kiến tận mắt.

        Thân ái!

      • Trường Kiên BPN said

        Thân chào Hoang Ngoc Anh,

        Để trả lời câu hỏi của bạn, tôi mạn phép chia sẻ cùng bạn các bài viết về quan điểm của anh Vũ trên các tạp chí lớn.

        “Đây là quyền lực mềm. Cà phê Việt Nam có thể chi phối toàn thế giới nếu chúng ta biết cách làm” Đặng Lê Nguyên Vũ tại BBC
        http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2009/06/090625_coffee_power.shtml – 6/2009

        Bài Sáng tạo có trách nhiệm của báo Hòa Bình Toàn Cầu 2011
        http://www.trungnguyen.com.vn/1853/sang-tao-co-trach-nhiem-la-thong-diep-chung-cho-the-gioi.html

        Hội thảo phát triển cà phê bền vững tại Buôn Ma Thuột: gần như qui tụ được những chuyên gia hàng đầu thế giới về ngành cà phê từ chủ tịch hiệp hội cà phê thế giới đến các giáo sư kinh tế, an ninh lương thực thế giới…
        http://www.trungnguyen.com.vn/1672/hoi-thao-ben-vung-ca-phe-buon-ma-thuot

        Mô hình phát triển cà phê bền vững
        http://opeconomica.com/2012/04/04/peter-timmer-mo-hinh-phat-trien-ca-phe-trung-nguyen/

        hơn 100 nhà lãnh đạo MIT-Sloan đến chia sẻ cùng anh Vũ
        http://www.trungnguyen.com.vn/1690/hon-100-nha-lanh-dao-the-gioi-%28mit-sloan%29-den-chia-se,-hoc-hoi-tam-nhin-tu-trung-nguyen

        8 sáng kiến phát triển kinh tế
        http://dantri.com.vn/c76/s76-624012/ky-3-8-sang-kien-dot-pha-de-phat-trien-kinh-te-moi.htm

        Qua các bài viết trên, tôi nhận thấy một điều anh Vũ thật sự quan tâm, khát khao vực dậy ngành công nghiệp cà phê, kinh tế của Việt Nam

        2012/07/30 at 10:31

        • Hoang Ngoc Anh said

          Cảm ơn anh Trường Kiên,
          Nhưng thật sự tôi chưa hài lòng lắm câu trả lời này.
          Nếu anh em nào thật sự hiểu quan điểm của anh Vũ, Vui lòng chia sẻ thành phản hồi “Gốc” để chúng ta cùng bình luận, Như vậy dễ đi vào thẳng vấn đề hơn, xem xét toàn diện hơn. Chứ không khách sáo, vòng vòng nữa. Tôi cũng muốn đóng góp hoặc phản đối những ý tưởng, chiến lược của anh Vũ.
          Mục tiêu nào? Chiến lược nào? khi nào hành động? cần những gì để thực hiện? ai là người thụ hưởng trên các chiến lược đó. Ý tưởng đó, sáng kiến đó có đáp ứng được sự mong đợi của Ngành / Thanh niên / Doanh nghiệp / quốc gia hay không?

          Mod: Submitted on 2012/07/30 at 10:31

        • Nguyen Ngoc said

          Chào anh Trường Kiên, Hoang ngoc Anh, mr Cham

          Tôi thật sự thấy được sự mong đợi sự phát triển nền kinh tế của quí vị.

          Tôi đồng ý với phương án của HoangNgocAnh, Tôi sẵn sàng mời các chuyên gia thật sự về kinh tế học, xã hội học để phản biện Chiến lược của anh Vũ. Nếu không ổn thì anh Vũ cũng như bao doanh nhân khác thôi. Còn thuyết phục được thì chúng ta ủng hộ thậm chí tham gia vào kế hoạch của anh Vũ.

          Mod: Submitted on 2012/07/30 at 10:31

  6. Một công dân. said

    Bài viết về ông Đặng Lê Nguyên Vũ và café Trung Nguyên thu hút độc giả nhiệt tình tham gia bình luận. Một nguyên nhân chính, theo tôi, là bài này đăng trên Forbes. Cũng với nội dung y như thế này mà Tuổi Trẻ, Thanh Niên hay Người Lao Động đăng thì chắc chả có mấy ai gửi comment! Dù sao đi nữa thì mức độ khách quan, minh bạch của một tạp chí quốc tế vẫn hơn hẳn báo giới quốc nội xứ ta, đó là điều không thể chối cãi.
    Nhưng một nguyên nhân thứ hai giải thích sự quan tâm của độc giả (từ đó phát sinh rất nhiều lời khen và tiếng chê) là: ông Vũ và cà phê Trung Nguyên có quá nhiều thứ “độc” – nghĩa là “không giống ai”! Có hàng trăm comment chỉ sau một bài báo “ngoại”. Tôi chú ý một số phản hồi mà theo tôi là “quá khích, cực đoan”. Chuyện ông Vũ làm cà phê thì liên quan gì đến bác Mao và cách mạng Văn hóa bên Tàu, ăn nhập gì tới Cải cách Ruộng đất và chế độ XHCN của ta??? Không nên “chính trị hóa” các câu chuyện kinh doanh. Cũng đừng suy diễn về cá tính (thậm chí là bản chất) ông ta rồi vội vàng kết luận “hám danh, vĩ cuồng, tự phụ hay dối trá”… vì ông ta đâu có phải là đại diện cho chúng ta đâu? Thay vì vậy, cần nhận ra rằng:
    1. Cho tới giờ này, ông Vũ và café Trung Nguyên chưa làm điều gì tổn hại cho cộng đồng;
    2. Ông ta suy nghĩ khác người, nói và làm đương nhiên cũng khác người (tức là lập dị) – liệu có thể học hỏi điều gì từ cái sự lập dị đó, để mưu lợi cho bản thân và cho cộng đồng?
    3. Trong số các sản phẩm nội “made in Vietnam” thì cà phê Trung Nguyên vẫn còn tử tế hơn rất nhiều thứ hàng hóa dịch vụ tạp nham, tào lao khác – xét về độ an toàn, giá cả và chất lượng.
    4. Dù đang trong thời khủng hoảng nhưng công ty Trung Nguyên còn tồn tại, còn tạo công ăn việc làm … chẳng phải là vẫn khá hơn rất nhiều “quả đấm thép của nền kinh tế” đó sao?
    Ông Vũ chắc chắn trong số những người Việt Nam nổi trội. Nhưng văn hóa Việt xưa nay vẫn còn cái dở chưa khắc phục được: thấy người khác trội hơn mình thì bắt đầu lườm nguýt, bĩu môi kể xấu – cho dù “trội hơn” ở đây có thể là giàu hơn, thông minh hơn, khỏe mạnh hơn, đẹp hơn … cốt là để ngụy biện cho cái “thua” của mình. Sao không tự cải thiện mình để còn có thể được so sánh một lần nữa? Buồn thay ….

    2012/07/30 at 10:31

  7. Nguyển Bình Phương said

    Nếu đọc sách, hiểu và làm theo phải tốn 5 năm. Nếu được nhìn nhận sự thành công, thất bại của người khác thì phải mất 2 năm mới rút ra bài học cho mình. Nếu được nhìn vào các bậc vĩ nhân thì phải tốn 1 năm để hiểu và hành động đúng. Nếu được chia sẻ trực tiếp với người thành công thì chỉ tốn 1 ngày để rút ra bài học tránh phải thất bại và rút ngắn đoạn đường đến thành công.

    Dù thành công nhỏ hay lớn thì việc soi rọi vào những cá nhân kiệt xuất sẽ mang đến cho chúng ta những giá trị riêng, những bài học đáng để chúng ta suy ngẫm. Tôi cũng chỉ đọc thông tin của ông Vũ trên phương tiện thông tin, chưa được trực tiếp đối diện. Tôi nghĩ rất rất nhiều người như tôi nhìn thấy Trung Nguyên, nơi ông Vũ có cái gì đó hao hao giống, chặng đường đi của doanh nghiệp mình(dù rằng cá nhân tôi chưa được tận hưởng cảm giác thành công thật sự). Có vấp ngã, có vực dậy, có đi lên mới thật sự thấu hiểu. Tôi cũng hy vọng một dịp nào đó được chia sẻ cùng với ông Vũ, chúc ông Vũ và Trung Nguyên thành công!

  8. LeQuocTrinh said

    Bạn Hoàng Sơn thân mến,

    Bạn đọc kỹ phản hồi của tôi đi. Tôi đã nhận xét ông ĐLN Vũ như sau:

    1)- Sự thành công cúa Cafe Trung Nguyên trên thị trường quốc tế mới chỉ là “mặt phải” cúa tấm mề đay. Trong một chế độ thông tin bưng bít và tuyên truyền một chiều thì chúng ta không thể phán đoán phê bình chỉ sau một bài báo khen ngợi của thế giới. Thế giới còn ca tụng người dân VN hạnh phúc đứng hàng thứ hai cơ mà! Vậy thì để tránh ngộ nhận, tôi đã đề nghị mọi người nên kiên nhẫn chờ xem “mặt trái” của sự kiện ra sao rồi hãy tranh luận. Đúng không ? Bạn Hoàng Sơn nghĩ sao ?

    2)- Tôi đã đơn cử ra khá nhiều “cơ hội thành công của các đại gia tiếp theo đó là thất bại ê chề vì nằm trong guồng máy XHCN”. Bạn Hoàng Sơn đã đọc, sao không thấy nói gì ? Đương nhiên khi thành công tiền bạc ra vào như nưoc chảy thì đương sự hưởng hết (120 con ngựa trong trại, một mình ông Vũ làm sao cưỡi hết cho nổi ?). Nhưng khi “cơm không lành canh không ngọt” bị phá sản thì hàng chục ngàn công nhân sẽ lâm cảnh thất nghiệp, Nhà Nước phải lao vào cứu trợ (như chuyện Bình An Fish Com ở Hậu Giang, ai đền bù cho nông dân đây ?). Bạn có biết khi VinaShin phá sản, nợ nần ngân hàng thế giới là bao nhiêu không ? Bao nhiêu công nhân, kỹ sư bị quịt tiền lương trong thời gian dài, bạn có biết không ?

    3)- Tôi thẳng thắn phê phán câu nói tự đắc của ông Vũ “Những thay đổi lớn được tạo ra bởi các cá nhân, chứ không phải một nhóm người”. Bạn Hoàng Sơn nghĩ sao về tính cao ngạo mang hình ảnh “chủ nghĩa cá nhân” mơ mộng “anh hùng tạo thời thế” ? Tôi đã đơn cử hai hình ảnh “chủ nghĩa cá nhân” gây tai hại cho dân tộc (ông Mao và ông Hồ). Sao không thấy bạn Hoàng Sơn phản hồi ?

    Mong chờ hồi âm của bạn Hoàng Sơn,

    • Nguyen Ngoc said

      Chào anh LeQuocTrinh,
      Quan niệm “Những thay đổi lớn được tạo ra bởi các cá nhân”. Nếu nhìn từ cổ chí kim, tôi nghĩ câu này hoàn toàn đúng. Những đột phá trong mọi lĩnh vực đều bắt nguồn từ Những cá nhân kiệt xuất. Từ những khát vọng, tư tưởng đột phá của họ cũng chỉ đáp ứng sự mong đợi của Cộng đồng, tổ chức, quốc gia hay xã hội trong bối cảnh, thời điểm đó.
      Chúng ta luôn thán phục và tận hưởng vẽ đẹp của Thiên Nga đang múa trên sân khấu nhưng có biết rằng để mang lại vẽ đẹp cho đời như vậy thì Thiên Nga ấy bao lần gãy chân, bao lần vấp ngã, đơn độc và thậm chí đánh đổi cả mạng sống của chính mình.
      Đứng ở góc độ nào đó thì Café Trung Nguyên đang trong quá trình tập đi trong một sân chơi lớn(toàn cầu). Sân chơi này Trung Nguyên có áp đặt ra cuộc chơi được không? Có tạo ra lợi thế trước nhiều gã khổng lồ không?
      Tôi tin rằng sự thành công của Trung Nguyên hiện nay chỉ là một bước đầu cho sự khát khao vươn lên và thử thách còn phía trước. Tôi, Anh và các bạn ủng hộ/phê phán hay đóng góp thì chúng ta vẫn mong đợi một Trung Nguyên khác.

      2012/07/30 at 10:31

      • LeQuocTrinh said

        Bạn Nguyên Ngọc thân mến,

        Cám ơn phản hồi của bạn. Tôi thực sự chỉ tin tưởng khi ông ĐLN Vũ phát triển từ một môi trường kinh tế chính trị trong sạch và minh bạch. Tôi đã từng về VN nhiều lần để thăm dò mưu tính những dự án KHKT có ích lợi cho đất nước, và tôi đã thấy quá nhiều chướng ngại từ của quyền, chính sách Nhà Nước, đặc biệt là lối sống lạc hậu dối trá của nhiều cán bộ cao cấp.

        Tôi chỉ có một nghi vấn nhỏ nhờ bạn Nguyên Ngọc giải đáp hộ:

        – Tại sao anh Ngô Bảo Châu đã chấp nhận 1 căn nhà hoành tráng to lớn trị giá không dưới 600,000 US$ của chính phủ, chấp nhận quà tặng của chúa đảo Thần Châu, chấp nhận vai trò quản lý cho một dự án đào tạo vĩ đại của Nhà Nước …nhưng anh Châu chỉ về VN làm việc có ba tháng mỗi năm thôi ? Chín tháng còn lại anh lo giảng dạy ở đại học Hoa Kỳ. Tại sao vậy ?

        Bạn Nguyên Ngọc tin tôi đi, chỉ cần VN chuyển sang một chính thể dân chủ tự do, đa nguyên đa đảng, chỉ cần toàn dân VN được tự do lựa chọn bầu lên một chính phủ xứng đáng đại diện …là trong thời gian ngắn nhân tài khắp nơi sẽ hội tụ, phát triển nhanh gấp trăm lần công ty Cafe Trung Nguyên.

        Trong chế độ XHCN hiện hành này, mọi thứ đều là trò hề, mọi thứ đều là thủ đoạn do bàn tay xếp đặt từ ĐCS VN và Nhà Nước chuyên chính. Tôi xin lỗi không thể nhầm lẫn ngây thơ để tiếp tục bị lừa gạt như hồi còn niên thiếu.

    • Hoàng Sơn said

      Mến chào Bạn Lê Quốc Trinh.

      Sơn tôi xin có vài ý với bạn như phần mũi tên phía dưới, mong bạn chịu khó theo mũi tên ấy để đọc.

      Bạn đọc kỹ phản hồi của tôi đi. Tôi đã nhận xét ông ĐLN Vũ như sau:

      1)- Sự thành công cúa Cafe Trung Nguyên trên thị trường quốc tế mới chỉ là “mặt phải” cúa tấm mề đay. Trong một chế độ thông tin bưng bít và tuyên truyền một chiều thì chúng ta không thể phán đoán phê bình chỉ sau một bài báo khen ngợi của thế giới. Thế giới còn ca tụng người dân VN hạnh phúc đứng hàng thứ hai cơ mà! Vậy thì để tránh ngộ nhận, tôi đã đề nghị mọi người nên kiên nhẫn chờ xem “mặt trái” của sự kiện ra sao rồi hãy tranh luận. Đúng không ? Bạn Hoàng Sơn nghĩ sao ?

      —> Tôi đồng ý với bạn rằng, bất kể một vấn đề, một con người…đều có nhiều mặt (không chỉ có trái & phải mà còn trên & dưới; trước & sau…) Những thành công của Vũ ngày hôm nay không đồng nghĩa với của mai sau. Và câu trả lời chỉ có ở “thì tương lai” mới tỏ tường được.

      Tuy vậy, tương lai không “tự dưng” nó tới phải không Q.Trinh? Tương lai, theo tôi phụ thuộc vào những gì con người muốn tạo ra nó, hình dung về nó, ước muốn nó trở thành. Một câu nói của Mahatma Gandhi: “Be the change you want to see in the world.” và “Imagination is more important than knowledge.”- Albert Einstein thì tôi nghĩ bạn cũng sẽ một phần nào đồng cảm.

      Tôi không đồng ý với quan điểm của bạn khi nói về chế độ này, chế độ kia. Bởi môi trường nào cũng có vấn đề cả. Những cá nhân kiệt suất họ bất chấp những vấn đề đó để bước đi, hạnh phúc và vui vẻ khi đối đầu.

      Câu ca dao của các cụ nhà ta có nói ” Trong đầm gì đẹp bằng sen… Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn” phải không?

      Một đất nước giàu, có, hùng mạnh không đồng nghĩa với một đất nước hạnh phúc và ngược lại. Nếu thế giới ca ngợi người VN hạnh phúc đứng hàng thứ 2 thế giới bởi họ có những lý do cho việc bình chọn ấy. Bạn hãy tìm & hiểu về điều đó.

      2)- Tôi đã đơn cử ra khá nhiều “cơ hội thành công của các đại gia tiếp theo đó là thất bại ê chề vì nằm trong guồng máy XHCN”. Bạn Hoàng Sơn đã đọc, sao không thấy nói gì ? Đương nhiên khi thành công tiền bạc ra vào như nưoc chảy thì đương sự hưởng hết (120 con ngựa trong trại, một mình ông Vũ làm sao cưỡi hết cho nổi ?). Nhưng khi “cơm không lành canh không ngọt” bị phá sản thì hàng chục ngàn công nhân sẽ lâm cảnh thất nghiệp, Nhà Nước phải lao vào cứu trợ (như chuyện Bình An Fish Com ở Hậu Giang, ai đền bù cho nông dân đây ?). Bạn có biết khi VinaShin phá sản, nợ nần ngân hàng thế giới là bao nhiêu không ? Bao nhiêu công nhân, kỹ sư bị quịt tiền lương trong thời gian dài, bạn có biết không ?

      —> Bạn nên tách bạch giữa những con người, doanh nghiệp đi lên từ hai bàn tay trắng & những doanh nghiệp được bao bộc hoặc thừa hưởng những nên tảng của nhà nước, được điều hành bởi ai, hướng tới đâu? Và mang tư tưởng gì?

      Và đương nhiên, trong hàng triệu doanh nghiệp, hàng triệu những ông chủ thì không phải ai cũng có kiểu cách kinh doanh một cách minh bạch, sòng phẳng và bền vững.

      Và thị trường thì cái gì không hợp lý sẽ bị đào thải dần là chuyện tất yếu.

      Chúng ta không nên mang những trường hợp như Vinashin, Bình An Fish Co để so sánh và để nói về doanh nghiệp của Vũ. Bởi “mọi sự so sánh đều khập khiễng”.

      Nếu bạn muốn nói cụ thể trường hợp của Trung Nguyên, của Vũ, chúng ta hay nói về điều đó.

      3)- Tôi thẳng thắn phê phán câu nói tự đắc của ông Vũ “Những thay đổi lớn được tạo ra bởi các cá nhân, chứ không phải một nhóm người”. Bạn Hoàng Sơn nghĩ sao về tính cao ngạo mang hình ảnh “chủ nghĩa cá nhân” mơ mộng “anh hùng tạo thời thế” ? Tôi đã đơn cử hai hình ảnh “chủ nghĩa cá nhân” gây tai hại cho dân tộc (ông Mao và ông Hồ). Sao không thấy bạn Hoàng Sơn phản hồi ?
      Mong chờ hồi âm của bạn Hoàng Sơn,

      –> Như đã đề cập ở phần trả lời câu thứ nhất của bạn. Tương lai không phải tự dưng nó đến, mà theo tôi, nó được tạo ra bởi những con người, những tổ chức, đất nước muốn tạo ra cái tương lai ấy và muốn thế giới ấy đi tới đâu – Và những mong muốn ấy có phải là phù hợp với những mong muốn chung của “thế giới” không.

      Nếu con người không muốn bay lên khỏi trái đất thì chắc hẳn không có tàu vũ trụ.

      Nếu con người không muốn rút ngắn khoảng cách thì không phát minh ra các phương tiện đi lại, khônng phát minh ra các công cụ Internet…để chúng ta có thể nói chuyện như thế này.

      Và nếu như vậy, thì mọi cái muốn dường như là bắt đầu từ những cá nhân nào đó phải không?

      Một lần nữa tôi lại phải nhắc lại câu nói của Mahatma Gandhi: “Be the change you want to see in the world.” Phải chăng Vũ muốn mình khác, nhìn thấy dân tộc này khác, muốn thế giới nhìn thấy dân tộc này khác và ông ấy có quyền để ước mơ, bay bổng để rồi sống và làm với ước mơ ấy.

      Và nếu vậy thì tôi không nghĩ Vũ là người “cao ngạo” hay “chủ nghĩa cá nhân” như bạn nói. Mà là người đáng tôn trọng, ủng hộ vì có ước mơ, có hoài bão không chỉ cho mình mà còn cho đồng bào mình, cho dân tộc mình.. Dù có thể những ước mơ, hoài bão ấy quá lớn, chưa thành hiện thực được bao nhiêu nhưng cũng rất đáng để trân trọng. Hơn rất nhiều những con người không biết mình “ước mơ” gì?

      Đối với tôi, cụ Hồ, ông Mao hay những bậc tiền bối khác đều có “nghĩa vụ lịch sử trong những giai đoạn lịch sử.. “..và gây tai hại hay không thì mong là bạn hãy nhìn cho thấu xét để nhìn nhận.

      Theo quan điểm của tôi, tôi chỉ chưa đồng ý lắm với Vũ vì: ” Những thay đổi lớn được BẮT ĐẦU bởi các cá nhân, chứ không phải một nhóm người”.

      Vũ muốn làm chuyện lớn thì cần những người cộng sự/nhóm người “lớn” tương ứng.

  9. LeQuocTrinh said

    Nhân tài Việt Nam

    Các bác thân mến,

    Nhân tài Việt Nam đông vô số kể, trí tuệ, tháo vát, thông minh và nổi tiếng thế giới không thiếu đâu …nếu thực sự không bị chế độ hà khắc XHCN chà đạp, thủ tiêu, trù dập, xua đuổi qua chiến dịch CCRĐ (1954-1956), Nhân Văn Giai Phẩm (1956), Học Tập Cải Tạo (1975-1985), Di tản (1975-1985), kỳ thị Mỹ Nguỵ và …trong 5 triệu người hy sinh qua bốn cuộc chiến tranh tàn khốc có biết bao nhiêu nhân tài lỗi lạc.

    Ai sẽ chịu trách nhiệm với lịch sử khi tàn sát thủ tiêu nhân tài ? Nhân gian VN vẫn còn nhớ đời đời câu thành ngữ “Trí, Phú, Địa, Hào – Đào tận gốc, Trốc tận rễ”.

    Tôi chỉ cần nhắc sơ một thành tích của ông bạn cùng trường TH Võ Trường Toản, VK Mỹ sáng chế dàn máy bắn tia Laser nhằm triệt hạ những hoả tiễn bay vào vùng cấm địa quốc gia. Tình hình Biển Đông khẩn trương hẳn lên vì TQ bắt buộc phải thân chinh lộ diện bản chất hiếu chiến sau khi màn bắn hoả tiễn của Bắc Triều Tiên bị thất bại ê chề hồi tháng Ba (mà TQ đã cố gắng viện trợ chi một ngân sách khổng lồ cho Bình Nhưỡng). Những gì liên tục xảy ra ở Bình Nhưỡng chắc các bác theo dõi hẵn sẽ hiểu .

  10. Hoàng Sơn said

    Đọc comment từ trên xuống dưới thấy:

    Ông Vũ quả là hấp & dẫn.

    Lý do:

    – > 119 + + cái comment từ nhỏ tới lớn, so sánh với một chủ đề về một cá nhân, một câu chuyện của đất nước…. thì Y.Vũ đã ăn đứt. Cái này vừa thấy ông Vũ mà vừa thấy đất & nước quan trọng cỡ nào? Và chuyện nước thì quan tâm ít, chuyện ai xấu thế nào thì bêu lên cho cực xấu, cho chết luôn..là khả năng chung của người có tính xấu nổi trội.

    -> Người khen, kẻ chê, kẻ nửa chừng lưng nhưng tựu chung lại là có đọc và đều biết là ông Vũ, Trung Nguyên đã lên Forbes, đã hiểu nhiều về Trung Nguyên hơn… Ông Vũ, Trung Nguyên hưởng lợi.

    –> Có nhìn ngắm một bức tượng ông Mao thì quy chụp là thân Trung Quốc, còn ông Bach, ông Balzac, ông Napoleon thì thân gì? Vũ sánh mình với mấy danh nhân đó để soi mình còn hơn những kẻ tự soi gương rồi nhìn mình mà “tự sướng” buông lời “lơ lẳng”…

    Nói thì dễ, làm thì khó. Ai giỏi thì làm nhiều hơn để Forbes viết nhiều hơn, để vỗ ngực xưng tên. Còn lên cái chỗ này, tên & trí thì đều ẩn há chi mà tự hào?

    Trung Nguyên, ông Vũ hãy làm việc của mình, hãy đi con đường của chính mình.

    • hahien said

      Việc khen chê một ai đó, kể cả người đó là vĩ nhân, nên coi đó là chuyện bình thường bác ạ.

      Nếu cứ theo ý bác rằng người chê thì phải giỏi hơn người bị chê thì mới có quyền chê, rằng nếu “Ai giỏi thì làm nhiều hơn để Forbes viết nhiều hơn, để vỗ ngực xưng tên…” thì e rằng bác hơi cực đoan.

      Chẳng hạn bác đi xem bóng đá ngoại hạng Anh chẳng hạn, bác vẫn có thể chê “thằng” này đá hay, “thằng” kia đá dở mặc dù bác chỉ biết chơi bóng… méo (đùa chút, bác đừng giận nhé). Nhưng sẽ là vô lý nêu ai lại đi mắng bác rằng có giỏi thì nhảy vào mà đá đi xem có hơn “thằng” kia không!

      Có thể tôi hiểu ý bác là phê phán thói ganh tị của “những người có tính xấu nổi trội”, không ưa những người khác hơn mình. Nếu thế thì tôi cũng đồng ý với bác. Nhưng giá mà bác nêu đích danh một còm sĩ cụ thể mà bác cho rằng có tính xấu đó rồi thẳng thắn, từ tốn tranh luận trực tiếp những người ấy chứ không giành cho mình ở vị trí cao nhất để phán xét như thánh như tướng tất cả “119 + + cái comment từ nhỏ tới lớn” một cách cao ngạo như thể hiện trong cái còm của bác thì ý kiến của bác hẳn là không tốn chữ mà lại ít giá trị như thế.

      • Hoàng Sơn said

        Mến chào Hahien

        Khen, chê một ai đó được coi là bình thường với bạn hoặc ai đó. Còn với tôi thì không. Tôi chỉ khen, chê khi mình thực sự hiểu rõ vấn đề, rõ con người, rõ tình huống trong tổng hoà các mối quan hệ mà tôi tỏ tường. Nếu chưa nhìn đủ thì chỉ xin kiệm lời hoặc “ngồi im cho thiên hạ nhờ”.

        Trong trường hợp của Vũ, của Trung Nguyên. Nếu Vũ có vào đây đọc mà nhận những lời khen, chê này mà nhụt ý & chí thì Vũ không xứng đáng để tôi tôn trọng (Tôi đã, đang rất quý trọng Vũ cho mọi nỗ lực mà bạn ấy làm. Dù được hay chưa nhưng tôi theo sát bạn rất kỹ).

        Trường hợp bóng đá mà Hahien nói, thì tôi thiết nghĩ hơn một lần Hahien cũng đã nghe câu ” giỏi thì nhảy vào mà chơi đi”,”giỏi thì làm đi” ngồi đó mà “võ mồm” rồi phải không? Nếu vậy thì Hahien cũng hiểu rồi nhỉ? Nếu không làm, hoặc không làm được bằng người, hoặc “không dám làm” thì tốt hơn hãy đừng phá phách, hoặc đừng buôn lời “lơ lẳng”.

        Có hay chăng Hahien cảm thấy ý kiến của tôi ít giá trị.

        Vâng, tôi cũng không mong những giá trị nó mang lại cho bạn mà chỉ là thể hiện cái “tạm” nhìn thấy. Và bày tỏ quan điểm bản thân. Dẫu sao cũng cảm ơn Hahien đã đọc ý kiến ấy và có nó trong đầu.

        Một lần nữa tôi chỉ thông qua đây nhắn gửi tới Vũ cũng như những cộng sự của mình:

        Các bạn đã, đang “dám” làm những điều người khác “không dám làm” vậy thì cũng hãy sãn sàng đón nhận những gì mà người khác không dám đón nhận. Bình thản.

        Lòng quân tử đâu tiểu nhân nào thấu đạt phải không!

        • hahien said

          Bạn Hoàng Sơn thân mến,

          Rất đồng ý với bạn, tôi cũng thế, nghĩa là “chỉ khen, chê khi mình thực sự hiểu rõ vấn đề, rõ con người, rõ tình huống trong tổng hoà các mối quan hệ mà tôi tỏ tường”.

          Đối với Vũ, tôi chưa tỏ tường nên bạn cũng thấy là tôi không dám khen chê gì cả. :)

          Nhưng tôi cũng không dám có ý kiến nhận xét gì đối với những người khen hay chê Vũ ở đây (ngoài nhận xét về thái độ và văn hóa tranh luận như cái còm này) vì biết đâu những người khen hay chê Vũ biết về Vũ hơn tôi, biết đâu họ đã hiểu rõ những vấn đề gì đó, tình huồng nào đó trong các mối quan hệ nào đó mà Vũ có liên quan thì sao?.

          Bạn đang chê những người chê Vũ không “tỏ tường” về Vũ nhưng bạn có dám chắc bạn đã “tỏ tường” hay “hiểu rõ vấn đề, rõ con người, rõ tình huống trong tổng hoà các mối quan hệ” của những người mà bạn đang chê hay không. Biết đâu họ đã có những thông tin hay những kinh nghiệm đã trải qua nào đó liên quan đến Vũ và những công việc của Vũ. Nếu không “tỏ tường” mà bạn đã chê họ thì bạn đã mắc vào chính cái điều mà bạn muốn nhắc nhở họ.

          Còn chuyện xem đá bóng, tôi khác bạn, tôi vẫn có thể chê cầu thủ này đá dở, cấu thủ kia đá hay mặc dù tôi không biết đá. Đó là quyền thưởng thức, quyền nhận xét của mỗi người khi tôi đã mất tiền mua vé vào sân. Một nhà lãnh đạo cũng có thể bị dân chúng chê bai, mặc dù ông ta giỏi hơn những người chê ông, vì dân đóng thuế để nuôi bộ máy của ông và trả lương cho ông. Còn bạn không dám chê bai những người ấy thì đó là chuyện riêng của bạn.

          Cuối cùng tôi vẫn muốn bạn tranh luận với từng ý kiến cụ thể (ví dụ như đang tranh luận với tôi đây) hơn là gộp cả “119++ ” cái còm để phán xét theo kiểu dạy dỗ như thế.

          • Hoàng Sơn said

            Mến chào Hahien

            Nếu đọc kỹ những gì tôi còm men thì bạn sẽ thấy tôi không khen, chê ai cụ thể đúng không? Vì nói thật tôi đâu có biết những người “ẩn danh” để mà “to mồm” được. Nếu có chăng, ở đây là ông Vũ – Người tôi cho rằng khá hiểu rõ và quan sát một cách kỹ lưỡng.

            Nếu bất cứ ai đưa ra một ví dụ cụ thể về Vũ với cái nhìn khách quan, biện chứng để nói Vũ không đủ Tâm, Tầm thì tôi xin thẳng thắn tranh luận.

            Còn bạn Hahien nói tôi gom 119 cái ++ thì đó là quan điểm nêu ra của cá nhân bạn, cá nhân tôi.

            Đối với cá nhân tôi: Những người chê bai, chỉ trích mà không kèm với giải pháp hoặc chê bai chỉ để cho “sướng mồm” mà không làm được gì hơn Vũ thì nói thật là tôi không quan tâm lắm.

          • Nguyễn Thanh Thảo said

            tôi thích quan điểm của bạn Hoàng Sơn
            không phán xét khi không hiểu rõ nguồn cơn
            không bình luận khi chỉ nhìn một mặt của vấn đề
            nếu thực sự quan tâm thì nên theo dõi và nhìn nhận một cách khách quan
            và tốt hơn nữa là nên trao đổi thẳng thắn với chính ông Vũ và Trung Nguyên – đấy mới gọi là góp ý và xây dựng!

  11. Ngu mà lỳ said

    Thôi đi chú IP hiện rõ mồn một á. 115.76.88.108, Ngu cũng chú mà Tuấn cũng chú à. Anh Ba Sàm ới ơi, thằng này được thuê vô quậy nè. Dân chuyện nghiệp đi còm nha bà con. Cẩn thận, cẩn thận. http://www.webmuaban.vn/raovat.php?id=303233

  12. Trần Văn Tuần said

    Bạn Nguyen Ngoc ạ,bạn nên xem lại thế giới tôn vinh Ngô Bảo Châu công lao đó nhờ ai bạn có biết không vậy bạn?Khi NBC đoạt giải toán học quốc tế lúc đó NBC mang quốc tịch nước Pháp hay VN vậy bạn?
    Gởi bạn Lê Quốc Trình và bạn Năm Darwin,tôi hoàn toàn đồng ý với hai bạn góp ý cho bạn Nguyen Ngoc qua những câu nói sau:
    Trích:
    Tuy vậy riêng trường hợp anh Ngô Bảo Châu tôi chỉ đồng ý tự hào 50% với anh Nguyên Ngọc mà thôi. Bởi lẽ anh NB Châu là nhà toán học được đào luyện ở Pháp, sinh trưởng từ chế độ XHCN VN nhưng anh Châu đã sang Pháp nhập quốc tich Pháp để tiếp tục học lên cao và hưởng được mọi tiện nghi, tự do, thoải mái của chinh phủ Pháp mà anh Châu đã thành công. Nếu anh Châu còn ở lại VN thì có lẽ khác rồi.
    LQT
    ———————————————
    Trích:
    Có khi nào bác hỏi tại sao người VN thông minh, chịu khó, vậy mà chỉ có người VN sống ở nước ngoài (thua thiệt nhiều mặt so với dân bản xứ) lại được có điều kiện phát triển hết khả năng của họ, để họ có thể làm vinh danh, đóng góp nhiều nhất cho đất nước họ đang sống (chứ không phải VN dù họ là người VN), còn những người trong nước lại trầy trật chỉ để sinh tồn (chứ chưa nói phát triển)?
    Năm Darwin
    ———————————————
    Đất nước VN hiện nay lúc nào cũng hô hào phát triển khoa học,vậy mà những người tài năng ở cái đất nước VN này, có mấy ai có những công trình khoa học nào mà được công nhận và được thế giới tôn vinh đâu?Có chăng là những người đó phải sang các nước ngoài học và làm việc, thì mới phát huy được tài năng và trí tuệ của mình,chứ còn ở lại cái đất nước này thì cứ xem tấm gương của tôi và một số bạn khác thì sẽ biết?
    Khi phát hiện ra cái “nền tảng toán học cũ” bị “sai lệch”,tôi phải mang vác cái công trình “Sai Lệch Toán Học” của mình, gõ cửa các cơ quan báo đài nhà nước nhờ xem xét,giúp đỡ và có hướng giải quyết.Nếu như công trình “Sai Lệch Toán Học” của tôi “sai”, thì nhờ các nhà toán học chỉ ra những “điểm sai” để tôi được học hỏi và từ bỏ việc làm “sai trái” đó,còn nếu như nhận thấy công trình “Sai Lệch Toán Học” của tôi đúng và khả thi, thì các cơ quan ban ngành nên xem xét và hiệu chỉnh lại nền tảng toán học của VN nói riêng và của thế giới nói chung.Nếu như VN chúng ta làm được việc đó thì đất nước VN chúng ta cũng là một trong những nước có công đóng góp không nhõ cho nền tảng toán học của thế giới.
    Vậy mà năm 2009 Hội Liên Hiệp Các Hội Khoa Học Kỹ Thuật Thành Phố Hồ Chí Minh đã công nhân công trình “Sai Lệch Toán Học” của tôi là đúng và chính xác hoàn toàn,đồng thời Sở Khoa Học Và Công Nghệ Thành Phố HCM cũng dự định đưa công trình “Sai Lệch Toán Học” của tôi ra công bố nhưng không biết vì lý do gì Hội Liên Hiệp Các Hội Khoa Học Kỹ Thuật Thành Phố Hồ Chí Minh cũng như Sở Khoa Học Và Công Nghệ Thành Phố HCM lại không đưa ra?Các bạn có thể kiểm chứng lời nói của tôi qua website
    http://www.dost.hochiminhcity.gov.vn/hoithisangtao_khkt/default.aspx?Source=/hoithisangtao_khkt&Category=C%C3%A1c+gi%E1%BA%A3i+ph%C3%A1p+d%E1%BB%B1+thi+qua+c%C3%A1c+n%C4%83m&ItemID=10&Mode=1

    Đứng trước những từ chối của các cơ quan ban ngành ở VN, đối với công trình công trình “Sai Lệch Toán Học” của tôi,tôi chỉ còn biết gởi công trình “Sai Lệch Toán Học” của tôi sang các nước khác nhờ xem xét và có hướng giải quyết,mặc dù tôi biết nhờ các nước khác giúp đỡ công trình “Sai Lệch Toán Học” của tôi sẽ khó khăn hơn vì tôi là người VN.
    Kể cả vừa rồi khi thấy TS Phùng Liên Đoàn, có viết bài về điện hạt nhân của VN rất tâm huyết trên cái diễn đàn ABS , tôi có thử nhờ TS giúp đưa công trình “Sai Lệch Toán Học” của tôi để các nhà toán học Mỹ xem xét và có hướng giải quyết,thì lại được TS Phùng Liên Đoàn viện lý do không phải chuyên ngành của mình nên từ chối.
    Đấy các bạn cứ xem việc làm của tôi rồi suy ngẫm xem những lời nói của hai bạn Lê Quốc Trình và bạn Năm Darwin như thế nào tôi để các bạn tự suy ngẫm,thân chào,TVT.
    Cám ơn ABS cho đăng bài viết của tôi.

  13. Nguyen Ngoc said

    Gởi Năm Darwin và LeQuocTrinh, Tôi không tán đồng với 2 bác. Dù thế nào đi nữa, chúng vẫn tự hào khi được thế giới tôn vinh Ngô Bảo Châu, Bùi văn Ga….. Tôi tin VN chúng ta có nhiều người tài năng, và Ông Vũ là đại diện cho thế hệ 7x và tương lai sau này của VN. Hy vọng thế giới sẽ nhìn VN theo cách khác, có những tập đoàn đủ sức vươn ra thế giới.

    • LeQuocTrinh said

      Thân chào anh Nguyên Ngọc,

      Cám ơn phản hồi của anh Nguyen Ngọc. Tôi chỉ tiếc răng danh sách những nhân tài VN được thế giới ca tụng (mà anh đã kể ra 2 người) xem ra quá ít so với 90 triệu người dân hiện nay. Tuy vậy riêng trường hợp anh Ngô Bảo Châu tôi chỉ đồng ý tự hào 50% với anh Nguyên Ngọc mà thôi. Bởi lẽ anh NB Châu là nhà toán học được đào luyện ở Pháp, sinh trưởng từ chế độ XHCN VN nhưng anh Châu đã sang Pháp nhập quốc tich Pháp để tiếp tục học lên cao và hưởng được mọi tiện nghi, tự do, thoải mái của chinh phủ Pháp mà anh Châu đã thành công. Nếu anh Châu còn ở lại VN thì có lẽ khác rồi.

      Thật sự tôi biết nhiều VK từng về nước đóng góp làm ăn thành công nhưng …có lẽ không hợp gu Nhà Nước mà đành chịu số phận hẩm hiu, xin kể sơ sơ cho các bác nghe nhé:

      – ông Nguyễn Văn Trung (VK Nhật) đại gia Auto SaiGon thời 80, kết quả bị tan nát cơ sở làm ăn, trôi dạt về Úc;

      – ông Nguyễn Gia Thiều (chồng cũ cô Hà Kiều Anh), bị tù đầy vì chuyện nhập cảng ĐTDĐ;

      – ông Trịnh Vĩnh Bình, VK Hoà Lan, mở cty làm chả giò VN, phất lên như gió, nhưng lại bị Nhà Nước chèn ép phá sản, tù đầy đi đến kiện tụng quốc tế. Nghe đâu Nhà Nước đã phải bồi thường một số tiền không nhỏ;

      – ông Huỳnh Hữu Tuệ, GSTS Đại Học Laval (Canada), hồi hương từ hơn 10 năm nay, lên báo chí khá thường xuyên về cương vị Hiệu Trưởng Đại Học Bắc Ninh. Hiện giờ ông này còn ngồi ở chức vị đó hay không, chắc Anh Ba Sàm biết rõ hơn tôi;

      Anh Nguyên Ngọc có quyền tự hào với những thành công của vài nhân vật VN nhưng anh có biết họ thành công trong bối cảnh nào không? Có lâu dài hay không ? Hay chỉ là ngọn lửa rơm cháy bùng để làm quảng cáo cho chế độ XHCN phi nhân, phản khoa học này ?

      Hai nghi vấn của tôi về Vinalines Queen và GSTS Nguyễn Chánh Khê, mong chờ anh Nguyên Ngọc giải đáp hộ.

      • Hoan Anh said

        Mến chào anh LeQuocTrinh,
        Tôi thật sự hiểu được sự quan tâm sâu sắc của anh về tình hình phát triển đất nước, có chăng Anh và Tôi đang lo sợ sự không bền vững của nó.
        Nhưng thiết nghĩ, chúng ta cũng nên công bằng trong cách phán xét. Nếu ai đó giỏi thật sự, chúng ta sẵn sàng ủng hộ, bảo vệ và vui đắp cho những tài năng ấy đến cùng. Còn ngược lại thì chính bản thân họ cũng không còn đất sống chứ đừng nói chờ chúng ta lên tiếng.
        Thế hệ trẻ đang mong đợi chúng ta làm những gì, để lại cho chúng những gì. Tôi hy vọng Anh cũng như các anh em sẽ mãi ủng hộ lẽ phải, ủng hộ sự mong đợi tương lai của thế hệ trẻ.

        • LeQuocTrinh said

          Mến chào anh Hoan Anh,

          Cám ơn những lời bộc bạch chia sẻ cúa anh. Tôi là dân làm KHKT kinh nghiệm lâu năm ở xứ người, đương nhiên tôi rất mong mỏi đem hết sức lực ra cống hiến đất nước và góp phần xây dựng chung với những người tài giỏi như anh ĐLN Vũ chẳng hạn.

          Thế nhưng thực tế cho tôi thấy không thể nào tin tưởng vào chế độ XHCN dối trá gian manh này. Tôi đã từng hy sinh thời niên thiếu để tham gia tích cực trong Hội đoàn VK hải ngoại, công sức tôi bỏ ra không nhỏ trong lĩnh vực kỹ thuật, thế nhưng sau cùng tôi đã bị “phản bội” từ những bạn bè thân thiết, thử hỏi tôi còn niềm hy vọng nào trông mong vào chế độ này. Chưa nói những anh em bạn bè VK tài giỏi hơn tôi đã về nước và bị trù dập chèn ép đến mức độ thảm hại. Mỗi bước chân tôi đi đâu đều bị CA theo dõi, gây khó khăn trong thủ tục giấy tờ, hăm he doạ nạt. Tôi làm sao tin tưởng một chế độ đến thời buổi này hãy còn sử dụng một tên đại tá công an từng là VK trí thức Pháp xưa kia để theo dõi kiều bào, báo cáo lên cấp trên.

    • Năm Darwin said

      Bác Nguyên Ngọc mến, ai không tự hào nếu VN được vinh danh trên thế giới? Nhưng làm thế nào để “thế giới sẽ nhìn VN một cách khác” hở bác?

      Bác cứ cho tui một thí dụ điển hình, một thí dụ thôi, là cái cơ chế hiện nay tạo điều kiện một cách lương thiện, công bằng, vô điều kiện, cho nhân tài VN phát triển (người thật, việc thật nha, đừng đem nghị quyết ra nói).

      Có khi nào bác hỏi tại sao người VN thông minh, chịu khó, vậy mà chỉ có người VN sống ở nước ngoài (thua thiệt nhiều mặt so với dân bản xứ) lại được có điều kiện phát triển hết khả năng của họ, để họ có thể làm vinh danh, đóng góp nhiều nhất cho đất nước họ đang sống (chứ không phải VN dù họ là người VN), còn những người trong nước lại trầy trật chỉ để sinh tồn (chứ chưa nói phát triển)?

      Ngô Bảo Châu được vinh danh vì chính khả năng của anh ta và sự đào tạo từ nước ngoài chứ không phải từ cái cơ chế, chế độ hiện nay, phải không bác? Đặng Thái Sơn cũng vậy. Xin đừng (xỏ lá) nói là nhờ đảng tạo điều kiện (cho phép) cho anh ta được đi học nước ngoài nên anh ta mới có ngày nay nha. Tuy vậy, sự nổi tiếng của họ lại bị đảng lợi dụng hơi nhiều chắc bác cũng biết rõ.

      Những “người Việt làm vẽ vang dân Việt” đa số đều sống ở nước ngoài, được đào tại bài bản, tạo điều kiện, từ bên ngoài, chứ không phải trong nước. Nếu ai chưa sống ở nước ngoài thì cũng nhìn về phía đó. Tại sao vậy? Buồn phải không bác?.

      Tóm lại cái cơ chế XHCN hiện nay không phải để nuôi dưỡng, phát triển hay đào tạo nhân tài, cái cơ chế hiện nay hoặc bóp chết hoặc lợi dụng nhân tài cho quyền lợi của nó mà thôi. Điều bác mong còn xa lắm.

  14. Lưu Thủy said

    Ngay cả những người tri kỷ của ông Vũ cũng không thể hiểu hết được tâm tư của ông ấy.
    Cũng nực cười thay, đám se sẻ lại cứ tưởng mình là đại bàng….

    • MCK said

      Tri kỷ kiểu “còn tiền còn bạn” như Lưu Trọng Văn hay Thái Quang Trung thì bảo sao Trung Nguyên sang không ra sang, hèn không ra hèn.

      Cà phê Trung Nguyên uống được, nhưng những phát ngôn của ông Vũ thì phải xem lại.

      • Năm Darwin said

        Bác uống cà phê Trung Nguyên hay bác uống phát ngôn của ông ấy?

        • Nguyễn Thanh Thảo said

          Tôi thích câu hỏi của anh Năm Darwin:)

        • hanh ngo said

          Tôi nghĩ thương hiệu bên cạnh giá trị hữu hình còn có những giá trị vô hình nữa các bạn à.

          +Giá trị hữu hình là những cái thấy được như sản lượng hàng năm, nhà xưởng, con người….

          +Giá trị vô hình là những cái không nhìn thấy được như niềm tin vào sản phẩm, sức mạnh thương hiệu…

          Trung Nguyên được nhìn nhận qua 2 giá trị trên, và tự khi nào đó ĐLNV cũng là 1 phần giá trị thương hiệu này. Tốt hay xấu thì phải chờ xem khả năng thực thi thế nào.

          Riêng tôi thì tin vào chất lượng cà phê Trung Nguyên cả về rang xay lẫn hòa tan. Còn những cái râu ria như bảo tàng cà phê, cà phê đạo, diễn đàn nước Việt, G7 mart của ĐLNV thì chỉ là trò cười thôi, khi khả năng thực thi của ĐLNV cùng Trung Nguyên là con số 0 tròn trĩnh (đã được minh chứng trong thực tế).

      • Lưu Thuỷ said

        Cách nói của MCK nặng mùi đố kỵ và ganh tức. Phải chăng vì sợ người khác biết được cái tiểu nhân của mình nên ngay cả tên cũng không dám viết rõ?
        Trộm nghĩ, kẻ có lòng dạ hẹp hòi thì không nên tham bàn việc lớn. Nếu có dịp trùng phùng thì cũng xin lấy lòng quân tử để đo dạ tiểu nhơn một phen.

  15. LeQuocTrinh said

    Bác Năm Darwin nói đúng ý tôi đấy,

    Nguyên tắc “Nhất Thế, Nhì Thân”: đố ông ĐLN Vũ giỏi cách mấy cũng không thoát khỏi môi trường sống VN kiểu này. Từ khi đất nước thống nhất đến nay, đội ngũ cán bộ KHKT và TSGS coi bộ bị kềm chân cho nên chẳng có phát minh sáng chế gì mới mẻ cho cam. Vì thế mà tôi tin rằng ông Vũ đi vào thế giới thương mại bằng thương hiệu Cafe chẳng qua là nhờ tài tháo vát giao dịch với mọi cửa ải Nhà Nước, chung chia đầy đủ nên có chân đứng vững ở VN. Chứ còn muốn cạnh tranh với sản phẩm thế giới thì còn xa diệu vợi vì thiếu khả năng chuyên môn, sáng tạo kỹ thuật.

    Tiện đây tôi muốn hỏi các bác trong nước về hai nghi vấn sau:

    1)- Sự kiện “Máy phát điện chạy bằng nước” của ông GSTS Nguyễn Chánh Khê đi đến đâu rồi ? Nghe nói tháng Sáu này ông Khê phải công khai bí mật hoặc đệ trình đơn đăng ký bằng phát minh vĩ đại này để cho nhân dân VN được nở mặt nở mày với thiên hạ! Sao mà im lặng như tờ vậy ? Anh Ba có tin tức nóng hổi về vụ này không ?

    2)- Sự kiện chiếc tàu Vinalines Queens bị mất tích hồi năm ngoái, sao không nghe Nhà Nước báo cáo gì hết ? Con tàu này thuộc loại tối tân, lớn nhất của VN do Nhật Bản đóng, thế mà bị mất tích trong vòng bí mật đến nỗi các nước bạn (Nhật, Nam Hàn) cố gắng cứu trợ tìm kiếm cũng không thấy …nhưng lại chỉ còn mỗi một nhân chứng trở về rồi bặt tăm luôn. Vụ án Vinaline đang đi vào vòng tranh luận gay cấn, toàn bộ Ban Quản trị đã bị bắt gần hết, hình như lọt lưới một ông thì phải ? Anh Ba và các bác có nghe động tĩnh gì không ?

    Tôi cố tình nhắc đến hai sự kiện này để chứng minh cho các bạn trẻ đang muốn học hỏi theo gương ông ĐLN Vũ rằng môi trường chính trị xã hội VN đang bị tập đoàn lãnh đạo ĐCS và Nhà Nước thao túng, tham nhũng hối lộ móc ngoặc đầy rẫy, làm sao mà nhân tài nào dám ngoi lên nếu không biết chung chia với các quan lớn. Tôi chưa nói đến một thế lực tài chính khác rất ư quan trọng cũng đang lấn át nền kinh tế VN, đó là thế giới tài phiệt Hoa kiều, sau lưng có TQ va Đài Loan chống đỡ. Có thể nào một cty VN vươn lên tiến ra biển cả thế giới mà không có một chút ảnh hưởng ngầm của thế lực này không ? Bọn chúng đang tung lưới bao vây nền kinh tế VN, dễ gì để cty Cafe Trung Nguyên trở thành đối thủ cạnh tranh trong thị trường quốc tế ?

    Cho nên tôi mới nói bài chủ do Anh Ba trích đăng chỉ mới trình bày sơ “mặt phải” của tấm mề đay, “mặt trái” của nó ra sao thì thời gian sẽ trả lời.

  16. Năm Darwin said

    Các bác còm rôm rã nhể!

    Theo tui, Việt Nam không phải là sân chơi cho những nguời lương thiện, “lương thiện thường thiệt thòi thua thiệt”. Cơ chế hiện nay tạo ra sự bất công trong mọi lãnh vực mà nếu muốn tồn tại và phát triển, bạn phải “gian manh” hơn chứ không phải “thông minh” hơn người khác. Mr Vũ sống và làm việc trong môi trường đó, ông ta cũng phải như thế, có điều “gian manh” ít hay nhiều thôi. Nếu cờ trong tay các bác, nếu muốn tồn tại và phát triển, các bác cũng phất y hệt như vậy. Cho nên nếu trách ông ta, các bác có thể trách cả ngày. Ngoài ra, trừ ý tưởng xây dựng thiên đường cộng sản, thì ý tưởng mới nào lúc đầu mà không điên rồ cho đến khi nó thành sự thực? Hãy nhìn một cách khoan dung hơn.

    Đại Nam Quốc Tự ở Bình Dương không có tượng Hồ Chí Minh to đùng thì có khướt mà xây được. Nếu không xây được thì có khướt mà chuyễn tiền, rửa tiền, rút tiền và rồi gì gì nữa có khướt mà biết được. Không phải hàng trăm, hàng ngàn ngôi chùa, miếu cũng nhờ có bác và đóng hụi chết cho công an mà an tâm thu tiền bá tánh đó sao?

    Sống chung với lũ thì phải chịu ướt vậy, đừng chỉ thấy người khác ướt mà nghĩ mình không bị ướt.

  17. Dinh Phuong said

    Thế giới có nhiều tỷ phú trẻ, bởi vì họ dám nghĩ, dám làm và được người khác ủng hộ. Cũng chính quan điểm cởi mở như vậy mà Forbes tôn vinh tầm nhìn, chiến lược của ông Vũ. Hy vọng trong tương lai, Sản phẩm của Việt Nam xuất hiện trong nhiều siêu thị trên thế giới.

  18. Sinh Viên UEF said

    Sinh viên chúng em có khát khao làm chủ chính mình, qua các chương trình khởi nghiệp từ thanh niên. Chúng em thấy anh Vũ hay xuất hiện, chia sẻ những thành công, thất bại và dũng khí vượt qua khó khăn.
    http://vtc.vn/1-322316/kinh-te/dang-le-nguyen-vu-tiet-lo-cong-thuc-thanh-cong.htm
    Công thức này chúng em áp dụng chưa chắc thành công, nhưng ít ra đó cũng là những bài học giá trị, khi mà trong trường đại học không dạy chúng em những điều đó.
    Forbes là tạp chí uy tín có lẽ vì những quan điểm sâu sắc, tầm nhìn chiến lược và mong đợi cho ngành cà phê Việt Nam mà Forbes tôn vinh.
    Không riêng gì Forbes nghe nói đâu Financial Times cũng có đăng về anh Vũ đấy.
    http://www.ft.com/intl/cms/s/0/b78148b0-7111-11e0-962a-00144feabdc0.html#axzz2261zv6FB

    • Sinh vien said

      Với tờ báo tầm cỡ như Forbes hay Financial Times, đâu dễ gì có thể mua được đánh giá của họ. E tin là họ đã đánh giá đúng.

  19. Cô Láng Giềng said

    Về nhân vật “Ngàn năm công tội” tôi nghĩ cái tượng và người sưu tầm – như ông Vũ – hẳn có ẩn ý sâu xa. Với một nhân vật lịch sử đúc rút được từ cái dở, cái sai lầm (chết người) cũng có giá trị với hiểu biết và nhận thức không kém gì từ những cái hay, cái đúng. Tránh được sai lầm cũng là cách tiến đến gần cái đúng hơn. Cho nên bình tĩnh hơn một chút, tôi nghĩ đã tránh được cách nói chụp mũ kiểu như “thờ” cái tượng của một số còm sĩ đẩy sự việc ra xa hơn thực tế, chủ yếu bằng suy diễn cảm tính và áp đặt ý kiến cá nhân.

  20. Cộng Hòa said

    Năm 2006 Trung Nguyên lập ra diễn đàn “Nước Việt lớn hay nhỏ?” (đại loại vậy), lồng ghép với vài sự kiện ở dinh Thống Nhất rồi “tiện thể” khai trương chuỗi bán lẻ G7 mart. Khẩu hiệu “người Việt dùng hàng Việt” được Đặng Lê Nguyên Vũ tận dụng triệt để, chuyển tiếp lên cho G7 mart như một kênh phân phối nhằm bảo vệ hàng Việt, rằng bọn tư bản giãy chết đang sản xuất & phân phối hàng hóa ở Việt Nam là bọn lấy hết lợi nhuận, rằng người Việt mình chỉ gia công với đồng lương rẻ mạt…

    –> Bản chất câu chuyện là G7 mart muốn lấy hàng thẳng từ bọn tư bản giãy chết, “ăn dùm” chiết khấu rồi mới bán cho các tiệm tạp hóa. Tất nhiên bọn giãy chết đâu có ngu, lập tức cô lập G7 mart ngay. 2 năm sau G7 mart hấp hối rồi chính thức sập tiệm.

    Năm 2008, Đặng Lê Nguyên Vũ trở lại với chiêu bài tương tự: rằng “Việt Nam ta là số 2 về xuất khẩu cà phê”, rằng “ta chỉ thu về lợi nhuận ít ỏi từ cà phê thô”, bọn tư bản giãy chết như Starbucks, Nestle đang ngồi trên đầu trên cổ Việt Nam ta.

    –> Bản chất câu chuyện này là Vũ muốn người Việt phải xài và ủng hộ sản phẩm của Trung Nguyên trước cái đã, ủng hộ Vũ cái đã, rồi mới được xài đồ của Nestle, hay Starbucks… Rằng bọn tư bản giãy chết kia xấu xa lắm, xài đồ của nó là không có yêu nước đâu, là không có tinh thần Đại Việt đâu…

    Việt Nam ta có “hàng thật” là “vua sữa” Mai Kiền Liên, được Forbes chính thức vinh danh vào top “50 nữ doanh nhân quyền lực nhất châu Á”, lèo lái con tàu Vinamilk doanh thu mỗi năm hơn 1 tỷ USD. Tác phong thì chắc chắn là khác rồi: ăn nói nhỏ nhẹ, rành mạch, có gì nói đó, khiêm tốn, đường hoàng, bản lĩnh, đúng bản chất bọn “giãy chết” hơn nhỉ?

    Vậy nên đây cũng là dịp Vũ nhìn lại mình, chứ đừng chống chế theo kiểu “người đi tiên phong thường bị nghi ngờ”. Anh Ba ngày xưa cũng nghèo khổ, đi theo tàu Pháp, lưu lạc thế nào rồi ẵm CNXH đem về Việt Nam. Rồi anh Ba lên chức “Bác”, “Cha già dân tộc” để rồi con cháu ngày nay sống kiếp đói khổ, nhục nhã còn hơn thời Đức quốc xã. Người khôn thì cư xử phải khéo léo, còn để người ta nắm tẩy thì chẳng nên cơm nên cháo gì đâu.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: