BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

1072. Nước nhà gặp nhiễu sự, dân còn giúp Nhà nước?

Posted by adminbasam on 09/06/2012

Vì sao khi xảy ra những vụ việc như Tiên Lãng – Hải Phòng, Văn Giang – Hưng Yên chẳng thấy Quốc hội sớm vào cuộc. Tại sao xảy ra hiện tượng người Trung Quốc nuôi cá ngay địa bàn quân sự Cam Ranh, người phát hiện chỉ là báo chí. Tất cả các bản Báo cáo ngân sách Chính phủ trình Quốc hội đều cho qua thì sự thất thoát ngân sách lớn như thế có trách nhiệm của Quốc hội không?

Đất Việt

Nước nhà gặp nhiễu sự, dân còn giúp Nhà nước?

Theo đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc, cái mạnh nhất của Chính phủ là “khả năng ứng biến”, “năng lực giải quyết tình huống”..

Tuấn Linh

09-06-2012

Những câu hỏi trên và hàng loạt câu hỏi khác nữa được đại biểu Dương Trung Quốc nêu ra khiến người nghe lẫn người có trách nhiệm trả lời không khỏi cảm thấy nhức nhối. 

Để giúp độc giả tường tận quan điểm của đại biểu Dương Trung Quốc, Đất Việt xin đăng tải toàn bộ nội dung bài phát biểu trước Quốc hội của ông chiều ngày 7/6. 

Dưới đây là nội dung chi tiết:

Kính thưa Quốc hội,

Tôi không nhắc lại nhiều ý kiến của nhiều vị đại biểu Quốc hội phát biểu trước tôi để đồng tình với một số đánh giá tích cực trong hoạt động của Chính phủ thể hiện trong báo cáo. Tôi muốn tiếp cận từ cách nhìn khác.

Qua năm tháng tham gia Quốc hội, tôi nghiệm thấy một Quốc hội như thế nào sẽ có một Chính phủ như thế đó, phương thức hoạt động của Quốc hội là nửa năm triệu tập một kỳ họp nghe bản báo cáo với nội dung chủ yếu là nhìn lại 6 tháng vừa qua, hướng tới mục tiêu 6 tháng tiếp theo. 

Thời điểm cuối tháng 5, cuối tháng 10 mỗi năm thật lỡ dở để có dịp nhìn lại trọn vẹn từng năm, cứ tập trung vào bản báo cáo 6 tháng 1 lần khó có thể nhận dạng bức tranh toàn cảnh của đất nước. 

…”thất thoát ngân sách khổng lồ gắn với những đổ vỡ của một số tập đoàn như Vinashin, Vinaline thì có ai mà không xót ruột”…

Với tầm nhìn mỗi nửa năm ấy, bản Báo cáo của Chính phủ chỉ nêu lên việc đã làm như những thành tựu đã đạt được, đưa ra một số sai sót yếu kém gắn với những vấn đề nổi cộm dư luận đang quan tâm và đưa ra những giải pháp thường là ngắn hạn, ít mới mẻ.

Để ngắm bức tranh toàn cảnh cần có độ lùi về không gian và thời gian, hoàn cảnh cho tôi đến nay đã được dự khoảng 20 phiên, đọc chừng 20 bản Báo cáo của Chính phủ, bằng cảm quan nghề nghiệp của mình nhận ra cái mạnh, cái chưa mạnh của Chính phủ, mạnh nhất của Chính phủ là khả năng ứng biến, năng lực giải quyết tình huống.  

Phải chăng đây là sự kế thừa của truyền thống hình thành trong thời chiến. Năng lực ấy đã phát huy tác dụng tích cực khi chúng ta thực hiện mục tiêu chính nghĩa, một đường lối đúng đắn có sự hậu thuẫn về ý chí của toàn dân, lại có tầm nhìn sáng suốt của người đứng đầu.  

Cái mạnh ấy đã giúp Chính phủ cứ 6 tháng một lần lại vượt qua được những thử thách của thực tiễn, đạt được những mục tiêu ngắn hạn và cũng vượt qua được một kỳ họp cũng là một kỳ chất vấn của Quốc hội để rồi lại dấn thân phấn đấu cho 6 tháng tiếp theo. Vì thế những thành tựu ấy khó bền vững và những khuyết điểm yếu kém của Chính phủ luôn lặp lại gần như là một điệp khúc không mấy thay đổi qua các bản báo cáo.

Nói như vậy tôi hoàn toàn không phủ nhận những nỗ lực của Chính phủ, các thành viên của Chính phủ và bộ máy của Chính phủ, cũng như chia sẻ những khó khăn khách quan mà cuộc khủng hoảng kinh tế mang tính toàn cầu cũng như cuộc đấu tranh bảo vệ chủ quyền rất phức tạp mà Chính phủ phải gánh vác. 

Nói như vậy cũng không có nghĩa là xem thường năng lực ứng phó và giải pháp tình huống nhưng chỉ như vậy thì không đủ. Bởi vì nếu cứ tiếp tục như thế này thì mãi mãi chúng ta không thể theo kịp những yêu cầu ngày càng khắt khe của sự phát triển bền vững, cũng như hội nhập với thế giới đang cạnh tranh quyết liệt và đầy những biến động rủi ro. 

Hơn thế nó cũng không đáp ứng được mong muốn của nhân dân ngày càng có năng lực thể hiện quyền dân chủ của mình mà hoạt động của Quốc hội có trách nhiệm phải đáp ứng.

…”đối với dân chính bộ máy công quyền ấy lại phải chăng quá khắt khe cảnh giác để rồi hành xử có phần vụng về,
thô bạo đối với bộ phận nhân dân”…

Kính thưa Quốc hội,

Một trong những chức năng quan trọng cũng là trách nhiệm nặng nề nhất của Chính phủ là điều hành đất nước ở tầm vĩ mô và mang nội hàm về không gian to lớn lẫn thời gian lâu dài. Ta có thể đặt ra những câu hỏi vì sao đất nước đã hòa bình gần 40 năm mà con đường huyết mạch số 1 hay hệ thống đường sắt vẫn gần như thời kỳ Tây cai trị.

Vì sao trên lĩnh vực công nghiệp hóa, hiện đại hóa, lĩnh vực được coi là mục tiêu chiến lược và được Chính phủ đầu tư nhiều nhất, trong đó đặt vai trò là động lực hàng đầu cho các tập đoàn nhà nước lại là lĩnh vực kém thành công nhất. Để nhắc đến một thương hiệu hay một sản phẩm công nghiệp đáng để cho thế giới biết đến thì dường như chưa có còn nhắc đến con số như thất thoát ngân sách khổng lồ gắn với những đổ vỡ của một số tập đoàn như Vinashin, Vinaline thì có ai mà không xót ruột.

Trong khi đó như chúng ta vừa thảo luận về nông nghiệp, nông dân và nông thôn thì chính những người nông dân, ngư dân vốn ít được sự quan tâm đầu tư của Chính phủ, thậm chí phải chịu đựng nhiều rủi ro không chỉ của thiên tai mà của cả môt số sai sót trong điều hành của Chính phủ lại làm nên những thành tựu, những thương hiệu hơn hẳn công nghiệp trên nhiều lĩnh vực quan trọng, thực tiễn đã vượt qua sự chủ động trong tầm nhìn và tầm tay quản lý của Chính phủ. 

Một ví dụ nữa, đội ngũ cán bộ, công chức được tuyển chọn, đào tạo trong đó dường như ai cũng được bồi dưỡng những khoa học về quốc phòng toàn dân mà vẫn để hiện tượng sử dụng lao động người nước ngoài, cho thuê đất rừng hay khai thác khoáng sản và gần đây nhất là nuôi hải sản ngay tại những vị trí trọng yếu an ninh quốc gia đều vượt ra ngoài tầm kiểm soát của bộ máy nhà nước.

“đội ngũ cán bộ, công chức được tuyển chọn, đào tạo trong đó dường như ai cũng được bồi dưỡng những khoa học về quốc phòng toàn dân mà vẫn để hiện tượng… vượt ra ngoài tầm kiểm soát của bộ máy nhà nước”

Nhìn vào bản đồ quốc gia, chúng ta sẽ thấy không ít sự bất hợp lý và lãng phí, hệ quả của mối quan hệ giữa Chính phủ Trung ương và các chính quyền địa phương bị chi phối bởi tầm nhìn của bộ, cũng như sự thỏa hiệp của mối quan hệ xin, cho. Tôi nhấn mạnh mối quan hệ xin, cho đang ngày càng trầm trọng và gây tác hại lớn nhất cho điều hành đất nước, phá hoại những giá trị xã hội tạo nên hiện tượng đáng quan ngại không chỉ là những vụ tham nhũng và thất thoát lớn đã được phát hiện hay không thể phát hiện mà còn là hiện tượng đã được thừa nhận là tham nhũng vặt.

Trong khi đó, đối với dân chính bộ máy công quyền ấy lại phải chăng quá khắt khe cảnh giác để rồi hành xử có phần vụng về, thô bạo đối với bộ phận nhân dân làm phương hại đến hình ảnh của một Nhà nước của dân, do dân vì dân mà chúng ta đang phấn đấu. Chỉ số lòng tin đối với Chính phủ chưa khi nào được quan tâm tính đến, nhưng chắc chắn không như chúng ta mong muốn. Có nhiều nguyên nhân dẫn đến những hạn chế đó, nhưng theo tôi nguyên nhân đáng quan ngại nhất là năng lực lắng nghe của Chính phủ.

Nhìn lại một chặng đường dài, thời gian dài hơn mỗi kỳ họp, chúng ta sẽ thấy có rất nhiều vấn đề đã được cảnh báo đến từ phát biểu của các nhà khoa học hay hoạt động xã hội trong đó có những đại biểu Quốc hội từ rất nhiều cuộc hội thảo về đề tài nghiên cứu v.v… mà Chính phủ chậm tiếp thu để rồi thực tiễn chứng minh những lời cảnh báo đó đã trở thành hiện thực. Năng lực lắng nghe bị hạn chế, phải chăng do Chính phủ chưa tin vào dân, vào những người không nằm trong bộ máy tư vấn gần gũi của Chính phủ liệu có phải là lợi ích nhóm hay không?

Trong những hạn chế của Chính phủ đó có trách nhiệm của Quốc hội, vì sao khi thảo luận về Luật phòng, chống tham nhũng nhiều vị đại biểu Quốc hội và dư luận xã hội đã can rằng không nên giao trách nhiệm đứng đầu cơ quan này cho cơ quan hành pháp, thế mà chính Quốc hội chúng ta lại thông qua luật để tới nay lại phải sửa lại.

Vì sao từ nhiệm kỳ trước Quốc hội, tôi đã thấy các vị đại biểu nêu lên sự cần thiết phải xây dựng luật nhằm quản lý và phát huy vốn của Nhà nước, Quốc hội vẫn chưa tiếp thu. Vì sao khi xảy ra những vụ việc như Tiên Lãng – Hải Phòng, Văn Giang – Hưng Yên chẳng thấy Quốc hội sớm vào cuộc. Tại sao xảy ra hiện tượng người Trung Quốc nuôi cá ngay địa bàn quân sự Cam Ranh, người phát hiện chỉ là báo chí. Tất cả các bản Báo cáo ngân sách Chính phủ trình Quốc hội đều cho qua thì sự thất thoát ngân sách lớn như thế có trách nhiệm của Quốc hội không?

Khi nói đến Quốc hội, tôi cũng ý thức được rằng trong đó có cả chính mình. Từ những ý kiến trên, tôi kiến nghị các bản Báo cáo mỗi kỳ họp của Quốc hội, của Chính phủ ngoài phần báo cáo như cách viết hiện nay, Quốc hội cần hướng việc giám sát vào những vấn đề nổi bật gắn với tầm điều hành vĩ mô của Chính phủ để thấy những tiến bộ của Chính phủ sau mỗi kỳ họp thông qua đánh giá việc thực hiện những mục tiêu lớn và dài hạn.

Cuối cùng, tôi xin nhắc lại lời của người xưa đúc kết về thuật trị nước, đó là câu đối thời hậu Lê Hoàng Ngũ Phúc và một thời kỳ lịch sử rối ren ông đã nhắc nhở: “Nước lấy dân làm gốc, nước bình yên, nước hãy để dân yên. Dân lấy nước làm lòng, khi nhiễu sự dân ra gánh vác”. Thử đặt ra một câu hỏi vào thời điểm này khi nhiễu sự liệu dân có ra gánh vác như những thời kỳ đầy thử thách trong quá khứ lịch sử oai hùng của chúng ta không? Đặt câu hỏi đó Chính phủ sẽ thấy nhiều việc cần phải làm. 

Xin hết, xin cảm ơn Quốc hội.

135 phản hồi to “1072. Nước nhà gặp nhiễu sự, dân còn giúp Nhà nước?”

  1. […] Trung Quốc: “Tiên Lãng chỉ là phần nổi nhỏ của tảng băng chìm” (TVN); + 1072. Nước nhà gặp nhiễu sự, dân còn giúp Nhà nước? (ĐV/ […]

  2. Lanh The said

    Chả buồn xem bài của bác Cuốc: (cho dù đạt đến trình độ việc nước đau lòng con cuốc thì bác còn xa lắm, nhưng thôi cũng tạm được đi).

    Là vì cầu này của bác:
    “mạnh nhất của Chính phủ là khả năng ứng biến, năng lực giải quyết tình huống.”

    Tôi lại nhận thấy ngược lại: qua trả lời báo chí, nhiều quan chức hay giả điếc, giả mù… chuyện đồi Ngô chẳng hạn, lè lè ra đấy còn bảo phình phường. Chưa nói những chuyện sôi bỏng khác bị nhiều cấp lấp liếm.
    Các v/đ quan trong nhất hiện đang bị dồn kho, đắp chiếu, để mai kia, nhỡ đâu nó tự tháo ra được (giao thông, SH ruộng đất…)
    Ý tôi muốn nói là khi phương pháp tư duy đã sai, thì cái gì cũng sai. Lè bè (từ của bá Kiến) cũng sai, mà ứng biến nhanh lại càng chết, càng xa cái đúng.
    Cứ dũng cảm bám sát thực tiễn, nghe dân, trọng pháp luật, không trộm cắp, mọi thứ sẽ vào chỗ của nó thôi (không cần phải xuất chúng đâu). Đa tạ.

  3. TruongTan said

    Vu viec chua den nhu bai phat bieu cua bac Quoc.
    Vi hien nay Trung Quoc chi hu doa chiem dat bien va rung con lai la dung nuoc ta nhu la mot nuoc phu thuoc de hanh ha cong nap. Viec binh bien se khong bao gio xay ra, chang bao gio co canh nhu 1979, nen dan ta chang co co hoi ma bao dap an tinh Dang ta, va chinh phu cua quan tham Le Chieu Thong.
    Su viec se tiep tuc nhu mieng thit dai tren thot, khong cua dut duoc. Thoi dung co phat bieu nua ma ton hoi thua.

  4. Dung said

    Tôi luôn cảm phục kính trọng Ông Dương Trung Quốc.
    Ở VN thì chỉ có Đảng lãnh đạo toàn diện – Đảng quyết định mọi thắng lợi của cách mạng VN. Thế mà tại sao VN bây giờ ra nông nỗ này?
    Trước đây Vinashin đổ vỡ, nay đến lượt Vinalines. Tại sao lúc nào họ cũng cứ bắt mọi người phải khen và nịnh họ? rồi Dan ta cứ è cổ ra mà gánh nợ. vô lý quá!
    Rất mệt mỏi. Toàn dân mệt mỏi. Cả đất nước bị đặt trong tình trạng stress cao độ.

  5. Phạm Thúy Hằng said

    Ông Dương Trung Quốc Kính mến! Nội dung phát biểu của ông tôi rất tâm đắc; nhưng xin ông hãy thận trọng, vì chỉ cần vài “bao cao su đã qua sử dụng” là xem như đời ông vĩnh viễn sang trang. Cầu mong ông tai qua nạn khỏi sau kỳ họp thứ 3, QH khóa 13 này!

  6. Công Bằng said

    Như chúng ta đã biết: Nghị sĩ Quốc hội ở những nước dân chủ văn minh , họ có quyền lực to lắm , có mấy người trợ lý . và được pháp luật bảo vệ v.v.v. mục đích là để quyền lực của họcó thể ĐỐI TRỌNG với quyền lực của quan chức chính quyền và để họ có thể giám sát hoạt động của quan chức chính quyền được tốt hơn . Rồi chế độ đãi ngộ , lương bổng cao lắm . Mục đích là tạo cho họ môi trường thuận lợi nhất để phục vụ nhân dân .Rồi tầng lớp trí thức , văn nghệ sĩ cũng được Tổng thống và xã hội quan tâm và tôn trọng.

    Còn ở Việt Nam ta trên thực tế các ông nghị quyền lực thì bị hạn chế , lương bổng chả ra sao {họ chỉ hơn Phó thường dân một chút thôi } Mục đich là Đảng CSVN muốn hạn chế quyền lực và sự hoạt động giám sát của họ . Rồi các nhà trí thức , khoa học và các tầng lớp văn nghệ sĩ, chính quyền cũng coi họ chả là cái gì cả.

    Như chúng ta thấy đó ,ở Việt Nam quyền lực tập trung hết vào hơn chục người ở Bộ chính trị và Ban bí thư . Họ hơn cả các vị Vua thời phong kiến .Thế mà họ đang hô hào “xây dựng nước VN dân chủ , công bằng và văn minh” !!!.

    Rồi việc chất vấn , trả lời chất vấn như hiện nay là một bước tiến bộ . Nhưng sau đó lời hứa của các quan chức không thực hiện ,và không được giám sát thì thực tế việc chất vấn chỉ là vở tuồng mua vui cho nhân dân trong thời gian họp Quốc hội thôi ! .

  7. danvit said

    Nước nhà = tổ quốc; nhà nước = chính quyền, không thể gom chung làm một.
    Nước nhà lâm nguy, đàn bà còn phải đánh huống gì bậc nam tử bạch tu. Còn nhà nước này đã loại dân ra ngoài, độc quyền mọi thứ, còn xem dân là đối thủ, vậy khi gặp nhiễu sự thì tự mà giải quyết, đừng có gọi dân chứ. Gây nhân thì tự chịu quả. Muốn dân ra tay thì trước hết dân phải diệt hết sâu bọ mới được

  8. dân quê said

    Rất may trong QH còn có những đại biểu như DTQ. tuy nhiên, mong gì ở một QH, khi mà số đông ĐB thuộc các nhóm lợi ích hoặc những người đang điều hành chính phủ (vừa đá bóng vừa thổi còi), số ít còn lại được vào QH theo cơ cấu. Người dân đâu có quyền tự do lựa chọn người đại diện cho mình trong QH, vậy thì còn mong gì ở loại QH này. QH, Đảng và chính phủ là một thôi mà. ,

  9. montaukmosquito said

    Ok, thêm câu hỏi nữa . Nếu bọn “mua” nước vô tiếp nhận đất nước từ bọn “bán” nước, các bác sẽ làm gì ?

    Ủng hộ bọn “bán” nước để lên án bọn “mua” nước như đã từng làm, viện cớ đây là biểu hiện của lòng yêu nước thuần túy, cũng đã từng làm ?

    • Tung Của said

      _Gậy ông đập lưng ông “Ok, thêm câu hỏi nữa . Nếu bọn “mua” nước vô tiếp nhận đất nước từ bọn “bán” nước, các bác sẽ làm gì ?”
      _Vui vẻ nhận mẫu quốc

  10. Hunglaconic said

    Cái đầu đề “Nước nhà gặp nhiễu sự, dân còn giúp Nhà nước?” thật là vô lý.
    Nhà nước là cái gì mà bảo là dân giúp? Thế nào là giúp Nhà nước? Chẳng bao giờ, chẳng ở nơi nào mà có chuyện dân phải giúp nhà nước cả!

    • Thucchat? said

      Truyện ngụ ngôn, Cáo phê Lừa:
      – Lề mề, ít động não, rất bảo thủ và ương bướng.
      Trình lên trên, Gấu góp ý nên phê là:
      – Không hấp tấp, điềm tĩnh, có lập trường vững vàng, rất kiên định khi thực hiện mục tiêu.
      Xem ra bác Quốc nhà ta vẫn còn khá hơn nhân vật Gấu trong câu chuyện. Nhân dân xin cảm ơn bác Quốc! Nhưng nghĩ lại, lại thấy bác Quốc có quan điểm là lạ khi vô tình chia nhà nước và nhân dân thành 2 vế, vậy còn đâu là tinh thần nhà nước là của dân, do dân, vì dân? Với quan điểm của bác như thế này thì câu tục ngữ cổ có vẻ như là khi ông đã chẳng có chân giò thì bà sẽ chẳng thò chai rượu vậy (?!)

  11. Chú bé loắc choắt said

    Lúc nước Việt có cơn nguy biến, em nguyện xin làm cậu bé Kim Đồng ngày xưa. hi hi. Hiểu hông?!!! Đi làm giao liên chỉ điểm đó. Em biết nhà các bác lãnh đạo của chúng ta hết, Củ Chi, chiến khu D, Long An, Ấp Bắc, Vị Thanh… em biết ráo chọi hết gồi. Em sẽ giúp các anh lùng ra bọn địch. Em nhớ kỳ này phải khai man, chứ thật thà quá như lời Bác dạy thì bị bắn chết tươi.

    Hổng thôi em làm anh Lê Văn Tám cũng được. Xăng bây giờ chỉ tẩm vào mình là tự cháy, không cần bật diêm quẹt, nên khó bị lộ lắm. Các bác thấy sao?

    Chứ lặn sâu như Yết Kiêu, hay làm bứng tre làm Thánh Gióng chắc không được Đảng và nhà nước cấp phép đâu.

    Ai có cao kiến xin cho em biết để em xả nước cứu thân nhé.

    • Chú bé Loắc Choắt rất thông minh.Có điều đối tượng mà chú tính chỉ điểm còn quỉ quyệt hơn chú nhiều.chiến sự xảy ra,mà chú chỉ vô Củ Chi,Chiến khu D,ấp Bắc,hay Ba đình…Chỉ toàn nông dân và dân nghèo làm bia đỡ đạn.Muốn chỉ điểm đúng đối tượng phải qua Bắc Kinh,Thụy Sĩ,Caly,hay những biệt thự sang trọng có hầm tránh bom hạt nhân ấy,may ra…

      Còn Lê Văn Tám,nguyễn Văn Bé hay một số “Anh hùng” khác chỉ là người Ảo đâu có thật mà chú đòi làm theo.Thánh Gióng tuy là huyền thoại,nhưng lại thật hơn nhiều…hi hi.

  12. Mr.gia said

    Sinh ra trong thời loạn lạc ,lớn lên ở buổi gian nan, về già sống với đồ đểu.hunganh viét hay phêt.mình bổ xung:tổ quốc họ cũng không cần họ sẽ phắn khi hưũ sự

  13. Le Hung said

    Ông Quốc dùng từ “Thời kỳ Tây cai trị” chứ không phải “Thời kỳ đế quốc – thực dân cai trị” như chúng ta vẫn nghe hàng ngày:

    -> Có lẽ chúng ta nên phổ biến từ này nhiều hơn từ thời điểm này, cảm ơn ông Quốc.

  14. khach 1 said

    Theo cách hiểu của nhà nước hiện nay nhân dân là những người nín thinh chấp nhận mọi việc làm của nhà nước và của các bộ nhà nước.
    Nói một cách khác dù chúng làm sai, làm bậy, làm ẩu như hối lộ, tham nhũng cướp đất, đánh dân, cho tàu phù vào khai thái các vùng trọng yếu, khai thác rừng biên giới, làm boxic,… đều phải câm đi mà chấp nhận. Nếu lên tiếng phản đối đó là do bọn phản động hoặc bị bọn phản động giựt dây và hậu quả thế nào thì đã thấy : CHHV, chi Hằng, anh Diện và hàng nhiều người khác !

    Do vậy khi có đất nước nguy biến, chắc là nhà nước trưỡc tiên sẽ ra sức tiêu diệt những người mà chúng cho là phản động hay tay sai phản động !
    Lúc nguy biến nhà nước sẽ được lực lượng an ninh, quần chúng tự phát mang băng đỏ, các lực lượng xã hội đen, chó bẹc giê và có thể cả bọn trung quốc ra sức giúp đỡ trước tiên !

    Còn nhân dân VN lúc đó sẽ biết nhiệm ụ trước tiên của mình là gì !

    • Laurent Trang said

      đúng rồi đấy! các cụ có câu, con giun xéo lắm cũng phải quằn…!! dân ta chả biết đến bao giờ quằn nhỉ??

  15. CCB said

    Theo đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc, cái mạnh nhất của Chính phủ là “khả năng ứng biến”, “năng lực giải quyết tình huống”..
    Thực ra tôi hiểu đây là cách nói lịch sự khi đăng đàn trên QH chứ thực chất câu nói này phải hiểu là ” Đau chỗ nào tiêm chỗ ấy” theo đúng phong cách y tá.

    • chipheo@ said

      Tôi xin bái phục bác Quốc về câu này: khả năng “ứng biến” quá thâm thúy
      1) “Ứng”: ứng đầy đủ cho các nhóm lợi ích khi chúng “yêu cầu”,cũng như khi chúng bị thua lỗ (?)
      2)”Biến” cực kỳ tài giỏi: khi các Tổng Công ty nhà nước (quả đấm thép) lãi chuyển ngay sang nhóm lợi ích. Khi các nhóm lơi ích lỗ chuyển ngay sang Tổng Công ty nhà nước
      Ứng phó như nhà nước ta,”biến biến,hóa hóa” thì có đến Tề Thiên Đại Thánh cũng phải gọi bằng “CỤ” mà là “CỤ TỔ” nữa là khác

  16. aidido said

    Cho tui nói thiệt: Nước nhà hữu sự, tui chạy luôn, ngu chi thò mặt ra cho nhà nước đạp ?
    Tới hồi nớ, TẤT CẢ đảng viên, công an, bộ đội thỏa sức đạp mặt nhân dân hỉ ?

    • tommy said

      câu nói chí lý đó chứ ?

    • Tung Của said

      OK,quá chính xác luôn !” Cho tui nói thiệt: Nước nhà hữu sự, tui chạy luôn, ngu chi thò mặt ra cho nhà nước đạp ?”
      – chỉ ngu một lần ,làm gì dân VN ngu lần thứ hai cho cộng sản nhờ.MUỐN THẮNG CỘNG SẢN TRƯỚC HẾT ĐỂ CHO CỘNG SẢN THẮNG MÌNH…ĐỪNG NGHE NHỮNG GÌ CỘNG SẢN NÓI, MÀ HÃY NHÌN NHỮNG GÌ CỘNG SẢN LÀM !!!

  17. TRẦN ANH TUẤN said

    thưa độc giả ! tôi nghĩ với chế độ xã hội VN hiện nay thì phát biểu của bác DTQ như vậy cũng là dũng cảm rồi , nếu bác DTQ phát biểu gay gắt hơn nữa , thậm chí nêu đích danh một vài quan tham như Nguyễn Tấn Dũng , Nguyễn sinh Hùng … nhẹ thì mất quyền đại biểu quốc hội ,nặng thì lại dính vài bao cao su sử dụng rồi , hay ám sát …Lời phát biểu như vậy thất sâu sắc , lời văn bình dị nhưng có sức truyền tải thông tin nhanh chóng , chính xác và cụ thể . Nhưng tiếc rằng bác DTQ phát biểu nhầm chỗ , vì nơi đấy , các vị đại biểu quốc hội có còn đại diện cho lợi ích và tiếng nói của người dân nữa đâu ? đa phần họ (trừ số ít là các nhà khoa học như bác DTQ ) là bọn sôi thịt , tham nhũng , vinh thân phì gia , nếu chiếu theo luật pháp mà sử thì bọn này đem bỏ tù thậm chí sử bắn gần hết cũng không oan thằng nào ?

  18. Cầu Cải Tiến said

    Ông đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc diễn thuyết rất chí lý và chất lượng nhưng không ít lời phê bình cho là “một con én không làm nên mùa xuân”, “tiếng kêu trong sa mạc”, nhiều thất vọng. Lời phê bình tiêu cực, đáng buồn là nó không xa sự thật, tuy nhiên phải công nhận tinh thần chân chính và thành tâm của đại biểu DTQ.

    Điêu này khẳng định Quốc hội không đủ thẩm quyền để tạo tác dụng tích cực tu bổ Chính phủ, nội bộ Quốc hội thiếu môi trường khuyến khích và nân cao ý kiến hữu dụng, tâm huyết cho đất nước cho nhân dân.

    Hiên nay Quốc hội có 500 đại biểu, nhiệm vụ và trách nhiệm lại thiếu sự gắn liền với nhân dân. Phần lớn thành viên Quốc hội phải nêu ra nội dung diễn thuyết của đại biểu DTQ, không chỉ đơn độc ông DTQ. Nhiệm vụ và trách nhiệm phải rõ ràng nghiêm chỉnh. Ví dụ, tại Nhật Bản sau thảm họa Fukushima Thủ tướng Naoto Kan đã từ chức và phải điều trần tại Quốc hội. Thực tế thảm họa xẩy ra trong nhiệm kỳ chứ ông có tạo thảm họa đâu.

    Tôi xin mạo muội đóng vài ý kiến theo kiến thức nông cạn của mình. Nếu phát biểu của đại biểu DTQ là “nước đổ đầu vịt” thì nói thế nào đi nữa cũng không tác dụng gì. Cứ xem như hầu chuyện bà con cho vui.

    1. Tăng cường thẩm quyền Quốc hội nhằm mục đích tu bổ Chính phủ
    – Nhiệm vụ Chính phủ phải phục vụ thi hành kiến nghị của Quốc hội.
    – Chính phủ phải nhận trách nhiệm nghiêm chỉnh với Quốc hội.

    2. Đặt trọng nhiệm vụ và trách nhiệm cho từng đại biểu Quốc hội gắn liền với nhân dân
    – VN có 64 tỉnh thành, mỗi tỉnh đề cử một đại biểu. Thay vì 500 ta sẽ có 64 đại biểu.
    – Đại biểu phải do dân tại tỉnh bỏ phiếu.
    – Ứng cử viên đại biểu phải do tiềm năng, hãy bỏ đi xét duyệt lý lịch tổ tiên mà loại trừ nhân tài.
    – Nhiệm vụ đại biểu phải thăm dò ý nguyện dân nội tỉnh và đại diện cho dân ý.
    – Đại biểu phải chịu trách nhiệm với nhân dân nội tỉnh.

  19. Huỳnh Công Bình said

    Nước lấy Dân làm gốc, nước bình yên, để cho Dân yên, Dân lấy nước làm lòng, khi nhiễu sự Dân ra gánh nước.

    Là một cử tri, đặt trách nhiệm mình đã bỏ phiếu bầu ra các vị ĐBQH, lấy làm đau qúa.
    Hôm cụ Quốc phát biểu, tôi coi lại trên web của VTV, thấy các vị đại biểu nét mặt bình thản trông họ chẳng có vấn đề gì cả ! Tôi được biết trong số 499 vị ĐBQH khóa này, tất cả đều có từ 2 bằng đại học trở lên trong đó những người có bằng tiến sỹ các loại, chiếm trên 70% và trong số tiến sỹ này có trên 60% số người có học hàm GS và PGS.
    Nhắc lại câu nói trên của người xưa, tôi cảm nhận được, những người có trách nhiệm chắc chắn rằng, ít người hiểu được và còn lại là không muốn hiểu !

  20. Như Ba said

    Trung Quốc được ăn được nói, được gói mang về, thật là cái tên tiền đinh, một ông trung quốc vào QH VN trách cứ nhẹ nhàng cho QH được tiếng cũng có quan tâm đến những vấn đề nóng bỏng rồi sau đó ra về ta lại ” Dô Dô Dô… tiếp “, và người dân thì yên trí tiếp tục đi cầy ! Chuyện này đã, đang, sẽ và cứ thế tiếp tục cho đến khi tấm màn từ từ hạ xuống và sáng ra người dân thấy dưới những biển tên đường và tên của tòa nhà QH có chua thêm tiếng hán, sau 2 năm thì những biển chỉ đường thì toàn tiếng hán, dưới chua tiếng Việt nho nhỏ, cán bộ xã ấp thì toàn người hán, và những người như ông Trung Quốc chuẩn bị hành trang, lương thực mười ngày lên đường đi tập trung cải tạo, học tập đường lối hòa hợp của chính quyền. Hai tháng sau vợ ông Trung Quốc nhận được giấy báo tử như sau : Vì đ/c Trung Quốc học tập đường lối mới qúa mẫn cán nên đã qua đời, yêu cầu đ/c vợ của ông Trung Quốc lên nhận xác về chôn xin nhớ mang 1 cây vàng loại 9999 lên đóng thuế xuất tử.
    Còn các quan Dũng, Sang, Trọng lú đâu ư? Biến lâu rồi thành phần nguy hiểm chóp bu mà !

  21. Dân Đen said

    Khi nước nhà có sự biến thì những đối tượng sau đây sẽ “tót” ra nước ngoài:
    – Các nhóm lợi ích không thuộc hệ “Hán”,. Đô-la, con cái ở nước ngoài rồi.
    Các đại quan không thuộc hệ “Đại Háng”
    Bỏ lại đất nước cho nhân dân tự xoay. Hiển nhiên là nhân dân sẽ đứng lên bảo vệ Tổ Quôc, nhưng dân khôn chán. Họ chờ MINH CHỦ.

    • Tung Của said

      -cÁC VỊ ĐÓ RA NƯỚC NGOÀI SẼ CÓ NGƯỜI VIỆT YÊU NƯỚC Ở HẢI NGOẠI TIẾP ĐÓN NỒNG HẬU…HE HE

  22. Duy Châu said

    Nhìn vào chất lượng đại biểu QH khóa này, ai cũng thấy hầu hết là nghị gật thực chất chỉ là học trò đi học làm chính khách. Số đại biểu có năng lực có tầm nhìn chắc ko tới 10%, trong số này những kẻ khôn ngoan biết cách làm vừa lòng đảng lại chiếm đa số
    Phát biểu của ông Dương Trung Quốc cho thấy sự thất vọng đối với chất lượng của đại biểu QH, có lẽ ông cảm thấy xấu hỗ khi đứng trong tổ chức này ?

  23. nong dan viet said

    Chân thành cám ơn đại biểu Dương Trung Quốc và các vị nhân sĩ trí thức chân chính!
    Thường nghe : Quốc hội là cơ quan quyền lực cao nhất! Nhưng việc bỏ phiếu tín nhiệm ( hoặc bất tín nhiệm) chưa thực hiện được thì dân đen tôi nghĩ quyền lực của quốc hội Việt nam cao một chừng mực nào đó thôi.
    Trong báo cáo của Chính phủ dám nói từ THÀNH TỰU ĐẠT ĐƯỢC trong giai đoạn suy thoái và khủng hoảng hiện nay. Dân đen tôi nghĩ chính phủ thiếu chân thành và không chính xác.
    Là nông dân, tôi nghĩ quốc hội và chính phủ hiện nay như một cỗ xe tải quá cũ kỹ, khi vận hành thì quá ồn ào, vận chuyển hàng hóa không được bao nhiêu, nhưng tiêu tốn nhiên liệu quá nhiều. Tóm lại giữ chiếc xe này là Hại nhiều hơn Lợi.
    Cầu mong Hồn thiêng sông núi nước Việt, cho dân CÓ được chiếc xe mới tốt hơn, để vận chuyển Tương lai phát triển của nước Việt.

  24. thuannhi said

    Ông này phát biểu không sai . Từ giác độ của một ông đại biểu quốc hội của chế độ đang hiện hành thì ông phát biểu như vậy cũng không đúng . Xã hội ta như các vị đã được hiểu biết là một xã hội của dân , do dân , vì dân chỉ trên lời nói , giấy bút . Ông Trung đặt vấn đề nửa vời để tồn tại . Mấy chục năm của xã hội hiện hành thống trị đã bộc lộ hết cả mặt xấu và mặt tốt để nhân dân nhận xét rồi . Sự tồn tại của xã hội này chỉ còn ngày , còn tháng khác gì chế độ phong kiến Lê mạt . Quan trọng nhất bây giờ là tính toán phục hồi kinh tế và đạo đức sau chế độ cộng sản . Để phục hồi kinh tế nhanh chóng nhất phải là 20 năm . Để có được nhân phẩm và đậo đức nước ta phải mất tối thiểu 80 năm nữa sau khi chế độ cộng sản sụp đổ . Là người dân Việt tử tế không phải bọn cơ hội , sai nha , thư lại nên đoàn kết và suy nghĩ để phục hồi đất nước , Nghe làm gì bọn dở hô muôn năm , phải nhìn thẳng vào thực tế hiện trạng và tương lai gần . Vì là dân nên không thể không bàn . Muộn hay sớm còn hơn không .

  25. Các bác ơi, trang anh Ba tôi vào dễ lắm, nếu không các bác cứ gõ vào google: Việt sử ký,sau đó nháy vào BS,nháy tiếp vượt tường lửa lần 1 là được liền!

  26. Con-người said

    Gửi :Ô DTQ

    Dân đang hoạn nạn có thằng lãnh-đạo nào ĐBQH nào đứng ra lo lắng không ?
    Bằng cách hy sinh chính đời sống của nó !. Nên nhớ quyền lợi của đàng được TẬU BẰNG XƯƠNG MÁU DÂN TỘC .
    Câu nói đó xét về lẽ công bằng nó RẤT THỐI !

    • Cù Lần said

      Phát biểu của ĐBQH DTQ này chẳng qua là 1 bài luận văn trả bài của học sinh trung học loại giỏi, chứ chẳng có mà nào trong chính phủ nó nghe đâu mà cố phát biểu. Lâu nay, cái lệ cai trị của đảng CSVN là cứ yêu cầu phát biểu, còn nghe không là chuyện của ‘ tau’. Ở các nước pháp quyền thật sự, khi CP sai thì nghị viện họ có quyền hê anh thật sự, con CS…. thì biết rồi… nói mãi.

  27. Em Quyên said

    Bài của bác DTQ dàn trải, chung chung quá, toàn những thông tin đã phơi bày khắp nơi, không có xung lực gì cả. Phê phán kiểu này thì phê phán cả đời. Tầm của bác không phải để nói thế này. Bác vẫn không thoát khỏi thân phận làm xiếc đu dây, xếp bác vào phía nào cũng được

  28. tumiendatla said

    toi hay doc cac’ loi*` binh` tren nhieu web va` thay 1 dieu kha’ giong nhau: nhieu ng` chi? trai cam xuc cua minh` tren ddo’ ma` tho^i ( xin loa.i ra nh~ phat bieu co’ chu? y’ be` phai’). O^ng DTQ- 1 ddai bieu QH tuc la` 1 nha` tri thuc theo y’ nghia thong thuong*`- hok phai la` ng` ddau^` tien phat’ bieu ve^` vu. ng` TQ nuoi ca’ o camranh ma` co’le la` ng` cuoi cung` vi` O^. ddua ra loi phat bieu khi ca? the gioi dda~ biet^’ chuyen ddo’ het roi^` va` vi the, phatbieu cua O^ la` vo^ thuong? vo^ phat.
    tumiendatla gop’ y’ .

  29. Đảng VN ra đời và lớn mạnh trong bối cảnh nước VN bị hết Thực dân,phát xit,tới Đế Quốc.Đảng đã lãnh đạo nhân dân đối đầu với quân địch,kẻ thù rất xuất sắc.Vì vậy quá trình phat triển Đảng có tính cảnh giác rất cao và nhạy bén với quân thù.Sự cảnh giác của Đảng đã ăn sâu vào chính quyền thành thói quen rất tự nhiên và gần như bẩm sinh.Nên Đảng ứng sử rất chính xác và thành công,với những kẻ thù nhìn rõ mặt.

    Nhưng kẻ thù,đế quốc thì rõ mặt.Khi hòa bình lập lại,đất nước hết bóng quân thù.Nói cách khác là không còn thấy mặt quân thù hiện diện trên đất nước VN.Nhưng bản năng cảnh giác của Đảng nó vẫn tồn tại vô thức trong tâm khảm Đảng.

    Có phải vì vậy mà bây giờ vì Cảnh Giác cao độ nên Đảng cứ nhìn đám đông đi khiếu kiện,đi biểu tình là Đảng mơ hồ,huyễn hoặc nghĩ đó là kẻ thù của Đảng.Trí thức hay nông dân yêu nước,Đảng không còn tỉnh táo phân biệt nổi.Hễ người nào,nhóm nào,làng nào,xã nào,địa phương nào nói tiếng oan sai,oan ức với chính quyền,với Đảng thì đảng coi đó là kẻ thù,phải ngăn chặn,phải trừng trị,phải tiêu diệt dù đó là nhân dân.

    Nên ở VN bây giờ Đảng không coi nhân dân là kẻ thù mới là lạ.

  30. dân việt said

    Hình như tất cả các trang Blogre đều không vào được phải không Anh Ba ?.Cả trang Anh Ba phải vựt tương vào rất khó .

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: