BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

968. Vì sao người dân quyết liệt bám giữ đất?

Posted by adminbasam on 07/05/2012

Pháp luật TP HCM

VỤ THU HỒI ĐẤT Ở VĂN GIANG (HƯNG YÊN) – BÀI 1

Vì sao người dân quyết liệt bám giữ đất?

ĐOAN TRANG
 .
.
LTS: Hơn 10 ngày trôi qua, câu chuyện về vụ cưỡng chế thu hồi đất để giao cho chủ đầu tư thực hiện dự án Ecopark ở Văn Giang (Hưng Yên) vẫn tiếp tục thu hút sự quan tâm của dư luận.
.

Người ta không hiểu được vì sao có sự “đối đầu” gay gắt giữa một bộ phận nông dân có đất ở đây với chủ đầu tư và chính quyền trong việc này. Họ kiên trì bám trụ, thậm chí dùng xẻng, cuốc, gạch, đá… để giữ đất.

Từ vụ việc này, phải chăng chính sách, luật pháp hiện hành liên quan việc quy hoạch, phê duyệt dự án, đền bù – bồi thường thu hồi đất… đã bộc lộ nhiều hạn chế, bất cập cần sớm xem xét, hoàn thiện.

PV Pháp Luật TP.HCM đã về Văn Giang tìm hiểu thực tế, trao đổi với các chuyên gia pháp luật, quy hoạch… góp phần lý giải căn nguyên của vấn đề.

Ngay chiều 24-4, đại diện chính quyền huyện Văn Giang đã thông báo với báo chí là việc cưỡng chế thu hồi đất và hỗ trợ thi công dự án ở xã Xuân Quan đã hoàn tất, chính quyền địa phương đã bàn giao mặt bằng 72 ha ở đây cho chủ đầu tư. Tuy nhiên, đối với chính quyền và những người dân liên quan, sự việc dường như chưa khép lại. Còn nhiều vấn đề phải giải quyết sau cưỡng chế.

Sống nhờ đất, khá giả nhờ đất

Đêm 23 và ngày 24-4 vừa qua có lẽ sẽ trở thành một ký ức khó quên được đối với nhiều người dân ở xã Xuân Quan. Họ đã phải bấm bụng để bị thu mất phần đất canh tác ít ỏi – nguồn sống duy nhất suốt bao nhiêu năm qua của gia đình mình.

Người dân xã Xuân Quan thu dọn vườn cây cảnh sau vụ cưỡng chế sáng 24-4. Ảnh: NGUYỄN HƯNG (Lấy lại từ VnExpress)

Buổi chiều sau cưỡng chế, trỏ tay ra bãi đất trước mặt còn tanh bành những cây bật gốc, đổ rạp, mẹ vợ anh Truyền (xóm 3, xã Xuân Quan) chép miệng: “Cây cối nhà tôi đây. Chỗ cây cảnh này tới gần tết trị giá phải cả tỉ đồng. Vợ chồng nó (anh Truyền) đêm qua tranh thủ dời đi được ba xe, còn lại coi như mất sạch!…”.

Anh Truyền bần thần, không nói năng gì. Mãi tới lúc nghỉ tay dọn dẹp, vào nhà uống chén nước, anh mới nghèn nghẹn: “Thế là mất hết. Nhà tôi hai bên nội ngoại mất khoảng 5-6 sào”.

Sau vụ cưỡng chế đất vừa qua, nhiều nhà cứ tiếc cho số cây cảnh bị cày ủi, hư hại. “Con nhà bà Nghiêm hôm qua khóc, kêu là mất nhiều hải đường quá, phải tới mấy trăm triệu đồng”. “Anh Thơm bên kia mất tầm trên 200 triệu đồng, toàn cây cảnh giá trị”. “Cả cái vườn lộc vừng 1.000 gốc, mỗi gốc mấy trăm ngàn đồng”…

Nhưng đó là thiệt hại trước mắt. Còn về lâu dài, chuyện người dân mất đất canh tác mới là nỗi lo lớn.

Theo nhiều lão nông cho biết ba xã Xuân Quan, Phụng Công, Cửu Cao (Văn Giang) là đất thuần nông với hơn 3.900 hộ nông dân sống nhờ vào đất. Vùng này từ xưa đã có tiếng là đất “bờ xôi ruộng mật”. Với chủ trương dồn điền đổi thửa của Nhà nước, người dân ở đây đã chuyển đổi thành công từ thóc lúa sang vườn cây, ao cá. Dịp giáp tết, lộc vừng, quất, hải đường Văn Giang sáng rực các chợ hoa Hà Nội.

Một lão nông kể: “Người thì trồng cây cảnh, cây thế, người thì cây bóng mát, cây công trình. Đi khắp cái làng Xuân Quan này mới thấy sao nhà gác, nhà tầng nhiều, đầy đủ tiện nghi thế, có gia đình vài ba xe máy. Đó là người ta đi lên từ đồng ruộng. Trung bình mỗi sào ở đây ít cũng phải mang lại cho dân dăm bảy chục triệu mỗi năm”.

Mất đất vì dự án

Theo báo cáo của UBND tỉnh Hưng Yên, dự án khu đô thị Văn Giang (còn được gọi là Ecopark) được thực hiện theo phương thức “đổi đất lấy hạ tầng”. Chủ đầu tư (Công ty Cổ phần Đầu tư và Phát triển Đô thị Việt Hưng – Vihajico) sẽ thi công một con đường giao thông liên tỉnh, nối từ cầu Thanh Trì đi thị xã Hưng Yên. Bù lại tỉnh sẽ góp vốn bằng 500 ha đất nông nghiệp để Vihajico đầu tư xây dựng một khu đô thị sinh thái, có chức năng thương mại, dịch vụ và nhà ở.

Mô hình một phần dự án Ecopark Văn Giang.

Vihajico thuyết trình: “Nếu dự án được thực hiện, cơ cấu sản xuất của các xã Cửu Cao, Xuân Quan, Phụng Công từ sản xuất nông nghiệp sẽ chuyển sang đô thị thương mại, dịch vụ. Dự án là tiền đề tạo ra thế mạnh sử dụng có hiệu quả quỹ đất hiện có, tạo ra động lực phát triển toàn diện về kinh tế-xã hội, thương mại, vui chơi giải trí…”.

Chính quyền và chủ đầu tư dự án có thừa luận cứ để thuyết minh về tính hợp lý và sự cần thiết khi biến 500 ha đất nông nghiệp thành khu đô thị, thương mại, dịch vụ. Thế nhưng đối với người dân có truyền thống làm nông lâu đời, việc tách họ khỏi mảnh ruộng, vườn cây, ao cá gắn bó lâu đời với họ, là nguồn sống bao đời nay của gia đình họ là điều không đơn giản.

Thực tế, chủ đầu tư và chính quyền hầu như chưa có động thái cụ thể nào chuẩn bị cho việc chuyển đổi cơ cấu sản xuất ở đây. Lẽ ra chính quyền phải có phương án dạy nghề, đào tạo nghề để giúp người dân chuyển đổi từ lâu, chứ không phải đùng một cái lấy đất của người dân với lời giải thích sẽ chuyển sang làm thương mại, dịch vụ…

Họ sẽ sống bằng gì?

Điều đáng ngại hiện nay là sau cưỡng chế, nhiều hộ dân ở xã Xuân Quan đã không còn đất canh tác và hoàn toàn không có phương án nghề phụ thay thế.

Thông tin từ chính quyền cho rằng “số hộ bị cưỡng chế vẫn còn diện tích đất canh tác chứ không phải thu hồi toàn bộ” nhưng có thông tin khẳng định với PV, qua đợt cưỡng chế hôm 24-4 vừa qua, không ai còn ruộng nữa.

Cũng thông tin từ chính quyền cho biết dự án “có đất dịch vụ liền kề để giải quyết việc làm cho người dân có đất bị thu hồi” nhưng cụ thể ra sao không ai rõ.

Ông Dũng, người xã Xuân Quan, than thở: “Xuân Quan có 8.000 nhân khẩu, tôi cứ cho là người già yếu chiếm 4.000 thì 4.000 còn lại làm cái gì ra tiền bây giờ? Nói thực là bây giờ dân làng chơi nhiều rồi. Ban ngày người đi lại trên đường làng đông nghịt đấy. Có việc gì mà làm đâu”.

Trước mắt, đã có những gia đình phải đi mò cua bắt ốc, nhặt nhạnh cho đủ tiền mua gạo. Trong tương lai, sẽ ra sao nếu hàng ngàn người trong độ tuổi lao động phải chơi suốt ngày?

Sáng 24-4, UBND huyện Văn Giang đã thực hiện cưỡng chế thu hồi 5,8 ha đất của 166 hộ tại xã Xuân Quan. Việc cưỡng chế tiến hành từ khoảng 7 giờ sáng đến hơn 11 giờ trưa. 1.000 người thuộc các lực lượng công an, dân quân… được huy động.

Thông tin trên trang web của tỉnh Hưng Yên mô tả, một ngày trước khi cưỡng chế, hơn 100 người dân dựng hai lều bạt gần khu vực giải phóng mặt bằng. Sáng sớm 24-4, khoảng 300 người dân tập trung tại các điểm gần khu vực cưỡng chế. Sau 7 giờ sáng, còn khoảng 200 người dân đã chuẩn bị từ trước cuốc, xẻng, dao, liềm, gậy gộc, gạch đá, chai xăng cố tình chống lại lực lượng làm nhiệm vụ cưỡng chế.

Báo cáo tại hội nghị trực tuyến về giải quyết khiếu nại, tố cáo ngày 2-5, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Hưng Yên Nguyễn Khắc Hào cho rằng: “Vụ việc ở Văn Giang có sự móc nối các phần tử chống đối trong và ngoài nước. Các thông tin được tường thuật tại chỗ, từng giờ để xuyên tạc, dàn dựng các video clip giả để vu khống, bôi nhọ chính quyền”. Cũng theo ông Hào, dự án khu đô thị thương mại và du lịch Văn Giang (Ecopark) có trình tự “thủ tục đúng pháp lý, cơ chế đền bù tốt, tạo đà phát triển cho tỉnh”… song qua hơn tám năm, tỉnh vẫn chưa hoàn thành giao đất cho chủ đầu tư do “người dân khiếu kiện liên tục, tập trung đông người, lôi kéo, kích động cản trở không hợp tác, gây tình hình phức tạp kéo dài…”.

(Theo VnExpress ngày 2-5)

Thực hiện dự án khu đô thị Ecopark Văn Giang, năm 2009, tỉnh đã bàn giao đợt 1 cho nhà đầu tư 57,19 ha để làm đô thị và làm đường giao thông liên tỉnh.

Vừa rồi, ngày 24-4, tiếp tục bàn giao 72 ha ở xã Xuân Quan, trong đó có 5,8 ha của 166 hộ phải tiến hành cưỡng chế.

Đến nay đã có 3.852/4.876 hộ của ba xã nhận tiền đền bù hỗ trợ, chiếm 79%; còn 1.024 hộ chưa nhận, bằng 21%.

Tại xã Xuân Quan, tổng số hộ đã nhận tiền đền bù hỗ trợ và tự nguyện bàn giao đất là 1.554/1.720 hộ (66,2 ha), chiếm 95,5%; còn 166 hộ (5,8 ha), chiếm 4,5% không nhận tiền đền bù, hỗ trợ phải tiến hành cưỡng chế.

(Theo trang web của UBND tỉnh Hưng Yên)

ĐOAN TRANG

—-

Vụ thu hồi đất ở Văn Giang (Hưng Yên) – Bài 2: Được, mất…

08/05/2012 – 01:20
.
Lý giải đến tận cùng nguyên nhân xung đột giữa một số người dân có đất bị thu hồi trong dự án với chủ đầu tư và chính quyền ở Văn Giang không thể không bàn đến vấn đề lợi ích của các bên liên quan.

 Được và mất không chỉ là bài toán của chủ đầu tư, mà lớn hơn và bao trùm hơn là bài toán của chính quyền, những người hơn ai hết có thể bảo đảm sự hài hòa về quyền lợi của các bên khi thực hiện dự án.

Như đã nêu trong bài trước, việc thu hồi đất ở xã Xuân Quan – Văn Giang đã gặp phải sự phản ứng quyết liệt của một số người dân nhưng cuối cùng, ngày 24-4 vừa qua, chính quyền cũng đã thực hiện xong việc cưỡng chế và đã bàn giao 72 ha cho chủ đầu tư (Công ty Cổ phần Đầu tư và Phát triển Đô thị Việt Hưng -Vihajico).

Chỉ chủ đầu tư được lợi?

Căn cứ giá đền bù, có thể thấy cán cân lệch hẳn về phía chủ đầu tư, nếu không muốn nói là gần như chỉ có họ được lợi. Người được lợi ít hơn, không đáng kể là Nhà nước và người chịu thiệt là nông dân.

Để thực hiện dự án khu đô thị thương mại và du lịch Văn Giang (gọi tắt là khu đô thị sinh thái Ecopark), 3.900 hộ dân của ba xã Cửu Cao, Xuân Quan và Phụng Công sẽ gần như không còn đất sản xuất nông nghiệp – vốn là sinh kế duy nhất của họ từ nhiều thế hệ qua.

Với mức giá đền bù chỉ 135.000 đồng/m2, mỗi hộ dân có năm nhân khẩu và 2,5 sào ruộng ở đây có thể nhận về số tiền hơn 120 triệu đồng. Số tiền này đủ để duy trì cuộc sống của năm con người trong vòng một năm. Trong khi đó, các giải pháp hỗ trợ, giúp người dân chuyển đổi nghề, chuyển sang làm dịch vụ… không thấy gì. Từ đó, có thể nói thu hồi đất đồng nghĩa với việc cắt đứt nguồn sống của họ.

Dọn dẹp hiện trường sau cưỡng chế. Ảnh: NGUYỄN DÂN

GS-TS Nguyễn Minh Thuyết có một phép so sánh đơn giản: “Đền bù cho người ta chỉ hơn 100.000 đồng/m2, nghĩa là gì? Nghĩa là mua được vài lít xăng hoặc ba bát phở. 1 m2 đất nông nghiệp, kết quả tích tụ của hàng bao nhiêu năm, lại là cái người nông dân phải đổ ra bao nhiêu mồ hôi mới có được, chưa tính đến chuyện trong đó có cả thành quả cách mạng chia cho người ta nữa, mà giờ trả quá rẻ mạt. Làm sao người ta sống được?”.

Trong khi đó, theo khảo sát của Pháp Luật TP.HCM, giá căn hộ tại khu chung cư Rừng Cọ thuộc Ecopark được mở bán từ tháng 3-2011 đã ở mức 21-27 triệu đồng/m2. Con số này trừ chi phí đầu tư hạ tầng, xây dựng… vẫn còn lại khoản lợi nhuận lớn rơi vào túi nhà đầu tư và sau đấy có thể là giới đầu cơ nhà đất.

Về khoản đóng góp cho cho ngân sách Nhà nước từ dự án này, ông Thuyết đặt vấn đề: “Ecopark có làm đường, làm cầu cho Nhà nước, gọi là “đổi đất lấy cơ sở hạ tầng”. Thực ra số tiền ấy cũng có thể tính bằng ngàn tỉ đồng nhưng không phải là lớn lắm cho ngân sách Nhà nước. Cái chính là theo tôi, ở những trường hợp như thế này thì chúng ta phải đánh giá xem có nên phát triển kinh tế theo kiểu Nhà nước bán quyền sử dụng đất như thế hay không”.

Đó là chưa kể Ecopark cũng tỏ ra là một dự án gây ra sự lãng phí lớn về tài nguyên đất nông nghiệp, trong bối cảnh Việt Nam đang phải cố gắng duy trì tối thiểu 3,8 triệu ha đất nông nghiệp để đảm bảo an ninh lương thực quốc gia.

“Có thể chúng ta sẽ có được một khu đô thị sinh thái rất đẹp nhưng rõ ràng chúng ta đã lãng phí một tài nguyên rất lớn. Đó là đất nông nghiệp, nhất là đất ở Văn Giang, vốn được đánh giá là đất hai lúa, bờ xôi ruộng mật. Xét về mặt chính sách, phải tính toán để các tỉnh đồng bằng có thế mạnh về đất nông nghiệp, đất lúa phát triển đô thị một cách phù hợp” – ông Thuyết nói.

Liệu lợi ích mà khu đô thị mang lại, theo như chủ đầu tư hứa hẹn: Sẽ hình thành một khu đô thị mới, xanh, sạch, đẹp, đạt tiêu chuẩn quốc tế, khu đô thị du lịch, giải trí và thương mại đặc thù Việt Nam phục vụ khách du lịch trong và ngoài nước; sẽ hình thành một trung tâm buôn bán, giao dịch thương mại phục vụ nhu cầu mua sắm của nhân dân – trung tâm kinh tế khu vực của tỉnh, trung tâm thương mại, du lịch, dịch vụ, vui chơi giải trí… có bù đắp được những thiệt hại, mất mát của người dân nơi đây?

Dự án Khu biệt thự Vườn Tùng. (Ảnh do người dân Văn Giang cung cấp)

Không được để mất lòng dân!

Ở góc độ khác, ông Thuyết bày tỏ sự băn khoăn, lo lắng, khi qua vụ cưỡng chế vừa qua, “chỉ thu được mấy hecta mà hình ảnh chính quyền trở nên rất xấu” trong mắt người dân.

Ông lý giải: “Họ đã khiếu kiện rất nhiều nhưng chính quyền không lắng nghe, không giải quyết hợp tình hợp lý, cuối cùng tổ chức cưỡng chế, ắt không tránh khỏi việc họ có hành động phản kháng để bảo vệ đất…”.

Thực tế ở Xuân Quan, “di chứng” còn lại của vụ cưỡng chế là nỗi kinh sợ trong tâm lý người dân khiến họ cảnh giác với tất cả người lạ. Tối tối người già họp nhau lại than thở về mất mát, còn thanh niên cầm gậy gộc, giáo mác tự chế “đi tuần” bên ngoài…

Xung quanh chuyện được mất, người dân Xuân Quan vẫn nhắc lại chuyện năm 1955, bà con đã từng tự nguyện hiến 90 mẫu đất, năm 1958 hiến gần 200 mẫu để đào sông, phục vụ cho việc bơm nước xây dựng công trình thủy lợi nổi tiếng Bắc Hưng Hải. Cũng năm ấy, chỉ trong vòng hơn một tuần lễ, gần 150 hộ gia đình ở Bát Tràng đã tự nguyện dỡ nhà, ra đi để nhường chỗ cho con kênh đào dẫn nước vào cống Xuân Quan.

Ông Bàn, xóm 4, xã Xuân Quan khẳng định: “Người dân chúng tôi không hề muốn chống đối chính quyền. Nếu thấy đúng đường lối chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước thì chúng tôi có thể hiến tất cả đất ruộng và ngay cả đất thổ cư để phục vụ cho công cuộc kiến quốc”.

Đó cũng là điều đáng suy ngẫm.

Lấy vận động, thuyết phục làm chính

Tập trung giải quyết dứt điểm 528 vụ khiếu kiện còn tồn đọng trong cả nước, bởi “nếu chủ quan, coi thường, không tập trung giải quyết dứt điểm thì đây sẽ là những mầm mống dẫn tới bất ổn an ninh chính trị thời gian tới”.

Quá trình lập quy hoạch, thu hồi đất phải sát thực tế, phải dân chủ, bàn bạc công khai theo đúng quy trình để đảm bảo sự đồng thuận. Quá trình này phải hạn chế tối đa việc phát sinh khiếu kiện, khiếu nại, tố cáo phức tạp, kéo dài.

Chúng ta phải làm hết lòng, hết trách nhiệm để người dân thấy được lẽ phải. Khi họ thấy lẽ phải thì họ sẽ đồng thuận thực hiện.

Trong các vụ việc, khi đã làm hết cách vận động, tuyên truyền, thuyết phục mà một số ít người dân vẫn cố tình không chấp hành mới buộc phải cưỡng chế. Cưỡng chế cũng phải đúng phương án, phù hợp quy định pháp luật với tinh thần không dùng vũ khí, không được để xảy ra chết người, không được dùng quân đội vào cưỡng chế.

Thủ tướng NGUYỄN TẤN DŨNG phát biểu tại cuộc họp trực tuyến toàn quốc về công tác tiếp công dân, giải quyết khiếu nại, tố cáo vào ngày 2-5. (Dẫn theo Lao Động, Thanh Niên, 3-5)

Khiếu nại và niềm tin

Hầu hết những vụ khiếu kiện phức tạp, kéo dài đều có điểm chung đó là chính quyền cơ sở đã có những việc làm khiến người dân không còn tin. (…) Vụ cưỡng chế đất đai gây xôn xao dư luận tại Văn Giang trong mấy ngày vừa qua cũng xuất phát từ việc người dân mất lòng tin. Nguyên Thứ trưởng Bộ TN&MT Đặng Hùng Võ nhận xét: “Trong vụ Văn Giang, mọi quy định luật pháp đều được chính quyền tôn trọng và đảm bảo ở mức cao. Nhưng tại sao dân vẫn khiếu kiện là bởi vì họ không có niềm tin rằng chính quyền làm đúng. Hơn nữa, về mặt luật pháp hiện cũng còn những điểm chưa lấp đầy. Đền bù cho dân hơn 100.000 đồng/m2, chủ đầu tư bán đất đô thị mấy chục triệu đồng/m2 thì đúng là khó giải thích với họ”.

AN NGUYÊN (Theo Thanh Niên, 3-5)

Từ năm 2003, Công ty Cổ phần Đầu tư và Phát triển Đô thị Việt Hưng (Vihajico) được phép đầu tư dự án khu đô thị thương mại du lịch Văn Giang (Ecopark) với tổng diện tích 500 ha, trở thành một trong những dự án bất động sản lớn nhất tại miền Bắc. Đến nay, dự án đã và đang triển khai một số dự án thành phần như khu căn hộ Rừng Cọ, khu nhà phố Phố Trúc và các khu biệt thự Vườn Tùng và Vườn Mai. Theo tìm hiểu của VnEconomy, giá căn hộ tại dự án này hiện đang được rao bán với giá trên dưới 20 triệu đồng/m2 và giá bán biệt thự và nhà phố trên dưới 45 triệu đồng/m2, đã bao gồm phần xây thô.

(Theo VnEconomy, 27-4)

HOÀNG THƯ


————

Vụ thu hồi đất ở Văn Giang (Hưng Yên) – Bài 3: Tìm một cơ chế hài hòa quyền lợi

09/05/2012 – 03:00
.
(PL)- 70% khiếu nại của công dân có liên quan đến đất đai mà nhiều nhất là khiếu nại về bồi thường, hỗ trợ, tái định cư khi Nhà nước thu hồi đất.

Gần 30 năm qua, Luật Đất đai cùng hàng loạt nghị định của Chính phủ, thông tư của các bộ, ngành… đã qua nhiều lần chỉnh sửa với nỗ lực tiếp cận thực tế, giải quyết các rắc rối, xung đột phát sinh trong lĩnh vực bồi thường giải tỏa, thu hồi đất. Thế nhưng khiếu kiện liên quan vẫn không giảm và có xu hướng ngày càng gay gắt…

Khiếu kiện liên quan đến thu hồi đất làm dự án, giá đền bù-bồi thường thấp, bất hợp lý không phải đến giờ mới xảy ra. Và cũng không phải chỉ ở một, hai địa phương… Nhưng việc giải quyết của chính quyền còn lúng túng, nơi thế này, nơi thế khác.

Nhà nước thu hồi hay doanh nghiệp phải mua?

“Chúng tôi muốn thỏa thuận với chủ đầu tư để đạt được mức giá đền bù hợp lý, hoàn toàn dựa trên quy định pháp luật mà Nhà nước đã ban hành. Đúng ra Nhà nước chỉ làm trung gian giúp hai bên thỏa thuận chứ sao lại cưỡng chế chúng tôi phải chấp nhận mức giá 135.000 đồng/m2 này?”. Đó là nguyện vọng chung của người dân ở Văn Giang.

Về chuyện này, cũng có một số ý kiến đồng tình: Đối với những công trình an ninh quốc phòng hoặc phúc lợi chung thì rõ là chính quyền được giao quyền đứng ra thu hồi đất với phương án bồi thường phù hợp, còn đối với các công trình kinh tế thì nhà đầu tư phải trực tiếp thương lượng với dân theo giá thị trường chứ hà cớ gì chính quyền lại đứng ra thay mặt cho nhà đầu tư thu hồi, áp giá đền bù rẻ mạt, ép dân như vậy?

Thế nhưng chính quyền tỉnh Hưng Yên thì lại có cách lý giải khác: Đây là dự án đổi đất lấy hạ tầng chứ không phải là dự án phát triển kinh tế của chủ đầu tư. Chủ đầu tư đã đầu tư hơn 1.500 tỉ đồng để làm đường bộ liên tỉnh từ cầu Thanh Trì (Hà Nội) đi TP Hưng Yên, hơn 3.000 tỉ đồng để xây dựng hạ tầng khu đô thị và hạ tầng thuộc huyện Văn Giang, vì vậy tỉnh phải có trách nhiệm giao đất thuộc dự án cho chủ đầu tư như cam kết.

Khu Phố Trúc – phố trong vườn ở Ecopark. Ảnh: VIHAJICO

Từ thực tế, có thể thấy có đến ba, bốn cách hiểu, cách vận dụng luật khác nhau trong thu hồi đất để thực hiện dự án phát triển kinh tế:

1. Nhà nước đứng ra hỗ trợ doanh nghiệp chủ đầu tư trong việc ra quyết định thu hồi đất, phê duyệt bồi thường và khi cần thiết sẽ tổ chức cưỡng chế thu hồi đất giao cho chủ đầu tư dự án.

2. Để có đất thực hiện dự án, doanh nghiệp chủ đầu tư phải thương lượng, thỏa thuận giá bồi thường giống như là mua lại giá trị đất từ người đang sử dụng.

3. Nhà nước tạo quỹ đất để giao cho doanh nghiệp chủ đầu tư thực hiện đổi đất lấy hạ tầng hoặc cho thuê…

4. Trong các dự án, doanh nghiệp chủ đầu tư tạo điều kiện cho người có đất góp vốn bằng quyền sử dụng đất hoặc tham gia các dự án thành phần để cùng đầu tư sinh lợi, cùng phát triển.

Thực tế triển khai các dự án thời gian qua cho thấy việc thực hiện phương thức 1 thường bộc lộ bất cập, phát sinh khiếu kiện. Đa phần người có đất bị thu hồi thường kêu giá đền bù thấp, không hợp lý do bị áp đặt từ giá đất do Nhà nước quy định.

Người ta kỳ vọng cơ chế thỏa thuận về giá giữa chủ đầu tư và người có đất sẽ giải quyết hợp lý quyền lợi của các bên, giảm khiếu kiện. Thế nhưng Luật Đất đai 2003 và Nghị định 181 cũng chỉ mở hé cánh cửa hẹp cho cơ chế này. Bởi theo quy định, các dự án thuộc diện thực hiện cơ chế thỏa thuận rất ít và thuộc loại nhỏ lẻ. Qua thực tế cho thấy cơ chế này cũng không phát huy được hiệu quả như mong muốn. Nhiều dự án lại bị tắc do chính cơ chế thỏa thuận giá đền bù khi bên có đất cố tình dây dưa với những yêu sách khó có thể đáp ứng.

Thứ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường Nguyễn Mạnh Hiển đã từng lưu ý: Quy định về cơ chế tự thỏa thuận giữa nhà đầu tư với người sử dụng đất để thực hiện dự án phát triển kinh tế cũng bộc lộ những hạn chế do giá thỏa thuận thường cao hơn giá bồi thường, gây khó khăn trong công tác thu hồi đất. Một số dự án đã thỏa thuận được trên 90% diện tích đất nhưng diện tích còn lại không đạt được thỏa thuận mà chưa có cơ chế xử lý…

Giá nào là phù hợp?

Ở dự án Khu đô thị Văn Giang, xuất phát điểm để định giá đền bù chính là bảng giá các loại đất trên địa bàn tỉnh do UBND tỉnh ban hành từ ngày 30-12-2005. Dù xác định đất ở ba xã Phụng Công, Cửu Cao, Xuân Quan thuộc khu vực 1, có giá đất cao nhất tỉnh tại thời điểm đó nhưng mức giá đền bù chỉ 100.000 đồng/m2.

Hiện trường sau cưỡng chế ở Văn Giang hôm 24-4 Ảnh: NGUYỄN DÂN

Đến năm 2008, UBND tỉnh chốt lại: Cộng các khoản hỗ trợ từ nhà đầu tư, các hộ dân chấp hành giao đất đúng tiến độ được nhận 135.000 đồng/m2. Mức giá ấy như đã phân tích là quá thấp, không phù hợp giá trị đất thực tế.

Luật sư Lê Đức Tiết – Phó Chủ nhiệm Hội đồng Tư vấn về dân chủ và pháp luật của MTTQ VN phân tích: Các địa phương thường dựa trên khung giá đất quy định để lập phương án đền bù, giải phóng mặt bằng cho các dự án. Không ít nơi, khung giá đất do Nhà nước quy định không theo sát giá thị trường, giá đền bù không đúng với giá mà người dân bán đất. Đây chính là mấu chốt vấn đề, làm nảy sinh khiếu kiện, tiêu cực và tham nhũng…

Giải bài toán về giá đền bù-bồi thường quả thật không đơn giản. Nhưng nguyên tắc cốt lõi ở đây phải được khẳng định: Quyền lợi hợp pháp của người bị thu hồi đất phải được bảo đảm. Không vì nhân danh quyền lợi chung, sự phát triển kinh tế-xã hội của địa phương mà hy sinh quyền lợi của người dân, đẩy họ vào chỗ không còn nguồn sống.

Nhiều chuyên gia cho rằng ngay cả trong các dự án thực hiện theo phương thức thu hồi đất, quyền lợi của người bị thu hồi đất vẫn có thể giải quyết ổn thỏa, hài hòa nếu chính quyền và chủ đầu tư chịu ngồi lại với người dân, bàn bạc dân chủ, công khai với tinh thần hợp tác. Điều tối kỵ là dùng quyền lực, dựa vào quyền lực để ép dân, tước đoạt quyền lợi của dân.

Luật sư TRẦN VŨ HẢI, Đoàn Luật sư TP Hà Nội:

Chuyện mưu sinh sau thu hồi đất

Đất là phương tiện sản xuất, nếu thu hồi của người ta thì anh đổi lại bằng cái gì để người ta còn sống được? Tôi nghĩ chuyện không hề đơn giản. Nếu nói rằng sẽ đền bù để người dân đi học nghề chẳng hạn, cũng phải cân nhắc về chuyện dưới 30 tuổi còn đào tạo được chứ trên 30 tuổi thì đâu có dễ. Nếu nói sẽ chuyển đổi cơ cấu sản xuất để nông dân chuyển sang làm dịch vụ, thương mại, thì cũng phải thấy là có những nông dân không có nhu cầu làm công nhân dịch vụ. Họ nói họ vẫn có quyền giữ lại đất để làm cây cảnh chứ, tại sao không được? Nếu ông sợ “sai quy hoạch” thì để tôi mời kiến trúc sư đến thiết kế cho vườn cây cảnh tôi trồng phù hợp với quy hoạch, cảnh quan của ông.

TS ĐẶNG HÙNG VÕ,nguyên Thứ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường:

Nông dân trong lòng đô thị mới

Trong việc chuyển giao đất, một trong những điều quan trọng là phải bảo đảm quyền lợi của nông dân. Hiện tại, những quyền lợi của nông dân cũng đã được đề cập nhưng mức độ chưa thực sự thỏa đáng, cho nên luôn tạo ra va chạm giữa nông dân với chính quyền khi thu hồi đất nông nghiệp.

Tôi lấy ví dụ, ở ta, biến một khu đồng ruộng thành khu đô thị mới thì nông dân bị thu hồi hết đất và không có chút quyền lợi gì ở đó cả. Trong khi đó, các nước bao giờ cũng để lại một diện tích đất nhất định trong khu đô thị mới cho người nông dân, người nông dân sẽ phát triển trong lòng đô thị mới đó. Như thế thì vừa làm chuyển đổi được cơ cấu lao động, vừa thỏa mãn quyền lợi của nông dân, đồng thời cũng cho họ cơ hội phát triển trong một không gian phi nông nghiệp.

Làm vậy thì quyền lợi của nhà đầu tư giảm đi nhưng đó cũng là điều đương nhiên. Phải quan niệm rằng người nông dân đang góp đất vào đô thị hóa, chứ đừng nghĩ người ta bán đất đi cho người khác làm đô thị hóa.

ĐOAN TRANG – THANH NGỌC


Nguồn: Pháp luật TP HCM

About these ads

43 phản hồi to “968. Vì sao người dân quyết liệt bám giữ đất?”

  1. Hai Lúa đã nói

    Chuẩn nhất câu này của bác T.T

  2. Vưu Hồn đã nói

    TT hứa quá nhiều mà đã làm được gì đâu! Kêu lên TT thì cũng giống như kêu lên…trời thôi! Có thấy trời ngó lại bao giờ!

  3. chiên sỹ đã nói

    Vì sao…?
    Chắc cái ni một phần: http://www.youtube.com/watch?v=Jjzolna8nSc

  4. danvietluongthien đã nói

    đúng thế đấy.Họ đang ăn và nhẩm bài đồng ca: Cùng nhau húp nào, cùng nhau đớp nào. Nào ta húp, nào ta đớp. Ta húp nhanh nhanh nào, ta đớp cho nhanh len nào. Dân chết thì mặc dân, dân thế nào cũng mặc dân…..

  5. [...] 968. Vì sao người dân quyết liệt bám giữ đất? [...]

  6. Hoang Lan Moc Chau đã nói

    Đọc “TUYÊN BỐ VỀ VIỆC CƯỠNG CHẾ GIẢI TỎA ĐẤT ĐAI VĂN GIANG BẰNG VŨ LỰC” trên mạng Bauxít

    Tiếp theo hàng trăm chữ ký của các nhà trí thức là hàng trăm chữ ký của những người nông dân.
    Việc này cho thấy người trí thức đã đoàn kết cất tiếng nói phản đối (chứ không còn là “kiến nghị”) cường quyền đàn áp nông dân.
    Nhưng sự việc lại bắt đầu từ những người nông dân nắm tay nhau phản ứng chống lại bạo quyền vũ trang tận răng đến cưỡng chế đất
    đai của họ.

    Hai sự việc:
    1/Sự phản kháng của người nông dân lao động, những người cùng khổ bị áp bức, bóc lột, được những người trí thức quan tâm và đứng lên bênh vực.
    2/Tiếng nói của trí thức được nông dân hưởng ứng thêm đõng dạc mạnh mẽ.

    Hai thành phần:
    1/Những người nông dân được ca ngơị là nòng cốt của cuộc cách mạng vô sản.
    2/Thành phần trí thức tiến bộ trong xã hội mà đảng CS luôn canh chừng khuynh hướng phản động và cũng là một trong bốn thành phần trí, phú, điạ, hào có thời đảng dậy nông dân phải căm thù .

    Hai lực lượng mà cả chế độ kiêng dè đã tự nguyện đoàn kết với nhau, cả hoà lẫn đồng với nhau, để tranh đấu không phải cho một giai cấp nào, mà cho công bằng xã hội và tự do thì hẳn là một lực lượng không thể coi thường được.

  7. LY LE CUA BON BANH TRUONG .THAT CHANG GIONG AI .TO DAU MA AN NOI NGHE MA PHAT SOT HET CA NGUOI. đã nói

    XEM RA CAI ONG NHA NUOC LAI LA MOT LU TAP NHAM ,DUNG DU MOI THU DOAN DE CHIEM CHO DUOC DAT CUA DAN .CHANG RA CAI GIONG GI CA .THOI THI CU CHO BON DAN DEN CHET HET DI DE CAC ONG ”DANG”SONG CHO SUONG.

  8. D.Nhật Lệ đã nói

    Ngày xưa,chưa cướp được chính quyền thì dữ dằn hùng hổ kết tội rằng bọn tư bản bóc lột cần phải
    quét sạch để…nào là cho giai cấp vô sản được cơm no áo ấm…nào là giai cấp công nhân sẽ làm chủ
    nhà máy trong việc công nghiệp hóa…nào là cách mạng chỉ phục vụ,đấu tranh và bảo vệ đại đa số người dân nghèo khổ và thấp cổ bé họng v.v.và v.v.
    Thế nhưng sau khi cướp xong chính quyền thì lộ mặt kềm kẹp và ăn cướp nhân dân,chứ làm gì có
    chổ cho nhân dân trong những tiện nghi như khách sạn 4,5 sao,khu nghĩ dưỡng sang trọng,sân gôn,
    công viên sinh thái,khu biệt thự nhà giàu v.v. Càng nghĩ càng chán như con… sán !
    Kết luận : các bác nên hiểu ngược lại thì đúng ý nghĩa mà đảng toàn trị…chơi chữ nhé !
    (Nhớ bác Khoa thần…inox (chứ không phải thần đồng) từng chê nhà văn N.H.Thiệp dùng phép nói ngược mà thực ra bác ta không ngờ cha đẻ phép nói ngược chính là…chú phỉnh,trong khi NHT.mới
    chính là người gọi đúng tên sự vật theo thuyết…chính danh !

  9. công dân suy tư đã nói

    Một bài thơ xúc động về dân thường
    http://gocsan.blogspot.com/2011/02/thuong-dan-grassroots.html

  10. Cứ tiêu diệt hết nông dân đi vì họ là thù địch rồi phân lô bỏ trống cho dân Trung quốc họ sang nhé
    già làng

  11. binhloanvien đã nói

    Vụ Đoàn Văn Vươn báo LPTP cũng đấu tranh rất cực. Hy vọng báo sẽ tiếp tục can đảm bảo vệ quyền lợi của nông dân.

    Cảm ơn nhà báo Đoan Trang, báo PLTP.

  12. LeeHuy. đã nói

    Phải hiểu chính xác là PHẢN ĐỘNG – với Tổ Quốc ! và PHẢN BỘI LẠI với Nhân Dân !

  13. Những Phóng Viên Nhân Ái Và Can Đảm đã nói

    Đoan Trang quả là một Phóng Viên, đầy lương tri và trách nhiệm đối với Đồng Bào VN thân yêu của mình…
    Hy vọng sắp đến, sẽ có nhiều Phóng Viên chính thống, can đảm VÀO CUỘC như vậy.
    Kính chúc ĐT cùng Đồng Đội yêu quí, luôn khỏe mạnh và hạnh phúc!

  14. Cám ơn phóng viên Đoan Trang về bài viết!
    Nông dân Văn Giang mất đất rồi ra sẽ sống thế nào? Hiện tại xót xa, tương lai mờ mịt!

  15. Lê Tấn Binh Quảng Ngãi. đã nói

    Tôi không biết mình phải hiểu thế nào khi Đảng, Quốc hội và Chính phủ luôn luôn nói ” Nhà nước vì dân, do dân “. Rồi việc làm của Nhà nước theo khẩu hiệu là ” Dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra ” mà cúng luôn luôn xãy ra những việc như vừa qua. Hơn thế nữa, bất cứ việc làm nào của Nhà nước cũng đều là đúng và tính ưu việt cao !

  16. Không “Ổn” Đâu Ạ!!! đã nói

    CHỈ BIẾT CHO RIÊNG MÌNH, thì làm sao mà “thật sự yên ổn” nổi mãi mãi, cho dù Quân Đội và Tài Sản của anh “hùng hậu” đến đâu chăng nữa…

  17. To đã nói

    “Xuân Quan có 8.000 nhân khẩu, tôi cứ cho là người già yếu chiếm 4.000 thì 4.000 còn lại làm cái gì ra tiền bây giờ? Nói thực là bây giờ dân làng chơi nhiều rồi. Ban ngày người đi lại trên đường làng đông nghịt đấy. Có việc gì mà làm đâu”.
    ____________________________________________

    Kính mời các cụ, các ông, các bà, các bác và mọi người mang tiền đến bù đi đánh tổ tôm, xóc đĩa!

  18. Nhan đã nói

    Đoan Trang vẫn là PV lè phải dám rỏ nước mắt vì dân oan. Cảm ơn Đoan Trang rất nhiều!

  19. Từ thực tế từ vụ việc cưỡng chế thu hồi đất ở Văn Giang và qua bài viết của Đoan Trang, có một số vấn đề đáng suy nghĩ:
    - Đất đai vừa là TLSX quan trọng của người nông dân, vừa là lài sản, là nguồn sống của bản thân họ và các thế hệ con cháu của họ, là mồ hôi, là xương máu, là hơi thở, là tình cảm của họ truyền từ đời này sang đời khác, Vì vậy, người nông dân yêu quý và giũ gìn đất đai như tính mạng của mình.
    - Đành rằng, theo luật định, đất đai là công thổ quốc gia, thuộc sở hữu toàn dân. Nhà nước có quyền thu hồi sử dụng đất để phục vụ nhu cầu chung của xã hội, cho sự phát triển của đất nước. Song vấn đề là, chủ sở hữu toàn dân đó cụ thể là ai? Hiện nay quyền định đoạt ruộng đất nằm trong tay ba chức danh (ba người): thủ tướng, chủ tịch tỉnh/thành phố và chủ tịch huyện/quận. Đây chính là kẽ hở làm biến tướng quan hệ sở hữu về ruộng đất, là nơi phát sinh ra những tiêu cực, thất thoát, tham nhũng lớn nhất. Chỉ cần một trong 3 người trên làm không đúng luật hoặc lách luật là lập tức đẻ ra mâu thuẫn, là dẫn đến tình trạng đát đai bị sử dụng sai mục đích, là người dân bị mất oan đất, là dẫn đến khiếu kiện, là dẫn đến đối đầu. Vì vậy phải có sụ nghiên cứu sửa đổi Luật Đất đai để triệt tiêu những kẽ hở trên nhằm ngăn chặn ngay từ đầu những tiêu cực, những mầm mống mất ổn định, những cuộc đối đầu không đáng có giữa người dân với các cấp chính quyền.
    - Khi buộc phải thu hồi đất, phải có sự công khai, minh bạch về mục đích sử dụng đất, về các phương án đền bù, các phương án hậu giải tỏa đền bù, phải có sự tao đổi bàn bạc dân chủ, và đặc biệt là phải giải quyết hài hòa về mặt lợi ích giữa nhà nước, người nông dân và nhà đầu tư. Nếu làm được như vậy chắc chắn sẽ không có chuyện đối đầu.
    - Trong điều kiện kinh tế thị trường, việc thỏa mãn lợi ích của tất cả mọi người một cách tuyệt đối là rất khó khăn, có thể nói là không thể. Vì vậy cần xây dựng một hệ thống các nguyên tắc ứng xử một cách chặt chẽ trên cơ sở thượng tôn pháp luật, tôn trọng lợi ích hợp pháp của tuyệt đại đa số, có tính đến lợi ích của các cá nhân, nhóm nhỏ.
    - Có thể đặt ra câu hỏi: vì sao đã có 3.852/4.876 hộ của ba xã nhận tiền đền bù hỗ trợ, chiếm 79%; còn 1.024 hộ chưa nhận, bằng 21%.
    Tại xã Xuân Quan, tổng số hộ đã nhận tiền đền bù hỗ trợ và tự nguyện bàn giao đất là 1.554/1.720 hộ (66,2 ha), chiếm 95,5%; còn 166 hộ (5,8 ha), chiếm 4,5% không nhận tiền đền bù, hỗ trợ phải tiến hành cưỡng chế. Có khúc mắc gì ở đây? Tại sao 166 hộ này lại không chịu nhận tiền đền bù để bàn giao đất? Nếu chính quyền có sự nghien cứu kỹ lưỡng, làm sáng tỏ mọi vấn đề, giải đáp đầy đủ những thắc mắc của dân, công khai, minh bạch mọi chuyện thì có lẽ không phải dùng đến hạ sách là cưỡng chế.

  20. khách đã nói

    Đất đai & nông dân là con đường đưa Đảng lên lãnh đạo và cũng chính đất đai & nông dân sẽ đưa Đảng về MO, những thành phần khác như trí thức/doanh nhân/công nhân chỉ là chất xúc tác thêm cho quá trình này nhanh hơn thôi

  21. Vũ Ngọc Tiến đã nói

    Vấn đề đặt ra với nông dân Văn Giang đấu tranh thời hậu cưỡng chế thu hồi đất sẽ khá gay go, phức tạp. Từ bài học kinh nghiệm mà tôi biết khi điều tra ở Phù chẩn- Bắc Ninh (4/2008)có thể tham góp như sau:
    Một là sự đoàn kết trong nội bộ nông dân để thống nhất chung một yêu sách phải dựa vào bộ luật bất thành văn như kiểu hương ước ngầm rằng nếu ai làm khác đi thì sẽ bị cả làng tẩy chay, không dự vào việc ma chay, cưới hỏi, giỗ tết… của nhà đó.
    Hai là nội dung yêu sách xét cho cùng chỉ có 2 điểm cơ bản: giá đền bù và quỹ đất làm nghề dịch vụ cho nông dân bị mất hết đất canh tác. Về giá đền bù ở thời điểm 4/2008 giá vànglà 24 tr/1 lượng thì giá đền bù đất 28 tr/sào Bắc bộ là không hợp lý phải nâng lên tối thiểu là 36 tr. Về quỹ đất làm nghề kinh doanh cho nông dân bị mất hết đất canh tác, bà con Phù Chẩn yêu cầu chính quyền và nhà đầu tư phải khoanh lại 1 diện tích cỡ bằng đất 5% cho mỗi hộ như thời bao cấp HTX để họ và con cháu họ kiếm sống bằng nghề dịch vụ cho chính dân cư và du khách khu đô thị mới… Đương nhiên quỹ đất này phải có hạ tầng cơ sở hoàn thiện, vị trí hợp lý so với khu đô thị mới.

  22. KTS Trần Thanh Vân đã nói

    Lâu lắm tôi mới có dịp đọc “bài” của “nhà báo” Đoan Trang. Tôi ủng hộ Đoan Trang và tôi thấy xấu hổ vì vừa rồi Hội Kiến trúc sư Việt Nam trao giải thưởng cáo quý của ngành Kiến trúc cho Ecopark, xin đảm bảo rằng để có giải thưởng đó, chủ đầu tư Ecopark đã “thưởng đậm” cho ông Chủ tịch Hội KTS Việt Nam Nguyễn Tấn Vạn rồi.
    Riêng tôi, xin nhắc lại, hai năm trước tôi đã hân hạnh được báo Sài gòn hỏi ý kiến và đã khẳng định rõ quan điểm của tôi rồi, rằng Ecopark không phải là khu đô thị sinh thái, chưa nói đường đi nước bước của chủ đầu tư mang nhiều khuất tất, khiến lòng dân cả nước bất bình.

  23. Mongun đã nói

    Đừng có mơ vào “công viên vĩnh hằng”. ở Đồng Nai 1 xuất 100 triệu, còn ở Bình Dương xuất rẻ nhất khoảng 40 triệu đ.

  24. hoaden đã nói

    Có mấy điều dễ thấy ngay và từ đó thấy thực chất của vấn đề
    1)Cách mạng VN là cách mạng vô sản.Mà như các bác trùm đã khẳng định: người vô sản chẳng mất cái gì ngoài cái xiềng xích.Người công nhân thì chỉ còn cái “khố rách”,chẳng làm thế nào được,chẳng lẽ …(!), còn người nông dân còn “ít ruộng đất” ,nên phải làm cho họ thành vô sản thì họ mới “kiên định cách mạng”
    2) Chủ nghĩa Cọng sản thì “làm tùy sức,ăn tiêu tùy nhu cầu” .Điều này rất thích hợp khẩu vị”ăn chơi”. Chỉ ăn chơi thì ai mà không thích.Cứ nhìn mấy phóng sự đăng trên Vietnamnet về ăn nhậu của cánh cán bộ công quyền thì ta sẽ hiểu nhiều điều: Đa số chỉ thích ăn,không thích làm. Nhưng sự đời trớ trêu: không “làm” thì lấy gì mà” ăn”, trừ cách duy nhất”ăn cướp”.Vậy thì nếu cứ để đất là “sở hữu của nông dân” thì trái với nguyên lý của cách mạng vô sản,nhưng điều cơ bản nhất “các vị là những người đang cổ vũ cho “nguyên lý” chỉ “ăn “ mà không cần “làm” thì sống bằng cách nào”.Vì vậy các vị phải hô hào “cọng sản lại”,để các vị thay mặt giữ hộ và để cho nó tôi ưu các vị mới chia nhau giữ hộ cho dân.Các vụ mà nhiều còm la ó là “cướp đất” chỉ là một trong những phương sách. Đây là vấn đề “lớn” của cách mạng, là đường lối chiến lược,thay đổi thế nào được?

  25. danchinh đã nói

    Tủi cùng kẻ sĩ, thẹn cùng thân.

  26. danchinh đã nói

    Giàu có mà chi, phú quý chi?
    Dân tình đói khổ, nước lâm nguy.
    Tham quan cướp bóc, thêm ngao ngán
    Bành Trướng hung hăng, vui sướng gì?
    Nợ nước hai vai, thề gắng sức,
    Thù nhà một bụng, chí căm căm.
    Hổ với tiền nhân, ngàn năm trước,
    Tủi cùng kẻ sĩ, thẹn vùng thân.

  27. Oly đã nói

    Người cày sẽ có “công viên vĩnh hằng” !

    Các đại gia bất động sản đã chuyển sang kinh doanh phân khúc mới này rồi, cũng đang rất hấp dẫn các nhà đầu tư.

  28. tony tran đã nói

    Hoan hô và động viên Đoan Trang.

  29. vt đã nói

    Người cày có ruộng ,người cày có sân golf và nay người cày có khu đô thị sinh thái .Không biết sau này người cày còn có gì nữa …. Hỡi ” đảng “quang vinh ,” muôn năm ”

  30. V007 đã nói

    Các bác đừng vội mừng, coi chừng phải gỡ xuống bây giờ đó!

  31. T. T. đã nói

    “Im lặng là sự đồng ý”. Cho đến giờ này vẫn chưa và sẽ không bao giờ thấy BCT lên tiếng gì về vụ Tiên Lãng và Văn Giang. Điều đó có nghĩa là cần xem xét vấn đề ở góc độ: phải chăng đây đã là chủ trương không thể tranh cãi của cả BCT rồi?

  32. binhloanvien đã nói

    Vì các hộ này “ngoan cố” nên người ta kết hợp giải tỏa, thu hồ và trừng phạt.

  33. Gốc đã nói

    Quyết định thu hồi đất đã được PTT NTD ký từ năm 2004. Đã có nhiều tin về con dấu giả và quyết định đó không có trong danh sách lưu trữ. Lạ quá hè ? ? ?
    Làm nguyên thủ quốc gia ở ta sướng nhất Thế giới. Làm cái gì sai cái đó. ấy thế mà cứ dương dương tự đắc, chẳng suy suyển một sợi lông nào.

  34. xman đã nói

    Tại sao cứ giải phóng mặt bằng là phải đốt, phá. Theo đúng quy định thì giải phóng mặt bằng chỉ bao gồm công việc di chuyển tài sản của người dân ra chỗ khác để lấy mặt bằng thi công chứ không phải là đập phá

  35. Người cầy mất ruộng đã nói

    Người nông dân đi làm cách mạng cũng chỉ với một mơ ước, một khát vọng “ngưởi cầy có ruộng” nay người cầy mất ruộng chắc họ lại mốn làm cách mạng thôi

  36. DÂN OAN đã nói

    Ở Châu Phi, hiện có nạn nguời dân tìm thanh toán bọn Tàu đầu tư .

    Vụ này cũng nhiều chỗ giống như Phi Châu.

  37. qui hoạch nhớ tránh xa nhà VIF ! đã nói

    báo chí “thỉnh thoảng” cũng có bài viết vể để tài “đường NẰN, TRÁNH nhà Quan”…mà chuyện này, hầu như tỉnh TP nào cũng có…trong một lần đi làm qui hoạch tuyến metro tử Nhỗn ( trung tâm huấn luyện QG vể TDTT) vê ga Ha noi…1 anh bạn ngưởi Nhật hỏi : cần xem cho kỹ và đánh dẫu các vị trí có nhà VIF…xem ra, ngưởi Nhật cò lẽ hiểu ngưởi Việt còn hơn các vị LĐ hiểu nông dân VN…
    khi đã là tài sản, không chỉ 1 đởi, mà nhiểu đời, nếu bị động chạm…con ngưởi – chẳng phân biệt giầu nghèo, quan hay dân- đểu tức thì “nổi xung”..quan thì có trăm ngàn mánh khóe do Bác dẫn đưởng, còn dân…thì cứ xin nhìn anh ĐVV, nông dân VG…và sẽ còn nhiểu ngưởi nông dân khác ở khắp dải đầu chữ S này…!

  38. Chuyện người nông dân quyết liệt giữ đất khi bị bọn con buôn cướp đoạt trắng trợn là đương nhiên.
    Em có một câu hỏi mời các bác dự đoán giúp là không biết chữ ký của NTD trong quyết định 742 nếu định lượng bằng tiền thì đáng bao nhiêu? Nếu 20$/m2 thì tạm tính chữ ký này đáng giá 100 triệu $ có hợp lý không ạ?
    Mấy nhà độc tài Châu Phi bị lật đổ mấy năm rồi tên nào cũng có mấy chục tỉ $ gửi ở nước ngoài. Không biết lúc chui vào ống cống Gà đá Phi có mang theo bên mình được đồng cắc nào không?

  39. Đỗ Quyên đã nói

    Thế là 2 tuần sau khi xảy ra vụ thảm sát Văn Giang, đã thấy nước mắt của lề phải (ngoại trừ báo Người Cao tuổi “vượt rào” làm phóng sự cũng như vượt rào dám đăng bài, tuy nhiên sau đó vẫn phải gỡ, tức là đã thừa nhận “bất hợp pháp”). Tuy muộn nhưng hãy còn hơn không, nhất là sau khi lề trái đã gần như cạn hết nước mắt. Và tuy hãy còn có quá nhẹ thì Đoan Trang vẫn là PV lè phải dám rỏ nước mắt vì dân oan.

  40. cslykhai đã nói

    ong hao oi, chinh nong dan la the luc thu dich day, phai tieu diet het di ong pho chu tich ah

  41. Cục Đất đã nói

    Đoan Trang viết “lách” thế cũng tạm. Cần có nhiều tiếng nói hơn trên báo chính thức, để giúp cho dân.

  42. nhát lắm đã nói

    kiểu phát ngôn của ông pct nguyễn khắc hào là láo toét không thể chấp nhận được((hông tin được tường thuật tại chỗ từng giờ,vidio clip làm giả để bôi nhọ )) sao ông lại ngu thế ông hào ,tường thuật tại chỗ thì giả làm sao được, ông trả lời sao khi chính các phóng viên lề phải của đài tiếng nói việt nam bị đánh ngay tại hiện trường, hành vi lưu manh dối trả của ông là một cú đấm vào mặt…..đảng

  43. danviet đã nói

    nếu dự án thành công???/ Người nông dân sao tin đước cái từ “NẾU” khi thực tiễn đã chứng minh qua bao năm nay là cái nếu của chính quyền còn xa lắm!!!!

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: