BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

965. Ngài Tổng bí thư và sự “khốn cùng” của “đúc kết thực tiễn và nghiên cứu lý luận”

Posted by adminbasam on 06/05/2012

“Đang ở địa ngục nên mơ thiên đàng, đó vừa là thực tế vừa là tâm bệnh.

Đó là sự đánh tráo có ý thức, hoặc là vô thức.

Đó cũng là một loại giấc mơ của người muốn được làm kẻ chăn cừu.

Đó là sự lẫn lộn giữa nói dối và ngụy tín.

… Do đó, bài nói chuyện quan trọng nhanh chóng chìm vào quên lãng, như chiếc tên lửa lệch đường đi.”

Boxitvn

Ngài Tổng bí thư và sự  “khốn cùng” của “đúc kết thực tiễn và nghiên cứu lý luận”

Hạ Đình Nguyên [1]

Tháng 4-2012

Có lẽ nhiều người bị chứng trầm cảm sau khi đọc “bài nói chuyện quan trọng[2] của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tại Cuba vừa rồi.

Sự quan trọng của bài nói chuyện quan trọng là sự mất phương hướng quan trọng. Vì điểm xuất phát thì không rõ ràng, mà đích đến lại mơ hồ. 

Người ta bổng nhớ đến, vào cùng một thời điểm, cuộc phóng tên lửa của Triều Tiên. Tên lửa không đi tới đâu, nửa chừng nổ tung, rơi xuống biển. Không đến được đích đến, mà đích đến là đâu, cũng mơ hồ không kém bài nói chuyện quan trọng. Tuy nhiên, hai sự kiện đều mang khí thế tự tin và tính kiên cường tương đương nhau. Một bên là khoe sức mạnh vũ khí, một bên là biểu thị sức mạnh tinh thần với đường gươm tư tưởng sắc bén. Ánh hào quang lý luận xã hội chủ nghĩa lóe sáng rực giữa trời đêm bao trùm lên chủ nghĩa tư bản đang suy thoái.

Ở thế kỷ này, rất hiếm hoi để có một người hùng đứng lên, nói cho cả thế giới biết về tính “ưu việt” của Chủ nghĩa xã hội, và chỉ rõ sự khủng hoảng “không cưỡng nổi” của Chủ nghĩa tư bản. Kim Jung Un ít nhất làm cho nhân loại ở một nửa quả đất lên cơn sốt. Bài nói chuyện quan trọng gây ngạc nhiên cho nửa quả đất còn lại. Dù nửa chừng rơi xuống biển, hoặc nửa chuyến đi lại quay về [3], thì tiếng vọng vẫn còn đó, ít nhất cũng nằm trong một chuỗi chứng tích của lịch sử. Ai dám chê ý chí và bản lãnh của Kim Jung Un? Ai dám hoài nghi sự vững vàng kiên định về chính trị – tư tưởng của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng?

Nhưng có người bảo, Cuba không phải là nơi đến để nói đùa!

Trước đây, ông cựu Chủ tịch nước Việt Nam sang Cuba nói về chuyện [4]: hai bên thay phiên nhau, chia thành hai ca thức-ngủ, để canh hòa bình thế giới, là câu nói thuộc hàng quý hiếm, để đời.

Năm nay, bài nói chuyện quan trọng, với nét tư tưởng hoành tráng, có tính chất dẫn đầu thời đại, xuất phát từ bệ phóng Việt Nam, một xứ sở đang đứng ở điểm cao của “Đỉnh Gió Hú”, không còn là “ Đồi Thịt Băm”, một xứ sở rất thần tiên XHCN, được nhân danh trong tương lai! Và theo đó, Nhân dân Việt Nam dưới sự dắt dẫn của Đảng Cộng sản Việt Nam, với 80 năm của nhiều thế hệ kế tiếp nhau chết trẻ, giành hết thắng lợi này đến thắng lợi khác, rất vẻ vang và kiên cường, nay sẽ tiếp tục phấn đấu nữa, hy sinh nhiều thế hệ nữa để giữ vững lý tưởng XHCN, một học thuyết “đỉnh” của loài người… Ngoài lý do “bạn đã từng khuyên ta… phải kiên trì!”, còn có một niềm tin vững chắc khác, đó là sự  xác tín, chắc như đinh ghim bánh xe, sau những “ đúc kết thực tiễn, nghiên cứu lý luận” rất đáng tự tin, tự hào của Đảng Cộng sản Việt Nam mà ông Nguyễn Phú Trọng là Tổng Bí thư, đồng thời là nhà lý luận tự thấy là tầm cỡ:

Chúng tôi luôn luôn trăn trở, suy nghĩ, tìm tòi, lựa chọn từng bước đi…” (điều này nói lên hàm lượng chất xám rất cao nhé!), Chủ nghĩa xã hội “là sự nghiệp lâu dài, vô cùng khó khăn và phức tạp (sự nghiệp là bể khổ vậy), “vì nó phải tạo nên sự biến đổi sâu sắc trên tất cả các lãnh vực đời sống” (gần như làm lại con người), và cuối cùng thì phảitrải qua thời kỳ quá độ lâu dài với nhiều bước đi” (tương đương với nhiều kiếp?).

Nghe đoạn lý luận cốt lõi quan trọng trên đây, ai mà không hãi hùng, sốt cả bốn vó?

Thời gian quả là một đại lượng vĩnh hằng.

Trăn trở cũng là trạng thái vô định.

Bước đi thì nằm trong phạm trù khoa học lượng tử.

Nó cao hơn Tôn giáo, siêu hơn Tôn giáo, mơ hồ khó hiểu hơn Tôn giáo, ở chỗ nó chỉ do những con người, mà ta thấy hằng ngày rất tầm thường, lãnh đạo, miễn sao thực hiện đúng giáo điều. Cái luận lý của nó tiếp theo phải được hiểu là: Nhân dân Việt Nam (kể cả Cuba anh em nữa nhé), gồm cả nam phụ lão ấu và những trẻ chưa sinh, đều phải nín thở mà theo dõi, lắng nghe, với sự tôn quý và kỷ luật, về những “trăn trở, suy nghĩ, tìm tòi, chọn lựa của… chúng tôi,” (gồm ông Nguyễn Phú Trọng và XYZ nào đó?), vì sự trăn trở này có giá trị lãnh đạo cho “sự nghiệp lâu dài vô cùng khó khăn và phức tạp” của nhiều kiếp người.

Chính vì rất lâu dài và nhiều bước đi, nên không mấy ai ngạc nhiên thấy các thái tử đỏ, công chúa đỏ, vội vàng được đưa vào đội hình kế thừa lãnh đạo, như ở Trung Quốc, và ở Triều Tiên… và tất nhiên, các thế hệ thanh niên lành và rách phải trở thành đội vệ binh đỏ để thực hiện cuộc thánh chiến kiên trì này.

Nhưng còn một khái niệm nữa, vừa bí hiểm vừa nguy hiểm: “Phải tạo nên sự biến đổi sâu sắc trên tất cả các lãnh vực đời sống”. Ai? Ai có thể làm được điều này? Và dám làm điều này?

Trong lịch sử nhân loại từng có những kẻ ngông cuồng. Triết gia Nietzsche đã từng có cuồng vọng đòi làm mới nhân loại, tên thợ sơn Hitler đã một lần dám thực hiện. Polpot cũng đã một lần làm nên đỉnh cao cho cuộc “biến đổi sâu sắc trên tất cả các lãnh vực đời sống” của nhân dân Campuchia, biến xứ sở này thành những cánh đồng chết. Ở Triều Tiên, Đảng và ba đời kế thừa lãnh tụ vĩ đại đã đưa nhân dân Triều Tiên đến chỗ cực kỳ trật tự và ngăn nắp, bình đẳng và không ai bóc lột ai, đã biến đổi sâu sắc, toàn diện “trên tất cả các lãnh vực đời sống” theo cách duy nhất, tuyệt đối mà Đảng và Lãnh tụ muốn.

Chắc chắn là Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng không có tham vọng về một sự biến đối sâu sắc theo kiểu này. Ông nói về những mong muốn thay đổi theo cách tốt đẹp, hơn cả nằm mơ, bao gồm một mớ từ ngữ phổ thông, giá rất rẻ và ai cũng biết. Có khác chăng là hàm lượng chất gia vị trăn trở, suy nghĩ, tìm tòi, lựa chọn… gia giảm ít nhiều mà thôi. Có một vị Tổng Bí thư (Đông Âu?) nói một câu rất dễ nhớ: “Người Cộng sản không phải là kẻ lừa dối chúng ta, nhưng họ đã không làm được điều mà họ nói.” Thế nhưng ngày nay, những người Cộng sản kế thừa, biết chắc chắn không làm được mà vẫn nói, nói mãi, nói kiên trì, thì nên gọi họ là kẻ gì?

Bài nói chuyện quan trọng ở nước bạn Cuba với tinh thần rất hào sảng và hoành tráng, nhưng trong nước, trước khi đi, ông Tổng Bí thư đã kêu gào chấn chỉnh Đảng, về tình trạng tham nhũng, thoái hóa đạo đức trong suy nghĩ, trong lối sống của đảng cầm quyền, và cảnh báo về vai trò lãnh đạo của Đảng đang rất bấp bênh và chao đảo, một bộ máy cầm quyền thối nát với rất nhiều sự bất mãn và phản ứng của nhân dân, tình trạng đàn áp, bắt bớ và chống đối xảy ra liên tục… trong bối cảnh một xã hội xuống cấp mọi mặt.

Hóa ra, bài nói chuyện quan trọng, chẳng phải đứng từ điểm cao nào cả, không phải “đỉnh gió hú”, hay “đồi thịt băm”, mà từ một trũng thấp vô danh của sự mơ mộng, mơ màng, bay bổng do cái “tổng kết thực tiễn và nghiên cứu lý luận” hoành tráng theo cách tự ám thị tạo ra. Đây quả đúng là sự khốn cùng, và cũng mong là cuối cùng, của đỉnh cao lý luận xã hội chủ nghĩa ở đất nước này.

Đang ở địa ngục nên mơ thiên đàng, đó vừa là thực tế vừa là tâm bệnh. Đó là sự đánh tráo có ý thức, hoặc là vô thức. Đó cũng là một loại giấc mơ của người muốn được làm kẻ chăn cừu. Đó là sự lẫn lộn giữa nói dối và ngụy tín. Lịch sử không còn một loại hẹn hò nào tương tự như thế nữa, cho những ai mơ mộng, một thời đại đã thật sự qua rồi. Do đó, bài nói chuyện quan trọng nhanh chóng chìm vào quên lãng, như chiếc tên lửa lệch đường đi.

Lịch sử luôn không lắng nghe một lý thuyết nào, hay một vĩ nhân nào. Không một lý thuyết nào hay vĩ nhân nào có thể bắt lịch sử đi theo mình.

Nếu có một khoảnh khắc lịch sử nào, có vẻ đi theo một lý thuyết, một vĩ nhân, thì đó là khoảnh khắc suy đồi và bệnh hoạn, chứa đựng sự nhầm lẫn có tính giao mùa, cái khoảnh khắc mà đại bộ phận trở thành nô lệ, thì không đáng được tán dương

Một lịch sử lành mạnh là lúc mà lịch sử đó vắng bóng sự thống trị nổi bật của ai đó hay lý thuyết nào đó. Lịch sử loài người là lịch sử đi tìm kiếm tự do, trên con đường đi tìm kiếm, nó tự bổ sung và điều chỉnh. Lịch sử mỗi đời người cũng là lịch sử đi tìm tự do, ở hình thái thấp nhất – hữu hình, ở hình thái cao nhất – trừu tượng. Hình thái thấp nhất là thoát sự kìm chế của kẻ khác, hình thái cao nhất là thoát khỏi sự kìm chế của bản năng. Càng tán dương một lý thuyết, một vĩ nhân (hay một nhóm) là càng nói lên sự tồi tệ của đám đông, càng ngợi ca con berger (loại chó giữ cừu), tức là gián tiếp ngợi ca sự thụ động ngoan ngoãn của bầy cừu.

Đã xa quá rồi, tư duy của thời đại!

Tai họa đáng tiếc là đem sự độc tài đối lập với khái niệm dân chủ được hiểu như là một trạng thái hỗn độn. Nhưng người ta không nghĩ rằng, hễ dân chủ thì là hỗn độn, là thuộc chủ nghĩa tư bản bóc lột, là nhà nước tư sản, là kẻ xấu, là vũ khí lợi dụng…

Tại sao không hiểu rằng thiết chế dân chủ ngày nay là một thiết chế được sàng lọc, được kiểm chứng qua nhiều thử thách, là thành tựu lớn lao của mấy thế kỷ đấu tranh của nhân loại? Chứ nó không phải là sản phẩm do trăn trở của một nhóm người độc tài đồng thuận nào đó tạo nên, sau một số đêm mất ngủ. Mà như ông Tổng Bí thư đã thừa nhận, trong bài nói chuyện quan trọng, ông và nhóm đồng thuận trong Đảng đã nhầm lẫn rằng: “đồng nhất kinh tế thị trường với chủ nghĩa tư bản; đồng nhất nhà nước pháp quyền với nhà nước tư sản” (ý nói rằng, vì hiểu nhầm là đồng nhất, nên đã lúng túng một thời gian dài từ chối kinh tế thị trường và từ chối nhà nước pháp quyền, vì xem nó là của chủ nghĩa tư bản và của nhà nước tư sản). Nhưng bây giờ, thôi không nhầm lẫn như thế nữa, thì sao? Hay vẫn cố tiếp tục gượng gạo che lấp, chống đỡ và biến tấu?

Cả dân tộc, cả vận mệnh của quốc gia phải đau khổ và trả giá đắt như thế nào, cho sự nhầm lẫn có trăn trở ấu trĩ này? Đã hiểu rằng, kinh tế thị trường không đồng nhất với chủ nghĩa tư bản, Nhà nước pháp quyền không đồng nhất với Nhà nước tư sản, thì cũng nên hiểu tiếp rằng thiết chế dân chủ – thành tựu lớn lao của nhân loại – không nên quá trăn trở để hiểu nhầm thêm lần nữa, rằng nó là của riêng của đế quốc tư bản, của kẻ xấu. Thật ra, hiểu như thế không nhầm đâu! Tuy nhiên, người lương thiện rất khó chịu về một lối lý luận, khi đến bước đường cùng thì thừa nhận sự thật, thừa nhận sai lầm, khi chưa đến đường cùng thì tiếp tục tấu hài ngụy biện. Kinh tế thị trường, nhà nước pháp quyền, thiết chế dân chủ là hiện thực đang vận hành trên toàn thế giới, việc đi tìm kiếm xác định chúng nó là của ai, không là của ai, để thực hiện hay không thực hiện theo, thì quả là sự mặc cảm khốn cùng của một thứ “tổng kết thực tiễn, nghiên cứu lý luận” quá đáng thương!

Thêm một chút rò rỉ ở quả đạn pháo: “Thành phần chính trị cơ hội đang hí hửng, vui mừng, thừa cơ dấn tới để xuyên tạc, chống phá…” .Thế thì, định chế xã hội chủ nghĩa lẽ nào luôn luôn ở thế đối lập với một bọn du thủ du thực, đầu trâu mặt ngựa, chực sẳn để hí hửng, xuyên tạc, chống phá? Đối thủ của Chủ nghĩa xã hội phải là điều gì cao cả hơn thế chứ? Hay nó chỉ xứng tầm một đối thủ như vậy? Vì thế, trong đọan văn trên đây, từ “hí hửng” lẽ ra nó không nên có, thật đáng tiếc, từ vị trí của người nói và nơi đứng nói, nhưng nó đã lỡ có, lại làm vui cho cả bài nói chuyện quan trọng! Nhiều người mong rằng chẳng nên có một sự hí hửng nào cả – mà nên có sự nghiêm túc xứng tầm với những trăn trở – suy nghĩ – tìm tòi – lựa chọn  bao gồm cả sựhí hửng về nền kinh tế tư bản, nói đúng hơn là của cả thế giới, đang khủng hoảng. Chỉ có Trung Quốc là một quốc gia có đủ trơ trẽn và hãnh tiến để có thái độ này, cớ chi đến ViệtNam?

“Bài nói chuyện quan trọng”, thật đáng tiếc, giống như quả tên lửa của Triều Tiên, một sự lên gân nông nổi tầm Nguyên Thủ Quốc Gia. Thật đáng tiếc!

H. Đ. N.

Nguồn: Boxitvn

1- Ông Hạ Đình Nguyên từng là Chủ tịch Ủy ban Đấu tranh thuộc Tổng hội Sinh viên Sài Gòn trước 1975. Mời xem thêm: + Đừng giẫm lên cỏ các anh chị ơi…! (Văn Chương Việt). + Tôi yêu sự đổi mới và trung thành với tương lai(Tiền Vệ) và trên Ba Sàm:  + 257. Một thoáng Hoàng sa 1974: “Anh hãy ngồi xuống đây!”;  + 609. VỀ MỘT VỊ ĐẮNG.

2-  CHỦ NGHĨA XÃ HỘI VÀ CON ĐƯỜNG ĐI LÊN CHỦ NGHĨA XÃ HỘI – NHÌN TỪ THỰC TIỄN VIỆT NAM (Tin tức, 11/4/2012).

3- TBT Đảng CSVN hủy chuyến thăm Brazil (BBC, 13/4/2012).

4- Nguyễn Minh Triết: Chủ tịch chém gió tại Cuba (TTXVA-YouTube)

237 phản hồi to “965. Ngài Tổng bí thư và sự “khốn cùng” của “đúc kết thực tiễn và nghiên cứu lý luận””

  1. Xin nói thực với đ/c TBT Trọng, là một nông dân nhưng
    tôi khó chấp nhận lời đ/c nói huống hồ là những trí thức chân
    chính ở trong và ngoài nước.
    Nhà văn Nguyễn Khải có viết:” Cái buồn cười là cái nghịch trong
    cùng một người, kẻ vô luân nói chuyện đạo đức, tên ăn cắp dạy dỗ
    phải bảo vệ của công… anh dốt làm ra vẻ thông thái… Một chính
    khách đầu óc rỗng tếch luôn tỏ ra uyên bác bằng những lời nói vô
    nghĩa “. Mong đ/c nghĩ lại cho!
    Đảng đã làm cho nhân dân SÁNG MẮT rồi.

  2. dân ngu nói said

    Bạn Hahien thân mến, cám ơn bạn đả cố phân tích về câu chửi thật thậm tệ của tác giả HĐN,về hai đối tượng là người “bị chửi” và người “được chửi”,tóm lại ai cũng bị chửi,nhưng bạn lại cho rằng tôi:
    Trích
    À thì ra bác Dân Ngu dị ứng với đoạn này:
    “Thành phần chính trị cơ hội đang hí hửng, vui mừng, thừa cơ dấn tới để xuyên tạc, chống phá…” .Thế thì, định chế xã hội chủ nghĩa lẽ nào luôn luôn ở thế đối lập với một bọn du thủ du thực, đầu trâu mặt ngựa, chực sẳn để hí hửng, xuyên tạc, chống phá? Đối thủ của Chủ nghĩa xã hội phải là điều gì cao cả hơn thế chứ? ”

    —————————————————-
    Nói thật với bạn tôi chả hơi đâu mà dị ứng với câu chửi thô tục đó,nếu như bạn và các bạn khác cứ lục lọi trong toàn bộ bài diễn văn của TBT Nguyễn Phú Trọng phát biểu tại Cuba, xem có đoạn văn nào hay câu nói nào mà TBT,NPT, dùng những từ hạ lưu như “bọn du thủ du thực, đầu trâu mặt ngựa”, để ám chỉ thần phần chính trị cơ hội không?Vậy mà bạn lại láy câu phát biểu rất ư là bình thường của TBT,NPT khi nói về thành phần chính trị đối lập,biện hộ thay cho tác giả HĐN
    Trích:
    Mặc dù ông Trọng không nói đó là bọn “du thủ du thực” hay “đầu trâu mặt ngựa” nhưng việc ông dùng cụm từ “hý hửng” đã toát lên cái tính chất “đầu trâu mặt ngựa” của bọn chúng rồi. Đấy là hàm ý của ông Trọng chứ không phải là tôi nói thế đâu bác nhé
    —————————————————
    Thôi để tôi kể cho các bạn nghe một câu chuyện rất ư là thực tế, rất ư là đơn giản,để cho bạn Hahien nói riêng và các bạn khác nói chung, kể cả cái bạn “Binh” bạn Khách,đã góp ý với tôi, để các bạn hiểu và đánh gia xem tác giả HĐN chửi ai?
    Chuyện là như vầy,ở một ngôi làng nọ có hai anh bạn,một anh tên là “A” và một anh bạn tên là “B”, hai anh đó từ khi sinh ra đời thì đã là đối thủ lẫn nhau.Vì vây hai anh chàng đó cứ gặp mặt là chửi nhau thậm tệ.Một hôm hai anh “A” và anh “B” đang chửi nhau thật ác liệt,tình cờ anh “C” đi ngang qua, thấy hai anh “A” và anh “B” đang chửi nhau, anh “C” mới dừng chân đứng xem một hồi, rồi cất lời khuyên anh “A” như sau: “anh gây làm gì với cái bọn ” du thủ du thực, đầu trâu mặt ngựa” đó cho tốn hơ,i tốn sức,trình độ hiểu biết như anh,theo tôi nên ganh đua với những người có tầm hiểu biết phải ngang tầm anh trở lên mới phải,không lẻ một người có trình độ như anh, lại xứng tầm hay ngang hàng với bọn “du thủ du thực, đầu trâu mặt ngựa” như anh “B” đó hay sao?
    Thế là bạn “B” nghe bạn “C” lấy mình làm ví dụ để chửi khéo bạn “A” là ngang hàng với bọn “du thủ du thực, đầu trâu mặt ngựa”, bạn “B” lấy làm hí hửng khen lấy khen để bạn “C” rằng bạn chửi bạn “A” ngang tầm với bọn ” du thủ du thực, đầu trâu mặt ngựa”,sao mà tôi nghe “vừa dí dỏm, hóm hỉnh vừa sâu sắc lạ kỳ” như vậy,tại sao bạn “B” lại khen bạn “C” như vậy,chắc các bạn đủ khả năng hiểu chứ?Nhưng theo tôi trong cái “đầu thì to”, nhưng “óc lại như quả nho” của bạn “B”, làm sao đủ khả năng hiểu là bạn “C” không chỉ chửi mình bạn “A”, mà kể cả mình cũng bị bạn ấy ám chỉ là bọn “du thủ du thực, đầu trâu mặt ngựa”,có phải vậy không bạn Hahien nói riêng và các bạn khác nói chung, kể cả cái bạn “Binh”,bạn Khách gì đó?
    Còn một câu này của tác giả HĐN viết trong tác phẩm “Anh hãy ngồi xuống đây”:
    Trích:
    Thắng thua đã rõ, nhưng đến nước nầy cũng chẳng để làm gì! Những cái mồm bên kia đại dương chõ về chửi rủa chẳng ích chi
    —————————————————
    Vậy thì theo bạn Hahien,bạn Khách,bạn Binh,tác giả chửi ai,các bạn làm ơn dùng cái kiến thức uyên thâm của mình, láy câu chửi của tác giả HĐN sang người khác theo ý các bạn, rôi các bạn cứ cùng nhau vỗ tay khen bác HĐN là sao bác chửi hay chửi khéo, nghe “vừa dí dỏm, hóm hỉnh vừa sâu sắc lạ kỳ” như vậy?Nói thật tôi mới chỉ đọc qua hai tác phẩm một là “Anh hãy ngồi xuống đây” và bài “Ngài Tổng bí thư và sự “khốn cùng” của “đúc kết thực tiễn và nghiên cứu lý luận” của tác giả HĐN.
    Tôi thấy ai cũng bị bác ấy chửi,vậy mà lại được đa số mọi người khen hay,chừng đọc bài các bạn góp ý cho tôi nghe sao mà chán như con gián.
    Bài viết này là bài cuối của tôi trong cuộc tranh luận này,các bạn đánh giá về tôi như thế nào là tùy trình độ hiểu biết của các bạn.

  3. DÂN OAN said

    TỪ NGUYỄN PHÚ TRỌNG TỚI LÊ HIỀN ĐỨC , Hà Sĩ Phu

    http://www.procontra.asia/

  4. nguoi buon phan said

    Toan thang ly luan tai gioi lanh dao dat nc thoi. nhieu viec qua len dau no lam luc cung dien len vay

  5. công dân suy tư said

    Đọc bài sau để thấy tại sao xứ giãy chết chống tham nhũng tốt: chắc là chúng sợ chết sớm!!!
    http://gocsan.blogspot.com/2012/05/transforming-culture-of-corruption.html

    TRích: “Một chính phủ vì dân mà không có sự phổ biến thông tin cho dân chúng hoặc không có phương tiện để tiếp cận thông tin thì chỉ là sự bắt đầu cho một trò hề hoặc chính là một tấn thảm kịch, hoặc có lẽ là cả hai thứ đó. Tri thức sẽ luôn thống trị sự ngu dốt, và nhân dân chính là người bầu ra các thống đốc của họ, họ có quyền và họ cần phải biết những gì chính phủ của họ đang làm”.

    Người Mỹ lâu nay thường sử dụng hai cách tiếp cận rất khác nhau trong việc bài trừ nạn tham nhũng. Cách tiếp cận thứ nhất – và là cách tiếp cận có nguồn gốc sâu xa nhất là quy định của luật pháp. Nếu có một hành vi nào đó mà công dân hay các đại biểu dân cử cảm thấy không đúng đắn hay không vừa lòng, thì phản ứng manh tính bản năng sẽ là soạn ra một quy định cấm hành vi đó. Điều này dẫn đến sự ra đời của rất nhiều quy định, đôi khi còn của cả một bộ máy điều tiết nhằm ngăn chặn không cho một vấn đề được phép tái diễn.

    Năm 1976, Quốc hội cùng với Chính phủ đã thông qua Đạo luật Ánh dương. Với rất ít ngoại lệ, chủ yếu liên quan đến an ninh quốc gia và bảo mật thông tin cá nhân, Luật này quy định rằng các cuộc họp của chính phủ phải được công khai trước dân chúng. Các cơ quan công quyền cần phải thông báo trước về các cuộc họp sắp diễn ra và chương trình nghị sự của mình, đồng thời phải công khai trước dân chúng kết quả của những cuộc họp này. Thêm vào đó, đạo luật này cũng định nghĩa rõ ràng về “cuộc họp” nhằm ngăn chặn các nhóm quan chức chính phủ tụ họp để đưa ra các quyết định, nhưng lại nói rằng đó là cuộc họp không chính thức.

  6. Davis Hưng said

    Ông Trọng được Trung Quốc bế lên ngai vàng ĐCSVN, khi cuộc tranh chấp chức Tổng Bí thư giữa 2 ông Sang & ông Dũng đang hồi quyết liệt. Dựng một ông già giáo điều, bảo thủ… lên làm vua, rất thích hợp cho Trung Cộng tại thời điểm này.

    Đọc bài này làm tôi nghĩ đến một câu chuyện ngụ ngôn của Pháp :

    Ngày mai …

    Ở nước Pháp có câu chuyện ngụ ngôn “Ngày mai ăn cơm không phải trả tiền”. Chuyện rằng, trước cửa một quán ăn nọ treo biển quảng cáo : “Ngày mai ăn cơm không phải trả tiền”. Nhìn thấy biển, hôm sau nhiều người đến quán ăn cơm, đinh ninh sẽ được miễn phí.

    Nhưng sau khi ăn xong, chủ quán vẫn đòi lấy đủ tiền ăn, với lý do biển đề “ngày mai” chứ không phải hôm nay ăn cơm không trả tiền. Như vậy, hết ngày mai này đến ngày mai nọ, nghĩa là không có ngày nào là ngày ăn cơm không trả tiền.

    Có khách sừng cồ gọi chủ tiệm ra chỉ vào tấm bảng hỏi : “Ông đề rõ ngày mai ăn không mất tiền sao còn đòi thu tiền chúng tôi?”. Chủ tiệm vặn lại : “Bảng đề là ngày mai mới không phải trả tiền, chứ đầu phải hôm nay”. Khách nghe vậy đuối lý, đành bỏ đi.

    “ngày mai” ở trong câu chuyện ngụ ngôn trên, chẳng khác gì thiên đường XHCN, thế giới đại đồng, học thuyết communism Marx – Lenin… mà ông Trọng ra sức hùng biện tại trường Đảng Cao cấp Nico Lopez. Nó đã bị toàn thể mọi người trên thế giới nhận ra chân tướng, nó hoàn toàn là một sự giả dối & lừa bịp !

    Và cũng thật bất hạnh cho ông Trọng, Brasil là Brasil, không phải là Cuba, lại càng không phải là Việt Nam.

  7. Công Bằng said

    CÁI CỐNG !. CÁI CỐNG !. CÁI CỐNG !…Chính “cái cống ” là 2 từ còn thiếu trong bài phát biểu quan trọng này . Bác Trọng đã tìm trăn trở , tìm tòi “đúc kết thực tiễn và nghiên cứu lý luận” từ bác Đại tá Gadafi ở Libia . Chẳng hiểu sao , bác lại giấu ém không cho các bạn Cu ba anh em biết ?. Hay bác để phòng thân ?

    Ai cũng làm TBT Đảng CS VN được . Chỉ cần người đó là Đảng viên CS và qua giải phẫu cắt vứt bỏ giây thần kinh xấu hổ đi thôi . Khi mất giây thần kinh xấu hổ, thì người đó dù có phát biểu xằng bậy cũng không cảm thấy hổ thẹn với bản thân và mọi người nữa !. Còn vài câu ” thần chú, ảo tưởng ,nhăng cuội của Đảng CS ấy , thì ai mà chả đọc được .

  8. Le Huu Sinh said

    Anh HA DINH NGUYEN viet rat sau sac, nhung hoi dai ( long ). Chan thanh cam on anh.

    Nhan dan Cuba cung bi bung tai bit mat nhu nhan dan trong nuoc cua ta vay. Vi vay, dong bao nao biet tieng Tay Ban Nha hay chuyen ( transfert ) nhung noi dung tren trang BASAM den CUBA. Vay moi that la dan chu !

    Theo toi, CNCS la mot ly tuong dep , nhung khong tuong ( chimerical )
    O Phap, My…cung co Dang CS, ai tin no thi cu theo.

    Chung ta thi chu truong DAN CHU MOI ( New Democratic, ND )

  9. Nông Dân said

    37 năm trôi qua, anh Hạ Đình Nguyên bây giờ chắc là ông cụ trên 60 thế mà sao viết vừa dí dỏm, hóm hỉnh vừa sâu sắc lạ kỳ. Tôi đặc biệt chịu anh đoạn này:
    Thêm một chút rò rỉ ở quả đạn pháo: “Thành phần chính trị cơ hội đang hí hửng, vui mừng, thừa cơ dấn tới để xuyên tạc, chống phá…” .Thế thì, định chế xã hội chủ nghĩa lẽ nào luôn luôn ở thế đối lập với một bọn du thủ du thực, đầu trâu mặt ngựa, chực sẳn để hí hửng, xuyên tạc, chống phá? Đối thủ của Chủ nghĩa xã hội phải là điều gì cao cả hơn thế chứ? Hay nó chỉ xứng tầm một đối thủ như vậy? Vì thế, trong đọan văn trên đây, từ “hí hửng” lẽ ra nó không nên có, thật đáng tiếc, từ vị trí của người nói và nơi đứng nói, nhưng nó đã lỡ có, lại làm vui cho cả bài nói chuyện quan trọng!

    Thiệt đã! Ta thì cứ trăn trở, tìm tòi một cách rất chi là bác học còn thế lực thù địch thì hí hửng một cách rất là lưu manh giá gạo. Ấy là lạ quá xá. Ông Bác học suốt ngày chỉ có mỗi một việc là soi soi tìm tìm và tìm ở đâu cũng thấy thế lực thù địch với bọn cơ hội. Hihi…nghĩ mà cười chết đi được.

    Cảm ơn anh Nguyên nhiều.

    • dân ngu nói said

      Bạn nông dân ạ, tầm nhìn của bạn đúng như là nickname của bạn,trong khi tôi đọc bài viết của bác HĐN,tôi thấy ai cũng bị bác ấy chưởi,mà câu bạn khen bác HĐN qua câu nói của bạn:
      Trích:
      “anh Hạ Đình Nguyên bây giờ chắc là ông cụ trên 60 thế mà sao viết vừa dí dỏm, hóm hỉnh vừa sâu sắc lạ kỳ”
      ——————————————————-

      .Đúng chính vì bác HĐN chưởi một cách vừa hóm hỉnh, vừa sâu sắc, nên cái đầu nông dân như bạn làm sao nhận ra được? bạn bảo “Tôi đặc biệt chịu anh đoạn này”
      Trích:
      Thêm một chút rò rỉ ở quả đạn pháo: “Thành phần chính trị cơ hội đang hí hửng, vui mừng, thừa cơ dấn tới để xuyên tạc, chống phá…” .Thế thì, định chế xã hội chủ nghĩa lẽ nào luôn luôn ở thế đối lập với một bọn du thủ du thực, đầu trâu mặt ngựa, chực sẳn để hí hửng, xuyên tạc, chống phá?
      ——————————————————

      Đó chính là câu mà bác HĐN chưởi rủa thật thậm tệ, khi mà bác HĐN gán ghép cho “Thành phần chính trị cơ hội đang hí hửng, vui mừng, thừa cơ dấn tới để xuyên tạc, chống phá…” Chỉ là “một bọn du thủ du thực, đầu trâu mặt ngựa, chực sẳn để hí hửng, xuyên tạc, chống phá?”
      Thì lại được bạn hí hửng khen là “hóm hỉnh vừa sâu sắc lạ kỳ”,trong khi bác HĐN dùng ngôn từ hoa mỹ chưởi rủa hầu hết “Thành phần chính trị cơ hội” là “một bọn du thủ du thực, đầu trâu mặt ngựa”,thì lại được đa số các bạn ở cái diễn đàn ABS này khen bác ấy viết hay nói hay.Chứ theo tôi cái cụm từ CNXH là một học thuyết,mà một học thuyết thì làm sao đem ra so sánh với “Thành phần chính trị cơ hội” là “một bọn du thủ du thực, đầu trâu mặt ngựa” được,
      phải không bạn?
      Tôi thật sự khó hiểu cho một Hạ Đình Nguyên từng là Chủ tịch Ủy ban Đấu tranh thuộc Tổng hội Sinh viên Sài Gòn trước 1975,sống trong chế độ ngụy quân ngụy quyền, thì chưởi rủa chế độ ngụy quân ngụy quyền đó,rồi bây giờ được sống trong một đất nước XHCN mà chính “bác ấy và nhiều, nhiều nữa” các bác cùng thời với bác ấy, đã từng mơ ước và đi theo.Vậy mà bây giờ bác và một số bác cùng thời với bác ấy, lại có thái độ,bất mãn,bôi bác, thậm chí chưởi rủa giống như thời bác ấy, đã từng chưởi rủa chế độ ngụy quân ngụy quyền ngày xưa.
      Đã vậy tôi thấy không biết bác ấy bất bất mãn việc gì, hay cai cú vấn đề gì, mà ai cũng thấy bác ấy viết bài chưởi rủa thật thậm tệ, qua câu tôi vừa dẫn chứng cho bạn thấy ở trên?hoặc:
      Trích:
      Thắng thua đã rõ, nhưng đến nước nầy cũng chẳng để làm gì! Những cái mồm bên kia đại dương chõ về chửi rủa chẳng ích chi
      —————————————————–

      Hay là bác ấy thấy cái xã hội trước năm 1975 và sau năm 1975, không đáp ứng được cái mục tiêu và chí hướng cao cả do bác ấy đề ra, nên bác bất mãn?Vậy thì theo thiển nghĩ của tôi,thì bác HĐN và một số các bác cùng thời với bác ấy, đến bây giờ đầu tóc hoa râm rồi, mà vẫn chưa thực hiện được giấc mơ của mình mà như câu văn bác đã diễn đạt:
      Trích:
      Thời gian quả là một đại lượng vĩnh hằng.

      Trăn trở cũng là trạng thái vô định.

      Bước đi thì nằm trong phạm trù khoa học lượng tử.
      ———————————————————

      Vậy thì theo tôi, bác HĐN và những bác cùng thời với bác,nếu như vẫn cảm thấy chưa thỏa mãn cuộc sống và xã hội hiện nay,các bác có thể làm đơn xin đảng và các vị lãnh đạo VN, cho các bác được ra một hòn đảo Trường sa hoang vu nào đó, trước là để các bác ấy đem cái hào khí ngút trời của mình bảo vệ biển đảo chống lại
      Trích: “Anh hãy ngồi xuống đây!”
      KẺ THÙ MỚI CỦA THỜI ĐẠI, chúng đang xâm thực đất liền và quậy đục biển Đông,
      ——————————————————–

      Đồng thời để bác HĐN và các bác khác có điều kiện và thời gian cùng bắt tay nhau xây dựng cho riêng mình một xã hội hoàn thiện như “lý tưởng” mà mình đã đề ra,để các bác ấy không còn phải “Trăn trở cũng là trạng thái vô định” .

      • Nông Dân said

        Hehehe…Chín người mười ý. Một bài viết mà nhiều cần cảm nhận khác nhau. Vậy người viết cũng đã cái tay viết rồi, phải không bạn Dân Ngu. Tôi không có ý kiến gì về cách đọc của bạn lẫn cách bạn đem nickname người cùng comment ra tán thán. Chỉ khuyên bạn một điều: có lẽ để đọc Hạ Đình Nguyên bạn nên đọc giữa hai hàng chữ hoặc đọc ngược từ mặt sau.

        • dân ngu nói said

          nói thật với bạn, Dân ngu như tôi chỉ thích đọc và nghe những cái đơn giản, mộc mạc nhưng chân tình,như phát biểu của bác gái Lê Hiền Đức,hay của hai anh em Huỳnh Nhật Hải và Huỳnh Nhật Tấn,hơn là phải đọc những lời lẻ hoa mỹ nhầm khoe khoan cái văn từ sáo rỗng ,hay dùng những cái ngôn từ mà mình chưa đủ khả năng hiểu, lọm lặt từ này, chấp vá từ kia,vào bài văn của mình như tác giả HĐN.Để làm cho người đọc thoáng qua, sẽ khen là mình văn hay chử tốt, cũng là một trong những đĩnh cao của trí tuệ,không thua kém gì người mà mình muốn phê phán, nghe” vừa dí dỏm, hóm hỉnh vừa sâu sắc lạ kỳ” như đánh giá của bạn.

          • Nông Dân said

            Rất tiếc tôi sinh ra vốn đã không có chức năng chỉnh lý lại sở thích đọc của người khác nên mấy hàng trên có lẽ bạn chuyển nhầm địa chỉ. Chỉ có điều: lời lẻ, khoe khoan, lọm lặt, chử tốt, đĩnh cao,…!!! Có lẽ bạn nên bắt tay làm ngay một số việc khác trước khi đọc Hạ Đình Nguyên chăng?!

          • dân ngu nói said

            He,he,nhà tôi với nhà bạn ở gần nhau, làm sao chuyển nhầm địa chỉ được bạn?

          • dân ngu nói said

            He,he,nhà tôi với nhà bạn ở gần nhau,làm sao nhầm địa chỉ được bạn?

      • Nguyễn Xuân Đông said

        Đúng là đã ngu lại còn tỏ ra nguy hiểm. Ông xem lại đi, viết sai chính tả đầy ra đấy.

      • nguoi buon phan said

        nge thoi su noi. mat thoi gian. ngoi nha nge con thay met. nong dan con muon lo cho giac ngu cua toan the gioi. bao ve hoa binh the gioi. lam nhung viec cua minh con khong len than. doi ly voi luan. nge bai ly luan moi thay no ngu qua. ca may thang lam cai ly luan day.

      • Khách said

        @ Dân Ngu Nói đã nói 08/05/2012 lúc 20:09

        Tôi không phải là nhà báo, nhà văn hay nhà hoạt động chính trị mà là một người dân bình thường đang sống tại Việt Nam, xin có đôi lời với bác:

        – Thứ nhất, việc cảm thụ một tác phẩm văn học, nghệ thuật hay một bài bào chính trị là do năng lực cảm thụ của từng người, việc khen chê là quyền và tình cảm, nhận thức của người đó, bác không nên phê phán và áp đặt bác Nông Dân đã nói 08/05/2012 lúc 01:28 phải suy nghĩ giống bác.

        – Thứ hai, bác chỉ trích tác giả Hạ Đình Nguyên thế nọ thế kia mà chủ yếu xoáy vào ý BẤT MÃN CÁ NHÂN thì tôi cho là không thoả đáng. Theo tôi hiểu, vấn đề là ở chỗ bác Hạ Đình Nguyên và một số bác cùng thời đã bị lừa, bị phản bội, bị “treo đầu dê bán thịt chó”. Đối với một con người, MẶC CẢM BỊ LỪA, BỊ PHẢN BỘI là rất nặng nề, đặc biệt là BỊ LỪA, BỊ PHẢN BỘI VỀ LÝ TƯỞNG CỦA ĐỜI NGƯỜI – nó đeo đuổi đến hết cuộc đời. Tôi hiểu những điều bác Hạ Đình Nguyên viết ra không phải để thể hiện sự bất mãn của cá nhân mình mà là chỉ ra sự tráo trở, lật lọng, dối trá, phản bội của một đảng cầm quyền đối với dân tộc Việt Nam, mà bác Nguyên và một số bác cùng thời đã trải nghiệm được một cách sâu sắc, thấm thía đến tận xương tuỷ. Tác giả Hạ Đình Nguyên vạch ra những điều đó không phải vì bất mãn cá nhân mà là vì nỗi đau của cả một dân tộc.

        – Thứ ba, những lời chỉ trích, phê phán của bác đối với tác giả Hạ Đình Nguyên làm tôi liên tưởng đến những màn bôi nhọ rất bẩn thỉu của chính quyền hiện nay đối với đời tư của chị Bùi Thị Minh Hằng. Bác làm như vậy, có nên chăng???

        • dân ngu nói said

          Bạn Khách ạ,bạn cho rằng:
          Trích:
          – Thứ nhất, việc cảm thụ một tác phẩm văn học, nghệ thuật hay một bài bào chính trị là do năng lực cảm thụ của từng người, việc khen chê là quyền và tình cảm, nhận thức của người đó, bác không nên phê phán và áp đặt bác Nông Dân đã nói 08/05/2012 lúc 01:28 phải suy nghĩ giống bác.
          ————————————————-
          Tôi không phản đối ý kiến của bạn,nhưng bạn và các bạn khác nên nhớ rằng,bác HĐN từng là sinh viên văn khoa,từng là Chủ tịch Ủy ban Đấu tranh thuộc Tổng hội Sinh viên Sài Gòn trước 1975.Vậy mà bác ấy thể hiện trong văn phong lời mắng chưởi cái “Thành phần chính trị cơ hội đang hí hửng, vui mừng, thừa cơ dấn tới để xuyên tạc, chống phá…” là một bọn du thủ du thực, đầu trâu mặt ngựa ,thì tôi hỏi bạn một người như bác HĐN mà dùng những lời lẻ còn thua bọn “hàng tôm hàng cá” ngoài chợ,trong “văn phong” của mình, thì lại được bạn Nông Dân khen là “vừa dí dỏm, hóm hỉnh vừa sâu sắc lạ kỳ”.
          Tôi hỏi bạn vậy chứ cái bọn “thành phần chính trị cơ hội đó” chỉ toàn là “một bọn du thủ du thực, đầu trâu mặt ngựa” đó bao gồm những ai?nếu như tôi không đưa ra lời chấn chỉnh bác HĐN và bác Nông Dân, thì biết chừng đâu sau này bác HĐN thấy mình dùng văn phong “chưởi’ ác liệt như vậy, mà chúng vẫn cho là mình viết “vừa dí dỏm, hóm hỉnh vừa sâu sắc lạ kỳ”.Thế là bác HĐN lại dùng những lời lẻ nặng nề hơn thế, tiếp tục chưởi cả “bọn” mà theo tôi nghĩ chắc trong đó bao gồm cả” tôi và bạn trong đó” thì nói thật với bạn, mỗi sáng bạn ngủ dậy bạn nhìn vào gương xem cái đầu của mình và cái mặt của mình là đầu gì và mặt gì?
          Vậy mà bạn còn bảo bác HĐN từng là ,”một sinh viên văn khoa là từng là Chủ tịch Ủy ban Đấu tranh thuộc Tổng hội Sinh viên Sài Gòn trước 1975,” BỊ LỪA
          thì tôi chả hiểu cho cái suy nghĩ của bạn.Bạn nên xem tấm gương của bác gái Lê Hiền Đức và hai bác Huỳnh Nhật Hải và Huỳnh Nhật Tấn,để thấy thái độ và tư cách của những con người ấy, cũng cùng thời với bác HĐN và các vị lão thành cách mạng khác, xem họ xử sự ra sao với tình hình và thời cuộc của đất nước hiện nay?chào bạn nói ít mong bạn và các bạn khác hiểu nhiều,còn nếu như bạn chưa hiểu, thì tôi không còn gì để nói với bạn,chào bạn.

          • hahien said

            À thì ra bác Dân Ngu dị ứng với đoạn này:

            “Thành phần chính trị cơ hội đang hí hửng, vui mừng, thừa cơ dấn tới để xuyên tạc, chống phá…” .Thế thì, định chế xã hội chủ nghĩa lẽ nào luôn luôn ở thế đối lập với một bọn du thủ du thực, đầu trâu mặt ngựa, chực sẳn để hí hửng, xuyên tạc, chống phá? Đối thủ của Chủ nghĩa xã hội phải là điều gì cao cả hơn thế chứ? ”

            Và từ đoạn này bác Dân Ngu bảo rằng Hạ Đình Nguyên “chưởi” những người đối lập là “một bọn du thủ du thực, đầu trâu mặt ngựa” để phê phán tác giả

            Đúng là với lối suy diễn này thì khó tranh luận thật.

            Với giả thiết là bác Dân Ngu thực tâm hiểu như vậy, chứ không phải cố tình giả vờ… là dân…ngu để lái vấn đề sang khía cạnh khác, còm sĩ tôi xin có ý kiến sau:

            Cái câu: “Thế thì, định chế xã hội chủ nghĩa lẽ nào luôn luôn ở thế đối lập với một bọn du thủ du thực, đầu trâu mặt ngựa, chực sẳn để hí hửng, xuyên tạc, chống phá?”, thưa bác Dân Ngu là một câu hỏi có tính giả định chứ không phải là một câu trần thuật. Câu hỏi có tính giả định ấy xuất phát từ câu của ông Trọng mà tác giả đã trích dẫn là : “Thành phần chính trị cơ hội đang hí hửng, vui mừng, thừa cơ dấn tới để xuyên tạc, chống phá…”. Nếu đúng là có một “thành phần” cứ luôn “hý hửng” thừa cơ là “xuyên tạc” người ta như ông Trọng nói thì cái thành phần ấy đúng là cái bọn du thủ du thực chứ còn gì nữa. Mặc dù ông Trọng không nói đó là bọn “du thủ du thực” hay “đầu trâu mặt ngựa” nhưng việc ông dùng cụm từ “hý hửng” đã toát lên cái tính chất “đầu trâu mặt ngựa” của bọn chúng rồi. Đấy là hàm ý của ông Trọng chứ không phải là tôi nói thế đâu bác nhé :) , và Hạ Đình Nguyên cũng chỉ nhắc lại cái đánh giá rất xấu của ông Trọng về cái “thành phần” ấy thôi. Và xuất phát từ ý đó của ông Trọng, tác giả đặt ra một câu hỏi rằng chẳng lẽ một định chế tốt đẹp thế lại chỉ có một đối thủ tầm thường, một bọn chuyên rình mò “hý hửng” như thế hay sao? Câu ấy có hàm ý rằng một định chế tốt đẹp thì chẳng có cớ nào để “bọn đầu trâu mặt ngựa” nó “hý hửng”, còn nếu có một bọn suốt ngày rình mò để “hứ hửng” thì cái định chế ấy cũng chỉ xứng tầm với cái bọn ấy thôi, nói nôm na thì thông điệp tác giả gửi gắm trong đoạn viết này là nếu kẻ thù của anh chỉ là cái loại tầm thường như thế thì anh cũng tầm thường thôi. Trước hết, cần hiểu đúng cái thông điệp này. Còn thông điệp này sai hay đúng thì lại là câu chuyện khác và đó mới là vấn đề cần tranh luận.

    • Binh said

      @Dân Ngu: Đọc phần còm phản bác lại @nông dân (chưa nói phần lập luận chống lại Hạ Đình Nguyên) thì thấy lập luận kém rõ, làm sao so với HĐN mà đi phản biện người ta.

      Hãy cố gắng có độc lập trong suy nghĩ, và viết những câu có chất lượng kha khá hoặc có gì mới mới một chút rồi bạn hãy đi chê bai người khác. Nhiều người sẽ đọc của @dân ngu đó, đừng bức xúc rồi viết đáp trả vội vã quá (có khi tuyên huấn mà giả ngu? hi hi).

  10. dân ngu nói said

    Đọc bài Ngài Tổng bí thư và sự “khốn cùng” của “đúc kết thực tiễn và nghiên cứu lý luận” của tác giả Hạ Đình Nguyên,“bài nói chuyện quan trọng” [2] của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tại Cuba vừa rồi.Mà bài diễn văn đó hay hay dở cũng đã được nhiều người quan tâm và nói đến rồi.Kể cả trong diễn đàn của ABS này nhiều bạn cũng đã viết ra những lời nhận xét tôi thấy tuy đơn giản,nhưng rất xúc tích và dễ hiểu hợp với khẩu vị của bọn dân đen của chúng tôi.
    Chứ nói thật bài viết của tác giả HĐN tôi thấy tác giả diễn giải dong dài,dùng những ngôn từ hoa mỹ, hầu như tác giả HĐN muốn thi thố ngôn từ một cách sáo rổng hơn, là chú tâm đến một bài viết ngắn ngọn nhưng xúc tích để người đọc như bọn dân đen chúng tôi dễ hiểu hơn.Theo tôi chắc bài viết tác giả HĐN viết, chỉ để dành riêng cho những người có trình độ uyên thâm về triết học như bác Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đọc thôi hay sao ấy?Chứ nói thật chứ tác giả HĐN, từng là Chủ tịch Ủy ban Đấu tranh thuộc Tổng hội Sinh viên Sài Gòn trước 1975,cũng từng là một trong những người có công với cách mạng, vậy mà khi viết lên nhận xét của mình thì cũng thể hiện cái bản chất “tránh né” không thua kém gì các bác khác qua nhưng câu phát biểu đại loại như sau:
    Trích:
    Trước đây, ông cựu Chủ tịch nước Việt Nam sang Cuba nói về chuyện [4]: hai bên thay phiên nhau, chia thành hai ca thức-ngủ, để canh hòa bình thế giới, là câu nói thuộc hàng quý hiếm, để đời.
    hay câu:

    Trích:
    Chính vì rất lâu dài và nhiều bước đi, nên không mấy ai ngạc nhiên thấy các thái tử đỏ, công chúa đỏ, vội vàng được đưa vào đội hình kế thừa lãnh đạo, như ở Trung Quốc, và ở Triều Tiên… và tất nhiên, các thế hệ thanh niên lành và rách phải trở thành đội vệ binh đỏ để thực hiện cuộc thánh chiến kiên trì này.
    —————————————————-
    Đọc bài phát biểu của bác Lê Hiếu Đằng,cũng thấy bác ấy “tránh né” sợ phạm “húy”, rồi đọc bài của tác giả PĐN lại thấy tác giả “càng tránh né”, không xứng tầm với cái danh xưng Chủ tịch Ủy ban Đấu tranh thuộc Tổng hội Sinh viên Sài Gòn trước 1975.Bác ở VN mà bác cứ lấy ví dụ ở tận các nước nào trong khi VN cũng có trường hợp các thái tử đỏ, công chúa đỏ,sao không thấy bác đề cập đến? Sao thời trước 1975, các bác kể cho bọn trẻ chúng tôi nghe sao mà nó hào hùng hoành tráng thế,thời phong trào sinh viên các bác không sợ tù tôi, thậm chí hy sinh cả mạng sống của mình cho “lý tưởng của các bác”?Vậy mà sao ngày hôm nay sống dưới một đất nước XHCN dân chủ gấp ngàn lần chủ nghĩa TB, mà các bác cũng có một phần công sức đóng góp, sao các bác lại “đánh mất” cái hào khí của mình,mà lại thể hiện cái “hèn” của mình qua những câu phát biểu đại loại như trên,vậy mà bác lại còn bảo:
    Trích:
    một bên là biểu thị sức mạnh tinh thần với đường gươm tư tưởng sắc bén. Ánh hào quang lý luận xã hội chủ nghĩa lóe sáng rực giữa trời đêm bao trùm lên chủ nghĩa tư bản đang suy thoái.
    ————————————————-
    Bác có thể cho em thấy có cái đất nước nào trên thế giới, đang áp dụng cái “chủ nghĩa tư bản đang suy thoái” như lời bác nói không vậy bác?Chứ nói thật với trình độ hiểu biết kém cỏi như em, em chỉ biết hiện nay các nước tư bản đang bị suy thoái kinh tế thôi bác ạ?Vậy mà bác lại viện dẫn lịch sử vào trong bài viết của mình cho thêm hoành tráng qua câu nói sao:
    Trích:
    Lịch sử luôn không lắng nghe một lý thuyết nào, hay một vĩ nhân nào. Không một lý thuyết nào hay vĩ nhân nào có thể bắt lịch sử đi theo mình.

    Nếu có một khoảnh khắc lịch sử nào, có vẻ đi theo một lý thuyết, một vĩ nhân, thì đó là khoảnh khắc suy đồi và bệnh hoạn, chứa đựng sự nhầm lẫn có tính giao mùa, cái khoảnh khắc mà đại bộ phận trở thành nô lệ, thì không đáng được tán dương
    Một lịch sử lành mạnh là lúc mà lịch sử đó vắng bóng sự thống trị nổi bật của ai đó hay lý thuyết nào đó. Lịch sử loài người là lịch sử đi tìm kiếm tự do, trên con đường đi tìm kiếm, nó tự bổ sung và điều chỉnh. Lịch sử mỗi đời người cũng là lịch sử đi tìm tự do, ở hình thái thấp nhất – hữu hình, ở hình thái cao nhất – trừu tượng. Hình thái thấp nhất là thoát sự kìm chế của kẻ khác, hình thái cao nhất là thoát khỏi sự kìm chế của bản năng. Càng tán dương một lý thuyết, một vĩ nhân (hay một nhóm) là càng nói lên sự tồi tệ của đám đông, càng ngợi ca con berger (loại chó giữ cừu), tức là gián tiếp ngợi ca sự thụ động ngoan ngoãn của bầy cừu.
    ————————————————
    Đọc qua đoạn viết trên nói thật với bác,tôi thấy bác chả hiểu hai từ “lịch sử” như thế nào mà bác lại viện dẫn lung tung, nào là “Nếu có một khoảnh khắc lịch sử nào, có vẻ đi theo một lý thuyết, một vĩ nhân, thì đó là khoảnh khắc suy đồi và bệnh hoạn” ..v..v…
    .Theo tôi lịch sử là những trang sử rất khách quan ghi lại những việc làm “tốt hoặc xấu” của từng thời đại đã trãi qua,chứ trên thế giới này chả có cái lịch sử nào lại “có vẻ đi theo một lý thuyết, một vĩ nhân” như lời diễn giải dong dài của bác?Rồi khi đọc qua bài “Anh hãy ngồi xuống đây!” của bác,đoạn đầu bác viết tôi còn nghe được,nhưng đoạn cuối bác lại viết:
    Trích:
    Thắng thua đã rõ, nhưng đến nước nầy cũng chẳng để làm gì! Những cái mồm bên kia đại dương chõ về chửi rủa chẳng ích chi, giống như Thiên thần Đại úy Minh giẫm chân vào mồm người biểu tình, chỉ rách việc!
    ——————————————————–

    Tôi hỏi bác chứ bác lấy tư cách gì mà bác lại phê phán ” Những cái mồm bên kia đại dương chõ về chửi rủa chẳng ích chi”,bác nên nhớ mỗi người điều có một lý tưởng, một chính kiến cá nhân, người ta muốn phê phán việc làm “đúng,sai” là quyền của cá nhân người ta, vậy mà bác lại bảo ” Những cái mồm bên kia đại dương chõ về chửi rủa chẳng ích chi” .Vậy chứ tôi hỏi bác, bác sống trên cái đất nước này bác có làm được việc gì ích nước lợi dân chưa mà bác lại phê phán người khác.”Những cái mồm đó chửi rủ thì chẳng ích chi”,nhưng bác có biết những cái mồm đó hàng năm đem về cho đất nước VN hàng tỷ Usd thì có ích không bác?
    Vậy mà trong tình thế đất nước nguy nan, như lời bác trích dẫn lời phát biểu của Tổng Bí thư Nguyễn phú Trọng:
    Trích:
    nhưng trong nước, trước khi đi, ông Tổng Bí thư đã kêu gào chấn chỉnh Đảng, về tình trạng tham nhũng, thoái hóa đạo đức trong suy nghĩ, trong lối sống của đảng cầm quyền, và cảnh báo về vai trò lãnh đạo của Đảng đang rất bấp bênh và chao đảo, một bộ máy cầm quyền thối nát với rất nhiều sự bất mãn và phản ứng của nhân dân, tình trạng đàn áp, bắt bớ và chống đối xảy ra liên tục… trong bối cảnh một xã hội xuống cấp mọi mặt
    ——————————————————
    Đứng trước một tai họa giặc nội xâm trong nước như vậy,mà tôi thấy bác chẳng hay, chẳng biết, cũng chẳng đá động gì đến,hay đưa ra một kế sách gì hay cho đất nước để cho bọn dân đen chúng tôi được nhờ,hay là bác vờ bịt tai không hiểu,Vậy mà bác lại hướng mục tiêu của bọn dân đen chúng tôi vào Trung Quốc, theo ý đồ mà tôi nghĩ không phải của riêng bác, mà còn của một số người nào đó, để làm cho nhân dân VN quên đi nổi lo giặc nội xâm phải vậy không bác?
    Trích:
    Phải nhận chân được KẺ THÙ MỚI CỦA THỜI ĐẠI, chúng đang xâm thực đất liền và quậy đục biển Đông, chúng “dã thú” biết chừng nào với đồng bào của chúng, nói chi đến CHƯ QUỐC LÂN BANG THẾ GIỚI ĐẠI ĐỒNG! Tuổi trẻ Việt Nam phải dứt khoát cài đặt lại phần mềm mới cho mình để phù hợp với trình độ của thời đại, đáp ứng yêu cầu cấp bách của dân tộc.
    ———————————————-
    Nhưng nói thật với bác, giặc ngoại Xâm theo tôI mặc dù chúng có hùng mạnh, nhưng nhân dân VN không đáng sợ bằng chính cái giặc nội xâm bác ạ?Mà tôi thấy bác và những bác một thời làm cách mạng chung với bác hiện nay, cũng đang rung sợ trước cái giặc nội xâm đấy thôi bác ạ?Nếu như bác cho rằng các bác không sợ giặc nội xâm, thì theo tôi ngày xưa các bác sống dưới thời ngụy quân ngụy quyền, các bác cũng từng chưởi rủa chế độ mà các bác cho là thối nát đó,nên các bác mới tham gia phong trào sinh viên đấu tranh giải phóng dân tộc,nhằm tìm cho mình một nhà nước cao đẹp và tốt hơn theo ý của các bác.Vậy mà ngày hôm nay đất nước VN đang thanh bình, các bác đang được sống trong một đất nước CNXH, dân chủ gắp vạn lần cái chủ nghĩa tư bản, mà ngày xưa các bác từng chưởi rủa?Vậy mà bác và các bác khác hình như vẫn chưa vừa lòng các bác lại tiếp tục ta thán?
    Thôi thì theo tôi,nếu như các bác cho rằng cái chế độ hiện nay chưa tột đẹp chưa đáp ứng được nguyện vọng và lý tưởng của các bác đề ra, thì các bác có quyền tập hợp lại những người một thời sống chết vì lý tưởng của mình,tiếp tục đấu tranh cho đến khi nào các bác đạt được lý tưởng theo ý của mình,các bác xây dựng nên một nhà nước tốt đẹp hơn cái “chủ nghĩa tư bản đang suy thoái” như bác nói,hay cái CNXH mà hiên nay các bác đang phê phán,thì bọn dân đen chúng tôi muôn lần đội ơn các bác.Chứ nói thật nghe các bác cứ toàn “nói và nói” thậm chí các bác “vừa nói lại vừa rung” thì nói thật bọn dân đen chung tôi chả trong mong và hy vọng các bác có làm được trò trống gì? Vì vậy tôi khuyên bác nên nói ít lại một tí,dùng ngôn từ hay văn phong bình dân dễ hiểu một tí và nên thể hiện “lời nói đi đôi với việc làm”, để xứng tầm với chức danh Chủ tịch Ủy ban Đấu tranh thuộc Tổng hội Sinh viên Sài Gòn trước 1975 mà bác đã từng vinh dự có được.Bọn dân đen như tôi đang chờ bác nói riêng và các bác khác nói chung, bớt dùng những lời lẻ hoa mỹ nói “suông” lại,nên có những hành động và việc làm ích nước lợi dân cho bon dân đen chúng tôi nói riêng và nhân dân VN nói chung được nhờ.

    • Mu Sic said

      cái XH này thật lạ, dân sợ chính quyền như sợ cọp, ngay cả những người đồng chí với nhau ngày xưa giờ muốn góp ý cũng không dám nói thẳng, thật xót xa…

    • montaukmosquito said

      Anh Ba ui, hóa ra em không phải là người duy nhất nghĩ về bài này như vậy .

      @DN

      Chỉ có duy nhất từ 1911 tới nay, đã có 1 lúc hơn 1/2 dân số thế giới tin vào và làm theo tư tưởng của 1 vài cá nhân . Những nhận xét khác của bác em đồng ý 2 tay 3 chân .

      • thanh197706 said

        Bác này hay thiệt, ít ra bác phải phân tích cho cụ thể chứ. Mà hơn nữa chủ yếu người ta nói là dông dài chứ còm này và còm của bác ko cùng quan điểm

        • thanh197706 said

          BS hay Mod ko fai là thánh. Việc gì bác fai kêu như vậy. Nếu BS hay Mod có quan điểm đối lập với bác thì bác chỉ ra sự mâu thuẫn hay chưa hợp lý của BS hay Mod chứ sao lại phải dựa vô 1 lý luận của người khác để kêu lên như vậy.

      • Binh said

        Anh Ba sẽ trả lời: Hãy là một con muỗi đã trưởng thành, cho dù chỉ là một con muỗi. Haizzz! Đừng méc với anh Ba hoài!

    • thanh197706 said

      Đặt 1 cục gạch đây xin fep Mod cho e ngày mai có thời gian rỗi có lại đôi lời với bác này, dù bài này cũng đã qua đc vài ngày. E có sổ gạo, có tem phiếu đó.

    • Binh said

      Cách trả lời rất bài bản (trích từng đoạn, phản bác từng phần) này, dù nội dung còn kém, nhưng có cảm giác là của một Tuyên huấn đội lốt ngu ??!, he he. Chào đ/c đang thi hành nhiệm vụ, cứ từ từ, mọi người sẽ trả lời.

      • dân ngu nói said

        Đọc bài của dân ngu mà không hiểu nội dung và ý của dân ngu, viết cái gì và nói lên vấn đề gì, thì chỉ chứng tỏ mình là người đầu thì to, nhưng óc chỉ như quả nho?

        • dân ngu nói said

          Xin lỗi: xin đính chính chử “bạn bài” bằng chử “đọc bài”

        • Binh said

          Vấn đề không phải nho táo gì cả mà chú em hãy chịu khó nhăn bộ não lại một tý để hiểu HĐN đang nói gì (hãy xem các còm khác người ta hiểu thế nào đã, dường như chỉ có chú em cố tình hiểu và chụp mũ là HĐN đang chưỡi tất cả mọi người ?! có liệu mà loạn óc mới nghĩ một người bỏ công viết một bài chính luận rõ ràng như vậy là đang cố tình chưỡi tất cả mọi độc giả ?! ha ha!).

          Chỉ những kẻ chuyên nghề moi móc chụp mũ mới có lối suy diễn tam đoạn luận gượng ép và thô thiển như vậy. Dân Ngu hãy cố viết thử một đoạn chừng trăm từ thử xem có ra hồn không? hay chỉ chuyên giỡ ngón ngụy biện sơ đẳng nhất là lôi quá khứ đời tư người ta ra moi móc, ông này xưa bị ghẻ, bà kia xưa thi rớt đại học ? Hình như chị Hằng đi biểu tình chống TQ cũng bị ngón moi móc này thì phải. Dân tuyên huấn chỉ có mỗi nghề này sao? Trí tuệ đấy !

          • Thanh197706 said

            Các còm của bác đọc đc đó. Đã đăt 1 cục gạch tính viết vài dòng mà biếng quá

  11. Việt Gian said

    Thật ra khi đi thăm Cu ba thì bác Trọng chỉ nói đến tình hữu nghị giữa hai nước và nhiệt liệt hoan nghênh cuộc cải cách ở Cu ba là ổn rồi. Còn về kinh tế thì chỉ cần nói là hai nước cố gắng đạt đến trình độ như các nước hàng đầu thế giới như Mỹ, Đức, Nhật…nhằm theo đuổi học thuyết “dân giàu nước mạnh” (bác Trọng đã công nhận điều này qua bài nói của mình) để tạo tiền đề cho chủ nghĩa xã hội (phải chấp nhận sạo chỗ này một chút, vì không biết bao giời mới đạt tới được).

  12. quần chúng said

    Hiện nay uy tín của lãnh đạo Việt nam xuống thấp chưa từng có cả đối với Quốc tế và nhân dân Việt nam. Nhưng phải thừa nhận rằng sau bài “phát biểu quan trọng” của ông TBT Trọng ở Cu ba thì chút uy tín còn lại cuối cùng dù nhỏ xíu đã bị tan biến. Bằng chứng là lập tức sau bài nói này, Brazil viện cớ gì đó để từ chối cuộc thăm viếng của ông ta. Một việc chưa từng thấy trong lịch sử ngoại giao.
    Có lẽ ngài TBT cũng biết xấu hổ? Đến nay chưa thấy bất cứ một bình luận nào từ hệ thống tuyên truyền của Đảng về sự việc này.
    Xấu hổ thế đủ rồi, tỉnh ngộ đi ông Trọng ơi cho 90 triệu dân Việt nam đỡ ngượng với thế giới!

  13. Người thất học said

    Tôi là người ít học nhưng tôi thấy có 1 câu bất hủ của Ông NPT là CA là thanh kiếm và lá chắn bảo vệ đảng và chế độ….mong các ông làm báo trả lời hộ: Thanh kiếm ở đây là gì có phải để giết nhân dân ko?? còn lá chắn thì để vảo vệ bọn tham nhũng à?? Bảo vệ chế độ chung chung quá đổi thành bảo vệ nhóm lợi ích đi. Tôi thấy phát biểu này của ông NPT phải được ghi vào lịch sử dân tộc VN. Tôi thấy báo cả 2 lề đều ko ra bình luận nào về phát biểu của ông ta cả…chả nhẽ các học giả, các giáo sư, tiến sĩ, các trang báo mạng đều đồng ý với ông ta chăng???? Hu Hu

  14. dân việt said

    Người VĨ ĐẠI này sắp trở thành người HÙNG cưu nhân loại thoát khỏi sự tự do và tiến bộ.

  15. Con-người said

    Ông Nguyễn-Phú-Trọng là Đỉnh cao trí tuệ và là Đại-diện cho bản-chất của ĐCS viet-nam . Làm ơn suy nghĩ cho kỷ rồi hãy phát biểu ! Hởi các đv !

  16. huynh dang khoa said

    Thực tiễn CMVN sau chiến tranh, nhất là trong giai đoạn hiện nay chẳng hay ho gi; khi đem phổ biến ra nước ngoài sẽ làm người ta sợ hải, lánh xa, như thai độ của Braxin hay Thụy Điển. Tốt thì khoe, chứ không tốt mà khoe cái nổi gi???

    • montaukmosquito said

      Tốt thì khoe, không tốt thì đóng cửa lại nói cho dân mình nghe . Dân mình vẫn còn chịu được ba cái mửng này .

  17. Mu Sic said

    tôi chợt nhận ra rằng ông Trọng là đỉnh cao của chủ nghĩa “ngây thơ cộng sản”

    • Con-người said

      Đỉnh cao của dối trá hèn hạ . ” Kinh tế thị trường theo định hướng XHCn là : Thu hồi đất của dân nghèo vô tội vạ để làm giàu mà chả nghe nói đảng đóng thuế ..thiết… gì cả ?! “

    • dân quê said

      Đỉnh cao của sự lừa dối và ngu dốt thì có

    • Binh said

      Trời ơi, năm 2012 rồi, vẫn còn cơn mê sảng này sao?! Hay lại là một chiêu xúi trẻ ăn cứt gà sáp, còn mình thì lén ăn cao lương một mình cùng đồng bọn !

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: