BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

930. Nhà nước của dân, do dân, vì dân không được phép trấn áp dân

Posted by adminbasam on 26/04/2012

“… tôi khẩn thiết yêu cầu các cơ quan trách nhiệm hữu quan cao nhất của Đảng, Quốc hội, Chính phủ cử những người có phẩm chất và năng lực với tính cách là các đại diện của mình về họp công khai với toàn thể các hộ dân các xã ở Văn Giang có đất đai bị thu hồi trong vụ cưỡng chế này để tìm hiểu tại chỗ sự việc.”

Nhà nước của dân, do dân, vì dân 

không được phép trấn áp dân

Nguyễn Trung

          Xem và nghe các tin tức về vụ cưỡng chế thực hiện thu hồi đất cho dự án Ecopark ở Văn Giang, tôi không thể nén được trong lòng sự căm giận và nỗi hãi hùng. Căm giận vì không thể chấp nhận nhà nước của dân, do dân, vì dân lại hành xử với dân như vậy, hãi hùng vì thấy rằng hệ thống chính trị nước ta đã có được trong tay lực lượng vũ trang sẵn sàng thực hiện lệnh trấn áp như vậy đối với dân.

          Dù sao tôi cũng vẫn phải thầm cảm ơn trời đất là đã không xảy ra đổ máu. Bởi vì nếu điều đó xảy ra, rồi nếu tình hình vuột ra ngoài mọi sự kiềm chế có thể, hoặc một sự khiêu khích nào đó cố ý hủy hoại sự kiềm chế có thể, rồi lan truyền trong cả nước, nhất là báo chí cho biết từ sau sự kiện Đoàn Văn Vươn tình trạng khiếu kiện đất đai của nông dân ngày càng căng thẳng và đang tiếp diễn ở nhiều nơi …, như vậy đất nước này sẽ đi về đâu? Trong khi đó quá trình phát triển kết cấu hạ tầng, công nghiệp hóa và đô thị hóa của đất nước chắc chắn sẽ còn đòi hỏi phải chuyển đổi tiếp một khối lượng rất lớn đất đai của nông dân cho sự phát triển này.

          Việc huy động một lực lượng lớn (có người nói khoảng 500, có người nói khoảng 1000) công an vũ trang, các lực lượng không quân phục khác, một khối lượng lớn xe cộ, sử dụng cả vũ khí dù không gây sát thương để trấn áp dân cho mục đích cưỡng chế, lại xảy ra ngay sát thủ đô Hà Nội, báo động một chiều hướng phát triển vô cùng nguy hiểm cho đất nước, nhất thiết phải tìm cách ngăn chặn.

          Đại diện chính quyền Văn Giang nói họ đã đền bù với giá cao nhất và làm đúng Luật, báo Người Cao tuổi nói cưỡng chế như vậy là trái Luật, người dân tại chỗ có đất bị cưỡng chế thì tố cáo chính quyền tham nhũng và cướp ruộng đất của họ. Vụ cưỡng chế đã thực thi xong, nhưng lòng dân tại chỗ chắc chắn không xong, lòng dân cả nước chắc chắn không yên.

Với tư cách là công dân và là đảng viên, tôi khẩn thiết yêu cầu các cơ quan trách nhiệm hữu quan cao nhất của Đảng, Quốc hội, Chính phủ cử những người có phẩm chất và năng lực với tính cách là các đại diện của mình về họp công khai với toàn thể các hộ dân các xã ở Văn Giang có đất đai bị thu hồi trong vụ cưỡng chế này để tìm hiểu tại chỗ sự việc. Các đại diện này vừa chứng kiến, vừa cùng tham gia với các hộ dân liên quan này đối chất trực tiếp với đại diện chính quyền Hưng Yên – Văn Giang, để tất cả các bên cùng nhau  tìm ra đúng, sai, những kết luận hay quyết định cần rút ra. Cuộc họp này cần có đại diện các báo chí cả nước tham dự và được loan tải trung thực, đầy đủ cho cả nước biết, cả nước cùng rút kinh nghiệm.

Một cuộc họp như thế nên làm ngay.

Chỉ có làm như thế, mới phòng ngừa được hiểm họa.

Chỉ có làm như thế, mới hy vọng bước đầu vãn hồi được lòng dân đối với chế độ chính trị của đất nước mà chính người dân nước này đã không tiếc xương máu hy sinh vì nó, trong đó có nhân dân Văn Giang.

Ngoài ra, muốn hay không, sự kiện cưỡng chế bằng bạo lực vừa qua như vậy ở Văn Giang là một thách thức trực tiếp đối với nghị quyết Hội nghị Trung ương 4.

N.T.

Hà Nội, ngày 26-04-2012

* Ghi chú: ông Nguyễn Trung là cựu Đại sứ Việt Nam tại Thái Lan, cựu thành viên Ban nghiên cứu của Thủ tướng (Phan Văn Khải) và Viện Nghiên cứu Phát triển IDS.

124 phản hồi to “930. Nhà nước của dân, do dân, vì dân không được phép trấn áp dân”

  1. […] 930. Nhà nước của dân, do dân, vì dân không được phép trấn áp dân […]

  2. lanhdaoEcopark said

    http://www.bbc.co.uk/vietnamese/multimedia/2012/04/120425_van_giang_violent_crackdown.shtml

    http://www.bbc.co.uk/vietnamese/multimedia/2012/04/120424_vangiang_standoff.shtml

    http://www.bbc.co.uk/vietnamese/multimedia/2012/04/120424_van_giang_iv.shtml

    Chúng tôi sẽ đưa các hình ảnh này vào bảo tàng lịch sử hình thành Ecopark, sẽ thu hút đông đảo người đến tham quan, tìm hiểu, rồi 10 đồn 100, 100 đồn 1000, họ sẽ mua sắm, du lịch tìm hiểu quá khứ “hào hùng” của chúng tôi, làm ăn sẽ có lãi chúng tôi sẽ nhân rộng khắp nước, kinh tế sẽ phát triển, dân “giàu”, nước mạnh, có phải vinh quang muôn đời hông.!!!!!

  3. khách said

    Nói thật chứ giả sử bác Nguyễn Trung giờ ngồi thay vị trí ông Trọng hay ông Dũng cũng chẵng “cải cách” gì được cái Đảng này nữa đâu, mục ruỗng gần hết rồi

    Quy luật sinh/lão/bệnh/tử là tất yếu, Đảng ta đã bước sang giai đoạn “bệnh” rồi, chỉ còn đợi “tử” thôi

    • saigonquinhon3004 said

      Cuu Dang vien va tri thuc vn trong nuoc co dung khi de nem the dang vao sot rac hay khong ? hay van co gang sua chua dang ?

      Ðảng còn thì mình còn!
      Friday, April 27, 2012 6:08:40 PM

      Ngô Nhân Dụng

      Ðảng Cộng Sản Việt Nam đã dùng công an trấn áp đồng bào Văn Giang, Hưng Yên. Ðồng bào đã thua một keo. Nhưng ai thắng? Thế lực kim tiền đã thắng. Nói như nhà báo tự do Huy Ðức, các “đại gia” đã thắng.

      Cung cách đối xử với những đồng bào bị bắt chứng tỏ bản chất của chế độ Cộng Sản Việt Nam hiện nay như thế nào. Năm đồng bào được thả về. Các bà con này đều phải “ký khống” vào ba tờ giấy trắng, viết rõ “Tôi cam đoan lời khai trên là đúng,” mặc dù ký tên dưới trang giấy hoàn toàn bỏ trắng. Bắt người khác ký khống là một hành động phi pháp. Bất cứ ai buộc người khác phải ký tên đồng ý về một việc mà chưa biết mình đồng ý việc gì, dù là chịu nợ tiền hay hứa hẹn làm bất cứ việc gì, đều phạm tội trước pháp luật, bất cứ pháp luật ở nước nào. Công an Cộng Sản Việt Nam hành động bất chấp những quy tắc pháp luật cơ bản đó. Họ bất chấp các quy tắc đạo lý sơ đẳng của loài người. Ðể làm gì? Chỉ vì khẩu hiệu của công an hiện nay được nêu cao là: Ðảng còn thì mình còn!

      Ðó là một khẩu hiệu làm cho tất cả những người công an phải cảm thấy nhục nhã, nếu họ dừng lại suy nghĩ một chút. Nỗi nhục nhã thứ nhất là nó đặt ra một điều kiện tồn tại cho bản thân mỗi người công an và tất cả lực lượng công an dính chặt với sinh mạng của một đảng chính trị chứ không nhân danh một nghĩa vụ nào cao hơn, lớn hơn. Mỗi đảng nào cũng chỉ là một nhóm người. Gắn bó sinh mạng của mình vào một nhóm người tức là chịu làm tay sai, làm “chó săn” cho bọn họ, chứ không phục vụ một lợi ích nào của chung quốc gia, dân tộc.

      Nỗi nhục thứ hai là cái tiếng xấu “bất trung, bất nghĩa” không thể chối cãi được. Những người công an sống bằng đồng tiền do hơn 80 triệu người dân đóng góp, nếu không có người dân làm việc, tạo ra của cải, đóng thuế, thì tất cả cái đảng mà họ đang bảo vệ chỉ toàn những người chỉ tay năm ngón không thể làm gì ra của cải, tiền bạc, để trả lương cho họ nuôi vợ con. Nhưng họ lại đi lo bảo vệ một bọn ăn trên ngồi chốc đó, không cần biết đến nguyện vọng của người dân, giẫm chân trên nỗi thống khổ của người dân, tạo thêm bao nhiêu cay đắng khác cho dân. Tức là sống nhờ sức lực của dân nhưng lại phục vụ cho người khác. Cho nên gọi là bất trung, bất nghĩa. Con cháu họ sẽ lớn lên, có ngày chúng sẽ nhìn ra hình ảnh cuộc đời bất trung bất nghĩa của ông cha. Chúng sẽ cảm thấy nhục nhã, vì lương tâm con người ai cũng có, chúng sẽ xấu hổ mãi mãi.

      Nỗi nhục nhã thứ ba là chính những người công an đang bị những kẻ nắm đầu họ coi họ chỉ toàn là một bọn không biết suy nghĩ; một đám ngu si. Ngu si vì chỉ biết tham lợi trước mắt mà không trông thấy mối nhục muôn đời; nhắm mắt nghe lệnh bảo vệ một chế độ mà không tự hỏi tương lai chính mình và con cháu mình sẽ ra sao.

      Ðảng còn thì mình còn! Ngay trong khẩu hiệu đó đã chất chứa một nỗi sợ hãi đang cố dồn nén trong lòng. Nỗi sợ hãi của một đám người đang quyền oai chức trọng, tự tung tự tác, nhưng trong thâm tâm vẫn lo sợ, tự hỏi không biết mình sẽ được hưởng cho tới bao giờ! Nếu không sợ hãi thì người ta không bao giờ đặt vấn đề “còn” hay “không còn” cả. Chính đám người đó đang mắt trước mắt sau vơ vét cho đầy túi tham, họ đang sợ, họ không biết họ ngồi đó được bao lâu nữa. Cho nên họ mới đặt ra cái khẩu hiệu để dọa đám tay chân của chính họ. Nói “Ðảng Còn Thì Mình Còn” tức là đe dọa tất cả bọn tay sai coi chừng: “Ông mất thì chúng mày cũng mất!”

      Họ lấy sự tồn vong của một đảng để kích thích người công an phải liều chết, phải chịu đựng bất cứ nỗi khó khăn, bất cứ nỗi nhục nhã nào, miễn là lo bảo vệ đảng! Một chính quyền tự tin mình có lẽ phải và được dân ủng hộ thì không bao giờ lại phải dùng thủ đoạn dọa nạt hèn hạ như thế. Hãy nhìn tất cả các nước dân chủ, văn minh trên thế giới, có nơi nào người ta phải dùng một khẩu hiệu đê tiện như thế để khích động quân đội, cảnh sát, công an hay không? Bọn người này đã bóp óc nặn ra cái khẩu hiệu như thế, ngày ngày hô to lên, để rót vào đầu đám công an họ nắm trong tay. Tức là họ khinh rẻ ngay cả đám tay sai của họ.

      Không có gì làm hạ giá phẩm cách con người bằng cách khích lệ người khác với những nhu cầu hạ đẳng, là sự tồn tại của bản thân. Con người ta sinh ra ai cũng có những nhu cầu sơ đẳng như thế: Ăn, ngủ, truyền giống, hưởng lạc, miễn sao cho cái thân xác mình tồn tại. Nhưng ai cũng có những nhu cầu cao hơn sự tồn tại. Ai cũng muốn được người khác yêu thương, được kính trọng, được nâng cao khả năng, được phát huy óc sáng tạo; đó là những nhu cầu cao hơn nhu cầu tồn tại. Khi một người mẹ khích lệ con: “Nếu con vâng lời mẹ sẽ yêu con” thì câu nói đó nâng cao phẩm giá của đứa bé, làm cho nó biết tình yêu là một phần thưởng quý báu. Có bà mẹ nào lại dỗ con: “Nếu vâng lời mẹ sẽ cho ăn cơm, không thì cứ nhịn đói!” Nói như vậy là hạ thấp phẩm giá đứa con, làm mất luôn lòng tự trọng của đứa trẻ. Chỉ những người coi khinh một đứa bé thì mới dỗ dành như vậy! Ðưa ra khẩu hiệu “Ðảng Còn Thì Mình Còn” tức là coi khinh tất cả những người trong hàng ngũ công an. Ngẫm nghĩ lại, không thấy nhục sao được?

      Nhưng đảng cộng sản còn tồn tại đến bao giờ? Các anh chị công an, quý vị có tin rằng chế độ này sẽ tồn tại vĩnh viễn, đến đời con cháu quý vị nó vẫn cứ như vậy hay không? Quý vị đã thừa biết chuyện gì đã xảy ra ở Liên Xô, ở Ðông Ðức chứ? Quý vị có thấy những gì mới xảy ra ở các nước Tunisie, Ai Cập, Libya hay không? Quý vị có biết bên Miến Ðiện người ta đã thay đổi hay không? Quý vị có tin rằng một chế độ ăn cướp trắng trợn công sức của những người nông dân, của Ðoàn Văn Vươn, của đồng bào Văn Giang, Ðông Anh, Dak Nông, Dương Nội, Gia Bình, trong khi phục vụ cho những thế lực kim tiền, sẽ cứ thế mà tồn tại mãi hay không? Chắc chắn những người biết suy nghĩ, hiểu cuộc đời đầy biến chuyển, đều biết rằng bất cứ chế độ nào độc đoán chuyên quyền sớm muộn cũng đến ngày phải chấm dứt. Trao sinh mạng của mình cho một chế độ như vậy, trao cả danh dự, phẩm giá ông bà cha mẹ mình cho một chế độ như vậy, là một điều quá dại dột. Chính những người đang sử dụng công an họ khinh rẻ cho nên mới đặt ra cái khẩu hiệu “Ðảng Còn Thì Mình Còn!”

      Bởi vì người dân nước Việt Nam vốn không ngu. Nếu ngu thì đã không đấu tranh suốt một ngàn năm Bắc thuộc để giành quyền tự chủ. Một cơn nước lũ phẫn nộ đang trào dâng, bắt đầu từ trước, và nhất là sau vụ anh Ðoàn Văn Vươn liều chết chống bọn cướp ngày, hôm 15 Tháng Giêng 2012.

      Dấu hiệu rõ ràng nhất cho thấy lòng dân đang sôi lên là những cuộc biểu tình liên tiếp nổi lên sau khi anh Ðoàn Văn Vươn liều mạng phản kháng cường quyền. Biến cố đó đã gây ra những cơn sóng, mỗi ngày lại dâng cao. Hơn một tháng sau anh Ðoàn Văn Vươn, chiều nay, 21 Tháng Hai 2012, hàng trăm nông dân Hưng Yên về thủ đô khiếu kiện đất đai, diễu hành thành từng đoàn qua các đường phố, ôn hòa, lặng lẽ, không ai nói với ai. Những ai cũng hiểu nỗi lòng của họ. Ngày 21 Tháng Ba 2012, nông dân từ các vùng Văn Giang (Hưng Yên), Ðông Anh (Hà Nôi), Gia Bình (Bắc Ninh), đã kéo về biểu tình trước số nhà 46 phố Trường Thi, Hà Nội, vì đất đai của bà con bị thu hồi một cách trái phép, giá đền bù rẻ mạt. Rồi hàng trăm dân oan mất đất từ tỉnh Dak Nông, Ðông Anh, Dương Nội (Hà Ðông, Hà Nội) và Văn Giang (Hưng Yên) tập trung tại Văn phòng Quốc Hội ở số 35 Ngô Quyền, Hà Nội. Người dân ở xã Ðại Bái, huyện Gia Bình, tỉnh Bắc Ninh biểu tình phản đối việc chiếm đất nông nghiệp đem bán cho công ty Trung Quốc làm khu công nghiệp. Họ viết khẩu hiệu: “Bán đất cho doanh nghiệp nước ngoài là bán nước! Ngày 21 Tháng Ba 2012, dân xã Thiên Lộc (Can Lộc-Hà Tĩnh) bất ngờ kéo đến tấn công trụ sở công an vì phẫn nộ trước cái chết bất thường của nạn nhân Lê Quang Trọng hai hôm trước, được nói dối là một vụ tự sát.

      Trước vụ anh Ðoàn Văn Vươn, đã nhiều người oan ức quá phải hành động, nhưng chưa tạo nên một phong trào. Tháng Hai 2012, kỹ sư trẻ tuổi Phạm Thành Sơn bị cướp đất, khiếu kiện nhiều lần vẫn tay không, quá uất ức đã tẩm xăng, đốt xe máy tự thiêu trước trụ sở thành phố Ðà Nẵng. Trước đó nữa, từ giữa năm 2011, mấy ngàn đồng bào thôn Vật Phụ, xã Vật Lại, huyện Ba Vì, Hà Nội đã biểu tình vì chính quyền lấy một vùng đất của dân bên quốc lộ 32 cấp cho một doanh nghiệp, mà phía sau doanh nghiệp đó là các cán bộ to nhỏ huyện và thành phố.

      Một chế độ gây bao nhiêu nỗi uất ức như thế sẽ tồn tại cho đến bao giờ? Chế độ đó đã bày ra những đạo luật đất đai để tước đoạt quyền làm chủ ruộng, đất của người dân; để phục vụ quyền lợi của đám đại gia, trong đó có các đại gia ngoại quốc. Có chiếm đất của dân thì mới có những công trường xây dựng cho các doanh nghiệp khai thác rút ruột. Ðể cho những người như cô con gái của ông Tô Huy Rứa vắt giầy cao gót lên ngồi làm chủ tịch. Có việc xây cất đồ sộ thì mới tạo cơ hội để các ngân hàng cho vay tiền kiếm đồng lãi; các ngân hàng như cô con gái ông Nguyễn Tấn Dũng đứng đầu. Họ làm ra luật để phục vụ các đại gia! Nhà báo Huy Ðức viết: “Luật 2003 gần như đã đặt những mục tiêu cao cả như ‘lợi ích quốc gia’ ngang hàng với ‘lợi ích của các đại gia’”.

      Quý vị công an, có nên gắn chặt danh dự và cuộc sống của mình vào sự tồn tại của một chế độ như vậy hay không? Huy Ðức viết: “Hình ảnh cuộc cưỡng chế hôm 24 Tháng Tư 2012 ở Văn Giang đã trở thành một vết nhơ trong lịch sử.” Chúng tôi tin rằng trong số những người công an hiện nay phần lớn là những người biết suy nghĩ. Họ cũng được cha mẹ dạy dỗ phải sống theo đạo lý, không khác gì cha mẹ chúng tôi cũng dạy con cái như vậy. Làm sao quý vị có thể chịu để cho cuộc đời mình, danh dự gia đình mình dính vào một vết nhơ muôn đời không rửa sạch như thế?

  4. Dân Việt said

    Đồng ý và hoan hô bác Nguyễn Trung đã nói được những điều vì dân vì nước đó ra.
    Nhưng tôi thấy bác còn một điều mà Bác không hiểu là :
    ” Đến giờ này Bác vẫn tưởng là những điều ĐCS làm là đúng,
    Không riêng gì Bác, đa số đảng viên thấy những điều sai trái của Đ nó trơ ra như nhãn, nhưng chỉ vì mình là đảng viên nên cố tình chống chế bao che một cách gượng ép.
    XIN NÓI THẬT MỘT ĐIỀU:
    Tất cả đảng viên đều biết mình đang bị lừa dối, nhưng không ai can đảm dám nói lên điều này. Từ đấy họ tự lừa dối bàn thân mình và lừa dối lẫn nhau, như những điều chúng ta vẫn thấy là những cụ cách mạng lão thành về hưu rồi mới lên tiếng, gần đất xa trời mới dám nói lên sự thật.
    Nếu có ai muốn hỏi vì sao? Thì câu trả lời đơn giản là: Còn chút hơi thở cuối cũng nên làm một điều gì tốt đẹp với nhân dân, dù có phải chống lại cái chính quyền hiện hữu thì cũng chẳng bị mất quan mất chức, ít ra cái tụi đương nhiệm nó muốn vuốt mũi cũng phải nể mặt, nhưng dẫu sao thì những điều đó cũng được nhân dân trân trọng .

  5. việt nam yêu dấu said

    vụ tiên lãng chưa đủ để chính quyền của nhà nước nghĩ về dân hấyo mà bây giờ lại xuất hiên vụ đất đai ở văn giang ???????????/ đất nước việt nam loạn thật rồi àh

  6. dân ngu nói said

    Nhìn ảnh bác Nguyễn Trung thấy bác râu, tóc,đã bạc phơ,là đảng viên của đảng cs VN, bác đã từng được sống làm việc và phục vụ mấy chục năm trong bộ máy nhà nước, dân chủ gắp vạn lần chủ nghĩa tư bản,mà sao đọc bài bác viết thấy lập luận của bác cứ “ngây thơ như trẻ thơ” thế nào ấy, qua câu phát biểu của bác:
    Trích:
    Với tư cách là công dân và là đảng viên, tôi khẩn thiết yêu cầu các cơ quan trách nhiệm hữu quan cao nhất của Đảng, Quốc hội, Chính phủ cử những người có phẩm chất và năng lực với tính cách là các đại diện của mình về họp công khai với toàn thể các hộ dân các xã ở Văn Giang có đất đai bị thu hồi trong vụ cưỡng chế này để tìm hiểu tại chỗ sự việc. Các đại diện này vừa chứng kiến, vừa cùng tham gia với các hộ dân liên quan này đối chất trực tiếp với đại diện chính quyền Hưng Yên – Văn Giang, để tất cả các bên cùng nhau tìm ra đúng, sai, những kết luận hay quyết định cần rút ra. Cuộc họp này cần có đại diện các báo chí cả nước tham dự và được loan tải trung thực, đầy đủ cho cả nước biết, cả nước cùng rút kinh nghiệm.
    ———————————————————-
    Trong khi chính quyền Tỉnh Hưng Yên thì lại cho rằng:
    Trích:
    “Dự án Ecopark đã được Thủ tướng phê duyệt, nếu chiểu theo Luật 2003, việc nông dân Văn Giang không chịu bị thu hồi nên bị cưỡng chế là hoàn toàn phù hợp với Điều 39.”
    ———————————————————-
    Đấy một dự án đã được Thủ tướng phê duyệt rỏ ràng như vậy, mà bác Nguyễn Trung nhà ta lại ngây thơ đến mức, “khẩn thiết yêu cầu chính phủ cử người có phẩm chất và năng lực với tính cách là các đại diện của mình về họp công khai với toàn thể các hộ dân các xã ở Văn Giang có đất đai bị thu hồi trong vụ cưỡng chế này để tìm hiểu tại chỗ sự việc”.Nói như vậy khác nào bác Nguyễn Trung lại chê Thủ tướng nước VN là người “thiếu phẩm chất và thiếu năng lực” hay sao?
    Tôi thấy không chỉ riêng gì bác Nguyễn Trung, mà hầu như đại đa số các cựu đảng viên của đảng cs VN, lúc còn đương thời,(đương cử như bác Nguyễn Văn An cựu chủ tịch quốc hội VN,bác Lê Hiếu Đằng cựu phó chủ tịch MTTQVN…v…v….)chức vụ đầy mình thì chả bao giờ quan đến “đời sống dân đen”,không làm được việc gì cho dân đen chúng tôi nhờ,chẳng bao giờ tự vấn lương tâm xem mình làm như vậy có mất lòng dân hay không?Vậy mà khi về hưu thì lại phát biểu cứ lung ta, lung tung,cứ như muốn khoe cho bọn dân đen chúng tôi biết, “rằng, thì là,mà,tuy tôi về hưu rồi, nhưng tôi vẫn còn quan tâm tới “đám dân đen” nghèo khó, còn lo lắng cho sự an nguy của dảng csVN, là đảng mà tôi cũng từng được vinh dự đứng trong hàng ngũ đó,qua câu phát biểu đại loại như câu phát biểu của bác Nguyễn Trung như sau:
    Trích:
    Chỉ có làm như thế, mới hy vọng bước đầu vãn hồi được lòng dân đối với chế độ chính trị của đất nước mà chính người dân nước này đã không tiếc xương máu hy sinh vì nó, trong đó có nhân dân Văn Giang.
    ———————————————————-
    Đấy qua câu phát biểu trên các bác cứ toàn vạch áo của đảng và nhà nước cho người khác xem lưng không hay sao ấy?Trong khi tất cả các báo đài của nhà nước ta luôn ca ngợi là đảng csVN là đảng quang vinh đến muôn năm,đảng đã đưa đất nước và nhân dân VN đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác.Không tin các bác cứ ra đường xem,từ hang cùng ngõ hẻm nào, cũng treo đầy những biểu ngữ nói về sự lãnh đạo tài tình và rất ư là sáng suốt của đảng csVN,mà các bác rất,rất ư là vinh dự lắm mới được đứng trong hàng ngũ của đảng,chứ còn thân phận như dân đen như chúng tôi có nằm mơ cũng không có được cái dinh dự đó.Vậy mà các bác cứ mở miệng ra là (Chỉ có làm như thế, mới hy vọng bước đầu vãn hồi được lòng dân đối với chế độ chính trị của đất nước),hoặc (làm như vậy mới lấy lại lòng tin của nhân dân đối với đảng).Sau lúc đương thời còn tại chức, thì các bác không phát biểu những câu mang tính cách “khuyên can” đảng như vậy cho dân đen chúng tôi được nhờ, mà đảng và nhà nước cũng không phải mất đi hình ảnh đẹp trong lòng nhân dân?
    Nói tóm lại thì bọn dân đen như chúng tôi cần và rất cần các bác “lời nói đi đôi với việc làm”có ích “cho dân cho nước”,chứ bọn dân đen chúng tôi không cần những lời nói “suông” tự đề cao cá nhân, hòng gỡ gạc lại chút thể diện cho riêng mình
    .Nếu rãnh các bác cứ vào trang web :ABS ; các bác thấy đầy rẫy những lời “nói suông”, mà nhiều khi các bạn ấy nói còn hay gắp trăm lần những lời “nói suông” của các bác đấy chứ?

    • như con gián said

      Thật tâm đắc với còm của ông về bài viết của ông NT.Riêng tôi thì tôi không cho là ông NT ngây thơ. Đã là đảng viên (mà còn là kỳ cựu nữa chứ) thì ông ta hiểu đảng hơn người dân chúng ta nhiều.Tại sao ông không yêu cầu trực tiếp với ông TBT trong lần họp Đại Hội Đảng mà lại vòng vo ..” tới các cơ quan trách nhiệm hữu quan cao nhất.” Xin lỗi phải nói thật, ông ta chỉ là một thằng hèn.Khi đảng bị chỉ trích nặng nề mà lòng dân sôi sục hờn căm thì ông ta đứng ra đóng vai cái sú báp . Mong hạ được nhiệt để rồi đảng sẽ cho ông ta một tý ân huệ. Nếu là môt ngưới tâm huyết , chân chính ..thì ông ta thừa biết phải làm gì. Chán như con gián với mấy cái ông này.

  7. Bác Ba Phi said

    Nhật ký Trọng lú ngày 24/04/2012

    Văn Giang lửa khói trong sương sớm
    Tiếng súng hay là tiếng thở than ?

    Hưng Yên chiến thắng vẻ vang
    Sao ta cảm thấy bất an trong lòng
    Mặt bằng cơ bản dọn xong
    Chỉ vì hai chữ tiền nong thôi mà

    Quân mình đi cướp dân ta
    Lòng dân ai oán nước nhà rối ren
    Bao đêm thao thức chong đèn
    Làm sao để đám dân đen câm mồm

    Nghị quyết quán triệt ít hôm
    Còn nhiều hình thức ôm đồm chung chung
    Dân ta thì bảo mình khùng
    Suốt ngày ngâm cứu lung tung dạy đời

    Đảng ta toàn lũ con trời
    Chẳng đứa nào chịu nghe lời trọng ban
    Một số không nhỏ dối gian
    Tham ô tàn bạo đứng hàng top ten

    Nhậu toàn rượu ngoại bia KEN
    Đi BMW, WAGEN, AUDI
    Chỉnh đốn cũng chẳng ích gì
    Chỉ tổ để chúng khinh khi già này

    Kệ thây mặc lũ chúng mày
    Trọng tao chẳng thích làm thầy nữa đâu
    Cầu xin tiên đế nhiệm mầu
    Thay con trị lũ mặt ngầu não suy.

  8. Trần Quốc said

    Trao đổi đôi dòng.
    Đọc xong bài viết của ông Nguyễn Trung, chủ quan đã nghĩ sẽ lắm phản hồi đây.
    Phản biện trung thành mà sát sạt đến vậy là quý hóa cái sự nhân tâm rồi. Thử hỏi bao người lên tiếng?
    Còn nhiều phản hồi , cho dù không theo trường phái ‘sắc lẹm’ nhưng vẫn cảm nhận thật là sắc nét, sắc sảo.
    Trộm nghĩ, biết đâu ông Nguyễn Trung dư sức nghĩ hơn chứ không phải như nhiều người tưởng, nhưng ông ấy không xuất lộ mà chịu “khổ nhục kế” như Hoàng Cái trá hàng Tào để thử và khai dân trí. Nếu không phải vậy thì ông ấy vẫn đáng là người mà ta trân trọng quý mến cái tình.

  9. Nguyễn said

    Văn Giang thắng lợi hơn Tiên Lãng. Chứng tỏ: chớ giỡn với cọp nhé. Bác Trung (xin lỗi) ngây thơ quá. Trung ương ai mà về. Họ bật đèn xanh, đó.

  10. Nguyễn said

    Làm tốt ở Văn Giang là để gỡ gạc ở Tiên Lãng. Chớ giỡn với cọp nha. Bác Trung (xin lỗi) ngây thơ quá. Trung ương đã bật đèn xanh thì mời sao họ về được?

  11. Đất nước đứng lên said

    Các bác phản hồi trên báo ABS mạnh mẽ và gay gắt thật.Cho tôi hỏi thực tế các bác có dám đứng lên đấu tranh không?Muốn đấu tranh chúng ta phải cùng nhau lập ra chính sách rõ ràng,công khai.Chỉ có đấu tranh đa Đảng mới đưa được người dân đến với tự do,dân chủ,thoát khỏi sự kìm kẹp,đàn áp,cướp bóc của bọn Cộng sản.Hiện nay ở đâu dân cũng bị cướp đất cả,chứ không chỉ ở Tiên Lãng và Văn Giang không đâu.Ngay TP.Hồ Chí Minh cũng vậy thôi.

    • Hai Lúa said

      Thưa bác Đất nước đứng lên ạ
      Cái gì cũng có quy luật của nó, một cỗ máy đang vận hành theo một guồng quay tuyến tính, muốn lật nó khỏi hệ thống đó không phải chỉ có một cái phẩy tay, một cây que mỏng thọc vào mà lật được. Mỗi người đều có nghĩa vụ và trách nhiệm của một công dân, hãy làm tốt nhất những gì có thể để thay đổi nó với khả năng và tầm hoạt động của mình.
      Chúng tôi đã và đang đấu tranh đấy bác ạ, người thì bị chuyển công tác, bị khai trừ khỏi đãng, bị buộc thôi việc, bị theo dõi, bị bắt giam,….ai cũng là con người, phải kiếm sống để nuôi nấng con cái, hiếu nghĩa với cha mẹ, nếu chúng tôi cúi đầu, lê chân đi bằng đầu gối và làm theo những chỉ thị của bọn chúng thì có lẽ bổng lộc cũng không thiếu, cũng sẽ được ngồi vào những vị trí tốt để có cơ hội vơ vét. Nhưng có lẽ ai rồi cũng chết, cái còn lại muôn đời là nhân cách của mỗi con người, trong đó sự tử tế là điểm bắt đầu.
      Một việc làm có thể là rất nhỏ, như bác giải thích cho mọi người xung quanh hiểu những điều sai trái trong việc cưỡng chế đất vừa rồi giúp nâng cao nhận thức của người dân, mời một độc giả đọc những thông tin như thế này, đấu tranh với sự lộng hành của chính quyền,dám chống lại bọn ăn cướp,….đó cũng là đấu tranh bác ạ, không phải cứ mổ bụng, phanh ngực gào thét lên mới là đấu tranh. Mong bác hiểu một cách thật đơn giản bác nhé.
      Lúa không dám khua môi múa mép với các bác nhưng cũng xin góp một câu chuyện về kẻ sĩ (theo Khổng Tử)

      Khổng tử nêu ra 4 chuẩn mực của kẻ sĩ được gọi là “đạt” (tức “đạt sĩ”) đó như sau:
      Một là, chất trực, tức trung thực và ngay thẳng, khí khái, không vì bất cứ một tư lợi nào – dù nhỏ – mà so vai rụt cổ trước các thế lực đối nghịch với lẽ phải và sự thật (thường nói gọn là cương trực liêm khiết). Và đó là phẩm chất đầu tiên của kẻ sĩ.
      Hai là, hiếu nghĩa, tức hào hiệp, khảng khái, không tiếc sức mình làm việc cho quốc gia xã hội, dám hy sinh chịu thiệt thòi vì chân lý.
      Ba là, sát ngôn quan sắc, tức là đối với công việc và con người cần có cách nhìn và tầm nhìn, mẫn cảm với thời thế.
      Bốn là, cẩn thận trong giao tiếp với người, nhún mình nhường người nuôi lấy đức độ, lúc nào cũng lưu ý điều chỉnh bản thân mà không cầu người ta phải biết đến mình.
      Còn kẻ sĩ gọi là “văn”, tức là kẻ sĩ có tiếng tăm thì hoàn toàn khác với kẻ sĩ gọi là “đạt”.
      Kẻ sĩ có tiếng tăm là kẻ chỉ thạo làm những việc hình thức, thường khéo tạo ra cái vẻ nhân đức, thương dân nhưng việc làm thì lại trái với nhân đức, coi dân như phương tiện để thủ lợi, luôn luôn tự cho mình là phải, chẳng biết kiêng sợ gì, thường vì cái danh bên ngoài mà làm rối loạn cái thực bên trong. Cho nên gọi là “nổi tiếng”, “có tiếng tăm”, nhưng không có thực chất, chỉ là danh suông vì cái danh không đi đôi với cái thực. Kẻ sĩ vì danh và kẻ sĩ vụ lợi, tuy tên gọi khác nhau nhưng cùng một bản chất trục lợi, bất chấp nhân nghĩa liêm sỉ.

      Tử Trương hỏi: “Kẻ sĩ như thế nào thì gọi là đạt?”
      Khổng tử hỏi lại: “Thế theo ý anh, đạt là thế nào?”
      Tử Trương thưa: “Làm quan trong nước có tiếng tăm (nổi tiếng), làm gia thần một đại phu cũng có tiếng tăm!”
      Khổng tử bảo: “Như thế thì gọi là ‘văn’ (có tiếng tăm) chứ không phải là ‘đạt’ (thấu suốt, thành tựu). Được gọi là ‘đạt’ thì phải:

      Chất trực, tức chính trực, ngay thẳng, khí khái;

      Hiếu nghĩa, tức ham làm điều nghĩa;

      Sát ngôn quan sắc (biết xét lời nói quan sát sắc mặt người khác), tức là có cách nhìn và tầm nhìn đối với người và công việc, mẫn cảm với thời thế;

      Sự dĩ há nhân, tức biết suy nghĩ để nhún mình nhường người, điều chỉnh bản thân để nuôi lấy đức độ.

      Được như vậy, làm quan một nước sẽ ‘đạt’, làm gia thần một đại phu sẽ ‘đạt’.

      Còn người có tiếng tăm, chẳng qua chỉ là kẻ ngoài mặt ra vẻ giữ nhân đức mà hành động trái nhân đức, nhưng cách sư xử không để ai nghi ngờ. Như vậy, làm quan một nước sẽ có tiếng tăm (làm quan), làm gia thần một đại phu sẽ có tiếng tăm (gia thần)”.

      • Trần Quốc said

        “Một việc làm có thể là rất nhỏ, như……” ‘còm’ có được không hả ông Hai Lúa ?

        • Hai Lúa said

          Được quá chứ bác Trần Quốc! Dân tình bây giờ, phần thì bị bưng bít thông tin, chăn tường lửa, phần thì bị tẩy não, phần thì biết nhưng ngậm miệng ăn tiền, hưởng lợi, nguy hiểm hơn có kẻ thấy sai nhưng vẫn làm…..Lúa chỉ mong dân mình “khôn ra” “hiểu biết hơn”. Ngu dốt là nguồn gốc của mọi bất công bác ạ.

  12. […] Ba Sàm Share this:StumbleUponDiggRedditTwitterEmailPrintFacebookTumblrLinkedInLike this:LikeBe the first […]

  13. Đất nước đứng lên said

    Đất nước này là của dân do dân và vì tiền,tài sản của dân.Hiểu rõ chưa các bác?

  14. CCB Hà Nội said

    Kính Đ/c Nguyễn Trung!
    Đ/c có biết rằng, Đ/c là Bậc Trung Quân Ái Quốc “THỨ MẤY”, đã nhiệt thành “dâng” lên BỀ TRÊN, tất cả TÂM HUYẾT CỦA MỘT KẺ SĨ không vậy hả, thưa Đ/c???
    Đã đến lúc, chúng ta PHẢI “đi xa” hơn rồi đấy, Đ/c ạ!!!

  15. Oanh said

    Ông Trung có lẽ không hiểu vấn đề hoặc muốn lấp liếm cho chính quyền,xin nhắc lại cho ông rõ,thủ tướng đã ký lệnh thu hồi đất,ông muốn biết đất đó thu hồi cho ai không?xin ông hãy tìm hiểu rõ chủ đầu tư:Ecopark sẽ rõ
    Nếu có lòng,tôi tin sẽ có phản hồi thực hơn

    • danvietsinh said

      thủ tướng đã ra lệnh cướp đất. Rõ là đảng cướp mà ông Trung lại cứ nghĩ hộ rằng cướp của người nghèo chia cho người giàu là nhân nghĩa. NỰC CƯỜI!!!!!!!!!!!!!1

  16. Đã sống trên đời, mỗi người đều có một sứ mệnh chính trị, không ai giống ai. Không phải ai cũng nhận ra và làm tốt được sứ mệnh chính trị của mình. Có thể bác Trung rất hài lòng khi có nhiều còm sĩ la ó bác ý là “cải lương”, “hô khẩu hiệu”,…. này nọ.

  17. Tôi rất tâm đắc với 2 bài:
    1/ “Ai là ông chủ, bà chủ của Ecopark…” trong blog của nhà văn Phạm Viết Đào.
    2/ Bài thơ quá hay “Đêm Văn Giang”trong Dân luận của bác Vũ Quốc Uy. (Muốn đọc đầy đủ gõ vào Google…)

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: