BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

850. Việt Nam và Hoa Kỳ: một cặp tình nhân không cân xứng

Posted by adminbasam on 30/03/2012

Asia Sentinel

Việt Nam và Hoa Kỳ: một cặp tình nhân không cân xứng

Tác giả: David Brown *

Người dịch: Trần Văn Minh

Hiệu đính: David Brown

27-03-2012

Một liên minh trong thuận tiện trở thành một quan hệ chiến lược.

Đặc biệt vào năm bầu cử Mỹ này, những vấn đề nhân quyền sẽ thử thách sự bền vững trong việc lập lại mối quan hệ giữa Việt Nam và Hoa Kỳ, kẻ thù xưa mà hình như bây giờ đang trở thành bạn tốt.

Viên chức từ Hà Nội và Hoa Thịnh Đốn gặp nhau thường xuyên vào những ngày này. Một kẻ nghe trộm những cuộc tiếp xúc như thế có thể kết luận rằng nỗi nghi kỵ của hai thế hệ trước, vốn được người Việt Nam gọi là “chiến tranh chống Mỹ”, chỉ là một chướng ngại nhỏ trên con đường dẫn tới sự giao hảo.

Thực ra, các viên chức có nhiều điều để bàn thảo. Họ sửa soạn một danh sách dài những quyền lợi chung bao gồm thương mại hai chiều đang bùng phát, suy tính về một hợp tác quân sự, sự hỗ trợ của Hoa Kỳ về vấn đề y tế công cộng, giáo dục và dự thảo về bảo vệ môi trường và một hiệp ước để mở đường cho việc chuyển giao kỹ thuật nguyên tử Mỹ.

Khi nghi thức nâng ly bắt đầu sau một ngày đàm phán, người ta thấy nhắc đến bước ‘tiến triển’ nổi bật trong sự hợp tác giữa Hà Nội và Hoa Thịnh Đốn.

Điều đáng kể không phải vấn đề kẻ thù xưa bây giờ trở thành bạn, nhưng là một liên minh trong thuận tiện đã được tô điểm và phô diễn như một mối ‘liên hệ chiến lược’.

Hai mục đích dẫn đường Hà Nội trong mối quan hệ trở lại với Hoa Kỳ:

  • Năng lực của nhà cầm quyền để đem lại sự phát triển kinh tế bền vững cho người dân Việt Nam tùy thuộc chính yếu vào vấn đề tiếp cận dễ dàng với thị trường Mỹ và tài chính đầu tư, và
  • Sự hợp tác của quân đội Hoa Kỳ sẽ làm cho Trung Quốc phải nghĩ lại về tham vọng bá quyền ở biển Đông.

Liên hệ kinh tế hai chiều đã được tiến hành từ đầu thập niên 1990, khi sự sụp đổ của Liên Xô phá gẫy cây chống cho nền kinh tế ‘xã hội chủ  nghĩa’ mong manh. Quan hệ ngoại giao với Hoa Kỳ đã được thiết lập vào năm 1996, và một hiệp ước thương mại song phương đã được thương thảo vào giữa năm 1999.

Tuy nhiên, hơn một năm sau, Bộ Chính Trị mới phê chuẩn hiệp ước thương mại. Trước tiên, phải thuyết phục phe bảo thủ dứt bỏ sự nghi ngờ về động lực của Mỹ – cụ thể được mô tả là hỗ trợ cho ‘diễn biến chính trị hòa bình’ theo mô hình Đông Âu. Trở ngại đó đã vượt qua. Vào năm 2007, với sự cố vấn của Mỹ và khuynh hướng đổi mới thắng thế trong đảng và nhà nước, Hà Nội đã gia nhập vào Tổ Chức Thương mại Thế Giới (WTO).

Tuy nhiên, WTO đã không gây ra ảnh hưởng mạnh đối với nền kinh tế như những nhà đổi mới dự đoán. Trước sự khăng khăng của giới bảo thủ trong đảng cộng sản đầy quyền lực, Hà Nội vẫn tiếp tục nuông chiều một hệ thống doanh nghiệp nhà nước béo phì và thiếu hiệu quả. Hệ quả nghịch lý này đã vắt cạn lợi nhuận mà người Việt trông đợi từ quá trình toàn cầu hoá.

Sự bế tắc về chính sách trong việc cải tổ doanh nghiệp nhà nước có thể giải thích sự quyết định khá bất ngờ của chính quyền Việt Nam khi theo chân Hoa Kỳ trong việc đàm phán ‘Đối Tác Thương Mại Xuyên Thái Bình Dương’ (TPP). Những thành viên khác tham gia đàm phán TPP là Singapore, New Zealand, Brunei, Mã Lai Á, Úc Châu và Peru và sớm sẽ có thêm Nhật Bản, Nam Hàn, Gia Nã Đại, Mễ Tây Cơ và Đài Loan – nhưng đáng chú ý là không có Trung Quốc. Việt Nam là nước kém phát triển nhất trong nhóm.

TPP từng được mô tả là bàn đạp cho Hiệp Ước Thương Mại Tự Do Châu Á – Thái Bình Dương và một ‘khuôn mẫu của thế kỷ 21’ đòi hỏi thành viên phải tự do hóa thương mại về nông phẩm và dịch vụ, dỡ bỏ giới hạn nhập khẩu và tăng cường việc bảo vệ tài sản trí tuệ.

Khi hiệp ước TPP thành hình, Hà Nội chắc chắn sẽ được lợi trong việc tiếp cận dễ dàng hơn với thị trường các quốc gia phát triển cho hàng xuất khẩu của mình. Tuy nhiên, để đổi lại, Hà Nội cũng sẽ bị bắt buộc phải chấm dứt tình trạng mất cân đối do chính sách thị trường nội địa ưu đãi lãnh vực tập đoàn quốc doanh và chú tâm đến quyền lợi lao động và vấn đề bảo vệ tài sản trí tuệ. Đây có lẽ thực sự là chủ đích của những nhà cải cách, có nghĩa là, họ hy vọng dùng hiệp ước mở cửa thị trường mới này để thúc đẩy sự đồng thuận về chính sách trong việc cải tổ cơ cấu trong nước.

Sự hợp tác an ninh giữa Hoa Kỳ và Việt Nam là một hiện tượng chỉ mới đây, và là điểm then chốt của chiến lược toàn cầu hóa quốc phòng của Việt Nam. Hà Nội cũng theo đuổi quan hệ quân sự gần gũi hơn với những láng giềng Châu Á, Úc, Nhật Bản, Ấn Độ, Pháp và Nga. Hà Nội hy vọng những mối quan hệ này sẽ hỗ trợ khả năng chống lại sự lấn chiếm của Trung Quốc trong những vùng biển tranh chấp. Dĩ nhiên không phải Hà Nội muốn đánh nhau. Lãnh đạo Hà Nội e ngại sức mạnh của Trung Quốc và – trên nền tảng giữa hai đảng – tôn trọng tình bạn với Trung Quốc miễn là họ ngưng những hành động bắt nạt.

Sự khẳng định của Việt Nam không nhượng bộ trong vấn đề chủ quyền biển đảo rất phù hợp với quyết tâm của Hoa Kỳ trong việc ngăn ngừa bất cứ hạn chế nào về tự do giao thông qua eo biển Malacca và đường thủy vận Biển Đông. Ngũ Giác Đài đã hăng hái gia tăng thao luyện quân sự với Việt Nam, chú tâm đến công việc tìm kiếm và giải cứu, an ninh hàng hải và cứu trợ thiên tai. Có những chuyến tàu thăm viếng được phổ biến sâu rộng cũng như sự trao đổi tin tức tình báo quân sự khá thận trọng. Tuy nhiên, trước sự thất vọng của Hà Nội, Hoa Thịnh Đốn đã từ chối trước yêu cầu mua vũ khí sát thương của Hà Nội.

Thái độ của chính quyền Việt Nam trước vấn đề nhân quyền của nhà cầm quyền Việt Nam vẫn còn là một trở ngại lớn trong quan hệ Hoa Kỳ và Việt Nam. Một thế hệ người Mỹ gốc Việt mới hiểu biết chính trị không những quan tâm đến vấn đề này mà còn có thể dùng lá phiếu để ảnh hưởng. Nhất là trong năm bầu cử của Mỹ này, sự đàn áp những nhà bất đồng chính kiến ở Việt Nam có thể thọc chiếc gậy vào trong guồng máy thương lượng về an ninh và thương mại song phương.

Điều đó không phải là sự ngạc nhiên cho Hà Nội. Các viên chức Hoa Kỳ từ Ngoại trưởng Hillary Clinton trở xuống đã nhấn mạnh rằng sự kiềm chế của Việt Nam đối với “tiêu chuẩn nhân quyền toàn cầu” là một trở ngại cho mối liên hệ gần gũi hơn. Hai thượng Nghị sĩ John McCain và Joseph Lieberman đã công khai lên tiếng khi hai ông ghé thăm Hà Nội: Việt Nam “có một danh sách dài những mặt hàng quân sự đang thèm muốn, (nhưng) … Điều này sẽ không xảy ra trừ khi họ cải thiện hồ sơ nhân quyền”.

Sự liên hệ giữa thành tích nhân quyền và sự tiếp cận của Việt Nam với thị trường Mỹ không trực tiếp mấy. Trong khi việc bán vũ khí cho Việt Nam đòi hỏi sự chấp thuận đặc biệt của Quốc hội Hoa Kỳ, nhưng sẽ không chắc rằng Quốc hội sẽ từ chối hợp tác nếu hiệp ước TPP được ký kết. Nền xuất cảng của Việt Nam vẫn có thể bị thương tổn nếu Quốc hội Hoa Kỳ đặt thêm những điều khoản trong tiến trình soạn thảo luật, bao gồm một hiệp ước đầu tư song phương và một hợp đồng về chuyển giao kỹ thuật nguyên tử.

Có nhiều cách để vấn đề nhân quyền có thể ảnh hưởng thái độ của Mỹ. Thí dụ, vào ngày 20 tháng Ba, Việt Nam bị đấm bởi một ủy hội được Quốc hội Hoa Kỳ thành lập để theo dõi cách hành xử của những quốc gia khác về vấn đề tự do tôn giáo. Ủy hội khuyến cáo chỉ định Việt Nam là một “Quốc gia đáng quan tâm,” xếp chung với cùng loại như Bắc Hàn, Trung Quốc, Iran và Sudan. Cụ thể là ủy hội tố cáo Việt Nam về “những vi phạm tự do tôn giáo và tín ngưỡng mang tính hệ thống và nghiêm trọng” trong năm 2011.

Việt Nam thoát khỏi sổ đen về tự do tôn giáo của Hoa Kỳ từ năm 2006. Lập lại điều này không đòi hỏi chính quyền Hoa Kỳ phải cấm vận Việt Nam – nhưng nó là một cái cớ thuận tiện để Quốc hội từ chối những điều Hà Nội muốn từ Hoa Kỳ.

Liệu sự lên án của ủy hội có thúc đẩy Việt Nam thay đổi hành vi?  Chắc chắn là không – Hà Nội thường cố thủ khi bị áp lực. Rất hiếm hoặc không có khả năng nhà cầm quyền Cộng sản chứng tỏ sự khoan dung hơn cho những ai đòi hỏi dân chủ đa nguyên đa đảng hay những người đòi hỏi quyền được thiết lập những tổ chức tôn giáo, lao động hay ngành nghề bên ngoài các cấu trúc nhà nước. Đây là những vấn đề “ổn định xã hội” nền tảng đối với nhà cầm quyền. Cho dù với khuynh hướng đổi mới hay bảo thủ, lãnh đạo Hà Nội xem việc giữ vững quyền chuyên chế độc tài của Đảng thì quan trọng hơn so với bất cứ quan hệ chiến lược hay hiệp ước thương mại nào.

Trung Quốc cũng có thể là một vấn đề. Một mối đe dọa khác cho tình bạn đang chín mùi giữa Hoa Thịnh Đốn và Hà Nội là sự can thiệp của Trung Quốc vào công việc tìm kiếm dầu khí ngoài khơi Việt Nam. Hồi mùa xuân năm ngoái, tàu tuần duyên Trung Quốc đã sách nhiễu tàu thăm dò dầu khí làm việc cho PetroVietnam và cho công ty dầu Phi Luật Tân. Tai nạn đã khơi động một làn sóng biểu tình yêu nước ở Việt Nam và đã thúc dục Hà Nội theo đuổi liên hệ chiến lược với những diễn viên khác trong vùng.

Những chuyên gia về Trung Quốc biện luận rằng sự khiêu khích mùa xuân vừa qua có thể là hành động không được phê chuẩn bởi thành phần cố ý bảo vệ sự đòi hỏi mù mờ về chủ quyền vùng biển Đông kéo dài cho đến Singapore. Thật hay giả, ít nhất là có một phe phái đáng kể ở Bắc Kinh không muốn những quốc gia khác hút dầu và khí (vẫn còn chưa khám phá) mà họ xem là của riêng họ.

Các công ty dầu lớn đã được cảnh báo rằng nếu muốn dự phần ở Trung Quốc thì tốt hết nên ra khỏi Việt Nam. Hãng BP của Anh đã bán tài sản ở Việt Nam năm 2010, và đầu năm nay hãng dầu đứng thứ nhì của Mỹ, Conoco-Phillips, đã bán phần trị giá 1 tỷ mỹ kim ở Việt Nam cho một hãng Pháp. Dù vậy, Exxon-Mobil nói rằng họ đang có quyết định khai thác một khám phá mới đây ngoài khơi miền trung Việt Nam.

Hoạt động thăm dò dầu khí gia tăng trong mùa xuân. Nếu có thêm những biến cố như năm ngoái thì có thể áp lực Hoa Thịnh Đốn phải can thiệp. Những chuyện này sẽ khó tránh khỏi tham dự vào nội tình chính trị Hoa Kỳ.

Công việc của những nhà ngoại giao không chỉ tìm hiểu những đối tác ngoại quốc nói gì mà còn là tại sao, để có một cái nhìn rõ ràng về tính khả thi và, trên hết là không đánh giá quá cao vào những gì đang đàm phán khi tường trình cho cấp trên. Miễn là những nhà ngoại giao của họ hai bên giữ đúng điều này, cả Hà Nội và Hoa Thịnh Đốn rất có thể thấy lợi ích trong việc ngăn chặn lửa cháy bên dưới sự qua lại của họ một thời gian – ít nhất cho tới cuối năm. Cả hai bên đều không nằm trong tư thế để tiến xa hơn nữa. Thử thách hiện thời sẽ là duy trì những gì đã đạt được, đương đầu với những áp lực, và không để mất lòng tin và/hay tố cáo lẫn nhau.

Tác giả: Ông David Brown là một cựviên chức ngoại giao Hoa Kỳ với nhiều kinh nghiệm về Đông Á Châu, đặc biệt là Việt Nam.

Chú thích Ảnh: Hoa Kỳ sẽ không cần lấy lại điều này.

Nguồn: Asia Sentinel

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2012

Bản tiếng Việt © Trần Văn Minh

* Cùng một tác giả, trên trang Ba Sàm:  + 212. Lãnh đạo Việt Nam bị chỉ trích về vấn đề Trung Quốc;  + 682. Luật đất đai rắc rối ở Việt Nam – Phần 1: Vụ án bà Ba Sương;  +  683. Luật đất đai rắc rối ở Việt Nam – Phần 2: Tiếng súng ở Tiên Lãng;  +  689. Luật đất đai rắc rối ở Việt Nam – Phần 3: Sự khôn ngoan của những người nông dân;  + 726. Luật Đất đai rắc rối của Việt Nam – Phần 4; + 745. Việt Nam – Trung Quốc tìm hướng tháo gỡ đột phá cho vấn đề biển Đông;  + 746. Sự trưởng thành của ngành báo chí Việt Nam.

About these ads

26 phản hồi to “850. Việt Nam và Hoa Kỳ: một cặp tình nhân không cân xứng”

  1. [...] dịch đăng trên Ba Sàm, có bài được ông trực tiếp hiệu đính sau khi dịch: + 850. Việt Nam và Hoa Kỳ: một cặp tình nhân không cân xứng (Asia Sentinel/27-03-2012); + 746. Sự trưởng thành của ngành báo chí [...]

  2. Lanh The đã nói

    đũa mốc chòi mâm… xanh

  3. Đoan Trang đã nói

    Đoan Trang – Thân Mỹ
    Submitted by TongBienTap on Sat, 04/03/2010 – 23:19
    Nguồn: Đoan Trang’s Facebook
    02.04.210
    Một trong những quan điểm hay thái độ chính trị bị “đặt vấn đề” ở Việt Nam giai đoạn này là “thân Mỹ bài Tàu”. Nói cách khác, nếu bạn bị ai đó kết tội là thân Mỹ bài Tàu, nghĩa là bạn có vấn đề về mặt tư tưởng – không nguy hiểm thì cũng lệch lạc, cực đoan.
    Tất nhiên là tôi cũng được đội cái mũ “thân Mỹ bài Tàu” đó, và phải nói thật là mũ hơi rộng, tôi đội không vừa. Vì chỉ đúng một phần: tôi thích nước Mỹ và chẳng ưa gì chính quyền hiện nay của Trung Quốc (không đồng nhất với toàn thể nhân dân Trung Quốc, càng không có liên quan gì tới một vài người bạn Trung Quốc mà tôi biết). Nhưng làm gì đến nỗi lệch lạc, cực đoan nhỉ, hừ, tôi cứ nghĩ mình ôn hòa lắm cơ.
    Tôi không chỉ thích Mỹ, mà còn thích cả Anh, Tây Ban Nha, có thể coi là “phương Tây” nói chung. Vâng, xin xác nhận là tôi thân phương Tây. Còn tại sao tôi thích Mỹ thì entry này sẽ giải thích ngay sau đây. Tuy nhiên, trước khi bắt đầu thì phải nêu rõ và nhấn mạnh rằng tôi chưa bao giờ đến nước Mỹ, và chắc chắn là tôi hiểu biết rất ít về xứ sở này. Rất có thể những gì tôi nói sau đây đúng một phần mà sai đến chín phần. Có gì xin các bạn cứ chỉ giáo.

    Mod: Bạn chỉ cần đăng lên 1 đoạn, phần còn lại xin chèn link trực tiếp đến bài viết tránh ảnh hưởng tới các còm sỹ khác. Cám ơn.

  4. saigonquinhon3004 đã nói

    cap tinh nhan co can xung hay khong thi chua biet, nhung hoa mat nuoc va nguy co ban nuoc thi da hien huu roi…xin moi qui vi doc bai viet sau day de suy nghi :

    Một cách nhìn về lịch sử xung đột Việt-Hoa
    Sunday, March 18, 2012 1:50:23 PM
    Bookmark and Share

    Phạm Dzũng

    “…”

    Mod: Bác chỉ cần đưa 1 phần đầu bài, rồi đăng link ở dưới là được, tránh ảnh hưởng đến các độc giả khác.

  5. [...] 850. Việt Nam và Hoa Kỳ: một cặp tình nhân không cân xứng [...]

  6. [...] 850. Việt Nam và Hoa Kỳ: một cặp tình nhân không cân xứng [...]

  7. Việt Gian đã nói

    Bài xã luận rất hay.
    Mấy vị lãnh đạo Việt nam mình cứ xem mình là một cô gái đẹp với chân dài, nên muốn cặp hết đại gia này đến đại gia khác mà không chịu lo lấy chồng và làm ăn để tạo một sản nghiệp riêng cho mình. Mà gái đẹp thì chỉ có thời thôi chứ đâu có mãi đẹp được? Nhưng mình lại không thấy được rằng cô gái Trung quốc kế bên còn đẹp hơn mình nhiều mặt trong mắt các đại gia khác: một thị trường đông dân nhất thế giới, một công xưởng khổng lồ của thế giới, ăn cắp bản quyền nhất thế giới…thậm chí là một trong những nước ô nhiễm nhất thế giới nữa!!!
    Như vậy, thì tiêu chí chọn chồng của cô gái đẹp Việt nam sẽ là gì nào?
    Có nhà lãnh đạo nào đủ tự hào trước bàn dân thiên hạ là nước do tôi lãnh đạo, đảng tôi lãnh đạo là một trong những nước kém phát triển nhất không? Dân chúng nghèo nhất không? Ô nhiễm nhất không? Yếu nhất không? Với rừng vàng vì đất màu vàng mà không còn cây, biển bạc đầu dân vì đã không còn biển?
    Hay là tự hào đất nước Việt nam là một nước dân giàu nước mạnh thật sự?

  8. cxc đã nói

    Co nguoi vi von VN nhu nang Kieu cua cu5 Nguyen Du day thoi! hehe

  9. Khách đã nói

    Đúng như bài báo nhận định.
    Chính sách ngoại giao “đu dây” của VN là quá tuyệt vời đấy.

  10. Cuội đã nói

    Lời bàn Mao Tôn Cương Của ông bạn thiệt là hay.

  11. Trần đã nói

    Ví von tuyệt cú mèo, quá chính xác

  12. saigonquinhon3004 đã nói

    muoi may ong vua trong bo chinh tri duong nhien la muon lam vua mai mai.
    Hien nay , nhung ong vua trong bo chinn tri trung uong dang cuop cong san viet nam da co tai san vai tram trieu USD. Chac la nhung tri tue ke cuop nay chang quan tam viec theo Tau hay My, mien sao lam vua tu doi cha den doi con la duoc. Nhung tri tue ke cuop chi cao bang ngon co hay suy nghi :

    - Theo Tau thi mat nuoc la cai chac, tai san con hay mat thi hay nhin vao nhung dai gia Tau tai Trung Khanh thi se ro. Theo Tau thi truoc het mat nuoc, sau do la mat tai san va co the mat mang.
    -Theo My, thi chac la khong con lam vua mai mai…nhung My se chang bao gio an cuop tai san va mang song cua nhung ong vua trong bo chinh tri…..

    Hay suy tinh va hanh dong cho dung luc truoc khi khong con kip thoi gian…hoi nhung tri tue an cuop thap nhu ngon co.

  13. [...] Văn Minh dịch, BasamNews David Brown*, Asia [...]

  14. Dien Hong đã nói

    VN như cô gái đã có chồng, thằng chồng tham lam và thô bạo lúc nào cũng ức hiếp vợ, . . .

  15. Người mù đã nói

    Một ví von quá chính xác. Xin cảm ơn !

  16. bít tuốt đã nói

    Mỹ vụ lợi nhưng làm cho đối tác mạnh lên.
    Tàu vụ lợi nhưng làm cho đối tác tàn lụi.
    Ai cũng rõ khi so Triều Tiên với Hàn Quốc, Sing,Đài Loan.
    Đảng bảo:
    -Tao thừa biết!
    -Nếu phải thì đừng để mất cơ hội một lần nữa.
    Đảng bảo:
    - muốn thế nào cũng được , nhưng tao nhất định phải làm lãnh đạo.
    -hì..hì…!

  17. Boxit Viet Nam đã nói

    Việt Nam đâu phải là một cô thiếu nữ đẹp mà lại mang quá nhiều sẹo!!!!!!!

  18. Thu Bồn đã nói

    Đặt lợi ích Dân tộc lên trên thì Đảng ta cũng có phần mất mát
    Đặt lợi ích Đảng lên trên thì lợi ích Dân tộc ta cũng mất mát rất nhiều

    ->Qua đây cũng cho thấy Đảng và Dân tộc cũng chưa phải là “cặp tình nhân cân xứng” chứ chưa nói gì đền giữa Đảng và người khác

  19. M@i đã nói

    Người ta đang thấy một cặp trai gái đang ve vãn nhau.
    Anh trai đẹp giai tướng mạo to lớn, phong trần, dân cao bồi thứ thiệt, tên Mẽo.
    Chị gái nhỏ nhắn, duyên dáng có vẻ chân quê, tên Việt.
    Người đời nói rằng giữa họ đang có một mốii tình! Nhưng không, đúng ra họ nhầm tưởng. Anh Mẽo, chị Việt hiện tình cảm chỉ ở mức xã giao, tìm hiểu mà thôi.
    Có người chê: Á, âu khập khiễng, to nhỏ khác nhau kém “môn đăng hộ đối”. Nhưng ngẫm đã yêu nhau mấy ai so bì cao thấp?
    Có người mong mỏi cổ vũ: yêu béng đi, đẹp đôi quá còn gì! Trai đẹp giai phong độ. Gái duyên dáng mặn mà… Còn gì mà không yêu!
    Nhưng sự đời quả không đơn giản thế. Để yêu nhau người ta còn tìm hiểu, thử thách chán! Rồi mới quyết định “trao thân gửi phận” được chứ. Anh Mẽo là gã lão luyện trên tình trường, thật giả ra sao khó qua mắt anh. Với anh, chị Việt giống như con cave đang muốn ve vãn anh để thủ lợi. Anh biết trong con người chị Việt đang có điểm đối nghịch nhau, đi bên anh thì ” cơ thể, máu huyết ” chị như sôi lên,chảy rần rật, muốn ngã vào lòng anh tức thì. Song cái đầu chị Việt gian lắm! ” đồng sàng dị mộng” lúc nào cũng nghĩ về ” người tình “. Anh Mẽo biết thừa, chẳng qua chị Việt đong đưa lợi đụng cái bóng của anh để hù thằng ” người tình ” tham lam, gian xảo và lấy chỗ đi lại buôn bán, làm ăn. Anh Mẽo chả dại, nhất là anh không muốn cave cắm lên đầu anh cặp sừng to tướng.
    Phần anh không cần nhiều gì ở chị Việt! Anh chỉ có một suy tính chị Việt có ” cái nhà mặt phố “, nếu chị Việt thật lòng thì có chỗ khuếch trương thanh thế, khống chế kẻ gian. Vì dạo này kẻ gian hơi quá lộng hành. Thế thôi!
    Như vậy cả hai ít nhiều đều đang có sự tính toán. Ở đây cần sự thật lòng mới có mối tình hoàn hảo – Cần nhất là sự thành thật của chị Việt – Điều này cần sự tìm hiểu và điều chỉnh mình của cả hai, cho nên phải có thời gian, không phải muốn là được. Bên cạnh đó còn có sự quấy rối của thằng ” người tình lưu manh ” của chị Việt, không ăn được thì đạp đổ. Thế mới gay!

  20. hoat đã nói

    Cac vua tap the ka 1 dang lam mot neo, dung tinh than tau khua day va luon lam mau! Ngay xua Bac Ho va tuong Vo N.G….thuc long yeu nuoc thuong dan da chienthang, ngoai suc tuong tuong cua toan the gioi. Gio thi ???!!!

  21. đã nói

    Cho dù với khuynh hướng đổi mới hay bảo thủ, lãnh đạo Hà Nội xem việc giữ vững quyền chuyên chế độc tài của Đảng thì quan trọng hơn so với bất cứ quan hệ chiến lược hay hiệp ước thương mại nào.

  22. D.Nhật Lệ đã nói

    Nói thẳng ra là tác giả này ví von lạ lùng qúa,thậm chí là…vớ vẩn !
    Tình nhân trong chính trị không những là chuyện vô lý mà tác giả còn cố ý không hiểu thực tế
    chính trị trong một nước đảng trị là như thế nào ! Có tình nhân đồng sàng dị mộng nhưng tình
    nhân kiểu này thì chưa bao giờ chung giường cả,nói chi mộng !
    Hãy giả định đây là cặp tình nhân thì trong đó có 1 người không thành thật,giả vờ yêu một ông
    già để lấy tiền mà sống với người yêu lâu nay của mình đang chung chăn chiếu ?
    Thế nhưng,bài viết của một nhà ngoại giao nên rất uyển chuyển trong lý luận và chứng tỏ tác
    giá nắm vững tâm lý nền chính trị độc tài của mấy tay đầu sỏ Á châu còn ảo tưởng mình… là
    thiên tử.Đó là lý do khiến ông không xoáy sâu vào những khác biệt 1 trời 1 vực giữa 2 bên để
    hướng về việc tạo ra thế cờ chung hầu đối phó với Tàu cộng.
    Thiện chí của tác giả trong bài viết này cũng thật đáng khen !

  23. cslykhai đã nói

    họ ca của dân vì dân do dân …chẳng qua chỉ là lừa đảo thoi, có ai lạ gì đâu ,nếu cs vn còn là người thì noi gương đức ý nhât sau năm 45 nhờ mỹ cựu thù mà trở thành cường quốc hiên nay ,đó là điều nói mãi mà không thèm để lọt lỗ nhĩ chĩ vì muốn mãi mãi làm thực dân bản địa thay thực dân pháp thôi ,muốn mỹ thực lòng liên kết thi cs vn phãi coi dân viêt là ngwoif đó là điều kiện cần và đủ cho một hợp tác chiến lược vói mỹ

  24. cxc đã nói

    Khi re chuot vao anh se hien ra dong chu ” Hoa Kỳ sẽ không cần lấy lại điều này.” thay vi “H1″!
    @BTV: Bac co the lam dieu do! Hehe
    P/s : dang sua Pc nen tieng viet ko dau .Sorry!

    ———-
    BTV: Tui save vậy cho nó nhanh vì mỗi ngày upload nhiều ảnh trong bản tin, không có thì giờ gõ thêm dù chỉ vài chữ. Chiều theo ý bác lần này thôi nhé, sau này tui vẫn save theo kiểu mì ăn liền, không khiếu nại nữa nhé :)

  25. cxc đã nói

    Cho dù với khuynh hướng đổi mới hay bảo thủ, lãnh đạo Hà Nội xem việc giữ vững quyền chuyên chế độc tài của Đảng thì quan trọng hơn so với bất cứ quan hệ chiến lược hay hiệp ước thương mại nào.

  26. Bảy xe ôm đã nói

    Bài viết này khá hay, rất sát với tâm trạng của dân tộc VN. có lẽ “nhóm” các ông vua tập thể, trí tuệ ngọn cỏ khó mà hiểu ra điều .. . mà trong kim chỉ nam lấy lòng dân vẫn ngày ngày không ngớt ka; của dân – do dân – vì dân.

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: