BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

851. Thua đau TQ về giáo dục chủ quyền biển đảo

Posted by adminbasam on 30/03/2012

Có ai gọi kẻ co ro rúm ró một xó, cố bưng tai bịt miệng là người “chậm trễ”? 

Nó bắt bớ, cướp bóc ngư dân mình, phải cam chịu

Một điều nhịn là chín điều nhục,

Thế mà còn không biết giáo dục!

.

Thanh niên

82 phản hồi to “851. Thua đau TQ về giáo dục chủ quyền biển đảo”

  1. Lio lei said

    Chúng ta chỉ giáo dục toàn những thứ sáo rỗng xa rời thực tế như tư tưởng Mac Lênin Hồ chí mu …cái trường học chỉ dạy như loa Tuyên truyền cấp thôn lấy đâu ra nhân Tài !

  2. […] lời: Cả màn thua thứ hai liên tiếp này, cùng hiện tượng đáng buồn qua bài Thua đau TQ về giáo dục chủ quyền biển đảo, đều đã được ghi vào Việt sử ký – Chép sử Tháng 3-2012, để hậu thế […]

  3. […] 851. Thua đau TQ về giáo dục chủ quyền biển đảo […]

  4. […] 851. Thua đau TQ về giáo dục chủ quyền biển đảo […]

  5. […] 851. Thua đau TQ về giáo dục chủ quyền biển đảo […]

  6. Ngươicungkho said

    VN chúng ta đang đi trên một cỗ xe mà người cầm lái không biết cài số lùi, phanh hỏng, xích trật và đang lao xuống dốc. Đau…đau…đau lắm thay.

  7. Nguyễn Văn Thành Mỹ said

    Là một học sinh đang du học bên Mỹ, chính cháu cũng đã phải chịu đựng điều nhục nhã khi một mình mình kêu gọi mọi người (các bạn Việt Nam khác) cùng mình viết thư lên Google Maps để phản ánh về thông tin sai trái về chủ quyền Hoàng Sa và Trường Sa trên Google Maps. Vậy mà ngoài việc “ừ” mờ nhạt hay chỉ bàn lùi khi nói tiếng nói học sinh sẽ thay đổi được gì đây. Tủi nhục quá mức! Thậm chí, mỗi khi Tết Nguyên Đán về, khi các bạn nước ngoài chúc tết, hay hỏi là chúng mày đang tổ chức gì đấy, phần lớn những du học sinh Việt Nam mà cháu gặp lại nói là CHINESE New Year! Quay trở lại sự việc Hoàng Sa, Trường Sa, chính cháu đã viết thư gửi toà soạn báo VNEXPRESS nhờ họ kêu gọi hoặc trực tiếp phản ánh với công ty Google. Vậy mà cả tháng rồi, cháu cũng chẳng nhận được hồi âm gì cả. Sau đây cháu xin phép được đăng phần thư cháu gửi cho Google Maps và phần trả lời của họ, cháu hi vọng rằng không chỉ các du học sinh mà nhiều người Việt Nam khác hay chung tay để bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của Việt Nam với Hoàng Sa, Trường Sa bằng chính tiếng nói của mình.

    Dear Google Maps developer teams,

    My name is My Nguyen. I am a Vietnamese citizen. Two days ago, I found out that there was a terrible error on Google Maps. The Paracel Islands in South East Asia is not a part of China as it be on Google Maps. Paracel Islands belong to Vietnam. It’s true and you guys can check this information with Vietnamese embassy in U.S.A. I and many other Vietnamese people are very angry about this unacceptable mistake. I hope that Google Maps can fix this error as soon as possible. Thank you very much. I very appreciate your help.

    I wish you good health and I will be very happy to hear from you soon.

    Warmest regards,
    My Nguyen
    (+1) 914 374 4889

    PHẦN TRẢ LỜI CỦA GOOGLE MAPS

    the islands are disputed teritories (belonging to Peoples Republic of China and claimed by Vientnam and Taiwan as well) See more here.

    Note: disputes territiries doesn’t mean more as having at least two (or more) countries considering a certain territory as not agreed between them both.

    There are many such “disputed territories” on the globe and even if one of both affected countries is claiming the territory as belonging to the country it doesn’t mean it is undisputed if the other country means different.

    It is Googles policy to show the status of any teritory as being “disputed” on their international site by dotted lines.
    This exactly does GMaps on maps.google.com for the group of islands called Paracel Islands.

    Note: disputed teritories will used to be shown on “national” sites not by dotted lines or dotted borders.
    Therefore while the International map will show the Paracel Islands with dotted lines will the Chines Site of GoogleMaps show the same islands (and called as Xisha Islands) undotted
    To give you any more impression on how Google policy on disputed teritories is handling differently I ask you to take a look on their international site maps.google.com as well as on both “national” GoogleSites like maps.google.co.in (regarding the interests of India) or ditu.google.com (regarding the interest of the Peoples Republic of China)
    I realy recommend you to take a look for the disputed border between India and China near Kashmir / Pradesh region on all three above maps of Google.
    Im sure if there will be sometimes a “national” GoogleSite of Vietnam they will show the Paracel Islands an belonging to Vietnam.
    Meanwhile Googel shows on their internatiol site the Paracel Islands dotted and undotted on Chinas GoogleSite.


    To view this post online, visit https://groups.google.com/a/googleproductforums.com/d/msg/maps/-/5h5DQIl8o00J.
    Re: Google Maps please edit the information about the sovereignty of Paracel Islands – Google Groups
    groups.google.com

  8. Lanh The said

    Thua trên sân khách (mẽo) là chuyện thường… Vì đội bóng của các anh các anh Ba Zỏm zô địc toàn năng về thua trên sân nhà.

  9. xin cảm ơn bác Dương Danh Dy said

    chỉ xin copy một đoạn, còn toàn văn, xin đọc trong blog Nguyễn Xuân Diện, ý kiến của bác Dương Danh Dy, ngưởi “đi guốc” trong bụng bọn khựa đểu cáng, bội tín, lừa đão…:
    …”Trong lịch sử, cha ông chúng ta đã giải quyết rất thoả đáng các vấn đề tương tự. Có thể nêu nhiều ví dụ chứng minh. Ở đây xin nêu một vài. Chỉ cần nói tới “Gò Đống Đa” là muôn triệu ngưòi Việt Nam và cả phía bên kia đều nhớ tới, hình dung ra ngay trận đánh tan hơn 20 vạn quân Tôn Sĩ Nghị đời Thanh của hoàng đế Quang Trung. Chỉ cần nói tới “ Sông Bạch Đằng” là ai cũng biết đó là nơi có những trận đánh chôn vùi bao nhiêu vạn quân xâm lược đời Ngô Quyền và nhất là đời Trần…Phải nói rằng khi gặp phải những “đại danh từ” đó( hay “Bình Ngô đại cáo”, “Hịch tướng sĩ”, hay câu thơ “Nam quốc sơn hà Nam đế cư”…), các con cháu nhiều đời của bọn xâm lược đã đỡ được một phần xấu hổ. Thế nhưng đó chỉ là bề ngoài. Tôi xin phép nêu một câu hỏi: đã có khi nào một đoàn đại biểu chính thức(to cũng như nhỏ) của nước họ tới thăm Gò Đống Đa, sông Bạch Đằng… hay chưa?

    Một sự kiện lớn đầy đau thương, mất mát, căm hờn như ngày 17 tháng 2 mà “một số ngưòi lớn” còn không nhớ nổi thì việc em nữ sinh nói trên có đáng trách lắm không?”…
    Thưa bác Dương Danh Dy, những kẻ hâu thế của bác, xin được cảm ơn bác rất nhiều vể những bài viết của bác, mong bác luôn có sức khỏe và cùng với bác Nguyễn Trọng Vĩnh, vạch bộ mặt thật của các tồng chí nỉ hảo phương bắc, va qua đó, người dân sẽ hiểu ra, Ai đang là bọn hèn nhát ôm chân, quỳ gối trước bọn bá quyền này…!

  10. quần chúng said

    Chuyện cực ngắn về chủ đề biển đảo.

    Em biết sẽ mắc tội chống Đảng và sẽ bị công an bắt khi nói HS-TS-VN. Vì “công an chỉ biết còn Đảng còn mình”.
    Vậy nói HS-TS-TQ để được Đảng khen?

  11. F 361 said

    Thua thì toàn dân VN thua lá cái cẳng rối. Nhưng cũng phải xem trong cộng đồng VN, nhóm nào thua? Xin thưa là nhóm những người yêu nước! Còn lại không liên can đến chuyện này.

    Đến nhà tôi : tôi thua, con tôi không thua! Mặc dù nó đi hoạt động thanh niên từ thiện hàng tuần, hàng tháng. Nhưng hỏi về HS – TS, thì tịt ngóm.

    Cứ nhìn vào bài “BỐN CÔ GÁI VIỆT NAM XINH ĐẸP”, thì biết tỷ lệ thua không bao nhiêu hết.

    Cho chết mấy thằng yêu nước. Lại còn làm rộn: chữ nghĩa, sách báo , với lại đảng ,chính phủ nữa!

    Sang năm, tới Hòang Sa.

  12. Phú Hòa said

    HOÀNG SA – TRƯỜNG SA LÀ CỦA VIỆT NAM

    Tôi phải thừa nhận một điều là khi đọc bài “Không thể chậm trễ” được đăng trên báo Tiền Phong ngày hôm nay thì dù có uất lắm nhưng tôi không hề ngạc nhiên. Ở trường hợp này, nếu không phải là cháu học sinh mà là một nhân viên ngoại giao Việt Nam nào đó đương đầu với nữ học sinh Trung Quốc nọ thì chắc cũng chỉ có phản ứng bằng cách bỏ bữa cơm chứ không đủ lý luận để tranh cãi (nếu không nói là không dám).

    Việc này làm tôi nhớ lại những năm ngồi ghế nhà trường. Hồi đó, khi học môn địa lý, lịch sử thì chưa bao giờ chúng tôi được nghe đến mấy từ Hoàng Sa, Trường Sa cũng như nguồn gốc của chúng. Chúng tôi được nghe các thầy cô kể về Bạch Long Vĩ, Cô Tô, Cát Bà, Cù Lao Chàm, Phú Quốc, Côn Đảo và trong các sách giáo khoa cũng chỉ đề cập đến mấy hòn đảo đó. Khi Mỹ ném bom Miền Bắc thì qua đài, báo chúng tôi được biết thêm Hòn Mê, đảo Cồn Cỏ, là những nơi có những cuộc chiến ác liệt và đã xuất hiện nhiều anh hùng. Hồi đó đó với lũ học sinh chúng tôi thì hai tiếng Cồn Cỏ thiêng liêng lắm và với chúng tôi thì mọi người dân, người lính trên hòn đảo này đều là những anh hùng. Những tháng đầu năm 1965, các trường phổ thông ở Hà Nội (và có lẽ cả các tỉnh khác trên Miền Bắc) có phong trào viết thư cho các chú bộ đội Cồn Cỏ. Hồi đó tôi đang học lớp 6. Lớp tôi được Ban Giám Hiệu nhà trường chọn viết lá thư này và cô chủ nhiệm lớp lại chọn tôi và 2 đứa nữa, vẫn được coi là khá văn nhất lớp để làm việc này. Hì hục mất một ngày thì ba đứa chúng tôi cũng soạn thảo xong bức thư để đưa ra toàn lớp duyệt. Đứa yêu cầu thêm câu này, đứa lại yêu cầu sửa câu kia nhưng cuối cùng bức thư cũng được hoàn thành với chữ ký của cả lớp. Đến lúc cho thư vào phong bì thì cả lớp mới chưng hửng là không biết ghi địa chỉ người nhận như thế nào. Hồi đó nhà trường làm gì có điện thoại, internet như bây giờ nên chẳng biết hỏi ai. Cuối cùng cô chủ nhiệm có sáng kiến ghi địa chỉ người nhận là “Các chú bộ đội đang chiến đấu ở Đảo Cồn Cỏ” và cô khẳng định rằng dứt khoát thư sẽ được chuyển đến tận tay các chú bộ đội ở ngoài đó bởi vì cả Miền Bắc biết Cồn Cỏ ở đâu. Cho đến giờ, dù đã 60 nhưng tôi vẫn tin rằng lá thư với những dòng chữ nắn nót, đầy tình cảm và hoài bão của chúng tôi đã được chuyển đến hòn đảo nhỏ bé nhưng anh hùng đó. Những sự kiện về Cồn Cỏ, những hình ảnh về những mâm pháo 37 mm giương nòng xả đạn vào máy bay Mỹ vẫn còn đọng lại trong trí ức của tôi cho đến giờ và tôi luôn tự hào rằng quê hương Việt Nam của mình đã có một Cồn Cỏ như vậy.

    Viết ra điều này để mọi người thấy rằng công tác thông tin, tuyên tryền có một sức mạnh ghê gớm như thế nào vì trước đó bọn nhóc chúng tôi đâu có biết gì về Đảo Cồn Cỏ. Ngoài giờ học thì bọn con trai chúng tôi chỉ biết đá bóng, chơi khăng, chơi bi, chơi xèng, chơi quay còn bọn con gái chỉ biết chơi nhẩy giây, chơi chuyền, chơi lò cò … Sau khi gửi lá thư đó đi thì ngày nào bọn tôi cũng mò vào phòng cô hiệu trưởng để dò trên bản đồ đoán xem lá thư đó đã đi đến đâu rồi và hồi hộp chờ thư trả lời của các chú bộ đội Cồn Cỏ. Cái Hoa, đứa viết chữ đẹp nhất lớp được trao”trọng trách” thay mặt lớp viết lá thư này và nó đã rất nắn nót viết địa chỉ người gửi là “các cháu học sinh lớp 6A trường phổ thông cấp hai Trung Liệt – Khu Đống Đa – Hà Nội”. Chúng tôi cứ chờ nhưng mãi không nhận được thư trả lời và cuối cùng cũng yên lòng với câu giải thích của cô chủ nhiệm là “các chú bộ đội bận nhiều việc lắm nên không thể viết thư trả lời cho tất cả các trường được.” Tuy buồn nhưng chúng tôi vẫn tự an ủi nhau là các chú đã đọc được thư của mình.

    Đầu năm 1979, lúc đó tôi đã là một người lính, một kỹ sư làm ở Viện thiết kế vũ khí. Tuy không trực tiếp tham dự cuộc chiến ở biên giới phía Bắc chống giặc xâm lược Trung Quốc nhưng chúng tôi đã có những đóng góp kỹ thuật của mình trong cuộc chiến này. Tận mắt mình nhìn thấy những vụ hành quyết lẫn nhau trong thời kỳ “Cách mạng văn hóa” ở Trung Quốc vào những năm 1967-1968 và về những vụ tàn sát của lính Trung Quốc đối với nhân dân mình ở Lạng Sơn hồi tháng 2.1979 thì không bao giờ tôi tin tưởng vào cái tình cảm thật sự của những người lãnh đạo Trung Quốc qua tất cả các thời kỳ đối với đất nước Việt Nam của mình. Với tôi thì chính quyền Trung Quốc luôn luôn là kẻ thù nguy hiểm của dân tộc Việt Nam và những hành vi đểu cáng đối với ngư dân Việt Nam trên biển càng biểu hiện mưu đồ bẩn thỉu của họ.

    Thế hệ của chúng tôi còn biết đến ngày 17.2.1979, 14.3.1988 nhưng những thế hệ sau này làm sao có thể biết được những ngày đó là những ngày gì. Báo chí không tuyền truyền, thầy cô giáo cũng như sách giáo khoa không đề cập tới thì làm sao các cháu biết được. Tôi dám đảm bảo rằng nhiều học sinh không biết lịch sử của hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa và càng không biết hai quần đảo này thuộc vào những tỉnh nào ở Việt Nam. Vì lý do gì mà việc tuyên truyền Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam lại bị hạn chế đến mức tối đa như vậy? Tại sao chỉ có một vài người nhất định được phép nói Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam nhưng ngược lại bất kỳ ai khác mở miệng nói ra câu này đều bị cản trở, thậm chí phải vào vòng lao lý? Thế hệ trẻ biết gì về vụ thảm sát dã man của những tên lính xâm lược Trung Quốc ngày 14.3.1988 đối với 64 người lính Việt Nam trên vùng biển Việt Nam? Tôi gọi đó là thảm sát vì 64 người con của dân tộc Việt Nam đã tay không bảo vệ đảo đến hơi thở cuối cùng. Thế hệ trẻ biết gì về vụ cướp quần đảo Hoàng Sa hồi tháng 1.1974 với 74 người lính VNCH bị giết hại?

    Lịch Sử của đất nước Việt Nam là lịch sử được viết bằng máu. Mỗi tấc đất Việt Nam đều thẫm máu của những người con anh hùng, dám hy sinh thân mình để bảo vệ mảnh đất của Ông, Cha để lại. Ai cướp đất Việt Nam, ai giết hại nhân dân Việt Nam đều là kẻ thù của cả dân tộc Việt Nam. Bạn bè không thể giết nhau một cách man rợ như vậy được.

    Tại sao và vì mục đích gì mà phải che bịt sự thật. Một sự thật mà nhẽ ra cả dân tộc phải biết để cảnh giác trước mọi mưu đồ xâm lược của kẻ thù. Khôn ngoan, nhân nhượng không có nghĩa là hèn nhát. Nhật Bản là bạn đồng minh với Mỹ, chấp nhận căn cứ quân sự của Mỹ trên đất nước mình nhưng hàng năm chính phủ Nhật Bản vẫn không quên tổ chức cầu siêu cho những người dân mình bị thảm sát trong hai trận ném bom nguyên tử của Mỹ hồi năm 1945. Những ai nắm sinh mệnh của đất nước hãy lấy đấy làm gương, đừng để những người thân của các liệt sĩ phải âm thầm lau những giọt nước mắt của mình trong bóng tối. Hoàng Sa – Trường Sa không phải của riêng ai. Hãy để cả dân tộc Việt Nam được công khai nói lên một câu: HOÀNG SA – TRƯỜNG SA LÀ CỦA VIỆT NAM.

    Phú Hòa

    • quần chúng said

      Tôi chưa bao giờ được nghe các TBT, CTN nói Hoàng sa, Trường sa là của Việt nam!
      Tôi chỉ thấy những người biểu tình hô vang Hoàng sa, trường sa, Việt nam thì bị công an Việt nam đàn áp!
      Và tôi thấy ông N.P.Trọng nói ” nói biển Đông không chỉ là biển Đông”. Tôi không hiểu được !

    • Ngu Như Bò said

      Bạn lớn lên ở miền bắc và hấp thụ nền giáo dục CS, nên có lẽ bạn chưa hiểu hết những gì nền giáo dục VNCH dạy người dân củn minh. Theo tôi được biết qua những cán binh CS được chiêu hồi kể thì giáo dục ở ngoài bắc day cho người dân thi đua, chiến đấu và căm thù. Chính quyền phân chia dân ra thành nhiều giai cấp và có 2 giai cấp tư sản và địa chủ có nhiều tội lổi, giai cấp công nhân và nông dân phải đấu tranh để tiêu diệt hai giai cấp còn lại. Còn mọi người dân phải luôn đề cao cảnh giác, ai cũng có thể là địch được cả. do đó, mọi người phải đề phòng lẫn nhau, ngay cả con cái vẫn có thể đi tố cáo cha mẹ.
      Trong miền nam dạy dân cùng một nước phài thương yêu nhau, không có ai là kẽ thù cả, Trong cuộc nội chiến giữa hai miền nam bắc, tôi thấy các vị chỉ huy miền bắc tàn ác với cả lính cả mình, sau tiếng hô xung phong, quân miền bắc phải chạy bộ qua các bãi mìn phòng thủ của quân miền nam, lấy chính thân xác của mình để dọn đường cho quân phía sau. Còn trong các chiếc xe tăng, hoặc trong các ổ hỏa lực là thượng liên hay pháo, thì các xạ thủ bị xích dính vào xe tăng hay các khẩu pháo để cùng chết chung trong ổ hỏa lực của mình. Hình ảnh của những xạ thủ xe tăng T54 nằm chết vắt vẻo nửa trong nữa ngoài trên pháo tháp với bàn chân còn sợi xich dính với xe tăng làm cho những người lính VNCH thấy xót xa, chiến tranh là ngoài ý muốn của mọi người, nên mỗi người có quyền tìm com đường sống của mình, nếu không có sợi dây xích oan nghiệt kia, thì người lính miền bắc kia có lẽ đã không chết. Giáo dục trong nam không có dạy căm thù.
      Trong nam, ai cũng gọi các vị lãnh đạo miền bắc bằng chử “ông” chứ không phải bằng chử “thằng” như ngoài bắc gọi các vị lãnh đạo miền nam. Trong nam gọi ngoài bắc là “Bắc Việt” hoặc ” Hà Nội” chứ không như ngoài bắc gọi trong nam là “ngụy”.
      Vụ thảm sát khoãng 15000 thường dân ở Huế là một kiệt tác công khai của quân miền bắc mà cho đến nay, nếu ai mà nhắc tới thì sẽ bị bắt nhốt, chứ chính quyền CS không thể bào chửa hay chối bỏ được.
      Ai có thể đan tâm thi hành lệnh tàn sát một số lượng lớn đồng bào của mình như thế nếu như không bị hấp thụ nền giáo dục “căm thù” từ thủa nhỏ. Như vậy, nền giáo dục nào là “độc hại”, bạn biết không?
      Sau năm 75, những người CS biết suy nghĩ đều thấy bất ngờ trước sự phồn vinh của miền nam. những người dân có mức sống trung bình đều có xe hơi (trong ở ngoài bắc thì có xe đạp là sang lắm), gạo muốn mua bao nhiêu cũng được, đạp xích lô cũng có thể nuôi một vợ 3 con, cho ăn học đàng hoàng, nhà nhà không cần sổ “hộ khẩu” hay “lương thực”, dân đi bắt cứ đâu cũng không cần xin giấy phép đi đường hay giấy tạm vắng hay tạm trú. Cuộc sống tự do như vậy mà bị giài phóng, sau khi bị giải phóng rồi, người dân phải làm sổ hộ khẩu, phải khai báo tạm trú tạm vắng, chính quyền có bán lương thực cho ăn hay không đều đúng, cả cha mẹ phải đều là nhân viên nhà nước thì các con dưới 16 tuổi mới được mua gạo gọi là “ăn theo”. Còn không đủ điều kiện thì kiếm gạo ở đâu ăn, chính phủ không cần biết, nhưng xách 5kg gạo đi ngoài đường thì phải có giấy phép mang gạo, còn không thì bị nhẹ thì tịch thu, nặng thì bị bắt nhốt, thậm chí bị bắn chết, người bắn không có tội vạ gì.
      Nữa đêm bị công an gọi cửa xét hộ khẩu là nổ lo sợ của nhiều người dân lương thiện, câu nói “thấy bất minh” của công an áp đặt cho người nào là số phận đen đũi áp xuống cho người dó. Thôn xóm chia thành tổ dân phố, mỗ tháng họp một lần bàn chuyện đóng góp tiền, phê bình, lên án, hoặc lên lớp dạy đời lẫn nhau, khiến cho tình hàng xón trở nên lạnh lẽo, đề phòng lẫn nhau.
      Giãi phóng gì lạ kỳ. Vậy mà gọi là thiên đường, Ở đây chỉ là môt phần nhỏ của thiên đường XHCN.
      Chưa nói tới nạn đói, đa số cán bộ công nhân viên là lũ ăn bám, số phận của người dân “ở kinh tế mới”, số phận của các thương phế binh VNCH, số phận của các học giả ở miền nam như Cung Giũ Nguyên, Nguyễn Hiến Lê, Hồ Hữu Tường, Bùi Giáng…., số phận của các nhạc sĩ tài năng như Trần Thiện Thanh, Trinh Công Sơn…

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: