BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

799. Trò chuyện với vị giáo sư song tịch

Posted by adminbasam on 12/03/2012

Slate

Trò chuyện với vị giáo sư song tịch

Vì sao Giáo sư Minxin Pei lại cho rằng Mỹ thực hiện chủ nghĩa tư bản tốt hơn Trung Quốc – chỉ duy nhất có tại cuộc tranh luận trên tạp chí Slate/ Intelligence Squared, sẽ được tường thuật trực tiếp vào ngày 13 tháng 3.

Katy Waldman

Người dịch: Nguyễn Tâm

07-03-2012

Giáo sư Minxin Pei có nhiều điểm đặc biệt: sinh ra ở Thượng Hải, trở thành công dân có quốc tịch kép Trung – Mỹ sau khi đến Mỹ hoàn tất các chương trình sau đại học tại Havard. Ông từng giữ cương vị Giám đốc Chương trình Trung Quốc tại Viện Carnegie (Carnegie Endowment for International Peace), và hiện đang giảng dạy môn chính phủ học tại trường Claremont McKenna College. Giáo sư Pei là tác giả cuốn sách China’s Trapped Transition (Quá trình chuyển tiếp bế tắc của Trung Quốc) và cuốn From Reform to Revolution (Từ cải cách đến cách mạng), mặc dù có lời lẽ bình luận thẳng thắn về hệ thống kinh tế của Mỹ và Trung Quốc, đôi lúc ông cũng thích bông đùa (Có lần tôi hỏi ông, làm thế nào Mỹ giữ được vị thế thích hợp trong cán cân quyền lực toàn cầu, ông đùa rằng Phi trường Quốc tế Washington Dulles thì tệ). Giáo sư Pei đặt nhiều hy vọng xen lẫn lo ngại về cả hai quốc gia quê hương: Ông cho rằng Trung Quốc và Mỹ nên nắm bắt xu hướng gia tăng phụ thuộc lẫn nhau, nhưng cũng thất vọng trước lòng tham của giới quan liêu Đảng Cộng sản [Trung Quốc] và những người lãnh đạo của điều mà ông gọi là “Đảng Tư bản Hoa Kỳ”.

Gần đây, tôi có cuộc nói chuyện qua điện thoại với GS Pei về các hình thái tư bản chủ nghĩa của Mỹ và Trung Quốc, cũng như những lực lượng xã hội đang bắt đầu thách thức thể chế độc đảng tại Trung Quốc. Sau đây là những trích đoạn từ cuộc trò chuyện này.

Slate: Trong chương trình tranh luận Slate/ Intelligence Squared ngày 13 tháng 3 sắp tới, ông ông sẽ phản biện lại ý kiến cho rằng Trung Quốc thực hiện chủ nghĩa tư bản tốt hơn Mỹ. Phải chăng điều đó có nghĩa là, Mỹ thực hiện chủ nghĩa tư bản tốt hơn Trung Quốc?

GS Pei: Đúng vậy. Nếu Trung Quốc không thực hiện chủ nghĩa tư bản tốt hơn Mỹ, rõ ràng Mỹ làm điều này tốt hơn Trung Quốc.

Slate: Tôi nghĩ rằng có lẽ hai hệ thống này khác nhau.

GS Pei: Mỹ không thực hiện chủ nghĩa tư bản tốt như họ đã từng làm trước đây, hoặc tốt như đáng lẽ ra Mỹ nên làm. Ông không cần nhìn Trung Quốc để cho là Mỹ đang đi sai đường. Để tôi dẫn chứng một vài lĩnh vực rõ ràng: đó là cơ sở hạ tầng. Mỹ đã và đang cư xử không công bằng với người dân và nền kinh tế của mình qua việc đầu tư không đúng mức vào cơ sở hạ tầng trong hàng thập niên. Do đó Mỹ là quốc gia thuộc thế giới thứ nhất lại có cơ sở hạ tầng gần như thuộc thế giới thứ ba: mạng lưới điện lực già cỗi, cầu đường già nua, sân bay xuống cấp. Chúng ta cũng đầu tư chưa đủ vào hệ thống giáo dục công. Hậu quả là, chúng ta đang rớt lại đằng sau về phương diện tạo ra lớp người có kỹ năng cao, có khả năng cạnh tranh trong nền kinh tế toàn cầu.

Sau cùng, chúng ta đã cho phép một số lĩnh vực chi phối hoàn toàn nền kinh tế. Chẳng hạn lĩnh vực tài chính phình ra quá lớn. Công nghiệp chăm sóc sức khỏe cũng vậy. Ngành chăm sóc sức khỏe chiếm hơn 17% GDP; trong khi nguồn thu liên bang từ thuế chiếm khoảng 16%. Nói cách khác, hiện giờ chúng ta có sự lựa chọn ngay lập tức: chính phủ liên bang hay là lĩnh vực chăm sóc sức khỏe.

Slate: Các nhà kinh tế Mỹ có thể học hỏi gì từ Trung Quốc?

GS Pei: Không nhiều. Điều duy nhất họ có thể học hỏi là chính phủ cần phải đầu tư. Trung Quốc đầu tư rất nhiều vào cơ sở hạ tầng, nhưng Mỹ làm chưa đủ. Trong nền kinh tế hiện đại, trong một thế giới văn minh, chính phủ có vai trò trong việc điều hành các hoạt động kinh tế.

Slate: Vậy vai trò đó như thế nào, nói một cách lý tưởng?

GS Pei: Nó giống như Mỹ trong thập niên 50 và 60. Đó chính là kịch bản tốt nhất, chính phủ đầu tư vào cơ sở hạ tầng (hệ thống xa lộ liên bang là một ví dụ tuyệt vời), nghiên cứu khoa học cơ bản, bảo vệ môi trường, và hệ thống giáo dục công ở các cấp tiểu học, trung học và bậc cao đẳng, đại học. Lấy ví dụ về GI Bill, một chương trình học bổng dành cho binh sĩ trở về từ Thế Chiến II. Chính phủ Mỹ không cần phải làm những gì Trung Quốc đang thực hiện, như trợ cấp ồ ạt cho các công ty và đầu tư vào công nghệ. Điều đó chỉ khiến nhà nước bị cuốn vào công cuộc kinh doanh phi tư bản chủ nghĩa, nghĩa là phải lựa chọn người thắng, kẻ thua – kinh doanh kiểu như thế chẳng hay ho gì.

Slate: Tôi có danh sách dữ liệu chia thành hai cột. Một bên là Mỹ với nội dung “thập niên thất nghiệp”, “30 năm mức lương bình quân không thay đổi”, “thâm hụt thương mại”, “tầng lớp trung lưu đang giảm bớt” và “Sự thịnh vượng gia tăng một cách ngoạn mục, nhưng chỉ dành cho 1% là những người giàu có hàng đầu”. Còn phía Trung Quốc là “ tăng trưởng hàng năm đạt mức 12.5%”,  “lương tăng 10%”, “tầng lớp trung lưu đang tăng lên”, “nguồn thu thuế tăng 49% trong năm 2011”.

GS Pei: Dùng tăng trưởng như là thước đo xem liệu một quốc gia thực thi chủ nghĩa tư bản tốt hơn hay tồi hơn một quốc gia khác là điều không đáng tin cậy. Tăng trưởng được xác định bởi nhiều yếu tố, ngoại trừ chất lượng những định chế chủ nghĩa tư bản của một nhà nước. Yếu tố quyết định lớn nhất chính là trình độ phát triển kinh tế. Mỹ đã là một nước phát triển cao, do đó nhu cầu về hàng hóa và dịch vụ cũng ở mức vừa phải. Trung Quốc vẫn còn là nước thu nhập rất thấp. Thu nhập của Trung Quốc chỉ bắt đầu tăng cách đây 30 năm, thu nhập bình quân đầu người của Trung Quốc lúc đó chỉ khoảng 300 USD. Khi ấy, Mỹ đã đạt mức 13.000 USD.

Đầu tư cũng khuyến khích tăng trưởng. Nếu bạn đầu tư nhiều hơn vào một sản phẩm, bạn có thể đạt tăng trưởng rất nhiều. Trung Quốc đã và đang đầu tư hơn 35% GDP. Còn Mỹ đang đầu tư chưa đến 26%.

Slate: Vậy chỉ số nào được xem là thước đo tốt hơn cho tiến trình phát triển của Trung Quốc?

GS Pei: Bản chất của chủ nghĩa tư bản là hiệu quả kinh tế. Đánh giá mức độ hiệu quả nghĩa là nhìn xem liệu các công ty Trung Quốc có đạt lợi nhuận nhiều hơn hay không; căn cứ vào một suất đầu tư, Trung Quốc có sản xuất nhiều hơn Mỹ hay không? Nếu bạn nghiên cứu những chỉ số này, bạn sẽ thấy Mỹ thực hiện tốt hơn Trung Quốc trên mọi lĩnh vực.

Slate: Trong một bài viết trên tờ Economist, GS Aldo Musacchio thuộc Trường kinh doanh Havard đã viết, “Chủ nghĩa tư bản nhà nước ngày nay là hệ thống trong đó chính phủ nhận thức rằng, các doanh nghiệp nhà nước hoạt động sinh lợi sẽ làm nhà nước mạnh hơn. Như thế, ngay cả khi các doanh nghiệp nhà nước cỡ lớn gánh vác ‘cả hai nhiệm vụ nặng nề, quan trọng’ là đảm bảo thực hiện các mục tiêu chính trị, xã hội, thì vấn đề lợi nhuận vẫn là mục tiêu chủ yếu”. Ông sẽ đáp lại như thế nào?

GS Pei: Các nước theo chủ nghĩa tư bản nhà nước toàn là những hệ thống độc đảng hoặc phi dân chủ. Những gì họ hiểu không phải vấn đề hiệu quả kinh tế sẽ giúp họ tiếp tục nắm quyền (mặc dù điều này có thể giúp ích cho họ). Chủ yếu họ nhắm tới việc kiểm soát hệ thống sử dụng vũ lực, cảnh sát và quân đội. Có nền kinh tế hiệu quả hơn có thể giúp giảm thiểu chi phí, nhưng vào thời điểm quyết định, nếu bạn cho ông Putin sự lựa chọn giữa hiệu quả kinh tế và duy trì sự kiểm soát toàn bộ các công cụ vũ lực, tôi không hề nghi ngờ những gì ông ấy sẽ chọn.

Slate: Ông từng viết, sự tăng trưởng kinh tế của Trung Quốc đã giải phóng những lực lượng xã hội có thể gây mất ổn định đối với Đảng Cộng sản Trung Quốc.

GS Pei: Có một lý do xác đáng mà những nước giàu có ngày nay, ngoại trừ những nước sản xuất dầu mỏ, đều có những hệ thống dân chủ. Văn hóa xã hội ở các quốc gia đạt mức thu nhập cao có đặc điểm rất khác biệt. Họ có một xã hội được giáo dục cao và rất đa dạng, được nhiều quyền tiếp cận thông tin hơn, và rất dễ dàng tổ chức các hoạt động chính trị, có thể thách thức giới cầm quyền. Tăng trưởng kinh tế làm sản sinh những lực lượng xã hội về cơ bản không tương thích với các hệ thống chính trị phi dân chủ.

Như ông thấy, động lực chính của quá trình hiện đại hóa Trung Quốc là giáo dục. Hàng năm Trung Quốc có 7 triệu sinh viên tốt nghiệp đại học, cao đẳng. Trong khi quá trình đô thị hóa ở Trung Quốc đang gia tăng 1% mỗi năm – và 51% dân số Trung Quốc sống ở các khu vực đô thị. Về con số 1%: chúng ta đang nói về 7 đến 8 triệu dân Trung Quốc sẽ trở thành cư dân đô thị hàng năm. Chúng ta hãy dự đoán khuynh hướng này và nhìn xem tình hình Trung Quốc sẽ  thế nào vào năm 2030. Chúng ta sẽ thấy con số sinh viên Trung Quốc ra trường tăng lên khoảng chừng 70-80 triệu người, giả sử năng lực các trường đại học Trung Quốc vẫn không tăng. Khi đó, chúng ta sẽ chứng kiến Trung Quốc có thêm 80 triệu người đến sống tại các thành phố. Đó là con số không nhỏ. Và không phải tất cả trong số họ sẽ trở thành đảng viên Đảng Cộng sản Trung Quốc, nhiều người trong số đó sẽ thấy hệ thống chính trị này không còn phù hợp.

Slate: Thách thức lớn nhất ở phía trước của Trung Quốc sẽ là gì?

GS Pei: Thách thức lớn nhất của Trung Quốc không phải ở lĩnh vực kinh tế. Họ cần phải tạo ra quá trình chuyển tiếp êm thắm đi đến nền quản trị dân chủ. Tiến trình này sẽ diễn ra trong 20 năm tới, bất chấp ước muốn của đảng cầm quyền. Có một quy luật lịch sử: không có hệ thống  độc đảng nào tồn tại quá tuổi 74. Đảng Cộng sản Trung Quốc đã nắm quyền được 62 năm. Vậy chúng ta đang nói về việc phá vỡ kỷ lục lịch sử trong vòng 15 năm tới.

Slate: Dựa vào tất cả những bất ổn tiềm tàng này, Mỹ có nên khai thác các đường lối nhằm giảm bớt quan hệ kinh tế với Trung Quốc?

GS Pei: Điều đó sẽ rất khó. Hai nền kinh tế đã trở nên phụ thuộc lẫn nhau. Các công ty Mỹ dựa vào công nhân Trung Quốc để sản xuất hàng hóa, và những lĩnh vực dịch vụ của Mỹ trông vào thị trường Trung Quốc để phát triển khách hàng. Những gì Mỹ thật sự cần làm là hành động một cách hợp lý và có trách nhiệm. Chúng ta cần một hệ thống thuế hiệu quả hơn để chính phủ có khả năng đáp ứng nguồn ngân sách cho các chức năng cơ bản của mình; sự đầu tư vào vốn con người; và thêm những dịch vụ xã hội cho người nghèo. Chúng ta cần giảm bớt tình trạng bất bình đẳng.

Trong 15 năm qua, giới điều hành “Đảng Tư bản Mỹ” đã trở nên gần như giống với các đảng viên Đảng Cộng sản [Trung Quốc]. Họ đã dùng quyền lực để tự ban cho mình mức thu nhập cao vô lý, không hề có trách nhiệm với các cổ đông; và họ đã tạo nên một tầng lớp đặc quyền đặc lợi mới, vốn đang thực thi quyền lực chính trị rộng lớn. Hiện tượng “đảng chủ nghĩa tư bản Mỹ” rất đáng lo.

Slate: Ông nghĩ thế nào về Trung Quốc và mối quan hệ Mỹ-Trung trong 20 năm tới?

GS Pei: Nếu Trung Quốc vẫn theo thể chế độc đảng, mối quan hệ này không thể tốt đẹp. Câu hỏi là, tình hình sẽ tồi tệ ra sao? Mỹ và Trung Quốc thiếu sự tin tưởng chiến lược lẫn nhau một cách sâu sắc. Tôi có thể hình dung sẽ có thêm cạnh tranh, không nhất thiết trong lĩnh vực kinh tế, nhưng dứt khoát sẽ diễn ra trong phương diện sức mạnh quân sự.

Slate: Chúng ta có nên lo lắng trước việc Trung Quốc đang bỏ tiền ra mua lượng lớn trái phiếu Mỹ [2 ngàn tỷ USD]?

GS Pei: Không nên, chúng ta nên hoan nghênh điều này, vì Mỹ đang cần vốn rẻ và Trung Quốc có thể cung cấp được trong hiện tại. Chẳng mấy chốc Trung Quốc có thể sẽ thua lỗ. Nhưng chúng ta nên khuyến khích họ cho chúng ta vay tiền, và không nên mất ngủ về việc Trung Quốc cho Mỹ vay bao nhiêu tiền.

Slate: Người tranh luận với ông, Ian Bremmer, trước đó từng có ý kiến, rằng người Trung Quốc tự hào về hệ thống kinh tế của họ và có cái nhìn đầy hứa hẹn về chủ nghĩa tư bản nhà nước. Ông có đồng ý ông ấy?

GS Pei: Không. Tôi ghét việc thách thức với người tranh luận với mình, nhưng bản thân Thủ tướng Trung Quốc, nhà điều hành nền kinh tế của chính phủ, đã nhận định “nền kinh tế Trung Quốc hiện trong tình trạng mất cân đối, kém hiệu quả và thiếu bền vững”. Ta không thể xem những từ ngữ này là ‘tự hào”.

Slate: Ông có hy vọng gì về Trung Quốc?

GS Pei: Hy vọng của tôi khá rõ. Tôi hy vọng tăng trưởng kinh tế của Trung Quốc sẽ tiếp tục, cùng với hàng hóa chất lượng cao hơn, giảm ô nhiễm, và công bằng xã hội nhiều hơn. Tôi hy vọng Trung Quốc thực hiện thêm nhiều phúc lợi xã hội cho người dân. Điều quan trọng nhất, tôi hy vọng Trung Quốc sẽ trở thành một nước dân chủ. Về khía cạnh này, Trung Quốc là kẻ đứng ngoài trào lưu chung của thế giới – thậm chí còn kém dân chủ hơn so với Nga! Với biến cố Mùa Xuân Ả Rập, Trung Quốc đang thuộc về nhóm ngày càng thu hẹp, gồm các nước theo chế độ độc đảng và độc tài. Tôi không nghĩ đó là điều hay. Một đất nước với nền văn minh và lịch sử cổ đại phong phú như vậy không nên tiếp tục là một quốc gia lạc lõng.

Nguồn: Slate

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2012

Bản tiếng Việt © Nguyễn Tâm

About these ads

14 phản hồi to “799. Trò chuyện với vị giáo sư song tịch”

  1. Riêng tờ nhật báo tại PHÁP Le Parisien

    trong phần tin liên quan đến pháp lý cho biết cảnh sát vừa phát hiện một đường dây bán giấy tờ giả cho sinh viên Trung Quốc.

    Trong bài viết mang tựa đề

    « Làm giấy chứng nhận giả cho sinh viên Trung Quốc, một hoạt động hái ra tiền »

    tờ báo cho biết ông hiệu trưởng điều hành ba trường cao đẳng thương mại ở quận 12 Paris, một PHÁP người gốc TÀU , tên là Dịch, cùng vợ và một người con trai vừa bị truy tố.

    Với lý do cả ba người này bị tình nghi cấp giấy chứng nhận cho hàng trăm người Trung Quốc để họ được hưởng quy chế sinh viên và nhờ thế được tiếp tục ở lại Pháp làm việc. Đương nhiên sự « giúp đỡ » của gia đình ông Dịch không phải là miễn phí.

    Từ tháng 9 năm ngoái cảnh sát Pháp đã theo dõi ông và gia đình khi họ điều tra thấy là hơn 2/3 sinh viên ghi danh tại ba trường cao đẳng thương mại tư là Bercy Institute, ESTM và FLE đều không đủ trình độ tiếng Pháp tối thiểu để theo học các chương trình về quản lý hay marketing.

    Theo kết quả điều tra sơ khởi, trong niên khóa 2010-2011 đã có gần 600 học viên người Trung Quốc ghi danh tại ba trường tư nói với cái giá 1 800 €/đầu người và sau đó thì họ nhận được phiếu điểm – mà hầu hết là điểm tốt –

    Ngoài ra các học viên còn được chứng nhận là theo học các chương trình của nhà trường rất chăm chỉ. Bình thường ra, với những tài liệu đó, học viên không gặp khó khăn khi xin gia hạn giấy phép để ở lại Pháp.

    Tuy nhiên, trích dẫn nguồn tin từ phía cơ quan pháp lý, báo Le Parisien cho biết là hầu hết các học viên của ba trường vừa nêu đều không cư ngụ tại Paris và vùng phụ cận. Trên thực tế họ là những người lao động, làm việc chui ở các tỉnh thành. Những học trò « ma » này cũng có đi thi nhưng đề thi đã được « dàn xếp » trước.

    Riêng đối với ông hiệu trưởng Dịch và gia đình thì việc thu nạp sinh viên Trung Quốc này là một hoạt động hái ra tiền :

    khám xét nhà ông, giới điều tra đã tìm thấy 45 000 € tiền mặt trong nhà. Lương chính thức hàng tháng của ông hiệu trưởng chỉ là 8 500 €, nhưng ông lại làm chủ hai chiếc xe hơi hạng sang còn mới toanh- trong đó có một chiếc Porsche Cayenne, trị giá 100 000 €- và rất nhiều đồ cổ quý giá, trị giá khoảng 250 000 € cùng với nhiều đá quý và nữ trang. Lại cũng ngay tại căn nhà ông đang ở cảnh sát đã tìm thấy vô số ngân phiếu trị giá gần 100 000 €.

    Bên cạnh đó ông hiệu trưởng gốc Hoa này còn làm chủ nhiều cơ ngơi tại Trung Quốc mà giới điều tra chưa thẩm định được hết. Chỉ biết là vào năm 2010 ông Dịch đã tậu một căn hộ 250 m2 tại khu đắt vào bậc nhất Paris là quận 16 với cái giá 1,5 triệu euro và ông đang chuẩn bị sắm thêm một căn nhà với cái giá tương tự ở vùng Bordeaux, miền nam nước Pháp.

    http://www.lefigaro.fr/actualite-france/2012/03/12/01016-20120312ARTFIG00540-business-illegal-et-tres-lucratif-d-un-directeur-d-ecole-chinois.php

    http://www.lefigaro.fr/actualite-france/2010/11/11/01016-20101111ARTFIG00509-etudiants-chinoisen-france-les-dessous-d-un-systeme.php

  2. Hai Lúa đã nói

    Quan điểm GS Pei rất thức thời và thông thoáng. Giả sử được Chính phủ TQ chấp nhận, TQ sẽ tiến đến Dân chủ như Tây phương. Và liệu chúng ta có thực sự được yên ổn đối với Nhà cầm quyền TQ mới không?


  3. KHỦNG HOẢNG thiếu cũng chết !

    KHỦNG HOẢNG thừa CŨNG …. cũng chết !

    THÀNH PHỐ MA …vắng ngắt bên TÀU trong cơn khủng hoảng bất động sản địa ốc

    Nhiều thành phố mênh mông không người ở …Có khoảng 64.000.000 căn nhà bỏ trống trong

    THÀNH PHỐ MA …vắng ngắt bên TÀU trong cơn khủng hoảng bất động sản địa ốc

    Phía tối bên kia bóng Bình Minh
    ====================

    Phía tối bên kia bóng Bình Minh

    Là đêm buông Hoàng hôn lạnh mình

    Cơ chế nhất nguyên đầy nguy hiểm

    Độc quyền tham nhũng lũ kiêu binh

    Bất mãn dây chuyền thất nghiệp khối

    Khơi mào lò thuốc súng chiến chinh

    Mặt khuất của Chị Hằng nguyệt điện

    Thuyền to sóng lớn cuốn Đường Minh (1) .. ..

    PARIS – Hè 2006

    Nguyễn Hữu Viện

    Cảm tác nhân đọc The Dark Side of China’s Rise
    (Minxin Pei – 2006 Copyright Foreign Policy March/April 2006)

    1. Đường Minh Hoàng

  4. Người Lang thang đã nói

    Ông ơi,dù hắn phát xít kiểu gì thì cũng nguy hiểm cho dân tộc ta!Nhất là hắn lại hơn ta về mọi mặt.
    T.Q từ một nước bị các nước phương tây coi khinh ngang với V.N mà ngày nay đã có địa vị ngang hàng
    với các nước lớn làm Mỹ phải chờn.Chúng ta đừng coi thường họ.Họ nói và làm được.Làm được rồi vẫn
    chưa thèm công bố(như hồi họ chế thành công bom nguyên tử)huyeenh hoang như lối người mình.

  5. Người Lang thang đã nói

    Dân Hán rất khôn ngoan,lèo lá,từ thời cổ đại đến nay không hề thay đổi.Dù ở nươc nào họ cũng vẫn hướng về quyền lợi quê hương họ .Tôi không tin những lời g.s này nói.Ở đâu họ cũng làm tình báo cho
    nước họ ,quóc tịch chỉ là cái”áo giấy”không hơn không kém!Mỹ và Nga đều bị họ ăn cắp các bí mật kỹ thuật mà vẫn chưa cảnh giác,huống hồ dân mình vừa nhẹ dạ cả tin lại hay hám cái lợi trước mắt!Nều các nhà lãnh đạo V.N không mau thay đổi cách nghĩ thì khó mà thoát khỏi bàn tay và nanh vuốt của bọn lãnh đạo tầu!

  6. Văn Định đã nói

    Cái học thuyết của Tàu là ” Ngu Công chuyển núi ” ngu nhưng cứ làm hoài là được.

  7. Minh Đoàn đã nói

    CNTB nhà nước là cái phao cứu cánh CNXH . TQ và VN kẻ đi trước người đi sau trong giai đoạn phát triển CNTB nhà nước độc Đảng cực đoan .Khi dân trí lên cao thì bộ máy kèm bằng vủ lực sẻ bị vô hiệu hoá .Do vậy ,khi họ muốn tồn tại thì phải thay đổi thể chế đúng tinh thần nhà nước pháp quyền Tam quyền phân lập ,xã hội dân sự .Nếu họ tiếp tục phiêu lưu không khác gì kẻ chết đuối vớ được phao không xác định hướng quay vào bờ .Nên vị GS Pei hy vọng đầy tính nhân văn đáng kính đối với kẻ còn tính người.

  8. cslykhai đã nói

    bản chất tầu cộng là phát xít nhưng khác với phát xít đức ở chỗ tầu cộng chỉ là một tên phát xít nhà quê kiểu tư thịt hôi, cứ xem hàng không mẫu hạm thi lang không biết cách cho máy bay hạ cánh xuống tàu thì đủ hiểu tên phát xít này khoác lác huênh hoang chứ không như phát xít đức ,chắc chắn sẽ sụp đổ trong tương lai không xa

  9. [...] 799. Trò chuyện với vị giáo sư song tịch 11/03/2012798. BA NGUYÊN NHÂN KHIẾN KINH TẾ TRUNG QUỐC BỊ ĐÌNH TRỆ TRONG NĂM 2012 [...]

  10. Moitrungky đã nói

    TQ quốc gia tự huyền hoặc mình và phỉnh phờ dân chúng quốc nội. Còn lại một vài nước trong đó có VN kiên định đi theo. Thật lạc lõng và xấu hổ cho cả thầy và tớ

  11. Việt Gian đã nói

    Và nước đầu tiên bị Trung quốc xã xâm lược sẽ là Việt nam, cũng tương tự như Đức quốc xã xâm chiếm là Ba lan.

  12. D.Nhật Lệ đã nói

    Ông giáo sư này đang thuyết phục TQ.hướng về dân chủ để cho người dân Tàu được hưởng lợi,
    do đó ông cân nhắc lời lẽ để giữ cân bằng ở vị trí trung dung,khi chỉ trích Mỹ khi chí trích TQ.ngõ
    hầu lãnh đạo TQ.không thấy bị thương tổn mà tìm cách làm sao cho TQ.tốt hơn.
    Thế nhưng,chẳng biết có kết qủa gì không đây ? Nói với người đàng hoàng tử tế thì được nhưng
    nói với những đầu óc đang nắm quyền lực tột đỉnh chỉ là…nước đổ đầu vịt,công cốc !

  13. khách đã nói

    Các đỉnh cao trí tuệ VM đang thắc mắc, taị sao lại bảo Trung Quốc là quốc gia lạc lõng.
    Mà lạc lõng còn hơn là bị “Tây hóa”, các bạn đã nhắc ta thế mà.

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: