BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

786. Phẩm giá và sự thịnh vượng của các quốc gia

Được đăng bởi adminbasam trên 05/03/2012

The New York Times

Phẩm giá và sự thịnh vượng của các quốc gia

CHRYSTIA FREELAND

Người dịch: Nguyễn Tâm

01-03-2012

Để hiểu tầm quan trọng của cuộc bầu cử tổng thống tuần này tại Nga, hãy đọc cuốn sách do hai giáo sư ở Mỹ viết, đang được phát hành trong tháng này. Cuốn Why Nations Fail’( Vì sao có những quốc gia thất bại)” của hai tác giả: Daron Acemoglu, thuộc Học viện Kỹ thuật Massachusetts (MIT) và James Robinson, thuộc Đại học Harvard, là một tác phẩm cực kỳ tham vọng, trải qua các giai đoạn lịch sử cũng như đi vòng quanh thế giới để trả lời một câu hỏi rất lớn: Vì sao có một số nước trở nên giàu có, trong khi các nước khác lại không.

Câu trả lời của họ chỉ bằng một từ, như Acemoglu đã từng tóm tắt cho tôi, đó là “thể chế chính trị”. Hai ông  Acemoglu và Robinson chia thế giới thành nhóm quốc gia được quản trị bởi những định chế “bao dung”, và nhóm quốc gia còn lại bị cai trị bởi những định chế “tước đoạt”. Xã hội bao dung, tiên phong là nước Anh cùng với cuộc Cách mạnh Vẻ Vang năm 1688, đã đem lại sự phát triển bền vững và những phát minh công nghệ. Những xã hội tước đoạt có thể đạt được sự thịnh vượng trong giai đoạn nhất thời, nhưng do bị cai trị bởi một nhóm nhỏ cầm quyền chỉ biết tư lợi, sức mạnh của nền kinh tế sau cùng cũng đến hồi lụn bại.

Ông Acemoglu nhận định: “Những xã hội [bao dung] thật sự có sự phân chia quyền lực chính trị hợp lý hơn, trong khi những xã hội khác lại không có. Đó là xã hội nơi giới tinh hoa, tầng lớp giàu có thể làm những gì họ muốn, trong khi ở những xã hội khác thì họ không thể”.

Đối với nhiều người trong chúng ta, đây là một kết luận đáng hoan nghênh. Có lẽ đó cũng là điều hiển nhiên.  Nhưng Acemoglu chỉ ra rằng giới giáo sư, các nhà làm chính sách và giới lãnh đạo doanh nghiệp thường đưa ra những quan điểm hết sức khác biệt. Một bên cho rằng mọi vấn đề nằm ở chỗ cần phải có được hỗn hợp các chính sách tăng trưởng kinh tế và cơ chế kỹ trị đúng đắn. Theo lối tiếp cận này, ngầm ẩn trong các “toa thuốc” của rất nhiều phái đoàn IMF (Quỹ Tiền tệ Quốc tế), rằng nếu đất nước giàu lên, những vấn đề khác sẽ được giải quyết đâu vào đấy. 

Một phiên bản của quan điểm này, đặc biệt trở nên thịnh hành kể từ sau sự sụp đổ của Liên Xô, cho rằng vấn đề mấu chốt là quyền tư hữu. Các nhà cải cách ở Warsaw, Moscow và Bắc Kinh tin rằng, thiết lập được các quyền sở hữu, thành công về kinh tế, xã hội tất yếu sẽ đến.

Thế nhưng Acemoglu và Robinson lập luận rằng, nếu một chế độ tước đoạt lên nắm quyền, thì không có sự thịnh vượng hay quyền tư hữu nào có thể cứu đất nước đó khỏi kết cục suy tàn. Các học giả này tin rằng, nước Nga ngày nay chính là một chế độ tước đoạt xứng đáng được đưa vào sách giáo khoa, đó là những gì tạo nên cuộc bầu cử vào tuần này, và những cuộc biểu tình phản đối đầy bất ngờ trước đó, có ý nghĩa rất quan trọng.

Ông Acemoglu nhận xét: “Nước Nga được cai trị bởi một nhúm người hẹp hòi. Điều duy nhất khiến thể chế này tiếp tục tồn tại là sự tăng vọt trong khai thác tài nguyên thiên nhiên và kiểm soát truyền thông một cách tinh vi”.

Theo luận điểm của Acemoglu, tự bản chất của thịnh vượng không dẫn đến tăng trưởng bền vững: “Ả Rập Saudi có thể đạt tăng trưởng rất nhiều, nhưng đó không phải là sự tăng trưởng hợp lý. Nếu vét sạch dầu mỏ, Ả Rập Saudi sẽ như một nước Châu Phi nghèo nàn mà thôi”.

Một lập luận mang tính quyết định mà Acemoglu và Robinson nêu ra – và là điều các nhà cung cấp viện trợ nước ngoài cũng như các nhà tư vấn chính sách thường hay bỏ qua – giới lãnh đạo của những chế độ tước đoạt rất khôn ngoan khi không công khai thi hành các chính sách kìm hãm tăng trưởng bền vững. Họ không phải là đồ ngốc; họ chỉ đơn thuần dốc tâm vào việc mưu cầu lợi ích cho riêng bản thân. Sự thiếu hiểu biết chính là những người ngoài cuộc không nhận thức rằng trong một chế độ tước đoạt, lợi ích của kẻ cai trị và người bị trị không bao giờ đồng nhất.  

Acemoglu tham chiếu trường hợp Tổng thống Hugo Chávez: “Khi bạn nghĩ về nhân vật nào đó như Chávez, bạn sẽ nhận thấy mục tiêu của ông ấy không phải là giúp Venezuela giàu có lên. Ông ta không để các thị trường vận hành bình thường, vì mục đích của ông ấy là thứ khác”.

Khuôn khổ phân tích của Acemoglu và Robinson giúp làm sáng tỏ một trong những điều dường như nghịch lý trong 12 tháng qua – những người thuộc tầng lớp trung lưu sung túc lại xuống đường tại thế giới Ả Rập, Ấn Độ và Nga để phản đối chủ nghĩa tư bản thân hữu. Nếu bạn tin rằng tăng trưởng kinh tế ngày nay là điều kiện đủ cho sự thịnh vượng lâu dài, thì những người biểu tình giàu có này đúng là những kẻ gây rối. Điều đó dẫn dắt giới quan sát nhận diện những nỗi bức xúc nhẹ nhàng hơn, như tìm hiểu vấn đề tôn trọng phẩm giá con người.

Nhưng Acemoglu và Robinson tin rằng sự tôn trọng phẩm giá con người và thịnh vượng lâu dài có quan hệ mật thiết với nhau. Những người phản kháng, vốn đặt yêu cầu về những quyền chính trị lên trước mọi vấn đề khác, hoàn toàn đúng; sự đồng thuận trong giới học thuật cho rằng, thật sai lầm nếu người ta chỉ tập trung vào những chính sách kinh tế đúng đắn.

Trong thời gian đầu của kỷ nguyên Putin, phương pháp của Acemoglu và Robinson từng là quan điểm rất thiểu số. Gần đây, vào năm 2008, trong một bài viết trên tạp chí Foreign Affairs, hai học giả phương Tây có ảnh hưởng lớn này đã đưa ra “sự giải thích theo lẽ thông thường về hiện tượng dân chúng hâm mộ Vladimir Putin” như sau: “Từ năm 2000, dưới thời Putin, trật tự đã được tái lập, kinh tế phát triển mạnh, tính theo mức bình quân, người dân Nga có mức sống tốt hơn trước đây. Tuy tự do chính trị sụt giảm, nhưng phát triển kinh tế lại đi lên. Putin có thể đã kéo lùi những thành quả dân chủ, nhưng người ta nói đây là những lễ vật hy sinh cần thiết trên bàn thờ ổn định và tăng trưởng”.

Hai tác giả này đã phản bác mạnh mẽ: “Lối nói thông thường này hoàn toàn sai khi gần như hoàn toàn dựa trên mối tương quan giả tạo giữa tăng trưởng và chế độ chuyên quyền. Sự nổi lên của nền dân chủ Nga vào thập niên 1990 quả thực xảy ra đồng thời với sự tan vỡ của nhà nước và kinh tế xuống dốc, nhưng nó không phải là nguyên nhân gây ra hai hiện tượng nói trên. Ngược lại, sự tái xuất hiện chế độ chuyên quyền tại Nga dưới trào Putin đã đồng hành với tăng trưởng kinh tế, nhưng cũng không phải là nguyên nhân tạo nên tăng trưởng (giá dầu tăng cao, sự phục hồi từ giai đoạn chuyển tiếp ra khỏi chủ nghĩa cộng sản đã tạo ra tăng trưởng, nói vậy mới đáng tin)”.

Hai tác giả cuốn sách đã kết luận bằng sự dự báo về tương lai nước Nga hoàn toàn phù hợp trong khuôn khổ nghiên cứu của họ, liên quan đến các định chế tước đoạt đối lập với bao dung, và gán nhãn cho nước Nga trước đây của Putin: “Điện Kremlin nói về việc tạo nên một Trung Quốc kế tiếp, nhưng con đường của Nga có gì đó giống với Angola nhiều hơn – một nhà nước lệ thuộc vào dầu mỏ hiện đang phát triển nhờ giá dầu tăng cao, nhưng trong quá khứ sự tăng trưởng đã gặp trục trặc khi giá dầu xuống thấp, giới lãnh đạo có vẻ mải mê bám chặt lấy quyền lực nhằm kiểm soát nguồn lợi từ dầu mỏ và tài nguyên khác thay, vì cung cấp hàng hóa và dịch vụ công cộng cho người dân.

Acemoglu và Robinson tỏ ra quyết liệt với giới chuyên gia, quan chức và doanh nhân phương Tây, những người mà theo họ, dễ dàng bị giới lãnh đạo của các chế độ tước đoạt cám dỗ, đặc biệt là những người được thụ hưởng sự thịnh vượng nhất thời.

Nhưng bài viết trên tạp chí Foreign Affairs năm 2008 đã đánh dấu một trường hợp ngoại lệ rất quan trọng. Một trong những tác giả của bài chỉ trích cực sốc đối với chủ nghĩa Putin là Michael A. McFaul, tân đại sứ Mỹ tại Moscow. Sự bổ nhiệm này được nhiều người trong và ngoài nước Nga ca ngợi vì đã tận dụng kỹ năng của một chuyên gia nổi tiếng về Nga, có thể là một lý do để hy vọng về nước Nga hôm nay.

Chrystia Freeland là biên tập viên toàn cầu của hãng tin Reuters.

Nguồn: The New York Times

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2012

Bản tiếng Việt © Nguyễn Tâm

22 bình luận to “786. Phẩm giá và sự thịnh vượng của các quốc gia”

  1. Hình đại diện của Hà Vĩnh Tiến

    Hà Vĩnh Tiến said

    Đúng là đất nước có thịnh vượng hay không phụ thuộc vào thể chế chính trị (TCCT). TCCT nhìn sâu thêm một tý thì thấy nó phụ thuộc vào người dân, cụ thể hơn là phụ thuộc vào trình độ văn hoá (TĐVH) của xã hội nước đó. TĐVH của xã hội nước đó là văn hoá của dân tộc đó. Mà văn hoá là gì? Văn hoá theo tôi đó là cách suy nghĩ, thái độ ứng xử của con người (đối với nhau, đối với muôn loài), theo như Phật pháp là Ý nghiệp. Ý lành là người thiện, Ý dữ là người ác. Xã hội mà con người (phần lớn nói chung) hay nghĩ ác, cư xử dữ với nhau là xã hội chưa văn minh, xã hội mà con người thân thiện, thương yêu nhau là xã hội văn minh. Xã hội loài người sẽ dần tiến hoá lên thành xã hội văn minh, mọi người thân thiện, thương yêu, giúp đỡ nhau như các nước phát triển hiện nay trên thế giới. Tôi là người Việt sống ở Nga 25 năm, tôi thấy người Việt mình “dữ” hơn người Nga, qua đọc sách báo và nghe kể thì thấy người Nga “dữ” hơn người ở châu Âu. Tóm lại TCCT “bao dung” hay “tước đoạt” chỉ có thể có trên nền tảng văn hoá xã hội văn minh (lành) hay chưa văn minh(dữ). Quá trình tiến hoá của văn hoá xã hội (tức là thay đổi thói quen suy nghĩ của con người) không thể nhanh như phát triển khoa học kỹ thuật ( được tính bằng năm tháng), mà là cả một quá trình “cải nghiệp”(theo như Phật pháp nói), nó đòi hỏi nhiều thời gian, phải tính bằng đơn vị đo “thế hệ”. Vì vậy, tôi nghĩ chúng ta cố gắng đừng quá sốt ruột, không vội được đâu, giống như một số nói “dân trí” nó như thế, để thay đổi thói quen suy nghĩ của cả một xã hội là phải mất vài ba thế hệ. Nói tóm lại, văn hoá quyết định TCCT, TCCT quyết định sự thịnh vượng của dân tộc.

  2. Hình đại diện của n.n.

    n.n. said

    khi sự thịnh vượng không đi cùng với phẩm giá và phương pháp cơ bản của một định chế chỉ là sự tước đoạt thì sự suy tàn sẽ là tất yếu Chân lý giản đơn vậy mà luôn bị những khẩu hiệu trâng tráo về sự tuyệt đối đúng đắn làm cho cả một bộ máy trở nên mù lòa , tự kỷ ám thị .
    Đáng thương thay những đất nước , dân tộc trở thành con tin của một định chế tước đoạt!!!

  3. […] AnhBaSam Share this:TwitterFacebookLike this:LikeBe the first to like this post. Categories: Chính trị […]

  4. […] Phẩm giá và sự thịnh vượng của các quốc gia […]

  5. Hình đại diện của Trần Minh

    Trần Minh said

    Đọc lại các tư liệu lịch sử thì đến giữa thế kỷ 20, trí tuệ và trình độ phát triển của người Việt cũng có thua kém gì người Hàn Quốc, người Singapore, người Thái Lan, người Malaysia đâu

    Nhưng tại sao mới có hơn 50 năm mà ta đã thua xa quá vậy, đọc bài này đã cho thấy đó chính là “chế độ chính trị”. Vâng, chỉ có thể phá bỏ cái chế độ này và học tập theo chế độ chính trị của các quốc gia như Hàn Quốc, Thái Lan, Malaysia, Singapore thì Việt Nam ta còn có cơ may mà đuổi theo láng giềng

    • Hình đại diện của Vuong

      Vuong said

      Nhờ ơn mưa móc của Đảng thối ta.

    • Hình đại diện của Người đỗ Caca

      Người đỗ Caca said

      Trước 75 , miền Nam ngang với Phi, Thái, Nam Hàn…Nước ta hôm nay đi sau họ 20, 30 năm , tức là thời gian từ lúc dảng CS cầm quyền toàn quốc năm75. May là những năm 90 lúc đói xuýt chết , nói như tướng Trần Độ :”… Hãy nhìn lại xem: từ năm 1975 đến 1985, mười năm xây dựng xã hội chủ nghĩa trong cả nước và nước có tên là: “Cộng hoà xã hội chủ nghĩa” thì đất nước ra thế nào ? Có phải suýt chết đói, suýt rơi xuống vực thẳm rồi không ? Thắng lợi 1975, ta đã thu lại một nửa nước no đủ và đầy hàng hoá, thế mà ta đã phát huy thắng lợi đó ra sao, mà đến những năm đầu của thập kỷ 80, cả nước đói nghèo, ngắc ngoải. ..” (.trích trong Nhật ký Rồng Rắn : http://vn.360plus.yahoo.com/giaitri59/article?mid=98 ) đảng đổi sang kinh tế tư bản để sống nhưng gọi lắp liếm là”Kinh tế thị trường định hướng XHCN” để khỏi phải thú thật là mấy chục năm đả chủ trương sai lầm

  6. Hình đại diện của Người Xóm Liều

    Người Xóm Liều said

    Quả thật vậy. Một quốc gia giàu mạnh phát triển không phải vì họ thông minh hơn các dân khác nhưng họ biết dùng hệ thống trị nước hợp lý, công minh. Nước nào cung có những kẻ tham ô, lưu manh nhưng trong các nước ấy họ đặt lên những hệ thống chính trị dân chủ , hợp lý có thể kềm hảm những diều xấu đó và giúp phát triển tinh hoa , đưa đất nước tiến nhanh hơn. Một điều quan trọng nưa là họ không bao giờ tự sướng , tự bảo là tinh anh, đinh cao trí tuệ.


  7. Báo lá cải Lề Phải trong Nước tự sướng về chuyện bầu bán bán bầu ở cái xứ Nga Xô của bác Lê Nin …
    =============================================

    http://www.youtube.com/watch?v=ry5YBJ9zGSU

    BÁC PUTIN VUI QUÁ đến khóc vì đã 3 và sẽ 4 LẦN LÀM TỔNG THỐNG + 1 LẦN LÀM THỦ TƯỚNG

    Bình mới vẫn rượu cũ Vodka !
    Hai gã cùng tên Vladimir quáng gà ! ! ! (1)
    Chỉ khác nửa họ Lenin Putin âm ngữ cuối
    Không thôi hai bác ấy giống hệt bỏ cha
    Cái bệnh độc tài trá hình Hoàng đế Đỏ
    Rõ buồn cho Dân trí nền Dân chủ Nga
    Từ Kách mệnh tháng Mười đến giờ vẫn thế !
    Chắc lỗi Diễn biến Hòa bình của bọn CIA ha ha ! ! ! (2)

    *

    Đôi mắt TRÊN ngấn lệ …mắt cá DƯỚI rơi lệ …
    Tiền Phong, Tuổi Trẻ, …báo lá cải Lề Phải hề hề !!!
    Cú này chúng kiếm lại bệnh độc tài tình đồng chí
    Trang văng mạng Đảng Cộng sản tự sướng đê mê
    Đưa tin giọng điệu hồ hởi Ngài PUTIN ‘yêu mến nhất’
    Nga thời hậu cộng sản cởi mở công khai dân chủ đề mề
    Ru ngủ vụ Tiên Lãng đêm trước Ngày bùng nổ lớn
    Người hùng PUTIN có thời tay dính máu KGB (Kờ Ghê Bê!)
    Đồng bệnh đồng sàng máu công an nên hâm mộ
    Thôi thì chắc bọn Mẽo âm mưu chống phá bầu cử Nga dữ ghê !
    Hoa Thịnh Đốn can thiệp dựng chế độ thân Âu-Mỹ
    Các lưỡi gỗ An ninh Việt tự sướng ngợi ca Điệp viên PUTIN ghê !
    Cái lão Nguyễn NHƯ PHONG NHƯ (3) diều già phải GIÓ
    Tha hồ bảo thủ hồ hởi tự sướng lưỡi gỗ báo nô quê ! …

    TRIỆU LƯƠNG DÂN

    http://www.youtube.com/watch?v=i2k7F0Y4yDM

    BÁC PUTIN VUI QUÁ đến khóc vì đã 3 và sẽ 4 LẦN LÀM TỔNG THỐNG + 1 LẦN LÀM THỦ TƯỚNG

    (1) Vladimir LENin và Vladimir PUtin …Té ra 2 bác Nga này cgir khác tên họ ở âm ngữ LEN và PU ! ! !

    (2) Báo Quân đội Nhân dân, hôm 3/3, lại có bài phân tích ‘Những âm mưu phá hoại bầu cử Tổng thống Nga ‘.

    (3) Nguyễn NHƯ PHONG, cựu Phó Tổng biên tập Báo Công an nhăn răng…

  8. Hình đại diện của NQD

    NQD said

    Hai học giả đơn giản chia thế giới thành nhóm quốc gia được quản trị bởi những định chế “bao dung”, và nhóm quốc gia còn lại bị cai trị bởi những định chế “tước đoạt”.

    Xin bàn thêm về định chế “tước đoạt” :-
    Về mặt lý luận, tuyên ngôn CSD cũng khảng định không che đậy mục đích tước đoạt của cuộc cách mạng đấu tranh giai cấp do những người cộng sản khởi xướng và họ khảng định đem xích xiềng của họ đổi lấy cả thế giớii. Trong lích sử nhân loại chưa có một thức luận thuyết , chưa có một cuộc trao đổi nào vô nhân đạo, man rợ và mang tính tước đoạt trắng trợn hơn thế! Điều này có thể lý giải được tại sao chỉ mấy chục năm tồn tại nhưng định chế này đã sát hại khoảng một trăm triệu nhân mạng
    Về thực tiễn : Càng tồn tại, nó càng thể hiện sâu sắc bản chất tước đoạt : mọi quyền lập pháp và hành pháp (Quốc hội trước hết là của đảng nhưng cũng là của nhân dân hay khẩu hiệu của công an : Chỉ biết còn đảng, còn mình!) Tất cả đất đai quốc gia công thổ, tài nguyên môi trường,mọi nguồn lợi về chính trị và kinh tế , sự tự do ngôn luận và nhân phẩm làm người đều thuộc quyền định đoạt của những người lãnh đạo đảng và gia đình họ.
    Ngày nay VN đang đạt tới đỉnh cao của một định chế tước đoạt thông qua nền văn hóa phong bì, hệ thông mua quan bán chức tinh vi và rộng khắp, thông qua vấn nạn tham nhũng tầng tầng lớp lớp và một sự băng hoại ghê gớm các giá trị văn hóa nhân văn

    Điều cần rut ra là sự lụn bại tất yếu của hình thái xã hội này : Cảnh báo cho tất cả những ai còn ảo tưởng về một sự thay đổi tích cực không bao giờ có được của các định chế “:tước đoạt”: Những xã hội tước đoạt có thể đạt được sự thịnh vượng trong giai đoạn nhất thời, nhưng do bị cai trị bởi một nhóm nhỏ cầm quyền chỉ biết tư lợi, sức mạnh của nền kinh tế sau cùng cũng đến hồi lụn bại.

  9. Hình đại diện của SÔNG HÀN

    SÔNG HÀN said

    Dạ mời các bác thưởng lãm cái này: Tây Tạng: tự thiêu phản đối chính sách của Bắc Kinh.

  10. Hình đại diện của Khách

    Khách said

    “Phẩm giá và sự thịnh vượng của các quốc gia”.
    Đúng vậy. Đó là sự liên quan hữu cơ giữa thể chế chính trị và sự phát triển kinh tế xã hội.
    “Phẩm giá” của một “thể chế chính trị” được đánh giá qua sự “bao dung” hay là “tước đoạt” quyền lợi của người dân. Vậy “thể chế chính trị” ở VN có “phẩm gía bao dung” hay không?
    Tôi nghĩ là không. Không từ gốc, vì dân là gốc.
    Không của dân, không do dân, vì vậy không vì dân!

    Mạn phép các bác, xin tạm dịch Điều 1, điều đầu tiên của Luật cơ bản (Hiến Pháp) CHLB Đức để xem họ tôn trọng con người, nhân quyền như thế nào:
    Điều 1:
    1. Phẩm giá của con người là bất khả xâm phạm. Tôn trọng và bảo vệ điều đó là trách nhiệm của tất cả (các cơ quan) quyền lực nhà nước.
    2. Nhân dân Đức xác nhận cho mình rằng các Quyền con người là nền tảng cơ bản của mọi công đồng dân chúng, của hòa bình và công lí trên thế gìới.
    3. Các quyền cơ bản sau đây sẽ ràng buộc các ngành lập pháp, hành pháp, và tư pháp như Luật có hiệu lực trực tiếp. (Tức là không cần phải ra Luật nữa-ND)

    • Hình đại diện của NQD

      NQD said

      Trong một định chế “Tước đoạt” thì thế lực thống trị có quyền tự do tước đoạt hết thảy. Ở nước Đức dảng của bà thủ tướng M rkel hay của ông gốc Việt Roessler không được phép tiêu tiền của thuế của dân Đức cho các hoạt động và xây dựng trụ sở của đảng. Còn ở ta, tiền dân thỏa sức hi xây trụ sở của đản .Mọi hoạt động hội họp.bchí, truyền hình , quân đội, công an cũng đều là thực hiện mục đích của đảng mặc dù đều chi bằng tiền của dân.
      Sao mà so sánh được hai định chế “bao dung ” và tước đoạt” với nhau được, có khác gì so sánh người lương thiện với thằng ăn cướp

  11. Một bài viết rất hay về dân chủ và đấu tranh dân chủ : http://nguyenchinhket1.blogspot.com/2012/03/lamsaobaoduocnhaudecosucmanh.html . Mong AnhBaSam cho vào mục điểm tin

  12. Hình đại diện của Quan Điểm Một Người Mỹ / Virginia-USA

    Quan Điểm Một Người Mỹ / Virginia-USA said

    ĐCSVN luôn luôn khôn khéo cố tình kìm hãm Dân Chủ và Thịnh Vượng của Đất Nước họ .
    Tại sao ? Nếu VN thực sự trở nên Dân Chủ và Thịnh Vượng , chắc chắn họ sẽ là Một trong những Nhóm Quyền Lực đầu tiên bị ĐÀO THẢI …

  13. Hình đại diện của Trần Quốc

    Trần Quốc said

    …….”một câu hỏi rất lớn: Vì sao có một số nước trở nên giàu có, trong khi các nước khác lại không.

    Câu trả lời của họ chỉ bằng một từ, như Acemoglu đã từng tóm tắt cho tôi, đó là “thể chế chính trị”. Hai ông Acemoglu và Robinson chia thế giới thành nhóm quốc gia được quản trị bởi những định chế “bao dung”, và nhóm quốc gia còn lại bị cai trị bởi những định chế “tước đoạt”.”

    Chỉ cần đọc những dòng này thôi đã thấy “sáng mắt sáng lòng” ! Xã hội tư bản và xã hội xã hội chủ nghĩa như người ta thường gọi thuộc về định chế nào thế nhỉ ?

    Linh tinh chợt nghĩ lạc đề, đời tư của mọi lãnh tụ trên đời đâu cần phải quá nhìn vào để mà “soi”. Viễn kiến chính trị và năng lực kiến tạo quốc gia của họ mới là điều đáng để quan tâm nhất.

    Rồi thì, đọc lại Hồi ký Richard Nixon, trang 170, Nhà XBCAND:
    ” Soekarno ( của Indonesia) cũng là hình ảnh của một vấn đề chung ở tất cả những quốc gia mới ở châu Á và châu Phi: một lãnh tụ cách mạng xuất sắc nhưng hoàn toàn không đủ năng lực xây dựng một quốc gia khi đã giành được độc lập. Như Nasser ở Ai Cập và Nkrouma ở Ghana, họ am hiểu một cách tuyệt vời việc làm suy yếu chế độ cũ nhưng họ không thể tập trung sự chú ý để tạo nên một trật tự mới để thay thế chế độ cũ. Những con người ày không thể lãnh đạo đất nước họ cũng hiệu quả như họ tiến hành cuộc cách mạng của họ , đến nỗi đất nước họ ,cũng như phần còn lại của thế giới , còn phải trả giá rất đắt cho sự bất lực ấy.”

    Lại nghĩ tràn lan, cứ bảo là yêu nhân dân yêu tổ quốc nhất nhưng hóa ra là yêu cái thân mình nhất thì chết bà con rồi.
    Dường như vẫn còn tâm niệm, Đông là Đông Tây là Tây. Cái “bọn” Tây làm sao ấy, chẳng bao giờ có cái kiểu ngô khoai sắn như người mình, ấy là kể từ các đỉnh cao trí tuệ mà.

    Cảm ơn chủ trang đã cập nhật bài này và dịch giả Nguyễn Tâm.

  14. Hình đại diện của Sơn Trà

    Sơn Trà said

    Vì sao cũng là độc trị mà Tàu hơn ta .
    Vì Tàu sẳn sàng diệt tham nhũng , sẳn sàng tử hình tham nhũng . Còn Việt nam thì tham nhũng tập thể và đoàn kết .
    Chế độ cộng sản Việt nam về kinh tế thì tư bản man rợ , chính trị thì phong kiến độc tài .
    Dân đen Việt đang ngày càng khốn khổ . Quan cộng sản càng mập bự .

  15. Hình đại diện của như ngọc

    như ngọc said

    Bài viết quá hay “Ngược lại, sự tái xuất hiện chế độ chuyên quyền tại Nga dưới trào Putin đã đồng hành với tăng trưởng kinh tế, nhưng cũng không phải là nguyên nhân tạo nên tăng trưởng”
    Nền Chính Trị dầu mỏ là đặc trưng của Nga Putin.
    Tham khảo thêm:
    http://gocsan.blogspot.com/2011/09/first-law-of-petropolitics-qui-luat-thu.html

  16. Hình đại diện của Sơn Trà

    Sơn Trà said

    Vậy thì Việt nam cứ tụt hậu mãi với chính quyền độc trị như hiện nay .
    Chắc là hơn Bắc Hàn và Cu Ba .

Bình luận về bài viết này

 
Tạo trang giống vầy với WordPress.com
Hãy bắt đầu