BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

741. QUAN HỆ NGA-MỸ TRƯỚC THỀM BẦU CỬ TỒNG THỐNG NGA

Posted by adminbasam trên 19/02/2012

THÔNG TẤN XÃ VIỆT NAM

QUAN HỆ NGA-MỸ TRƯỚC THM BẦU CỬ TỒNG THỐNG NGA

Tài liệu tham khảo đặc biệt

Thứ sáu ngày 17/2/2012

TTXVN (Niu Yoóc 9/2)

Căng thẳng giữa Nga và Mỹ đang gia tăng khi hai nước chuẩn bị cho các cuộc bầu cử tổng thống, vấn đề trung tâm dẫn đến sự căng thẳng đó là Hệ thống phòng thủ tên lửa đạn đạo (BMD) của Mỹ. Nga có nhiều con bài để sử dụng trong cuộc chiến BMD, nhưng Mỹ chỉ có thể trả đũa bằng việc ủng hộ các cuộc biểu tình ở Nga hiện nay. Mátxcơva sẵn sàng leo thang căng thẳng với Oasinhtơn, nhưng theo mạng phân tích thông tin tình báo chiến lược Stratfor của Mỹ thì những căng thẳng sẽ không thể leo thang đến mức chính thức phá vỡ các mối quan hệ giữa hai nước.

Theo Stratfor, quan hệ giữa Mỹ và Nga đang đặc biệt căng thẳng do cả hai nước đều đang chuẩn bị cho các cuộc bầu cử tổng thống trong năm 2012. Mùa tranh cử đã tạo ra những cơ hội cho căng thẳng giữa hai bên leo thang, nhưng hiện vẫn chưa rõ là các bên sẵn sàng leo thang đến mức nào.

Mátxcơva và Oasinhtơn bị bế tắc trong vô số các vấn đề từ khi Nga bắt đầu đẩy lui ảnh hưởng của phương Tây trong khu vực ngoại vi của nước này và khẳng định quyền lực của chính mình. Sau sự sụp đổ của Liên bang Xôviết, Mỹ can dự vào khu vực với ý định tạo lập một vòng vây quanh Nga để ngăn chặn việc nước này lại trở thành một mối đe dọa toàn cầu. Tuy nhiên, sau năm 2001, trọng tâm của Mỹ chuyển sang thế giới Hồi giáo và nước Nga tàn tạ trước đây bắt đầu mạnh lên. Oasinhtơn tiếp tục một số chính sách ngăn chặn Nga của mình như cố gắng trao tư cách thành viên NATO cho các quốc gia quan trọng thuộc Liên Xô trước đây là Grudia và Ucraina, nhưng khu vực giữa châu Âu và châu Á này vẫn không phải là trọng tâm quan trọng của Mỹ.

Điều này giúp Nga có thời gian và cơ hội để tái xâm nhập vào các nước thuộc Liên Xô trước, đây. Mục tiêu cuối cùng của Mátxcơva không phải là tái tạo Liên bang Xôviết – một thực thể cuối cùng đã thất bại, Thay vào đó, Nga muốn hạn chế ảnh hưởng của các cường quốc bên ngoài trong khu vực Liên Xô trước đây và được công nhận là cường quốc thống trị tại đây. Do đó, các chính phủ nước ngoài, đặc biệt là Mỹ và châu Âu, phải xây dựng các mối quan hệ song phương trong khuôn khổ của sự hiểu biết này. Mấy năm gần đây, Nga đã tương đối thành công trong việc giành lại ảnh hưởng ở nhiều quốc gia thuộc Liên Xô trước đây. Điều này mang lại sức mạnh cho Nga trên nhiều mặt trận rộng lớn hơn, đặc biệt là ở Trung Âu, nơi Mỹ đã thiết lập được địa vị thống trị. Nga không tìm cách kiểm soát Trung Âu, nhưng không muốn khu vực này trở thành một căn cứ cho sức mạnh của Mỹ tại khu vực Âu – Á. Oasinhtơn coi Trung Âu là đường phân giới Chiến tranh Lạnh mới, vị trí trước đây nằm ở Đức, nơi Nga có ảnh hưởng truyền thống.

Vấn đề phòng thủ tên lửa

Những căng thẳng giữa Mátxcơva và Oasinhtơn có thể quy cho một vấn đề chính: Hệ thống phòng thủ đạn đạo chiến lược (BMD). Theo kế hoạch, hệ thống BMD của Mỹ sẽ đi vào hoạt động tại Rumani vào năm 2015, tại Ba Lan vào năm 2018. Không phải là Nga lo ngại rằng hệ thống phòng thủ tên lửa do Mỹ dẫn đầu này sẽ vô hiệu hoá các vũ khí hạt nhân cúa Nga, mà vì BMD có nghĩa là một sự hiện diện quân sự vật chất của Mỹ tại khu vực, thể hiện cam kết an ninh của Oasinhtơn đối với Trung Âu chống lại một nước Nga đang mạnh lên.

Mỹ khẳng định hệ thống BMD này là nhằm chổng lại mối đe dọa đang tăng lên từ Iran. Phản ứng lại khẳng định này, Nga đề nghị hợp nhất hệ thống BMD của mình với hệ thống của NATO. Theo Mátxcơva, một sự kết hợp như thế sẽ củng cố khả năng phòng thủ của phương Tây trên khắp khu vực Âu Á – thực tế là cả con đường đến Đông Á. Tuy nhiên, Oasinhtơn bác bỏ đề nghị này, do đó khẳng định những nghi ngờ của Mátxcơva rằng hệ thống BMD này nhằm vào Nga hơn là mối đe dọa từ Iran. Do đó, Nga có cử chỉ đe dọa chống lại Mỹ và các đồng minh Mỹ bằng việc hỗ trợ Iran triển khai tên lửa tại biên giới các nước Trung Âu. Mục tiêu của Nga là thu hút sự chú ý của Oasitthtơn và định hình quan điểm ở châu Âu, đặc biệt là Tây Âu, rằng Nga đã đề nghị hợp tác với phương Tây về phòng thủ tên lửa nhưng đã bị ép buộc phải có những biện pháp chống lại Mỹ.

Đòn by mi

Trong tháng 12, Nga có thêm một con bài mới, hiệu quả hơn để sử dụng chống lại Mỹ trong cuộc tranh cãi BMD khi một máy bay trực thăng Mỹ tấn công vào khu vực biên giới giữa Ápganixtan và Pakixtan khiến mối quan hệ Mỹ – Pakixtan xấu đi. Pakixtan phản ứng lại vụ tấn công bằng việc cắt đứt con đường vận chuyển nhiên liệu và các nguồn cung cho cuộc chiến do NATO đứng đầu tại Ápganixtan đi qua biên giới Pakixtan. Điều này làm cho Oasinhtơn và các đông minh chỉ còn lại mạng lưới hậu cần duy nhất đi vào Ápganixtan: Mạng lưới phân phối Đông Bắc (NDN) đi qua Nga và nhiều nước thuộc Liên Xô trước đây.

Mặc dù NDN đi qua Nga, Bantích, Cápcadơ và khu vực Trung Á nhưng Mỹ biết rằng tuyến đường này phụ thuộc vào sự thông qua của Mátxcơva. Không chỉ lãnh thổ của Nga là trung tâm của tuyến hậu cần chính này mà Mátxcơva còn có ảnh hưởng hiệu quả ở đa số các nước khác thuộc Liên Xô trước đây (đặc biệt là ở Trung Á) để có thể chính thức đóng cửa hoặc cắt từng phần tuyến đường hậu cần này. Cắt NDN có thể dẫn đến việc các mối quan hệ giữa Nga và Mỹ chính thức bị phá vỡ vì nó có thể đẩy hơn 130.000 quân của Mỹ và đồng minh vào rủi ro. Do đó, những đe dọa trước đây của Nga đối với Mỹ có thể bỏ qua, nhưng Oasinhtơn không thể phớt lờ mối đe dọa mới này.

Phản pháo của Mỹ

Cuối năm 2011, dường như Nga chuẩn bị đe dọa cắt NDN để ép Mỹ thay đổi quan điểm của mình đối với BMD. Tuy nhiên sau đó có một điều xảy ra và trao thêm cho Mỹ đòn bẩy để chống lại Cremli. các cuộc biểu tình của người Nga. Khi Thủ tướng Nga Vladimir Putin chuẩn bị quay lại vị trí tổng thống vào tháng 3 thì chính trường Nga đã bị lung lay bởi sự bất ổn. Nhiều sự thay đổi chính trị và xã hội đã xảy ra ở Nga khi quốc gia này bước sang một giai đoạn mới. Áp lực đòi thay đổi chính sách của Cremli, sự nổi lên của các nhóm chống Cremli và sự hận thù cá nhân cũng đã dẫn đến sự tan rã hoàn toàn của hệ thống bè phái trong Cremli, hệ thống Putin đã xây dựng cách đây một thập kỷ để quản lý nước Nga.

Putin gặp nguy hiểm trước sự biến động chính trị này. Bất ổn như thể không phải là mới đối với Nga dưới thời Putin, nhưng tình hình hiện tại khác so với những đợt bất ổn trước khi nhiều cuộc khủng hoảng xảy ra cùng một lúc Putin đã phân loại từng vấn đề và có thể sẽ vượt qua thành công cuộc bầu cử sắp tới. Tuy nhiên sẽ là bất lợi nếu tình hình xấu đi, điều Mỹ có thể lợi dụng. Putin có thể đối phó với 80.000 người biểu tình chống Cremli tại Mátxcơva hôm 24/12, thậm chí là hơn 100,000 người hôm 4/2 (những người biểu tình thiếu tài chính và tổ chức). Tuy nhiên, nếu các nhóm biểu tình bất ngờ nhận được tiền và sự trợ giúp về tổ chức, Putin có thể sẽ khó khăn hơn rất nhiều trong việc duy trì sự kiểm soát bình thường của mình.

Thực vậy, đây không phải là câu hỏi về việc Putin có thắng cử tổng thống hay không, vì chẳng có ứng cử viên triển vọng nào từ các đảng đối lập có thể thách thức ông, mà là một thách thức đối với khả năng của ông trong việc lãnh đạo nước Nga hiệu quả, nhưng vẫn duy trì được hình ảnh là một nhà lãnh đạo quyền lực của một đất nước mạnh mẽ.

Oasinhtơn đã ám chỉ rằng họ sẵn sàng ủng hộ những người biểu tình nếu cần. Sau cuộc bầu cử Quốc hội Nga tháng 12/2011, các phương tiện truyền thông tuyên truyền rằng cơ quan giám sát bầu cử cáo buộc Chính phủ Nga gian lận bầu cử đã được Mỹ tài trợ. Sau đó Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton phản đối kết quả bầu cử theo đó đảng cầm quyền Nước Nga thống nhất của Putin dành đa số ghế trong Đuma. Tuy nhiên, tín hiệu đáng chú ý nhất là khi đại sứ mới được bổ nhiệm của Mỹ tại Nga, ông Michael McFaul, đến Nga trong tháng 1. Ngay trong ngày thứ 2 trên cương vị này, McFaul đã giành nhiều giờ để gặp đại diện nhiều nhóm biểu tình tại đại sứ quán Mỹ. (Những người biểu tình không nhất thiết là ủng hộ phương Tây, nhưng họ sẵn sàng nhận sự ủng hộ để có thể tiến lên trong cuộc bầu cử tổng thống).

McFaul được coi là một trong những kiến trúc sư của việc “tái lập” quan hệ Mỹ – Nga năm 2009 nhằm làm giảm những thù địch giữa hai nước này nhưng Cremli lại coi ông như là một mối đe dọa tiềm tàng. McFaul đã nói rằng mặc dù Mỹ sẽ làm việc với Nga trong các vấn đề đôi bên cùng có, lợi, nhưng “các nhà lãnh đạo phương Tây phải tái cam kết với mục tiêu tạo lập các điều kiện cho một nhà lãnh đạo dân chủ nổi lên trong dài hạn”. Dù McFaul bác bỏ việc đang cố gắng kích động một cuộc cách mạng ở Nga, nhưng Cremli nhận thức rõ ràng rằng Mỹ có khả năng hỗ trợ các nhóm chống chính phủ một cách dễ dàng.

Tuy nhiên, đòn bẩy này của Mỹ có thể là ngắn ngủi. Sau sự tái đắc cử có thể có của Putin vào ngày 4/3, các phong trào biểu tình có thể phát triển thành nhiều tổ chức khác nhau, thành các cuộc biểu tình nhỏ hơn và có thể là các đảng phái chính trị nhỏ. Khi đó, Putin sẽ cỏ thêm 6 năm làm tổng thống để phân loại các bè phái chính trị ở Nga.

Sự leo thang tiếp theo?

Sau cuộc bầu cử, Putin sẽ có thêm thời gian và các nguồn lực để quan tâm đến các vấn đề lớn hơn mà Nga đang phải đối mặt, ví dụ như bất đồng với-Mỹ. Một sự kiện quan trọng khác sắp xảy ra trong tháng 5: Hội nghị thượng đỉnh NATO – Nga đầu tiên sẽ được tổ chức tại Chicago. Nga đã nói rằng từ nay đến tháng 5, nếu Mátxcơva và Oasinhtơn không đạt được thoả thuận trong vấn đề BMD, Nga sẽ không tham dự hội nghị này. Điều này có thể báo hiệu một sự đổ vỡ có thể xảy ra trong quan hệ NATO – Nga. Dmitri Rogozin, cựu đặc phái viên của Nga tại NATO, từng gắn thoả thuận BMD với mối quan Hệ chung NATO – Nga và tương lai của NDN. Khi những phong trào biểu tình phai nhạt đần, vấn đề phòng thủ tên lửa sẽ

quay trở lại ánh đèn sân khấu, làm những đe dọa trước đây của Nga trở thành mối quan tâm lớn đối với Oasinhtơn.

Tuy nhiên, Mátxcơva sẽ thận trọng không sử dụng đe dọa tới mức dẫn đến một cuộc khủng hoảng lớn và đổ vỡ giữa Mỹ và Nga. Mátxcơva có thể muốn làm cho châu Âu không thoải mái khi Mỹ – Nga va chạm, nhưng Nga không muốn tạo ra phản ứng dữ dội và thúc đẩy châu Âu đoàn kết với Mỹ trong vấn đề an ninh khu vực. Hơn nữa, Nga không muốn Ápganixtan vượt ra ngoài vòng kiểm soát, vì bất ổn tại quốc gia này rất có thể sẽ lan sang Trung Á. Nga cũng không thể cạnh tranh với Mỹ trong việc tăng cường quân sự.

Cremli không chắc chắn về chính sách trong tương lai của Mỹ đối với Nga vì cuộc bầu cử tổng thống Mỹ cũng sắp diễn ra. Nga nhớ rõ việc thiếu chuẩn bị như thế nào đối với sự thay đổi ở Oasinhtơn khi Ronald Reagan trở thành tống thống sau Jimmy Carter. Điều này không có nghĩa rằng sẽ có một sự thay đổi như thế xảy ra vào tháng 11 tới, nhưng Mátxcơva không thể chắc chắn rằng nó sẽ không xảy ra. Mátxcơva có một cơ hội để leo thang những căng thẳng với Mỹ sau cuộc bầu cử tổng thống của Nga, nhưng Mátxcơva chỉ có thể đẩy cuộc khủng hoảng lên chứ không gây ra một sự đổ vỡ lớn mà nó không thể kiểm soát.

***

TTXVN (Mátxcơva 7/2)

Báo “Sự thật Đoàn viên Cômxômôn” (Nga) ngày 1/2 đăng bài của nhà nghiên cứu chính trị Mỹ William Engdahl phân tích nguyên nhân vì sao Oasinhtơn không muốn hợp tác với ông Putin.

Theo tác giả, Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton và êkíp của bà tin rằng nếu Vladimir Putin trở thành Tổng thống tương lai của nước Nga thì đó có thể là trở ngại chính cho kế hoạch thống trị thế giới của họ. Tuy nhiên, ít ai biết rằng lý do nằm ở đâu. Ngày nay, Nga cùng với Trung Quốc và ở một mức độ nào đó cùng với cả Iran đang hình thành xương sống của trục đối kháng với trật tự thế giới mà ở đó chỉ có một siêu cường duy nhất thống trị là Mỹ…

Putin thật khó có thể gọi là nhà vô địch thế giới trong lĩnh vực dân chủ theo nghĩa thông thường. Tuyên bố của ông một vài tháng trước, rằng ông và Tổng thống đương nhiệm Medvedev đã quyết định “đổi chỗ” cho nhau sau cuộc bầu cử tổng thống vào ngày 4 /3. Nhiều người Nga coi tuyên bố này như là một thỏa thuận hậu trường…

Trong khi đó, thái độ và các hành vi can thiệp của Oasinhtơn nhằm thay đổi các chế độ chính trị cho thấy sự kiêu ngạo và trắng trợn của họ. Chính quyền Obama hành động như thẩm phán tối cao của thế giới và quan sát xem các nước khác tuân thủ các nguyên tắc mà họ xem là “dân chủ”.

Quỹ quốc gia vì dân chủ (NED) – công cụ của Cơ quan tình báo trung ương Mỹ (CIA)

Chúng ta hãy xem xét kỹ hơn tuyên bố gần đây của Putin rằng Mỹ đang can thiệp vào quá trình bầu cử khi họ đưa ra những đánh giá quá vội vàng. Cũng không khó để tìm thấy báo cáo chính thức hàng năm (tháng 8 năm 2011) của tổ chức phi chính phủ Mỹ với cái tên vô hại” “Quỹ Quốc gia vì Dân chủ” (NED). Theo báo cáo này, NED đã thâm nhập sâu vào khắp mọi nơi ở Nga. NED tài trợ cho một Trung tâm Báo chí Quốc tế tại Mátxcơva, nơi khoảng 80 tổ chức phi chính phủ (NGO) quốc tế có thế tiến hành họp báo về bất kỳ chủ đề gì. Quỹ này cũng tài trợ cho nhiều tổ chức thanh niên và các buổi hội thảo cho khả năng lãnh đạo tương lai để giúp thanh niên tham gia hoạt động chính trị”. Năm 2010, hơn 2,7 triệu USD chính thức được chi cho hàng chục chương trình tương tự trên khắp nước Nga.

NED cũng tài trợ một phần quan trọng cho các cuộc điều tra “độc lập” ở Nga và cho việc giám sát các cuộc bầu cử – thành phần quan trọng nhất để có thể tuyên bố về những gian lận. Chính quỹ này cũng tài trợ một phần cho Tổ chức dân sự khu vực bảo vệ quyền dân chủ và tự do (GOLOS)…

Tháng 9/2011, vài tuần trước cuộc bầu cử Đuma Quốc gia Nga, NED đã tài trợ cho một hội nghị ở Oasinhtơn mà chỉ những người có giấy mời mới được tham gia, trong đó có Tổ chức nghiên cứu dư luận Nga – Trung tâm Levada. Trang web của NED thông báo rằng Trung tâm Levada – một tổ chức nhận tiền của quỹ này – đã tiến hành một loạt các cuộc điều tra dư luận. Từ các cuộc khảo sát, người ta đã đánh giá tâm trạng của cử tri trước thềm bầu cử, thái độ đối với các ứng cử viên và các đảng phái, niềm tin đối với hệ thống “dân chủ có quản lý”…

Một trong những diễn giả tại hội nghị là Vladimir Kara-Murza, ủy viên Hội đồng chính trị phong trào đối lập “Đoàn kết”. Ngày 15/12/2011, theo sáng kiến của phong trào “Đoàn kết” và các tổ chức khác, trong lúc các cuộc biểu tình (được Mỹ hậu thuẫn) chống Putin diễn ra khắp nơi trên nước Nga thì tại Oasinhtơn, NED đã tổ chức tiếp một hội nghị nữa với chủ đề “Sự tích cực hành động của thanh niên tại Nga: liệu thế hệ mới có thể tạo ra những thay đổi?”. Tamirlan Kurbanov – điều phối viên của Văn phòng Mátxcơva thuộc Viện Dân chủ Quốc gia về các vấn đề quốc tế (NDI), người từng tham gia phát triển và mở rộng cơ hội cho các tổ chức chính trị và xã hội, đã đề xuất ý tưởng về sự tham gia tích cực hơn của công dân, đặc biệt là những người trẻ, vào đời sống xã hội.

NDI – cấu do NED kiểm soát

Mấy năm gần đây, NHD đã hoạt động trên đất Ai Cập theo cách thức tương tự: thúc đẩy sự tham gia của thanh niên vào đời sống chính trị. Các công cụ như vậy đã được quỹ này sử dụng trong các cuộc cách mạng “sắc màu” được Mỹ ủng hộ trong các năm 2003 – 2004 ở Ucraina và Grudia, đưa những kẻ tay sai thân NATO lên nắm chính quyền.

Thông qua các cuộc cách mạng “sắc màu” đó, các nhà phân tích nhận thấy rằng kiểm soát việc bỏ phiếu và khả năng “chi phối nhận thức quốc tế” của các phương tiện truyền thông, đặc biệt là các kênh như CNN và BBC – là phần quan trọng nhất trong kế hoạch của Oasinhtơn nhằm gây bất ổn tình hình. Trung tâm Levada trong bối cảnh này có vai trò quyết định vì có thể tiến hành các cuộc thăm dò mà kết quả cho thấy sự bất bình với chế độ.

Tuy nhiên, NED lại tự mô tả mình như là “một tổ chức tư nhân phi lợi nhuận, hoạt động nhằm mục đích phát triển và củng cố các thể chế dân chủ trên khắp thế giới”. Sự thực liệu có cao quý và vĩ đại như vậy không? Tuy nhiên, NED quên đề cập đến các sự kiện lịch sử của họ. Vào đầu những năm 1980, Giám đốc CIA William Casey đã thuyết phục Tổng thống Mỹ. Ronald Reagan về sự cần thiết phải tạo ra một tổ chức phi chính phủ tư nhân, cụ thể là NED, để thúc đẩy các mục tiêu của Oasinhtơn trên thế giới mà không cần để CIA phải hành động trực tiếp. Điều này đã được nói đến trong một cuộc trả lời phỏng vấn báo “Washingtơn Post” vào năm 1991 của Allen Weinstein, người đã giúp xây dựng dư luật để thành lập NED: “Phần lớn những gì chúng ta đang làm ngày hôm nay, đã được CIA bí mật thực hiện 25 năm trước…”.

Những con cưng Nga của truyền thông phương Tây

Chúng ta hãy nhìn vào các đại diện chính của phe đối lập “mới nổi” ở Nga trong những ngày gần đây. Người được thanh niên Nga và đặc biệt là các phương tiện truyền thông phương Tây yêu thích hiện nay là blogger Alexey Navalny. Ông ta gần như trở thành một kẻ “tử vì đạo” cho phong trào phản đối, sau khi đã trải qua 15 ngày tù giam vì tham gia một cuộc biểu tình trái phép. Trong cuộc mít tinh quy mô lớn tại Mátxcơva vào ngày 24/12/2011, Navalny đã nói với đám đông: “Tôi thấy ở đây có đủ người để chiếm lấy điện Cremli và Nhà Trắng ngay bây giờ…”

Alexey Navalny đã khiến các phương tiện truyền thông lớn của phương Tây mù quáng. Chẳng hạn, đài BBC của Anh đã mô tả Navalny như là “một nhân vật đối lập duy nhất thực sự xuất hiện ở Nga trong vòng 5 năm qua”. Nhưng quan trọng hơn là việc Navalny từng học tại trường Đại học Yale của Mỹ, trường học của gia đình nhà Bush. Ông ta đã được chính NED tài trợ trong các năm 2006 – 2007 và người liên lạc của ông ta là Frank Konatser.

Ngoài Navalny ra, những nhân vật chủ chốt của phong trào chống Putin đều có liên quan đến phong trào “Đoàn kết”, được thành lập vào tháng 12/2008 bởi Boris Nemtsov, Vladimir Ryzhkov và những người khác. Khó có thể gọi Nemtsov là một nhà đấu tranh thực sự chống tham nhũng. Theo tuần báo “Business Week Russia”, Nemtsov đã từng giới thiệu chủ ngân hàng Nga Boris Brevnov và một nữ công dân Mỹ tên là Gretchen Wilson – thành viên của Tập đoàn Tài chính Quốc tế (một mắt xích của Ngân hàng Thế giới (WB) làm quen với nhau. Sau đó, Brevnov và Wilson đã kết hôn. Với sự giúp đỡ của Nemtsov, Wilson có cơ hội tư nhân hóa Nhà máy bột giấy Balakhna với giá hời, chỉ 7 triệu USD. Nhà máy này sau đó lại được bán cho ngân hàng CS First Boston. Theo một số thông tin, doanh thu hàng năm của nhà máy này là 250 triệu USD.

Chính Ngân hàng CS First Boston đã chi cho chuyến đi tốn kém của Nemtsov đến Diễn đàn Kinh tế Thể giới tại Davos. Khi Nemtsov trở thành thành viên của chính phủ Nga, “đệ tử” của ông ta là Brevnov đã được bổ nhiệm làm Chủ tịch điều hành Công ty Điện lực Nga. Sau đó, Boris Nemtsov, người bây giờ được mệnh danh là “Ngài chống tham nhũng”, đã sử dụng tất cả ảnh hưởng của mình để giúp Brevnov thoát khỏi những lời buộc tội liên quan đến các vụ tham ô quy mô đặc biệt lớn.

Nemtsov cũng nhận được tiền từ nhà tài phiệt Mikhail Khodorkovsky, hiện chưa mãn hạn tù. Đó là vào năm 1999, khi người này định sử dụng tiền của mình để mua chuộc Đuma Quốc gia. Năm 2004, Nemtsov cũng đã gặp nhà tài phiệt Boris Berezovsky. Khi Chính phủ Nga thông báo với Nemtsov về những nghi ngờ liên quan đến việc nước ngoài đầu tư cho đảng chính trị mới của ông ta thì ngay lập tức, các thượng nghị sĩ bảo thủ Mỹ là John McCain và Joe Lieberman đã đứng ra bảo vệ ông ta.

Chiến hữu thân cận của Nemtsov trong phong trào “Đoàn kết” là Vladimir Ryzhkov cũng rất gần gũi với “cộng đồng Davos” và thậm chí đã lập ra một “Davos Xibêri”. Theo báo chí Nga, vào năm 2003, Ryzhkov đã thành lập “ủy ban – 2008” để thu hút tiền của Mikhail Khodorkovsky và các nhà tài phiệt đào tẩu khác như Berezovsky, cũng như tiền của các quỹ phương Tây như Quỹ Soros. Mục đích của các nỗ lực này là nhằm thống nhất các lực lượng “dân chủ” chống Putin.

Một nhân vật đáng chú ý khác trong phong trào chống Putin là cựu vô địch cờ vua thế giới, chính trị gia cực hữu Garry Kasparov. Vài năm trước đây người ta mới phát hiện ra rằng Kasparov là thành viên Hội đồng quản trị “Trung tâm nghiên cứu khoa học quân sự tân bảo thủ Oasinhtơn”. Tháng 4/2007, Kasparov thừa nhận mình là thành viên Hội đồng Tư vấn An ninh Quốc gia thuộc Trung tâm Chính sách An ninh Mỹ. Tổ chức này chuyên tiến hành các hoạt động cần thiết để đảm bảo an ninh của Mỹ.

Trong năm 2009, Kasparov và Nemtsov đã gặp Tổng thống Barack Obama để thảo luận về phe đối lập tại Nga. Cuộc họp được tổ chức tại khách sạn Ritz Carlton ở thủ đô Oasinhtơn “theo lời mời của Tổng thống Mỹ”. Nemtsov đã kêu gọi ông Obama gặp gỡ các lực lượng đối lập ở Nga. Nemtsov nói: “Nếu Nhà Trắng đồng ý với đề nghị của ông Putin tiến hành đối thoại chỉ với các tổ chức thân Putin, điều đó có nghĩa là Putin đã thắng, còn Putin thì nghĩ rằng ông Obama yếu kém”.

Oasinhtơn không cần một ngưòi mạnh mẽ tại Mátxcơva

Một câu hỏi được đặt ra: tại sao mục tiêu lại chính là Putin, và tại sao lại vào thời điểm này? Tìm câu trả lời không khó. Oasinhtơn không quan tâm gì đến việc nước Nga có dân chủ hay không. Điều khiến họ lo lắng là những trở ngại đối với kế hoạch thống trị của Oasinhtơn, mà nhiệm kỳ tổng thống (sắp tới) của ông Putin có thể gây ra. Theo Hiến pháp Liên bang Nga, Tống thống là nguyên thủ quốc gia, đồng thời cũng là Tổng tư lệnh (các Lực lượng vũ trang), trực tiếp kiểm soát chính sách quốc phòng và chính sách đối ngoại của đất nước.

Người ta nói gì về chính sách của Putin? Trước hết, đó là các biện pháp nhằm chống lại sự bao vây nước Nga từ phía NATO. Chúng ta cũng có thể chờ đợi việc Nga sử dụng con bài năng lượng để tăng cường quan hệ kinh tế với các thành viên NATO như Đức, Pháp và Italia, và do đó làm giảm sự hỗ trợ của châu Âu đối với những hành động thù địch của NATO chống lại Nga. Cũng có thể chờ đợi việc Nga tăng cường phát triển quan hệ với các nước láng giềng châu Á, đặc biệt là Trung Quốc, Iran, và có thể là Ấn Độ, điều sẽ giúp củng cố bộ khung còn đang yếu trong việc chống lại kế hoạch xây dựng một nền hòa bình kiểu Mỹ của Oasinhtơn.

Tuy nhiên, các cuộc biểu tình ở Mátxcơva và Xanh Petécbua, dưới sự lãnh đạo của một số ít các nhân vật đối lập khả nghi như Kasparov và Nemtsov, không đủ để làm suy yếu nước Nga. Nhưng rõ ràng, Oasinhtơn đang gia tăng sức ép trên tất cả các mặt trận – gây áp lực lên Iran và Xyri, nơi Nga đang có căn cứ quân sự quan trọng.

Hiện nay, Mỹ trên thực tế là siêu cường hạt nhân nhưng lại đang bị phá sản. Vai trò của đồng USD như một đồng tiền dự trữ hiện đang bị đe dọa hơn bao siờ hết kể từ năm 1944. Chính vai trò này, bên cạnh việc duy trì địa vị của Mỹ như một lực lượng quân sự chủ chốt, là cơ sở cho chính sách bá quyền của Mỹ.

Đồng USD với tư cách một đồng tiền dự trữ trong thương mại quốc tế đã bị chao đảo. Trung Quốc đã bắt đầu giao dịch thương mại với Nhật Bản bằng các đồng nội tệ của họ, mà không sử dụng đồng đôla Mỹ. Nga cũng đang cố gắng thực hiện các bước đi tương tự với các đối tác thương mại chính của mình.

Do phải đối mặt với việc vị thế của một siêu cường duy nhất đang ngày càng suy yếu, dường như hiện nay Oasinhtơn ngày càng phải viện đến nguyên tắc sử dụng sức mạnh quân sự. Và để làm việc này tốt hơn, cần phải vô hiệu hóa Nga, Trung Quốc và Iran. Đây sẽ là nhiệm vụ chính của tân Tổng thống Mỹ./.

3 bình luận trước “741. QUAN HỆ NGA-MỸ TRƯỚC THỀM BẦU CỬ TỒNG THỐNG NGA”

  1. […] 741. QUAN HỆ NGA-MỸ TRƯỚC THỀM BẦU CỬ TỒNG THỐNG NGA […]

  2. Trà Dân said

    Người Nga yêu nước Nga, vì Tổ quốc là trên hết mới xuống đường biểu tình ủng hộ Putin.
    Tương tự ở Việt Nam hồi hè năm ngoài vậy!
    Chỉ có những người thiển cận, bỏ qua quyền lợi của quốc gai và quốc thể để vì quyền lợi cá nhân, quyền lợi và quyền lực của một nhóm người mới phản đối người đàn ông mạnh mẽ, thông minh, chính trực… đã có công đầu phục dựng lại một đất nước tàn tạ do quyền lực quyền lợi của một nhóm người gây nên một cách hiệu quả nhất má thôi.

  3. HỒ THƠM said

    N ước Nga chuẩn bị bầu TỒNG THỐNG ???!!! Hay hè ! Hay hè…!!!!
    he he…

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d người thích bài này: